Hôm nay là ngày 15/11 Âm lịch đấy, trăng tròn, và yeah, lần này thì từ ban công phòng mình đã có thể nhìn thấy trăng rồi!!
Sự vận hành của các hành tinh thật thú vị!!!
À, đầu năm sau chị Thư sẽ kết hôn 
, mình sắp nhận được thiệp mời từ chị rồi đấy. Chà chà! Đây, chính xác sẽ là lần đầu tiên mình dự đám cưới với tư cách là bạn cô dâu/chú rể chứ không phải họ hàng hay hàng xóm đi dự thay cho bố mẹ gì đó đấy! Vừa háo hức vừa hồi hộp ghê!! 
Hôm chủ nhật vừa rồi mình với Joy có hẹn cùng Tú Nhi và Keily. Vì giờ đứa nào cũng đã đi làm và... đều còn độc thân, nên chủ đề câu chuyện chủ yếu là về công việc và các mối quan hệ xung quanh. Keily là người duy nhất trong cả đám ra trường đi làm đúng ngành, đã thế cậu ấy còn yêu tiếng Ý đến độ quyết tâm ra Hà Nội thi lấy thêm chứng chỉ của ngôn ngữ này vì cảm thấy bằng đại học không đủ chứng thực năng lực của cậu ấy. Tú Nhi thì làm việc cho nhãn hàng, là dạng marketing, nên bằng một sự dây mơ rễ má nào đó, mình và cậu ấy đều có chung người quen trong ngành quảng cáo.
Không biết liệu trong tương lai có khi nào công ty của Tú Nhi sẽ đặt làm quảng cáo bên công ty mình không nhỉ? ![]()
(Mình với Joy thì ở chung nhà với nhau rồi nên khỏi cần kể thêm về cậu ấy ha!!!)
:)) Ây mà... Kể ra thì khóa của tụi mình đã kết thúc từ tận 2019 đấy chứ. Và mình vẫn buồn cười mỗi khi nghĩ lại chuyện khoảng hồi năm nhất, năm hai đại học gì đó, mình từng có suy nghĩ chắc tới lúc ra trường sẽ chẳng có bạn nào trong lớp nhớ mình là ai đâu vì mình cứ tự tách biệt bản thân ra ấy
! Thế mà có vẻ như ngược lại, vài bạn học cũ tới giờ vẫn liên hệ với mình để tâm sự hay hỏi han này nọ, có bạn còn đặt mình thiết kế và vẽ ấn phẩm cho tiệm trà sữa của bạn ấy, hợp tác rất vui vẻ. Có lẽ mình đã luôn thổi phồng sự cô độc của bản thân chăng?
Trong buổi hẹn hôm đó ấy, Keily vì có tìm hiểu chút về Thần Số Học nên đã xem thử cho cả bọn. Tới lúc xem cho mình thì Keily cứ tặc lưỡi chép miệng mãi thôi. Tại là, bảng số của mình có quá nhiều số 1, những bốn số, và còn là "ốc đảo" số 1. Đã thế, mình lại chọn nickname là Tea nên nếu mà kết hợp cả tên thường gọi với ngày sinh thì bảng số cá nhân thành ra có tận năm số 1! Chà... :)))
Ngoài ra, theo như Keily, mình bị trống mấy ô số, tạo nên hai mũi tên "hoài nghi" và "nhạy cảm". Nhưng trong khi Keily tỏ ra lo ngại và "cảnh báo" về tính nghiêm trọng của việc sống hoài nghi, nhạy cảm cũng như khuyên nhủ mình cần phải thay đổi thế này thế kia, thì mình lại không cảm thấy có vấn đề gì. Không phải mình không công nhận điều cậu ấy nói. Mà thực tế là mình đã biết bản thân mình như vậy từ trước cả khi mình biết tới Thần Số Học.
Mình không chắc tính "hoài nghi" mà mũi tên trống trong Thần Số Học đại biểu là mang ý nghĩa cụ thể sao, nhưng tính hoài nghi ở bản thân mình được thể hiện ở việc từ bé mình đã luôn tò mò và thắc mắc rất nhiều về mọi thứ. Càng lớn, càng biết nghĩ nhiều thì mình càng có lắm câu hỏi hơn. Ví dụ như khi mình làm một việc tốt, mình cũng tự hỏi động lực mình giúp người ta là vì mình thực sự thương cảm cho người ta hay là vì mình muốn được tự mình công nhận bản thân tốt đẹp, có ích cho đời. Mình hoài nghi cả về chính mình. Hay như việc mình không lậm việc coi bói Tarot dù nó khá hay khi đang phải đắn đo ra quyết định, vì đơn giản là mình không thấy đủ tin tưởng, liệu rằng điều mình nhận được từ các lá bài có thực sự là thông điệp Vũ Trụ không, hay nó phần nào chỉ là lời khuyên rất chủ quan và đầy thiên kiến từ reader. Blah blah.
Tất nhiên, cho dù mình coi tính hoài nghi này là lẽ tự nhiên, là một phần bản chất của mình, mình vẫn nhận thức được những bất tiện nó gây ra. Điển hình như là, mình không thể hoàn toàn tận hưởng lời khen của người khác nếu bản thân mình khi đó còn chưa tự công nhận chính mình. Mình nghĩ rằng sự tự ti trong mình đã nuôi dưỡng tính hoài nghi đó. Cũng có thể còn nhiều yếu tố khác nữa dung túng cho nó. Mình nhận biết và chấp nhận, cũng có tác ý muốn chuyển hóa, một cách từ từ, mình cho phép bản thân mình thay đổi chậm rãi như vậy.
Tính nhạy cảm thì khỏi cần bàn thêm rồi ha. Mình nhạy cảm cực kỳ chứ còn gì nữa!!! Nhưng mà đâu chỉ mỗi thế (mình còn cả ngàn tính xấu và tệ hơn thế nhiều 
). Cho dù mình hoài nghi hay nhạy cảm quá đỗi, bên trong mình còn có cả tình thương cho chính bản thân, và ngày ngày mình vẫn học hỏi cách để yêu thương và bao dung chính mình nhiều hơn. Và cái sự yêu này giúp chuyển hóa phần nào những hoài nghi và nhạy cảm đó. Mình, nhắc lại, mình cho phép bản thân thay đổi một cách chậm rãi.
Keily lâu rồi mới gặp lại mình, trước đó hai đứa mình cũng không nói nhiều về chủ đề nội tâm, nên việc cậu ấy không biết về hành trình phát triển bản thân của mình, nói những điều mình đã biết từ trước về chính mình và đưa ra cho mình lời khuyên là hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng khổ cái, kiểu, mình rất dễ nổi cáu, nói rộng hơn thì là dễ bộc phát cảm xúc, nên là khi Keily - dựa trên chỉ mấy con số ngày tháng năm sinh - liền kết luận về toàn bộ con người mình và đưa ra quá nhiều lời khuyên, còn có hơi hướng áp đặt, như muốn mình phải thấy được nó nghiêm trọng ra sao và thay đổi liền đi, mình đương nhiên thấy chút khó chịu. Mình sau đó đã nói với Keily rằng mình hiểu mình ra sao và biết rằng tốc độ nào là phù hợp nhất với bản thân, cậu ấy sau cùng cũng gật đầu.
Hầy, chính mình trong quá khứ cũng nhiều lúc cho lời khuyên mà không để ý xem người nghe có thực sự đang cần không. Chắc đã vô tình làm nhiều người khó chịu vì thế. Thật xin lỗi các bạn!! ![]()



Chuyển chủ đề xíu nhề!!
Hôm nay bức hình này mình thấy bức hình "Your Mantra for 2023" này hai lần, một là chị Diệp gửi vào nhóm Yoga Nidra, một là thấy chị Du Khánh chia sẻ về. Thế nên mình cũng nghía thử!
● MIRACLE

● SELF CARE
● ATTITUDE
● CONNECTION 
Mình không biết phải hiểu "Attitude" ra sao vì trong tiếng Việt, "thái độ" là một danh từ mang tính trung lập, thường cần theo sau bởi một tính từ để có thể hiểu được đầy đủ nghĩa nhất. Ví dụ như "thái độ tốt", "thái độ vô lễ", hoặc hiếm hơn là trong câu "mày đừng có mà thái độ...!" thì ở đây nó này vốn là cách nói tắt cùa "mày đừng có mà tỏ cái thái độ không tốt đấy ra". Thắc mắc quá, mình đem hỏi chị Diệp và liền nhận được câu trả lời cực kỳ tâm đắc thế này:




