Yo! Lại một ngày thứ bảy thảnh thơi cho mình. ![]()
![]()
Hôm nay mình đã đặt mua một bộ bàn phím bluetooth để xài cùng ipad, sẵn sàng cho những cuối tuần đi chơi và viết nhật ký rồi. ![]()
![]()
Chà~ Nên kể gì bây giờ nhỉ?
Tuần này mình đã tăng ca suốt (trừ thứ năm) vì liên tục phải sửa file theo nhận xét của khách hàng, đồng thời lên storyboard cho các tập phim sau (mình vừa vẽ storyboard vừa biên tập video - làm khâu đầu và khâu cuối luôn). Ngay khi vừa kết thúc job bên ngoài thì khối lượng công việc ở công ty lại dồn ứ lên. Mình không ghét chuyện làm thêm giờ, chính mình chủ động lựa chọn cách này để hoàn thành công việc mà. Mình chỉ không muốn phải làm như vậy thường xuyên thôi, vì dù sao mình cũng không phải là một workaholic và mình cần nhiều thời gian để "nằm im ngắm nhìn thế gian", hơn nữa, chuyện làm thêm giờ quá nhiều sẽ khiến mình cảm thấy như bản thân đang làm việc không được hiệu quả nên mới mất nhiều thời gian để giải quyết như vậy.
Mục tiêu của mình vẫn luôn là có thể lao động ít giờ nhưng hiệu suất cao hơn và tăng giá trị giờ làm mà, chứ tăng ca thế này, dù có được thêm tiền cũng chẳng thấy vẻ vang gì.
Hôm thứ năm thì mình không tăng ca nữa mà dành thời gian đi chơi với Natsumi.
Tụi mình chia sẻ với nhau rất nhiều chuyện, chủ yếu là chủ đề tình cảm. Quả nhiên, sau những giờ làm việc mệt mỏi thì được nói về chuyện tình yêu thật khiến thư giãn mà. Có lẽ bản chất con người thích nói về tình yêu chăng? Nên chủ đề này mới xuất hiện nhiều trong văn học và âm nhạc đến vậy? ![]()
Vì Natsumi rất nghiêm túc tìm hiểu về chiêm tinh nên kiến thức của cô ấy về lĩnh vực này khá sâu. Natsumi phân tích cho mình biết kiểu tính cách dựa trên bản đồ sao của các trường hợp mà cổ đã gặp thì khi yêu sẽ có lối hành xử như nào hoặc họ kỳ vọng gì trong một mối quan hệ, điều gì sẽ làm thoả mãn và chinh phục được họ, blah blah.
Nghe vậy, tự dưng mình lại thấy, chẳng phải hầu hết mọi người khi gặp gỡ ai đó, vốn đâu có biết được bản đồ sao của đối phương như nào, vậy mà có thể nghiêm túc và kiên nhẫn tìm hiểu đối phương, quan tâm đối phương, thấu hiểu đối phương, còn điều chỉnh chút một để bản thân trở nên tốt hơn, xoá dần khoảng cách cho đến khi hai bên trở thành một cặp, như vậy thật kỳ diệu mà!! Thật sự kỳ diệu ấy!! Có thể tìm thấy nhau vào đúng thời điểm giữa muôn vàn nhánh không gian và thời gian để rồi yêu nhau, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy việc này thật nhiệm màu!!(Còn trong trường hợp của mình, hầu như người mình thích thì không thích mình, người thích mình thì mình không thích. ![]()
![]()
)
Hôm qua Khoa đột nhiên gọi cho mình. Nói rằng sau một khoảng thời gian đi chơi với Hường, vẫn không thấy tình cảm của bản thân tăng lên, nên cậu ta quyết định sẽ dừng lại với Hường. Khoa bảo cuối tuần sẽ hẹn gặp Hường để nói chuyện này, còn giờ thì báo cho mình biết trước. Chà.......... Mình không biết phải bình luận gì. Mình vốn là người ủng hộ việc không thấy hợp thì dứt nhanh để hai bên sớm có cơ hội tìm thấy người phù hợp hơn, nhưng mà, liệu điều này có khiến Hường buồn không nhỉ? Mình nghĩ mình nên chờ đợi tin từ Hường.
Chuyện tình cảm đúng là khó cưỡng cầu.
Hôm nay hết chuyện để kể rồi. Không biết viết gì nữa. Mình muốn đi nhuộm tóc ghê!! ![]()
(Tóc cũ đã ra chân đen rồi nên giờ đầu mình ba màu luôn. Dưới này là ảnh cũ!
)
Tuần trước mình buộc tóc lên, một cậu bạn đồng nghiệp đã kêu mình nên chăm buộc như vậy vì thấy đẹp. Thằng em mình cũng bảo là buộc lên nhìn mình được hơn. Hay là đợt này thử để tóc dài và buộc đuôi ngựa xem sao nhỉ? Mà trước mắt muốn đi nhuộm tóc cái đã!!
Trời xanh, lá xanh, muốn nhuộm tóc xanhhhh!



Hôm nay trên đường về mình thấy được sao Mộc và sao Kim gần sát nhau luôn!!
Lần gần nhất mình thấy được hai hành tinh ở gần nhau đến vậy là vào cuối năm 2020 khi diễn ra sự kiện đại trùng tụ của sao Mộc và sao Thổ. Hai hành tinh sáng lấp lánh nằm gần nhau, thực sự tạo thành một điểm nhấn đặc biệt trên bầu trời. 
Đặc biệt, về đến nhà, mình dùng app Star Walk 2 để chụp lại vị trí hai hành tinh thì thấy vệ tinh nhân tạo bay ngang qua. Mình không hề biết là app này có theo dõi cả chuyển động của vệ tinh nữa đấy! Thực sự thú vị mà!! 
À ấy, hôm qua mình xem một phim Nhật Bản trên Netflix tên là Chihiro-san. Đó là một bộ phim đời thường, nhẹ nhàng và lắng đọng. Vì dạo này lúc nào cũng cảm thấy chán nản, nên mình đã nghĩ là chắc mình không thể xem được thể loại đời thường, lát cắt cuộc sống nữa vì thiếu yếu tố gay cấn thì không thể thỏa mãn não bộ mình được (tuy vậy mình vẫn muốn coi để tập nghe tiếng Nhật). Nhưng kì lạ là bộ phim này không khiến mình thấy chán dù chỉ một giây!!
Chihiro-san kể về cuộc sống (ở thì hiện tại) của một cô gái có tên thật là Furusawa Aya. Cô ấy sống trong một thị trấn gần biển và làm việc tại cửa hàng bán cơm hộp. Chihiro là cái tên cô dùng để gọi chính mình, dựa theo tên một người phụ nữ cô từng gặp và cảm thấy gắn kết lúc nhỏ. Mặc dù trong phim có nhiều đoạn nhắc về việc trước đây Chihiro từng làm gái mại dâm, nhưng có lẽ bởi vì nguyên bộ phim không kể quá nhiều (thậm chí phải nói là cực kỳ ít) đến quá khứ của Chihiro nên đã cho mình cảm giác rằng chi tiết đó không quan trọng. Mặc dù tất nhiên nó vẫn là chi tiết điểm nhấn trong phim, kiểu giống như một vùng màu đậm đặc tạo nên sự tương phản với những gam sắc nhẹ nhàng trong bức tranh cuộc đời của cô gái Chihiro ấy.
Mình đón nhận bộ phim với một tâm thế đêm này sẽ nhấm nháp cái sự nhẹ nhàng kéo dài hơn hai tiếng ấy từng chút từng chút một. Nhưng đến đoạn Chihiro đứng ngâm chân trong nước biển, tự dưng mình thấy như cả lồng ngực ngập tràn trong cơn lũ xúc cảm. Hơn cả suy nghĩ rằng cô gái này lẻ loi hay vô định, mình cảm thấy cô ấy thật tự do! Đi cùng với câu nói trong phim "chúng ta đều là những người ngoài hành tinh trong thân xác con người, chẳng thế mà chúng ta thật khó để hiểu nhau." Tất cả, nhẹ nhàng ôm gọn lấy mớ cảm xúc cô độc và mong manh trong mình.
Mình đang nung nấu ý nghĩ về Bắc và làm việc online nhưng chưa đủ can đảm. Về cơ bản, mình cũng chẳng tin mình có thể làm việc online hiệu quả được, và hơn nữa, mình đang có quá nhiều "vật chất" ở đây để bỏ lại lúc này. Hờ hờ...
Mình ngưỡng mộ cách sống tự do của Chihiro, thực sự! Nhưng đồng thời cũng muốn giục bản thân tiếp tục cố gắng thêm nữa vì mình biết mình còn khả năng. Ừa, mình tin mình vẫn còn có thể làm việc tốt hơn nữa và được tăng lương. Mình vẫn cần tiền để có cơ hội thực hiện nhiều trải nghiệm hơn và... còn để sửa nhà ngoài Bắc nữa chứ! Với cả, mình dù sao cũng không phải con thiêu thân, mình nhớ lời chị Diệp luôn nói trong mọi buổi tập yoga: "Tôi cân bằng giữa nỗ lực và sự thư giãn". Đó là lý do vì sao bây giờ, cứ hết giờ làm là mình về luôn chứ không nán lại, và nếu buộc phải làm thêm giờ, đương nhiên mình sẽ ghi chú và báo lại để tính công riêng, dù hầu hết trường hợp mình luôn đảm bảo xong phần công việc trong ngày. Mình có nhiều sở thích, trong đó có sở thích được cống hiến và trả công xứng đáng, nói toẹt ra thì là làm việc kiếm tiền, và tám tiếng trong ngày cho sở thích đó là quá đủ. 


Trong một lần rảnh rỗi, mình đã thử viết ra những điều mình thích/muốn làm trong lúc đó, và buồn cười là hầu hết nó đều là những việc mang tính chất "ngồi im ngắm thế gian", như là: Ngắm cây, ngắm sao, ngắm đường sá,...
Aa~ Vì không thể nhớ đường về lại Hành-tinh-của-những-người-thích-nằm-im-nhìn-ngắm-thế-gian, nên ở một góc nhỏ trên Trái Đất này, mình sẽ tự xây cho mình một gian nhà để ngồi trong đó ngó mặt ra nhìn xung quanh vậy. 

Tuy rằng ở Trái Đất hơi khó khăn một chút, nhưng đổi lại nơi đây lại rất đẹp và có nhiều thứ để ngắm.
Mà, nên bắt đầu xây như nào nhỉ?
Uây... Đột nhiên mình nhớ đến một điều ước của bản thân vào khoảng 2014 - Vì nụ cười của mọi người rất đẹp, nên mình ước có thể mang đến nụ cười cho thật nhiều người. Sao mà... =)))))))))))))))
Mình định cười bản thân nhưng... Quả thật, suốt khoảng thời gian đó, mình đã có nhiều hoạt động tương tác xã hội, gặp gỡ nhiều và kết bạn nhiều. Lúc đó cũng vui phết đấy chứ! Thật có chút ngưỡng mộ bản thân của ngày ấy nhỉ!
Nhưng bây giờ thì mình đang sống ích kỷ hơn một chút và có xu hướng tự cô lập (mình nghĩ câu này đã được lặp lại rất nhiều trong blog này suốt dạo gần đây), mình cảm thấy nhanh cạn kiệt sức lực khi tiếp xúc với người khác, nhưng có lẽ là do mình sợ bị tổn thương nếu mở lòng quá?! Hai người duy nhất lúc này mình có thể thoải mái nói chuyện mà không cảm thấy bị mệt là mẹ và Hường. Chứng chán ăn gần đây lại được dịp trỗi dậy. Mình nghĩ giai đoạn này rồi cũng sẽ có lúc kết thúc thôi. Nhưng vẫn bứt rứt vì sao nó mãi chưa hết.
Ở Trái Đất lâu quá, chắc là mình quên mất cách để thực sự có thể nằm-im-nhìn-ngắm thế gian bên ngoài và thế giới bên trong mình rồi nhỉ!! Mình xin lấy sự kiên nhẫn của xung quanh đối với mình, nhưng lại quên tự kiên nhẫn với bản thân thì phải!!!
Hôm nay mình đã thử nghĩ, tại sao mình lại trở nên ngày càng ủ dột như này cơ chứ? Mình rất thích việc trở thành người lớn, vì so với bản thân hồi nhỏ, bây giờ mình tự do hơn rất nhiều! Mình có thể tự kiếm ra tiền, tự mua món đồ mình thích, tự cải tạo không gian sống,... Nhưng vậy mà mình lại thấy kiệt quệ quá. Sao giờ? Hay là, như chị Lê Cát Trọng Lý nói đi! Từ hôm nay mình quyết định không buồn nữa, cũng không chán nữa!! Mình là người lớn tự do mà! 