Chủ nhật đi bắn cung và uống trà tại Teaspoon | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Hello! Bây giờ là 13h18 ngày chủ nhật!

Hiện tại mình đang ngồi ở một quán cafe tên Teaspoon trên đường Lý Tự Trọng, Quận 1. Chỗ này thì mình bắt gặp trên đường đi vòng vòng nên tấp vào thử (Yeah, kế hoạch mỗi tuần khám phá một quán cafe đấy ạ!! チョキニコニコ). Và mình phải nói là:

TRỜI ƠI TRÀ Ở ĐÂY NGON XỈU Ááááááááááááááááá! おーっ!飛び出すハート飛び出すハート飛び出すハート

 

 

Vì vừa ăn gà rán trước đó xong nên khi tới đây mình muốn chọn một thức uống nhẹ nhàng và mát mẻ, như vậy trà sẽ hợp lý hơn là sinh tố hoặc cafe. Mình thấy trong menu, danh mục trà có một loại là "trà sâm cúc", mình tò mò nên gọi thử và quả nhiên không hề thất vọng. Hương vị của nước sâm và hoa cúc cực kỳ hợp nhau luôn, cô dùng một ít mật ong thay cho đường nên độ ngọt vừa phải và rất thanh, còn có chút chanh cân bằng với vị ngọt nữa. Aaaaaa perfect! コーヒーほんわかキラキラキラキラ

 

Quán lúc này không có nhiều khách, ừa, giữa trưa đầu chiều mà mấy ai đi cafe giờ này đâu, tiếng nhạc nhẹ nhàng và không khí mát mẻ khiến mình cảm thấy rất thư giãn, yên bình. 音符 Với mình, có được cảm giác yên bình chính là phần thưởng của cuộc sống! おねがい

 

Teaspoon nằm trên lầu hai của một dãy nhà xưa. Bên dưới là hầm để xe rất tiện. Mình cực thích tham quan những chung cư hay khu tập thể cũ, nên phát hiện ra quán này hôm nay phải nói là một may mắn của mình. Haha~ Tự dưng ngồi đây muốn viết thật nhiều thật nhiều cho bõ một tuần vất vả vừa qua. デレデレ

 

 

Vài góc nhỏ bên trong quán:

 

 

Quán có nhiều loại tách trà xinh lắm nè!! コーヒー目がハート

 

 

チョキ

Trong lúc vừa chỉnh ảnh vừa viết, mình đã "nhâm nhi" xong ly trà sâm cúc từ lúc nào, vì quá thích, nên mình quyết định tiếp tục gọi thêm trà táo để "kiểm chứng chất lượng đồ uống" của Teaspoon, xem xem là chỉ có một món thức uống ngon thôi hay tất cả đều tốt! ゲラゲラゲラゲラゲラゲラ Và trời ơi thật sự NGON XỈU!!!!!

 

 

Cảm giác như đang uống cả mùa hè thanh khiết vậy đó!! Nếu như sâm cúc có vẻ dịu dàng, nhẹ nhàng như một tiểu thư đài các ngồi đọc sách bên cửa sổ thì trà táo mang lại cảm giác năng động, tinh nghịch của lũ trẻ trốn ngủ trưa ra hồ nước nô đùa. Mình không hiểu tại mình lại miêu tả  thức uống bằng hình ảnh gắn với con người như thế, nhưng đó là những gì đã đột nhiên hiện lên trong đầu sau khi mình thưởng thức hai món nước. Có lẽ tại vì mình bị ảnh hưởng bởi không gian có phần Âu cổ tại đây chăng? ニコニコ Ây cha cha~ 笑い

 

À, quay ngược thời gian trước khi tới đây. Sáng nay mình đi bắn cung cùng với ba người bạn ở công ty là Huy, Vũ và Đạt.

 

 

Cuộc sống văn phòng suốt ngày ngồi một chỗ khiến mình trở nên thèm vận động hơn bao giờ hết, vậy nên khi được các bạn rủ đi như vậy mình đã rất vui ấy, vì được trải nghiệm bắn cung mà. Trước đây khi còn làm cộng tác viên canh bài in ở Room to Read, mình thường đi cùng với chị Trân bên nhà in đối tác. Chị Trân là người ưa vận động nên tham gia rất nhiều bộ môn thể thao và trong đó có bắn cung. Một lần trên đường chở mình về, vì tiện đường nên chị có đưa mình ghé qua câu lạc bộ bắn cung của chị để trao đổi việc riêng với thầy huấn luyện. Nhờ dịp đó, lần đầu tiên mình được nhìn thấy cây cung thể thao ngoài đời thật. Ấn tượng khi đấy của mình là trông nó to hơn tưởng tượng và có vẻ rất nặng, thì rõ ràng, mình thấy cung tên nhiều nhất là trên phim cổ trang Trung Quốc, loại cung ấy thì nhỏ và đơn giản hơn nhiều. Nhưng hôm nay khi mình được trải nghiệm bắn cung, mình thấy khối lượng cây cung dễ chịu đối với mình, cách bắn cũng không quá phức tạp. Nó chỉ trở nên phức tạp nếu mình muốn nhắm trúng hồng tâm thôi! ゲラゲラ

 

 

Cơ mà mỏi vai nha, mỏi bên vai giữ cung ấy. Nhưng cũng đã ghê luôn! ほんわか

 

Điều mình không hiểu được là nguyên tắc nhắm bắn. Cung tên chưa bao giờ đi đúng ý mình. Ừ thì hiển nhiên vì mình chỉ mới chơi thử lần đầu, nhưng mà, dù bắn suốt trong một tiếng đồng hồ, mình cũng chưa thể nghiệm ra được bất cứ điều gì về cách ngắm mục tiêu. Tự nhiên nghĩ đến những chiến binh Mông Cổ ngày xưa vừa cưỡi ngựa vừa nhắm bắn mà vẫn có thể trúng đích, trong khi mũi tên của họ còn bị ảnh hưởng bởi nhiều thứ như hướng gió, khoảng cách, mục tiêu di chuyển, vân vân... Con người khi luyện tập chăm chỉ có thể phát triển nên những kỹ năng đặc biệt như vậy. Thật đáng ngưỡng mộ quá mà!!

 

Nhân chuyện nói đến luyện tập, hôm qua mình đã mua giấy vẽ truyện tranh đấy. Đợt này mình muốn tập vẽ theo cách truyền thống trở lại để ngón tay có cảm giác tốt hơn, gần đây công việc của mình thiên về làm kịch bản và dựng phim, ít đầu tư vào việc vẽ, mình sợ không tập luyện thì sẽ vẽ xấu đi mất. Mình lúc cầm xấp giấy vẽ 120gsm căn sẵn lề trên tay, thực lòng có chút xúc động nhẹ. Nhớ lại hồi cấp hai muốn vẽ truyện, công cụ cũng chỉ có thước, bút chì và giấy in A4 trắng phau loại 80gsm, trước khi vẽ được truyện thì còn màn ngồi kẻ lề cũng ngốn kha khá thời gian. Khi đọc Bakuman cũng như lời tự bạch của các tác giả truyện tranh khác được dịch và đính kèm trong cuốn truyện của họ, mình biết tới giấy vẽ truyện tranh, tới bút sắt, tới thước kẻ cong, tới giấy tone mà thèm, nhưng lúc đó mấy món ấy còn chưa phổ biến ở Việt Nam chứ đừng nói tới việc nó có thể xuất hiện nơi tỉnh nhỏ mình sống. Bây giờ thì dễ dàng mua hơn hẳn rồi nè, đồng thời cũng xuất hiện nhiều công cụ, nhiều sự lựa chọn khác để phục vụ việc vẽ truyện, và đương nhiên mình đang sở hữu hết cả (bảng vẽ này, ipad này, giấy vẽ này), chỉ có sự đam mê và chịu khó của mình là giảm đi thôi. Dẫu vậy, vẫn thật muốn gửi một lời nhắn tới quá khứ ghê hen. ほんわか Muốn nhắn cho Tea mười hai, mười ba tuổi biết rằng, những điều cậu mong ước ngày đó, bây giờ dường như cậu đã có được cả. Bản thân mình của lúc này, cũng đang mang những kỳ vọng và mơ ước mong tương lai có thể hiện thực hoá được nó. Vì vậy mình muốn tiếp tục cố gắng từng ngày để tương lai sẽ lại viết được cho bản thân lời nhắn gửi như hôm nay, cậu cùng mình chứng kiến cậu nhé!! 筋肉ほんわか

 

Tuần vừa rồi lại là một tuần tăng ca mệt mỏi của mình, đến nỗi mà mình đã bất chợt bật khóc vì quá căng thẳng, thứ năm thì ngủ lại luôn tại công ty. Nhưng mà, mọi chuyện tới hôm nay thì cũng đã ổn thoả rồi. Biên tập viên mới sẽ vào làm sau ngày 15/4, tức là mình xác định sẽ có thêm một tuần nữa phải tăng ca liên tục cho kịp đây. Hầy... 筋肉チーン Cố lên nào tôi ơi~

 

Không liên quan lắm nhưng mình đã đặt vé xem phim cho tối nay đi coi một mình rồi. Vì một ngày chủ nhật xoã hết mức!! チョキチョキチョキ Hồi trưa lúc bắn cung xong mình có đi ăn với Huy và Vũ, nên cũng có dịp nói chuyện thêm. Hai người ấy hỏi mình thường dành cuối tuần như nào. Khi mình kể ra và so sánh với hoạt động của các bạn ấy, mới thấy quả thật mình rất ưu tiên khoảng thời gian được ở một mình. Được đi chơi với mọi người thì vui, mà ở một mình cũng vui như vậy. Phải chăng đây là biểu hiện của người có quá nhiều số một trong bảng thần số học? ゲラゲラ Thú thực chuyện này luôn khiến mình suy tư mãi, và rõ ràng đã quá nhiều lần mình đem vấn đề này để viết ra, vì về cơ bản dù tận hưởng khi ở một mình, mình vẫn có nhu cầu được kết nối với mọi người xung quanh. Mình nhớ đến câu của Khoa hồi ấy nói với mình: "Không ai là hướng ngoại hoàn toàn và không ai hướng nội hoàn toàn cả". Có lẽ mình nên học cách chấp nhận bản thân mình, chấp nhận việc muốn ở một mình hay muốn kết nối chỉ là những trạng thái cảm xúc trong ngày?!

 

A!

 

Đang viết thì đột nhiên mình hiểu ra, một trong những lý do gây ra mâu thuẫn trong tâm lý mình ấy, đó là vì mình đang xác định "muốn ở một mình" và "muốn kết nối" là hai trạng thái đối lập không thể tồn tại cùng lúc. Haha, vậy nên mới bứt rứt nhỉ? Thôi nào tôi à, tại sao mình không thể vừa thích ở một mình vừa thích kết nối với mọi người được chứ? Có luật nào cấm đâu? Hãy nghĩ tới "nguyên lý chồng chập lượng tử" đi nào. Mọi thứ đều có thể!! ゲラゲラ笑い

 

Vâng!! Tự dưng ngộ ra thấy thoải mái ghê. Mình ngừng viết và lấy giấy ra vẽ đây!! Hí hí~