Hóa ra rằng chứng nổi mày đay dị ứng của mình là do thiếu canxi thật! Từ hồi uống viên bổ sung canxi thì liền khỏi hẳn. Thế mà mình đã từng lo bị bệnh gan hay nhiễm ký sinh trùng máu đấy, đi làm xét nghiệm máu hết cả tiền triệu. Nhưng được cái là nhờ thế mà (trộm vía) khẳng định mình không bị bệnh về máu. 

Mà... Dạo này mình bắt đầu cảm thấy thích thích vị cồn rồi đấy. Nhè nhẹ thôi. Thích cả việc gần đêm đi ra cửa hàng tiện lợi mua đồ nhậu nữa. 
(Loại nước mình đang uống - Nước ép táo lên men với nồng độ cồn 4.5% 
).
Mình nhận thấy mình ngày càng trở nên dễ cáu giận hơn, cho dù chỉ bộc phát lên rồi tan biến liền đi nữa. Ví dụ như ngày trước nếu đi ra đường và gặp phải tình huống giao thông bất lợi mà người khác gây ra cho mình, thực tình mình chỉ muốn cho qua liền để tránh phiền phức, nhưng giờ thì khi gặp chuyện kiểu vậy, ngay lập tức mặt mình sẽ nhăn lại và trong đầu bật ra câu chửi thề. Rất nhiều những tình huông khác mà nếu là mình trước đây thì sẽ dễ dàng bỏ qua hoặc không bị phiền lòng, nhưng giờ thì mình thấy tức liền luôn.
Không chỉ vậy, mình cũng trở nên đóng mình trước các mối quan hệ xung quanh. Thực ra hồi về quê nội mình thấy thoải mái với tất cả mọi người ở nơi ấy nha, nhưng khi trở lại miền Nam thì liền sinh ra cảm giác không muốn gặp bất cứ ai cả. Mình đã hủy mấy kèo rồi. Đương nhiên mình thấy cô đơn chứ, đương nhiên mình vẫn muốn có bạn chứ, đương nhiên mình thích được nói chuyện và đi chơi chứ!!! Nhưng ở đây lúc nào mình cũng cảm thấy như bị cạn kiệt năng lượng.
Aa... Cảm giác như mình đang trở nên tồi tệ đi vậy...
Hoặc có lẽ mình đang dần không còn phù hợp với nơi này nữa.
Nhưng mình muốn kiếm nhiều tiền và ở đây thì cho mình cơ hội để mình được làm việc với khả năng tốt nhất của mình. Nên, mình muốn ở đây thêm chút nữa. 





Xin lỗi thành phố này vì để cậu phải tiếp tục chứa chấp mình cùng những năng lượng xù xì của mình thêm một thời gian nữa nhé!! 
Mình dù sau này có ở đây tiếp hay không, thì bây giờ cũng đang tìm cách để trở nên dễ thương hơn và tích cực hơn ấy cậu!! Xin cậu dành cho mình một ít kiên nhẫn nhé!! 
Chuyển chủ đề!
Hà mới gửi tặng mình một chiếc áo thun in hình ba chị em mình đi chơi ở Thác Bản Giốc. Con bé nói là đi hội chợ thấy người ta in áo vậy nên liền đặt một cái để tặng mình làm kỷ niệm. 

Thực sự là xúc động quá mà!!!
Thời gian gặp hai đứa em cùng cha khác mẹ chỉ vỏn vẹn mấy ngày, mà chúng dành tình cảm cho mình nhiều quá!!
Bên lề xíu, mình thấy có chút hổ thẹn trước sự quan tâm của em gái mình, vì mình nghĩ mình sẽ khó mà có thể trở nên quý mến ai đó nhanh và nhiều như vậy. Mình không biết nhìn nhận về bản thân như này liệu có quá khắc nghiệt, nhưng đôi lúc mình thấy mình giống như một miếng bọt biển khô chỉ biết hút và giữ lại hết thảy những gì nhận được chứ không biết cách cho đi vậy đó. Có lẽ, trước mắt mình cần học cách để nhìn thấy rằng mình vốn đủ đầy (mình ý thức được điều đó nhưng những "kinh nghiệm" từ quá khứ đang ngăn mình tin vào điều ấy, nên dù giờ có thể viết ra thành câu chữ thế này đi nữa thì về mặt cảm xúc, mình lại không thấy được như vậy. Cho nên mới phải học thôi!!!)
Chuyển chủ để tiếp ạ!!
Muốn có điện thoại gấp quá điiiiiiiiii!!! Tháng 3 này Docomo sẽ phát hành dòng điện thoại gấp này. Có bản màu trắng cực xinh luônnnnn!! 

Mình đã nhắn liền cho chị Valar để hỏi về việc mua giùm nó cho mình, nhưng xem ra không đơn giản rồi. Chị bảo tại vì có pin nên có lẽ là không vận chuyển được, trừ khi gửi xách tay, nhưng chị lại không quen bên dịch vụ nào uy tín cả!!!
Nhưng mà mình không bỏ cuộc đâu, mình sẽ tìm cách để tậu ẻm về!!!
Thôi đi ngủ đây, mai mình còn đưa mẹ ra sân bay!
