
Lúc này là 11h32 và mình đang ở công ty đây. Đáng lẽ mình nên ở đây hôm qua để hoàn thành hậu kỳ một tập phim hoạt hình nhưng mình muốn đi chơi cơ, nên đã xin lùi deadline sang hôm nay. Huhu cuối tuần của tôi...
Trước khi bắt đầu công việc, mình phải viết lách để làm dịu tâm hồn mới được. 

Hôm qua mình đi chơi ở Thảo Điền cùng đồng nghiệp và những người bạn của họ, cả của mình nữa. Bé Rey trong team mình rủ đi xem triển lãm Walking Through a Songline tại The Factory Contemporary Arts Centre. Đây là một triển lãm kỹ thuật số, mà tụi mình thường gọi là "triển lãm ánh sáng", kể về văn hóa của người bản địa Úc thông qua âm thanh và ánh sáng. Dưới đây là một vài hình ảnh trong không gian của triển lãm ấy.
Triển lãm mà tụi mình đi quy mô nhỏ, nhưng thực sự phần ánh sáng lung linh vẫn khiến mình thấy rung động cực kỳ. 
Á!! Trong lúc đang viết thì một người bạn trên facebook của mình đã nhắn tin cho mình và muốn đặt mình vẽ truyện tranh theo yêu cầu. Bạn ấy tháng sau sẽ tổ chức lễ cưới nên muốn mình minh họa lại câu chuyện ẩn dụ tình yêu của đôi bạn ấy để khách mời có thể đọc. ![]()
![]()
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Tuyệt vời!!!!
Mình thấy vinh dự ghê ấy!!
À mà đá qua xíu về job vẽ thiệp cưới cho anh Hùng, thì do mình bận quá nên anh Kei đã chuyển sang cho anh Quý làm luôn rồi. Mà anh Quý dàn bố cục xinh lắm í, mình mê luôn! ![]()
Lần này là vẽ truyện tranh, đúng điều mình thích, mình hy vọng mình sẽ làm thật tốt!! ![]()
Quay lại buổi đi chơi của tụi mình. Thì, những người tham gia ban đầu là Rey, Huy, Đạt và mình. Rey dẫn theo hai người bạn là bé Nhi và Ly, Huy với Đạt rủ thêm bé Lem và mình thì mời Hường đi chung, thế là có tổng cộng tám người.
Lần đầu tiên đi chơi nhóm không những không "rụng" bớt mà còn có thêm người như vậy, đúng là thú vị mà.
Tụi mình đi triển lãm xong thì cùng đi ăn ở Murakame Udon. Mình gọi một tô tonkatsu udon - hương vị mình thích nhất.
Trong lúc ăn cùng nhau mới được nghe mọi người nói chuyện nhiều. Rey có nói với mình là em ấy sẽ dẫn theo một người bạn vô cùng, vô cùng hướng ngoại và giàu năng lượng, ấy chính là bé Ly. Mà lúc tiếp xúc, không ngờ bé ấy hướng ngoại thực sự luôn!!
Em ấy nói chuyện vô cùng nhiều và vui vẻ! Đi chơi nhóm quả thực cần những nhân tố biết gợi chuyện như thế, đối với mình là vậy, không thì khoảng lặng sẽ xâm chiếm và làm mọi người ngượng ngùng ấy. À, Ly có nói là biết đến mình và Đạt trên mạng xã hội trước, thậm chí em ấy còn biết mình từ thời mình hay đăng truyện tranh ngắn và cả thời kỳ khủng hoảng rồi ở ẩn của mình.
Là lâu lắm rồi đó!!! Nhưng mà, kể cũng vui ha. Kiểu như mình được biết rằng mình đã từng hơi hơi nổi thế nào.
Haha, cảm giác mãn nguyện vì nhận được sự công nhận.
Ăn xong, tụi mình tiếp tục đi tới quán Have A Sip và trò chuyện nhiều hơn.
Cơ mà ấy... Giữa những người mà lần đầu gặp, hiển nhiên vẫn sẽ có ai đó cảm thấy không hẳn hòa nhập được, mình quan sát thấy Huy và bé Nhi không nói chuyện nhiều, Hường thì tùy lúc. Rõ ràng là thấy vậy, nhưng mình cũng lúng túng không biết làm sao để kéo mọi người lại. Vì bản thân mình, khi không hòa nhập vào nhóm thì là có hai trường hợp: Một là mình bị ngại, mong chờ ai đó tới bắt chuyện trước, và hai là mình thực sự muốn được lặng im (ví dụ như ngày trước đi chơi với nhóm CSmile mà trúng hôm vừa chạy deadline xong thì mình buồn ngủ cứ ngủ trên bàn trà thôi, trong khi các anh bạn của mình để yên cho mình ngủ). Mình không biết phải làm sao cả, không biết phải nói gì. Mình không thích sự lạc lõng, mình cũng không muốn phải thấy ai lạc lõng, và vì đôi lúc mình lạc lõng, một người tử tế sẽ đến bên và cho mình lời động viên cần thiết kịp thời, mình thấy việc ấy đẹp. Có lẽ trong tương lai nếu thấy ai đó trong nhóm chơi chung rơi vào trạng thái ấy lần nữa, mình sẽ chủ động bắt chuyện với họ hơn, bằng bất cứ chủ đề nhảm nhí nào? Nếu họ cũng cần người chủ động bắt chuyện, thì coi như mình làm đúng, còn nếu họ chỉ đang muốn lặng im và không có nhu cầu giao tiếp, ít nhất mình cũng biết được đáp án và trả lại không gian cho họ thay vì bứt rứt lo lắng? Nhỉ...
(Nghe cứ thấy bản thân bao đồng thế quái nào ấy!!! Mình sẽ tùy trường hợp mà học cách phản ứng phù hợp vậy.)
À mà ấy. Trong buổi trò chuyện thì bé Lem - bạn của Huy với Đạt có kể về việc dạo này em ấy có mối quan hệ không tốt với chị leader của mình. Mình không phải người trong cuộc, chỉ lắng nghe từ một phía, lúc nghe chuyện thì cũng có đưa vài an ủi cho em nhưng ở đây thì mình không muốn đưa ra kết luận gì cả về người leader của Lem. Chỉ là, bây giờ mình cũng đang phụ trách quản lý một team, nghe Lem tâm sự về cách tương tác căng thẳng giữa em ấy và người leader kia, mình cũng bất giác tự hỏi, không biết trong mắt mọi người chung team, mình thế nào nhỉ?! Liệu mình có cư xử quá đáng không? Lúc "tan tiệc" thì Huy đưa mình về, vì Huy chung team với mình nên mình có hỏi cậu ấy luôn là cậu ấy thấy cách làm việc của mình thế nào, Huy bảo rằng Huy thì thấy bình thường, nhưng Vũ thì đang thấy mình yêu cầu chất lượng ngày càng cao, việc đó không đáng cho dự án đang làm này khi mà khách hàng không có guideline cụ thể (ý là làm bầy hầy chắc cũng được) còn deadline thì ngắn ngủi. Chậc... Thoạt nghe thì mình không hiểu nổi, trong công việc thì chuyện mong muốn kết quả ngày càng tốt lên không phải là hiển nhiên sao? Chưa kể, dự án này còn là một bản nháp hoàn hảo để cả team học và tự nâng cao kỹ năng một cách từ từ. Nhưng rồi mình chợt nhớ, đó là mong muốn của cá nhân mình, chắc gì người khác trong team đã muốn vậy, mục tiêu trọng tâm của họ có thể đang đặt ở chỗ khác thì sao? Mình bỗng thấy bản thân giống như đang dùng mong muốn cá nhân áp đặt lên toàn bộ team vậy đó. Có lẽ trong bữa trưa thứ hai mình sẽ thử nói chuyện với mọi người để hiểu hơn về định hướng của mỗi cá nhân và điều chỉnh lại các feedback cho phù hợp hơn.
Huy hỏi mình rằng nghe Huy nói thế có thấy buồn không, thì cũng có, mình thấy buồn chủ yếu vì cảm giác bản thân điều phối chưa tốt, chứ không hề buồn bạn mình. Mục tiêu sau cùng của mình là hoàn thành tốt công việc. Mình nói với Huy rằng: "Tuy tớ yếu đuối, dễ tổn thương trong các mối quan hệ xã hội nhưng trong công việc tớ như người khác vậy". Đó là điều nói thật! Dẫu cho mình căng thẳng vì công việc, phải bật khóc và thể trạng ngày một xấu đi, thì hôm sau mình vẫn sẽ đi làm như bình thường.
Giá như trong chuyện tình cảm mình cũng có thể mạnh mẽ, vững chãi như vậy nhỉ? 
Thôi, tám nhảm vậy đủ rồi. Làm việc thôi!!







