Đây là bài viết của bạn Tea khi bạn đang trong giai đoạn chán nản, kéo dài từ sau kỳ nghỉ tết đến tận bây giờ và chưa có dấu hiệu kết thúc sớm.
Bây giờ là 00h29. Mình đang đứng ngoài ban công, trời có gió thoảng rất mát. Mình thích cái sự mát mẻ này!! 
Sáng nay (là sáng chủ nhật) mình đã dọn dẹp vườn cây nhỏ của mình, lôi từng chậu cây ra để cắt tỉa và bón phân cho nó. Mình bỏ bê chúng quá lâu rồi, thật thấy có lỗi. Ban đầu mình vốn đặt nhiều cây hoa, giờ thì chỉ toàn lá là lá. Nhưng mình không có ý định sẽ mua thêm cây mới về.
Dạo này trong đầu mình chỉ toàn tư tưởng muốn về lại Bắc. Vì ở đó có nhà của mình (nên không phải trả tiền trọ, mua nội thất không cần tính toán đến ngày chuyển đi). Mình muốn có căn phòng thực sự của bản thân, muốn có khu vườn riêng để trồng gì thì trồng mà không phải lo lắng một ngày sẽ phải dọn chúng đi, đặc biệt có thể trồng hoa mơ, hoa hồng và các giống hoa xứ lạnh khác (những loài mình thích trồng trong này đến tầm mùa hè thì chết dần vì quá nóng).
Giờ mình chịu khó làm việc để kiếm tiền về cải tạo nhà phát đã. Mà ai biết đâu ấy, có khi bây giờ mình đang trong giai đoạn muốn về Bắc, nhưng vài tháng/năm nữa lại thích ở đây tiếp thì sao. Vì hồi năm hai đại học mình cũng từng có ý định học xong thì rời thành phố này liền để đi ở ẩn mà, sau rồi thì học được cách thích nghi và trở nên yêu mến nơi đây.
Ở đây đúng là tiện nghi thật ấy! Nhưng sau mấy lần phải chuyển nhà một cách bất đắc dĩ chỉ trong ít thời gian, cộng với công việc đang ngày càng cuốn mình vào guồng quay (không có ý chê công việc nhé vì mình thích nó, chỉ là mình không có nhiều thời gian cho sở thích khác và cho cả sự lười biếng của bản thân), khiến mình muốn tìm về nơi thân thuộc - nơi cho mình sự an yên và chắc chắn.
Nếu mình xịn tới mức làm ra được đủ tiền để mua nhà trong thành phố này thì mình có mua không nhỉ? Ồ, mua chứ! Rồi cho thuê lại và nếu công việc khi đó cho phép thì mình vẫn về Bắc ở thôi. VÌ Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH KHÔNG THỂ TRỒNG ĐƯỢC CÂY MƠ! 


Aaa~ Không biết viết vậy, ít lâu nữa đọc lại có thấy buồn cười bản thân không đây!!
À mà ấy, tính đến hôm nay thì mình đã đi làm công ty được một năm (mấy ngày) rồi đấy!! Lúc đầu cứ lo không trụ được lâu vì tính mình dễ bỏ cuộc, nhưng tới đây thì xin được vỗ tay cho sự cố gắng của chính mình và sự dễ thương của công ty nơi mình làm. Mình thực sự đã cố gắng rất nhiều trong công việc đấy. Cho dù vẫn còn nhiều điều chưa như ước muốn, cho dù trong mắt người khác có thể như vậy chẳng là gì, nhưng ít nhất qua trải nghiệm đi làm công ty một năm qua, mình học được cách công nhận và bớt chỉ trích bản thân lại, thế là đã giúp mình bớt khổ sở một chút rồi!!
Hôm qua (chính xác là 24/2) là sinh nhật Hường. Chị đồng nghiệp ở trường của Hường đã làm một chiếc bánh kem đặc biệt tặng cậu ấy và Hường mang sang cho tụi mình ăn chung (thực ra cũng là để giúp cậu ấy giải quyết cái bánh ngọt này
).
Bánh kem nhưng có hình bánh chưng!!! 

Vì tính ngày âm thì Hường sinh vào mùng 6 Tết mà. Cậu ấy kể cho chị đồng nghiệp nghe về việc sinh nhật cậu ấy thường cận Tết nên gia đình hay làm bánh sinh nhật từ bánh chưng!!! =))))))))))))) Kết quả, năm nay chị đồng nghiệp làm cho chiếc bánh đặc biệt như vậy!! Đúng là có đồng nghiệp tốt mà!! 
Mình cũng muốn có bạn thân ở chỗ làm như vậy, nhưng giờ mình lại đang trong trạng thái kiểu như muốn tránh thân thiết quá mức với đồng nghiệp nên thực sự là chỉ dám nói vậy thôi chứ không hy vọng, cũng không hành động gì. Tuần trước có nhóm bạn trong công ty rủ mình đi du lịch cuối tuần với họ nhưng mình từ chối liền luôn, vì chỉ cần nghĩ đến việc năm ngày trong tuần đã gặp họ rồi, đến cuối tuần - cả sáng lẫn chiều cũng đều gặp họ, phải nghĩ chủ đề trò chuyện ngoài công việc, blah blah, mình thấy khó thở. Đây không phải vì phía họ thế nào mà chỉ là do mình thôi. Trước đây mình có từng dành thời gian đi ăn uống cùng họ, lúc đó rất vui. Nhưng quả nhiên, gặp ít ít thì mới thế, chứ sau đợt company trip hồi tháng 8 năm ngoái thì mình mới nhận ra mình cần có những khoảng thời gian trong ngày để được ở riêng như thế nào. 
Dạo này mình cũng lười đi ra quán cafe vì thấy ở nhà một mình thoải mái hơn đấy!! Mình không hẳn thích điều này ở bản thân lắm, vì mình vẫn còn mong muốn có nhiều bạn bè tốt mà. Nên, mong cho mình sẽ sớm tìm được cách sạc lại năng lượng tinh thần và thoát khỏi giai đoạn tự cô lập này sớm!!! 


