IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Mấy hôm trước mình lướt Facebook thì bắt gặp dòng trạng thái này của một chị bạn, là caption chị viết cho những bức ảnh đời thường của chị, nội dung như này, xin phép chị cho mình trích lại:

 

"xả source, về những ngày hạnh phúc 
đâu đó tôi cảm thấy mình được ban cho một cuộc đời mới. Tôi tự đưa mình đi những nơi tôi muốn, dù ko có ai đi cùng, để rồi gặp quá trời người quen. Tôi say yes với những chuyện mới lạ mà tôi ước mình đã làm từ lâu, để rồi hú hét trong sung sướng. Tôi mắc cầu nguyện, tôi muốn quỳ lạy mặt đất, tôi muốn chào mặt trăng và mấy bông hoa. Tôi thấy mình buồn và trời đất luôn dỗ tôi dịu dàng tinh tế vô cùng. 
21 hay 31, 10 năm như một cái chớp mắt, chớp mắt như qua vài kiếp người. Trời đãi người cúi mình, trời đãi người quỳ rạp. Người có hiên ngang, thì trời đất xoa đầu."

 

Đọc xong mình lập tức, theo nghĩa đen, "fall in love" với từng câu chữ của chị.

 

Chị ấy là một hoạ sĩ, một nghệ sĩ, một người nhạy cảm, một người trải nghiệm cuộc sống, một người đẹp trong hiểu biết và những lần tiếp xúc của mình. Và câu từ chị viết khiến mình rung động. Như một bài thơ, như lời bài hát, nó đẹp.

 

Mình không viết được như chị. Cách mình viết mang nhiều vẻ của văn nói. Và vì vậy mình ngưỡng mộ cách viết đầy sự chiêm nghiệm hoà quyện sự bay bổng ấy.  Điều này cũng truyền cảm hứng và nhắc mình mình nhớ đến chiếc blog cùng với "quyết tâm" rèn luyện thói quen viết lách vừa duy trì được hẳn 3/21 ngày trong tháng trước của mình. Tất nhiên mình không phải có ý muốn bản thân viết hay như chị, thứ mình đang cảm thán ở chị là sự cảm nhận mọi điều và sắp xếp cảm xúc thành những ngôn từ thật thơ như vậy.

 

Ôi thật sự ngưỡng mộ quá đi mất thôi!!!!  

 

Nhân tiện thì... Viết về những ngày đời thường của mình.

 

Dạo này làm việc ở nhà khiến mình trở nên nhụt chí, thiếu tập trung và cực kỳ chểnh mảng. Mình mở máy tính cả ngày nhưng thời gian làm việc chắc gói lại chỉ trong 3 đến 4 tiếng. Ừ thì mình từng ước mơ được làm việc thoải mái như vậy, nhưng mà, nó sẽ tuyệt vời nhất nếu mình phải đến chỗ làm và ngồi đó 4 tiếng rồi về. Ừa, phải có cái sự ngồi ở văn phòng thì mới tương phản rõ với niềm vui được về nhà ấy, chứ ngồi ở nhà, vật vờ đấu tranh với sự buồn ngủ và xao nhãng do môi trường xung quanh gây ra khiến mình cảm thấy không thực sự được thoải mái, ngược lại, mình còn dằn vặt vì đang lãng phí thời gian không làm được gì.

 

Sống kỷ luật sao mà khó quá.

 

Hai hôm đầu tháng mình có dậy sớm và ngồi học tiếng Nhật được chút ít, sau đó... Mình đi chơi vào chủ nhật và bị cảm nắng nằm liệt giường nguyên một ngày, thế rồi mọi thứ lại đâu vào đấy. Vẫn ngủ trễ và dậy trễ.

 

Nên, lần này, mình không ép bản thân theo khuôn khổ nữa. Cứ tận hưởng thời gian nhàn rỗi đến chán luôn đi!!

 

Nhưng mà, nói vậy chứ, mình thực sự thích khoảng thời gian buổi sáng khi dậy bật đèn quang hợp cho đám cây trong phòng và ngồi ngắm chúng. Cho dù chẳng làm gì cả, mình cũng không bị dằn vặt bản thân vì đang lãng phí thời gian lúc ấy. Cứ như thể linh hồn mình biết rằng, một trong những mission cuộc đời kiếp này của mình là đến đây, nhìn ngắm và tán thưởng vẻ đẹp của những cái cây vậy!! 

 

 

Hôm nay mình và Huy đã đi tới một kho đồ cũ bên Quận 9 (gần nhà) và mình rất vui vì đã mua được vài món đồ ưng ý với giá rất hời. おねがい Trong ngày cũng có nhiều món đồ mình đặt mua trước đó cũng đồng loạt về khiến mình vui lắm!!

Khoe nhé!

Đầu tiên là băng ghế gỗ này.



Mình muốn có băng ghế đặt cạnh cửa sổ để đặt các chậu cây và cho chúng phơi nắng ở đó, do hướng ấy là hướng đón mặt trời mọc. Ban đầu mình tính mua ghế của hãng HKF, giá cả nửa triệu, đối với mình để mà mua thì hơi xót ví dù sản phẩm đó xứng đáng với giá ấy. Nhưng khi ghé tiệm đồ cũ thì mình “moi” được một chiếc ghế gỗ vừa vặn những gì mình cần với giá chỉ 150.000đ!! Vậy là đủ rồi! ニコニコ


Một đơn hàng decor từ Trung Quốc hôm nay tới tay mình, trong đó mình có đặt mấy miếng dán hình ngôi sao có dải màu hologram. Thế là hàng về mình dán sao lên khung cửa sổ liền.



Mình rất thích thiên văn vũ trụ, cũng thích cả việc mộng mơ, nên dán sao lên cửa sổ thế này, khi nằm trên giường nhìn ra cửa sổ, sẽ cảm thấy như đang được ngắm sao vậy! ほんわかスター


Mà không biết khi sáng mai mặt trời mọc và chiếu qua mấy ngôi sao này, phòng mình có ngập trong cầu vồng như quảng cáo không nữa. Mình sẽ update thêm! Chưa bao giờ mong ngày mai tới như này haha. 爆笑


Mình còn mua được từ cửa hàng đồ cũ một chiếc ly thuỷ tinh hình bông hoa với giá 15.000đ, mình tra giá trên sàn thương mại thì thấy nó rơi vào tầm 45.000đ cơ. おやすみ


Ly này dùng ăn kem thì có vẻ hấp dẫn nhưng do mình không hảo đồ ngọt nên mình chỉ mua một chiếc về với suy nghĩ sẽ trồng hành tây vào đây! 爆笑



Hay là trồng gừng cho được lâu nhỉ? 指差し


Mình còn mua được một bát đựng đồ ăn cho cún bằng sứ rất xịn với giá chỉ 40.000đ, mà mình tra ra sản phẩm tương tự gần 300.000đ cơ!!!



Thế là Ki có bát ăn mới! うさぎのぬいぐるみ


Về những món đồ hôm nay “cập cảng” thì đó là chiếc bàn sofa và vài em cây trong nhà.


Mình đã mua đèn quang hợp và muốn làm một góc vườn mini ngay cạnh sofa. Do đèn quang hợp rất chói nên các em bé cây sẽ nằm ở ngăn cuối cùng của cái kệ cạnh sofa.



Còn về bàn sofa, mình mua dạng bàn camping vì nó khá hợp với cái sofa Kohnan mà mình mới mua. Nhưng do mình muốn màu sắc hơn, mình đã thêm khăn trải bàn cho ẻm! にっこりチョキ



Sofa cũng trở nên dễ thương hơn với chiếc vải phủ mình mua từ hai năm trước!!! ゲラゲラ



Mặc dù đây là một sở thích vô cùng, VÔ CÙNG, VÔ CÙNG hao tiền, nhưng mình thực sự hạnh phúc khi được mua sắm và chăm chút từng góc nhỏ cho nơi mình ở ấy. 絶望笑


Nên dạo này mình mê săn đồ si lắm, ngày trước là quần áo thôi, giờ là nội thất luôn. Ngay việc đem đồ cũ về tân trang cũng khiến mình vui nữa, như sáng nay đem em ghế về là Huy và mình cùng nhau cọ rửa cho ẻm phơi nắng ấy. Sau khi tẩy bỏ lớp bụi, ẻm trông cưng hẳn, khiến dự định sơn màu khác cho ẻm của mình bị loại bỏ mà chấp nhận màu nguyên bản của ẻm mà! 花 Khoái săn đồ si ghê.


Mình sẽ cập nhật thêm hành trình và trải nghiệm của mình tại nơi ở mới thường xuyên nhé!


Giờ thì, tôi ơi ngủ ngon!! チューzzz

 

Bây giờ là 8h28.

 

Hôm qua mình tính viết dài dài, kể thêm chút về chuyện công việc, nhưng lại bị phân tâm bởi nhiều việc quá nên cái sự-viết-nhật-ký nó kéo dài từ khoảng 8h sáng tới hơn 10h sáng, lấn vào thời gian làm việc. Thế là mình xoá phần sau và đăng luôn thay vì cố viết tiếp cho đủ.

 

Chuyện này khiến mình nhận ra một điều. Rằng mình đúng là kiểu người hơi khó bắt đầu, một khi mới làm gì cũng rất dễ bị xao nhãng. Để mình có thể tập trung được thì ngoài trong trường hợp sát hoặc trễ deadline, thì có lẽ là phải đặt mình trong môi trường không quen thuộc, ý là không phải ở nhà mà ở công ty hoặc quán cafe, nơi mình sẽ không có cái giường, sofa hay cỏ cây vẫy gọi. Đây chắc cũng là lý do khiến nhiều người mình quen biết nói họ không thể làm việc ở nhà được.

 

Còn chuyện công việc hôm qua mình tính kể một chút thì thực ra là than thở rằng dạo gần đây mình thiếu tập trung về hết hứng làm việc ra sao. Mình đã làm ở nhà được hơn nửa năm, từ tháng 12 năm ngoái. Thực ra lên công ty thì cũng được, nhưng mà thấy nếu đi lại tốn kém vậy mà lương không thể tăng (do tình hình kinh tế chung) thì làm ở nhà cho khoẻ chứ. Mình nghĩ là mình may mắn vì vẫn được trả lương đầy đủ mỗi tháng, vẫn được kí hợp đồng và đóng bảo hiểm thay vì phải phiêu dạt đi làm freelancer trong giai đoạn này. Nhưng mà, một phần có lẽ do hiệu ứng sau kỳ nghỉ dài mà mình thường bị sau những dịp tết hoặc đợt nghỉ xả phép, vừa rồi mình xin nghỉ hai tuần để lo cho đám cưới mà, nên như mình đã nói, mỗi khi bắt đầu hay khởi động lại, mình sẽ cần thời gian rất lâu. Một phần khác, chắc là do cũng ít việc đi dần rồi.

 

Thực ra, thấy việc "đổ lỗi" cho chuyện ít việc đi nó nghe mùi "loser" lắm! Phải nói đúng hơn là do mình lười và thiếu tự tin vào năng lực bản thân nên mới cảm thấy không dám bon chen đi xin việc ngoài chứ. Ối, nói bản thân thế này có gay gắt quá không? Nhưng mà đúng mà nhỉ.

 

Mà ừa, đồng tình là mình lười đi làm văn phòng, làm lính đánh thuê quá. Mình muốn làm gì đó mang tính cộng đồng hơn. À, không tới mức xã hội cao như giúp đỡ người nghèo, đi làm tình nguyện đâu, mà kiểu nhỏ lẻ và hỗ trợ nghệ nhân thủ công/ hoạ sĩ trong nước á. Mà do cũng chưa đâu vào đâu nên mình sẽ chưa thể nói nhiều thêm được. Thời gian này mình đang cố gắng sắp xếp và học cách cân bằng thời gian giữa công việc và đời sống đây, mục tiêu của mình là làm sao để đi làm xong vẫn có thời gian tận hưởng cuộc sống!! :)))

 

Nhân tiện, bên team chụp hình đã trả hình rồi nên sắp tới mình sẽ kể về lễ cưới của mình. Hehe~ ゲラゲラ

 

 

Ngày 3 thực hiện thói quen lành mạnh: :)))) DONE!

 

Bây giờ là 8h11, hôm qua mình đã "đi nằm" vào lúc 22h30, vậy mà vẫn không kiềm chế được mà lướt mạng tới hơn 12h đêm mới ngủ. Thế là sáng nay thức dậy trong tình trang đầu hơi căng căng.

 

Nhưng mà kệ, để mình khoe phát!

 

Mình ấy, từ lâu lâu rồi đã luôn mong muốn có một chiếc sofa nhỏ xinh hai chỗ ngồi, chẳng vì gì khác ngoài vì trông nó xinh và tạo cảm giác ấm áp (mình thích những thứ tạo ra không gian nhỏ nhỏ ấm cúng, ngủ cũng thích ngủ giường đơn, đồ bếp cũng thích loại nhỏ xinh, giống mấy con mèo thích chui vô hộp carton với túi bóng ấy). Mình từng mê cái sofa 2.5 chỗ ngồi của Muji lắm, màu ấm sáng, nhìn dày dặn và quan trọng là nệm rời có thể dễ dàng vệ sinh. Nhưng mà mắc quá trời! Với cả trước đây mình thường ở các nhà trọ bé xíu, nên thay vì mua sofa đôi như vậy, mình đã quyết định chọn sản phẩm "hai trong một", loại mà gấp vào là ghế kéo ra là giường, rộng có 80cm, tương đương một chiếc sofa đơn. Giờ thì mình vẫn để nó bên chung cư cho gia đình sử dụng còn mình thì chuyển về sống với Huy sau lễ cưới. Nhưng mình vẫn còn mong một chiếc sofa đôi cơ , mặc dù nhà Huy đã có sofa trường đặt ngoài ngoài phòng khách đi nữa. Đây là một mong ước rất trần tục của mình.  Xong trong một lần đi dạo trong siêu thị Kohnan thì Huy và mình thấy được chiếc sofa mang hơi hướng camping, lưng có thể điều chỉnh độ ngả, trông cũng gọn và hay ho lắm, thế là mình ưng. Mình ước. Xong mình lại đắn đo (sợ phòng cũng đủ ghế đủ giường rồi, đặt thêm không biết có chật không). Nhưng mình vẫn thích. Và cuối cùng, chiếc sofa cũng đã về nhà! 

 

 

Thực ra sofa đôi thì đầy ra và dễ mua lắm, nhưng mà kiểu dáng mình thích ngay từ cái nhìn đầu tiên thì ít phổ biến. Nên mua được ẻm về mình khoái lắmm! Vâng, xin nhấn mạnh rằng đây chỉ là một sở thích rất trần tục của mình mà thôi. 笑い泣き Giờ thì Huy và mình đã có thêm một chỗ cùng ngồi xem phim, xem bóng đá hoặc chơi game, niềm vui nhân đôi!!!

 

Cập nhật nhanh vậy thôi, giờ mình đi làm việc cái đã! バイバイにっこり

 

 お久しぶりですね。

 

 

Xin thông báo là mình đã hoàn thành được một project có thể nói là lớn nhất cuộc đời tới giờ đó là: LỄ CƯỚI!! Hai buổi lễ là lễ gia tiên chính ngoài Hà Tĩnh vào ngày 29/03 và tiệc cưới ở Thành Phố Hồ Chí Minh vào ngày 20/06 đề đã xong xuôi ổn thoả. Mình nghĩ rằng mình sẽ dành một bài viết riêng về sự kiện này. Còn bây giờ là lúc để tái khởi động thói quen viết nhật ký của mình haha!! 

 

Mình đã từng, và vẫn luôn yêu thích việc được ngồi xuống, tĩnh lặng, hồi tưởng, phản chiếu, rồi chọn lựa ngôn từ để kể lại những trải nghiệm của bản thân qua từng ngày. Nhưng dần dần, khi mình bắt đầu vô guồng quay cuộc sống, mình tự cho mình cái lý do "bận quá", "mệt quá", "không đủ thời gian" để bỏ bê góc nương náu của tâm hồn này. Và điều đó nhiều phen làm mình đau khổ. Mỗi người có một cách để đối thoại với bản thân họ cũng như tự làm sạch năng lượng, và cách phù hợp với mình nhất là ngồi viết ra, lúc ấy, mình thấy lại được suy nghĩ của mình qua những con chữ trên giấy hoặc trên màn hình, để tự đánh giá điều gì còn phù hợp để ghi nhớ và không phù hợp để buông đi. Khi không viết, mình cứ nghĩ cứ nghĩ cứ nghĩ và rồi tất cả suy nghĩ, chiêm nghiệm ấy cứ tích tụ trong đầu mình ngày này qua tháng nọ, và làm bít tắc khả năng ra quyết định và làm mình kém nhạy đi trước các thay đổi. Mình có thể hiểu tại sao trong một số lời khuyên chữa lành, người ta hay nói nếu bạn buồn/giận/tự ti,... thì đừng phủ nhận nó, lôi nó lên và nói chuyện. Vì nếu cứ để nó ở trong đầu, đè nén nó, nó cũng chẳng mất đi được. Khúc này thì khá liên quan vật lý ha, "năng lượng không tự sinh ra và mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác". Và những tích tụ đè nén một ngày rồi sẽ thành cơn bùng nổ, hoặc trở thành lỗ rò rút cạn năng lượng mỗi ngày.

 

Mình may mắn là trong thời gian qua mình được ở cạnh những người có năng lượng cao, nhận được nhiều sự yêu thương và tin tưởng từ gia đình, nên dù có phần hơi bỏ bê nội tâm, thì năng lượng từ xung quanh vẫn tiếp sức cho mình. Cơ mà, vậy hoài không được, mình cũng cần phải tự là một "cột thu + phát năng lượng" sạch chứ, vay mượn năng lượng hoài sao được, ha! 

 

Một phần cũng nhờ giờ mình làm việc ở nhà ấy, một phần nữa là mình vừa mua điện thoại mới, camera chụp rõ nét (điện thoại cũ sáu tuổi của mình không thể sửa camera được nữa). Nên là, dù khó nói trước, nhưng từ hôm nay mình sẽ thử ngủ sớm dậy sớm, mỗi sáng hoặc trước khi đi ngủ sẽ dành tối thiểu 30 phút để cập nhật và trò chuyện với bản thân một chút. 

 

Nhân tiện, khoe luôn! Đây là bể bán cạnh ngay cạnh máy tính của mình. 

 

 

Chuyển qua nhà Huy thì chỗ ngồi làm việc của mình không có cửa sổ phía trước nữa mà là cửa sổ bên hông. Nhưng để thuận chiều mắt thì mình vẫn muốn có mảng xanh bên cạnh. Cái bể này đã được ba tháng rồi và trộm vía phát triển rất tốt, giữ được rêu (trước mình trồng rêu toàn ngỏm), có cả hoa nở nữa. So với làm terrarium bình kín thì như này nhàn hơn, không lo bị mốc và mình có thể dễ dàng chạm vào lá cây bất cứ khi nào. 

 

Vậy hé! Tới giờ mình vào làm việc rồi.

Ngày 1 thực hiện thói quen lành mạnh: :)))) DONE!

Hôm nay trong lúc thắng đường để chuẩn bị kho thịt, mình bị bỏng bàn tay trái (chân và tay phải nữa nhưng không đáng kể). Đây là lần đầu tiên mình bỏng sâu vậy, vết thương do hỗn hợp đường và mỡ, nóng hơn nước sôi hay lửa, gây đau rát thấu xương. Vốn là đứa sợ đau, lần này mình phải dùng đến thuốc giảm đau dù trước đó đã ngâm nước gần hai tiếng. Ban nãy lúc mới bị bỏng, mình cảm thấy rất khó chịu, kiểu, sao mà lại xui như vậy, còn hai tuần nữa là tới dịp quan trọng, mà giờ lại bị bỏng bàn tay. Chưa kể, trước đó mình đi cắt tóc, còn bị cắt ngắn quá so với mong muốn, nói đúng ra thì người ta cạo luôn gáy của mình trọc lóc luôn. 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Nhưng mà bây giờ nghĩ lại, thấy cũng trộm vía, ơn Trời, vì không bị bắn vào mắt hay mặt, không bị bỏng cả hai tay, thuốc giảm đau cũng đã ngấm nên. Còn tóc thì mình có thể lấy hoa cài vào che đi (chắc được). 指差し

 

Thực tình cũng có mấy điều mà mình nghĩ là không thuận lợi lắm nhưng cuối cùng cũng vượt qua được, Vân nói với mình đó là thử thách, chính Vân và Tuấn cũng trải qua tình thế tương tự nên Vân từng lo lắng mọi chuyện sẽ không suôn sẻ. Kết quả sau khi hai bạn chính thức về chung một nhà, Vân khuyên mình rằng hãy cứ giữ tâm thế bình thản và trở thành một cô dâu xinh đẹp nhất trong ngày cưới là được. おねがい

 

Nhân tiện thì hôm nay mình đã đi rửa một cuộn film chụp từ 2023 đấy! Thực sự là một trải nghiệm bất ngờ! 爆笑 Cuộn film này mình chụp trước cả khi mình quen Huy, nhưng hồi đó do máy hỏng giữa chừng mà ngưng chụp, sau thì nó được chuyển qua máy half-frame Huy tặng, rồi cuối cùng mình lại lắp vào máy Pns "ve chai" mới lụm gần đây để "thanh toán" nốt số frame ảnh còn lại (vì chụp Pns dễ hơn và nhanh hết film hơn chụp half-frame). Thời gian lâu tới nỗi mình còn chẳng nhớ chụp từ khi nào cho tới khi đi rửa film và nhìn ảnh cũ thì mới nhận ra. 笑い泣き Một cuộn film (Fujifilm C200) được chụp trên ba máy, tất nhiên sẽ có nhiều ảnh chồng và cả bị cháy sáng tới nỗi không thể thấy được hình thù gì haha.

 

Dưới đây là những bức ảnh chụp bằng máy Minolta XG-S.

 

 

Quả nhiên chiếc máy này chụp vẫn đẹp nhất, mỗi tội ẻm đã ngưng hoạt động vào ngày mình mang ẻm tới Cao Bằng dịp Tết 2023 và trải nghiệm cái lạnh 9°C, có lúc xuống 1°C trong đêm. 汗うさぎ Mình vẫn nung nấu ý định hồi sinh ẻm á! Hôm nào phải đi sửa mới được!!

 

Còn đây là ảnh lúc chụp bằng máy Olympus Pen F:

 

 

Bị chồng hình lúc chụp bằng máy Pns nhưng may không ảnh hưởng lắm, vẫn khá rõ nét.

 

Tới máy Pns Pentax Zoom 70S thì lens của nó có vẻ tệ đi dần theo số lần chụp. Nhưng mà được cái hiệu ứng cũ cũ, noise noise, mờ mờ cũng hay phết. 照れ飛び出すハート

 

 

Cũng là em Pns nhưng hồi mới lụm ve chai về, mình chụp thử thì thấy khá ổn. 下差し下差し下差し

 

 

Thôi thì cũng là một trải nghiệm vui và cũng mãn nguyện vì hoàn thành cuộn film từ 2023 đến giờ. ウシシ

 

Yay~ Đi ngủ để cơ thể hồi phục vết thương thôiiii!! zzz

Hôm nay mình đã thấy nguyệt thực đó!!! おねがいスター
 
Mấy bữa gần đây cũng có nghe nói sẽ có nguyệt thực mà mình không để ý lắm, tại vì năm ngoái có lần chờ nguyệt thực lúc hơn 1 giờ sáng chỉ để nhận ra hướng nhà mình không thấy trăng được, thế nên bị nản á. 笑い泣き Ngờ đâu tối nay, khi xong việc cái, mình thò đầu ra ngắm trăng thì trúng lúc nguyệt thực luôn!!! Tuy lỡ mất pha cực đại của nhưng cũng vẫn thấy trăng được che nhiều!
 
 

月食

 

Thấy vui ghê!! ほんわか

Xin chào!  

 

Nếu theo cách mở bài thông thường, có lẽ từ giờ mỗi lần mình viết blog đều sẽ mở đâu bằng câu "lâu quá rồi" mất! 

 

Kể lể thôi nàooo! 

 

Cuối năm ngoái, công ty mình đã có một cuộc chuyển đổi mô hình sau một năm kinh tế khó khăn. Cụ thể, công ty chuyển sang dạng quản lý freelancer, tức là nhân viên sẽ không nhận lương cứng nữa mà trở thành freelancer cho công ty, hưởng thù lao theo dự án. Tuy nhiên, vì mình thuộc team leader, nên vẫn được duy trì hợp đồng là nhân viên chính thức, vẫn đầy đủ bảo hiểm, chỉ khác là mức lương thay đổi và phần lớn thu nhập của mình là làm freelancer cho công ty. Nếu tính theo đầu mục dự án và deadline cho đến thời điểm hiện tại, thì thu nhập dự kiến của mình theo hình thức này sẽ cao gấp đôi hơn so với đi làm chính thức, tại vì trộm vía, team mình được nhận rất nhiều dự án phù hợp trong giai đoạn này. Nhưng tất nhiên kèo thơm thế thì chắc mình mua nhà được luôn quá chứ không còn ngồi đây lo lắng tiền thuê hàng tháng, vấn đề là làm xong đâu có tiền ngay đâu.  Mình hiểu công ty cũng cần phải trả các khoản nợ cũ nên cũng chấp nhận việc bị chậm trả những dự án dù đã xong từ tám kiếp. Thành ra, trên giấy tờ thì mình có những khoản thu rất hậu hĩnh, nhưng thực nhận về tài khoản hiện tại mới chỉ là số lẻ và vô cùng nhỏ giọt. Mà thời gian này mình đang chuẩn bị cho đám cưới sắp tới nên thực sự không thể không chi cho được. Trong trạng thái công việc thì dồn dập, dù làm freelancer, thì ngay mùng 5, mùng 6 Tết mình đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị để soạn slide gửi khách rồi, mỗi ngày đều làm việc tới khuya, vậy mà tiền về chậm còn các khoản chi ra thì vẫn đều đều, nên nói về mặt tâm lý, gần đây mình thấy cũng oải oải đó...  

 

Lúc bước qua năm mới mình đã dự định sẽ phải tìm "bến đỗ" mới thôi. Nhưng dạo gần đây, có lẽ là sau một thời gian làm việc tại nhà, mình lại cảm thấy lúc này không muốn, hoặc chưa muốn tìm công ty mới.

 

    

 

Khoan nha, để giải thích!!!!!!!!!

 

Mình tất nhiên vẫn còn nhớ nỗi sợ hồi mới ra trường làm freelancer và đã vô cùng bấp bênh nhường nào, hiện tại kể cả dù trở lại làm freelancer nhưng với thu nhập khá hơn thì mình vẫn thấy bất an. Đúng, mình nhớ, mình biết, và mình vẫn sợ. Nhưng không biết liệu đây là sự thui chột ý chí hay là một cú reset có lợi? Sâu thẳm bên trong mình đang hình thành một vùng cảm giác tự do, và muốn tận dụng thời gian này để làm nhiều dự án cá nhân hơn nữa - một điều mà mình nghĩ cái tôi nghệ sĩ của ai cũng đều mong muốn. Trong giai đoạn đi làm công ty, thì thời gian làm việc công sở, tính luôn cả những lúc nhận thêm việc bên ngoài đã khiến năng lượng mình bị vắt kiệt, mặt lợi (?) là tối đến mình chẳng thể thức khuya nổi, nhưng cũng tất nhiên, chẳng có cảm hứng sáng tạo ra bất cứ cái gì. Hồi đó Mei cứ hay hỏi mình, "sao chị Tea không lập fanpage vẽ truyện tranh, chị Tea có nhiều ý tưởng hay mà", "sao chị Tea không làm thế này... sao không làm thế kia...", "em mà vẽ được như chị Tea thì em sẽ...", blah blah blah, hỏi nhiều tới mức mình giải thích muốn bực luôn. Rất muốn hỏi ngược lại Mei, nếu văn hay chữ tốt như Mei sao không lập fanpage về con chữ cho rồi, Mei là content writer xịn mà, sao phải nhìn vào khả năng người khác và ước, rõ ràng cũng biết mỗi người đều có giới hạn trong chính khả năng của họ vậy mà..., ngày vẽ 8 tiếng đều đặn 5 buổi/tuần rồi, về nhà còn hứng vẽ nổi sao? Nếu có thì cũng là một ai khác hoặc một phiên-bản-nào-đó ở một timeline-nào-đó của mình chứ không phải mình hiện tại. Còn dạo gần đây, mình bắt đầu có cảm hứng trở lại, các dự án cá nhân cũng bắt đầu nhen nhóm thành hình. Chỉ là trở ngại nằm ở việc bản thân chưa sắp xếp được thời gian thích hợp thôi, với các dự án bên ngoài tới dồn dập quá (thì cũng trộm vía, biết ơn biết ơnnn Và nếu tiền về nhanh hơn thì càng biết ơn hơn nữa, haha).

 

Nói qua chuyện tình cảm. Thì, Huy đã cầu hôn mình lần thứ hai, tại Nha Trang và lần này mình đã đồng ý.

 

 

Mình kể chưa nhỉ? Lần đầu là vào ngày sinh nhật mình năm ngoái khi hai đứa đang ở Hà Nội. Lần đó thì có hơi chút gấp gáp, và bộ dạng mình cũng hơi nhếch nhác nên Huy nói sẽ làm lại một buổi cầu hôn đường hoàng hơn cho mình. Cũng dễ thương đi. Sau lần đó Huy lên kế hoạch đưa mình đi chơi nhiều nơi xa mà mình nghĩ là bạn muốn cầu hôn ở đó, nhưng phần cũng vì mình quá bận nên không thể đi được. Lần vừa rồi là cả công ty mình cùng ra Nha Trang để bưng quả cho một cặp đôi đồng nghiệp, mà mình thực sự không nghĩ với thời gian ít ỏi ở Nha Trang thì Huy lại có thể, vậy mà... 

 

 

Chà, nhanh thật nhỉ? Từ lúc nào mà mình lại có bạn trai, học được cách yêu, cùng nhau trưởng thành và rồi đi tới chặng đường mới này nhỉ? Mình vẫn còn có chút hoang mang tại vì trong kế hoạch cuộc đời mà mình nhất nhất nương theo từ nhỏ, không hề có chuyện kết hôn. Mình đôi lúc chỉ muốn yêu thử ai đó cho biết cảm giác và rồi có lẽ sẽ bị vùi dập trong nỗi ám ảnh cuộc hôn nhân của cha mẹ mà chia tay người ta thôi. Vậy mà giờ thì có một người bước tới, cậu ấy cũng ngây ngô và vụng về trong cách yêu lắm, nhưng lại nhẫn nại học hỏi và lắng nghe mình, gỡ bỏ hết mớ dây gai mình bọc quanh bản thân, miễn nhiễm với những lần mình làm mình làm mẩy giận dỗi, để rồi cậu ấy nhất định níu giữ mình lại mỗi khi mình toan bỏ chạy. Bây giờ cậu ấy trở nên chững trạc và đã ra dáng một Mr.Right trong mong đợi của mình vậy đó. Mình thì chẳng rõ bản thân có thay đổi gì tốt cho cậu ấy không, nhưng chắc chắn thì về phía mình thôi, mình cũng bớt bớt tính hèn nhát động tí là đòi bỏ chạy đi rồi, và hơn tất thảy, ở bên cậu ấy, mình cảm thấy tự do và thoải mái. Viết ra dòng này tự dưng cảm thấy không biết kể ra như vậy có hoa mĩ không, lỡ tương lai mà thay đổi và trở nên trái ngược chắc quê chết. 笑い泣き Thôi thì, cứ ghi nhận "chúng ta của hiện tại" đi đã nhỉ.

 

Ngày 29/3 này sẽ là lễ tuyên hôn của hai đứa mình, được tổ chức ở quê nội của Huy. Lễ cưới chính thức thì theo dự định sẽ là vào ngày 20/6 cùng trong năm. Thực ra ngày làm lễ này mới được quyết định hồi tháng 12 năm ngoái thôi và vì vậy tụi mình cũng chưa chuẩn bị được gì quá nhiều, loanh quanh mới có lễ phục, trang sức cưới và chi phí đi lại, nhưng khoản nào chi ra cũng là một con số lớn cả. May mắn một chút là lễ ở ngoài quê tụi mình được bố mẹ lo cho. Và vì tổ chức ở quá xa nơi tụi mình sinh sống làm việc đành không thể mời bạn bè nhiều, đây là kiểu nghi lễ cho người lớn chứng kiến là chính ấy mà, thế nên phần này mình cũng không muốn lo nghĩ quá nhiều, cứ theo truyền thống và ý của bố mẹ mà làm thôi. Cám ơn bố mẹ rất nhiềuuuuu vì đã lo một phần lễ cưới cho tụi connnn! チュー飛び出すハート

Ở lễ ngoài quê, mình sẽ làm thiệp, còn lễ trong Thành Phố Hồ Chí Minh thì Huy làm thiệp. Và vì lễ trong này bố mẹ cho tụi mình tự do quyết định nên sẽ tụi mình muốn làm nó quậy quậy hơn một chút. Cứ để xong lễ ngoài quê đã rồi tính tiếp.

 

Mà nói thật thì, so với việc chuẩn bị cho buổi lễ kết hôn thì mình quan tâm đến nhà chung của hai đứa nhiều hơn. Ye, luôn luôn là vậy. Vì chỗ ở với mình là nơi sạc pin tinh thần mà, lễ cưới diễn ra có một ngày chứ nơi ở là nhiều ngày về sau.

 

Mình nghĩ đây là một điều may mắn của bản thân và rất biết ơn khi có bố mẹ người yêu tâm lý và chu đáo. Hai bác dù rất bận chăm bà nội ở ngoài quê nhưng vẫn luân phiên chia nhau vào Nam để sửa nhà. Trước Tết, bố Huy đã bay vào và tranh thủ thời gian ít ỏi, bác đã cho tân trang lại căn phòng ngủ mới rộng rãi hơn làm phòng cho hai đứa mình sau này. Mình thấy cửa sổ hơi bé bác cũng cho đập tường làm lại cửa sổ rộng hơn luôn. Mẹ Huy còn cho một khoản để Huy mua giường ngủ và một vài món nội thất mới. 照れ飛び出すハート Cơ mà mình với Huy vẫn ở riêng, phải sau đám cưới tháng 6, chắc tầm tháng 7 mình mới chuyển qua hẳn, nên hiện tại tụi mình cứ từng chút từng chút một lấp đầy căn phòng riêng bên đó, không gấp gáp. Tụi mình còn lập hẳn wishlist trên Notion cho dễ theo dõi nữa và thực sự nó khiến mình rất có động lực muốn làm việc và xây đắp cho căn phòng mới này. 

 

 

Nói qua chuyện mấy con mèo, thì Tép vẫn báo, Tiểu Xán đã bắt đầu vào tuổi dậy thì còn Bông mới phát hiện bị sỏi thận. 

 

 

Cũng may chưa tới mức phải mổ, chỉ thiệt hại bạc triệu tiền thuốc và một mảng lông bụng.  Nhưng chuyện này khiến mình thay đổi chế độ ăn hoàn toàn cho đám mèo: Pate + cơm + nước. Trộm vía thì chúng cũng ăn ngon lành. Chỉ hy vọng chế độ ăn vậy không làm chúng nó bị gầy đi. 指差し

 

 

         

 

Rồi, sơ sơ cuộc sống của mình dạo này là vậy đó. Sẽ cố gắng sắp xếp lại thời gian để cân bằng hơn giữa công việc và đời tư, để còn có thời gian viết blog cho bản thân nữa chứ haha. 爆笑

 

Xin phép dừng gõ phím tại đây. オエー

Xin chào! バイバイバイバイバイバイ Lại là Igen Tea và chương trình tám nhảm hàng giờ của cô ấy đây! 

 

Lâu quá rồi nhỉ! 

Hôm nay xin phép để bạn Tea được chui vào góc nhỏ này để tám nhảm và than thở đủ thứ nhé!

 

Vâng, tôi cho phép tôi!! OK照れ

 

E hèm... Bây giờ là 23h16 và mình mới dọn phòng xong. Tất nhiên, dọn phòng với mình nghĩa là sắp xếp đồ đạc (đây là khúc lười nhất vì phải xếp lại từng thứ nhỏ nhặt như ghim cài tóc, phụ kiện, mĩ phẩm tới thứ lớn hơn như sổ tay, túi xách vào nơi chúng nên ở), phân loại rác thải, lọc bỏ đồ không còn dùng tới, gấp quần áo, quét mạng nhện, tưới cây, hút bụi, cuối cùng mới quét nhà lau nhà. Ôi, một tỷ thứ! Và khi xong thì cũng gần nửa đêm, mình lại đối mặt với câu hỏi "nên ngủ cho đúng giờ sinh học hay ngồi viết đây?"... Mình đã lên kế hoạch dành ngày hôm nay để kể ra những nỗi niềm suốt bao lâu, nhưng rồi mình ngủ, mình ăn, mình lại ngủ, mình được rủ đi chơi và đồng ý, rồi giờ mình dằn vặt sao thời gian của mình đi đâu hết rồi, mình chẳng kịp làm gì cả. Ồ, mà mình không trách bản thân vì đã chọn ngủ nhá, ngày nghỉ của mình mà. Dù sao thì ngủ là cần thiết và dù ngủ nhiều, hôm nay mình đã dọn phòng sạch đẹp và cũng quyết định ngồi lại viết lách rồi. 歩く

 

Khoe về góc phòng mới chụp gần đây. Sáng mai ngủ dậy mình cũng sẽ lại được thấy sự tươi sáng, gọn gàng này và nhất định sẽ rất phấn chấn cho xem!! ウシシ

 

 

Mà ấy, dạo này kỳ thực có chút lo ngại khi viết blog cũng như sử dụng mạng xã hội. Mình sợ dữ liệu cá nhân sẽ bị đem dùng để huấn luyện AI ngoài kiểm soát. Nên dù rất muốn xài Ameba, Instagram để chia sẻ kỷ niệm của bản thân, kỳ thực vẫn có lúc mình thấy chần chừ. Những ảnh đã lỡ đăng thì mình cũng không muốn phải chỉnh sửa che mặt (vì lười), nên chắc cách tốt nhất là không cập nhật ảnh mới có khuôn mặt của mình cũng như của mọi người nhỉ?


Mà nói về AI, mình đang không cảm thấy tươi sáng về tương lai với AI cho lắm. Để nói rõ thì, mình không thấy AI là xấu, là người có sử dụng AI trong đời sống hằng ngày, mình vẫn thấy nó có sự hữu ích nhất định. Ví dụ như dịch thuật, lên ý tưởng tiêu đề và nội dung, hỏi đáp nhanh, đặc biệt mình thấy nhờ Gemini tính thuế, tính lãi thì nó chính xác phết (ChatGPT thì gần đây mình hỏi mấy chủ đề khoa học thấy nó bịa hơi nhiều, mà bạn mình bảo xài bản trả phí chắc nó bớt nói tin bậy tin vịt hơn ネガティブ)... Dẫu vậy, liệu công nghệ này có đang xuất hiện quá sớm với tâm thức của con người hiện tại không? Khiến một bộ phận người dùng đang xài nó với một sự vô minh mà không màng hậu quả. Kiểu thay vì dùng trong công việc, họ dùng nó để tạo những nội dung số không lành mạnh, fake news, nếu không muốn nói là độc hại và tồi tệ, làm thay đổi cách mọi người đối mặt với thông tin trên không gian mạng. Dù mình biết rõ, lúc chưa có AI thì người ta vẫn tạo tin giả ầm ầm và việc có AI chỉ giúp cho những điều không thực đó trở nên khó nhận biết hơn thôi. Sora mới ra mắt vào năm ngoái, tức 2024, nhưng hiện tại nó đang khiến một cơ số người già và trẻ em nhận định sai về thế giới, còn những người trẻ thì mỗi khi xem một video hay tin tức gì đó, thái độ đầu tiên không còn là "wow" mà là hoài nghi. Đến bây giờ khi ngồi viết cho bản thân thế này, mình bị ngại dùng dấu gạch nối (-) vì sợ giống cách trình bày của AI!!! ゲラゲラしょんぼり Thời gian gần đây trên mạng xã hội nói về việc các "pháp sư" Trung Quốc dùng AI để chỉnh ảnh chân dung, sau đó trend này lan tới Việt Nam và trong vài ngày, story trên Facebook của mình ngập tràn ảnh ba khung người người đứng trong tuyết. Mà trước đó mình đã từng thấy một hai tài khoản Instagram mà tác giả sử dụng AI để tạo ra những bức ảnh chỉnh sửa siêu thực với một mật độ dày đặc chi tiết, nhìn thoáng qua thì cũng khá là "oh wow" đó. Và rồi lại khiến mình lại tự hỏi, nhỡ đâu AI lại là một công cụ hữu ích giúp người ta dễ hình ảnh hoá những tưởng tượng trong đầu hơn, và bữa tiệc thị giác của thế giới sẽ được bổ sung thêm nhiều món thẩm mĩ mới, cũng giống như cách các phần mềm vẽ ra đời khiến digital painting được khai sinh và bắt đầu có chỗ đứng song song với hội hoạ truyền thống, nhỉ? Hay là... AI thực ra là một "cột mốc định mệnh" để loài người trải qua và học cách trân quý những điều chân thật hơn?

 

Đột nhiên làm mình nhớ trong phim Eternals có cảnh Phastos tính dạy cho người Trái Đất thời cổ đại về động cơ hơi nước và các Eternal khác đã phản đối, cho rằng giờ công nghệ này là quá sớm, vậy nên Phatos đã làm lại thành chiếc cày thô sơ. Rốt cuộc AI là "động cơ hơi nước" hay chỉ là "một chiếc cày gỗ" thôi nhỉ? 

 

Vấn đề này quá vĩ mô để mình có thể nói tiếp. Bây giờ bản thân mình chỉ biết tự bảo vệ và thích nghi trong thời đại AI này thôi.

 

Chuyển chủ đề! 

 

Kỳ thực thì bây giờ mình thấy hơi chút buồn ngủ rồi.  Vừa buồn ngủ vừa đói, nên mình sẽ viết thêm một tí trong lúc gặm khoanh giò ớt xiêm xanh, để lúc ngủ được ngủ trong sự mãn nguyện với chiếc bụng no và một phần tâm trí được trút ra nhẹ đầu. 

 

Chà, bắt đầu từ đâu đây? Mình muốn kể về chuyến đi chơi chín ngày hồi đầu tháng 10, về công việc, về cảm xúc và đời sống cá nhân dạo gần đây, về lũ mèo, về những suy nghĩ vẩn vơ và ước vọng cho tương lai,... Nhiều lắm. Thôi thì kể ra được cái gì thì kể vậy.

 

Về chuyến đi chơi, chắc mình kể nhanh còn chi tiết thì hẹn post sau vậy. Thì ấy, đúng là bão có vào Cao Bằng thật, tụi mình tới nơi ngay trước cơn bão và trong đêm đó thì trời bắt đầu mưa to không ngớt. Được cái là nhà bà nội mình ở một vùng có địa hình cao hẳn, là thượng nguồn của vài con suối nhỏ, xung quanh lại được núi bao bọc, nên những gì bão gây ra chỉ là một cơn mưa kéo dài liên tục gần hai ngày mới hết, nước trên núi đổ xuống gây ngập nhẹ nhưng lại khá trong, và hoàn toàn không có gió lớn. Trời cứ ngớt ngớt mưa tí là Huy và mình lại ùa ra lội nước ngắm cảnh. Tụi mình cứ nghĩ cơn bão này sao mà bình yên thế cho đến khi đọc tin tức và nghe người nhà dưới xuôi gọi điện mới biết Cao Bằng bị cô lập mà không hay. Các tỉnh và vùng trũng xung quanh ngập nặng, sạt lở nhiều, khiến giao thông bị đình trệ mấy ngày liền. Nhưng trộm vía là tới ngày tụi mình rời Cao Bằng thì vẫn có xe đi và lịch trình không bị thay đổi. Nói chung là suốt thời gian ở đó tụi mình đều ổn, chỉ là người nhà hay bạn bè muốn lên Cao Bằng chơi cùng sau đó thì đều không được.

 

Xem ra cầu vồng mình thấy vào buổi chiều trước chuyến đi thực sự là một lời trấn an của Vũ Trụ tới mình đấy nhỉ!  Con cám ơnnnnnn Vũ Trụ nhiều lắm lắm lắm!! 

 

Lúc về Thành Phố Hồ Chí Minh và đi làm trở lại, tâm trí mình vẫn còn chưa quen với nhịp sống hối hả trong đây. Lúc này, căn phòng yêu dấu với những chậu cây nhỏ, với bể cá và ba con mèo của mình phát huy tác dụng như một chiếc ổn áp, một môi trường giả lập khu rừng thu nhỏ, hay một vùng lặng thời không, giúp mình điều hoà lại nhịp độ.

 

Huy đã chở mình đi mua thêm tép để bổ sung vào bể cá. Hôm ấy, tình cờ trong bể tép mình vớt được một ấu trùng chuồn chuồn xanh lá. Xinh xỉu. Nhưng khi thả bể, nó hoà lẫn trong đám hẹ nước và mình mất dấu nó. Tầm một tuần sau, khi đang ngồi trên bàn làm việc với Tiểu Xán nằm ngắm cá bên cạnh, đột nhiên mình thấy Tiểu Xán nhảy tưng tưng và khi nhìn theo, mình thấy đó là một con chuồn chuồn kim đang bay.

 

 

Nó bay chậm và chịu ngoan ngoãn đậu trên ngón tay mình, điều này đủ để biết rằng nó mới lột xác xong không lâu. Lần đầu tiên thấy ấu trùng chuồn chuồn ngoài đời, lần đầu tiên có thể "nuôi" một con chuồn chuồn tới khi lột xác thành hình, thật sự quá tuyệt đi!!  Chưa kể, chuồn chuồn đối với mình còn là biểu tượng may mắn nữa chứ, vậy nên trải nghiệm thú vị này càng được nhân đôi í!!   Sau đó mình cũng mở cửa sổ và thả con chuồn chuồn đi. Quanh chỗ mình ở có mấy cái mương nước nên chắc sẽ không khó để nó có thể tìm thấy bạn đời và hoàn thành mục đích sống.

 

Chỉ vài ngày ngắn ngủi từ khi bắt gặp nó, hy vọng bể cá của mình là một trạm dừng chân tốt cho nó. Còn về Tiểu Xán, không bắt được chuồn chuồn có vẻ khiến nó hơi thất vọng, nhưng mà đành chịu thôi, ehe!  ウシシ

 

 

Mà nhìn mấy con mèo lại nhớ, dạo này mình có một điều ước, là vào mỗi cuối tuần đều được biến thành một con mèo lười, không công việc, không nghĩ ngợi, nằm ườn cả ngày. Chứ dạo này đầu óc mình trở nên đặc quánh và nhiều suy nghĩ lắm rồi. Lúc mới kết thúc nghỉ phép, còn chưa quen guồng thì một tỷ thứ việc lại ập đến khiến mình stress khủng khiếp. Nhớ lại cuộc sống chill chill của người dân ở Cao Bằng lại càng làm mình tự vấn "chúng mình cứ cố lao đi đến vậy để làm gì chứ? Chẳng phải mục đích sau cùng là để được hạnh phúc và an yên sao? Tại sao bây giờ lại chọn không hạnh phúc và không an yên để sau này mua lại hạnh phúc và an yên chứ?"  Nhưng mà... (Đây là giọng nói của thời điểm ngay lúc này khi mình đang được an nhàn sau một ngày nghỉ ngơi chứ không phải giọng nói trong tuần làm việc nhé) Nói u mê thì cũng được, chỉ là, lúc viết lời tự vấn kia xong thì mình đột nhiên thấy là, được đi làm và được góp phần nhỏ bé vào sự vận hành của xã hội, cũng là một dạng hạnh phúc mà nhỉ, kiểu cảm giác mình sinh ra cũng không vô nghĩa lắm ấy. Mình nghĩ bên cạnh tìm kiếm hạnh phúc và an yên, có lẽ con người cũng tìm kiếm cả ý nghĩa tồn tại của chính mình nữa. Làm việc, mình có thể khám phá khả năng và giới hạn của bản thân, còn được trả tiền và dùng tiền mua thêm vài trải nghiệm khác. Ở Cao Bằng có kiểu hạnh phúc của Cao Bằng, ở đây có kiểu hạnh phúc ở đây. Có lẽ khi mình thấy đủ, thấy hài lòng, nghĩa là mình có hạnh phúc, phải chăng?

 

Chậc, rõ ràng là mình đã có rất nhiều suy nghĩ tiêu cực trong suốt mấy tuần qua và đã dự định sẽ xả hết lên đây, vậy mà viết nửa chừng thì lại không còn cảm thấy thế nữa. Đúng là tác dụng chữa lành thần kỳ của việc viết tự sự mà! Không biết sau này ở một thời điểm tương lai đọc lại có cảm thấy bản thân là đồ "tích cực độc hại", "u mê trong luân hồi" không nữa... ゲラゲラ

 

Thôi thì cũng buồn ngủ lắm rồi.  Khoanh giò ớt xiêm xanh cũng đã được mình dung nạp xong và chắc đang trong quá trình "chuyển hoá vật chất" đấy. Chuẩn bị ngủ thôi. Ngày mai mình có hẹn đi coi triển lãm rồi, mình sẽ cập nhật sau~~~

 

 Xin chào!

 

Ngày mai mình sẽ có chuyến đi lên Cao Bằng, cùng với Huy, và đây là lần đầu tiên bạn ra ngoài Bắc. Chuyến đi này tụi mình đã lên kế hoạch từ bốn tháng trước, vào lúc mà mình đang rất rảnh và thời tiết thì không có biến động gì.

 

Rồi đột nhiên công việc trên công ty lẫn các job freelance trở nên nhiều lên và mình tăng ca liên tục. Thực ra thì mình vẫn coi đây là điều tốt vì có việc là có tiền mà. Chỉ là, mình có mua một đôi giày, mong muốn sẽ tự custom nó và mang lên Cao Bằng chụp ảnh làm kỷ niệm. Nhưng sau khi mua đủ phụ kiện thì khối lượng công việc chồng chất khiến mình không có dư nổi một ngày nào để làm nó. Hôm bữa mình tranh thủ buổi đêm để làm được một xíu xong đuối quá ngủ luôn. ショボーン Không ngờ việc khâu vá lâu hơn mình tưởng.

 

 

Mà mấy việc mình kể trên đều thuộc phạm trù cá nhân, mình có thể kiểm soát được, muốn hoặc không muốn, cần hoặc không cần. Thế nhưng, sát ngày mình đi thì một cơn bão mới hình thành và đi vào biển Đông - Bão Matmo.

 

Cơn bão này xuất hiện khi bão Bualoi vừa mới quét qua nước mình. Lúc nó chỉ mới là một vùng áp thấp nhiệt đới, mình theo dõi trên trang Zoom Earth mỗi ngày và mong nó ở yên ngoài khơi xa. Để rồi khi vừa bước qua tháng 10 (tháng của mình), mở mắt dậy với lấy điện thoại đọc tin liền thấy đài báo khắp nơi tặng mình một tin sốt dẻo rằng áp thấp đó đã mạnh lên thành bão, di chuyển cực nhanh về phía biển Đông, lại còn dự báo hướng đi ngang qua Cao Bằng, gây mưa lớn và gió cấp mạnh. お願い真顔

 

 

Tụi mình bị hoang mang và trước mắt đã quyết định huỷ đặt phòng ở Hà Nội - điểm dừng chân trong chuyến đi của hai đứa. Nhưng còn lịch bay có nên dời đi không thì cứ đắn đo mãi, nửa vì muốn theo kế hoạch ban đầu cứ đi thôi, nửa thì lo lắng thiên tai. Đây là chuyến đi mà tụi mình đã mong đợi từ rất lâu rồi vậy mà... Nghĩ đến cảnh dời xuống một tuần thì cũng không an tâm lắm vì ngoài khơi hiện tại cũng đang có một vùng áp thấp khác đang hình thành và cũng có khả năng sẽ lại thành bão.

 

 

 Bố mẹ Huy nói với mình ngày 5/10 bão chưa tới thì vẫn có thể đi được, chỉ cần cập nhật tình hình cho hai bác, phía mẹ mình cũng nói cứ đi đi.

 

Ban nãy thì hãng bay cũng mới thông báo lại sẽ lùi giờ bay một tiếng do vấn đề khai thác đường băng, càng làm mình thêm suy tư về việc liệu chuyến này có nên hay không nhỉ.

 

Mình đem chuyện này kể lên, vì vừa thấy bất lực vừa thấy buồn cười. Giống như định luật Murphy, "anything that can go wrong, will go wrong". Nhưng mà vì lần này tụi mình đã quyết định vẫn sẽ đi, nên mình nghĩ là, dù thế nào cũng nằm trong phần trách nhiệm bản thân, không phải do trời đất gì hết.

 

Đang lúc hoang mang như vậy thì ban nãy khi soạn đồ, mình nhìn ra cửa sổ và đột nhiên thấy cầu vồng, thậm chí còn là cầu vồng đôi. おねがいピンクハート

 

 

Không biết sẽ thế nào. Nhưng mà, mong rằng vạn sự bình an!

 

Con cám ơn Vũ Trụ vì thông điệp đáng yêu này~~~~ おねがい歩く花ピンクハートピンクハートピンクハート

 

 

 

 

Update:

Huy mới mua cho mình một đôi dép để tiện di chuyển trong hành trình dài ngày mai và tự dưng mình thấy hay là đợt này không mang giày theo nữa, đằng nào cũng không kịp custom, mình sẽ mang dép vậy. Dép thì dễ custom hơn nè! ウシシ