Bước sang năm mới rồi, mình muốn dành một góc nhỏ để tri ân tới năm cũ 2022 của mình. Trong một lần gặp trước, Keily có tính hộ thần số học cho mấy đứa trong nhóm tụi mình, và theo như cậu ấy thì năm 26 tuổi (2022) là năm đỉnh cao của mình.
Thực ra thì mình biết rằng mỗi năm đi qua mình đều đạt được những thành tựu nhất định cùng những trải nghiệm mới mẻ cả. Thì đúng mà, tương lai luôn luôn là điều mới mà. Nhưng vẫn phải công nhận rằng năm 2022 này mình tự thấy bản thân đã gặp được rất nhiều điều nhiệm màu và may mắn, chính mình qua đó cũng trở nên mạnh mẽ, trưởng thành lên chút.
Vì vậy mà, dù có niềm vui hay nỗi buồn, dù có lúc kiên cường hay yếu đuối, mình xin được ôm lấy và trân trọng tất cả những điều đã qua.
Giờ thì,
Let's look back at my precious 2022!
Tháng 1/2022
Mình được Natsumi dẫn tới thăm trường Đại học Mỹ Thuật để dự một buổi bảo vệ đồ án tốt nghiệp của các bạn sinh viên tại đó. Chứng kiến các giảng viên đưa ra những lời nhận xét rất chân tình và bổ ích cho sinh viên, mình thực sự rất ngưỡng mộ và thích thú. Mình đã trải qua cuộc sống đại học mà không hề phải làm bất cứ một đồ án nào (thay vào đó là học bù môn tự chọn cho đủ tín chỉ). Bởi vậy nên khi nhìn thấy như vậy, mình đã nghĩ "đây mới đúng là giáo dục chứ". Tất nhiên ở trường mình cũng có những giáo viên hết lòng với sự nghiệp, nhưng mình khi đó đã quá thờ ơ để thấy được hết lửa nhiệt của họ. Sau buổi đó, mong muốn được thi lại vào Đại học Mỹ Thuật của mình càng bùng cháy. Thực sự mình đã rất vui vì có thể thấy bản thân trở nên nhiệt huyết như vậy. Cảm giác giống như được sống lại ấy.
Trước đó, mình cũng đã tham gia một lớp vẽ căn bản ngắn hạn tại một trung tâm. Thấy cũng khá ổn, khoảng thời gian đó mình còn thích thầm bạn thầy giáo (kém mình ba tuổi) nên việc đi học rất là vui. Mình càng muốn được thực hiện ước mơ vào Đại học Mỹ Thuật hơn. Nhưng mà quả nhiên, tài chính vẫn là vấn đề đau đầu nhất.
Nhưng cũng chính trong khoảng thời gian này mà mình biết cách chia nhỏ các bước để thực hiện ước mơ. Nhờ như vậy mà mình có thể nhìn thấy mơ ước của bản thân một cách thực tế hơn, biết được ở bước nào thì dễ dàng với mình, bước nào lại là thử thách cần đối mặt. Vì nếu cứ chỉ nhìn vào mỗi kết quả hào nhoáng thì có thể sẽ không chuẩn bị đúng và đủ tâm thế để thực hiện nó mà. Ngoài ra, mình cũng nhận ra bản thân là người không chịu nổi áp lực thời gian, vì thế nên mình sẽ hạn chế tự đặt giới hạn thời gian hết mức cho bản thân (trừ trong công việc).
Nhân tiện thì, trong tháng này mình đã có được chiếc Ipad pro hằng mơ ước ấy!! Quả nhiên nó trở thành một công cụ vô cùng hữu ích trong cuộc sống của mình.
À, ngoài ra, hôm 20/1 thì mình đi dự lễ tốt nghiệp của Hạnh và Thuật - hai bé khóa dưới (aaaa! Xấu hổ ghê vì mình lúc đó còn chưa tốt nghiệp! ).
Đó là lần đầu tiên mình đi dự tốt nghiệp ai đó đấy! Lễ tốt nghiệp của các bạn cùng lớp mình đã chẳng đi dự của ai cả... Lúc đó mình mới nhận ra mình đã từng như một con chuột nhắt cố trốn khỏi các mối quan hệ xã hội như thế nào... Ha ha.....
Chốt lại thì, tháng một kết thúc với một tinh thần mơ ước được thi vào Đại học Mỹ Thuật một các dữ dội.
Tháng 2/2022
Tháng này ngày âm và ngày dương trùng nhau (chỉ lệch tháng), nên ngày 1/2 chính là ngày mùng 1 Tết! Mình đã về Bình Thuận từ trước đó khoảng một tuần và tận hưởng thiên nhiên ở đấy. Tại đây, mình chia sẻ với mẹ về ý định muốn đi học của mình nhưng mẹ có vẻ không ủng hộ cho lắm. Rõ ràng, điều mẹ mong muốn bây giờ là thấy mình có công việc ổn định, rồi quen ai đó và kết hôn chứ không phải đi học tiếp. Tuy vậy, lúc đó mình vẫn còn hừng hực đam mê lắm!
Hết Tết, mình quay trở lại Thành Phố Hồ Chí Minh và vào ngày 13/2, mình dự offline Gintama cùng với chị Ju, gặp được cả Lunoto ở đó. Đây có lẽ sẽ là buổi offline cuối cùng của fandom Gintama ở Việt Nam. Kể lại điều này, mình vẫn thấy khá xúc động, Gintama nói riêng và manga nói chung thực sự đã đem đến cho mình rất nhiều điều kỳ diệu và những người bạn thú vị đấy!
Rồi, vào ngày lễ Valentine thì mình lại cùng với Joy lên trường nộp hồ sơ xét tốt nghiệp, tụi mình đùa với nhau là đi nộp đơn li dị trường vào ngày lễ tình nhân. :))
Hai ngày sau thì chị Ju gửi cho mình tin tuyển dụng họa sĩ minh họa của một đơn vị có tên là Sine. Chị kêu mình ứng tuyển thử. Và ừa, sẵn cái porfolio làm từ cuối năm ngoái để gửi cho Tree Studios mà không được, mình gửi lại cho Sine luôn. Nhanh chóng, mình nhận được cuộc gọi từ anh Tú - người sáng lập Sine. Cứ như vậy, mình bắt đầu ngày làm việc đầu tiên tại Sine với tư cách là nhân viên chính thức vào ngày 21/2.
Mẹ thực sự đã rất vui, còn mình thì có những cảm xúc mới. Mình băn khoăn về việc đi học lại, đồng thời phải đối mặt với cảm giác tự ti rằng bản thân không đủ năng lực để bám trụ lại công việc này. Thực sự, khoảng thời gian đầu khá kinh khủng.
Sau này, có dịp nói chuyện với anh Tú, mình mới biết bản thân đã gay gắt với chính mình thế nào. Trong khi mình lo lắng mình làm việc không tốt, anh Tú dường như lại đánh giá cao mình, đặc biệt là năng lực quản lý. Tuy nhiên, bởi vì khi đó mình chưa thể tự công nhận chính bản thân, nên những lời chân thành từ anh ấy mình không thể hiểu được, mình đã nghĩ đó chỉ là những lời khích lệ mà người sếp nào cũng có thể nói với nhân viên bất kể người nhân viên đó có giỏi thực sự hay không.
Tóm tắt tháng hai, mình đã có công việc chính thức.
Tháng 3/2022
À quên kể cái này trước đó, là do anh Thắng và chị Vàng sắp đón em bé mới nên không ở chung với gia đình anh Trung - chị Ngọc, ngay cả cô Ba (mẹ của hai chị) cũng về quê để chăm chị Vàng, thành ra căn nhà hiện tại mà anh Trung - chị Ngọc thuê trở nên quá sức chi trả của hai anh chị, cho dù phòng tụi mình đã đóng tiền nhiều nhất đi nữa. Ngay sau Tết, anh chị quyết định hết tháng trả nhà để tìm nhà mới và hỏi tụi mình có muốn đi theo không.
Ban đầu tụi mình đã nghĩ sẽ ở riêng, nhưng vì thời gian quá gấp rút, chưa đầy nửa tháng nên tụi mình khá rối, đành quyết định đi theo anh Trung - chị Ngọc. Quả nhiên vì họ là dân buôn bán rành khu vực, nhanh chóng tìm được căn nhà mới rất ưng ý.
Cơ mà chỉ trong hai năm đã phải chuyển nhà đến ba lần, tiền lại còn tăng thêm, nói thật thì mình đã bắt đầu thấy mệt mỏi và lo ngại. Joy thì lao vào công việc và gần như không làm việc nhà, Hường thì than thở về chuyện đi làm quá xa nên không muốn ở lâu, bản thân mình khi đó vừa làm ở Sine, vừa vẽ cho tạp chí mà deadline lúc nào cũng kề kề bên cổ, lại nhận thêm việc minh họa một cuốn sách cho Room to Read (bởi đơn giản mình nghĩ có thêm việc là có thêm tiền), nói chung đứa nào trông cũng xụi lơ cả. Phòng trọ mới tuy đẹp, nhưng dường như không vui.
Và vào những ngày cuối tháng, anh Tú thông báo rằng mình sẽ làm việc tại Sine hết tháng này, tháng sau mình được chuyển qua Tree Studios.
Tóm tắt tháng ba, mình chuyển sang nhà mới, và chuyện làm nhiều việc một lúc khiến mình dần trở nên mệt mỏi.
Tháng 4/2022
Vâng, tháng 12/2021 mình đã từng ứng tuyển vào Tree nhưng rớt. Tháng 2/2022 mình gửi portfolio vào Sine và được nhận, để rồi nhận ra Sine là dự án startup của anh Tú - 3D leader bên Tree. Và làm việc tại Sine đồng nghĩa là làm việc trong văn phòng của Tree do anh Tú khi ấy chưa đủ khả năng để tách ra riêng. Định mệnh kiểu gì đó...
Và, không biết hai sếp đã thỏa thuận như nào, mình đã được chuyển thẳng qua Tree làm nhân viên chính thức. Ở Sine mình dằn vặt suốt về việc mình thấy bản thân vẽ không tốt, thì sang Tree mình càng căng thẳng về điều đó hơn nữa. Chưa kể, trước khi sang Tree, mình đã có cuộc nói chuyện nhỏ với anh Kei, và anh Kei nói có thể sang Tree rồi mình sẽ vào nhóm thực tập nên mức lương sẽ không cao bằng khi làm ở Sine. Mình thực sự rất đau tim. Tuy vậy, điều ước được làm việc tại Tree từ cuối năm 2021 giờ đang hiện trước mắt cho mình một cơ hội, dù biết có thể sẽ rất chật vật, mình vẫn muốn nắm chặt ngay lấy nó.
Và như vậy, mình làm việc bán thời gian cho Sine.
Tới đây thì mình cũng đã quyết định sẽ gác lại ước mơ học Đại học Mỹ Thuật. Công việc ở đây yêu cầu mình vẽ mỗi ngày, còn được các tiền bối nhận xét và hướng dẫn nữa. (hồi ở Sine, ban đầu công việc yêu cầu toàn thiết kế hoặc vẽ graphic, không phải gu cũng như thế mạnh của mình), cho dù dằn vặt về việc bản thân vẽ không tốt, thì đồng thời mình cũng thấy thích thú vì càng vẽ sẽ chắc chắn càng lên tay hơn!!!
Tree cũng chuyển sang văn phòng mới, thế là mình có được góc làm việc sáng sủa và tự do trang trí. Hồi làm ở Room to Read hay AntBuddy thì cũng có chỗ ngồi thôi, nhưng chỉ là tạm thời. Cho nên có được chỗ ngồi cho riêng bản thân khiến mình rất vui ấy!
Tóm tắt tháng tư, mình chuyển sang Tree làm việc.
Tháng 5/2022
Năng lực của mình đã được công nhận, thể hiện qua bảng lương của mình tại Tree. Mình không bị nhận lương thực tập, cũng không phải trải qua một tháng thử việc mà được xét làm nhân viên chính thức luôn trong tháng 4!! (Nhưng phải đến tháng 6 mình mới biết điều đó cơ).
Đấy, bao nhiêu lời khen cũng không bằng con số thực trong tài khoản mà, ehe!!!
Mà nói đến tiền thì, hôm 23/5 mình đã tìm thấy tiền kẹp trong một cuốn sách đấy! Nếu Hường không mượn cuốn đó để đọc thì mình sẽ mãi chẳng tìm ra đâu, vì mình cứ đinh ninh rằng mình đã mò hết tiền kẹp trong sách trước đây rồi ấy. Từ hồi quen xài ví điện tử mình cũng đã chẳng còn cất tiền mặt đi nữa vì không sinh lãi, vậy mà đến 2022 vẫn còn thấy được điều kỳ diệu mà quá khứ từ lâu để lại thế này, quả là phép màu!!
Mà, vì mình đặt nhiều năng lượng cho công việc trên công ty rồi, thực sự không còn sức để mà làm thêm ngoài giờ nữa. Cuối tháng, mình xin rút khỏi cả Sine lẫn tạp chí thiếu nhi.
Ở nhà sự căng thẳng tăng dần lên khi tụi mình nhận thấy anh Trung chị Ngọc đang rất quá đáng trong cách tính tiền nhà đối với tụi mình. Bản thân mối quan hệ của ba đứa mình cũng trở nên khó khăn dần khi mà cả ba dần không thể chịu nổi những mệt mỏi từ công việc lẫn ức chế khi ở nhà. Cứ như vậy, mình bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở công ty...
Á, còn chưa kể!!! Máy tính mình hỏng bản lề trầm trọng, nhưng khi đó công ty chưa cấp máy, thế là mình để luôn máy tính ở công ty cho nó đỡ tan nát thêm vỏ ngoài. Buồn...
Mà, tháng này mình tham gia lớp màu nước của chị Thư, thế là gặp gỡ và kết bạn thêm được nhiều người mới. Cũng gọi là giúp mình quên đi mệt mỏi cuộc sống.
Tóm tắt tháng năm, mình học vẽ màu nước lớp chị Thư. Ở nhà rất mệt mỏi cho dù đó vốn là nơi để mình sạc năng lượng...
Tháng 6/2022
Mình và mọi người trong phòng cùng nhau cải thiện tình trạng căng thẳng ở nhà. Tụi minh đi chơi với nhau khá nhiều. Và cũng đã quyết định sẽ bye bye gia đình anh Trung chị Ngọc. Vấn đề phải đối mặt tiếp theo là tìm nhà trọ.
Ngày 25/6, em trai mình tới và từ giờ nó sẽ sống cùng tụi mình.
Về công việc, toàn bộ nhân viên có một buổi nói chuyện cá nhân với anh Kei vào khoảng giữa tháng. Tại đây mình đã được nghe anh Kei công nhận khả năng của mình, và còn được tăng lương nữa chứ! Đúng rồi ạ! Em không cảm nhận được lời khen qua lời nói đâu, em chỉ có thể hiểu được nó thông qua thực tế và hiện kim mà thôi!
Tóm tắt tháng sáu, nhà xuất hiện thành viên mới là em trai mình. Đồng thời tụi mình cũng bắt đầu tìm nhà trọ mới. Ngoài ra mình còn được xét tăng lương nữa.
À mà, chèn thêm hình Tép làm "bảo kê" lúc mình làm việc này! :>
Tại xinh.
Tháng 7/2022
Tháng này mình tháo niềng răng nè!! Tháo xong hôm sau có hẹn cà phê với mọi người ở lớp màu nước. Vậy là được dịp khoe bộ nha mới luôn!!
Về chuyện ở nhà. Hường nói sẽ ở riêng, mình với Joy và em trai tiếp tục ở cùng với nhau. Tụi mình quyết định thuê tại chung cư mini gần nhà cũ để tiện đi lại và chuyển đồ.
Khoảng thời gian chuyển giao này, mình bắt đầu dành nhiều thời gian ở công ty sau giờ làm hơn. Mình còn ngủ qua đêm mấy bữa để làm cuốn sách cho Room to Read. Nhưng sau cùng mệt quá, khoảng cuối tháng mình đã quyết định xin rút khỏi dự án minh họa đó. Chị Ju cũng vì chuyện này mà không nói chuyện với mình nữa. Nhưng mình kỳ lạ là lại không thấy dằn vặt gì cả, vì mình biết, mình mà càng cố khi mà tinh thần xuống dốc thế này thì kết quả càng tệ hơn. Như vậy, mình đã từ bỏ công việc cộng tác dài kỳ cuối cùng và nhận thấy sự kiệt quệ năng lượng của bản thân. Từ giờ mình chỉ muốn nhận những công việc làm thêm ngắn hạn.
Về chuyện cá nhân khác thì mình đã đi đăng ký làm căn cước công dân được, sau hai lần lỡ dở, đồng thời cũng đăng ký nhập học trung cấp cho thằng em xong luôn. Tuyệt vời!
Nhưng mà... Tháng sau công ty tổ chức đi nghỉ mát, thế mà điện thoại mình lại hỏng màn hình, phải sửa mất hơn ba triệu!! Tự dưng nợ nần...
Tóm tắt tháng bảy, tụi mình tìm được nhà trọ mới và sẽ chuyển đi khi hết tháng. Mình nghỉ cộng tác cho Room to Read.
Tháng 8/2022
Tháng này đỉnh cao nè!!
Mình chuyển nhà mới nè!
Công ty cấp bảng vẽ mới cho mình nè!
Mình tốt nghiệp nè!
Cuối tháng còn đi company trip nè!
Và vào khoảng thời gian này mình cũng đối mặt với những cảm xúc tiêu cực lên đến đỉnh điểm nhất nè!!
Tóm tắt tháng tám, tháng của bão cảm xúc trong lòng.
Tháng 9/2022
Từ sau chuyến đi nghỉ mát với công ty, tâm trạng mình vẫn còn rất xấu. Vì nhiều những ức chế vụn vặt gom lại. Mình cũng dằn vặt vì thái độ ứng xử lạnh nhạt và xa cách với những người bạn ở công ty. Chuyện tình cảm không thuận lợi. Và nỗi buồn vì sự vắng mặt của mẹ trong lễ tốt nghiệp của mình vẫn còn. Thực ra nó khiến mình thấy tệ đến như vậy là vì mình đã báo mẹ tin tốt nghiệp từ cả tháng trước và đã háo hức sẽ đón mẹ tới nhưng sát ngày mẹ mình lại nói sẽ không đi dự vì còn phải lo cho đám gà con lợn mẹ nuôi. Chưa hết, vào ngày tốt nghiệp của mình, mình cho thằng em mình đi chơi net, mẹ gọi điện đến đã không chúc mừng mình một câu, ngược lại, còn mắng mình xối xả vì dám để em chơi game. Thực sự rất tủi thân.
Cuối cùng, mình quyết định đăng ký thôi miên lượng tử để mong tìm được trong tiềm thức phần nào chiếc chìa khóa chữa lành. Trong lúc trao đổi trước ca thôi miên với chị Ngân - nhà thôi miên trị liệu, đến đoạn chị hỏi sâu về mối quan hệ giữa mình với mẹ, mình đã khóc rất nhiều. Cho dù ở hiện tại, hai mẹ con mình đã nói chuyện rất tự nhiên và (có vẻ) thân thiết với nhau, nhưng hóa ra những tổn thương mình nhận lấy từ mẹ vẫn luôn âm ỉ ăn mòn bên trong mình.
Mình thực sự vẫn cho rằng đó là do cách nhìn nhận sự việc sai từ mình thôi. Bởi mình biết mẹ đã luôn hy sinh rất nhiều thứ cho mình và cả em mình, cho dù nó có thể đúng hay sai, chắc chắn mẹ yêu thương tụi mình. Nhưng cho đến khi mình có thể tự chữa lành và thay đổi, thì rõ ràng cách mình phản ứng với những lời nói, hành động vô tình từ mẹ vẫn đã và đang gây tổn thương mình rất nhiều. Sau này ngẫm lại, hầu hết những tính tiêu cực của mình đều có gắn với một hay nhiều kỷ niệm không vui mà trong đó có ba mẹ ở đấy.
Mình đến với ca thôi miên mang theo một câu hỏi "duyên nợ, liên kết của mình với cha mẹ là gì?". Thế nhưng, vừa hay là trong lần du ngoạn không gian tiềm thức ấy, mình không nhận được câu trả lời ấy, mà thay vào đó là chứng kiến một cuộc đời mà... tới khi tỉnh lại, mình chỉ cảm thấy một sự trống rỗng và vô nghĩa. Đến nỗi mà, khi chị Ngân hỏi em có muốn trở về một kiếp sống có cha mẹ em ở đó để tìm hiểu tiếp không, mình đã trả lời là không cần, vì không còn quan trọng nữa.
Đến giờ mình vẫn không chắc điều mình thấy trong ca thôi miên có thật hay chỉ là kịch bản phù hợp tiềm thức tạo ra không, nhưng nó thỏa mãn mọi câu hỏi của mình và cũng gỡ tất cả mọi gánh nặng cho mình trong lúc đó. Cái cảm giác "không" mà nó mang lại đó, khiến mình thấy rằng không có gì là quá quan trọng cả, cũng không có gì là không thể sửa đổi, và bản thân mình, không bị ràng buộc trong điều gì cả. Những nỗi buồn hay cơn u mê cứ thế đột nhiên trôi tuột khỏi mình như cởi một lớp áo chật.
"Không là gì cả, chính là tất cả."
Hầy... Mình nhớ ra là mình vẫn chưa viết chi tiết về ca thôi miên đó. Có lẽ hẹn lần sau. :))
Sau ca thôi miên, trạng thái lâng lâng của mình vẫn còn kéo dài nhiều ngày sau đó, nhưng đồng thời, lời nhắc "hãy chạm đất" của chị Ngân giúp mình phát hiện ra cách để có được hạnh phúc đơn giản đến nhường nào, chỉ tại con người mình cứ có xu hướng thích phức tạp hóa mọi chuyện lên mà thôi.
Mình vì ngại chuyển nhà lần nữa nên đã ém niềm yêu cây cỏ lại, không dám trồng thêm, sợ phải mang vác nhiều. Nhưng sau đó, mình quyết định kệ hết, chuyển nữa thì thuê dịch vụ, lo gì. Thế là sau đó mình bắt đầu mua thêm cây và chăm chút cho khu vườn mới, cả góc học tập - làm việc của mình nữa.Mình còn đăng ký tập yoga với chị Diệp luôn.
Tháng này mình cũng cắt tóc sau hơn một năm nuôi dưỡng, tuy hơi tiếc kiểu tóc hai tầng đó nhưng mà nhìn bản thân trông mới mẻ hơn cũng thích! :))
Điều đặc biệt là ngày 9/9, mình được gặp chị Thư và chị Phương - người chị đang sống tại Đức.
Giữa những ngày tháng mà cảm xúc mình còn lên lên xuống xuống, được gặp các chị và trò chuyện về chủ đề tâm lý khiến mình cảm thấy vô cùng ấm áp.
Tóm tắt tháng chín, mình đã làm thôi miên lượng tử và cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Trở nên có sức sống trở lại và chăm chút cho không gian sống ở nơi ở mới. Đầu tháng gặp được chị Thư và chị Phương. Mình còn bắt đầu tập yoga ở lớp chị Diệp. Cảm giác mọi điều đều tốt lên.
Tháng 10/2022
Tháng sinh nhật của mình. Mình nhận được thư từ bản thân của năm ngoái viết và gửi cho qua ứng dụng FutureMe. Mình mỗi ngày thường hay tự chỉ trích bản thân, nhưng lúc đọc thư mình lại thấy, rõ ràng khi viết cho bản thân ở tương lai, mình luôn dùng những lời nói nhẹ nhàng, tràn đầy tin tưởng và yêu thương đến vậy. Đó chẳng phải là minh chứng rằng mình cũng biết yêu thương bản thân, thậm chí là yêu thương rất nhiều hay sao!!
Đến khoảng thời gian này thì mình bắt đầu cảm thấy cơn bão lòng như dịu lại rồi đấy!
À mà về chứng mẩn ngứa, nổi mày đay của mình ấy, mình đã đi khám da liễu và xét nghiệm máu rồi. May phước không bị nhiễm ký sinh trùng máu, và các chỉ số khác cũng cho kết quả bình thường. Mình vì thế mà vừa mừng vừa lo, mừng là mình không bị nhiễm ký sinh trùng máu, lo là không tìm ra được căn nguyên của chứng bệnh đó. Nhưng mà, dù sao thì cho đến giờ, mình cũng kệ nó luôn rồi. An lòng là được.
Trong tiệc hóa trang lễ Halloween tại công ty, mình đã mặc đồ giả ma trùm kín người ấy. Mình thực sự rất vui khi có cơ hội để tự do thể hiện sở thích và một phần con người mình ở môi trường công sở như vậy.
Tóm tắt tháng mười, mình cảm nhận dần được sự an bình và yêu thương từ chính bản thân. Mình cũng đã đi khám bệnh ngoài da và kết quả không có gì bất thường.
Tháng 11/2022
Mình ngưng tập yoga buổi sáng vì lười dậy sớm. Thay vào đó, mình tham gia khóa yoga nidra của chị Diệp, được học cùng chị Thái Anh nữa. Thật sự rất thư thái.
Mình cũng lần đầu tiên được trải nghiệm đạp xe đạp công cộng với Natsumi và Hường nữa. Đạp xe khiến tinh thần tụi mình trở nên hăng hái hơn rất nhiều! Cảm ơn đội ngũ TNGO đã mang dịch vụ này tới thành phố, hy vọng họ sẽ có thể mở rộng mô hình ra toàn thành phố, chắc lúc đấy mình sẽ đạp xe đi làm luôn quá!!!
Tuy nhiên, bên cạnh sự thư thái, cũng có lúc mình thấy chán nản và tụt hứng đến tận đáy. Mình đã xin nghỉ vì lý do "cạn năng lượng" đấy!! May mà công ty chấp thuận. Ha.. ha...
Tóm tắt tháng mười một, mình tận hưởng cuộc sống. Lần đầu được đạp xe đạp công cộng.
Tháng 12/2022
Ehe, cuối cùng cũng viết được tới đây.
Tháng này công ty cấp máy tính cho mình nè!! Thế là mang được laptop về nhà và giờ này đang soạn blog trên máy cá nhân đây.
Ui mà tháng này mình đốt tiền vào mua cây cối và tân trang nhà cửa cũng nhiều phết. Nhưng được cái thấy ưng bụng ghê. He he, lợi ích dài lâu thôi!
Mình nhận được thiếp mời dự đám cưới của chị Thư nữa, (hôm nay là ngày 3/1 rồi, thứ bảy tuần này chính là đám cưới của chị Thư đó!!).
Hôm 30/12, có một buổi nói chuyện nho nhỏ ở công ty để tổng kết một năm. Anh Kei thông báo rằng do những tình hình không thể kiểm soát nên năm nay không có lương tháng mười ba, thay vào đó là những khoản thưởng tùy năng lực mỗi người. Điều đó thực ra mấy ngày trước đó mình đã được nghe mọi người nói. Nên mình hỏi, vậy chuyện xét lương định kỳ thì sao, và ồi không, anh Kei nói hiện tại điều ấy rất khó thực hiện. Nhưng cả anh Kei và những tiền bối khác cũng nói nếu có vấn đề gì thì cứ trực tiếp trao đổi với leader hoặc chính anh Kei. Mình, nhờ càng được vẽ nhiều càng thấy tin tưởng vào bản thân hơn, nên sau buổi họp mình đã gặp liền anh Kei để nói rằng mình muốn được tăng lương. Và yeah!! Anh Kei đồng ý, tăng cho mình 23% lương!! Mức lương mới sẽ được áp dụng ngay trong tháng 1/2023!!
Thành tựu lớn ha!! Từ một đứa tự ti, nhát cáy, suốt ngày đau khổ vì vẽ không tốt, vậy mà giờ mình đã có thể tự tin xin tăng lương vì thấy bản thân xứng đáng, trong chưa đầy một năm. Xem ra bạn Tea cũng lớn nhanh quá ha!!!
À mà phải kể nữa là, trước buổi nói chuyện hôm đó, mình phát hiện trong tòa nhà nơi mình làm việc có một đám có ba lá rất xinh ấy. Có khi nào mình đã nhận được may mắn chính từ những cây bé nhỏ ấy không ta?
Mà tháng 12 đúng kiểu tháng của những buổi tiệc vậy đó. Sau lễ Giáng Sinh là tất niên nè. Ban đầu anh Kei định sắp xếp ăn tất niên gần Tết Nguyên Đán cơ, nhưng mà vì thời điểm đó có vài người xin về quê trước, hoặc bận việc riêng, nên cuối cùng đã chuyển sang ngày 30/12.
Vậy đấy! Lúc này thì mình có thể thờ phào một chút và tự khen bản thân rằng, mình đã làm rất tốt rồi đấy, không những bám trụ được trong công việc, mà còn có thể thăng tiến dần dần. Tuy nhiên, mức lương của mình không phải thuộc nhóm top đầu ở công ty, nên vẫn còn nhiều khoảng để mình có thể tiếp tục cố gắng và tiến lên đấy!! Cố lên nhaaaaa tôi ơii!
Rồi!
Đầu tháng mình với Joy đã gặp và đi ăn cùng Keily và Tú Nhi. Cuối năm, Keily và Tú Nhi đã quan phòng tụi mình để cùng đón giao thừa đấy!!
Vui ghê ấy! Trong năm nay mình đã nhiều lần phải băn khoăn về sự cô đơn. Và những trải nghiệm của mình đã cho mình biết rằng: Ở một mình không đồng nghĩa cô đơn. Mình có thể cô đơn ngay cả khi ở giữa rất nhiều người, và hoàn toàn thấy tràn đây khi đang một mình (hoặc ở cạnh cùng một vài người bạn nhất định). Và, đôi khi mình không sợ ở một mình, mình sợ bị đánh giá là người kém hòa nhập với cộng đồng thì đúng hơn!
Vào những thời khắc cuối cùng của năm cũ, bên mình có bạn bè, như vậy thực sự là rất trọn vẹn với mình.
Tóm tắt tháng mười hai: Mình đã có máy tính xài trên công ty. Mình nhận được thiếp mời từ chị Thư. Mình được tăng lương. Và giao thừa, Tú Nhi và Keily tới chơi với phòng mình. Một năm tuyệt vời khép lại.
Cảm ơn 2022. Dù mình biết rằng mình đã có những khoảng thời gian vô cùng tồi tệ và đau khổ trong năm qua, nhưng ở thời điểm hiện tại này nhìn lại, mọi thứ giống như một cơn gió lành thổi qua vậy. Mình trân trọng những điều gió mang đến ấy, bởi vì nhờ vậy mình đã có thể trưởng thành và cứng cáp dần lên như này.
Và vì thế, năm 2022 đối với mình là một năm tuyệt vời vô cùng.Mình đã làm được những điều mình từng nghĩ mình không thể, được trải nghiệm những xúc cảm có lẽ khó có gì đánh đổi được. Và mình biết phía trước có nhiều vùng trời để mình khám phá, còn bên trong, vẫn ẩn giấu những vết thương cần chữa lành, những góc khuất cần mở cửa.
Hồi tháng 9, chính xác là ngày 29/9, mình nằm mơ thấy mình có con. Lúc đó mình tuy hoang mang, nhưng vẫn nghĩ sẽ nuôi dưỡng và yêu thương đứa trẻ này. Nhưng trong một lần đi gặp bạn bè, thấy họ ai ai cũng còn độc thân, độc lập và vui vẻ, mình cảm thấy có chút xấu hổ, sợ bạn bè sẽ nhận xét mình không còn trẻ trung, tự do như mọi người nữa. Mình đã đau khổ và nói rằng không thể có con được. Đứa trẻ dường như hiểu điều đó, không lâu sau nó mất. Khi đó mình thực sự rất buồn, mình nhớ thương đứa trẻ đó, rõ ràng mình vẫn muốn có nó, nhưng vì sợ đàm tiếu mà đã bỏ nó đi. Đó là biểu hiện cho sự sợ phán xét của mình.
Hôm qua có dịp nói chuyện với chị Thái Anh, mình nghe chị nói chị cũng sợ bị như vậy. Và mỗi lần vẽ không được đúng ý, chị ấy sẽ stress vô cùng, đến độ có một khoảng thời gian chị ấy chảy máu mũi do áp lực suốt. Chị Thái Anh là một tượng đài đối với mình, nét vẽ của chị ấy trong trẻo, dễ thương, khiến mình muốn học hỏi dài dài, thế mà chính chị cũng phải đối mặt với cảm giác bản thân chưa đủ giỏi mỗi ngày. Mình, hơn ai hết, thấu cảm điều đó.
Cuối cùng, hai chị em mình chúc nhau năm mới sẽ yêu thương bản thân nhiều hơn.
Vậy nên!
Từ 2023,
mình xin được, một lần nữa,
CẢM ƠN 2022!
CẢM ƠN TẤT CẢ!
CẢM ƠN VÌ TẤT CẢ!
Năm mới này, mình cầu nguyện cho thế giới tốt lành. Và cầu nguyện cho bản thân mình trở nên đáng yêu đáng mến hơn nè. :>
Năm nay mình sẽ tiếp tục hành trình thấu hiểu bản thân hơn.
Ay!! Lúc này ở một số nơi trên thế giới là đã bước sang năm mới 2023 rồi đấy nhỉ!! Mình thì đang ở nhà đợi Joy về, đợi Keily và Tú Nhi qua. Tụi mình sẽ đón giao thừa cùng nhauuu!
Hôm nay mình đã dọn nhà nè. Sau đó là bắt đầu tổng hợp ảnh và các sự kiện để chuẩn bị cho bài viết nhìn lại năm 2022, cơ mà có vẻ không kịp rồi nên mình ngưng tay luôn.
Chà chà, trong người mình bắt đầu trở nên háo hức dần rồi đấy, hơi run run rồi đấy. Cảm giác bước vào những khoảnh khắc cuối cùng của một điều gì đó luôn thật khó tả ha. Mình vừa tiện thể viết một bài đăng trên facebook. Buồn cười là, mình thấy hơi sợ khi lại viết dài như vậy (dù so với các bài đăng trên blog thì nó chẳng bằng một đoạn trong đây nữa). Điểm khác biệt chính là viết ở đây thì không ai đọc, còn trên facebook thì có nhiều người sẽ thấy. Mình vẫn còn nỗi sợ bị phán xét. Nhưng mà mình không có ý định loại bỏ nó lúc này. Mình cũng không nghĩ nó quá xấu xa. Tất cả mọi cảm xúc và trạng thái của mình, không điều gì là đúng hay sai, là tốt hay xấu cả. Mình chưa thể biết cách yêu lấy toàn bộ, nhưng mình chắc chắn là mình không ghét chúng.
Ehe! Càng lúc trông cái ban công của mình càng "xum xuê" và xanh hơn. Thích ghê!!!
À buổi sáng trong lúc tưới cây, mình phát hiện ra cây thài lài của mình hình như bị đột biến!!! Rõ ràng là nó toàn thân màu đỏ nhưng lại xuất hiện một cái mầm màu xanh lá cây!!!!
Những cái mầm khác thì đều màu hồng tía mà. Mình đang nghi liệu có phải đó là thân của một loại cỏ khác??? Phải chờ nó lớn hơn mới biết được.
Mà nói lại nhớ, mấy chiếc hạt bí mật mình gieo thử mới hôm qua chỉ có lấp ló chút xíu mà tối nay đa cao lên hẳn thế này rồi!! Lớn nhanh thật đấy!!
Nhân tiện, cũng muốn kể thêm là, vì mình vốn lười ăn rau (do không thấy các loại rau có gì ngon nghẻ cả), nên để cố gắng giúp bản thân thay đổi cách nghĩ và khẩu vị về món rau, lần này mình quyết định mua nhiều loại (những loại dễ dàng sơ chế) về và chế biến thành các món rau thập cẩm. Mình đã ăn được hai ngày kiểu như vậy và thấy rằng điều này có vẻ như có hiệu quả đấy! Ít nhất thì mình không thấy ngán khi hết ăn một đĩa rau. Yay!!
Vì một cơ thể khỏe mạnh và tinh thần tươi vui, mình sẽ chăm sóc bản thân thật tốt!!
Hôm qua Joy đi Thái về có mua quà là 2 bộ đồ cho Bông và Tép. Mặc vào nhìn buồn cười hết sức!!
Rõ ràng là có những bộ rất xinh nhưng Joy với mình lại quyết định chọn những bộ "đời thường" nhất để cho nó ngố ngố vui vui. Đúng là kiểu cha mẹ kỳ cục!!
Mà ấy, được hôm Giáng Sinh trời lạnh thật sự, sau đó thì bắt đầu ấm dần trở lại và đến hôm nay thì lúc tan làm về nhà, trên đường dù không mặc áo khoác mình còn thấy nóng nóng. Tự dưng điều này làm mình cảm thấy thật kỳ diệu và biết ơn. Bởi vì ở trong Nam nên cái lạnh là rất hiếm, mà vào ngày Giang Sinh ở đây trời lại trở nên mát lạnh, chẳng phải giống như một món quà của ông già Noel tới mọi người sao!!! Cháu cám ơn ông già Noel ạ!!
Nhân tiện thì, mình có gieo vài hạt giống. Hồi trước mình đi cafe với Ly Na ấy, bạn ấy kể chuyện vài lần dọn chỗ hạt thừa mà chú vẹt của bạn ấy ăn bỏ dở, đem chúng đổ ra đất thì mọc lên đầy cây. Mình thấy hay ghê ấy, tại vì trong đống hạt trộn lẫn, không biết sẽ mọc ra cây gì, và chính điều đó làm mình thích thú. Nhưng mà khi đó chưa có nhu cầu, cũng ngại đi ra tiệm chim kiểng để mua nữa. Nhưng mà dạo này thấy Bông cứ tìm cỏ gặm nên mình quyết định ra tiệm mua hạt cho chim ăn về trồng thử.
Hôm nay, mầm của các loại hạt khác nhau đã cao được từng này rồi!!!
Mà trong đây chỉ là mình lựa ra để biết từ những hạt này sẽ phát triển thành cây gì thôi, chứ trong hộp xốp đặt ngoài ban công, mình cứ gieo đại tất cả lên đó.
Haa~ Thật mong chờ để xem chúng sẽ lớn lên thành cây gì ghê!
Hôm nay trời lạnh ghê~ Vui thật! Vì ở trong Nam cũng có thể cảm nhận được cái lạnh mùa đông thế này, đúng như mình mong ước. Mà, mấy nay thời tiết chính là kiểu như vậy, cho dù có nắng nhưng nhiệt độ lại khá thấp, tạo nên cảm giác ôn hòa. Vậy là bên cạnh tiết trời âm u không mưa không nắng, thì có nắng nhưng hơi lạnh là kiểu thời tiết thứ hai mình yêu thích.
À hôm nay ba gọi điện cho mình đấy, để nói về chuyện Tết này mong mình về Bắc. Vì gọi qua Zalo nên có thể thấy mặt ba, bà nội và cả chú Mạnh luôn. Ba mình bây giờ khác lắm, so với lần cuối mình gặp ba năm 2015 thì ba bây giờ mập lên và trông già dặn hẳn. Chú Mạnh cũng già đi. Chỉ có bà thì vẫn vậy, cứ như là ngưng đọng thời gian ấy, hoặc là, đã không thể già hơn được nữa.
Mà, đáng lẽ ở đó sẽ có thêm đứa em họ của mình nữa, nó là con trai của chú Mạnh, nhưng nó đã mất gần đây rồi, đột tử. Thằng bé ấy bẩm sinh bị thiểu năng, càng lớn tính tình càng nghịch ngợm, ương bướng. Mình hồi nhỏ vừa sợ vừa ghét nó, sợ vì không thể giao tiếp, không thể hiểu nó, và hay bị nó trêu, ghét là bởi vì mình không hiểu, mình khinh thường khuyết tật của nó. Sau này lớn lên mình cũng hiểu chuyện hơn, đối xử với nó hiền hòa hơn, nhưng nỗi sợ thì vẫn còn. Thực ra thì cũng chẳng phải mỗi mình mình, nghe ba và cả em họ khác của mình kể thì nó cũng gây nhiều phiền hà cho dân làng, hàng xóm lắm. Ở nhà, ngoài ba mình thì thật sự nó chẳng nghe lời ai cả, mà muốn mắng nó phải mắng tiếng Tày nó mới hiểu nữa chứ. Đó, bởi vậy khoản này là mình thua luôn, ngoài câu "lục mời pá mé kin khẩu" (con mời ba mẹ ăn cơm) và "kin nặm chứ pó" (uống nước nhớ nguồn) thì mình không nói được tiếng Tày! Mà trước kia nhà đã định gửi nó vào Trung tâm hỗ trợ trẻ chậm phát triển rồi nhưng vì bà nội thương nó, nhớ nó quá nên lại đón về. Rồi bà lại lo rằng sau này bà mất rồi không ai chăm nó chứ. Vậy mà một ngày nọ, bà bảo nó lấy nước ngâm chân cho bà, nó đang ngồi xuống đặt thau nước thì lịm đi và cứ thế mà mất.
Bữa đó mẹ mình gọi để báo tin cho mình rằng nó mất, mình rất không muốn thừa nhận điều này nhưng... mình thực sự đã thấy rất nhẹ nhõm cho chính mình. Hôm nay nghe mẹ báo ba sẽ gọi điện cho mình, kết bạn Zalo với ba đi, mình đột nhiên nghĩ tới chuyện đó và kể với Hường. Hường biết về đứa em họ chậm phát triển của mình mà. Và cậu ấy đã nói "cái chết thanh thản ha, giống như nó đã đòi đủ nợ nên đi ấy". Khi nghe vậy mình như vỡ òa bên trong (theo nghĩa tích cực), mình đã chỉ quan tâm đến sự ra đi của nó giải tỏa nỗi sợ trong mình như nào, còn Hường - người đã từng đối mặt với cửa tử và luôn băn khoăn về cái chết, đã nhìn nhận việc ấy như một sự giải thoát nhẹ nhàng, một đặc ân cho chính nó và cho cả mọi người. Điều ấy làm mình cảm thán trước nhân sinh. Rồi Hường bất giác nói:
"Tớ đã từng chuẩn bị cho cái chết của mình mà. Không biết em ấy liệu có suy nghĩ về việc mọi người sẽ cảm thấy sao trước cái chết của mình không nhỉ?"
Có không nhỉ? Mình tự hỏi.
Nhưng mà vẫn đáp lại Hường:
"Tớ nghĩ là vào khoảnh khắc nó lịm đi, nó cũng chẳng suy nghĩ được gì đâu. Nhưng mà, khi linh hồn nó hoàn toàn thoát khỏi chiếc lồng mang hình dạng một cơ thể thiếu thốn chức năng tư duy, có thể linh hồn nó sẽ nhìn thấu được nhiều điều hơn tụi mình bây giờ, và có thể lúc đó suy nghĩ của mọi người thế nào cũng chẳng quan trọng với nó nữa."
Không biết được.
Ayyyy da~~ Giáng Sinh mình không muốn viết những điều về cái chết thế này, nhưng mà tự dưng tâm trạng thành ra vậy đó. :)) Cuộc sống này thật vô thường. Có lẽ Tết tới đây mình nên về thăm quê nội nhỉ! Gặp bà nội phát!
Quay lại câu chuyện Giáng Sinh nào!!
Về tiệc Giáng Sinh tại công ty hôm thứ sáu. Bữa đó thực sự được ăn sashimi cá hồi đấy!
À trước đó thì có tiết mục trao đổi quà với nhau bằng hình thức bốc thăm may mắn nha. KD bốc được quà của mình - chiếc ghế gác chân, còn mình thì bốc trúng quà của anh Dương Hoàng - bộ đèn trang trí.
Mình đã mang đèn LED (một trong ba món trang trí anh Hoàng tặng) về nhà để chăng lên góc làm việc của mình và ━━━━ tèn tennnn~
Cảm giác ấm cúng quá đi!!
Ấy ấy, khoe chưa hết ảnh chụp ở công ty!Đây ạ! Đây là ảnh chụp với Nghi - the producer, hình được chụp bởi anh Minh. Trong chiếc ảnh này nhìn hai đứa (tự) thấy xinh đẹp nên mình rất thích.
Mà kiểu, dạo này có lẽ vì mình được làm việc trực tiếp cùng Nghi khá nhiều nên bắt đầu để ý Nghi nhiều hơn, thấy bạn ấy dễ thương. Ở Nghi toát ra một phong thái điềm tĩnh, từ tốn và ôn hòa khiến mình thực sự ngưỡng mộ ấy. Đương nhiên đó là bề ngoài thôi, mình chưa đủ thân để hiểu được nội tâm người ta như nào, nhưng với một đứa lúc nào bên trong lẫn bên ngoài cũng như một bãi chiến trường là mình, thì mình thực sự muốn được như Nghi. (Oẹc, cái tôi cao vút của mình vừa phản ứng là nó chẳng muốn giống ai hết, nó muốn là chính nó kìa, má ôi, cái gì hay và đẹp thì mình học theo thôi chứ không phải là trở thành giống y người ta nha, bình tĩnh tôi ơi!!! )
Cuối cùng thì xin được khoe chiếc hình xăm dán này ạ. Vân mua giấy in chuyên dụng để anh Dương Hoàng in thử hình mascot của mọi người lên và nó thành công nè!!!
\
Mascot cầm phóng lợn nhìn chiến phết nhờ!! =)))
Ăn tiệc ở công ty xong thì mình về nhà liền. Lúc mở cửa ra thấy Hường đang đứng cạnh bếp nấu ăn chờ mình về làm mình thấy vui lắm ấy! Thường thì khi nghĩ đến cảnh ở một mình thì hình ảnh đáng sợ nhất xuất hiện trong đầu mình chính là cảnh đi làm về mệt mà mở cửa ra trước mắt là căn phòng im lìm chìm trong bóng tối mà. :))) Nên cảnh tượng đối lập là có ai đó đợi ở nhà đang nấu bữa tối cho mình đương nhiên rất ấm áp rồi. Mà kể ra thì tháng này mình cũng đắp tiền vào mua đồ đạc và trang trí nhà cửa này nọ nhiều, thấy nó đẹp lên, nhiều cây xanh lên nên về nhà thấy an yên lắm. Thế là được rồi!
He he he he Mình vừa hoàn thành việc (của công ty) rồi, giờ đang chờ khách hàng phản hồi lại nên được ngồi chơi nè!!! Hé hé hé!! Thích cảm giác làm xong hết việc và tận hưởng khoảng thời gian trống kiểu này ghê!! Thế là mình tranh thủ cập nhật blog một tí về không khí Giáng Sinh ở công ty vậy! Hôm qua tụi mình vừa trang trí cây thông Noel xong đấy!!
Thông thường mọi người sẽ dùng quả châu, ngôi sao để trang trí, tụi mình thì xài cam, quế và quả thông. Ban đầu mình nghĩ nó sẽ lạ lắm nhưng thành quả cũng đẹp đấy chứ!!!
Thêm đèn led lên là hết sảy!!!!
Và
TA---------DA!!!
Dưới gốc thông là những hộp quà mà mọi người chuẩn bị để thứ sáu tuần này trao đổi quà với nhau!!
Một góc nhỏ khác cũng dễ thương ở công ty nè!!
Còn đây là góc làm việc của mình!!
(Vẫn còn giữ đồ trang trí từ hồi Halloween).
He he, mai sẽ là tiệc Giáng Sinh ở công ty! Nghe đồn sẽ được ăn sashimi bằng tiền nộp phạt đi trễ!! Hôm qua toàn bộ tiền phạt đã được moi ra hết rồi!!! He he!!!
Haaaa~ Vậy là đã qua một ngày thứ bảy!!! Dù còn hơi lấn cấn công việc nhưng mình nghĩ hôm nay mình đã hoàn thành tốt mục tiêu "dành trọn thứ bảy để làm điều mình muốn nhất lúc đó" đấy!! Và hôm nay thì mình tân trang lại chiếc tủ chén cũ thành tủ để đồ!!
Thực ra thì mình định để tới kỳ nghĩ lễ Tết Dương lịch thì mới làm cơ, vì kế hoạch ban đầu là mình sẽ sơn phần kim loại của tủ, chỉ dán decal phần kính thôi. Nhưng mà, thứ nhất là mình dị ứng với sơn xịt, thứ hai là mình không biết sơn, thứ ba là phòng mình rất nhỏ để sơn trong phòng, thứ tư là nếu kéo tủ ra phần sân trống của bãi giữ xe để sơn thì mình thấy ngại và phiền (vì cái tủ cũng khá cồng kềnh), và thứ năm là nếu sơn khung bằng màu trơn thì cảm thấy xấu, trong khi đó mình lại tìm được decal giả gỗ, mà phòng mình cũng nhiều đồ gỗ nữa, cho nên xài decal có thể sẽ đẹp hơn. Và kết quả còn hơn cả mong đợi!! Dán decal cũng không quá khó. Bây giờ màu tủ sáng lên nên cũng khiến cho phòng có cảm giác rộng và xinh xắn hơn ấy! Vui ghê ấy!!!
Mà kiểu dán tủ xong thì mình cứ băn khoăn là có nên vẽ lên không. Cho dù mình đã lên ý tưởng trang trí trước đó thì vấn đề là... mình vẽ tay xấu!!!! Cơ mà đắn đo một hồi thì cũng quyết định vẽ thử, xấu quá thì bóc bỏ lớp decal trắng rồi dán cái mới lên thôi, mình dư decal trắng mà!! Ừ, thế là triển!! Mình vẽ thứ mình thích vẽ và có thể vẽ: HOA!
Cơ mà... Cơ mà... Vẽ xong cảm thấy cái tủ trông như cái bình gốm sứ từ đời ông bà truyền lại ấy. Khá là không ưng. Và rồi sau đó mình bỏ đi dọn nhà. Trong lúc mở thùng đồ để cất đồ vào thì mình thấy cuốn lịch Gintama 2018 chị Ju tặng mình ngày trước.
Thực ra lúc mình được nhận nó thì đã qua 2018 rồi nên không dùng được, nhưng vì thích Gintama nên mình cứ giữ mãi nó như món đồ kỷ niệm. Nhưng mình ấy mà, quan điểm của mình là đồ vật sinh ra thì phải được sử dụng, đem đến cảm giác vui vẻ cho người sở hữu, chứ chỉ cất đi thì vô nghĩa quá (cất tiền bạc thì là phạm trù khác nha vì bản thân tiền bạc là một loại tài sản đảm bảo, chứ thường không phải vật tượng trưng cho một kỷ niệm nào đó thế này). Cho nên, quay lại chuyện chiếc tủ mới được tân trang, mình nảy ra suy nghĩ hay là dùng mấy tờ lịch cũ dán lên cánh tủ nhỉ? Như vậy cái tủ sẽ xinh hơn, bộ lịch cũ được sử dụng theo cách mới và bản thân mình sẽ có thể ngắm hình ảnh Gintama hàng ngày!!!
Tất nhiên!
Mình đắn đo chứ!! Bộ lịch rõ đẹp mà, lại chưa chắc dán lên liệu có ổn không. Nên thôi mình xé đỡ phần của tháng một để dán, đè lên lớp hoa đã vẽ trước đó luôn. Và không ngờ!!!
NÓ ĐẸP XỈU!!!
Phải thế này mới là tủ đồ của Igen Tea chứ huhu!!!
Mà do mình dùng keo sữa ấy, ban đầu dán lên, kiểu, giấy mỏng lại gặp ướt mà, nên mấy tờ lịch nhăn hết cả lại. Mình cũng hơi buồn buồn, nhưng kì diệu là giờ khi keo dần khô lại thì hình dán lại căng ra không còn nhăn nữa. Thực sự rất kì diệu ấy!!!!!!!! Xin được vỗ tay cho bạn keo sữa ạ!!
Vui thật ấy! Vì có thể tự tay thực hiện những điều mình muốn, làm ra những điều mà mình (sẽ) thích, vừa vui vừa thấy biết ơn tất cả ghê!!!
Bây giờ đi làm về, mình có thể ngồi ăn cơm cạnh chiếc tủ xinh xắn này, lúc nằm nghỉ thì có Bông với Tép bên cạnh, tưới cây xong có thể ngồi đọc truyện giữa đám cây ngoài ban công,... Ây, lúc này đây mình cảm thấy thật viên mãn mà!!
Mà tạm rời chủ đề cái tủ chút nhé! Mấy nay, lúc ngồi ngoài ban công, gió lạnh chốc chốc lại ùa qua, làm lòng mình có chút tâm sự. :))) Bởi vì mình đã và đang được tiếp xúc với nhiều người hơn hồi còn là freelancer, nên mình bắt đầu băn khoăn về cách mình ứng xử trong các mối quan hệ. Chuyện cũng bắt đầu từ việc nhóm bạn ở công ty mình từng nói chuyện được khá thân thiết, vậy mà sau đợt mình muốn ở một mình, tự dưng mình lại thấy gượng gạo với họ. Xong còn thêm những lần bạn bè rủ đi ăn uống mà suy nghĩ đầu tiên của mình luôn là "làm sao để từ chối" trong khi mình thực sự quý mến họ. Điều này làm mình thấy bản thân vừa hề vừa tệ. Mình kiểu, đang kẹt giữa hai thái cực suy nghĩ: "Mình thích có nhiều bạn bè bên cạnh" và "Mình thích được tận hưởng một mình".
Này, nếu không so sánh với hồi còn làm tự do, mà so sánh với đại học hoặc trở về trước nữa - về lại những ngày tháng mà mình cũng đi học, cũng gặp gỡ nhiều bạn khác, thì lúc đó so với bây giờ có gì khác nhau? Thực tình thì mình cũng không rõ lắm. Nhưng mà, dù từ cấp một hay lên tới cấp ba, mình luôn có bạn thân ở cạnh, nên như vậy là quá đủ, mình không thấy lạc lõng. Lên đại học thì mình có một mối bận tâm lớn hơn cả, chính là chuyên ngành của mình - mình quá ngán nó. Mình từng không ít lần cảm thán rằng "I don't belong here" mỗi khi trong lớp học tiếng Ý, nhưng đó là vì mình không thấy kết nối với tiết học, chứ không phải vì không kết nối được với bạn học! Ngoài ra, mình cũng tin là trước đây mình nghĩ ít hơn, và đổi lại, năng lượng thì dồi dào hơn bây giờ nữa.
Quay lại đoạn mình kẹt giữa hai thái cực, thực ra mình biết mình vẫn có thể cân bằng cả hai việc trên, vừa có bạn vừa có không gian riêng. Nhưng cảm giác vẫn thiếu thiếu gì đó. Mình không biết sao nữa.
Nghĩ đến vấn đề này làm cái sự vui vẻ hân hoan vì làm mới được cái tủ khi nãy của mình trôi vào dĩ vãng mất rồi!! Ôi xin lỗi bản thân!!!!
Mình ngủ đây! Sáng dậy còn phải đi họp phụ huynh cho thằng em nữa!!
Từ hồi đi làm mình thì thường được nghe người xung quanh nhận xét là "dạo này trông có da có thịt hơn hồi trước nhỉ". Thì đúng là mình có lên cân thật, từ 42 lên 44kg. Mà tại vì cân nặng của mình thì cũng thường dao động trong khoảng 42 - 43 kg nên mình không để ý lắm, từ lúc tốt nghiệp cấp ba đến giờ mình vẫn giữ nguyên mức cân nặng ấy. Sự trao đổi chất của mình vốn không tốt mà. Nhưng!!! Hôm qua, cả hôm nay nữa, mình đã tự cân lại (trên công ty có sẵn cân), thì!!!!!!!! Cân nặng của mình bây giờ là 46kg!!!!!!!!! LÀM THẾ NÀO CƠ? LÀM THẾ NÀO MÀ CÓ THỂ TĂNG 4KG CHỈ TRONG CHÍN THÁNG KHI CƠ THỂ NÀY CHÍN NĂM LIÊN TỤC KHÔNG HỀ TĂNG CÂN??? Thế là do mình lười vận động hơn hay do mình hạnh phúc hơn nên trao đổi chất cũng tốt hơn nhỉ? Nhưng có một điều chắc chắn là mình ăn uống và ngủ nghỉ nhiều hơn. Tuy vẫn còn thức khuya nhưng tần suất không còn nhiều và ngày nào cũng ăn cơm (chứ hồi còn làm tự do thì ăn linh tinh suốt).
Lại nói đến thể chất, thì từ sau khi đi khám da liễu và biết mình không bị nhiễm ký sinh trùng máu, cũng không có gì bất thường, thì như thể tâm lý được giảm căng thẳng phần nào, nên chứng nổi mày đay của mình cũng giảm đi ít nhiều, dù có lẽ việc khỏi hẳn là khó. Mình, có niềm tin rằng cơ thể mình có đủ khả năng để tự chữa lành, miễn là mình chăm sóc, quan tâm nó thật tốt. Tất nhiên là, việc yêu thương, chăm sóc bản thân cũng là điều mà mình phải tự học hỏi và luyện tập, từng ngày từng ngày một. Cũng không biết như thế nào, nhưng mình đang bắt đầu bằng việc hỏi han và lắng nghe cơ thể nhiều hơn.
Mình mua thêm một chiếc ghế cao nữa để ngồi ngoài ban công rồi (trong khi cái mua trước đó dùng để đặt bình nước). Có thể vừa ngồi vừa luồn bàn chân vào giữa bụi cây nhỏ, mình thấy thực sự rất thích, cảm giác giống như được đi chân trần trên bãi cỏ vậy.
Aa ~ Dạo này trời hay có gió và vì vậy buổi tối hơi lạnh. Thích ghê!! Thời tiết như này làm mình hóa thành mèo lười, muốn nằm ườn ở nhà cả ngày. Mà ở nhà thì mình lại ngứa tay muốn trang trí, chăm chút cho nó.
Mình muốn đặt một chậu cây leo vòng lên tường gần bếp này. Mình muốn mua thảm trải sàn. Mình muốn sơn cái tủ chén, biến nó thành tủ để đồ dễ thương! Aaa muốn làm nhiều thứ ghêêêêêêêêêêêêêêê!! Kỳ nghỉ lễ sắp tới nhất định phải sắm sửa mới được!!!!!!
Bây giờ là 2h27, đáng lẽ ra mình nên ngủ rồi, cơ mà ban nãy mới buông bút vẽ xuống, ra ban công ngó trời đêm xíu trước khi đi nằm thì mình thấy được sao băng!! Tâm trạng lên cao quá đi!!
Hôm nay, à, hôm qua chứ, mình nhận được thiếp mời từ chị Thư rồi ấy!!
Dễ thương xỉu!!! Bây giờ mình bắt đầu nghĩ tới nên vẽ gì làm quà tặng hai anh chị và sẽ mặc gì trong lễ cưới của họ rồi đấy!!
Mà ấy, mình đang cố gắng hoàn thành job vẽ sách để chốt hạ năm 2022 luôn. Mình nhận thấy nhờ có công việc tại Tree, dù ít dù nhiều thì mình cũng đang có sự ổn định dần dần, không phải lo nghĩ quá nhiều về vấn đề tài chính nữa. Hơn nữa trong thời gian làm việc, vì được vẽ liên tục với áp lực nhất định, mình thấy mình cũng lên tay và tư duy mĩ thuật được phát triển. Vì vậy mà năm sau mình muốn tập trung thực hiện các dự án cá nhân chứ không nhận vào nhiều công việc ngoài giờ nữa, để trước hết là thỏa mãn sở thích vẽ vời tự do, sau nữa là để tìm chính mình, tìm ra phong cách cho riêng bản thân.
Căn phòng hiện tại của mình ấy, nhỏ xíu nhưng vậy là đủ không gian với mình, có nhiều cây cối và mèo, cùng với nhiều món đồ xinh xắn khác nữa. Hôm nay thì mình mới mua một chiếc ghế gỗ (thay cho chiếc ghế nhựa đã đem cho Hường), một cách dễ dàng, kiểu tự nhiên nghĩ "a mình cần cái ghế gỗ để đây như này này" blah blah xong rồi lên xe ra tiệm nội thất hốt liền luôn. Giống như một giấc mơ vậy. Mình thích cảm giác tự do làm điều bản thân quan tâm thế này. Mình cũng thích cả việc mình có thể dốc sức quyết tâm, tập trung làm những việc gì đó nữa. Mình sẽ ghi nhớ trạng thái cảm xúc lúc này. Cho dù bên trong mình thường xuyên thấy bất an, tự ti, ghen tị hay ủ dột, thì một khoảnh khắc được an trú trong hiện tại cũng đủ giúp mình phục hồi và có thêm động lực.