



Hôm nay trên đường về mình thấy được sao Mộc và sao Kim gần sát nhau luôn!!
Lần gần nhất mình thấy được hai hành tinh ở gần nhau đến vậy là vào cuối năm 2020 khi diễn ra sự kiện đại trùng tụ của sao Mộc và sao Thổ. Hai hành tinh sáng lấp lánh nằm gần nhau, thực sự tạo thành một điểm nhấn đặc biệt trên bầu trời. 
Đặc biệt, về đến nhà, mình dùng app Star Walk 2 để chụp lại vị trí hai hành tinh thì thấy vệ tinh nhân tạo bay ngang qua. Mình không hề biết là app này có theo dõi cả chuyển động của vệ tinh nữa đấy! Thực sự thú vị mà!! 
À ấy, hôm qua mình xem một phim Nhật Bản trên Netflix tên là Chihiro-san. Đó là một bộ phim đời thường, nhẹ nhàng và lắng đọng. Vì dạo này lúc nào cũng cảm thấy chán nản, nên mình đã nghĩ là chắc mình không thể xem được thể loại đời thường, lát cắt cuộc sống nữa vì thiếu yếu tố gay cấn thì không thể thỏa mãn não bộ mình được (tuy vậy mình vẫn muốn coi để tập nghe tiếng Nhật). Nhưng kì lạ là bộ phim này không khiến mình thấy chán dù chỉ một giây!!
Chihiro-san kể về cuộc sống (ở thì hiện tại) của một cô gái có tên thật là Furusawa Aya. Cô ấy sống trong một thị trấn gần biển và làm việc tại cửa hàng bán cơm hộp. Chihiro là cái tên cô dùng để gọi chính mình, dựa theo tên một người phụ nữ cô từng gặp và cảm thấy gắn kết lúc nhỏ. Mặc dù trong phim có nhiều đoạn nhắc về việc trước đây Chihiro từng làm gái mại dâm, nhưng có lẽ bởi vì nguyên bộ phim không kể quá nhiều (thậm chí phải nói là cực kỳ ít) đến quá khứ của Chihiro nên đã cho mình cảm giác rằng chi tiết đó không quan trọng. Mặc dù tất nhiên nó vẫn là chi tiết điểm nhấn trong phim, kiểu giống như một vùng màu đậm đặc tạo nên sự tương phản với những gam sắc nhẹ nhàng trong bức tranh cuộc đời của cô gái Chihiro ấy.
Mình đón nhận bộ phim với một tâm thế đêm này sẽ nhấm nháp cái sự nhẹ nhàng kéo dài hơn hai tiếng ấy từng chút từng chút một. Nhưng đến đoạn Chihiro đứng ngâm chân trong nước biển, tự dưng mình thấy như cả lồng ngực ngập tràn trong cơn lũ xúc cảm. Hơn cả suy nghĩ rằng cô gái này lẻ loi hay vô định, mình cảm thấy cô ấy thật tự do! Đi cùng với câu nói trong phim "chúng ta đều là những người ngoài hành tinh trong thân xác con người, chẳng thế mà chúng ta thật khó để hiểu nhau." Tất cả, nhẹ nhàng ôm gọn lấy mớ cảm xúc cô độc và mong manh trong mình.
Mình đang nung nấu ý nghĩ về Bắc và làm việc online nhưng chưa đủ can đảm. Về cơ bản, mình cũng chẳng tin mình có thể làm việc online hiệu quả được, và hơn nữa, mình đang có quá nhiều "vật chất" ở đây để bỏ lại lúc này. Hờ hờ...
Mình ngưỡng mộ cách sống tự do của Chihiro, thực sự! Nhưng đồng thời cũng muốn giục bản thân tiếp tục cố gắng thêm nữa vì mình biết mình còn khả năng. Ừa, mình tin mình vẫn còn có thể làm việc tốt hơn nữa và được tăng lương. Mình vẫn cần tiền để có cơ hội thực hiện nhiều trải nghiệm hơn và... còn để sửa nhà ngoài Bắc nữa chứ! Với cả, mình dù sao cũng không phải con thiêu thân, mình nhớ lời chị Diệp luôn nói trong mọi buổi tập yoga: "Tôi cân bằng giữa nỗ lực và sự thư giãn". Đó là lý do vì sao bây giờ, cứ hết giờ làm là mình về luôn chứ không nán lại, và nếu buộc phải làm thêm giờ, đương nhiên mình sẽ ghi chú và báo lại để tính công riêng, dù hầu hết trường hợp mình luôn đảm bảo xong phần công việc trong ngày. Mình có nhiều sở thích, trong đó có sở thích được cống hiến và trả công xứng đáng, nói toẹt ra thì là làm việc kiếm tiền, và tám tiếng trong ngày cho sở thích đó là quá đủ. 


Trong một lần rảnh rỗi, mình đã thử viết ra những điều mình thích/muốn làm trong lúc đó, và buồn cười là hầu hết nó đều là những việc mang tính chất "ngồi im ngắm thế gian", như là: Ngắm cây, ngắm sao, ngắm đường sá,...
Aa~ Vì không thể nhớ đường về lại Hành-tinh-của-những-người-thích-nằm-im-nhìn-ngắm-thế-gian, nên ở một góc nhỏ trên Trái Đất này, mình sẽ tự xây cho mình một gian nhà để ngồi trong đó ngó mặt ra nhìn xung quanh vậy. 

Tuy rằng ở Trái Đất hơi khó khăn một chút, nhưng đổi lại nơi đây lại rất đẹp và có nhiều thứ để ngắm.
Mà, nên bắt đầu xây như nào nhỉ?
Uây... Đột nhiên mình nhớ đến một điều ước của bản thân vào khoảng 2014 - Vì nụ cười của mọi người rất đẹp, nên mình ước có thể mang đến nụ cười cho thật nhiều người. Sao mà... =)))))))))))))))
Mình định cười bản thân nhưng... Quả thật, suốt khoảng thời gian đó, mình đã có nhiều hoạt động tương tác xã hội, gặp gỡ nhiều và kết bạn nhiều. Lúc đó cũng vui phết đấy chứ! Thật có chút ngưỡng mộ bản thân của ngày ấy nhỉ!
Nhưng bây giờ thì mình đang sống ích kỷ hơn một chút và có xu hướng tự cô lập (mình nghĩ câu này đã được lặp lại rất nhiều trong blog này suốt dạo gần đây), mình cảm thấy nhanh cạn kiệt sức lực khi tiếp xúc với người khác, nhưng có lẽ là do mình sợ bị tổn thương nếu mở lòng quá?! Hai người duy nhất lúc này mình có thể thoải mái nói chuyện mà không cảm thấy bị mệt là mẹ và Hường. Chứng chán ăn gần đây lại được dịp trỗi dậy. Mình nghĩ giai đoạn này rồi cũng sẽ có lúc kết thúc thôi. Nhưng vẫn bứt rứt vì sao nó mãi chưa hết.
Ở Trái Đất lâu quá, chắc là mình quên mất cách để thực sự có thể nằm-im-nhìn-ngắm thế gian bên ngoài và thế giới bên trong mình rồi nhỉ!! Mình xin lấy sự kiên nhẫn của xung quanh đối với mình, nhưng lại quên tự kiên nhẫn với bản thân thì phải!!!
Hôm nay mình đã thử nghĩ, tại sao mình lại trở nên ngày càng ủ dột như này cơ chứ? Mình rất thích việc trở thành người lớn, vì so với bản thân hồi nhỏ, bây giờ mình tự do hơn rất nhiều! Mình có thể tự kiếm ra tiền, tự mua món đồ mình thích, tự cải tạo không gian sống,... Nhưng vậy mà mình lại thấy kiệt quệ quá. Sao giờ? Hay là, như chị Lê Cát Trọng Lý nói đi! Từ hôm nay mình quyết định không buồn nữa, cũng không chán nữa!! Mình là người lớn tự do mà! 
(Bài viết này được viết vào ngày 14 tháng 02 nhưng mình xà quần xà quần đến qua ngày mới đăng lên!!)
Hôm chủ nhật mình chạy deadline tới sáng thứ hai rồi chỉ chợp mắt được khoảng ba mươi phút thì đi làm luôn. Đáng lẽ mình nên xin nghỉ, nhưng vì tuần này bắt đầu vào guồng làm hoạt hình nên muốn lên công ty để họp bàn các thứ cho yên tâm. Coi như mình thức liền hai ngày. Ngày trước nếu mình thức như vậy thì cơ thể dù mệt mỏi cũng vẫn không xảy ra phản ứng gì dữ dội, nhưng giờ quả nhiên là già rồi
nên lúc ở công ty, từ đầu xuống chân đều cảm thấy bất ổn. Quả nhiên đến tối thì nôn nao, đầu óc quay cuồng,đêm thì ói như say xe. Kết quả, hôm nay mình phải xin làm online ở nhà, và tự nấu cháo ăn đỡ. Thật xin lỗi cơ thể rất nhiều mà, mình sẽ cố gắng để không bao giờ phải thức khuya như vậy nữa.
Ờm, ý là mình định sẽ không nhận việc làm thêm nữa ấy, chỉ tập trung đi làm rồi mần các dự án cá nhân thôi, thời gian còn lại mình muốn tiếp tục học tiếng Nhật và thực hiện các sở thích khác.
Nhưng!!!
Thế quái nào!!!!
Hôm nay đột nhiên anh Đức lại nhắn tin nói muốn mình làm banner dài dài cho công ty của ảnh... Mình kiểu đang đắn đo suy nghĩ và cả dằn vặt nữa ấy. Tại vì làm việc với anh Đức cũng dễ chịu mà, tiền nong cũng thoải mái, chỉ là nếu nhận việc thêm thì thời gian chơi và nghỉ ngơi sẽ ít lại. Ê~ê~ê... 
Mà nay là ngày lễ Tình Nhân nhỉ. Trên công ty hình như có phát quà Valentine đấy! ![]()
Hôm qua mình còn nói chuyện với Hường, bảo rằng những năm trước vào ngày này thường mình chỉ ở nhà, năm nay thì đi làm nên mấy ngày này thấy dọc đường người ta bán hoa bán quà khắp cả nên cũng thấm được cái không khí mùa lễ, tự dưng lại nảy sinh chút cảm giác cô đơn cùng nỗi lo sợ đi làm về sẽ bị tắc đường. Nhưng cuối cùng thì hôm nay mình lại ở nhà vì bệnh, coi như "truyền thống" ở nhà ngày lễ này được tiếp tục! ![]()
Không liên quan lắm nhưng mà đợt về quê ăn Tết mình tiếp tục tăng thêm được 4kg nữa đấy!! Với cả vì có dấu hiệu bị thiếu canxi nên mình cũng bắt đầu uống bổ sung khoáng chất mấy nay, trước mắt thì mình có cảm giác móng tay cứng cáp và mọc dài nhanh hơn thì phải. Đương nhiên là thấy vui chứ!
Mà ấy, từ sau khi trở về Sài Gòn, mình cứ thấy tiếc nuối mấy ngày ở Cao Bằng vừa rồi. Mình muốn có căn nhà nhỏ, nhiều khung cửa kính để đón ánh sáng. Xung quanh nhà trồng hoa mơ, hoa mận, và cả phong đỏ nữa, hoa hồng leo sẽ được trồng làm bờ rào. Ừ, mấy cây hoa mình thích hầu hết lại là cây ưa xứ lạnh. Mình thích cả lối sống bình dị của người dân vùng núi nữa. Nhưng mà ở Sài Gòn thì cũng vui, ít nhất là vì giờ mình vẫn còn chút năng lượng ham mê khám phá. Ngoài ra còn có cơ hội để trải nghiệm nhiều điều mới một cách dễ dàng hơn, với cả mình cũng thích công việc hiện tại, nên là ở đây mình biết mình có thể làm được gì, cống hiến gì.
Bởi vậy, giá mà có cánh cửa thần kỳ của Doraemon nhỉ, để mình có thể sống và làm việc ở hai nơi mình thích (và để có thể khám phá những vùng đất mới nữa). 
Ê, tự dưng mình muốn viết thư cho bản thân vào ngày này năm sau ghê. Có thể năm sau mình vẫn tiếp tục độc thân đấy, nên nếu viết một bức cho chính mình vào ngày này, có lẽ sẽ ấm áp hơn bao nhiêu nhỉ! =)))))) Vậy để mai mình sẽ viết nhé!
Thực ra mình còn nhiều tâm sự, nhưng lại không biết nên viết ra thế nào cho tỏ. Vì thế, chắc là, mỗi ngày sẽ thủ thỉ ra một ít một ít nhỉ!
Cám ơn chiếc blog nhỏ này vì đã luôn là nơi giúp mình gửi gắm tâm tư. ![]()
Sến thế nhể!
Còn đây là ảnh một chiếc Bông say ngủ để kết thúc bài viết. ![]()