Có một hôm mình đi Winmart mua đồ, lúc đứng thanh toán thấy một chú lớn tuổi đưa nải chuối chín tới gần đứt cuống ra quầy thu ngân, chú bảo "chín quá rồi thôi lấy luôn". Tự dưng mình thấy dễ thương. Hồi trước thời sự có đưa tin về xu hướng mua đồ sắp hết hạn ở Trung Quốc, rồi trong anime Fugou Keiji Balance: Unlimited, nhân vật Katou Haru cũng lựa đồ cận date vì tiếc chúng sẽ bị hủy bỏ. Mình không phải người sẽ ưu tiên làm theo như thế, nhưng khi gặp ai đó làm vậy, vì lý do tiết kiệm hay vì không muốn thấy thực phẩm bị bỏ phí, đều khiến mình thấy rất cảm phục. 
Về chuyện đời thường thì, thứ bảy tuần trước mình đã đi Thảo Cầm Viên với Én và Rey.
Hai em ấy nói đây là lần đầu tiên tới Thảo Cầm Viên ấy, còn mình thì lần đầu tiên đi thử đu quay. Lên cao rất mát, vui phết! ![]()
![]()
Vì giờ làm online nên việc tụi mình vẫn có thể hẹn gặp nhau cùng đi chơi như vậy khiến mình thấy rất đáng trân trọng!! ![]()
Hôm thứ hai đầu tuần thì mình gặp Natsumi và tâm sự nhiều điều, chủ yếu là về hành trình phát triển tâm lý của tụi mình trong quá trình lớn lên và quan hệ gia đình. Đứa nào cũng từng có nỗi đau về gia đình và cũng từng có lúc ngu ngốc làm tổn thương người thân. Nhưng mình thấy thật tốt vì có thể chia sẻ điều ấy ra mà bị không phán xét, chỉ đơn giản, chúng mình quan sát và công nhận bản thân đã trưởng thành ra sao sau những trải nghiệm ấy. Hoan hô hai đứa trẻ Natsumi và Tea!! ![]()
![]()
![]()
Mà để dẫn tới buổi tâm sự này thì cũng vì trước đó, hôm chủ nhật, 2/7, mình đã tới gặp mặt và ăn tối cùng gia đình Huy.
Nên kể thế nào nhỉ?
Hai bác cũng thoải mái và dễ chịu, chỉ có mình là ngại ngùng đến nỗi không biết nên nói gì, thành ra có những lúc bầu không khí chỉ chừa lại khoảng không im lặng. Mình cảm thấy hơi buồn một chút về bản thân lúc đó. Kiểu, mình nghĩ, với tất cả kinh nghiệm tới nhà bạn chơi và gặp gỡ phụ huynh của bạn bè trước đây, mình đáng lý đã thoải mái và hoạt ngôn hơn thế. :)))
Mặc dù mình cũng biết là, những trải nghiệm trước đây của mình, đều là kiểu mình đến chơi với bạn bè, nên "vô tình" gặp mặt bố mẹ của bạn mình một cách hết sức tự nhiên vậy thôi, sau đó thường thì sẽ cùng bạn lên phòng hoặc đi chơi đâu đấy. Nhưng vừa rồi, trọn vẹn hai tiếng rưỡi buổi gặp mặt đầu tiên, là mình ngồi trò chuyện và ăn uống cùng bố mẹ Huy, không rời một giây. Nên thực sự mình thấy hơi căng thẳng. Có lẽ lần đầu như vậy là bình thường???? Mình không biết hai bác đã nghe Huy kể bao nhiêu về mình để tự giới thiệu, cũng không muốn tỏ ra quá tọc mạch để hỏi này nọ nhằm gợi chuyện vì chưa rõ hai bác sẽ thích và không thích điều gì. Lại thêm, một điều khiến mình bất ngờ là có vẻ như bố mẹ Huy không hiểu rõ công việc của Huy (của tụi mình), kiểu, chỉ biết con mình làm vẽ vời nhưng không biết là vẽ gì. Cũng đúng, tại tụi mình làm việc trên thiết bị điện tử nên so với họa sĩ truyền thống thì sẽ khó thấy sản phẩm hiện hữu. Mình cũng có giải thích sơ qua nhưng chắc chưa đủ thuyết phục (phải chi lúc đó có cái ipad trong tay thì mình múa liền cho hai bác), thành ra câu chuyện nghề nghiệp này khá gượng gạo khi nói nốt! Lúc về mình có thắc mắc thì Huy nói tại Huy không chia sẻ nhiều với bố mẹ, rằng giải thích với người không trong ngành thì khó. Này chắc phải kêu Huy chịu khó tâm sự với cha mẹ hơn đi chứ mẹ mình cũng có trong ngành đâu, ít nhất vẫn biết công việc của mình hình thức nó ra sao, biết mình vẽ những gì và có thể dùng được hình vẽ đó trong việc gì.
Mà nói chung thì, mình hy vọng nếu có cơ hội gặp hai bác những lần sau thì mình sẽ giao tiếp được tự nhiên và thân mật hơn.
À, Huy hẹn tối nay sẽ gặp mặt mình tâm sự chút chuyện. Mình có hỏi Huy là bố mẹ cậu ấy có nhắc gì về mình không, thì cậu ấy bảo về mình thì hai bác không có vấn đề gì, chủ yếu đề cập tới một số chuyện gia đình mình, và hay hỏi về ba mình. Có gì để gặp rồi nói rõ hơn. Điều này có chút gợn sóng trong mình, không biết chuyện ba mẹ mình li dị có khiến hai bác đánh giá gì không. Chưa kể, ba mẹ mình đã chia tay được mười ba năm, vào năm mình mười bốn tuổi, và suốt ngần ấy năm cũng cực kỳ ít liên lạc. Hồi còn sống chung dưới một mái nhà thì ba cũng đi công tác suốt, thực sự mình không có nhiều kỷ niệm với ba, và khoảng thời gian chia xa cũng đã quá dài để mình thực sự biết bây giờ ba là người như thế nào. Hồi Tết mình ở quê nội khoảng hai tuần thì cũng chỉ gặp ba được tầm bốn ngày gì đấy vì ba vẫn phải lên đơn vị để trực. Mình không có nhiều cảm nhận về ba và cũng không còn tình cảm gia đình để đủ quan tâm ba ra sao.
Khi nghe Huy nói bố mẹ Huy muốn hỏi thêm về ba mình, mình thực sự thấy không có miếng tự tin nào luôn. Mình có thể nói gì về ba mình chứ??? Buồn cười là, mình luôn cảm thấy việc ba mẹ li hôn, giải thoát cho nhau là điều cực kỳ tốt đối với gia đình mình, nhưng khi đối mặt với gia đình Huy, mình bắt đầu tự hỏi "điều này có thực sự là nên hay không?"
ÔI NÀO!!!
ĐƯƠNG NHIÊN NÓ LÀ ĐIỀU TỐT NHẤT CHO GIA ĐÌNH MÌNH LÚC ĐÓ CHỨ!!
Tối thứ ba, ba và mình gọi điện nói chuyện, và khi đó mình đã thừa nhận thẳng thắn rằng mình đã luôn không thấy thoải mái khi gặp lại ba.
Trong ký ức của mình, ba cũng từng rất tốt. Ba là người ba gọn gàng, sạch sẽ (hơn mẹ), nấu ăn ngon (hơn mẹ), là người đưa mình đi chơi mỗi cuối tuần, là người bảo vệ mình khi một chị lớp trên tính bắt nạt mình, là người cho mình chơi game điện tử, là người soạn sách mang đến trường cho mình khi mình nhầm thời khóa biểu, là người dạy mình nên cắt bớt rễ khi trồng cây mới để kích nó ra rễ mới, là người đã xin nghỉ phép chạy từ Cao Bằng xuống Thái Nguyên để đưa mình ra sân bay vào Nam chỉ vì mẹ mình kị tuổi với mình nên không dám đưa mình đi xa. Và mình lúc còn nhỏ xíu đã từng quý ba hơn mẹ, vì ba ít cằn nhằn mình hơn. Nhưng ba cũng đầy những khuyết điểm rất khó để tha thứ. Ba đối với mình, đã từng là người luôn say xỉn, vũ phu, ngoại tình, vô trách nhiệm, gia trưởng,... Sau khi ba mẹ chia tay, cho đến tận giờ, gặp lại ba, mình vẫn thấy ba trong tình trạng say rượu và hành xử mất kiểm soát. Chưa kể, khoảng cách cha con vốn tồn tại từ trước khiến mình không được nuôi dưỡng sự bao dung người thân đối với ba. Nên vì thế mà mình không thoải mái khi ở gần ba.
Thật khó để nói một điều nghe đau lòng đến thế, lại còn là nói trực tiếp với người kia. Nhưng mình đã nói ra, và ba cũng đã không nổi giận với mình. Ba chỉ giải thích. Và, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, ba nói với mình rằng:
"Bây giờ ba khác rồi. Ngày xưa tuổi trẻ bồng bột, ba uống rượu hay nói linh tinh rồi làm này làm kia gây mất thiện cảm. Nhưng bây giờ ba có tuổi, và ba gánh vác nhiều trọng trách, nên ba có trách nhiệm hơn".
Mình không biết nên có cảm xúc gì. Mình thấy bối rối vì không biết nên chấp nhận ba hiện tại ở mức độ nào, mình biết rằng không nên nuôi dưỡng lòng oán trách với đấng sinh thành, không muốn làm một đứa con không thể cảm nhận tình phụ tử, nhưng mình vẫn (muốn) giữ một sự đề phòng tâm lý nhất định đối với ba. Mình nên nói với bản thân thế nào đây? Mẹ mình luôn thông cảm khi mình nói mình không có tình cảm cha con dành cho ba, vậy thì, mình cũng nên tự thông cảm cho bản thân nhỉ? Mình không phải là bất hiếu chỉ vì mình không thực sự tin tưởng hay không quý mến cha mình. Mình không cần quá khắt khe với bản thân, không cần ép buộc bản thân phải gia tăng lại cảm giác tình thân với ba, cũng không cần oán trách chính mình nếu mình không thể yêu thương ba. Nên cứ để mọi thứ tự nhiên, cho ba một cơ hội nữa để sửa chữa lỗi lầm quá khứ và làm một người cha có trách nhiệm, cũng như cho bản thân cơ hội được nhận sự quan tâm từ ba. Nhỉ?
Mình bây giờ, thực sự đã làm rất tốt trong việc tự chữa lành và trưởng thành rồi đúng không? Và dù ba có từng tốt hay tệ thế nào, là con của ba, mình vẫn có khả năng tự chắt lọc những đức tính tốt để phát huy và tính không tốt để rèn bản thân không như vậy.
ĐÚNG!
MÌNH CÓ ĐỦ KHẢ NĂNG VÀ TỰ DO ĐỂ TRỞ THÀNH NGƯỜI TỬ TẾ NHƯ MÌNH MUỐN
chứ không hề bị ràng buộc bởi gene hay mẫu hình cha mẹ và môi trường giáo dục lúc nhỏ.
I
DESIGN
MYSELF!
Nói về những điều tốt thì... Lúc quen Huy, có vài hôm đầu cậu ấy nhắn tin từ sáng sớm cho mình, và mình thấy rất thích việc ngủ dậy liền thấy tin nhắn của bạn trai như vậy, thế là giờ mình hình thành thói quen được bạn trai chào buổi sáng rồi. Mình thấy điều này rất đẹp, nên cũng muốn lan tỏa điều này ra. Mình gọi điện cho mẹ, hỏi mẹ nếu mỗi sáng mình gọi điện chào buổi sáng mẹ, thì mẹ thấy thế nào. Không chần chừ, mẹ đã đáp: "Thích chứ!".
Và...
Liên tục mấy sáng nay mình đều gọi điện cho mẹ để chào buổi sáng, sau đó được mẹ chúc ngày tốt lành lại (chúc cả thằng em mình). Uây, hạnh phúc thật chứ!!!!!!!!!! 


Thôi chuẩn bị đi gặp Huy.
Chào ngày mới! 
Chà~ Mình đang ở trong trạng thái muốn viết gì đó mà không biết nên viết gì. Thôi cứ đánh máy rồi tâm sự sẽ tự tuôn ra! ![]()
Cập nhật chút xíu về cuộc sống dạo gần đây thì...
Hôm chủ nhật - 25/6, mình gặp Natsumi rồi hai đứa cùng đi chơi và tám chuyện.
Đăng ảnh đi chơi trước vì đoạn sau có thể sẽ viết dài dài. ![]()
Ừ thì gặp Natsumi thì tụi mình nói với nhau chủ yếu về đề tài tình yêu.
Natsumi vẫn đang trong một giai đoạn mà-mình-cũng-chẳng-biết-gọi-là-gì với crush, mặc dù cô ấy gọi thẳng hành động của crush là "làm trò" và "trẻ con". Nhưng mà hỏi đến cảm xúc của cô ấy thì, "tôi vẫn thấy bạn ấy đủ đặc biệt với tôi" và "khi gặp trực tiếp thì bạn ấy thể hiện khác hơn, có vẻ chân thật hơn hình tượng tự tô vẽ sau màn hình". Tuy vẫn chưa có một kết quả rõ ràng với anh bạn thầm thương đó, nhưng mình thấy mối quan hệ này tạo cho Natsumi rất nhiều tình huống để cô ấy trải nghiệm và chiêm nghiệm. So với một Natsumi từng nghiêm khắc trong chuyện tình cảm trước đây, lần này mình thấy bạn mình đã thả lỏng và tận hưởng hơn rất nhiều.

Hôm qua gặp chị Diệp, đây là lần đầu hai chị em mình gặp ngoài đời ấy, rồi mình kể chị nghe về chuyện tình cảm của mình như một sự cập nhật với người bạn lâu ngày mới gặp. Mình nói với chị rằng mình luôn lo ngại về những tổn thương trong mình có thể trở thành chất độc cho những người thương bên cạnh mình, cả chính mình cũng sợ nhận thêm những vết thương mới, nên trong những lần đơn phương trước đây, khi tình cảm của bản thân dành cho đối phương dần tăng lên, mình sẽ bị sợ và có xu hướng chạy trốn, tìm cách xóa đi cảm giác thương mến dành cho người ta, để phòng vệ cảm xúc. Rõ ràng đây là địa phận cảm xúc của tình yêu, nhưng các quyết định của mình trong đó lại luôn ít nhiều bị chi phối bởi nỗi sợ, còn sợ ít thì tiếp tục, sợ nhiều quá thì tìm cách chấm dứt. Kể cả với Huy cũng vậy, mặc dù Huy không để mình kịp rơi vào trạng thái phát triển tình cảm tới mức bỏ chạy, nhưng đổi lại, mình sợ mình chưa đủ thích cậu ấy, mình sợ làm tổn thương cậu ấy. Mà (may mắn là) đồng thời khi ấy mình cũng cảm thấy rằng, nếu đó là Huy, thì mình an tâm. Và mọi chuyện diễn ra. Chị Diệp nhìn mình và cười rất hiền:
"Chị mừng vì ít nhất em đã cho phép điều đó xảy ra với mình, cho phép tình yêu đến với em".
Mình thực sự ấn tượng và thích câu nói ấy của chị. Không phải không có những lần cả Natsumi hay mình cho phép bản thân cứ yêu một cách tự do, thậm chí mình còn tự thấy mình là đứa biết cách tận hưởng trạng thái đơn phương và còn dùng nó làm động lực để thay đổi cơ, nhưng sao nhỉ (trừ những trường hợp biết rõ không thể đến với nhau khiến tụi mình dễ dàng buông đi tình cảm đó như: Phát hiện crush đã có người yêu, crush từ chối lời tỏ tình, thích nhầm người khác xu hướng tính dục,... ![]()
), thì có lẽ, cả Natsumi và mình đã từng quá cảnh giác với cảm xúc gọi là yêu người. Thay vì cho phép tình yêu xảy đến, tụi mình lại vô tình cho phép tiêu cực nhảy vào tim trước? Chị Diệp dùng cách nói "cho phép điều đó xảy ra" khiến mình được nhìn vào việc này ở góc độ mới, cảm giác thoáng hơn, chủ động hơn, và qua đó mình càng chắc chắn trong niềm tin rằng, mình có khả năng kiến tạo cuộc sống mình mong muốn, lựa chọn những điều phù hợp nhất cho hành trình cá nhân.
Mà, có lẽ đến lúc để nói về điều này rồi... Mình đã không dám viết lên blog trước đây vì cần thời gian để tiếp tục quan sát bản thân thêm. Giờ thì rõ ràng rồi.
Thì, sau khi quen Huy, mọi chuyện vui, nhưng có một khoảng thời gian liên tục, chắc tầm bốn tuần đổ lại đây và mới kết thúc mấy ngày trước, mình phải tự hỏi rất nhiều về việc mình có thích Huy đủ để tiếp tục mối quan hệ này không.
Điều này xảy đến có lẽ là hệ quả của việc mình đã chưa thực sự để ý đến Huy nhiều trước khi cậu ấy tỏ tình, nhưng phải nói rõ là mình vẫn có hảo cảm với cậu ấy và thấy ấn tượng với những điều cậu ấy dành cho mình trong giai đoạn đó nha chứ không phải mình đồng ý đại. Khi cả hai xác định tìm hiểu và quen nhau thì "cơn khủng hoảng" của mình đến với những suy nghĩ, đại loại:
Mình muốn một tình yêu lãng mạn nhưng hình như ngoài đời không có hoành tráng như trong phim truyện.
Uây, cậu ấy chả tinh tế gì cả. Mà mình nói thế nào với cậu ấy giờ? Mình không muốn phải đòi hỏi từ những cái nhỏ nhất chứ.
Bây giờ mà quay lại cuộc sống độc thân chắc cũng được nhỉ...
Tụi mình trái ngược nhau nhiều cái quá đi! Nói chuyện gì được giờ?
Mình không có cảm giác mình là người quan trọng với cậu ấy.
Uầy, cậu ấy có thực sự quên được tình cũ không? Mình có phải người thay thế không?
Cậu ấy có thực sự yêu mình không? Cậu ấy có hết thích mình nếu như mình càng ngày càng bộc lộ bản thân (bao gồm cả những tổn thương) cho cậu ấy biết không?
Mình có đang làm phiền cậu ấy không? Hay nếu mình đòi hỏi cậu ấy quan tâm mình nhiều hơn thì có là quá đáng không? Tại cậu ấy còn những mối quan hệ khác mà...
Sao mình thấy lo lắng phiền não quá, hay thôi bảo cậu ấy dừng lại?
Mình không thấy được thỏa mãn các mong muốn trong mối quan hệ này.
... 
Yep! Overthinking!
Lúc viết blog thì mình cố gắng định hướng bản thân nghĩ tích cực nhất, nhắc nhở rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu và còn nhiều cái để khám phá. Nhưng những suy nghĩ không tốt cứ trồi lên suốt. Mình đã phải viết trang buổi sáng trở lại để "tìm đầu ra" cho mớ bòng bong suy nghĩ này. Và mình nhận ra rằng:
Mình nói muốn trải nghiệm tình yêu đẹp và lãng mạn. Nhưng chẳng phải, khi mình dừng đèn đỏ, thấy một cặp đôi lớn tuổi chở nhau trên chiếc xe máy cũ không còn cả yếm, hai bác nói cười vui vẻ với nhau, mình vẫn thấy thật đẹp, thật đáng ngưỡng mộ sao? Tình yêu có thể giản dị nhường ấy và mình vẫn cảm nhận được nó mà!
Mình mong muốn Huy tinh tế hơn, hiểu mình hơn, nhưng mà ấy, chẳng phải tụi mình chỉ mới quen nhau thôi sao? Đòi hỏi cậu ấy hiểu mình ngay thật là điều gì đó quá đáng mà. Thay vì chờ đợi cậu ấy tự nhìn ra, mình nói thẳng mình muốn thế này thế kia cho rồi, tốt cho cả mình và cũng đỡ đau đầu cho cậu ấy. Dù sao mình cũng thấy được Huy có cố gắng để trở nên hoàn hảo hơn bằng cách luôn hỏi mình rằng Huy nên làm sao để khiến tâm trạng mình tốt hơn mà!
Hai đứa mình cứ như hai đứa trẻ học yêu vậy! 
Vì còn nhiều điều chưa hiểu rõ về nhau, nên đôi lúc Huy có những hành động sơ ý chọt đúng nỗi ám ảnh từ xưa cũ của mình khiến mình nổi giận hoặc trở nên bất an. Nhưng mình nên phân biệt rõ rằng đó là mình đang phản ứng với nỗi sợ cũ, chứ Huy khi ấy hoàn toàn không cố tình, cậu ấy không có lỗi. Mỗi khi có thể nói ra được cho Huy biết mình thực sự đang cảm thấy sao, tại sao mình có cảm xúc không tốt, Huy luôn đáp rằng cậu ấy hiểu rồi và sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa. Qua đó mình thấy mình được trân trọng. Tự dưng thấy cũng... *どきどき*
Cách suy nghĩ và ngôn ngữ thể hiện tình yêu của mình và Huy cũng khá khác nhau. Tụi mình cần thời gian và nhiều thời điểm nữa để chia sẻ, tiếp tục tìm hiểu về nhau. Mình không nên bốc đồng nghĩ rằng cứ không hợp thì "chạy trốn" như thói quen cũ.
Và...
Hình như là... Mình bắt đầu thích Huy nhiều hơn rồi!!! 
Vậy đó!
Tự dưng mình thấy mình học và hiểu được thêm nhiều điều. Vui chứ!!
Trải nghiệm tình đầu của mình tuy còn nhiều vụng về thật, nhưng qua đó lại tự đúc kết được thêm chút chút kinh nghiệm. Mình thật muốn cám ơn cậu bạn Huy của mình vì luôn điềm tĩnh, lắng nghe và thấu hiểu mình. Cám ơn cậu ấy vì sự cố gắng của cậu ấy để xây dựng mối quan hệ lành mạnh cùng mình. Cám ơn cậu ấy vì tạo cho mình cảm giác tin tưởng và ấm áp.
Kể cả trong tình yêu, hành trình học hỏi điều mới cũng như tự chữa lành tổn thương cũ vẫn còn tiếp diễn.
Cảm ơn Vũ Trụ đã đưa đến những trải nghiệm mới này cho con cơ hội để học hỏi và chiêm nghiệm nhiều hơn. ![]()
![]()

Cuối tuần rồi! Hôm nay mình ở nhà vì hôm qua đã đi chơi bét nhè với Rey và Én tại Aeon Mall Tân Phú, tối còn đi ăn uống với Huy và Vũ. (Thực là một ngày vui vẻ nhưng cũng mệt vô cùng!
)
Đây là lần đầu đi chơi riêng của nhóm ba đứa mình đấy! Phải lựa ngày cả ba cùng trống task mới đi được. =))) Mình bất giác nhớ đến năm ngoái còn ước có bạn thân là đồng nghiệp ở công ty, nay điều ước đã thành hiện thực luôn. Mọi điều cứ xảy đến một cách tự nhiên vào lúc mình không ngờ tới nhất, thật sự là biết ơn Vũ Trụ mà! 
Hôm thứ hai đầu tuần Rey qua phòng mình chơi và làm việc, buổi chiều xong việc hai đứa mình lên sân thượng chơi và trò chuyện.
Xong về Rey còn vẽ tranh hai đứa trên sân thượng làm kỷ niệm nữa. Đúng là em bé dễ thương!! ![]()
![]()
![]()
Hôm bữa mình lướt Tiktok, tình cờ xem được đoạn cắt trong một chương trình của chị Thùy Minh, ở đó chị chia sẻ với khách mời câu chuyện của bản thân, mình trích lại nguyên văn:
"Chị chia tay và có một em bé sáu tuổi. Thì chị nghĩ là với tư cách người mẹ thì mình luôn nghĩ là, à, con mình sẽ lớn lên bình thường hay không, cái sự chia tay này có khiến cho em bé thiếu cái sự mạnh mẽ hay là không."
Không hiểu tại sao... Khi nghe được lời tâm sự ấy, bằng một cách thần kỳ nào ấy, inner child của mình được vỗ về và an ủi lây. Và mình thấy vô cùng ấm áp, xúc động. Lời một người mẹ của một đứa trẻ khác, nói với một người khác, lại vô tình có thể chạm tới và bao bọc lấy phần lõi tâm hồn của một kẻ nơi xa xôi. Trước đây, trong khoảng thời gian mẹ mình đắn đo về việc có nên li hôn hay không, lý do duy nhất mẹ nêu ra cho việc cố gắng duy trì hôn nhân là "mẹ sợ các con bị nói là đồ không có cha". Mình nghĩ là do cách nói, chứ có thể mẹ mình cũng mang suy nghĩ giống chị Thùy Minh, là sợ đứa con của mình nếu thiếu sự đồng hành giáo dục của người cha thì sẽ thiệt thòi sao đó. Nhưng ngày ấy, hồi chín - mười tuổi, nghe như vậy, mình chỉ thấy bực mình thôi, mình cảm thấy cách nói đó giống như một lời buộc tội, rằng tại vì mình và em trai mình mà mẹ buộc phải chịu đựng cuộc hôn nhân không hạnh phúc, rằng lựa chọn của mẹ bị phụ thuộc vào những đứa con là tụi mình, rằng mẹ không có quyền quyết định hạnh phúc của bản thân do phải hy sinh cho tụi mình. Cho dù sau đó bốn năm, mẹ cũng đã có được tự do cho bản thân, nhưng một phần tâm lý mình thì vẫn còn kẹt lại với lý do ngày đó của mẹ. Câu nói của chị Thùy Minh như thể đã len lỏi vào giữa các nhánh không-thời gian, chạm đến khoảnh khắc tuổi thơ của mình và diễn giải lại điều mẹ đã từng nói, khiến mình được cởi trói. Sau cùng, luôn có những ông bố bà mẹ lo lắng cho sự phát triển của con mình như vậy.
Lại nói, người ta thường dùng từ "thất bại trong tình yêu" hay "thất bại trong hôn nhân" ý chỉ việc chia ly. Nhưng mình ngẫm thấy, sau cùng điều mà hầu hết mọi người hướng đến, có lẽ chính là bình an và hạnh phúc. Nếu như tình cảm cạn đi, mà giữa hai người còn lại sự tôn trọng cho nhau, và họ rời đi trong hòa bình để cho nhau cơ hội đến với những hạnh phúc mới, những người mới phù hợp hơn, thì đó đâu phải thất bại nhỉ? Kiểu, sẽ hợp lý hơn khi nói là họ đã tốt nghiệp qua một chặng hành trình học hỏi cùng nhau.
Có chăng là mình còn quá non trẻ để nhận xét về chủ đề này? Bởi có bao nhiêu cặp đôi có thể chia tay trong hòa bình, chia tay khi còn giữ nguyên được sự tôn trọng nhau? Nhưng mình thực sự cảm thấy, bên nhau tới cuối đời, mà nội tình luôn hành hạ, dày vò, chịu đựng lẫn nhau, có lẽ cũng không xứng đáng để coi là viên mãn lắm.
Nếu có thể hồi đáp lại mẹ một cách rõ ràng hơn, mình sẽ nói rằng: "Việc mẹ và ba li hôn CHƯA BAO GIỜ khiến con buồn bã hay thấy thiệt thòi gì cả. Bản thân con, thà sống trong một ngôi nhà chỉ có một nửa yêu thương nhưng yên bình, còn hơn phải ở trong môi trường mà ngày nào cũng thấy rõ sự thù ghét rồi vô tình hứng đạn. Con thực sự vui cho mẹ khi mẹ có thể tự quyết định dành hạnh phúc cho chính mình."
![]()
À, dạo này mình lại phát hiện thêm một cách nữa giúp mình bình tĩnh cũng như hết chán nhanh chóng, đó là đọc sách!
Trước mình đọc sách với tâm thế là bổ sung kiến thức thôi, dạo này nhìn lại, tủ sách đã đầy những cuốn mang chủ để tìm hiểu bản thân và chữa lành rồi, cũng có những cuốn văn học mới mua thêm. Mình thấy rằng mình bây giờ, đọc sách rồi đã có thể thấu cảm được tốt hơn trước. Có lẽ do mình đã có nhiều kinh nghiệm sống hơn? Có lẽ vì mình để tâm tới cảm xúc hơn nên khi đọc cũng dễ kết nối với bên trong hơn? Có lẽ vì mình đã thực sự biết thấu cảm hơn? Dù thế nào, mình nghĩ thế cũng là tốt. ![]()
![]()
![]()
Tiện thể cập nhật một chút là về trại hè tại Hạt Cỏ, chị Diệp thông báo cho mình biết rằng vì chưa đủ trại sinh đăng ký nên hoạt động sẽ dời lại dự kiến vào ngày 11/7. Như vậy là tháng này hai kế hoạch đi xa của mình đều đã hủy.
Hơi tiếc nhưng mà mình cũng nghĩ là vầy cũng được đi, tại tháng này mình đã tiêu quá nhiều tiền rồi và có nguy cơ thâm hụt vào cuối tháng mà. Có gì để hồi phục tài chính đã rồi đi chơi, như vậy sẽ thoải mái đầu óc hơn.
Uiiiiiiiiiiiiiiiiiii~ Ước gì có job freelance nhiều tiền bất chợt ập tới nhỉ!!!!!!!!!! ![]()
À mà để làm nội dung cho dự án cho nhóm mình (có Huy và Vũ) cái đã. Chắc từ giờ gọi thẳng tên nó là ON. company cho tiện. Nghĩ lại thì mình chẳng thiếu việc để làm đâu mà tại cứ thiếu thiếu động lực ấy.
Thôi nào~ TÔI ƠI CỐ LÊN!!
![]()
Thôi, chuẩn bị đi ăn cái, hôm nay cậu em trai mình đột nhiên lại nấu cơm sớm! ![]()
Hôm nay trời siêu đẹp luôn! Có nắng to, có mây rải rác.
Và mình thì ở nhà nghỉ ngơi!!
Ê kể ra thì... Mình đã quyết định dành thứ bảy thiêng liêng cùng với Huy và chuyển ngày của bản thân sang chủ nhật rồi.
Vậy cũng được. Dạo này mình đang làm online nên kiểu, chỉ có mỗi ngày thứ bảy là đi ra ngoài gặp bạn bè, còn lại hầu hết sẽ ở trong nhà. Được cái, làm việc tại nhà giúp mình có nhiều thời gian chăm sóc không gian sống hơn. ![]()
Phòng trọ mới của mình cũng gọi là ổn thoả rồi! ![]()
![]()
Quả nhiên là không gian rộng rãi hơn thật, tầm nhìn cũng đẹp và có gió mát (không cần điều hoà). Mình đã mua tủ quần áo mới và một chiếc ghế giường gấp gọn nên cảm thấy rất tiện lợi, nhờ đó cũng được trải nghiệm lại cảm giác ngủ trên giường sau ba năm chuyển trọ vào nội thành, ehe~~~ Có giường để ngủ là sướng nhất mà!! Chứ nằm đất khó chịu lắm!!
It feels like my life has become better! ![]()
Gần tuần cuối tháng sáu này mình sẽ tham gia trại hè ở Hạt Cỏ Eco Farmstay với vai trò là tình nguyện viên hướng dẫn các bạn nhỏ trong những hoạt động liên quan đến sáng tạo và vẽ vời. ![]()
Đây là lời mời từ chị Diệp và mình thực sự rất vui khi được chị liên hệ tới. Lâu rồi mình mới có cơ hội được làm việc với trẻ nhỏ và tham gia một hoạt động khác, mới mẻ hơn so với việc ngày ngày đi làm ấy. Tất nhiên, ban đầu mình có chút chần chừ chứ. Tại mình khá tự ti về khả năng truyền đạt cũng như không chắc liệu mình có đủ thời gian và năng lượng để chơi cùng các em nhỏ không. Trước đây mình cũng có được vài dịp làm việc với trẻ thông qua các hoạt động workshop của Room to Read Vietnam hồi mình còn là cộng tác viên tại đó.
Đắk Lắk - 2018
Thành Phố Hồ Chí minh - 2020
Nhưng kể cả những lần đó lẫn lần này thì mình cũng đều thấy có chút căng thẳng (ừa, liên quan đến công việc và trách nhiệm thì mình khó thả lỏng được lắm, luôn luôn vậy). Dẫu sao, mình hy vọng là sẽ có thể làm tốt việc, và phần nào đó giúp kích thích sự sáng tạo và vui chơi của các bạn nhỏ mà mình sẽ gặp tới đây tại trại hè. ![]()
![]()
Mà nói tới công việc, dạo này mình không theo thời gian biểu gì cả, tùm lum hết cả! Phải "quy hoạch" lại lịch sinh hoạt thôi. Bắt đầu từ giờ mình cũng sẽ cùng Huy và Vũ xây dựng kênh riêng để tạo nguồn thu nhập thêm, và ngay cả bản thân mình cũng muốn thực hiện dự án cá nhân (cái này thì mang tính chia sẻ phi lợi nhuận) nên mình sẽ càng phải rèn cách quản lý thời gian nữa.
Tất nhiên, mình vẫn sẽ sắp xếp sao cho bản thân có nguyên một ngày KHÔNG-LÀM-GÌ-CẢ trong tuần! ![]()
![]()
![]()
Chuyển chủ đề!
Vâng, thì cũng còn gì khác ngoài chủ đề tình yêu đâu nhỉ!
Mình gần đây lại chiêm nghiệm thêm được một điều, rằng tình yêu ngoài đời thực có thể sẽ giản dị và cần vun đắp hơn nhiều so với phim ảnh. Những "dàn bài" ngôn tình thông thường hay xây dựng hình tượng nam chính mạnh mẽ, ga lăng, vô cùng tinh tế, ưu tiên nữ chính số một và luôn có thể giúp cô ấy giải quyết mọi vấn đề, trong khi đó nữ chính dường như chỉ việc cứ là chính mình, trẻ con ngây thơ cũng được. Chưa kể, lương duyên của họ còn được an bài theo kiểu dù sóng gió ra sao thì cuối cùng cũng quay về với nhau. Mình cũng từng nghĩ thế là tiêu chuẩn, là hiển nhiên của một tình yêu đẹp, hoặc phải nói là hoàn hảo. Cho đến khi tự mình trải nghiệm, lúc đó mới thấy sẽ tốt hơn nếu cả hai cân bằng trong trách nhiệm và sự quan tâm tới đối phương. Bạn trai hay bạn gái gì thì cũng có lúc cần không gian riêng hoặc những ưu tiên tạm thời riêng. Và nhân duyên của cả hai có kéo dài được hay không phần lớn là do chính người trong cuộc quyết định.
Thực lòng, nói vậy là bởi vì mình bị ảnh hưởng nhiều bởi phim truyện, mình tin vào định mệnh, vào tình yêu sét đánh. Mình nuôi dưỡng một ảo mộng rằng một ngày nào đó mình sẽ vô tình va vào định mệnh của mình và cả hai sẽ lập tức nhận ra nhau ngay trong khoảnh khắc chạm mắt lần đầu đấy! ![]()
![]()
Trong khi mình và bạn trai hiện tại đã ngồi làm việc cạnh nhau cả năm trời mà không hề để ý tới nhau, thậm chí hồi mới gặp mình còn từng nghĩ "mình sẽ không bao giờ nói chuyện được với bạn này". Nếu có gì đặc biệt về cậu ấy, thì có chăng các "tín hiệu vũ trụ" xuất hiện liên tục và dồn dập một tuần trước khi cậu ấy tỏ tình, và... trong số những người mình từng thích thầm, cái tên Huy là xuất hiện nhiều nhất, đến người tên Huy thứ tư thì trở thành bạn trai của mình!
Trong trải nghiệm tình đầu này, có ít nhiều những kỳ vọng/ảo mộng của bản thân đã bị phá vỡ, khiến mình thấy "à, tình yêu nó có thể xuất hiện một cách âm thầm, ít hào nhoáng hơn trong phim ảnh như thế", bù lại cũng có những chuyện lại vượt ngoài mong đợi.
Mà, kể điều này ra thì rất kì cục, nhưng mà... Tâm lý mình dễ bất an và nghĩ quá nhiều, bản thân lại là một kẻ chập chững học cách làm sao để yêu thương một người cho vừa đúng vừa đủ, nên nhiều khi đột nhiên rơi vào trạng thái bối rối, mình hay nghĩ đến chuyện buông tay và bỏ chạy. Ví dụ như hôm qua gặp nhau và bàn công việc xong, nghĩ một hồi mình cảm thấy nếu làm bạn thì khi làm việc chung sẽ thấy thoải mái hơn, thế là mình bèn quay sang nói với Huy: "Hay tụi mình quay lại làm bạn?". Đó không phải một câu giỡn đùa. Nhưng, khi ấy mình có thể nghĩ tới cảnh làm việc chung sao cho bản thân thoải mái, mà lại không nghĩ được nói câu ấy với người yêu trong khi quan hệ hai đứa đang bình thường là một điều quá tàn nhẫn! Ngu thật chứ!!
Huy đương nhiên nói KHÔNG một cách dứt khoát kèm theo một cái liếc mắt đầy hờn dỗi, nhưng chỉ vài giây sau cậu ấy đã cười nói lại với mình, như thể không thèm chấp vặt cái suy nghĩ nông nổi, trẻ con của mình.
Huy của mình thì không phải là một chàng trai quá tinh tế, nhưng cậu ấy đủ bao dung cũng như sự quan tâm đến người thân yêu và có cố gắng trong việc vun đắp mối quan hệ. Tụi mình vẫn còn nhiều điều lệch pha nhau, nhưng dần dần, trong trải nghiệm cùng cậu ấy, mình nhìn thấy được sự điềm tĩnh ở cậu ấy và muốn học hỏi nó, để đừng bao giờ bồng bột nói câu "hay tụi mình quay lại làm bạn?" nữa.
Hành trình mới này, quả nhiên mình còn phải học rất nhiều. Tất nhiên mình cũng có những mong muốn, đòi hỏi ở Huy, nhưng mà trong phạm vi blog này (và cũng là trong phạm vi cá nhân mình), điều mình hướng tới không phải là trông chờ vào sự thay đổi tính cách của người yêu, mà là thay đổi chính bản thân mình để ngày cảng trở nên tử tế hơn, mạnh mẽ hơn. ![]()
![]()
Khoe chút ảnh mới chụp gần đây cùng Huy.
Hôm thứ năm vừa rồi mình có hẹn với Cáo, lâu lắm rồi mới gặp lại nó. Vừa gặp thì nó thông báo rằng nó chuẩn bị kết hôn rồi. Cũng mừng cho nó ghê. Tụi mình sau đó cũng cập nhật qua lại cho nhau về cuộc sống hiện giờ. Vì là bạn quen từ thời đại học, nên thực tình cũng không thấy có gì thay đổi nhiều lắm.
Thôi, chiều rồi! Mình đi dọn nhà và sắp xếp công việc đây. Tuần sau sẽ bận lắm!
Thả chiếc ảnh ngồi cùng Tép ngoài ban công tại đây:
Hôm nay là thứ hai và mình đang làm việc online tại nhà. 
Thứ sáu tuần trước là ngày làm việc cuối cùng tại văn phòng trong tòa nhà Gold Star và mình cũng đã gom hết đồ về nhà rồi. Không biết bao giờ sẽ có văn phòng mới nhưng trộm vía, mình thấy được làm việc ở nhà khi mùa mưa tới thế này thực sự là một phước lành!
Lúc đầu mình cứ nghĩ mình sẽ không thể tập trung được khi làm việc ở nhà nhưng , xời, vẫn ổn hết nhá! Có máy móc tiện nghi và một cái deadline gấp rút là vô tâm trạng làm việc hết!!
Mà nói tới chuyện công việc thì... Mình có ý định nhảy việc. Nhưng đến giờ thì lại không chắc. Hiện tại mình đang có một task khá thú vị về việc xây dựng concept và làm storyboard quảng cáo, dự kiến sẽ hơi dài kỳ và học hỏi được nhiều thứ đấy. Việc đó làm mình lấy lại được cảm hứng trong công việc. Vấn đề chỉ là, lương đang không cao như mình mong muốn, nên mình còn băn khoăn chứ.
Mà... Nghĩ nhiều làm gì nhỉ! Cứ vừa làm vừa học hỏi, nâng cao kỹ năng bản thân và không quên sửa soạn portfolio thôi mà ha. Còn lại chỉ là đợi khi thời điểm thích hợp tới, mình đủ sẵn sàng để bước sang hành trình mới. ![]()
À hơi ngoài lề xíu, sau khi setup dàn máy của công ty tại nhà xong, mình cảm thấy thật tuyệt vời!!
Kiểu, cảm giác muốn biến phòng hiện tại thành studio cá nhân lại ùa về í (muốn mua dàn máy riêng rồi làm online ở nhà mãiiiii)!! Muốnnnnnnnnnnnnnnnnnnn có studio cá nhân!!

À, nói về chuyện chỗ ở.
Mình đã thử tìm phòng trong suốt tháng qua, khu vực Bình Thạnh cho gần Hường, gần công ty và cũng tiện để tiện gặp Huy hơn, nhưng đều cảm thấy phòng ở quanh đó khá mắc so với chất lượng. Mà đúng đợt này công ty trả mặt bằng này, thêm nữa phòng hiện tại của mình phát sinh vấn đề: Nó bị thấm nước từ tầng trên đến nỗi nhỏ nước qua lớp bê tông luôn, tường ẩm mốc trở nên loang lổ trông rất kinh dị, đúng kiểu cần phải chuyển gấp luôn. Thế là mình nhắn cho chủ chung cư hỏi xem còn phòng ban công nào đang trống người ở không thì được dẫn lên cho xem vài phòng, và mình chốt được liền căn phòng trên lầu năm - lầu cao nhất!! Tầm nhìn rộng và thích lắm luôn ấy, còn tiện lên sân thượng nữa!! ![]()
Chưa kể còn rộng hơn và rẻ hơn phòng hiện tại của mình một chút vì không có máy lạnh với tủ bếp - hai thứ mình vốn cũng chẳng cần lắm.
Đây là quang cảnh nhìn từ ban công của phòng mà mình sẽ chuyển tới~ 
Giờ thì chờ bên quản lý chung cư bảo trì lại phòng đó xong xuôi rồi mình mới chuyển qua.
Vì em trai mình vẫn chưa kiếm được việc làm thêm và còn phải phụ thuộc kinh tế vào mẹ nên mình với nó sẽ tiếp tục ở chung cùng nhà. Dù hơi không thích lắm vì mình đang trong trạng thái muốn sống một mình nhưng thấy thế cũng tốt, đằng nào lương mình cũng chưa kịp tăng mà và ít nhất thằng em mình biết dọn nhà. Còn về Joy thì...
Hôm thứ bảy sau khi chọn phòng xong và về dọn dẹp để setup dàn máy, mình cuối cùng cũng đủ can đảm để có thể nói với Joy rằng: "Tớ không muốn sống chung với cậu nữa." Mình ở cùng Joy được bảy năm rồi, để nói ra câu đó quả thực thấy rất đau lòng. Nhưng mà, thực sự, trong mắt mình, Joy càng ngày càng tệ đi, còn mình thì càng ngày càng khó tính hơn.
Mình nói về những bức xúc của mình về ý thức tồi cậu ấy, từ việc cậu ấy tự ý dùng đồ cá nhân của mình không hỏi xin hay mượn, làm hỏng đồ cũng không xin lỗi, bày rác ra không dọn, mượn tiền xong khất mãi không chịu trả (may sống chung nên còn đòi được, không thì không không biết thế nào), cho đến những cái rất rất cơ bản như đi cầu xong dội toilet không sạch, dùng chậu tắm của mình ngâm quần áo suốt cả tuần tới ám cả mùi vào chậu,... Mà tức nhất là hai chuyện: Đầu tiên là Joy vì chê sửa xe tốn kém (trong khi ngày nào cũng cần xe đi làm), liền quyết định bán xe của bản thân đi, Tết mình về quê thì cậu ấy lấy xe mình đi làm liên tục, mà không biết lái kiểu gì để nó vỡ cả gương và long ốc cũng mặc kệ không đền, chỉ thở ra một câu "tớ không biết gì cả". Thứ hai là Joy nói cần có laptop, thế là xin của ba cậu ấy được một cái cũ nhưng rồi cũng kêu là không có tiền sửa nên bỏ xó nó đó mãi, tới khi mình được công ty cấp máy và đem laptop mình về thì cứ thế xài của mình luôn! Tới hôm bữa mình mở ra xài thì thấy nó bị sọc màn hình, mình la làng lên thì cậu ấy lại bài văn cũ: "Từ chiều tớ mở ra đã thấy vậy". Ủa, vậy là biết nó có vấn đề xong im ỉm để đó không báo lại mình luôn, là mặc định do máy tự hỏng còn cậu ấy chẳng liên quan, nếu mình không biết thì sau đó cậu ấy vẫn tiếp tục "bóc lột" cái máy của mình tới khi tã hẳn mới thôi?
Mình thực sự rất bực bội!!
Nực cười là những chuyện này không phải lần đầu tiên mình nói ra, mỗi khi có vấn đề là mình đều nói liền với cậu ấy rồi, tới nỗi mà mình phải buông lời rằng: "Tớ muốn tiếp tục tôn trọng cậu, nhưng tớ sợ càng ở gần cậu thêm nữa thì chút sự tôn trọng cuối cùng cũng hết và tớ sẽ chỉ còn lại những cái nhìn tiêu cực hơn về cậu." Nhưng thái độ của Joy ư? Từ trước đến giờ mỗi lần đụng chuyện ý thức thì cậu ấy vẫn luôn là né tránh, không thể nhìn thẳng mặt mình nói chuyện rồi sau đó lặp lại y như cũ những thói xấu mình đã chỉ ra!! ![]()
Hôm thứ bảy đó, Joy cũng ngồi trên gác và tay cầm điện thoại, đợi mình nói xong, cậu ấy mới từ trên đó đáp vọng xuống với giọng lí nhí mà mình hiểu rằng hẳn lúc đó cậu ấy đang xấu hổ: "Tớ biết là tớ rất tệ trong khoản sống chung nhưng cậu không thể chịu đựng tớ thêm một tháng nữa hay sao?"... ![]()
Okay, thì đây là một khuyết điểm của mình!
Mình cơ bản cảm thấy bản thân không có nghĩa vụ phải thông cảm hay chịu đựng ai hết, nói đúng hơn là, mình ghét việc ai đó yêu cầu lấy sự thông cảm từ mình. Mình có thể hiểu những lời ấy của Joy thể hiện rằng cậu ấy đang trong tình thế khó khăn và đó cũng chỉ là một cách nói chứ không hẳn là cậu ấy cần mình chịu đựng cậu ấy. Nhưng mình vẫn bị khó chịu! ![]()
Mà cái khiến mình khó chịu hơn nữa là, mình thực sự không muốn ở cùng Joy thêm một ngày nào cả, mình sợ cái sự ở dơ và bừa bộn của cậu ấy, mình muốn kệ mặc cậu ấy đi. Nhưng!!!! Một phần trong mình vẫn nhắc bản thân hãy cố chịu thêm một tháng nữa cho tới khi em cậu ấy lên, để cậu ấy có thể chuyển ra ở cùng em cậu ấy một cách thoải mái hơn. Mình biết rằng Joy đang cực kỳ khó khăn về tài chính, xét về tình thì mình sẽ tự nhủ "bạn mình đang khó khăn, hãy thông cảm, cậu ấy cũng từng giúp mình nhiều mà", còn xét về lý thì "tại sao cậu ấy càng ngày càng để bản thân trở nên tệ hại như thế chứ, lớn rồi chứ có phải con nít đâu, không ai có thể gánh trách nhiệm cuộc đời cậu ấy ngoài chính cậu ấy cả, mình không cần phải quan tâm giùm".
Nhưng mà... ờm, có lẽ sẽ thêm một tháng nữa (?).
Thôi, ngưng, kể chuyện này thấy đau đầu!
Nói mấy chuyện vui!
Về video mình thực hiện cho đám cưới của một người bạn trên facebook, thì may quá mình đã hoàn thành kịp ngay trước hôm lễ cưới được tổ chức. Mà kiểu, hôm bạn ấy cưới cũng là hôm mình đi du lịch Vũng Tàu cùng Huy ấy, vì vậy tối đó làm xong thì mình về nhà Hường ngủ lại để tiện Huy sáng đón sớm, nên mình rất lo là nếu lỡ video có vấn đề gì thì mình không có máy để sửa kịp ấy. Trằn trọc gần cả đêm vì lo lắng, nhưng cuối cùng mình đã nhận được phản hồi tốt từ cô dâu!! ![]()
![]()
![]()
Sau lễ cưới, bạn ấy còn đến tận chung cư của mình để gửi quà và thiệp cám ơn cho mình nữa ấy!! ![]()
Mình thực sự thấy rất vui và ý nghĩa luôn ấy!!
Năm nay có thể làm quà chúc phúc cho bạn bè, bản thân mình cũng nhận lại được niềm hạnh phúc tương tự. 
Hôm thứ tư tuần trước thì bạn nhỏ từng đọc truyện mình vẽ cho báo Ngôi Sao Nhỏ lại gửi cho mình tin nhắn hết sức dễ thương như này! 
![]()
![]()
Truyện trên mình vẽ cũng một, hai năm về trước rồi, tới giờ biết được nó vẫn để lại ấn tượng cho ai đó như vậy, thực sự mình thấy rất vui ấy!
Mình luôn tự ti rằng bản thân không phải là một người vẽ đẹp, nhưng có thể dùng nét vẽ vụng về này đem đến cảm xúc tốt lành cho người khác, mình nghĩ đây là đặc ân Vũ Trụ ban cho mình trong kiếp này ấy.

À mà ấy, mải chơi quá nên cũng chưa cập nhật...
Thì vừa rồi mình đã đi du lịch với Huy hai một đêm ở Vũng Tàu (20 ~ 21.05.2023). Đây là lần đầu tiên mình đi du lịch với bạn trai, cũng là lần đầu tiên đi tới Vũng Tàu, và là lần thứ hai đi dạo biển đêm. ![]()
Mình cũng không biết viết gì hơn về trải nghiệm đó, mình vừa thấy vui vừa thấy chán chán.............. Kiểu, cũng một phần vì mình bị mệt do ngồi xe đường xa, trời lại râm mát cực kỳ nên tới nơi rồi mình chỉ muốn ngủ để bù lại năng lượng. Mà, thực ra thì lúc về lại thành phố, mình có viết một bức thư gửi bản thân ở tương lai qua trang web FutureMe để nhắc bản thân nhớ về kỷ niệm này. Để một năm sau đọc lại xem, đối diện với cảm xúc quá khứ và tương lai, mình khi đó sẽ cảm thấy thế nào nhỉ? ![]()
À phải rồi, tới nay thì cả công ty cũng biết chuyện mình với Huy quen nhau rồi. Rất hay, đúng lúc làm online nên mình cũng không bị ngại nữa.
Mà ấy, mình với Huy tuy nói là quen nhau chính thức, nhưng với mình thì mình vẫn còn ở trong tâm thế mỗi ngày tìm hiểu, khám phá một ít về Huy, một ít về mình và một ít về thế nào gọi là tình yêu đôi lứa. Đúng là mỗi một trải nghiệm sẽ như một cơn mưa rào đánh thức mấy hạt mầm tiềm tàng trong khu vườn tâm trí của mình. Mình chẳng biết dưới lớp đất tiềm thức ấy có gì cho tới khi mưa tới và gọi dậy các hạt giống trạng thái cảm xúc. Chuyện yêu đương của mình cũng vậy, bên cạnh những lúc vui vẻ, thì khi một mình mình cũng được dịp soi chiếu để thấy rõ bản thân. Mình overthinking, mình có trust issue, mình mang ám ảnh đổ vỡ cùng nỗi sợ bị bỏ rơi, nên nhiều lúc mình quên mất việc tận hưởng trải nghiệm mà trở nên lo lắng thái quá. Đôi lúc mình bị chìm vào suy nghĩ liệu mình có quá vội vàng nhận lời quen Huy khi mà bản thân còn chưa tự chữa lành xong không? Rồi sau đó lại nhớ ra và nhắc bản thân trở lại trạng thái quân bình và lắng nghe con tim nhiều hơn.
Vậy đấy! Cho dù có những người bạn thân thiết và một cậu bạn trai KHÁ ấm áp, nhưng mình cũng sẽ không quên tiếp tục nhiệm vụ tự chữa lành đâu! Mong ước của mình trong chuyện tình cảm là có thể vô tư thoải mái yêu một người và cũng được người đó yêu lại chân thành.
( 


Hình này cắt ra từ video Đạt Trần quay tụi mình hôm qua lúc đi chơi ở Hồ Con Rùa.)
Chào chủ nhật! Đêm qua có mưa, sáng nay trời xanh và nắng, Bông với Tép nằm ngủ ngay cạnh mình. Thời tiết này thì đẹp, nhưng vẫn hợp ở trong nhà hơn.
Cái nóng mùa hè mà!
Mình đã giặt giũ xong và quyết định sẽ trốn trong góc ngủ nơi khuất nắng để viết blog. Hương nước xả vải từ đồ treo ngoài ban công phảng phất quanh phòng, hôm nay gặp nắng chắc chắn sẽ lưu lại rất lâu trên vải, thật là một ngày tuyệt vời để phơi đồ và viết lách!
Có một chuyện về công việc mà mình đã quên viết. Hết tháng này công ty mình sẽ trả văn phòng và tạm thời mọi người sẽ đem thiết bị về nhà làm việc. Chuyện này cộng với suy nghĩ muốn nghỉ việc từ trước đó của mình càng làm gia tăng cảm giác này.
Mặc dù hiện tại ở công ty đang có một project khá thú vị, mình tính đây sẽ là hoạt động cuối của mình ở công ty. Nhưng hiện tại vẫn chưa làm xong portfolio mới nữa... Tôi ơi là tôi!! Nhanh cái tay lên nào! ![]()
![]()
Mình cần tăng thu nhập!
Mà lại nói, mình lập nhóm cùng Én và Rey để làm MV, cả Huy và Vũ cũng đề xuất tạo nhóm thực hiện project riêng, mà đến giờ vẫn còn lu bu quá chưa làm được gì. Mình, cho đến giờ vẫn không giỏi quản lý thời gian. Ủa mà có phải vấn đề tại tính quản lý thời gian đâu nhỉ, tại mình lười, mình thiếu động lực đó chứ nhỉ! :)))
Aaa... Chịu! Hứa, chơi nốt hôm nay thôi, mai nghiêm túc làm việc. ![]()
Về chuyện tình cảm của mình thì, hiện tại cũng không biết nói gì hơn ngoài hai chữ "rất tốt". Mỗi ngày mình lại được quan sát, khám phá và chiêm nghiệm những điều mới mẻ. Có bạn trai không phải là đích đến cuối cùng mà chỉ là một trong những nguyện ước thành thực, vì vậy mình vẫn không quên tiếp tục thực hành quán chiếu bản thân. Không thể nói trước tương lai thế nào, nhưng lúc này mình thấy vui vì có Huy là người đồng hành với mình trong trải nghiệm yêu đương này. Vì trước đó vốn hai đứa mình cũng ít khi trò chuyện, nên thoạt đầu mình cũng suy nghĩ không biết có thể chia sẻ với Huy tới mức nào. Nhưng rồi theo dòng chảy, mình đã có thể nói với Huy những tâm sự riêng tư mà mình không nghĩ rằng mình sẽ chia sẻ được chúng cho ai khác ngoài những người bạn thân là nữ và chính mình. Cậu ấy tôn trọng mình và mình cũng tôn trọng cậu ấy. Giờ thì tụi mình chuyển qua xưng "anh - em" rồi nhưng riêng trong blog này, mình vẫn sẽ dùng ngôi xưng "cậu ấy" để kể về Huy, vì với mình, cậu ấy không chỉ là người yêu mà còn đang dần dần trở thành bạn tri kỷ của mình.
Trong trải nghiệm với Huy, mình thấy bất ngờ về việc mình có ít lo sợ hơn hẳn lúc yêu đơn phương một ai đó. Kiểu, có thể nói rằng, "yêu dễ hơn là thích thầm" ấy.
Điều này có thể lý giải. Khi đơn phương thì mình sẽ không chắc chắn tình cảm của người kia thế nào, không biết giới hạn họ mở ra cho mình là bao nhiêu và càng khó để có thể hỏi thẳng trực tiếp. Vì vậy, mỗi một hành động, mỗi tương tác với người kia đều cần cân đo đong đếm rất nhiều, đôi lúc muốn một cái chạm, một câu chào lắm mà cũng phải tự kìm nén, rất khó chịu và mệt não, dù đổi lại là tự do. (Cũng may, với Huy thì mình còn chưa kịp rơi vào trạng thái phân vân, hoang mang về liên hệ giữa hai đứa thì Huy đã ngỏ lời.
)
Chưa kể, là mình có một nỗi tự ti rất lớn rằng mình không đủ tốt để được yêu thương, rằng mình còn quá nhiều ám ảnh và chất độc âm ỉ dưới vỏ bọc một kẻ hay thích ở một mình. Ngày đầu tìm hiểu Huy, mình đã phải vội rào trước rằng sẽ có lúc mình muốn biến mất, muốn được ở một mình, nếu trạng thái ấy diễn ra thì mong Huy thông cảm. Đúng, mình sợ nếu không nói trước thì có thể vô tình khiến Huy tổn thương, sợ mình không có đủ thời gian cho cậu ấy. Thế nhưng tới lúc quen nhau, sự an bình khi ở bên cậu ấy đối với mình không khác gì với sự an bình khi ở một mình, thậm chí có phần vui hơn. Và mình cũng tự động biết sắp xếp thời gian để có thể tận hưởng cùng cậu ấy. Ví dụ như thứ bảy vốn là ngày dành riêng cho mình, nhưng giờ mình quyết định chia sẻ nó cùng với Huy, còn chủ nhật để làm việc riêng khác. Tất nhiên, không phải tuần nào vào ngày nghỉ tụi mình cũng sẽ gặp nhau, tuỳ vào tình hình từng lúc. Dù thế nào, mình biết chắc rằng bản thân mình đã và đang đặt Huy vào "sổ ưu tiên hàng đầu", được thì mình rất muốn gặp Huy nhiều hơn - Điều mà mình vốn nghĩ mình không thể mà nay đã trở thành chuyện đương nhiên. Mình nói khi yêu thì thấy dễ hơn là thế, xét về tổng quan, khi hai bên lúc này đã biết rõ tình cảm của nhau thì sự ngại ngùng và thận trọng cũng bớt đi phần nào, nhường chỗ cho sự thoải mái và yêu thích. Mình muốn bổ sung thêm cả ý của Natsumi nữa: "Cũng bởi Huy cho bà cảm giác an tâm nữa". Uây, có lẽ, đây chính là điều kiện lớn nhất để mình rũ bỏ nỗi tự ti và lo sợ để "mở khoá" ra những xúc cảm tích cực trước giờ chưa từng dám nghĩ tới. ![]()
Đúng là, trải nghiệm yêu đương có tốt đẹp được cần có sự vun đắp của cả đôi bên. Nhưng đồng thời, không hiểu sao, mình cũng mơ hồ có cảm giác rằng, mối quan hệ yêu đương giữa hai người như này lại rất giống như mối quan hệ với chính bản thân vậy. Mình vẫn chưa rõ nên giải thích cảm nhận này ra sao, nhưng có thể hiểu kiểu, mình muốn quan tâm Huy như cách mình quan tâm chính mình, theo nghĩa tích cực nhất. Và càng yêu Huy, mình lại càng yêu bản thân hơn. Thực ra với vế sau thì trong lúc cảm nắng ai đó mình cũng nhận ra, "yêu đơn phương là cơ hội để soi chiếu và yêu bản thân hơn", nhưng theo nghĩa hơi vị kỷ, còn lần này mình cảm thấy có đủ năng lượng yêu thương để đổ vào Huy rồi vào cả chính mình. ![]()
Hôm qua được Huy dẫn đi chơi khu Thanh Đa, ở đó có nhiều chung cư cũ lắm, đúng sở thích của mình! ![]()
![]()
Thế là mình chụp được mấy hình này:
![]()
Đổi chủ đề xíu.
Hôm thứ sáu Hường qua phòng mình nhậu. Đây là lần đầu tiên mình đồng ý uống nhiều rượu đến thế, tất nhiên cũng không đến mức mất ý thức, mình vẫn đủ tỉnh táo, chỉ là khi đứng dậy thì thấy chân tay mềm nhũn mà thôi, và mình với Hường đã cười rất nhiều ấy! ![]()
Uống rượu vào quả thực khiến mình thấy rất hưng phấn, vui vẻ. Nếu không để bị say quá thì mình thấy rượu quả nhiên cũng tốt mà. ![]()
![]()
Ngẫm một chút thì thấy, năm 2023 của mình mới đi qua tháng 5 thôi mà quá trời điều mới mẻ diễn ra rồi, các trải nghiệm cũng vì thế mà ngày một đa dạng, khiến mình càng cảm thấy trân trọng cuộc sống hơn. Con thực lòng con biết ơn Vũ Trụ!! ![]()
![]()
![]()
![]()