IgenTeaの日記 -8ページ目

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Khoe ban công xíu ạ!!

 

 

Ehe! Càng lúc trông cái ban công của mình càng "xum xuê" và xanh hơn. Thích ghê!!! ほんわか
 

 
À buổi sáng trong lúc tưới cây, mình phát hiện ra cây thài lài của mình hình như bị đột biến!!! Rõ ràng là nó toàn thân màu đỏ nhưng lại xuất hiện một cái mầm màu xanh lá cây!!!! 無気力

 

 
Những cái mầm khác thì đều màu hồng tía mà. Mình đang nghi liệu có phải đó là thân của một loại cỏ khác??? Phải chờ nó lớn hơn mới biết được.

 

Mà nói lại nhớ, mấy chiếc hạt bí mật mình gieo thử mới hôm qua chỉ có lấp ló chút xíu mà tối nay đa  cao lên hẳn thế này rồi!! Lớn nhanh thật đấy!! ニコニコ
 

 
Nhân tiện, cũng muốn kể thêm là, vì mình vốn lười ăn rau (do không thấy các loại rau có gì ngon nghẻ cả), nên để cố gắng giúp bản thân thay đổi cách nghĩ và khẩu vị về món rau, lần này mình quyết định mua nhiều loại (những loại dễ dàng sơ chế) về và chế biến thành các món rau thập cẩm. Mình đã ăn được hai ngày kiểu như vậy và thấy rằng điều này có vẻ như có hiệu quả đấy! Ít nhất thì mình không thấy ngán khi hết ăn một đĩa rau. 立ち上がる Yay!!

 

Vì một cơ thể khỏe mạnh và tinh thần tươi vui, mình sẽ chăm sóc bản thân thật tốt!! 筋肉
Hôm qua Joy đi Thái về có mua quà là 2 bộ đồ cho Bông và Tép. Mặc vào nhìn buồn cười hết sức!! 爆笑 
 
 
Rõ ràng là có những bộ rất xinh nhưng Joy với mình lại quyết định chọn những bộ "đời thường" nhất để cho nó ngố ngố vui vui. Đúng là kiểu cha mẹ kỳ cục!! 爆笑アセアセ
 
黒猫しっぽ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫あたま
 
Mà ấy, được hôm Giáng Sinh trời lạnh thật sự, sau đó thì bắt đầu ấm dần trở lại và đến hôm nay thì lúc tan làm về nhà, trên đường dù không mặc áo khoác mình còn thấy nóng nóng. Tự dưng điều này làm mình cảm thấy thật kỳ diệu và biết ơn. Bởi vì ở trong Nam nên cái lạnh là rất hiếm, mà vào ngày Giang Sinh ở đây trời lại trở nên mát lạnh, chẳng phải giống như một món quà của ông già Noel tới mọi người sao!!! おねがい Cháu cám ơn ông già Noel ạ!! キラキラ
 
Nhân tiện thì, mình có gieo vài hạt giống. Hồi trước mình đi cafe với Ly Na ấy, bạn ấy kể chuyện vài lần dọn chỗ hạt thừa mà chú vẹt của bạn ấy ăn bỏ dở, đem chúng đổ ra đất thì mọc lên đầy cây. Mình thấy hay ghê ấy, tại vì trong đống hạt trộn lẫn, không biết sẽ mọc ra cây gì, và chính điều đó làm mình thích thú. Nhưng mà khi đó chưa có nhu cầu, cũng ngại đi ra tiệm chim kiểng để mua nữa. Nhưng mà dạo này thấy Bông cứ tìm cỏ gặm nên mình quyết định ra tiệm mua hạt cho chim ăn về trồng thử. 歩く
 
Hôm nay, mầm của các loại hạt khác nhau đã cao được từng này rồi!!!
 
 
Mà trong đây chỉ là mình lựa ra để biết từ những hạt này sẽ phát triển thành cây gì thôi, chứ trong hộp xốp đặt ngoài ban công, mình cứ gieo đại tất cả lên đó.
 
Haa~ Thật mong chờ để xem chúng sẽ lớn lên thành cây gì ghê! おねがいおねがい
 
Thôi, đi ngủ cái đã không mình ngủ gật mất!!

Merry Christmas!!!

image

 

Hôm nay trời lạnh ghê~ Vui thật!キラキラ Vì ở trong Nam cũng có thể cảm nhận được cái lạnh mùa đông thế này, đúng như mình mong ước. Mà, mấy nay thời tiết chính là kiểu như vậy, cho dù có nắng nhưng nhiệt độ lại khá thấp, tạo nên cảm giác ôn hòa. Vậy là bên cạnh tiết trời âm u không mưa không nắng, thì có nắng nhưng hơi lạnh là kiểu thời tiết thứ hai mình yêu thích. ほんわか

 

À hôm nay ba gọi điện cho mình đấy, để nói về chuyện Tết này mong mình về Bắc. Vì gọi qua Zalo nên có thể thấy mặt ba, bà nội và cả chú Mạnh luôn. Ba mình bây giờ khác lắm, so với lần cuối mình gặp ba năm 2015 thì ba bây giờ mập lên và trông già dặn hẳn. Chú Mạnh cũng già đi. Chỉ có bà thì vẫn vậy, cứ như là ngưng đọng thời gian ấy, hoặc là, đã không thể già hơn được nữa.

 

Mà, đáng lẽ ở đó sẽ có thêm đứa em họ của mình nữa, nó là con trai của chú Mạnh, nhưng nó đã mất gần đây rồi, đột tử. Thằng bé ấy bẩm sinh bị thiểu năng, càng lớn tính tình càng nghịch ngợm, ương bướng. Mình hồi nhỏ vừa sợ vừa ghét nó, sợ vì không thể giao tiếp, không thể hiểu nó, và hay bị nó trêu, ghét là bởi vì mình không hiểu, mình khinh thường khuyết tật của nó. Sau này lớn lên mình cũng hiểu chuyện hơn, đối xử với nó hiền hòa hơn, nhưng nỗi sợ thì vẫn còn. Thực ra thì cũng chẳng phải mỗi mình mình, nghe ba và cả em họ khác của mình kể thì nó cũng gây nhiều phiền hà cho dân làng, hàng xóm lắm. Ở nhà, ngoài ba mình thì thật sự nó chẳng nghe lời ai cả, mà muốn mắng nó phải mắng tiếng Tày nó mới hiểu nữa chứ. Đó, bởi vậy khoản này là mình thua luôn, ngoài câu "lục mời pá mé kin khẩu" (con mời ba mẹ ăn cơm) và "kin nặm chứ pó" (uống nước nhớ nguồn) thì mình không nói được tiếng Tày! Mà trước kia nhà đã định gửi nó vào Trung tâm hỗ trợ trẻ chậm phát triển rồi nhưng vì bà nội thương nó, nhớ nó quá nên lại đón về. Rồi bà lại lo rằng sau này bà mất rồi không ai chăm nó chứ. Vậy mà một ngày nọ, bà bảo nó lấy nước ngâm chân cho bà, nó đang ngồi xuống đặt thau nước thì lịm đi và cứ thế mà mất.

 

Bữa đó mẹ mình gọi để báo tin cho mình rằng nó mất, mình rất không muốn thừa nhận điều này nhưng... mình thực sự đã thấy rất nhẹ nhõm cho chính mình. Hôm nay nghe mẹ báo ba sẽ gọi điện cho mình, kết bạn Zalo với ba đi, mình đột nhiên nghĩ tới chuyện đó và kể với Hường. Hường biết về đứa em họ chậm phát triển của mình mà. Và cậu ấy đã nói "cái chết thanh thản ha, giống như nó đã đòi đủ nợ nên đi ấy". Khi nghe vậy mình như vỡ òa bên trong (theo nghĩa tích cực), mình đã chỉ quan tâm đến sự ra đi của nó giải tỏa nỗi sợ trong mình như nào, còn Hường - người đã từng đối mặt với cửa tử và luôn băn khoăn về cái chết, đã nhìn nhận việc ấy như một sự giải thoát nhẹ nhàng, một đặc ân cho chính nó và cho cả mọi người. Điều ấy làm mình cảm thán trước nhân sinh. Rồi Hường bất giác nói:

 

"Tớ đã từng chuẩn bị cho cái chết của mình mà. Không biết em ấy liệu có suy nghĩ về việc mọi người sẽ cảm thấy sao trước cái chết của mình không nhỉ?"

 

Có không nhỉ? うーん Mình tự hỏi.

Nhưng mà vẫn đáp lại Hường:

 

"Tớ nghĩ là vào khoảnh khắc nó lịm đi, nó cũng chẳng suy nghĩ được gì đâu. Nhưng mà, khi linh hồn nó hoàn toàn thoát khỏi chiếc lồng mang hình dạng một cơ thể thiếu thốn chức năng tư duy, có thể linh hồn nó sẽ nhìn thấu được nhiều điều hơn tụi mình bây giờ, và có thể lúc đó suy nghĩ của mọi người thế nào cũng chẳng quan trọng với nó nữa."

 

Không biết được.

 

Ayyyy da~~ Giáng Sinh mình không muốn viết những điều về cái chết thế này, nhưng mà tự dưng tâm trạng thành ra vậy đó. :)) Cuộc sống này thật vô thường. Có lẽ Tết tới đây mình nên về thăm quê nội nhỉ! Gặp bà nội phát!

 

image

 

Quay lại câu chuyện Giáng Sinh nào!!

 

Về tiệc Giáng Sinh tại công ty hôm thứ sáu. Bữa đó thực sự được ăn sashimi cá hồi đấy! 寿司よだれ

 

 

À trước đó thì có tiết mục trao đổi quà với nhau bằng hình thức bốc thăm may mắn nha. KD bốc được quà của mình - chiếc ghế gác chân, còn mình thì bốc trúng quà của anh Dương Hoàng - bộ đèn trang trí.

 

 

Mình đã mang đèn LED (một trong ba món trang trí anh Hoàng tặng) về nhà để chăng lên góc làm việc của mình và ━━━━ tèn tennnn~ imageimageimage

 

 

Cảm giác ấm cúng quá đi!! ラブ

 

Ấy ấy, khoe chưa hết ảnh chụp ở công ty!Đây ạ! Đây là ảnh chụp với Nghi - the producer, hình được chụp bởi anh Minh. Trong chiếc ảnh này nhìn hai đứa (tự) thấy xinh đẹp nên mình rất thích.

 

 

Mà kiểu, dạo này có lẽ vì mình được làm việc trực tiếp cùng Nghi khá nhiều nên bắt đầu để ý Nghi nhiều hơn, thấy bạn ấy dễ thương.  Ở Nghi toát ra một phong thái điềm tĩnh, từ tốn và ôn hòa khiến mình thực sự ngưỡng mộ ấy. Đương nhiên đó là bề ngoài thôi, mình chưa đủ thân để hiểu được nội tâm người ta như nào, nhưng với một đứa lúc nào bên trong lẫn bên ngoài cũng như một bãi chiến trường là mình, thì mình thực sự muốn được như Nghi. (Oẹc, cái tôi cao vút của mình vừa phản ứng là nó chẳng muốn giống ai hết, nó muốn là chính nó kìa, má ôi, cái gì hay và đẹp thì mình học theo thôi chứ không phải là trở thành giống y người ta nha, bình tĩnh tôi ơi!!! )

 

Cuối cùng thì xin được khoe chiếc hình xăm dán này ạ. Vân mua giấy in chuyên dụng để anh Dương Hoàng in thử hình mascot của mọi người lên và nó thành công nè!!!

 

\

 

Mascot cầm phóng lợn nhìn chiến phết nhờ!! =)))

 

Ăn tiệc ở công ty xong thì mình về nhà liền. Lúc mở cửa ra thấy Hường đang đứng cạnh bếp nấu ăn chờ mình về làm mình thấy vui lắm ấy! Thường thì khi nghĩ đến cảnh ở một mình thì hình ảnh đáng sợ nhất xuất hiện trong đầu mình chính là cảnh đi làm về mệt mà mở cửa ra trước mắt là căn phòng im lìm chìm trong bóng tối mà. :))) Nên cảnh tượng đối lập là có ai đó đợi ở nhà đang nấu bữa tối cho mình đương nhiên rất ấm áp rồi.  Mà kể ra thì tháng này mình cũng đắp tiền vào mua đồ đạc và trang trí nhà cửa này nọ nhiều, thấy nó đẹp lên, nhiều cây xanh lên nên về nhà thấy an yên lắm. Thế là được rồi! おねがい

 

 

(Hình ảnh cây Bông Noel.image)

He he he he ウシシ笑いゲラゲラ笑い Mình vừa hoàn thành việc (của công ty) rồi, giờ đang chờ khách hàng phản hồi lại nên được ngồi chơi nè!!! Hé hé hé!! Thích cảm giác làm xong hết việc và tận hưởng khoảng thời gian trống kiểu này ghê!! Thế là mình tranh thủ cập nhật blog một tí về không khí Giáng Sinh ở công ty vậy! ニコニコ Hôm qua tụi mình vừa trang trí cây thông Noel xong đấy!!
 
Thông thường mọi người sẽ dùng quả châu, ngôi sao để trang trí, tụi mình thì xài cam, quế và quả thông. Ban đầu mình nghĩ nó sẽ lạ lắm nhưng thành quả cũng đẹp đấy chứ!!!
 
 
Thêm đèn led lên là hết sảy!!!! ラブキラキラ
 
 
Và キラキラ
TA---------DA!!!
 
 
Dưới gốc thông là những hộp quà mà mọi người chuẩn bị để thứ sáu tuần này trao đổi quà với nhau!! 歩く
 
Một góc nhỏ khác cũng dễ thương ở công ty nè!!
 
 
Còn đây là góc làm việc của mình!!  ニコニコ
(Vẫn còn giữ đồ trang trí từ hồi Halloween).
 
 
スター花スター花スター花スター花スター
 
He he, mai sẽ là tiệc Giáng Sinh ở công ty! Nghe đồn sẽ được ăn sashimi bằng tiền nộp phạt đi trễ!! ニヤリ気づきHôm qua toàn bộ tiền phạt đã được moi ra hết rồi!!! He he!!!
 
 
Haaaa~ Vậy là đã qua một ngày thứ bảy!!! Dù còn hơi lấn cấn công việc nhưng mình nghĩ hôm nay mình đã hoàn thành tốt mục tiêu "dành trọn thứ bảy để làm điều mình muốn nhất lúc đó" đấy!! 立ち上がる Và hôm nay thì mình tân trang lại chiếc tủ chén cũ thành tủ để đồ!!
 
 
Thực ra thì mình định để tới kỳ nghĩ lễ Tết Dương lịch thì mới làm cơ, vì kế hoạch ban đầu là mình sẽ sơn phần kim loại của tủ, chỉ dán decal phần kính thôi. Nhưng mà, thứ nhất là mình dị ứng với sơn xịt, thứ hai là mình không biết sơn, thứ ba là phòng mình rất nhỏ để sơn trong phòng, thứ tư là nếu kéo tủ ra phần sân trống của bãi giữ xe để sơn thì mình thấy ngại và phiền (vì cái tủ cũng khá cồng kềnh), và thứ năm là nếu sơn khung bằng màu trơn thì cảm thấy xấu, trong khi đó mình lại tìm được decal giả gỗ, mà phòng mình cũng nhiều đồ gỗ nữa, cho nên xài decal có thể sẽ đẹp hơn. Và kết quả còn hơn cả mong đợi!! Dán decal cũng không quá khó. Bây giờ màu tủ sáng lên nên cũng khiến cho phòng có cảm giác rộng và xinh xắn hơn ấy! ニコニコニコニコニコニコ Vui ghê ấy!!!
 
Mà kiểu dán tủ xong thì mình cứ băn khoăn là có nên vẽ lên không. Cho dù mình đã lên ý tưởng trang trí trước đó thì vấn đề là... mình vẽ tay xấu!!!! Cơ mà đắn đo một hồi thì cũng quyết định vẽ thử, xấu quá thì bóc bỏ lớp decal trắng rồi dán cái mới lên thôi, mình dư decal trắng mà!! Ừ, thế là triển!! Mình vẽ thứ mình thích vẽ và có thể vẽ: HOA!
 
 
Cơ mà... Cơ mà... Vẽ xong cảm thấy cái tủ trông như cái bình gốm sứ từ đời ông bà truyền lại ấy. Khá là không ưng. Và rồi sau đó mình bỏ đi dọn nhà. Trong lúc mở thùng đồ để cất đồ vào thì mình thấy cuốn lịch Gintama 2018 chị Ju tặng mình ngày trước.
 
 
Thực ra lúc mình được nhận nó thì đã qua 2018 rồi nên không dùng được, nhưng vì thích Gintama nên mình cứ giữ mãi nó như món đồ kỷ niệm. Nhưng mình ấy mà, quan điểm của mình là đồ vật sinh ra thì phải được sử dụng, đem đến cảm giác vui vẻ cho người sở hữu, chứ chỉ cất đi thì vô nghĩa quá (cất tiền bạc thì là phạm trù khác nha vì bản thân tiền bạc là một loại tài sản đảm bảo, chứ thường không phải vật tượng trưng cho một kỷ niệm nào đó thế này). Cho nên, quay lại chuyện chiếc tủ mới được tân trang, mình nảy ra suy nghĩ hay là dùng mấy tờ lịch cũ dán lên cánh tủ nhỉ? Như vậy cái tủ sẽ xinh hơn, bộ lịch cũ được sử dụng theo cách mới và bản thân mình sẽ có thể ngắm hình ảnh Gintama hàng ngày!!!
 
Tất nhiên!
 
Mình đắn đo chứ!! Bộ lịch rõ đẹp mà, lại chưa chắc dán lên liệu có ổn không. Nên thôi mình xé đỡ phần của tháng một để dán, đè lên lớp hoa đã vẽ trước đó luôn. Và không ngờ!!! えーん飛び出すハート
 
NÓ ĐẸP XỈU!!!
 
 
Phải thế này mới là tủ đồ của Igen Tea chứ huhu!!! 笑い泣き飛び出すハート飛び出すハート飛び出すハート
 
Mà do mình dùng keo sữa ấy, ban đầu dán lên, kiểu, giấy mỏng lại gặp ướt mà, nên mấy tờ lịch nhăn hết cả lại. Mình cũng hơi buồn buồn, nhưng kì diệu là giờ khi keo dần khô lại thì hình dán lại căng ra không còn nhăn nữa. Thực sự rất kì diệu ấy!!!!!!!! Xin được vỗ tay cho bạn keo sữa ạ!! 拍手飛び出すハート
 
Vui thật ấy! Vì có thể tự tay thực hiện những điều mình muốn, làm ra những điều mà mình (sẽ) thích, vừa vui vừa thấy biết ơn tất cả ghê!!! ほんわか
 
Bây giờ đi làm về, mình có thể ngồi ăn cơm cạnh chiếc tủ xinh xắn này, lúc nằm nghỉ thì có Bông với Tép bên cạnh, tưới cây xong có thể ngồi đọc truyện giữa đám cây ngoài ban công,... Ây, lúc này đây mình cảm thấy thật viên mãn mà!! ニコニコ
 
 
Mà tạm rời chủ đề cái tủ chút nhé! Mấy nay, lúc ngồi ngoài ban công, gió lạnh chốc chốc lại ùa qua, làm lòng mình có chút tâm sự. :))) Bởi vì mình đã và đang được tiếp xúc với nhiều người hơn hồi còn là freelancer, nên mình bắt đầu băn khoăn về cách mình ứng xử trong các mối quan hệ. Chuyện cũng bắt đầu từ việc nhóm bạn ở công ty mình từng nói chuyện được khá thân thiết, vậy mà sau đợt mình muốn ở một mình, tự dưng mình lại thấy gượng gạo với họ. Xong còn thêm những lần bạn bè rủ đi ăn uống mà suy nghĩ đầu tiên của mình luôn là "làm sao để từ chối" trong khi mình thực sự quý mến họ. Điều này làm mình thấy bản thân vừa hề vừa tệ. Mình kiểu, đang kẹt giữa hai thái cực suy nghĩ: "Mình thích có nhiều bạn bè bên cạnh" và "Mình thích được tận hưởng một mình".
 
Này, nếu không so sánh với hồi còn làm tự do, mà so sánh với đại học hoặc trở về trước nữa - về lại những ngày tháng mà mình cũng đi học, cũng gặp gỡ nhiều bạn khác, thì lúc đó so với bây giờ có gì khác nhau? Thực tình thì mình cũng không rõ lắm. Nhưng mà, dù từ cấp một hay lên tới cấp ba, mình luôn có bạn thân ở cạnh, nên như vậy là quá đủ, mình không thấy lạc lõng. Lên đại học thì mình có một mối bận tâm lớn hơn cả, chính là chuyên ngành của mình - mình quá ngán nó. Mình từng không ít lần cảm thán rằng "I don't belong here" mỗi khi trong lớp học tiếng Ý, nhưng đó là vì mình không thấy kết nối với tiết học, chứ không phải vì không kết nối được với bạn học! Ngoài ra, mình cũng tin là trước đây mình nghĩ ít hơn, và đổi lại, năng lượng thì dồi dào hơn bây giờ nữa.
 
Quay lại đoạn mình kẹt giữa hai thái cực, thực ra mình biết mình vẫn có thể cân bằng cả hai việc trên, vừa có bạn vừa có không gian riêng. Nhưng cảm giác vẫn thiếu thiếu gì đó. Mình không biết sao nữa.
 
Nghĩ đến vấn đề này làm cái sự vui vẻ hân hoan vì làm mới được cái tủ khi nãy của mình trôi vào dĩ vãng mất rồi!! Ôi xin lỗi bản thân!!!! ネガティブ
 
Mình ngủ đây! Sáng dậy còn phải đi họp phụ huynh cho thằng em nữa!! お願い
 
 
Từ hồi đi làm mình thì thường được nghe người xung quanh nhận xét là "dạo này trông có da có thịt hơn hồi trước nhỉ". Thì đúng là mình có lên cân thật, từ 42 lên 44kg. Mà tại vì cân nặng của mình thì cũng thường dao động trong khoảng 42 - 43 kg nên mình không để ý lắm, từ lúc tốt nghiệp cấp ba đến giờ mình vẫn giữ nguyên mức cân nặng ấy. Sự trao đổi chất của mình vốn không tốt mà. Nhưng!!! Hôm qua, cả hôm nay nữa, mình đã tự cân lại (trên công ty có sẵn cân), thì!!!!!!!! Cân nặng của mình bây giờ là 46kg!!!!!!!!! 驚きキラキラ LÀM THẾ NÀO CƠ? LÀM THẾ NÀO MÀ CÓ THỂ TĂNG 4KG CHỈ TRONG CHÍN THÁNG KHI CƠ THỂ NÀY CHÍN NĂM LIÊN TỤC KHÔNG HỀ TĂNG CÂN??? Thế là do mình lười vận động hơn hay do mình hạnh phúc hơn nên trao đổi chất cũng tốt hơn nhỉ? ひらめき Nhưng có một điều chắc chắn là mình ăn uống và ngủ nghỉ nhiều hơn. Tuy vẫn còn thức khuya nhưng tần suất không còn nhiều và ngày nào cũng ăn cơm (chứ hồi còn làm tự do thì ăn linh tinh suốt).
 
Lại nói đến thể chất, thì từ sau khi đi khám da liễu và biết mình không bị nhiễm ký sinh trùng máu, cũng không có gì bất thường, thì như thể tâm lý được giảm căng thẳng phần nào, nên chứng nổi mày đay của mình cũng giảm đi ít nhiều, dù có lẽ việc khỏi hẳn là khó. Mình, có niềm tin rằng cơ thể mình có đủ khả năng để tự chữa lành, miễn là mình chăm sóc, quan tâm nó thật tốt. Tất nhiên là, việc yêu thương, chăm sóc bản thân cũng là điều mà mình phải tự học hỏi và luyện tập, từng ngày từng ngày một. Cũng không biết như thế nào, nhưng mình đang bắt đầu bằng việc hỏi han và lắng nghe cơ thể nhiều hơn.
 
Mình mua thêm một chiếc ghế cao nữa để ngồi ngoài ban công rồi (trong khi cái mua trước đó dùng để đặt bình nước). Có thể vừa ngồi vừa luồn bàn chân vào giữa bụi cây nhỏ, mình thấy thực sự rất thích, cảm giác giống như được đi chân trần trên bãi cỏ vậy. よだれ飛び出すハート
 
 
Aa ~ Dạo này trời hay có gió và vì vậy buổi tối hơi lạnh. Thích ghê!! お茶ニコニコ Thời tiết như này làm mình hóa thành mèo lười, muốn nằm ườn ở nhà cả ngày. Mà ở nhà thì mình lại ngứa tay muốn trang trí, chăm chút cho nó.
 
Mình muốn đặt một chậu cây leo vòng lên tường gần bếp này. Mình muốn mua thảm trải sàn. Mình muốn sơn cái tủ chén, biến nó thành tủ để đồ dễ thương! Aaa muốn làm nhiều thứ ghêêêêêêêêêêêêêêê!! 筋肉おーっ!ピリピリ Kỳ nghỉ lễ sắp tới nhất định phải sắm sửa mới được!!!!!!
Bây giờ là 2h27, đáng lẽ ra mình nên ngủ rồi, cơ mà ban nãy mới buông bút vẽ xuống, ra ban công ngó trời đêm xíu trước khi đi nằm thì mình thấy được sao băng!! 流れ星 Tâm trạng lên cao quá đi!! ウシシ
 
Hôm nay, à, hôm qua chứ, mình nhận được thiếp mời từ chị Thư rồi ấy!!
 
 
Dễ thương xỉu!!! ラブラブラブ Bây giờ mình bắt đầu nghĩ tới nên vẽ gì làm quà tặng hai anh chị và sẽ mặc gì trong lễ cưới của họ rồi đấy!!
 
Mà ấy, mình đang cố gắng hoàn thành job vẽ sách để chốt hạ năm 2022 luôn. Mình nhận thấy nhờ có công việc tại Tree, dù ít dù nhiều thì mình cũng đang có sự ổn định dần dần, không phải lo nghĩ quá nhiều về vấn đề tài chính nữa. Hơn nữa trong thời gian làm việc, vì được vẽ liên tục với áp lực nhất định, mình thấy mình cũng lên tay và tư duy mĩ thuật được phát triển. Vì vậy mà năm sau mình muốn tập trung thực hiện các dự án cá nhân chứ không nhận vào nhiều công việc ngoài giờ nữa, để trước hết là thỏa mãn sở thích vẽ vời tự do, sau nữa là để tìm chính mình, tìm ra phong cách cho riêng bản thân.
 
Căn phòng hiện tại của mình ấy, nhỏ xíu nhưng vậy là đủ không gian với mình, có nhiều cây cối và mèo, cùng với nhiều món đồ xinh xắn khác nữa. Hôm nay thì mình mới mua một chiếc ghế gỗ (thay cho chiếc ghế nhựa đã đem cho Hường), một cách dễ dàng, kiểu tự nhiên nghĩ "a mình cần cái ghế gỗ để đây như này này" blah blah xong rồi lên xe ra tiệm nội thất hốt liền luôn. Giống như một giấc mơ vậy. Mình thích cảm giác tự do làm điều bản thân quan tâm thế này. Mình cũng thích cả việc mình có thể dốc sức quyết tâm, tập trung làm những việc gì đó nữa. Mình sẽ ghi nhớ trạng thái cảm xúc lúc này. Cho dù bên trong mình thường xuyên thấy bất an, tự ti, ghen tị hay ủ dột, thì một khoảnh khắc được an trú trong hiện tại cũng đủ giúp mình phục hồi và có thêm động lực. 照れ
 
 
Thôi, đi ngủ!
笑い泣き
爆笑
おねがい
ニコニコ
照れzzz

Hiii!  Hôm nay là cuối tuần rồi. Mình đã có một tuần rất vui vẻ đấy! 歩く飛び出すハート

 

Đầu tiên thì, nghe rất lạc quẻ nhưng mà điện thoại mình đã được cập nhật lên Android 13 rồi, hồi mới mua là chỉ có Android 10 thôi ấy! Bởi vì đến giờ điện thoại vẫn được cập nhật hệ điều hành mới nên có cảm giác nó chưa bị lỗi thời, hơn nữa, cách chuyển động các cửa sổ và thanh thông báo trông cũng mượt mà hơn, dễ thương hơn nên mình thấy vui lắm! ほんわか Hy vọng có thể tiếp tục bên nhau thêm một thời gian dài dài nữa!

 

Điều thứ hai và cũng là điều bừng sáng nhất cả tuần của mình đó là chuyện công việc. Mình được giao việc vẽ storyboard trước khi quay phim cho một nhãn hàng. Mà nét vẽ của mình thì khá trẻ con (kiểu semi-chibi), thiên về phong cách manga và mạnh biểu cảm, nên lúc anh Kei đi ngang qua thấy mình vẽ, ảnh đã nói cách vẽ storyboard của mình khác với thị trường. Lần đầu tiên mình vẽ storyboard là khi làm việc với team của chị Tidu năm ngoái, bên ấy cực kỳ dễ tính với nét vẽ của mình, từ đó mà mình cứ ỷ y nghĩ rằng yêu cầu vẽ storyboard cũng chỉ ở mức nhìn vào đủ hiểu chứ không cần đẹp lồng lộn, và phong cách vẽ ra sao cũng không phải vấn đề lớn. Thế cho nên khi anh Kei nhận xét cách vẽ storyboard của mình là "nó không xấu, chỉ là nó khác với thị trường", mình đã muốn đổ mồ hôi hột vì lo lắng, nhưng mà mình cũng đâu thể vẽ khác đi chứ... ネガティブ Sau hai ngày làm việc thì xong được bốn cái storyboard và mình gửi đi rồi chuyển qua task khác. Đến thứ sáu, mình không biết có phải là đã có cuộc họp với nhãn hàng không, nhưng sau đó cả anh Kei lẫn anh đạo diễn mình làm việc trực tiếp đã cùng lúc thông báo cho mình về việc nhãn hàng rất thích storyboard mình vẽ, họ nói nó xinh và còn quyết định đặt thêm quảng cáo dạng hoạt họa (thay vì người đóng) ở công ty mình!!!!!!!  Được nghe anh Kei nói rằng "Tea vẽ board xinh quá khách đòi book thêm cái quảng cáo anim. Vẽ storyboard mà kéo được thêm job về cho công ty", khiến sự tự ti luôn cuộn trào bên trong mình lần này cũng phải tạm lắng dịu!!!  Mình thực sự thấy tự hào về chính mình ấy!!

 

Ước gì được tăng lương nhỉ??!

 

ちゅー

真顔

しょんぼり

 

Nói vậy chứ đó mới chỉ là cột mốc đầu. Task hiện tại mình phụ trách đang khiến mình có chút lo lắng đây, mình lại sợ mình không hoàn thành tốt được. Nhưng mà ừ, kiểu, mình cũng quen với việc luôn có một "chiếc áo choàng Tự Ti" phủ trên người rồi nên kệ nó, mình thì mình cứ làm việc tiếp thôi.

 

 

À hôm nay mình đi mua cây với Hường ấy, thế là mua được mấy chậu cây xinh ơi là xinh về cho chiếc ổ nhỏ ほんわか飛び出すハート. Giờ mình thấy mĩ mãn với căn phòng của mình lắm (dù tất nhiên mình vẫn muốn thay đổi thêm chút nữa).

 

 

Mà mấy tiệm cây trên đường Thành Thái đẹp cực í, trông như chốn thần tiên ngay giữa lòng thành phố vậy! Mình vẫn ước một ngày giả vờ làm khách du lịch rồi cầm máy ra chụp chụp mấy cửa tiệm ấy! ゲラゲラ Nhưng mà hôm nay tiện đi cùng Hường nên chụp trước được vài bức, he he.

 

 

Sắp Giáng Sinh rồi nên mấy cửa tiệm nhập nhiều thông về bán lắm. Chị Thái Anh hôm qua cũng nhắn tin với mình về chủ đề nuôi mèo trồng cây, chị còn cho mình xem ảnh cây thông chị mới mua nữa, xinh cực!

 

 

Làm mình nghĩ, hay mình cũng đem về một cây? Nhưng mà... "Liệu nó có sống lâu được không?", "Thực ra mình không thích trồng thông lắm, nó hợp nơi núi non sương gió hơn là cái ban công bé xíu của mình", "Hết lễ là mình chán nó ngay chứ gì!"... Đấy, cứ nghĩ thế xong mình lại thôi. 

 

À, không liên quan mà mình ban đầu định bán cái tủ chén đi rồi mua một chiếc ghế sofa đơn về phòng ấy. Kiểu thế này:

 

 

Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì rõ ràng mình không thấy cái ghế thực sự cần thiết lắm  . Mà tại cái tủ chén không xinh lắm nên mình không muốn giữ nó nữa. Tới lúc Hường qua thì Hường đề xuất mình thử sơn và dán decal trang trí lại cho nó, bởi, theo Hường, bán đi thì dù giá nào cũng lỗ lắm. Mình thì bị dị ứng với sơn xịt nên đúng là từ đầu mình không hề nghĩ tới việc sẽ tự sơn lại đồ đạc, nhưng mà, khi Hường nói vậy thì mình thấy cũng được chứ nhỉ! Mình dị ứng nếu để dính sơn nên nếu vậy thì mặc áo mưa =))))))) và đội mũ bảo hộ kín mặt là sẽ không sao đâu nhỉ?! Hiện tại chiếc tủ đang được dùng để đựng đồ lặt vặt, mình thấy gọn gàng phết nên đúng là nếu thay bằng cái ghế sofa thì... thật không biết phải để mấy món đồ linh tinh trong nhà đi đâu được. Trời, càng nghĩ càng thấy lời bạn mình nói là đúng!! 拍手拍手 Nếu mình chọn sơn trắng kết hợp với decal màu pastel thì mình cá rằng cái tủ sẽ trở nên xinh xắn thôi! 照れ


Sắp sang năm mới rồi. À, trước đó thì Giáng Sinh này công ty mình sẽ có sự kiện đổi quà cho nhau. Đến giờ mình vẫn chưa biết sẽ mua cái gì nữa. Đã me tới ngày sale 12/12 để lướt mấy trang thương mại điện tử mà, cuối cùng lại chẳng biết chọn gì. Hôm thứ bảy mình ghé chợ Bà Chiểu để mua vật dụng cho nhà bếp thấy đồ ở đó cũng đẹp lắm nè!

 

 

(Nhưng mà mình không có khiếu mua đồ ở chợ nên cảm giác như đã bị bán đắt!! ネガティブ) Chắc hôm nào phải ghé Ồ Quao hoặc Daiso một chuyến vậy!!

Hôm nay là ngày 15/11 Âm lịch đấy, trăng tròn, và yeah, lần này thì từ ban công phòng mình đã có thể nhìn thấy trăng rồi!!  Sự vận hành của các hành tinh thật thú vị!!!

 

À, đầu năm sau chị Thư sẽ kết hôn , mình sắp nhận được thiệp mời từ chị rồi đấy. Chà chà! Đây, chính xác sẽ là lần đầu tiên mình dự đám cưới với tư cách là bạn cô dâu/chú rể chứ không phải họ hàng hay hàng xóm đi dự thay cho bố mẹ gì đó đấy! Vừa háo hức vừa hồi hộp ghê!! 

 

Hôm chủ nhật vừa rồi mình với Joy có hẹn cùng Tú Nhi và Keily. Vì giờ đứa nào cũng đã đi làm và... đều còn độc thân, nên chủ đề câu chuyện chủ yếu là về công việc và các mối quan hệ xung quanh. Keily là người duy nhất trong cả đám ra trường đi làm đúng ngành, đã thế cậu ấy còn yêu tiếng Ý đến độ quyết tâm ra Hà Nội thi lấy thêm chứng chỉ của ngôn ngữ này vì cảm thấy bằng đại học không đủ chứng thực năng lực của cậu ấy. Tú Nhi thì làm việc cho nhãn hàng, là dạng marketing, nên bằng một sự dây mơ rễ má nào đó, mình và cậu ấy đều có chung người quen trong ngành quảng cáo.  Không biết liệu trong tương lai có khi nào công ty của Tú Nhi sẽ đặt làm quảng cáo bên công ty mình không nhỉ? ゲラゲラ笑い (Mình với Joy thì ở chung nhà với nhau rồi nên khỏi cần kể thêm về cậu ấy ha!!!)

 

 

:)) Ây mà... Kể ra thì khóa của tụi mình đã kết thúc từ tận 2019 đấy chứ. Và mình vẫn buồn cười mỗi khi nghĩ lại chuyện khoảng hồi năm nhất, năm hai đại học gì đó, mình từng có suy nghĩ chắc tới lúc ra trường sẽ chẳng có bạn nào trong lớp nhớ mình là ai đâu vì mình cứ tự tách biệt bản thân ra ấy ! Thế mà có vẻ như ngược lại, vài bạn học cũ tới giờ vẫn liên hệ với mình để tâm sự hay hỏi han này nọ, có bạn còn đặt mình thiết kế và vẽ ấn phẩm cho tiệm trà sữa của bạn ấy, hợp tác rất vui vẻ. Có lẽ mình đã luôn thổi phồng sự cô độc của bản thân chăng?

 

Trong buổi hẹn hôm đó ấy, Keily vì có tìm hiểu chút về Thần Số Học nên đã xem thử cho cả bọn. Tới lúc xem cho mình thì Keily cứ tặc lưỡi chép miệng mãi thôi. Tại là, bảng số của mình có quá nhiều số 1, những bốn số, và còn là "ốc đảo" số 1. Đã thế, mình lại chọn nickname là Tea nên nếu mà kết hợp cả tên thường gọi với ngày sinh thì bảng số cá nhân thành ra có tận năm số 1! Chà... :)))

 

Ngoài ra, theo như Keily, mình bị trống mấy ô số, tạo nên hai mũi tên "hoài nghi" và "nhạy cảm". Nhưng trong khi Keily tỏ ra lo ngại và "cảnh báo" về tính nghiêm trọng của việc sống hoài nghi, nhạy cảm cũng như khuyên nhủ mình cần phải thay đổi thế này thế kia, thì mình lại không cảm thấy có vấn đề gì. Không phải mình không công nhận điều cậu ấy nói. Mà thực tế là mình đã biết bản thân mình như vậy từ trước cả khi mình biết tới Thần Số Học.

 

Mình không chắc tính "hoài nghi" mà mũi tên trống trong Thần Số Học đại biểu là mang ý nghĩa cụ thể sao, nhưng tính hoài nghi ở bản thân mình được thể hiện ở việc từ bé mình đã luôn tò mò và thắc mắc rất nhiều về mọi thứ. Càng lớn, càng biết nghĩ nhiều thì mình càng có lắm câu hỏi hơn. Ví dụ như khi mình làm một việc tốt, mình cũng tự hỏi động lực mình giúp người ta là vì mình thực sự thương cảm cho người ta hay là vì mình muốn được tự mình công nhận bản thân tốt đẹp, có ích cho đời. Mình hoài nghi cả về chính mình. Hay như việc mình không lậm việc coi bói Tarot dù nó khá hay khi đang phải đắn đo ra quyết định, vì đơn giản là mình không thấy đủ tin tưởng, liệu rằng điều mình nhận được từ các lá bài có thực sự là thông điệp Vũ Trụ không, hay nó phần nào chỉ là lời khuyên rất chủ quan và đầy thiên kiến từ reader. Blah blah.

 

 Tất nhiên, cho dù mình coi tính hoài nghi này là lẽ tự nhiên, là một phần bản chất của mình, mình vẫn nhận thức được những bất tiện nó gây ra. Điển hình như là, mình không thể hoàn toàn tận hưởng lời khen của người khác nếu bản thân mình khi đó còn chưa tự công nhận chính mình. Mình nghĩ rằng sự tự ti trong mình đã nuôi dưỡng tính hoài nghi đó. Cũng có thể còn nhiều yếu tố khác nữa dung túng cho nó. Mình nhận biết và chấp nhận, cũng có tác ý muốn chuyển hóa, một cách từ từ, mình cho phép bản thân mình thay đổi chậm rãi như vậy.

 

Tính nhạy cảm thì khỏi cần bàn thêm rồi ha. Mình nhạy cảm cực kỳ chứ còn gì nữa!!! Nhưng mà đâu chỉ mỗi thế (mình còn cả ngàn tính xấu và tệ hơn thế nhiều ). Cho dù mình hoài nghi hay nhạy cảm quá đỗi, bên trong mình còn có cả tình thương cho chính bản thân, và ngày ngày mình vẫn học hỏi cách để yêu thương và bao dung chính mình nhiều hơn. Và cái sự yêu này giúp chuyển hóa phần nào những hoài nghi và nhạy cảm đó. Mình, nhắc lại, mình cho phép bản thân thay đổi một cách chậm rãi.

 

Keily lâu rồi mới gặp lại mình, trước đó hai đứa mình cũng không nói nhiều về chủ đề nội tâm, nên việc cậu ấy không biết về hành trình phát triển bản thân của mình, nói những điều mình đã biết từ trước về chính mình và đưa ra cho mình lời khuyên là hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng khổ cái, kiểu, mình rất dễ nổi cáu, nói rộng hơn thì là dễ bộc phát cảm xúc, nên là khi Keily - dựa trên chỉ mấy con số ngày tháng năm sinh - liền kết luận về toàn bộ con người mình và đưa ra quá nhiều lời khuyên, còn có hơi hướng áp đặt, như muốn mình phải thấy được nó nghiêm trọng ra sao và thay đổi liền đi, mình đương nhiên thấy chút khó chịu. Mình sau đó đã nói với Keily rằng mình hiểu mình ra sao và biết rằng tốc độ nào là phù hợp nhất với bản thân, cậu ấy sau cùng cũng gật đầu.

 

Hầy, chính mình trong quá khứ cũng nhiều lúc cho lời khuyên mà không để ý xem người nghe có thực sự đang cần không. Chắc đã vô tình làm nhiều người khó chịu vì thế. Thật xin lỗi các bạn!! お願い

 

 

Chuyển chủ đề xíu nhề!!

Hôm nay bức hình này mình thấy bức hình "Your Mantra for 2023" này hai lần, một là chị Diệp gửi vào nhóm Yoga Nidra, một là thấy chị Du Khánh chia sẻ về. Thế nên mình cũng nghía thử!

 

 

Bốn từ khóa mà mình thấy là:
● MIRACLE

● SELF CARE
● ATTITUDE

● CONNECTION 

Mình không biết phải hiểu "Attitude" ra sao vì trong tiếng Việt, "thái độ" là một danh từ mang tính trung lập, thường cần theo sau bởi một tính từ để có thể hiểu được đầy đủ nghĩa nhất. Ví dụ như "thái độ tốt", "thái độ vô lễ", hoặc hiếm hơn là trong câu "mày đừng có mà thái độ...!" thì ở đây nó này vốn là cách nói tắt cùa "mày đừng có mà tỏ cái thái độ không tốt đấy ra". Thắc mắc quá, mình đem hỏi chị Diệp và liền nhận được câu trả lời cực kỳ tâm đắc thế này:
 
 
Vậy là có thể diễn giải bốn câu thần chú trong năm mới 2023 dành cho mình sẽ là:
 
1/ Nhiệm màu: Thế giới này tràn đầy phép màu (đây luôn luôn là niềm tin bất hủ của mình mà!)
 
2/ Chăm sóc bản thân: Ăn, uống, ngủ, nghỉ và vận động cũng như thực hành yoga một cách điều độ, hợp lý nhen! Cơ thể mình là ngôi nhà của linh hồn mình trong kiếp này mà, chăm sóc nó thôi!
 
3/ Thái độ: Mình nhận biết những diễn biến xảy đến bên trong và bên ngoài mình. Mình chấp nhận sự hiện diện, tồn tại của những điều ấy. Mình chọn lấy thái độ, cảm xúc để để đối xử với những điều ấy - thái độ mà con tim mình mách bảo.
 
4/ Kết nối: (Chị Diệp cũng nhận được từ khóa này và chị ấy nói chắc năm sau chị ấy sẽ mở khóa thực hành The Artist's Way, còn mình thì... Hầy, rõ ràng là mình vẫn đang trong trạng thái có chút tách biệt bản thân với mọi người xung quanh vì mình sợ khi mình làm sai sẽ bị mọi người chứng kiến hoặc điều sai đó ảnh hưởng đến mọi người. Vấn đề là càng ngày mình càng sợ sai, có lẽ là do áp lực rằng mình đang lớn, mình không còn trong "độ tuổi an toàn để mắc sai lầm mà không bị xã hội phê phán" chăng? Ủa mà làm gì có độ tuổi đó nhỉ? Tuổi nào thì cũng cứ bát nháo là không còn răng ăn cháo luôn mà!!... Hầy... Dũng cảm lên xíu nào!!) Bước ra khỏi chiếc vỏ ốc! 
 
Thế thôi! Đi ngủ!
Hôm nay mình đã quyết định mua khoan về để từ giờ có thể tự đóng đồ đấy, mà cụ thể thì trước mắt là đóng cái kệ tủ lạnh giúp chịu lực cho những món đồ đặt trên nóc tủ!!! ニコニコ Thực ra vì mình không biết xài máy khoan nên cũng đắn đo lắm, nhưng cứ đắn đo mãi thì bao giờ mới biết làm chứ nên cứ quất luôn. Trên đường từ tiệm vật liệu xây dựng về nhà mình đã tưởng tượng đến cảnh từ nay trở đi mình có thể dễ dàng thiết kế đồ nội thất thế nào, rằng mình sẽ trở thành một thợ mộc đại tài ra sao. Mình đã nghĩ rằng có cái khoan trong tay là có cả thế giới. Nhưng! Vâng, nhưng! Cái mình không lường được là tay mình chỉ có lực nhấn bút chứ không có lực nhấn khoan!!! 魂が抜ける
 
Mũi khoan hoặc xoay tại chỗ hoặc rung bắn ra ngoài... Vất vả lắm cũng xuyên được cái vít qua hai thanh gỗ, nhưng cái kệ mình đóng thực sự rất èo uột. À đâu, lúc đó nó chỉ là mấy cái miếng gỗ chắp nối cẩu thả chứ không thể gọi là kệ được!! Cùng quẫn, mình đã phải mua thêm ke sắt và keo 502 để gia cố thêm. Cơ mà trộm vía, lúc ra tiệm vật liệu lần thứ hai, mình thấy mấy cái vít ngắn cỡ 1cm, mình nghĩ là với mấy cái vít ngắn, cùng với sự hỗ trợ từ mấy cái ke thì chắc mình sẽ có thể làm được cái kệ. Và yeah!! Dù không đẹp nhưng cơ bản mình cũng đã tự đóng được chiếc kệ đầu tiên bằng máy khoan cầm tay đấy (không cần keo)!!!! ニコニコ Có khung gỗ bao quanh, nhìn cái tủ lạnh trông cũng có vẻ xinh hơn đấy nhỉ!! Ha ha mình tự hào về mình quá!!! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き
 
 
À mà hôm nay đi mua gỗ cũng tiện ghê ấy. Ban đầu mình không biết nên mua gỗ ở đâu, mua trên mạng lại phải nhắn tin riêng nhắc shop mà chưa chắc họ đã nhớ, gần nhà có vài tiệm gỗ nhưng có vẻ như họ chỉ nhận gia công và bán cho công trình lớn vì ngày trước mình từng đi hỏi để cắt cái mặt bàn cho kệ bếp hồi ở nhà cũ mà họ kêu không bán lẻ, hoặc nếu có tiệm bán lẻ thì cũng không có máy cắt. Nhưng mà có công tìm kiếm có ngày tìm ra. :)))) Hôm nay đội nắng ra đường, cuối cùng mình cũng vô đúng tiệm vừa bán lẻ vừa có máy cắt. Cũng may mình tính toán trước số mét gỗ cần, thế là bàn bạc cái một, chú chủ tiệm giúp mình đo đo cắt cắt, nhoắng phát đã xong!!
 
 
Tuy vẫn còn chưa biết phải khoan đóng đồ gỗ sao cho đúng, nhưng mà trước mắt là đã tìm được một tiệm vừa gần nhà vừa cắt gỗ theo yêu cầu, thì mình có cơ sở để tiếp tục nuôi dưỡng hành trình trở thành họa sĩ kiêm thợ mộc số một trong đầu rồi!! ニヒヒ Hê!!!
 
Mà mới ba ngày đầu tháng thôi, mình đã chi sơ sơ 2.000.000 Đồng cho việc tân trang nhà cửa rồi đấy!! ぶー Nhưng mà công nhận vui! Vừa được tiêu tiền vừa nhận lại điều xinh đẹp, rất là vui ạ!! Càng có động lực đi làm! ウシシ
 
 
À lại nói đến chuyện đi làm thì hôm thứ sáu có anh đạo diễn đến bàn công việc, và vì mình được giao cho task liên quan đến công việc đó nên mình đã được trải nghiệm cảm giác khách hàng ngồi ngay bên cạnh vừa brief vừa thảo luận và vừa feedback trong khi mình vẽ storyboard theo yêu cầu của khách. Trộm vía, vẽ storyboard có thể nói là một trong những sở trường của mình nên công việc rất suôn sẻ và nhanh chóng. ニコニコ Thực sự mịn thấy làm việc kiểu này hiệu quả thật nhưng nó chỉ phù hợp cho những task ngắn gọn nhanh chóng thôi vì lúc đó độ tập trung rất cao và có phần căng thẳng nữa, nếu mà task dài, ngày nào cũng có khách ngồi kè kè bên đến chỉ việc thì sớm vào nhà thương điên vì áp lực và bí bách mất! 笑い泣き
 
Thôi, mình quay lại cày việc tiếp để có tiền mua gỗ về đóng đồ đây! Có cái job freelance vẽ sách đến giờ chưa xong, ngại với chị khách quá... キョロキョロキョロキョロキョロキョロ