Chào chủ nhật! Đêm qua có mưa, sáng nay trời xanh và nắng, Bông với Tép nằm ngủ ngay cạnh mình. Thời tiết này thì đẹp, nhưng vẫn hợp ở trong nhà hơn.
Cái nóng mùa hè mà!
Mình đã giặt giũ xong và quyết định sẽ trốn trong góc ngủ nơi khuất nắng để viết blog. Hương nước xả vải từ đồ treo ngoài ban công phảng phất quanh phòng, hôm nay gặp nắng chắc chắn sẽ lưu lại rất lâu trên vải, thật là một ngày tuyệt vời để phơi đồ và viết lách!
Có một chuyện về công việc mà mình đã quên viết. Hết tháng này công ty mình sẽ trả văn phòng và tạm thời mọi người sẽ đem thiết bị về nhà làm việc. Chuyện này cộng với suy nghĩ muốn nghỉ việc từ trước đó của mình càng làm gia tăng cảm giác này.
Mặc dù hiện tại ở công ty đang có một project khá thú vị, mình tính đây sẽ là hoạt động cuối của mình ở công ty. Nhưng hiện tại vẫn chưa làm xong portfolio mới nữa... Tôi ơi là tôi!! Nhanh cái tay lên nào! ![]()
![]()
Mình cần tăng thu nhập!
Mà lại nói, mình lập nhóm cùng Én và Rey để làm MV, cả Huy và Vũ cũng đề xuất tạo nhóm thực hiện project riêng, mà đến giờ vẫn còn lu bu quá chưa làm được gì. Mình, cho đến giờ vẫn không giỏi quản lý thời gian. Ủa mà có phải vấn đề tại tính quản lý thời gian đâu nhỉ, tại mình lười, mình thiếu động lực đó chứ nhỉ! :)))
Aaa... Chịu! Hứa, chơi nốt hôm nay thôi, mai nghiêm túc làm việc. ![]()
Về chuyện tình cảm của mình thì, hiện tại cũng không biết nói gì hơn ngoài hai chữ "rất tốt". Mỗi ngày mình lại được quan sát, khám phá và chiêm nghiệm những điều mới mẻ. Có bạn trai không phải là đích đến cuối cùng mà chỉ là một trong những nguyện ước thành thực, vì vậy mình vẫn không quên tiếp tục thực hành quán chiếu bản thân. Không thể nói trước tương lai thế nào, nhưng lúc này mình thấy vui vì có Huy là người đồng hành với mình trong trải nghiệm yêu đương này. Vì trước đó vốn hai đứa mình cũng ít khi trò chuyện, nên thoạt đầu mình cũng suy nghĩ không biết có thể chia sẻ với Huy tới mức nào. Nhưng rồi theo dòng chảy, mình đã có thể nói với Huy những tâm sự riêng tư mà mình không nghĩ rằng mình sẽ chia sẻ được chúng cho ai khác ngoài những người bạn thân là nữ và chính mình. Cậu ấy tôn trọng mình và mình cũng tôn trọng cậu ấy. Giờ thì tụi mình chuyển qua xưng "anh - em" rồi nhưng riêng trong blog này, mình vẫn sẽ dùng ngôi xưng "cậu ấy" để kể về Huy, vì với mình, cậu ấy không chỉ là người yêu mà còn đang dần dần trở thành bạn tri kỷ của mình.
Trong trải nghiệm với Huy, mình thấy bất ngờ về việc mình có ít lo sợ hơn hẳn lúc yêu đơn phương một ai đó. Kiểu, có thể nói rằng, "yêu dễ hơn là thích thầm" ấy.
Điều này có thể lý giải. Khi đơn phương thì mình sẽ không chắc chắn tình cảm của người kia thế nào, không biết giới hạn họ mở ra cho mình là bao nhiêu và càng khó để có thể hỏi thẳng trực tiếp. Vì vậy, mỗi một hành động, mỗi tương tác với người kia đều cần cân đo đong đếm rất nhiều, đôi lúc muốn một cái chạm, một câu chào lắm mà cũng phải tự kìm nén, rất khó chịu và mệt não, dù đổi lại là tự do. (Cũng may, với Huy thì mình còn chưa kịp rơi vào trạng thái phân vân, hoang mang về liên hệ giữa hai đứa thì Huy đã ngỏ lời.
)
Chưa kể, là mình có một nỗi tự ti rất lớn rằng mình không đủ tốt để được yêu thương, rằng mình còn quá nhiều ám ảnh và chất độc âm ỉ dưới vỏ bọc một kẻ hay thích ở một mình. Ngày đầu tìm hiểu Huy, mình đã phải vội rào trước rằng sẽ có lúc mình muốn biến mất, muốn được ở một mình, nếu trạng thái ấy diễn ra thì mong Huy thông cảm. Đúng, mình sợ nếu không nói trước thì có thể vô tình khiến Huy tổn thương, sợ mình không có đủ thời gian cho cậu ấy. Thế nhưng tới lúc quen nhau, sự an bình khi ở bên cậu ấy đối với mình không khác gì với sự an bình khi ở một mình, thậm chí có phần vui hơn. Và mình cũng tự động biết sắp xếp thời gian để có thể tận hưởng cùng cậu ấy. Ví dụ như thứ bảy vốn là ngày dành riêng cho mình, nhưng giờ mình quyết định chia sẻ nó cùng với Huy, còn chủ nhật để làm việc riêng khác. Tất nhiên, không phải tuần nào vào ngày nghỉ tụi mình cũng sẽ gặp nhau, tuỳ vào tình hình từng lúc. Dù thế nào, mình biết chắc rằng bản thân mình đã và đang đặt Huy vào "sổ ưu tiên hàng đầu", được thì mình rất muốn gặp Huy nhiều hơn - Điều mà mình vốn nghĩ mình không thể mà nay đã trở thành chuyện đương nhiên. Mình nói khi yêu thì thấy dễ hơn là thế, xét về tổng quan, khi hai bên lúc này đã biết rõ tình cảm của nhau thì sự ngại ngùng và thận trọng cũng bớt đi phần nào, nhường chỗ cho sự thoải mái và yêu thích. Mình muốn bổ sung thêm cả ý của Natsumi nữa: "Cũng bởi Huy cho bà cảm giác an tâm nữa". Uây, có lẽ, đây chính là điều kiện lớn nhất để mình rũ bỏ nỗi tự ti và lo sợ để "mở khoá" ra những xúc cảm tích cực trước giờ chưa từng dám nghĩ tới. ![]()
Đúng là, trải nghiệm yêu đương có tốt đẹp được cần có sự vun đắp của cả đôi bên. Nhưng đồng thời, không hiểu sao, mình cũng mơ hồ có cảm giác rằng, mối quan hệ yêu đương giữa hai người như này lại rất giống như mối quan hệ với chính bản thân vậy. Mình vẫn chưa rõ nên giải thích cảm nhận này ra sao, nhưng có thể hiểu kiểu, mình muốn quan tâm Huy như cách mình quan tâm chính mình, theo nghĩa tích cực nhất. Và càng yêu Huy, mình lại càng yêu bản thân hơn. Thực ra với vế sau thì trong lúc cảm nắng ai đó mình cũng nhận ra, "yêu đơn phương là cơ hội để soi chiếu và yêu bản thân hơn", nhưng theo nghĩa hơi vị kỷ, còn lần này mình cảm thấy có đủ năng lượng yêu thương để đổ vào Huy rồi vào cả chính mình. ![]()
Hôm qua được Huy dẫn đi chơi khu Thanh Đa, ở đó có nhiều chung cư cũ lắm, đúng sở thích của mình! ![]()
![]()
Thế là mình chụp được mấy hình này:
![]()
Đổi chủ đề xíu.
Hôm thứ sáu Hường qua phòng mình nhậu. Đây là lần đầu tiên mình đồng ý uống nhiều rượu đến thế, tất nhiên cũng không đến mức mất ý thức, mình vẫn đủ tỉnh táo, chỉ là khi đứng dậy thì thấy chân tay mềm nhũn mà thôi, và mình với Hường đã cười rất nhiều ấy! ![]()
Uống rượu vào quả thực khiến mình thấy rất hưng phấn, vui vẻ. Nếu không để bị say quá thì mình thấy rượu quả nhiên cũng tốt mà. ![]()
![]()
Ngẫm một chút thì thấy, năm 2023 của mình mới đi qua tháng 5 thôi mà quá trời điều mới mẻ diễn ra rồi, các trải nghiệm cũng vì thế mà ngày một đa dạng, khiến mình càng cảm thấy trân trọng cuộc sống hơn. Con thực lòng con biết ơn Vũ Trụ!! ![]()
![]()
![]()
![]()


