Letter from 15.04.2023 | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

20:36

Thứ bảy, ngày 15 tháng 4 năm 2023.

 

Gửi tôi ở một thời điểm nào đó trong dòng thời gian thiêng liêng,

 

Chào cậu! Lúc này ngoài trời đang mưa - một trong những cơn mưa đầu tiên của mùa, hôm nay đặc biệt còn có sấm sét. Tớ thấy vui, dạo này tớ mệt quá chẳng thể tưới nước đều cho đám cây của mình, vậy nên cơn mưa này trút xuống, đối với tớ giống như là được Ông Trời an ủi vậy đó. Và tiếng mưa còn làm tớ thấy thư giãn nữa. Tớ biết ơn ngày hôm nay. ニコニコお願い

 

Mấy nay tớ có nhiều tâm sự và chiêm nghiệm, thật muốn kể cho cậu nghe hết ấy. Tớ nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ? Hay là mình cứ từ từ để những sợi dây ngôn từ tự tìm đường duỗi ra khỏi cuộn len suy nghĩ rối rắm nhỉ? 看板持ち Vậy tớ sẽ chậm rãi viết ra những gì xuất hiện trong đầu tớ nhé!

 

Tớ vừa viết vừa nghe vài bài nhạc. Thật kỳ lạ là một đứa dường như chỉ quan tâm đến giai điệu như tớ bây giờ đã chú ý đến lời bài hát và thậm chí còn cảm được những ca từ ấy. Head In The Clouds và Changes của Hayd này, Nếu Lúc Đó của TLinh này, Drunk Text của Henry Moodie này, Time Machine của MJ Apanay ft. Aren Park này,... Những bài hát như nói thay tiếng lòng của tớ, hoặc kể lại những câu chuyện cảm xúc mà chính tớ từng trải qua, khiến tớ cảm thấy như được lắng nghe và đồng cảm, ấm áp vô cùng. ほんわか Âm nhạc đúng là kỳ diệu cậu nhỉ, người sáng tác và người thể hiện ca khúc cũng kỳ diệu nốt ấy!! ルンルン

 

Thực ra lúc này đây tớ đang thấy rất mệt, nhưng tớ không thể thôi thấy biết ơn. Tớ cũng không hiểu lắm. Công việc nhiều cùng những nỗi cô đơn gần đây trồi lên với tần suất dày đặc làm tớ thấy khó chịu và bất lực vô cùng. Tớ nghĩ rằng đáng lý mình sẽ thấy ghét bỏ cuộc sống này lắm, thấy đau khổ vì sao mình lại chịu dày vò và chật vật bởi suy nghĩ quá nhiều đến vậy, sao mình không vô tư được như người ta nhỉ. Ừ thì, tớ thấy chán nản thật, nhưng đồng thời, tớ cũng biết ơn bản thân vì đã tiếp tục cố gắng, biết ơn Vũ Trụ luôn tạo cho tớ môi trường nơi mà phần nào sự cố gắng của tớ có hiệu quả, và kết quả rõ ràng nhất là tớ vẫn sống được đến tận giờ phút này. Nếu là tớ của ngày trước, tớ sẽ tự mắng mình bằng suy nghĩ rằng ở ngoài kia còn biết bao người khổ hơn kìa, mình ở đây, trời mưa còn có chỗ trú và lúc buồn thì biết viết blog, đã là may mắn và hạnh phúc lắm rồi. Nhưng mà... Tớ hiểu rằng mình không nên tự "bài trừ" cảm xúc bản thân như vậy. Khi có ai đó tổn thương, tớ không muốn và cũng không thể nói với họ rằng nỗi đau của họ chẳng là gì nếu xét trên phạm vi toàn thế giới, và rằng họ còn may mắn chán đâu. Lời sắc nhọn như vậy mình không muốn nói với người khác, thì hà cớ gì lại chọn tự đâm vào bản thân bằng cách ấy. Không nỗi đau nào giống nỗi đau nào và mức độ chịu đựng của mỗi người cũng khác nhau, chẳng phải sao?

 

Mà, tớ nghĩ rằng do áp lực công việc và một phần cũng là đã trưởng thành dần, tớ bắt đầu cảm thấy thực sự rất rất rất cần một bờ vai để dựa vào. Tớ lúc này yếu đuối và tha thiết sự quan tâm lắm cậu ơi!! ネガティブチョキ Viết ra điều này thì thấy xấu hổ thật nhưng tớ phải thừa nhận là thế. Bởi vậy mà gần đây tớ thấy cô đơn nhiều hơn, câu này cũng có nghĩa là "tớ muốn có người yêu đó". Nào, và bây giờ chúng ta sẽ nói về chủ đề tình cảm nhé!

 

Những trải nghiệm đơn phương của bản thân trước giờ tớ đã quan sát và ghi nhớ chúng thật cẩn thận, à, chính xác là tớ quan sát chính mình ấy. Tớ học được nhiều điều sau những lần trái tim bung nở rồi héo úa, qua đó cũng thấy được bản thân mình đang hỗn loạn ra sao bởi những thương tổn mang theo từ lúc nhỏ. Nói bản thân hỗn loạn là bởi vì, tớ khao khát được yêu thương nên hối hả tìm kiếm lấy cho mình đối tượng để quan tâm, nhưng rồi giữa chừng lại lo sợ, bất an mà từ bỏ, tự nói với mình rằng độc thân cũng tốt.

 

Khu tập thể nơi tớ sống hồi bé, và chính trong gia đình tớ, tồn tại đầy những hình ảnh bạo lực cả về tinh thần lẫn thể xác, không chỉ là bạo lực giữa vợ chồng mà còn là bạo lực giữa cha mẹ và con cái, giữa những người họ hàng anh em với nhau. Và rồi, tớ phát triển tâm lý theo hướng trở nên cảnh giác và thận trọng hơn khi xét đến việc phát triển mối quan hệ với ai đó (đang nói theo hướng tình cảm lãng mạn thôi, còn ở góc độ bạn bè thì tớ thoải mái hơn), cho dù là tớ mến họ hay họ mến tớ, chỉ cần một cử chỉ của đối phương gợi lại cho tớ những ám ảnh xưa cũ, tớ cũng sẽ dè chừng và dừng lại ở quan hệ bạn bè với họ. Tớ giống như một kẻ chạy trốn vậy. Cơ mà đến đây thì có thể tự hào một chút là hầu hết những người tớ từng mến mộ đều là người tử tế (hoặc ít nhất là tớ nghĩ thế), chỉ có vấn đề là họ không thích lại tớ thôi!! ゲラゲラゲラゲラゲラゲラ笑い Cũng có đôi lần trải qua cảm giác người tớ thích đã thích lại tớ, và đây là lúc vấn đề tiếp theo cần được nêu ra. Tớ không có sự tự tin được bồi đắp từ bé, do tuổi thơ của tớ, thay vì được nuôi dạy bởi những lời yêu thương khi làm được điều hay, ba mẹ chọn cách nói chuyện và tác động khắc nghiệt để mong tớ không phạm sai lầm, ừ kiểu, tốt thì không khen mà sai thì chắc chắn chửi ấy. Bởi vậy mà tớ trước khi nhận ra điều ấy, đã thường vô thức tự chỉ trích bản thân rất thậm tệ và cũng không phát sinh được sự thông cảm với người khác khi thấy họ vô tình làm điều không phù hợp. Trong các tương tác xã hội sau này cũng có những lần va chạm mà càng làm tự tôn của tớ mong manh đi. Dù bây giờ tớ đang tìm cách chữa lành, tớ vẫn còn khó điều hoà cảm xúc của mình, à thôi nói thẳng, tớ thấy mình còn cực kỳ nhiều tính xấu và tiêu cực. Còn rất nhiều nút chặn bên trong nữa mà tớ chưa thể nhìn ra gốc rễ hết, một trong số đó khiến tớ thấy sợ hãi vô cùng mỗi khi mối quan hệ phát triển nhanh theo chiều hướng lãng mạn hoá. Nói chung, tớ có thể yêu đơn phương người ta, nhưng vẫn cảm thấy mình không-xứng-đáng được đáp lại yêu thương.

 

Tớ kể ra không phải với ý rằng mình là nạn nhân của bất cứ ai mà chỉ để có cái nhìn rõ về hình hài gốc gác thứ tâm lý lo sợ trong tớ. Đối với tớ, những người mà hành động của họ gây tổn thương đến tớ, tớ cho là chủ ý của họ vốn không phải thế. Chính cả bản thân tớ, cũng nhiều lần gây tổn thương người khác bằng cái cách mà tớ đã hứng chịu, bởi vì tớ khi ấy không biết cách giải quyết nào khác hơn là những gì mình đã từng phải tiếp nhận.

 

 Hôm qua lúc rút dây sạc từ ổ điện trên giá sách, tớ vô tình làm rớt xuống đất cuốn Tâm Lý Học Mối Quan Hệ của tác giả Choi Kwang Hyun đã mua từ lâu, thế là tớ "để dành" tối về đọc. Chắc là ý Trời mà! ニコニコ Vì là sách thuộc dạng nghiên cứu tâm lý, lại chia ra mục lục rất rõ ràng, nên có thể đọc bất cứ chương nào cũng được mà không nhất thiết phải theo thứ tự. Và lần này tớ bị thu hút bởi "chương 3: Ta đang xây dựng mối quan hệ như thế nào với bản thân".

 

Trong chương này, tác giả đề cập đến việc tổn thương được gây ra như thế nào, tại sao người ta lại bị tổn thương, các khuôn mẫu bất hạnh và sự di truyền thế hệ, hay để đạt được hạnh phúc cũng cần phải học. Một vài đoạn mà tớ highlight và cực tâm đắc trong chương sách này, phần nào giải đáp được kiểu tâm lý của tớ là:

 

"Trong cuộc sống hằng ngày, chuyện đau lòng nhiều vô số kể. Mỗi ngày chắc cũng tới vài lần ta bị tổn thương vì những chuyện như bạn thân hoặc đồng nghiệp không hưởng ứng ý kiến của chúng ta, hoặc nhắn tin cho bạn (bè) mà bạn không trả lời ngay và rất lâu sau mới trả lời, nhưng lúc đó cũng chẳng biết trách móc như thế nào. Tuy nhiên, không phải tất cả những điều này đều được gọi là sang chấn."

 

"Sang chấn đến từ mối quan hệ với những người ta tin tưởng và yêu thương... Sang chấn không phụ thuộc vào kích thước vết thương. Mối quan hệ để lại tổn thương sâu sắc cho ta không đến từ mối quan hệ với những người mà ngay cả cái tên ta cũng không biết. Một lời nói, một ánh mắt, một cử chỉ của người ta yêu thương, người ta trân trọng, người mà ta rất cần mới để lại sang chấn trong lòng ta dù đã xảy ra rất lâu. Vì vậy, sang chấn không phải là một điều khách quan." (Ở đây tác giả lấy dẫn chứng là việc ở trên tàu bị một người lạ đẩy ra và ngồi vào chỗ mà ông đang định ngồi, ông rất bực, nhưng nhanh sau đó đã quên đi cảm giác ấy. Thay vào đó, nếu đối phương là người quen biết, thân thuộc, thì khi họ làm việc gây tổn thương ta, thì dù mất bao lâu đi chăng nữa trong quá khứ, vẫn có thể gây ra những nhức nhối kéo dài đến hiện tại).

 

"Mặc dù không còn cô đơn như thuở nhỏ, nhưng người ấy vẫn vô thức tự đưa mình vào hoàn cảnh cô đơn... Ngay cả khi trưởng thành, dù miễn cưỡng, người ấy vẫn sống trong sự cô đơn lúc nhỏ... Họ không cố tình như vậy, mà đây là một dạng cảm giác quen thuộc. Họ cực kỳ ghét điều đó nhưng lại không biết gì khác ngoài điều ấy."

 

"Điều ta sợ hãi khi ngày càng thân thiết hơn với ai đó là quá gần gũi với người ấy. Ngược lại, ta cũng sợ sự xa cách."

 

Dẫn trích cuối thật sự khiến tớ bất ngờ vì nó sao mà đúng với tớ quá đi!!

 

Cơ mà ấy...

 

Những năm qua, cũng có đầy lúc tớ thấy yếu lòng và thực sự cần có người ở bên để mình được làm nũng, được người ta xoa dịu mệt mỏi bằng tình yêu, nhưng mà... Kết quả tớ đã vượt qua hết tất thảy những giai đoạn ấy mà không xảy ra điều mong muốn kia. Và rồi, cùng lúc đó xuất hiện các thông điệp mang ý nghĩa đại loại là "chỉ có bạn mới có thể làm bạn hạnh phúc", "niềm vui bản thân tự tạo là niềm vui bất tận", "bạn không cần ai khác để đạt được hạnh phúc" khiến tớ cảm thấy, ồ wow, chân lý sống của mình đây rồi này! Nghe ngầu lắm chứ! Ấy thế mà, suốt mấy năm kể từ khi tiếp thu các thông điệp ấy, tớ đi tìm hoài mọi cách để một ngày dõng dạc tuyên bố: "Thế giới này chết hết, tao chơi một mình vẫn được". 

 

NHƯNG!

 

KHÔNG!

 

Ai có thể sống một mình được chứ tớ thì không, ít nhất là tới thời điểm hiện tại!! Chắc chắn tớ đã từng tự cho rằng (hoặc nói với người khác là) tớ không muốn phải tiếp xúc với quá nhiều người, nhưng câu đó nên được dịch đúng ra là "chỉ là tớ sợ mình bị người khác làm tổn thương và sợ mình làm tổn thương người khác".

 

Đúng là tớ tận hưởng từng phút giây khi ở một mình, nhưng không có nghĩa tớ sống nổi khi không kết nối với ai. Thì cũng may là xung quanh tớ vẫn còn bạn bè và tớ có thể chia sẻ với họ nhiều điều. Mỗi tội, giai đoạn này, tớ nghĩ mình cần nhiều hơn là việc chỉ nói chuyện. Phải! Tớ cần những hành động lãng mạn, cần những cử chỉ thân mật, cần cả những lời nói mà, xin mượn lời Tlinh, "cho tớ thấy tớ luôn là người duy nhất". Ừm, hy vọng là nhiều người cũng có suy nghĩ này để tớ không bị thấy rằng bản thân mình quá đòi hỏi và ích kỷ. 笑い泣きお願い

 

Tớ bắt đầu để ý thấy rằng mình khi thích một ai đó, rõ ràng chưa xác lập mối quan hệ, cũng càng chưa thể hiện cho họ biết mình đang quan tâm họ, vậy mà nếu họ có tương tác tốt với người khác mà không phải tớ, tớ sẽ thấy có chút buồn. Tớ không muốn thừa nhận, nhưng chẳng phải đó gọi là "ghen" sao??? 真顔真顔真顔 Trời ơi tôi thấy xấu hổ quá mất!!! 煽り Tớ ghét mình như vậy!!! Một phần tớ thấy rằng mình thế cũng là quá đáng với người ta, dù mọi tâm tình này đều chỉ diễn ra trong đầu tớ chứ người ta không hề hay biết. Có lẽ đây là việc bình thường???? Cho nên mới ra "bệnh tương tư"?????????????? Nhưng kể cả nó có là điều hiển nhiên, tớ vẫn không thích nó!! ... Ờm, tớ đang tính viết "làm sao để loại bỏ loại tâm lý này?" thì đột nhiên nghĩ ra nó cũng chỉ là một dạng trạng thái như yêu thích hay ghét bỏ. Chỉ vì nó gây ra buồn phiền mà muốn xoá bỏ nó đi? Tớ thật vô lý!!

 

Trong trải nghiệm đơn phương gần đây nhất, tớ ngộ ra được rằng mình không cần phải quá tô vẽ bản thân để gây chú ý với người mình thương, mình hãy cứ là mình, đi cùng với mong muốn trở nên tốt hơn, tử tế hơn mỗi ngày. Nhưng ngẫm lại, khi đối mặt với người mình thích, cho dù thế nào cũng cố tránh để bản thân bị xấu xí đi (mà quên mất rằng góc nhìn mỗi người mỗi khác, mình nghĩ rằng mình thế này là đang đẹp, ai biết có thể trong mắt họ mình đang lố quá thì sao 笑い泣き). Thật không biết phải làm sao nữa cả. Tớ từng nghĩ mình không cần phải hoàn hảo để được yêu thương, nhưng mà... Nói vậy thôi chứ, vấn đề tâm lý mà tớ đang đối mặt lúc này, xin quay lại đoạn viết trước, là "tớ cảm thấy mình không-xứng-đáng được đáp lại yêu thương" nếu như tớ còn chưa thấy mình đủ tốt. お願い Yên tâm là, tớ không bỏ rơi bản thân đâu, và không bỏ cuộc trong việc học làm người cho ra người, chứ không phải một khối vật chất đậm đặc mang đầy năng lượng lo sợ. Tớ cần thời gian.

 

Chà~ Bức thư này, giống như một "lời thú tội" của tớ ấy nhỉ! Nhưng tớ vui và nhẹ nhõm, vì lúc này tớ có thể lột bỏ cái tôi giả tạo tự xây dựng cho mình hình tượng không cần ai cạnh bên cả, để thẳng thắn thừa nhận rằng thực chất bản thân chỉ là một con nhím sợ tổn thương và mong muốn được nhận thêm yêu thương. Cơ mà dù là một con nhím yếu ớt đi nữa, tớ vẫn sẽ luôn quan sát, chiêm nghiệm từ các trải nghiệm hàng ngày để học cách trở nên mạnh mẽ hơn. 筋肉ニコニコ

 

Cậu này - phiên bản ở tương lai của tớ, lúc này cậu ra sao? Tớ ước rằng cậu đang có thu nhập xứng đáng và những cuối tuần thảnh thơi, ước rằng bên cậu đang có một người bạn tri kỷ đồng hành, ước rằng cậu thấy hạnh phúc và bình an.

 

Gửi cậu bức hình chụp tán cây ở chỗ cafe hôm nay tớ đi cùng với mấy người bạn. チョキ

 

 

Believe in you~