12h25 - Thứ bảy, ngày 22 tháng 4...
Hị hị hị
Mình đang ở quán Tea & Spoon mà lần trước đã ghé rồi. Mình tính sẽ đi vô một quán cafe khác, cũng đã chạy lòng vòng ngoài đường dưới nắng một hồi rồi đó chứ, nhưng cuối cùng vẫn là nhớ hương vị trà sâm cúc và không gian yên tĩnh ở đây quá nên quyết định quay lại. Dù sao mình vẫn còn một chủ nhật rảnh rỗi nữa nên sẽ để "nhiệm vụ" khám phá quán mới vào ngày mai vậy!! ![]()
![]()
Ban nãy đi vòng vòng thấy được một con hẻm xinh xinh này ~ ![]()
Mà ấy, phải thông báo là TỪ GIỜ MÌNH SẼ KHÔNG CẦN PHẢI TĂNG CA NỮA!!!!!! ![]()
![]()
Editor mới đã đến, anh ấy tên là Tee, phát âm y chang tên mình luôn
. Cũng may anh ấy lớn nhất hội, nên mọi người chỉ việc gọi "anh Tee" là sẽ phân biệt được với mình. Ngoài ra cũng có thể gọi anh ấy là "Tee Tee" nữa. Tuy anh Tee còn đang trong giai đoạn làm quen với công việc nhưng anh ấy giúp gánh đỡ khối lượng việc cho mình rất nhiều ấy. Hơn nữa, anh Dương Hoàng - leader chính của team cũng nói rằng mình không cần phải lo lắng về deadline quá, đó là việc mà sếp và producer sẽ phải bàn bạc với khách. Thế là mình rũ bỏ được rất rất nhiều áp lực. ![]()
![]()
Cơ mà ấy, anh Dương Hoàng cũng thông tin thêm rằng, bên mình đang bàn bạc với khách, NẾU NHƯ khách hàng quan tâm số lượng tập phim hơn là chất lượng, thì để đảm bảo deadline, bên mình buộc phải giảm chất lượng phim xuống. Đây chỉ là dự kiến thôi, còn phải chờ phản hồi từ bên khách nữa, nhưng mình nghĩ sao ấy à? Thì, do từ lúc bắt đầu làm hoạt hình đến giờ ấy, mình đã luôn dành cho nó tâm sức nhất định, cố gắng để mỗi tập phim sẽ tốt hơn và hay hơn. Không ai yêu cầu mình phải thế cả, mình làm như vậy vì bản thân mình thôi, vì đây là cách để mình tự học hỏi và trau dồi kiến thức làm phim (và để nếu nhảy việc thì còn có sản phẩm đảm bảo chất lượng đặng còn gom vô portfolio), tuy nhiên mình vẫn chưa thấy đủ. Ừ, học có bao giờ là đủ đâu! Thế nên, đang trên đà tiến bước như vậy, đột nhiên kêu mình quay đầu, hạ tiêu chuẩn xuống, mình sẽ thấy thất vọng vô cùng. Hiện tại nói là "sẽ" vì còn đang trong giai đoạn đàm phán với khách chứ chưa chắc tụi mình sẽ phải làm hoạt hình dởm hơn. Mà nếu phải làm qua loa cho xong nhằm kịp tiến độ thật, mình cá rằng bản thân sẽ bắt đầu thấy chán, thấy mình không còn động lực để tiếp tục ở môi trường này nữa, vì không có gì mới mẻ để học và trải nghiệm nữa mà. Mấy hôm nay mình bắt đầu tìm tin tuyển dụng storyboard artist đấy, thú vị là nghề này hiện tại thấy đăng tuyển liên tục. Nên mình nghĩ, mình có thể bắt đầu chuẩn bị phương án dự phòng cho bản thân rồi. Dù sao ở góc độ khác, nhảy việc cũng là phương án tốt để có thể nâng cao thu nhập nhanh hơn là chờ đợi xét tăng lương.
Nói thật là, dù công ty hiện tại không còn thực sự vui vẻ như hồi mình mới vào, nhưng ít nhất mình vẫn rất yêu mến và đang có khoảng thời gian quý báu với các bạn trong team mình nói riêng, cho nên nếu quyết định rời đi thì mình cũng tiếc lắm chứ. Nhưng mình không sợ phải đổi môi trường đâu! Mình đơn giản là, muốn lựa chọn và tạo dựng cuộc sống/trải nghiệm tốt hơn cho bản thân mà thôi.
Dù sao thì tương lai thế nào mình cũng không thể chắc chắn. Hiện tại cứ tiếp tục cố gắng như mình vẫn luôn làm và xây dựng một tâm thế sẵn sàng cho mọi chuyện. Trên đây chỉ là chút tâm sự và suy nghĩ của mình về định hướng tương lai trong công việc nếu như có gì đó thay đổi. Còn không, cứ như hiện tại cũng đã là khá tốt rồi! ![]()
À, hôm thứ năm ấy, mình không phải tăng ca nữa, vui quá nên mình phi ra nhà sách mua mấy cuốn tự thưởng cho bản thân. Thực ra mình nhắm tới cuốn "Chú chó hộ mệnh" của tác giả Hase Seishu mới phát hành bởi WingsBooks cơ, nhưng mà nhà sách chưa nhập về nên mình chọn những cuốn khác, trong đó có một cuốn tên là "Người nhạy cảm và hành trình đi tìm bình yên". Mình biết rằng hạnh phúc, bình yên cũng cần học, cần thực hành để duy trì, nên từ ngày nhận ra sức khoẻ tinh thần của mình mong manh cỡ nào, mình đã thử và tìm ra được nhiều cách phù hợp với bản thân để đạt được trạng thái bình yên ấy, ví dụ như việc dạo phố và viết lách vu vơ như này chẳng hạn. Quả thực, vốn chẳng cần thiết phải mua thêm sách đọc làm gì, nhưng mình vẫn quyết định chọn nó vào giỏ hàng, để có cảm giác giống như có một người bạn đồng hành trên hành trình đi tìm bình yên vậy đó. Ai đó đã nói rằng sách cũng là một người bạn, mình thấy không hề sai. Lý do con người ta có thể cảm được những lời bài hát, hay cảm được một bộ phim, một câu chuyện, là vì ở đó chứa những ngôn từ nói lên nỗi lòng của họ, khiến họ thấy đồng cảm, chẳng phải vậy sao!!
Cơ mà, ở ngay phần đầu cuốn sách có một bài trắc nghiệm để xác định mức độ nhạy cảm của bản thân, sau khi làm, mình biết được rằng mình thuộc nhóm người chỉ hơi nhạy cảm mà thôi!
Ừ, mua sách dành cho người nhạy cảm về đọc để nhận ra rằng mình thật ra cũng không nhạy cảm cho lắm! ![]()
Mà thực sự mình cũng không bất ngờ về kết quả này, tại vì mình thiếu sự thấu cảm khá lớn với xung quanh. Mình thấy mình là một người nghĩ nhiều thì đúng hơn là người nhạy cảm, mình chỉ giống họ ở khoản đều mong muốn cảm nhận được bình yên mà thôi. Ờm mà... có ai lại không mong muốn bình yên cơ chứ? ![]()
Cuối tuần này có Saigon Artist Fair, nhiều bạn bè, người quen lẫn đồng nghiệp trong công ty của mình lập gian hàng ở đấy, vài bạn rủ mình đi hội chợ cùng, nhưng mình đều từ chối cả. Chẳng hiểu sao lại sợ gặp người quen nữa. :)))))))))) Đôi lúc mình cứ như vậy, đột nhiên không muốn gặp gỡ, tiếp xúc với bất cứ ai cả, hoàn toàn không phải vì mình ghét người nào hết. Mình đã từng rất sợ sẽ bị hiểu lầm là mình ghét ai đó nếu như mình từ chối gặp mặt họ, thật may, bây giờ xung quanh mình có nhiều bạn bè hiểu được cho tâm lý đó của mình, nên mình có thể thoải mái nói lời từ chối hơn trước, tự tin hơn khi lựa chọn ưu tiên khoảng thời gian riêng cho bản thân.
Nhưng mình cũng biết rằng, không phải mình cứ muốn ở một mình mãi thế.
Ngày trước chị Thư chia sẻ một phần trong cuốn sách "Manifest Soulmate Love", có đoạn nói rằng hãy thử tưởng tượng mình đã có tri kỷ (mình thích nên sẽ dùng cách gọi này để chỉ "người bạn đời tương lai"), dành thời gian cho người ấy mỗi ngày, như thể dọn chỗ trước để mời người ấy bước vào cuộc đời mình. Mình thử thực hành, trên đường đi làm về liền nghĩ hôm nay sẽ trò chuyện với tri kỷ ra sao đây nhỉ, nhưng mà tới nhà là nằm vật ra, mệt mỏi và uể oải, cạn kiệt năng lượng. Mấy lần tưởng tượng khác tựa vậy nốt, làm thế nào cũng thấy kỳ cục. "Dẹp mẹ đi!" là điều mình nghĩ ngay tới trong đầu và mình mặc kệ bài thực hành đó tới giờ. Vì điều đó, mình đã có lúc tự hỏi, có khi nào mình không đủ tố chất để yêu ai và được ai yêu không?
Nhưng lúc đó mình không biết, mình cảm thấy khó khăn khi dành thời gian cho một người tưởng tượng là bởi vì mình đang không yêu thích một đối tượng nào, trái tim và tâm trí không đủ động lực và lý do để chia sẻ quỹ thời gian ít ỏi trong ngày của nó cho thứ không tồn tại. Phải đấy! Khi trái tim mình không rung cảm trước ai, mình tận hưởng từng phút giây được ở một mình, còn khi mình bắt đầu biết nhớ nhung một người, mình tự động muốn có nhiều thời gian bên người ấy, kể cả việc dành trọn ngày cuối tuần vốn dĩ của riêng mình cho người đó hẳn cũng khiến mình thấy được sạc đầy năng lượng. Thậm chí khi lái xe trên đường một mình hay tới bất cứ địa điểm nào, mình cũng sẽ mong có thể vô tình bắt gặp người ấy.
Mình nhận ra điều này là bởi vì gần đây em bé đồng nghiệp ngồi cạnh mình đang than phiền về việc crush của em ấy đã phũ với em ấy ra sao, thay vì dứt khoát từ chối em ấy, lại chọn cách nói lấp lửng rằng tính cách hai đứa trái ngược nhau, rằng bạn crush kia vốn thích ở nhà trong khi em bé đồng nghiệp mình thích đi chơi, rồi nhiều ví dụ khác nữa để chứng minh cho luận điểm hai đứa không hợp nhau, và rằng nếu muốn tiếp tục thì cần sự kiên trì hoặc hy sinh, blah blah, cứ thế dây dưa đến hơn một năm mới chấm dứt hẳn. Lúc đó nghe xong mình chỉ cảm thấy, đấy là bởi vì bạn kia không thực sự rung động với em ấy nhiều mà thôi, và mình nhớ lại cái cách mình đã từng ưu tiên người mình thích tới mức cố gắng thay đổi bản thân dù mình không thích việc đó nhường nào. Cho dù lúc đó gọi là mù quáng mới đúng, thì nó vẫn là một khía cạnh của tình yêu, mình nghĩ vậy. Mình không hề ủng hộ việc vì để giữ ai đó bên cạnh mà phải thay đổi bản thân theo chiều hướng gây ức chế tâm lý cho chính mình, nhưng mình lại tin rằng nếu gặp đúng người, thì mình sẽ có động lực để trở nên tốt đẹp hơn, có động lực để bước vào một hành trình mà chính con tim sẽ nói rằng "việc này là đúng đắn và tốt đẹp cho chính mình nữa". ![]()
![]()
![]()
![]()
Uây~
ngoài trời nắng đẹp quá, nhưng chắc chắn đi ra đường lúc này nóng lắm. Mùa hè đến thật rồi này!
À hôm trước mình nhắn tin cùng Shin, cô ấy bảo với mình đang đặt mục tiêu mỗi tháng sẽ rời Sài Gòn một chuyến. Mình liền nói rằng mình tính đi Nam Cát Tiên, hỏi cô ấy có muốn đi cùng mình không thì nhận được hồi đáp thế này:
Hị hị~
Vậy là hai đứa mình hẹn nhau tháng 6 sẽ làm một chuyến. Mong ước từ cuối năm ngoái có thể sắp thành hiện thực rồi.
Mà, mình cũng đang bắt đầu đi kiếm chỗ ở mới. Chừng nào lương mình tăng, mình sẽ có thể tự tin ở một mình. Mình muốn một căn phòng có sẵn giường và máy giặt, để mình được nằm trên bộ ga giường xinh xắn màu pastel ấm, đánh một giấc ngủ thật ngon, mỗi tháng sẽ tự giặt chăn ga một lần. Mình muốn không gian đủ rộng cho mình lắc vòng, muốn căn phòng sáng sủa để mình được làm một con mèo lười trườn mình tắm nắng. Mình muốn căn phòng có bức tường mới sơn trắng tinh thay vì màu xanh lợt mà mấy căn phòng gần đây mình ở đều có, để trông nó sáng sủa và dồi dào năng lượng hơn, cũng dễ decor hơn. Mình muốn quay lại cuộc sống ở một mình, như vậy khi dọn dẹp phòng, mình cũng không bị tức giận vì cảm giác bất công, rằng phòng là không gian chung mà sao chỉ có bản thân mình dọn dẹp, cũng càng không phải dọn rác cho người khác. Mình không nói rằng việc ở chung với người khác suốt mấy năm qua là điều xấu, thực tế việc đó đã giúp mình sống sót được ở thành phố này tới giờ, và nhất là việc ở chung với em trai cũng không tệ, nó biết phụ mình làm việc nhà và chăm mèo, chỉ là ở độ tuổi này mình cần không gian riêng tư nhiều hơn.
ÚI TRỜI TRỜI!!!!!!!! ![]()
![]()
![]()
![]()
Mình đang kiểm tra hộp thư chờ vì trước đó có bình luận hỏi thông tin phòng trọ nên sợ tin nhắn của quản trị viên bị đưa vào hộp thư chờ, kết quả lại thấy tin nhắn từ hồi đầu năm của một bạn như thế này!!!!!!
Aaaaaaaaa~ BẤT NGỜ QUÁ ĐIIIIIIIII! VUI QUÁ ĐIIIIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!! ![]()
Tuy rằng hơi muộn nhưng mình đã gửi đến bạn lời cám ơn, hy vọng bạn ấy đọc được.
Nhân nói về những chuyện dễ thương thì, ở công ty ấy, Huy từng nói rằng mình nên buộc tóc đi vì trông đẹp, cơ mà không phải lúc nào mình cũng chịu buộc lên (cắt tóc ngắn xong buộc chi mất công). Thì hôm thứ năm vừa rồi cậu ấy đã nhắn tin cho mình kêu mình bữa nay cột tóc nha, mình bèn bảo đó là tính năng premium, vui lòng nạp lần đầu để được hưởng tiện ích. Và rồi Huy mua bánh trứng cho mình. ![]()
Lần đầu trải qua loại chuyện này nên mình vừa thấy buồn cười vừa thấy dễ thương. Xong trước đó, anh Dương Hoàng cũng cho mình một chiếc chun cột tóc lông trắng cực xinh nữa, thế là có thêm phụ kiện bánh bèo để diện cùng mấy bộ váy. Rey và Én thì trong suốt thời gian mình tăng ca, ngày nào cũng nói một hai câu động viên mình.
Cảm giác cứ như những chuyện đáng yêu lúc nào cũng xuất hiện xung quanh mình, chỉ là khi ấy mình có chịu tháo bỏ lớp kính tiêu cực đi để nhìn thấy và cảm nhận chúng hay không thôi. Từ giờ thảnh thơi rồi, mong mình ngoài tìm ra các quán cafe mới, cũng sẽ tìm ra được cả những điều nhỏ nhặt xinh xinh trong cuộc sống. ![]()




