Lại một tuần nữa đầy mệt mỏi vì những tối tăng ca và áp lực trong công việc. Hôm nay mình thực sự mệt mỏi và bị dày vò bởi những suy nghĩ tiêu cực.
Tuần sau biên tập viên mới sẽ đến, nhưng mình thấy lâu quá. Anh Quý nói "hãy thấy may mắn vì ít ra người ta còn chịu vô làm đó em", nhưng sao mình thấy cứ cấn cấn. Mình đang mệt mỏi nên mình không thể thấy may mắn vì việc công ty tuyển nhân sự quá trễ như vậy, mình không thấy may mắn vì có người chịu vào để gánh bớt công việc cho mình trong khi đáng lý với mức lương hiện tại mình đâu phải làm quá nhiều như vậy, mình không thấy may mắn khi phải chịu trách nhiệm với khối lượng việc lớn trong một thời gian dài khi mà lương thì không tăng theo.
Mình thích vẽ storyboard nhưng bắt đầu thấy mệt và chán rồi. Mình ghét phải làm hậu kỳ phim. Mình ghép việc phải tìm, nghe và lựa sound effect - thứ mà đối với mình như tạp âm và mỗi lần nghe sound effect đều như bị tra tấn tinh thần. Mình ghét việc phải feedback cho animator. Mình ghét việc phải làm ra những cảnh đánh nhau theo ý khách. Mình ghét đọc feedback của khách hàng về việc âm thanh chưa được, thích âm này âm nọ thì tự sản xuất âm thanh đi chứ kiếm nguồn có sẵn trên mạng nếu không có thì ráng chịu chứ!! (
Viết ra câu này thấy hơi quá đáng vì một phần mình nghĩ là do mình không có đủ thời gian để lục tìm âm thanh nữa, nhưng mình đang khó chịu, mình cho phép lần này được quá đáng. Xin lỗi!!!
) Mình xác định bản thân muốn trở thành họa sĩ chứ không phải kỹ sư âm thanh nên mình cũng ghét luôn, ghét tất cả việc liên quan đến làm hậu kỳ phim, đặc biệt là chèn sound effect!!!
Thế giờ mình bất chấp vứt bỏ công việc để chạy đi cứu lấy tự do của bản thân thì sao?
Thì sao à?
Vấn đề cốt lõi nằm ở việc lương tâm mình không cho phép thôi.
Thực ra mình nghĩ mình chẳng phải nhân tố quan trọng gì ở công ty cả. Điều này nói ra không phải do quá tự ti, mình chỉ nói theo ý nó rằng nó là điều hiển nhiên, có công ty nào mà sụp đổ vì một nhân viên nghỉ việc không chứ?
Vậy nên câu hỏi "thì sao" là dành cho mình chứ không phải cho công ty.
Bây giờ mà mình muốn nghỉ, đương nhiên nên thông báo trước rồi điều phối nhân sự thử và học làm phần việc của mình trong khoảng một tháng. Hầy... Nếu đi làm với tâm trạng chắc chắn sẽ nghỉ việc rồi thì chán lắm nhỉ. 
Điều khiến mình CHƯA DÁM nghỉ việc ấy, lý do hàng đầu đó là mình sợ mất đi nguồn thu nhập hiện tại. Dù biết vẫn có khả năng nhảy việc thì sẽ kiếm được chỗ trả cao hơn. Nhưng cũng dẫn đến lý do thứ hai là mình sợ không tìm được môi trường làm việc tốt hơn. Thứ ba là, mình rất quý mọi người trong team mình. Hic, dù không khí công ty không còn như trước nữa, nhưng ở đó vẫn còn vài người mình yêu mến...
Aaa~ Mệt mỏi quá!!! 
Ngày mai có tiệc mừng thành lập công ty. Chưa bao giờ nghe tin đi ăn đi chơi mà thấy căng thẳng thế này. Vì cuối tuần chính là deadline. 
Đánh lạc hướng tâm trí thôi chứ mình tiêu cực quá rồi đấy!!! 
À.... Tuần trước mình có gửi một cuộn film đi tráng. Ảnh không đẹp lắm. Mình cảm thấy càng ngày mình càng chụp ảnh xấu đi. Đây là những bức tốt nhất có thể mà mình đã chụp được:
Cỏ lau ở Thái Nguyên:
Ok ok, xả ra được chút rồi. Cám ơn mình vì mình vẫn cố gắng được tới giờ!!! Bé giỏi bé ngoan!! 




