Trời lạnh và chuyện Giáng Sinh | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Merry Christmas!!!

image

 

Hôm nay trời lạnh ghê~ Vui thật!キラキラ Vì ở trong Nam cũng có thể cảm nhận được cái lạnh mùa đông thế này, đúng như mình mong ước. Mà, mấy nay thời tiết chính là kiểu như vậy, cho dù có nắng nhưng nhiệt độ lại khá thấp, tạo nên cảm giác ôn hòa. Vậy là bên cạnh tiết trời âm u không mưa không nắng, thì có nắng nhưng hơi lạnh là kiểu thời tiết thứ hai mình yêu thích. ほんわか

 

À hôm nay ba gọi điện cho mình đấy, để nói về chuyện Tết này mong mình về Bắc. Vì gọi qua Zalo nên có thể thấy mặt ba, bà nội và cả chú Mạnh luôn. Ba mình bây giờ khác lắm, so với lần cuối mình gặp ba năm 2015 thì ba bây giờ mập lên và trông già dặn hẳn. Chú Mạnh cũng già đi. Chỉ có bà thì vẫn vậy, cứ như là ngưng đọng thời gian ấy, hoặc là, đã không thể già hơn được nữa.

 

Mà, đáng lẽ ở đó sẽ có thêm đứa em họ của mình nữa, nó là con trai của chú Mạnh, nhưng nó đã mất gần đây rồi, đột tử. Thằng bé ấy bẩm sinh bị thiểu năng, càng lớn tính tình càng nghịch ngợm, ương bướng. Mình hồi nhỏ vừa sợ vừa ghét nó, sợ vì không thể giao tiếp, không thể hiểu nó, và hay bị nó trêu, ghét là bởi vì mình không hiểu, mình khinh thường khuyết tật của nó. Sau này lớn lên mình cũng hiểu chuyện hơn, đối xử với nó hiền hòa hơn, nhưng nỗi sợ thì vẫn còn. Thực ra thì cũng chẳng phải mỗi mình mình, nghe ba và cả em họ khác của mình kể thì nó cũng gây nhiều phiền hà cho dân làng, hàng xóm lắm. Ở nhà, ngoài ba mình thì thật sự nó chẳng nghe lời ai cả, mà muốn mắng nó phải mắng tiếng Tày nó mới hiểu nữa chứ. Đó, bởi vậy khoản này là mình thua luôn, ngoài câu "lục mời pá mé kin khẩu" (con mời ba mẹ ăn cơm) và "kin nặm chứ pó" (uống nước nhớ nguồn) thì mình không nói được tiếng Tày! Mà trước kia nhà đã định gửi nó vào Trung tâm hỗ trợ trẻ chậm phát triển rồi nhưng vì bà nội thương nó, nhớ nó quá nên lại đón về. Rồi bà lại lo rằng sau này bà mất rồi không ai chăm nó chứ. Vậy mà một ngày nọ, bà bảo nó lấy nước ngâm chân cho bà, nó đang ngồi xuống đặt thau nước thì lịm đi và cứ thế mà mất.

 

Bữa đó mẹ mình gọi để báo tin cho mình rằng nó mất, mình rất không muốn thừa nhận điều này nhưng... mình thực sự đã thấy rất nhẹ nhõm cho chính mình. Hôm nay nghe mẹ báo ba sẽ gọi điện cho mình, kết bạn Zalo với ba đi, mình đột nhiên nghĩ tới chuyện đó và kể với Hường. Hường biết về đứa em họ chậm phát triển của mình mà. Và cậu ấy đã nói "cái chết thanh thản ha, giống như nó đã đòi đủ nợ nên đi ấy". Khi nghe vậy mình như vỡ òa bên trong (theo nghĩa tích cực), mình đã chỉ quan tâm đến sự ra đi của nó giải tỏa nỗi sợ trong mình như nào, còn Hường - người đã từng đối mặt với cửa tử và luôn băn khoăn về cái chết, đã nhìn nhận việc ấy như một sự giải thoát nhẹ nhàng, một đặc ân cho chính nó và cho cả mọi người. Điều ấy làm mình cảm thán trước nhân sinh. Rồi Hường bất giác nói:

 

"Tớ đã từng chuẩn bị cho cái chết của mình mà. Không biết em ấy liệu có suy nghĩ về việc mọi người sẽ cảm thấy sao trước cái chết của mình không nhỉ?"

 

Có không nhỉ? うーん Mình tự hỏi.

Nhưng mà vẫn đáp lại Hường:

 

"Tớ nghĩ là vào khoảnh khắc nó lịm đi, nó cũng chẳng suy nghĩ được gì đâu. Nhưng mà, khi linh hồn nó hoàn toàn thoát khỏi chiếc lồng mang hình dạng một cơ thể thiếu thốn chức năng tư duy, có thể linh hồn nó sẽ nhìn thấu được nhiều điều hơn tụi mình bây giờ, và có thể lúc đó suy nghĩ của mọi người thế nào cũng chẳng quan trọng với nó nữa."

 

Không biết được.

 

Ayyyy da~~ Giáng Sinh mình không muốn viết những điều về cái chết thế này, nhưng mà tự dưng tâm trạng thành ra vậy đó. :)) Cuộc sống này thật vô thường. Có lẽ Tết tới đây mình nên về thăm quê nội nhỉ! Gặp bà nội phát!

 

image

 

Quay lại câu chuyện Giáng Sinh nào!!

 

Về tiệc Giáng Sinh tại công ty hôm thứ sáu. Bữa đó thực sự được ăn sashimi cá hồi đấy! 寿司よだれ

 

 

À trước đó thì có tiết mục trao đổi quà với nhau bằng hình thức bốc thăm may mắn nha. KD bốc được quà của mình - chiếc ghế gác chân, còn mình thì bốc trúng quà của anh Dương Hoàng - bộ đèn trang trí.

 

 

Mình đã mang đèn LED (một trong ba món trang trí anh Hoàng tặng) về nhà để chăng lên góc làm việc của mình và ━━━━ tèn tennnn~ imageimageimage

 

 

Cảm giác ấm cúng quá đi!! ラブ

 

Ấy ấy, khoe chưa hết ảnh chụp ở công ty!Đây ạ! Đây là ảnh chụp với Nghi - the producer, hình được chụp bởi anh Minh. Trong chiếc ảnh này nhìn hai đứa (tự) thấy xinh đẹp nên mình rất thích.

 

 

Mà kiểu, dạo này có lẽ vì mình được làm việc trực tiếp cùng Nghi khá nhiều nên bắt đầu để ý Nghi nhiều hơn, thấy bạn ấy dễ thương.  Ở Nghi toát ra một phong thái điềm tĩnh, từ tốn và ôn hòa khiến mình thực sự ngưỡng mộ ấy. Đương nhiên đó là bề ngoài thôi, mình chưa đủ thân để hiểu được nội tâm người ta như nào, nhưng với một đứa lúc nào bên trong lẫn bên ngoài cũng như một bãi chiến trường là mình, thì mình thực sự muốn được như Nghi. (Oẹc, cái tôi cao vút của mình vừa phản ứng là nó chẳng muốn giống ai hết, nó muốn là chính nó kìa, má ôi, cái gì hay và đẹp thì mình học theo thôi chứ không phải là trở thành giống y người ta nha, bình tĩnh tôi ơi!!! )

 

Cuối cùng thì xin được khoe chiếc hình xăm dán này ạ. Vân mua giấy in chuyên dụng để anh Dương Hoàng in thử hình mascot của mọi người lên và nó thành công nè!!!

 

\

 

Mascot cầm phóng lợn nhìn chiến phết nhờ!! =)))

 

Ăn tiệc ở công ty xong thì mình về nhà liền. Lúc mở cửa ra thấy Hường đang đứng cạnh bếp nấu ăn chờ mình về làm mình thấy vui lắm ấy! Thường thì khi nghĩ đến cảnh ở một mình thì hình ảnh đáng sợ nhất xuất hiện trong đầu mình chính là cảnh đi làm về mệt mà mở cửa ra trước mắt là căn phòng im lìm chìm trong bóng tối mà. :))) Nên cảnh tượng đối lập là có ai đó đợi ở nhà đang nấu bữa tối cho mình đương nhiên rất ấm áp rồi.  Mà kể ra thì tháng này mình cũng đắp tiền vào mua đồ đạc và trang trí nhà cửa này nọ nhiều, thấy nó đẹp lên, nhiều cây xanh lên nên về nhà thấy an yên lắm. Thế là được rồi! おねがい

 

 

(Hình ảnh cây Bông Noel.image)