Mình trở lại Thành Phố Hồ Chí Minh vào đêm 30/1 rồi.
Vừa về đến nơi thì thấy nhà cửa bừa bộn, xe mình cho Joy mượn thì chả hiểu đi kiểu gì làm vỡ gương mình vừa đổi trước Tết, mình hỏi thì nói không biết, cũng không có động thái xin lỗi gì, mất công mình vừa về là phải đi thay mới. Nói chung kiểu, mới đi một chặng lâu và xa về đã bị đập vào mặt một đống chuyện đau đầu rồi, còn phải mất tiền cho những việc không phải lỗi do mình nữa! Hơi bị khó chịu!
Mình vốn muốn hạn chế đem những chuyện xấu xí, đặc biệt là liên quan đến người khác vào blog, vì mình nghĩ cách tốt nhất vẫn là cứ để nó trôi đi, blog này là nơi mình ghi lại hành trình phát triển của bản thân mình thôi chứ không phải để đánh dấu khoảnh khắc không tốt của người khác trong mình - điều mà biết đâu trong tương lai mình sẽ có cách nhìn nhận khác, hoặc chính bản thân họ sẽ thay đổi. Nhưng, mình sẽ nói về Joy, về mối quan hệ hiện tại của mình với cậu ấy.
Mình không chắc phía cậu ấy thì sao, mà chắc cũng như mình thôi nhỉ, vì từ phía mình thì...
MÌNH THỰC SỰ KHÔNG MUỐN CHUNG PHÒNG VỚI JOY NỮA!
Trong suốt năm qua, lối sống của cậu ấy, đối với mình, càng ngày càng cẩu thả, vô trách nhiệm. Nhưng trước hết, mình vẫn công nhận rằng về khía cạnh một người bạn chơi, Joy là kiểu người tốt bụng, rất sẵn lòng giúp đỡ bạn bè. Chỉ là về khía cạnh bạn chung nhà, thì ở cùng với đứa chú trọng môi trường sống như mình, tại thời điểm này là không còn hợp nhau nữa.
Joy rất rất rất hiếm khi chủ động dọn dẹp, sắp xếp cho nhà cửa ngăn nắp. Điều đó từng khiến mình khó chịu vì suy nghĩ "tại sao mình phải dọn dẹp khi kẻ khác chẳng làm gì cũng được ngồi mát ăn bát vàng?". Nhưng mà giờ mình bỏ lối nghĩ ấy rồi, vì nó tạo nên tiền đề không tốt cho bản thân mà, kiểu suy nghĩ mình là nạn nhân ấy. Trong khi rõ ràng, mình dọn phòng vì mình muốn bản thân trước tiên có chỗ ở sạch sẽ, đẹp đẽ mà, chứ không phải mục đích ban đầu là vì người khác.
Một vấn đề được giải quyết. Nhưng vấn đề khác phát sinh.
Vậy nên, mình đã có cuộc nói chuyện với Joy vào tháng 12 năm ngoái để giãi bày những sự không hài lòng của mình về những hành động không đẹp của cậu ấy gần đây, nhưng kể cả đến giờ, mỗi khi cậu ấy gây ra điều gì đó chạm thẳng vào mình và bị mình phàn nàn, cậu ấy cũng không hề nói xin lỗi. Điều này làm mình cảm thấy bị thiếu tôn trọng vô cùng. Cậu ấy xài đồ cá nhân của mình (điện thoại, dầu gội, thậm chí cả băng vệ sinh, lấy tiền mặt mình để trên bàn (cái này cậu ấy nói là gửi trả qua ví điện tử rồi nhưng mình kiểm tra thì không có, sau đó cậu ấy mới gửi lại),...) đã không hỏi xin/mượn lấy một câu, xài đến hết hay làm hỏng cũng im luôn, tới khi mình hỏi thì mới tự nhận, hoặc, như bảo là không biết gì. Điều mình mong muốn ở đây không phải là bắt đền cậu ấy, mà mình chỉ muốn một lời hỏi xin ngay từ đầu mà thôi, ừa, ý là thái độ ấy.
Mình mong muốn rằng cho dù có ở cùng nhau lâu tới mức nào, thì lúc làm gì đó tác động đối phương, ta cũng nên nói trước cho họ biết, điều đấy đối với mình là sự tôn trọng tối thiểu mình dành cho người bên cạnh. Có lẽ chăng là vì sống chung với nhau lâu nên mấy thứ "thủ tục" đó cậu ấy nghĩ là không cần? Vậy là xung đột quan điểm rồi. Và nó khó chịu vô cùng!
Trong cuộc nói chuyện tháng 12 ấy, ngay trước khi cậu ấy đi du lịch Thái Lan, mình đã muốn chốt lại bằng câu "thôi chúng ta đừng ở với nhau nữa", nhưng kết quả mình chỉ có thể nói, mong cậu ấy tự biết chăm lo cho bản thân cậu ấy đi, nhỏ nhất như việc tự mua đồ cá nhân và phù hợp, đừng xài đồ của mình nữa. Mình thấy mình cũng hèn thật! =)) Đồng thời cũng thấy, trước mắt có lẽ nên thế!
Biết sao được. Mình không bao giờ muốn mối quan hệ nào mình có phải đi tới bước không thể nhìn mặt nhau cả, trừ khi đó là điều đối phương muốn hoặc khi mình nhận thấy bản thân ở cạnh đối phương sẽ tha hóa. Việc sống cùng Joy không khiến mình trở nên tệ đi vì mình vẫn luôn tự biết chăm sóc bản thân và cải thiện nơi ở kể cả có hay không có cậu ấy. Mình nghĩ nếu chúng mình không ở cùng nhau thì sẽ dễ thở hơn hẳn, mình chỉ mâu thuẫn lối sống với cậu ấy chứ không ghét gì cậu ấy cả.
Trong năm nay chắc chắn mình và Joy sẽ không ở cùng nhau nữa vì em cậu ấy sẽ lên đây thi đại học và hai người ấy sẽ ở cùng nhau. Em trai mình cũng cần ở riêng. Hôm nay thì mình đã bàn với Hường chuyện cùng tìm chỗ trọ mới rồi. Cũng không gấp lắm, vì mình khá mong có khoảng thời gian được sống một mình, dù biết tiền trọ sẽ cao lắm, nhưng nhất định là sẽ rất bình yên!!
Hầy... Viết một hồi cũng vơi bớt khó chịu trong lòng. Dù ban đầu mình chỉ định "báo cáo" là đã về và bắt đầu đi làm lại thôi... Nào ngờ lại đem chuyện day dứt mãi trong lòng viết ra. Thôi thì ừ, ngủ nhề!! 