MIRACLES HAPPEN | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Xin chào!!! Một thứ bảy nữa đã lại tới rồi! Và trong bài viết này mình có cực cực cực kỳ nhiều thứ để kể, để thông báo đây!! 爆笑

 

桜

 

CHỦ NHẬT TUẦN TRƯỚC, 23/4

 

Vũ đề xuất đi coi triển lãm tranh sơn mài ở Bảo tàng Mỹ Thuật, vậy là có Rey, Huy, Vũ với Vân - bạn gái của Vũ và mình cùng đi. (Hôm đấy đi cũng nhiều nên về mệt quá mình không viết ngay đó).

 

 

Đây là lần đầu tiên mình vào tham quan Bảo tàng Mỹ Thuật đấy! Kiến trúc xưa thực sự rất đẹp mà! おねがい飛び出すハート Mà, mặc dù mục đích là coi triển lãm sơn mài nhưng thứ thu hút mình nhất lại là hình ảnh bộ tem đầu tiên của nước nhà vẽ hình Bác Hồ do hoạ sĩ Nguyễn Sáng thực hiện này! ニコニコ Xịn ý!!

 

 

Xem triển lãm xong nhóm mình đi ăn rồi đi cà phê. Lúc này Rey có hẹn với bạn nên em ấy về trước. Huy thì làm đầu tàu dẫn cả đám tới một chung cư cũ có những tiệm cà phê nhỏ nhỏ trong đó. Trời ơi quá là hợp ý mình luôn!!! 目がハート飛び出すハート Lối lên các tầng đầy các hình vẽ nguệch ngoạc và những bảng hiệu tên quán nho nhỏ, cảm giác rất hay.

 

 

Tụi mình vào tiệm cafe có tên là Whisfee, tiệm có một cái cửa sổ siêu lớn và đầy cây luôn. Mình đã kiểu "TRỜI ƠI TUI MUỐN CĂN PHÒNG CỦA MÌNH SẼ NHƯ THẾ NÀY!!" 飛び出すハート飛び出すハート飛び出すハート ラブ Nhìn quá sức là xinh mà!! Như vậy là tuần vừa rồi mình không cần phải tự tìm quán cafe mới mà Huy đã tìm hộ mình luôn.

 

 

Mình ngồi đó và lôi ipad ra làm việc, trong khi Huy với Vũ và Vân trò chuyện với nhau. Được một hồi thì Vũ và Vân đi về trước. Hôm ấy vì là Huy chở mình nên tụi mình quyết định nán lại trong quán chờ hết nắng mới về. Mùa hè Sài Gòn mà, ra đường nóng lắm! Và mình đưa cho Huy cuốn sách "Tâm lý học mối quan hệ" mà mình đang đọc gần đây để cậu ấy giết thời gian trong lúc mình hoàn thành việc riêng. Thực ra đây cũng là lần đầu mình ngồi cafe riêng với Huy nên lúc ấy cũng chẳng biết nói gì, trên công ty thì hai đứa tụi mình chỉ toàn nói chuyện công việc là chính chứ nào có gì khác. Mãi sau khi cậu ấy đọc xong chương sách mình đề xuất, lại cùng lúc mình tạm xong việc, tụi mình mới bắt đầu trò chuyện về chủ đề tâm lý được đề câpk đến trong sách và nêu ra cảm nhận của bản thân khi đọc xong. Vì nội dung sách có đề cập đến việc tổn thương của một người có nhiều gốc rễ liên quan đến gia đình, nên nhân việc đấy, lần đầu tiên mình với Huy có dịp trò chuyện sâu về nền tảng gia đình của cả hai. Từ đó mà mình có chút hiểu cậu ấy hơn.

 

Trái ngược với mình, Huy có một gia đình với bố mẹ hạnh phúc, tôn trọng lẫn nhau. Bạn bè mình ấy, cũng có vài người mà gia đình hoà thuận, hạnh phúc, và mình thấy điểm chung rõ nhất của họ, đối với mình, là sức nhẫn nhịn khá lớn. Kiểu, cảm giác như họ sẽ không nhìn vấn đề một cách quá gay gắt khi tình huống không tốt phát sinh, mà thay vào đó sẽ có cách xử lý bình tĩnh hơn, đôi khi khiến đứa nóng tính như mình nhìn vào sẽ hiểu lầm là họ quá nhẫn nhục. しょんぼりゲラゲラ Tất nhiên, điểm chung mà mình thấy được kia chỉ là nghiệm ra từ rất ít trường hợp có gia đình hạnh phúc, yêu thương lẫn nhau trong vòng quan hệ bạn bè của mình mà thôi, nên không thể dùng kết luận đó trong một quy mô lớn hơn với những người mình không biết.

 

Nhưng có thể nói, Huy là kiểu người như vậy trong mắt mình: Hiền lành, điềm tĩnh và biết nhịn. Mặc dù cậu ấy nói rằng cảm thấy bản thân vì thế mà còn đang giậm chân trong vùng an toàn, nhưng mình thì chỉ đơn giản thấy thế là điều đáng ngưỡng mộ. Vì mình không phải người giỏi kiềm chế mà!

 

Huy nói cậu ấy có mong ước sẽ tạo dựng được một gia đình giống bố mẹ của cậu ấy. Thực sự, khi nghe thấy vậy tự dưng mình thấy lòng mình hẫng một cái. Và mình đáp: "Còn tớ thì không muốn có một gia đình giống của bố mẹ tớ chút nào". Mình, đã chứng kiến quá nhiều cảnh gia đình đổ vỡ hoặc dày vò nhau đến độ khi thấy ai đó NGOÀI ĐỜI THỰC nói họ muốn được hạnh phúc, êm ấm như bố mẹ họ, mình suýt cả không tin vào tai mình!! Lúc đó, cảm thấy có chút tội nghiệp cho phiên bản thuở thơ ấu, nhưng với những gì mình đã vượt qua được và đang tận hưởng ở hiện tại, mình nhanh chóng kéo bản thân về lại được trạng thái bình thường. ぼけー Và mình bắt đầu chia sẻ cho cậu ấy nghe về những nỗi sợ, ám ảnh của mình khi nói về mối quan hệ gia đình. Lúc đó cũng chỉ là vì trời chưa tắt nắng, nên nán lại nói thêm, chứ mình tự hỏi, một người có nền tảng gia đình hạnh phúc liệu có thể hiểu hay đồng cảm gì được không đây? :))))

 

Cơ mà ấy, ít nhất thì mình nghĩ Huy có lắng nghe mình. Gần đây có đôi lần cậu ấy chở mình về nhà, nhưng khi ấy cũng chỉ nói chuyện công việc và vài sở thích cá nhân. Mình có nói về việc mình thích đi qua mấy con hẻm Sài Gòn, vì chúng yên bình và nhiều cây, đây là chuyện mà mình luôn kể với bạn bè, nhưng cũng ít ai chịu đi cùng mình. Ngờ đâu lúc đưa mình về, Huy lại chịu chở mình vòng vòng đi qua những con hẻm xinh vô cùng xinh luôn mà mình lần đầu biết tới!! ガーン Đúng là đi với "thổ địa" nó khác hẳn mà! ゲラゲラ

 

 

Huy còn chở mình đi qua đồng thả diều bên Thủ Đức nữa này! Thấy người ta quay trên Tiktok suốt mà giờ mới tận mắt thấy. もぐもぐ

 

 

Và rồi buổi đi chơi ngày chủ nhật của mình kết thúc sau khi đôi mắt đã được ăn no nê những cảnh đẹp trên đường. Ai về nhà nấy.

 

Rồi buổi tối, trong lúc nấu ăn, mình với em trai mình nói đùa về mẫu người yêu lý tưởng của mình...

 

 

À mà phải tua ngược thời gian về hồi đầu tháng khi mình còn bận tăng ca kinh khủng, lúc đó mệt nên yếu lòng lắm luôn! Có một hôm đi làm về mệt quá mình đã ngồi thụp xuống và khóc bù lu bu loa cho xả uất ức, vừa khóc vừa gào: "MỆT MỎI QUÁ! MUỐN CÓ NGƯỜI YÊU LÀ CHÓ (bởi vì với mình, chó là loài yêu chủ hơn chính nó 左差し giống loài dư dật tình yêu). CHẲNG AI YÊU MÌNH CẢ!!". Ừm, gào để xả vậy thôi, chứ bao năm qua, đây cũng không phải lần đầu tiên mình mệt mỏi và ước có người yêu bên cạnh như vậy, nhưng rồi mình đã vượt qua hết tất cả chỉ với một mình mình cùng những người bạn mà không hề có sự tồn tại của nhân vật được định nghĩa là "người yêu" nào cả. Bởi vậy mình nghĩ lần này cũng thế thôi. Cơ mà, dẫu trải qua giai đoạn khắc nghiệt, mình vẫn cảm thấy biết ơn vô cùng, và còn cảm thấy như những điều ước sắp thành hiện thực nữa. Mà đúng là sau đó ít hôm, mình không phải tăng ca nữa do anh Tee vô làm, và...

 

Tối hôm chủ nhật khi mình đăng video hội thoại của mình và thằng em lên story với nội dung:

 

"Sau này chị mày mà có người yêu, thì người yêu của chị mày sẽ như thế nào?"

"Là CHÓ." - Thằng em mình đáp.

 

Và rồi Huy đã trả lời story của mình như thế này:

 

 

(Hôm sau mình xem lại mới thấy cậu ấy gửi đúng vào lúc 22h22 luôn!!! びっくり)

 

Lúc đó mình đang nằm lướt web, điện thoại trên tay dựng cao trước mặt. Bong bóng chat hình avatar của Huy đột nhiên xuất hiện trên màn hình cùng lời nhắn "Vậy Tea cho phép Huy làm c-hó không?" khiến tim mình nổ đùng, điện thoại rớt xuống chiếu nghe bộp một tiếng, và mình thì ngồi bật dậy cầu cứu thằng An do quá sốc!!! Đầu óc mình lúc đó kiểu: ガーンもやもやもやもやもやもや bởi vì mình không tin được thời buổi này lại có người chịu nói sẽ thành "chó" của ai đó, và càng không thể tin được, ĐÓ LẠI LÀ HUY!!!!!!!!!!!!

 

Huy vào công ty chỉ sau mình độ một tháng, tới nay cũng coi như quen biết được gần một năm. Về cơ bản, Huy đối với mình là chỉ đồng nghiệp, một đồng nghiệp tử tế, mà mình thì không có ý định muốn quen người chung nơi công sở. Chưa kể, lần đầu biết nhau khi hai đứa mình vào chung công ty, Huy lúc đó đang có bạn gái. Mình thì luôn giữ khoảng cách nhất định với những ai có người yêu, không phải vì sợ gì cả, chỉ đơn giản đó là phép lịch sự tối thiểu trong quan điểm của cá nhân mình mà thôi. Cho dù vào khoảng cuối năm ngoái hai người ấy chia tay, thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì mình, với mình khi ấy, Huy không phải đối tượng để ý. Kể cả gần đây Huy đưa mình về nhà, mình cũng không hề mảy may có một chút nhận biết rằng cậu ấy đang có ý với mình mà chỉ nghĩ đơn giản là bởi vì con trai trong Nam vốn ga lăng, tử tế như thế. Chứ, trong lần đơn phương trước đây, mình và bạn kia cũng đã dành cho nhau thời gian riêng còn nhiều hơn số lần mình nói chuyện riêng với Huy trong cả năm qua, vậy mà kết quả vẫn chẳng đi đến đâu, thì thực sự mình không hề dám ảo tưởng.

 

Mặc dù, vẫn phải thú nhận rằng, từ sau Tết, bắt đầu có những biến chuyển nho nhỏ của cả Huy lẫn mình. Có vài lần cậu ấy khen mình xinh, rồi nhìn mình cười, ánh mắt của cậu ấy khi đó rất sáng. Đó cũng là những dịp hiếm hoi mình thực sự nhìn thẳng mắt Huy. Và có để ý tới hàng mi dài của bạn (thiệt, con trai gì mi dày còn cong nữa chứ, cũng...có chút ghen tị đấy). Chưa kể, cậu ấy còn nghịch tóc hoặc xoa đầu mình, và mình lại không thấy ghét việc đó. Cả khi Huy chủ động đề nghị chở mình, mình cũng không từ chối. Ừm, lạ là mình vốn rất né tương tác với người khác giới nhưng lần này lại không cảm giác đề phòng gì.

 

Nhưng mà... Nhưng mà... Cuối cùng mình đều chẳng nghĩ gì sâu xa mà chỉ ghi nhớ như một sự ghi nhận lòng tử tế của người xung quanh đối với mình, giờ mọi chuyện đã rõ ràng mình mới hiểu. Nói chung mình khi ấy cơ bản không có ý nghĩ muốn tiến đến với Huy. Hôm thứ bảy đi triển lãm ánh sáng về, Hường còn nhắn tin cho mình để nói rằng thấy cách Huy nhìn mình rất khác lạ, hỏi mình thấy Huy sao, lúc đó mình đáp: "Như bạn cấp ba thôi".

 

NHƯNG!

 

Vâng, lại "nhưng"!

 

Vấn

đề

...

 

Huy đã ngỏ lời.

 

Ớ...!?

TCơ mà, lúc đó mình vẫn không chắc tại sao mình lại thấy "ba da ba da bum" nữa, mình sợ rằng tại vì dạo này do quá yếu lòng và cô đơn nên mới bị rung động chứ không phải vì mình cũng thích Huy, nên nếu nhận lời thì sẽ thiệt cho Huy quá. Vì vậy mình đã nhắn lại bảo cậu ấy đợi, trong khi mình gọi điện cầu cứu "tổ tư vấn" là Hường và Natsumi.

 

 

Thì... Cả Hường lẫn Natsumi thì đều ủng hộ rồi. Hường thì vì vốn dĩ đã thấy "có điềm" từ trước nên giục mình đồng ý liền. Còn Natsumi thì vì cũng từng trải qua chuyện tình cảm lòng vòng đầy rẫy thứ mind game nhức đầu giống mình với mối tình đơn phương trước đây, nên cô ấy chấm điểm tuyệt đối cho hành động thẳng thắn tỏ tình của Huy. 魂が抜ける

 

Rồi Huy nhắn tiếp...

 

 

Mình chỉ nói về vấn đề do hai đứa mình cùng công ty nên mình hơi ngại, nhưng thực ra mình còn nhiều nỗi lo hơn thế! "Cậu ấy chỉ mới chính thức chia tay hồi tháng 11 năm ngoái, bây giờ tiến đến với mình không phải là quá nhanh à?", "Có khi nào giống như những người sau chia tay một mối tình dài thì sẽ không quen được với cô đơn nên nhanh chóng tìm đến đối tượng sau không?", "Huy với mình còn chưa có quá nhiều tương tác qua lại mà, liệu có ổn không?", "Mình còn chưa biết gì mấy về cậu ấy, chỉ là, với cậu ấy thì mình thấy yên tâm thôi, nhưng thế thì có đủ chưa?",... Blah blah.

 

Nhưng mà quả thực mình đã nghĩ, nếu người đó là Huy thì mình rất yên tâm. Mình không biết mình ra quyết định đồng ý thì có sai hay không, nhưng mà, mình biết trong thời điểm ấy, nó là quyết định mà khiến mình thấy dễ chịu hơn cả. Mình nói với Huy cho phép mình được tìm hiểu cậu ấy thêm một thời gian nữa, vì mình còn thấy khá hoang mang cần xác định lại tình cảm của bản thân. Mình không muốn gây tổn thương cho Huy vì quyết định vội vàng và cũng càng không muốn bị tổn thương do chưa hiểu rõ Huy. Hai bên nhất trí.

 

 

 

Sau khi có thể nói ra rằng mình ok với việc cho nhau thêm thời gian tìm hiểu như thì bầu không khí cũng trở nên dễ chịu hơn. Và mình lúc này mới có thể đồng ý với lời ngỏ lúc đầu của cậu ấy!! ネガティブラブラブ 

 

 

Giờ kể lại vẫn còn cảm thấy chuyện như mơ vậy. Vừa mới gần đây mình còn cùng Hường nói về việc hai người có thể thích nhau và tìm ra nhau đúng thời điểm, không sai lệch nó khó nhường nào (vì với tụi mình, thường khi mình thích người ta thì người ta không thích mình, còn người ta thích mình thì trúng lúc mình không ưa được người ta). Vậy mà giờ... 笑い泣き

 

Hôm sau - thứ hai, đi làm, mình vẫn còn quá ngại để có thể tương tác gì với cậu ấy, tối tan làm mình cũng về thẳng nhà luôn. Mình không biết lúc đó Huy cảm thấy sao nữa, nhưng về nhà cậu ấy nhắn tin cho mình, mình lập tức muốn hẹn cậu ấy thứ ba cùng nhau đi ăn tối. Không biết là do "tuổi đã cao", hay thực sự mình đã mạnh mẽ và vững vàng hơn trong chuyện tình cảm nữa, nhưng việc mình chủ động hẹn Huy đi ăn tối riêng đã là điều gì đó quá khác lạ và bứt phá đối với mình. Cũng một phần bởi vì mình thấy rằng, Huy đã chủ động thổ lộ với mình, điều đó đối với mình là tốt đẹp, nên mình cũng muốn tiếp thu và thực hành, ở đây là mình chủ động mời đi ăn.

 

Và thế là buổi hẹn đầu tiên của tụi mình được sắp xếp. Khi hai đứa vốn đã nói rõ với nhau về cảm xúc của bản thân, lúc đi cùng thì không còn cần giả vờ tỏ ra không động tâm trước đối phương nữa, thoải mái trò chuyện và thoải mái nắm tay, điều đấy khiến mình rất nhẹ đầu, thư giãn. Mình không nghĩ rằng lại có thể thấy vui và dễ chịu đến vậy. Qua hôm đó, mình đã chắc chắn rằng mình có thích Huy thật, và Huy thực sự cho mình thấy được cảm giác an tâm hơn nữa khi bên cậu ấy. Huy cũng thừa nhận rằng đã bắt đầu để ý tới mình từ hồi sau Tết, quả nhiên là vậy. 指差し

 

Mình ấy, vốn luôn tin rằng tình yêu vốn dĩ rất đẹp, nếu như nó có méo mó thì là do con người trong đó méo mó chứ không phải là tình yêu, nên lần này mình muốn trải nghiệm và tạo dựng một thứ tình yêu không quá nhiều toan tính. Mình nói với Huy rằng, lúc này mình chưa đặt kỳ vọng gì vào cậu ấy nên tính cách và con người hiện tại của cậu ấy là vừa đủ đối với mình, mai mốt lỡ có sâu đậm hơn thì chắc sẽ phát sinh những đòi hỏi khác, còn hiện tại lúc này mình chỉ muốn trải nghiệm mối tình đầu một cách thoải mái nhất mà thôi. Đáp lại mình là nụ cười, cái gật đầu và cái nắm tay của Huy. Bản thân Huy cũng chia sẻ rằng cậu ấy lo là mình sẽ nghĩ nhiều về chuyện của cậu ấy với người yêu cũ, nhưng quan điểm của Huy là chia tay rồi thì không làm phiền đến cuộc sống của nhau nữa. Cái này khá khó diễn tả, nhưng kiểu, vì mình đã thấy Huy khi yêu trước đây, nên mình cũng có suy nghĩ rằng cậu bạn này trong chuyện tình cảm là người nghiêm túc, rõ ràng. Vì vậy, mình thực sự (muốn) tin tưởng Huy, một phần cũng vì, nghi ngờ và lo lắng thì đau đầu lắm, mình chỉ chọn cách mà mình thấy dễ chịu nhất thôi.

 

Và rồi tụi mình cứ nói chuyện tới tới vậy đó. Mình đã từng thắc mắc, mấy người yêu nhau thì họ nói chuyện gì mà lắm thế được nhỉ, nhất là đâu phải ai đến với nhau cũng có nhiều điểm chung đâu, việc này vốn bạn bè thì mới có thể làm tốt hơn, còn Huy với mình chỉ có chung xuất phát điểm là đồng nghiệp mà thôi. Nhưng nào ngờ, lúc người ta quan tâm nhau thì tự động ắt sẽ có chuyện để nói.

 

Chỉ trong chưa đầy một tuần, mình cảm thấy mối quan hệ của tụi mình lúc này đang tiến triển khá nhanh (hoặc rất nhanh) và cũng coi như đã và đang xác định là người yêu của nhau luôn rồi chứ không còn chỉ là tìm hiểu nữa!! 真顔にっこり Mình nghĩ là còn nhiều thứ để viết ra lắm nhưng giờ cũng muộn và mình bắt đầu buồn ngủ rồi. Nên mình sẽ viết nhanh gọn vài dòng cuối trước khi tắt máy.

 

Thì, ở mối quan hệ này, mình cảm thấy mình vẫn luôn giữ được sự độc lập và tự chủ của bản thân, người bạn của mình tôn trọng, yêu thương mình và mình cũng tôn trọng, yêu mến bạn ấy. Mỗi ngày mình lại học được những điều mới mẻ từ các tương tác với Huy, rồi còn tự kiểm tra được sự vững vàng của bản thân. Và quan trọng hơn hết, mình thấy vui vì có Huy xuất hiện trong hành trình lần này của mình với một vai trò hoàn toàn mới. Mình không biết tương lai có thể đồng hành cùng nhau bao lâu và bao xa, nhưng lúc này bạn ấy luôn khiến mình muốn "stay in the moment". ハート

 

Cám ơn Huy! おねがいラブラブ