Mình nghĩ mình cần có nhiều thời gian hơn thì mới có thể viết blog một cách đàng hoàng được nhưng bây giờ là 00h43, mình đang ngồi trong nhà vệ sinh, lo lắng về đống tranh cần hoàn thiện trong đêm nay mà chưa xong, rồi đột nhiên lại có hứng viết blog. Và ừ đây, mình đang viết!
Nói về "chiến dịch: Tôi không buồn, không chán nữa" của mình thì...
Mình nhận ra, mình thấy mệt không phải vì nói chuyện với người khác mà mình mệt vì chính những suy nghĩ của mình. Chắc sẽ cần viết rõ ý của câu này.
Hôm thứ sáu, mình quyết định hẹn một người bạn lâu năm (chơi với nhau từ hồi mình mới vào Nam qua nhóm Csmile) đi cà phê sau khi mình tan làm. Cậu ấy là Khoa. Mình hẹn như vậy vì mình thấy tình trạng tự cô lập bản thân như hiện tại không ổn, nên muốn thử gặp gỡ ai đó xem cảm nhận của mình thực sự là như nào. Khoa là người mình có thể nghĩ tới lúc đó, vì đối với mình, đây là người bạn kiểu lâu lâu gặp lại vẫn có thứ để nói chứ không bị kiểu xa mặt cách lòng. Và còn nữa, với cậu ta, mình có thể nói thẳng mục đích muốn gặp mặt là để thử cải thiện tình trạng trốn tránh mọi người và nếu cần thì cậu ta có thể mắng cho mình tỉnh ngộ!!
Nghe có vẻ là một mối quan hệ bạn bè thoải mái. Dẫu vậy, trong khoảng thời gian ngồi làm việc trên công ty trước giờ hẹn, có vài lần mình đã định mở điện thoại ra nhắn Khoa rằng: "Hay thôi để dịp khác", chỉ vì mình cảm thấy, làm xong mệt quá muốn về nghỉ.
Và rồi vẫn gặp.
Trong buổi cà phê, mình nói mình chưa biết nên bắt đầu kể về bản thân hiện tại ra sao nên muốn nghe Khoa kể về cuộc sống gần đây của cậu ta trước. Cho dù các trải nghiệm và lối suy nghĩ của Khoa khác mình, nhiều điều mình không hiểu được, nhưng mình không ghét việc đó, cũng không thấy mệt. Mình nhận ra, quả nhiên, mình không ghét trò chuyện, ngược lại, rất thích là đằng khác. Vậy là sự mệt mỏi nó nằm ở trong tâm trí của mình, ở trong suy nghĩ không biết từ trải nghiệm nào rằng "nói chuyện thật mệt mỏi", chứ không hẳn nằm trong hiện tại.
Khoa bảo hẳn là mình bị stress trong công việc. Nhưng lúc đó mình vẫn mang suy nghĩ rằng mình yêu công việc hiện tại nên không thể stress được. Nhưng mà, mình quên mất, yêu thì vẫn có thể gây stress được mà, vì dồn quá nhiều sự chú ý cho nó đấy! Với một phần nữa, việc nói chuyện với người khác, nếu như họ không thể hiểu hay tôn trọng những gì mình đang nói, thì thấy chán và mệt khi có cuộc hội thoại đó là điều có thể xảy ra.
Gần đây, mình tự cô lập hẳn là vì mình mệt mỏi trong công việc, nhưng xung quanh - những người mình gặp nhiều nhất, là đồng nghiệp, nên mình khó để chia sẻ điều đó ra. Bởi vì họ cũng làm việc như mình mà còn chưa thấy than mệt mà. Chính vì không thể bộc bạch điều muốn nói như vậy, vì sợ không được thông cảm như vậy, cho nên mình sợ luôn cả việc giao tiếp xung quanh.
Mình thực lòng muốn có bạn bè và muốn được nói chuyện thật nhiều đấy chứ!! Sự mệt của mình, thực chất là nỗi lo không có ai hiểu mình mà thôi!!!
Mà nhân chuyện này lại nhớ ra, mình đã từng khổ sở vì suy nghĩ bản thân thật cô độc, và rằng chẳng hạn sau này mình kết hôn, liệu có thể mời được bao nhiêu người bạn đến cùng chung vui (mà không tính họ hàng và đồng nghiệp). Nhưng mà, khi mình nhắn tin nói muốn gặp Khoa sau hơn nửa năm, cậu ta đồng ý liền luôn. Tối về thì Hường đã sang chơi và đợi sẵn ở phòng mình. Trong Zalo luôn có tin nhắn em gái mình hỏi han "chị ăn cơm chưa" mỗi ngày. Hôm thứ bảy thì bé đồng nghiệp trong team mình gửi tranh vẽ tặng...
Mình có cô độc đâu!!!
Tại sao bấy lâu vẫn cứ xem nhẹ sự xuất hiện và sự quan tâm của người khác trong cuộc đời mình vậy chứ!! Kể cả không tính "con người", thì cạnh mình vẫn còn có Bông và Tép mà!!
Đột nhiên thấy bản thân đúng (đã) là một kẻ tự vẽ ra nỗi buồn mà!!! May còn biết "quay xe"!!
Lần này, khi mình quyết định sẽ đi ra khỏi cái hố buồn chán ấy, Vũ Trụ đã sắp xếp để mình có cơ hội nhìn thấy rõ những người bạn đang luôn ở quanh mình mà bấy lâu mình giả vờ mù lòa không nhìn thấy. Thật muốn gửi lời cảm ơn tới tất cả!!! 
Thứ bảy vừa rồi, mình và Hường đã cùng nhau đi chơi rất vui đấy!! Tụi mình đi hội chợ rồi lái xe vòng vòng. Đường Hoàng Sa mà mình yêu thích luôn đẹp cả ngày lẫn đêm. Xong tụi mình còn đi mua trang sức bạc nữa. Mình đã luôn muốn có một chiếc dây chuyền bạc nhưng đắn đo mãi không biết nên chọn mặt ra sao. Khi lướt xem trên mạng, mình bị thu hút bởi những mặt dây chuyền hình các hình tinh và ngôi sao, nhưng tới tận cửa hàng thì lại chọn mặt dây hình chuồn chuồn (sau một hồi đắn đo).

Chuồn chuồn đối với mình là một dạng biểu tượng đặc biệt và có ý nghĩa, đại biểu cho tâm linh, các thông điệp được truyền đạt và sự tự do. Hy vọng có biểu tượng này bên người, sẽ hỗ trợ về mặt tinh thần cho mình trong việc diễn đạt ý muốn nói một cách dễ dàng, hiệu quả và luôn cảm thấy tự do cảm xúc!!! 
À mà ấy!! Mình có giới thiệu Hường với Khoa rồi. Thực ra năm ngoái khi nhờ Khoa đến làm vệ sinh laptop cho mình thì hai người ấy đã gặp nhau rồi và Khoa lại đúng gu Hường thích. Mỗi tội khi đó Khoa đang có bạn gái. Sau đó không lâu thì cậu ta chia tay. Lần này có dịp gặp mặt Khoa, mình liền hỏi cậu ta xem có muốn trò chuyện với Hường không và cậu ta đồng ý liền. Mình cho hai bên phương thức liên lạc và có vẻ như họ đang nói chuyện rất hợp nhau. 

Tối thứ bảy đi hội chợ, mình và Hường ghé vào rạp xem tướng và chỉ tay. Người xem cho Hường liền nói năm nay cậu ấy có người yêu. Trờiiiii ơiiii tự dưng thấy có hy vọng liền luôn!!!
Mong rằng mọi chuyện đều tốt đẹp và suôn sẻ với tất cả!! 
Tụi mình, ai cũng mong cầu đạt được hạnh phúc.



