Hôm nay mình cùng gia đình ba mình (gồm cả cô Hồng - vợ sau của ba, em Hà và em Chi) đi tham quan cảnh đẹp ở Cao Bằng. Vì lần trước đã đi Pác Bó rồi nên lộ trình lần này là: Thác Bản Giốc - Chùa Trúc Lâm - Động Ngườm Ngao - Hồ Thang Hen.
Mình hơi lười viết nhưng mà nếu để dồn cục lại mới viết thì nhiều quá. Với cả sau khi về lại thành phố mình cần tập trung làm việc nên thôi, giờ đang rảnh, phải kể ra bớt bớt thôi. 
Nên đây! Kể về ngày hôm nay được đi chơi của mình tại Thác Bản Giốc và Chùa Trúc Lâm trước nhen!!
(Hai địa điểm sau thì dành lúc khác vì nhiều ảnh lắm, chia ra cho đỡ dài!!).
Vì Thác Bản Giốc khá xa, cách nhà bà mình khoảng 100km, trong lịch trình lại đi nhiều điểm nên 6h30 là đã xuất phát rồi. May mắn là hôm nay thời tiết vô cùng tốt, có nắng và ấm hẳn hơn mọi hôm luôn!!! 

(Ảnh chụp qua cửa kính ô tô nên có vết mờ của bụi.)
Và, Thác Bản Giốc nằm ở huyện Trùng Khánh, mình để ý thấy đường lên đó có nhiều cây phong đỏ cực kỳ, có những vạt núi được nhuộm đỏ bởi màu cây luôn ấy. (Chỉ vạt núi thôi nhé, không phải nguyên cả ngọn núi đâu!!!!
) Có vẻ như vì trên đó lạnh hơn chỗ nhà bà mình chăng, nên phong mới đỏ lá được, chứ chỗ nhà bà thì tầm này nhiều cây vẫn còn lá xanh lắm ấy!!
À mà tên gọi địa phương của cây này là "cây sau sau" hoặc "cây sâu" nhé!! 
Rồi, quay lại chuyến tham quan!
Khoảng 9h thì tới được đến địa điểm Thác Bản Dốc.
Trên đường đi xuống thác còn thấy được nước bạn Trung Quốc ở phía bên kia. Và không hề hẻo lánh như mình tưởng tượng (mình đã nghĩ là địa hình núi non hiểm trở thì hạn chế đông người du lịch), nước họ cũng khai thác du lịch ở dòng thác này luôn, và có thể nói là làm rất tốt là đằng khác. Theo mình tìm hiểu thì bên ấy người ta gọi đây là (cặp) thác Đức Thiên - Bản Ước. Đường xuống thác ở bên họ trông có vẻ khó khăn hơn bên mình, đổi lại họ xây dựng hệ thống cầu xuống thác bắc ngang thân núi nhìn rất oách luôn!! (Cái này là khen thật!)
Vì mình chưa từng đi du lịch nước ngoài nên khi đi sát biên giới, chứng kiến hai đất nước cùng chia sẻ phong cảnh núi non thì cảm giác khá kỳ lạ và thú vị. Ờm, mà nói vầy có ổn không nhỉ? Đoạn "cùng chia sẻ" ấy. Ý mình là nhân dân hai nước cùng nhau thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên chung nơi biên giới chứ không phải ý chia sẻ chung lãnh thổ nhaaaaa!!!
Đó!
Trước khi ngắm thác thì đây là sơ đồ biên giới ở khu vực này:
Mùa này khô hanh nên nước đổ ít.
Còn dưới đây là nhánh thác phụ:
Thác Bản Giốc nằm trên sông Quây Sơn - đây chính là biên giới tự nhiên giữa Việt Nam và Trung Quốc. Dân hai nước có thể tự do đi thuyền trên sông này, có dịch vụ phục vụ nhu cầu tham quan trên sông với giá bên phía Việt Nam là 50.000 Đồng/người luôn. Nhưng chỉ ở phạm vi trên sông thôi chứ tuyệt đối không được đặt chân lên bờ của nhau nếu không có giấy phép thông hành.
Ở giữa thác chính và thác phụ có cột mốc 836 (2).
Rời thác Bản Giốc, mình được tới chùa Trúc Lâm ngay gần đó (nói là ngọn núi gần đó thì hợp lý hơn, vì phải leo lên trên chùa ở vị trí khá cao).
Tại đây thì có thể nhìn được bao quát khung cảnh xung quanh đường biên giới và con thác.
Mà, mình có từng viết về việc mình thích hoa mơ hơn hoa đào bao giờ chưa nhỉ? Mình đã rất rất rất VUI vì trên đường đi lần này mình thấy được nhiều hoa mơ và hoa mận trắng lắm đó nhé!!!! 

Có mấy nhà họ trồng cả vườn luôn! 
Đây là một nhành hoa mơ (hoặc mận) ở chùa Trúc Lâm:
Thôi ngủ!
Mai mình về Thái Nguyên rồi. Có thời gian mình sẽ cập nhật nốt lên blog về những địa điểm còn lại, và cả về Tết năm nay của mình!!! 














