Yo! Bây giờ là 23h38 ngày 30/11, và mình nghĩ tới lúc mình hoàn thành xong bài viết này thì chắc chắn là đã sang ngày 1/12 rồi đấy! Những ngày cuối của năm 2022 đang đến, thật kỳ lạ là mình không cảm thấy thời gian trôi nhanh như trước. Có lẽ nào do năm nay mình để ý nhiều hơn về các sự kiện, diễn biến và cảm xúc cá nhân, và mỗi một trải nghiệm đều "thấm đẫm" rồi để lại cho mình các bài học đáng nhớ chứ không phải kiểu vụt thoáng qua nên mình thấy như tất cả đều dài đẵng và chậm chạp không nhỉ? Hề hề... Ít nhất thì mình biết là năm nay mình quan tâm và lắng nghe bản thân nhiều hơn hẳn.
À mà ấy, hôm nay mình xin nghỉ phép một ngày, hôm qua thì xin về sớm. Lý do là vì mình cạn năng lượng quá, khó để tập trung vào công việc. Chả hiểu sao lại thế. Lúc trao đổi với "ban lãnh đạo", mình nói lý do muốn xin nghỉ phép là vì mình đang burn out nặng nề, mà hiện tại cũng đã làm xong hết những việc quan trọng nên mình cần một ngày để hồi phục, nhưng mà buồn cười là để nói được lý do đó thì chính mình đã rất ngượng ngùng, và người duyệt cho mình nghỉ cũng sượng ngang như mình luôn. Đáng lẽ mình có thể bịa đại ra một lý do nào đó điển hình như có việc đột xuất hoặc bị ốm thì sẽ nhanh chóng và dễ được thông cảm hơn là lý do để phục hồi sức khoẻ tinh thần nhỉ, nhưng mình lại chẳng muốn nói dối tẹo nào. Rõ ràng nếu như nói dối, cảm giác tội lỗi vì đã lớn như vầy mà vẫn không thể trung thực sẽ làm mình mệt mỏi và bị dày vò hơn nữa. Ghi chú: Đây là thời điểm tinh thần mình chạm đáy nên bất cứ một suy nghĩ tiêu cực nào cũng sẽ bị thổi phồng và trở nên nghiêm trọng hơn thường ngày. Có một khoảng thời gian mình còn thấy mệt mỏi đến độ chả còn sức mà chỉ trích bản thân nữa cơ. Nên như lúc này có lẽ còn nhẹ hơn hồi đó. =))))))))
Quay lại chuyện xin nghỉ, thì lý do của mình được chấp thuận. Cám ơn công ty! Và vì thế mình đã về nhà ngay chiều hôm qua. Cơ mà có một điều khiến mình thắc mắc! Ở công ty mọi người vẫn luôn tử tế, mình không hề bị gặp một hành động ứng xử tiêu cực nào từ bất cứ ai, công việc thì thoải mái nhẹ nhàng (chỉ là... công nhận dạo này có mỗi vẽ social post nên mình thấy hơi chán chán, kiểu vì nó ít thách thức sự sáng tạo ấy), thế thì tại sao mình lại thấy mệt mỏi khi đi làm? Rồi khi vừa về đến nhà, mọi sự chán nản, mệt mỏi liền biến tan. Qua video call, Natsumi có giải thích với mình rằng có thể mình đang mệt nên không thể tạo một bức tường năng lượng tốt xung quanh, thành ra dễ bị xâm phạm và ảnh hưởng bởi năng lượng không tốt có thể có từ bất cứ điều gì bên cạnh, nhưng khi về nhà thì có năng lượng lành của cây cối trong phòng nên mình thấy được an bình. Cũng có lý ha! (Nhưng mình không muốn nghĩ rằng nguồn tiêu cực là từ bên ngoài gây cho, dù mình biết Natsumi hẳn cũng không có ý đó khi diễn đạt).
Mà công nhận năng lượng của cây cối thật lành! ![]()

Chèn một chiếc ảnh phát!
À, và trước hôm xin nghỉ phép mình cũng đã vẽ một bức tranh cho bản thân. Lúc vẽ thấy tận hưởng ghê ấy! 
(Nhưng hôm sau thì vẫn xin nghỉ phép!
)
Mấy nay mình cứ suy nghĩ, mình cần được ở một mình đến thế à? Công nhận là ở một mình thoải mái và an ổn thật đấy. Nhưng mình vẫn còn thấy lấn cấn, vì chắc chắn khi nghĩ đến cảnh sẽ sống một mình, bên cạnh sự tự do thoải mái hân hoan, mình vẫn còn một chút nỗi e dè. Và mình tưởng tượng nếu mình nuôi thêm chó thì sao nhỉ, chắc chắn việc đầu tiên khi về nhà là sẽ ôm em ấy và cười thật lớn trong khi Bông và Tép thì đứng từ xa nhìn bằng ánh mắt ghen tị nhưng vẫn cố tỏ ra lạnh lùng để giữ giá.

Thế còn nếu như mình có người yêu? À... Từ sau khi thoát khỏi mối tương tư với người bạn kia, mình đã thấu được mùi vị thơm ngon của việc tự do không yêu đương ai cả, nên mình mới càng tin ở một mình mình sẽ tốt hơn. Nhưng mà lúc tự hỏi bản thân, "nếu bây giờ xin về nhà sớm vì burn out như vậy, và đợi ở nhà là người mình thương, thì mình sẽ vui mừng hay càng thấy mệt mỏi vì sự hiện diện của một người/nguồn năng lượng khác?", thì trong đầu mình đã xuất hiện hình ảnh mình nằm lên đùi người đó và chợp mắt trong năm phút trong khi người đó xoa đầu cho mình. Tuy chỉ là tưởng tượng, nhưng cũng cảm nhận được chút ấm áp. Câu trả lời là vậy, không phải mình cần ở một mình, mà chính xác là mình cần được yêu thương. Cảm nhận được yêu thương rồi, mình sẽ thấy được cả sự an toàn và bình yên.



A! Mấy bữa nay mình bị thèm ngọt nên cứ tìm đến nguồn đường là trà sữa (dù cho mình vốn không hảo ngọt và càng không mê trà sữa), mình uống liên tục, nên bắt đầu nổi mụn lên này!! Mình biết việc này cũng ảnh hưởng một phần bởi tâm trạng trì trệ của mình, có lẽ cơ thể đang ráo riết tìm nguồn năng lượng, cả vô hình lẫn hữu hình, và một trong số đó là năng lượng từ đường (hoá học), bất chấp việc nó có thực sự tốt hay không. Thương em, my body!

Thực ra thì cho tới lúc này mình vẫn còn thấy uể oải lắm, nhưng mà hôm nay ở nhà có chút thấy chán chán rồi, nên mình nghĩ một ngày nghỉ vậy là đủ!! Với cả, mặc dù đã tính là cho phép bản thân không làm bất cứ việc gì hôm nay, cuối cùng mình vẫn ngứa tay mà lên kế hoạch sắp xếp, trang trí lại cho căn phòng. (Kế hoạch lần này tuy có mua thêm đồ nhưng đồng thời cũng bỏ đi kha khá đồ lớn nên có thể coi là ok, tối giản hoá từ từ!
)
Hôm nay, vì không kiếm được kệ có kích thước đúng như yêu cầu nên mình đã đặt ván gỗ ép về để tự làm kệ để bát đấy (ừa, mình sẽ thanh lý chiếc tủ bát bự chảng của mình và chỉ giữ lại vừa đủ số lượng đồ dùng nhà bếp)! Gỗ ép vốn rất mềm nên mình hoàn toàn có thể ghim vít vào nó mà không cần khoan trước. Nhưng mà dù vậy vẫn rất mất sức. Mình nghĩ mình cần sắm thêm máy khoan nhỏ để sau này tự đóng đồ như ý, chưa kể việc này còn tiết kiệm tiền nữa!
.oO (Thấy mình nữ cường ghê!!) Thực sự việc đắm chìm trong công việc đổi mới chiếc ổ ấm cũng như tự làm đồ dùng, nội thất khiến mình vui và hào hứng cực kỳ ấy, chắc vì được kích thích sáng tạo đó nhỉ, hoặc để diễn giải theo cách khác thì là, đó là lúc mình cảm thấy mình có khả năng thiết lập nên cuộc sống mong muốn của chính mình, biến những điều ước của mình thành hiện thực. ![]()
![]()
Ôi này~ Dù tâm trạng có xấu thì lúc viết ra bao giờ mình cũng cảm thấy rất được giải toả ấy (cảm ơn blog!). Giờ mình bắt đầu có hứng muốn kể thêm chuyện khác rồi này!! 

Tuần trước, hôm 24/11, Hường rủ mình đi ăn ốc, mà lại vô tình hẹn trúng hôm mùng một âm lịch nên quán ốc đóng cửa, mà quanh đó lại có quán bánh cuốn Cao Bằng nên hai đứa mình liền ghé vào. Và oh yeahhh~ Sau mấy năm trời xa quê thì nay mình và Hường đã tìm lại được món ăn sáng của tuổi thơ!!! BÁNH CUỐN TRỨNG!!!!!
Bánh cuốn trứng này là kiểu tráng một lớp bánh rồi đập một quả trứng vào trong, hấp trong thời gian ngắn để trứng vẫn còn lòng đào và cho vào trong bát nước dùng. Kiểu, mình ít đi ăn ở ngoài ấy, nên từ khi vào Nam thì những lần mình ăn bánh cuốn trứng ấy, nó là trứng được đánh tan vào bột bánh cuốn và cuốn lại như thường cơ chứ không có để nguyên quả, hoặc nếu để nguyên quả thì cũng là ăn kiểu chấm nước mắm mà không phải là ăn trong bát nước súp như vậy. Tóm lại là, Hường và mình đã tìm được một chiếc vé về tuổi thơ đấy!! ![]()
Ăn xong thì mình đèo Hường đi vòng vòng. Lúc đi ngang qua chùa Pháp Hoa thì thấy giăng đầy đèn lồng, à thì ngày mùng một mà! Lần này đi hai đứa nên đỡ ngại, tụi mình quyết định ghé vào chùa thử. Đây là lần đầu tiên mình vào bước vào chùa Pháp Hoa đấy!!!
Chùa đẹp thật sự ấy!! Mỗi tội mình có chút xấu hổ khi mà không biết cách hành lễ ra sao nên chỉ có đi loanh quanh chụp ảnh và đứng trò chuyện với Hường.
Gần công ty mình cũng có một ngôi chùa lớn. Dạo này bắt đầu bước vào mùa khô rồi nên không còn mưa nữa, bầu trời cao hơn và nắng nhiều cùng những đám mây dày, bữa trong lúc đi lấy nước uống mình ngó ra nhìn trời thử thì thấy khung cảnh phía ngôi chùa đẹp quá bèn chụp lấy một tấm! ![]()
À ừa, đến đoạn này thì bắt đầu chỉ có khoe ảnh chụp trời là chính chứ mình hết tâm sự để viết ra rồi đấy! 
À ấy, trong Nam dù ảnh hưởng của mùa đông không rõ rệt nhưng mà cây cối vẫn biểu hiện cho thấy là đang chuyển mùa đó nha. Đám cây của mình bắt đầu rụng bớt lá và sinh trưởng chậm lại, tuy nhiên có vẻ như hợp khí hậu nên cây cẩm cù đợt này lại trổ nhiều mầm mới lắm và dây thường xuân cũng dài hơn. Mình thấy vui khi nghĩ rằng, dù là thời tiết nào, cây cối cũng thích nghi và sống cuộc đời tốt nhất của chúng.
Hôm chủ nhật vừa rồi mình thực hành Yoga Nidra buổi cuối cùng trong khoá với hướng dẫn của chị Diệp. Trong khoá thực hành này có bài mang chủ đề "gặp gỡ vị thầy tâm linh", nhưng mình toàn ngủ vào đúng lúc ấy, chỉ cho đến buổi cuối mình mới giữ được mình tỉnh để có thể nghe đến đoạn dẫn hướng cho mình có hình dung về người thầy tâm linh...
Thì ấy, mặc dù mình có tin vào tâm linh vũ trụ và có tìm hiểu ít nhiều nhưng thực sự mình vẫn chưa có khái niệm cụ thể về "người thầy tâm linh" đâu. Mà nếu để tưởng tượng, thì khi nhắc tới hai chữ "người thầy", một cách vô thức mình sẽ liên tưởng tới hình bóng ai đó.
Ngay kể cả trong ca thôi miên lượng tử mà mình từng thực hiện với sự dẫn dắt của chị Ngân và gặp được vị ấy, thì thầy cũng xuất hiện trong hình dáng "một người ngoài hành tinh cao khoảng hai mét trông giống một vị Yogi người Ấn" (cho dù kiếp đó mình đang ở Ai Cập), đại khái ban đầu thầy ở trong hình dạng giống con người. Chỉ sau đó khi đưa mình về thể linh hồn, thầy mới tan biến thành không còn tướng mạo, không thể nhìn thấy, nhưng mình vẫn cảm nhận được thầy ở xung quanh. Mình không nói rằng như thế nghĩa là trải nghiệm của mình với ca thôi miên có chứa những thông tin đúng/thật hay không, vì mình chẳng thể nào xác nhận được đâu, chỉ biết là sau ca đó mình được chữa lành rất nhiều nên vẫn coi như là đạt được mục đích. Quay lại, chị Diệp nói vị thầy tâm linh có thể là bất cứ hình dạng nào, đừng cố bám chấp vào một cá nhân cụ thể. Thực ra đây cũng là quan điểm của mình, chỉ là từ lúc thôi miên cho đến trước khi thực hành buổi Yoga Nidra này, mình không có cố gắng để mường tượng hình dáng vị thầy tâm linh của mình nữa. Phần vì mình mình khá thích "bản thể" không là gì cụ thể nhưng là tất cả xung quanh của thầy mà mình cảm nhận được trong ca thôi miên, phần vì mình cảm thấy có hình tướng hay không thì vị ấy chắc chắn vẫn đang tồn tại, nên việc nhìn thấy hay không đi nữa là không quan trọng (
ủa ý nghĩa hai vế mình nói y chang nhau mà!???
)
Cơ mà, trong buổi thực hành Yoga Nidra hôm đó, khi được chị Diệp dẫn và nhắc tới từ khoá "vị thầy tâm linh", trong vùng không gian nội tâm của mình lập tức xuất hiện hình ảnh một bông hoa. Lúc đó mình khá là choáng ngợp và nhanh chóng nhận ra, rằng mình thực sự đã luôn học được rất nhiều điều từ cây cối ấy.
Trong quá trình trồng và chăm sóc đám cây. Nhìn cây già rồi lụi tàn và mầm mới mọc lên, hoặc vào mùa khô lá rụng đi rồi chồi non nhanh chóng mọc lại, tất cả luân chuyển không ngừng, mình nhìn thấy sự vô thường ở đó.
Mình mua cây A cây B về trồng cùng nhau với mong muốn nó sẽ mọc theo dáng này dáng kia, nhưng chẳng bao giờ mình có thể quản lý được điều đó, cây cối mọc theo cách tự do của nó nhưng đồng thời cũng mang đến sự bất ngờ cho mình và vẻ đẹp độc nhất trong vườn nhỏ. Mình hiểu rằng, mình không thể kiểm soát kết quả, việc của mình chỉ là có tác ý và hành động, còn lại mọi thứ sẽ tự diễn biến theo cách đẹp/tự nhiên nhất nó có thể. Và mình biết rằng mình sẽ yêu cái kết quả đó.
Tự dưng lại nhớ đến câu "khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện". Có lẽ như trong trường hợp của mình thì, người thầy vốn đã luôn luôn ở đó, chỉ là mình đến giờ mới nhận ra (thêm một hình tướng mới của thầy). :))) Đoạn cuối trong ca thôi miên của mình ấy, chị Ngân có hỏi mình có biết/gặp lại những người mình thấy được khi hồi quy không, thì riêng vị thầy của mình, mình nói mình gặp rồi nhưng thầy không ở trong luân hồi kiếp này, thầy ở lại thế giới linh hồn và quan sát. Giờ mình mới hiểu ra chính câu nói của mình khi đó!!
Mình biết không chỉ cây cối đâu, bất cứ ai mình gặp, bất cứ sự kiện nào mình trải qua, có lẽ đều có hình bóng của vị thầy cao cả trong đó, để mình học cách nên người. ![]()
おはよう~
Hôm nay mình đã quyết định dậy sớm hơn thường ngày nên lúc này đang ngồi ngoài ban công và tranh thủ viết blog. Tầm này thì ở ngoài Bắc chắc đã bắt đầu lạnh rồi và cần đến áo bông, còn trong Nam thì đây là khoảng thời gian thời tiết dễ chịu nhất với mình, sẽ có nhiều hôm trời không nắng cũng chẳng mưa, nhiệt độ mát mẻ, có lúc hơi se se. Nếu lúc nào cũng thế này thì tốt, ha ha.
Đang ngồi cạnh đám cây nên mình cập nhật về chúng xíu! ![]()
Lan nước đã nở hoa rồi này!!
Heheheheheeeeeee~ Cuối cùng thì mình cũng đã có mascot tại công ty rồi đó!! ![]()
Công ty mình ấy, mỗi nhân viên khi làm việc trên ba tháng (chắc thế) sẽ "được cấp" một mascot ấy!
Người vẽ là anh Dương Hoàng!
Đây là bộ mascot hiện tại trong công ty.

Và mình đây!!! 
(Phiên bản này đã được chỉnh sửa để phù hợp làm avatar trên Telegram! ![]()
)
Yay yay~~ Vui quá là vui!!! ![]()
![]()
Yo! Cuối tuần rồi! ![]()
Lúc này trong phòng, mình chỉ bật mỗi chiếc đèn UV trên kệ, còn lại tắt hết. Ánh đèn lấp ló qua tấm rèm và lá cây đổ xuống bàn cảm giác như những tia nắng, hay là ánh sáng từ mặt trăng vậy ấy!!! ![]()
A a~~ I love my space!!
Hai tuần liên tiếp trước mình ngập mặt với công việc cùng chị Tidu. Mệt, và mỗi khi phải cắt bớt giờ ngủ để chạy cho kịp tiến độ thì mình đều tự hỏi tại sao phải cố gắng đến mức này, ý nghĩa cuộc sống là gì! =))))) Thế nhưng vài ngày sau xong việc và được nhận tiền thì mình lại vui sướng khôn nguôi! ![]()
Mà ấy, mình đã luôn ước được trúng vé số, chỉ cần mười triệu thôi để mình thanh toán hết các chi phí phát sinh bất chợt trong thời gian qua. Nhưng mà có lẽ chính vì mình không đủ tự tin cũng như thoải mái để nhận một khoản tiền từ trên trời rơi xuống đó mà Vũ Trụ đã gửi cho mình một kế hoạch thay thế. Và vậy là mình đúng thật đã có khoản tiền mong muốn, với chính sức lao động của mình, nên mình cảm thấy rất vui và biết ơn.
Dạo này mình mơ thấy nhiều điều khiến mình cảm thấy rất choáng ngợp, theo nghĩa tốt, mình nghĩ vậy. Về những chuyến đi xa, biển rộng, hiện tượng thiên nhiên và cả siêu nhiên hùng vĩ. Có thể là một lời nhắc nào đó chăng? Mình không biết. Cơ mà ấy, tháng sau mình dự tính sẽ đi rừng Nam Cát Tiên.
A a~ Cần phải đi thôi! Mình cần trở về với thiên nhiên, cần hơi rừng, cần mảng xanh, cần không khí trong lành!! Cần cả được ở một mình nữa!
Đây sẽ là lần đầu tiên mình đi du lịch một mình nên còn bỡ ngỡ nhiều điều. Mình không muốn nghĩ nhiều về kế hoạch lắm mà thích để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên hơn, nên hiện tại mình vẫn chưa quyết định đặt phòng. Nhưng mà lịch trình sơ sơ thì mình đã vẽ ra trong đầu rồi. Lần đầu nên cần chuẩn bị kỹ một chút chút! ![]()
![]()
Hôm thứ sáu mình đã xin nghỉ hai ngày đầu tuần rồi và anh Kei đồng ý, chỉ cần lúc đó không quá nhiều việc, nếu không thì nghỉ thứ hai thôi cũng được. Mình còn đang phân vân giữa việc nên ở đó ba ngày hai đêm hay bốn ngày ba đêm nhỉ? =))) Mà, xong đợt việc này đã, con tim mình sẽ chỉ dẫn tiếp! ![]()
![]()
Nhân tiện, nói tới chuyện công ty thì...
Chị Thái Anh đã xin tạm nghỉ hai tháng. Nhưng trước đó chị từng nói với mình là không có ý định đi làm công ty lại, nên chưa biết sẽ thế nào. Anh Tú cũng mới nói với mình hết tháng này sẽ nghỉ làm để tập trung cho dự án Sine của ảnh. Như vậy là trong một tháng, hai người sinh năm 94 đều nghỉ. Hầy... Đồng thời, anh Kei cũng thông báo rằng tuần sau sẽ có hai bạn mới vào, một người là 2D Artist, một người là Designer. Đúng nhờ, cuộc sống cứ thế vận hành và tiếp diễn.
Oẹc, không khí trở nên trầm mặc mất rồi! ![]()
Nên, mình sẽ kể về chuyện vui ở Tree nhé!
Hôm thứ sáu, ngày 28/10, thì có sự kiện hoá trang tại công ty nè! Ai hoá trang thì sẽ được nhận phiếu quà tặng (quà gì thì chưa biết, có lẽ phải sang tuần!
). Mình đã chọn bộ hoá trang đơn giản nhất là làm một con ma ấy, haha!
(Trong ảnh dưới này thì "con ma" là bé Thuỷ. Mình đã cho bé ấy mượn đồ mặc thử. Còn trang phục do Thuỷ chuẩn bị là bộ đồ... "cô gái bị đĩa bay hút"! ![]()
![]()
)
Và đây là hình chụp toàn thể! ![]()
![]()
![]()
Năm sau không biết sẽ còn hoành tráng và nhiều sắc màu hơn thế nào đây nhỉ? ![]()
À ấy! Trước Halloween thì có ngày 20/10 - Ngày Phụ Nữ Việt Nam. Nên hôm đó phái nữ tụi mình cũng được tặng quà nữa! ![]()
![]()
Và trước đó nữa, ngày 14/10 thì công ty tổ chức sinh nhật chung cho những người sinh trong tháng 10, mà cụ thể là Nghi và mình!! ![]()
![]()
Hôm đó mình đã được công ty tặng một món quà là chiếc bình nước in đầy hoa, anh Kei bảo "là vì anh thấy trên bàn mình đầy hoa nên..." ![]()
![]()
![]()
Tháng 10 đúng là tháng sự kiện đối với mình mà!! ![]()
![]()
![]()
Chuyển sang chuyện khác ha!
Cuối cùng thì mình cũng đã đi khám sức khoẻ để tìm nguyên nhân chứng mày đay của mình. Mất hai ngày để có kết quả xét nghiệm máu và... Tin tốt là không có gì bất thường, mình không bị nhiễm ký sinh trùng máu, chức năng gan thận bình thường, các chỉ số về máu cũng ổn cả. Tin không tốt lắm là mình không biết nguyên nhân chính xác tại sao mình lại bị nổi mày đay và như vậy, mình chỉ có thể uống thuốc để tạm ngưng các triệu chứng trong vòng hai mươi tư giờ thay vì có thể trị dứt điểm. Nhưng thế vẫn còn tốt hơn là bị nhiễm ký sinh trùng nhề!! Mình sẽ chú ý ăn uống để hệ miễn dịch hoạt động tốt! ![]()
![]()
Đó, tình hình thể chất thì là vậy, còn tinh thần thì... Mình thường xuyên thấy bị mất năng lượng, nhưng có lẽ bởi vì ở nhà luôn có mấy bé cây xanh rì mạnh mẽ nên mình nhanh chóng được sạc đầy lại cục pin tinh thần mỗi khi về nhà chăng? ^^
Củ bình vôi giờ lớn từng này nè!!!
Mình còn bắt đầu trồng thêm một số loại môn và cả rêu nữa.
Thêm cả dương xỉ và chiếc chậu hình ếch nè!
Phòng trọ hiện tại ít cửa nên tối hơn những chỗ trước đây mình ở, vì vậy mình bắt đầu chuyển sang trồng cả những loại cây trong nhà thay vì chỉ các cây cho hoa và dương xỉ như trước. Mà thế giới các loài cây trong nhà (cây ưa bóng) thực sự đỉnh đấy, chúng phát triển những chiếc lá bự và nhiều kiểu dáng thú vị làm mình mê mẩn luôn!!! ![]()
Giờ mình ra ban công hoặc ngồi tại bàn làm việc cũng đều có đầy cây và mèo xung quanh để sạc pin cho mình!
![]()
![]()
![]()
Chuyện ngoài lề! Lúc ở tiệm cây cảnh mình thấy có xương rồng ông lão nhìn thú vị lắm nè!
Tuy không thích xương rồng lắm nhưng mà nhìn tụi này mình thấy cưng quá trời quá đất ấy!
Cơ mà trông vậy chứ lớp lông trắng của tụi nó vốn là gai nên chạm vào không thấy êm ái gì cả! ![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Thôi, viết tới đây thôi, hết chuyện rồi (hoặc không nhớ ra để kể).
Đi ngủ nào!! ![]()