(Bài viết này được viết vào ngày 14 tháng 02 nhưng mình xà quần xà quần đến qua ngày mới đăng lên!!)
Hôm chủ nhật mình chạy deadline tới sáng thứ hai rồi chỉ chợp mắt được khoảng ba mươi phút thì đi làm luôn. Đáng lẽ mình nên xin nghỉ, nhưng vì tuần này bắt đầu vào guồng làm hoạt hình nên muốn lên công ty để họp bàn các thứ cho yên tâm. Coi như mình thức liền hai ngày. Ngày trước nếu mình thức như vậy thì cơ thể dù mệt mỏi cũng vẫn không xảy ra phản ứng gì dữ dội, nhưng giờ quả nhiên là già rồi
nên lúc ở công ty, từ đầu xuống chân đều cảm thấy bất ổn. Quả nhiên đến tối thì nôn nao, đầu óc quay cuồng,đêm thì ói như say xe. Kết quả, hôm nay mình phải xin làm online ở nhà, và tự nấu cháo ăn đỡ. Thật xin lỗi cơ thể rất nhiều mà, mình sẽ cố gắng để không bao giờ phải thức khuya như vậy nữa.
Ờm, ý là mình định sẽ không nhận việc làm thêm nữa ấy, chỉ tập trung đi làm rồi mần các dự án cá nhân thôi, thời gian còn lại mình muốn tiếp tục học tiếng Nhật và thực hiện các sở thích khác.
Nhưng!!!
Thế quái nào!!!!
Hôm nay đột nhiên anh Đức lại nhắn tin nói muốn mình làm banner dài dài cho công ty của ảnh... Mình kiểu đang đắn đo suy nghĩ và cả dằn vặt nữa ấy. Tại vì làm việc với anh Đức cũng dễ chịu mà, tiền nong cũng thoải mái, chỉ là nếu nhận việc thêm thì thời gian chơi và nghỉ ngơi sẽ ít lại. Ê~ê~ê... 
Mà nay là ngày lễ Tình Nhân nhỉ. Trên công ty hình như có phát quà Valentine đấy! ![]()
Hôm qua mình còn nói chuyện với Hường, bảo rằng những năm trước vào ngày này thường mình chỉ ở nhà, năm nay thì đi làm nên mấy ngày này thấy dọc đường người ta bán hoa bán quà khắp cả nên cũng thấm được cái không khí mùa lễ, tự dưng lại nảy sinh chút cảm giác cô đơn cùng nỗi lo sợ đi làm về sẽ bị tắc đường. Nhưng cuối cùng thì hôm nay mình lại ở nhà vì bệnh, coi như "truyền thống" ở nhà ngày lễ này được tiếp tục! ![]()
Không liên quan lắm nhưng mà đợt về quê ăn Tết mình tiếp tục tăng thêm được 4kg nữa đấy!! Với cả vì có dấu hiệu bị thiếu canxi nên mình cũng bắt đầu uống bổ sung khoáng chất mấy nay, trước mắt thì mình có cảm giác móng tay cứng cáp và mọc dài nhanh hơn thì phải. Đương nhiên là thấy vui chứ!
Mà ấy, từ sau khi trở về Sài Gòn, mình cứ thấy tiếc nuối mấy ngày ở Cao Bằng vừa rồi. Mình muốn có căn nhà nhỏ, nhiều khung cửa kính để đón ánh sáng. Xung quanh nhà trồng hoa mơ, hoa mận, và cả phong đỏ nữa, hoa hồng leo sẽ được trồng làm bờ rào. Ừ, mấy cây hoa mình thích hầu hết lại là cây ưa xứ lạnh. Mình thích cả lối sống bình dị của người dân vùng núi nữa. Nhưng mà ở Sài Gòn thì cũng vui, ít nhất là vì giờ mình vẫn còn chút năng lượng ham mê khám phá. Ngoài ra còn có cơ hội để trải nghiệm nhiều điều mới một cách dễ dàng hơn, với cả mình cũng thích công việc hiện tại, nên là ở đây mình biết mình có thể làm được gì, cống hiến gì.
Bởi vậy, giá mà có cánh cửa thần kỳ của Doraemon nhỉ, để mình có thể sống và làm việc ở hai nơi mình thích (và để có thể khám phá những vùng đất mới nữa). 
Ê, tự dưng mình muốn viết thư cho bản thân vào ngày này năm sau ghê. Có thể năm sau mình vẫn tiếp tục độc thân đấy, nên nếu viết một bức cho chính mình vào ngày này, có lẽ sẽ ấm áp hơn bao nhiêu nhỉ! =)))))) Vậy để mai mình sẽ viết nhé!
Thực ra mình còn nhiều tâm sự, nhưng lại không biết nên viết ra thế nào cho tỏ. Vì thế, chắc là, mỗi ngày sẽ thủ thỉ ra một ít một ít nhỉ!
Cám ơn chiếc blog nhỏ này vì đã luôn là nơi giúp mình gửi gắm tâm tư. ![]()
Sến thế nhể!
Còn đây là ảnh một chiếc Bông say ngủ để kết thúc bài viết. ![]()

