Hôm nay mình qua thăm chị Ju. Tới nơi, mình gọi cửa, chị ra mở cổng cho mình, mình thấy thần sắc chị yếu ớt, mắt hơi sụp và lờ đờ, tay run, bước đi cũng không được dứt khoát như trước, giống như chị dò từng bước thì đúng hơn. Chị Thỏ từng kể với mình về việc tình trạng chuyển biến ngày càng xấu đi ở chị Ju, nhưng mình khi đó mãi vẫn không thể tưởng tượng nổi bệnh tâm lý/tâm thần có thể ăn mòn sức sống và cơ thể người ta kinh khủng ra sao. Mình chào hỏi ba chị Ju xong thì theo chị lên lầu trò chuyện. Vào trong phòng chị, mình không kìm nổi mà òa khóc. Nhìn chị thế này thật sự đau lòng quá. Chị Ju cứ hỏi mình sao mà lại khóc chứ, rồi đưa tay vỗ vai bảo mình "em bé khóc nhè". Mình đến thăm chị vốn mong có thể nghe chị chia sẻ, mong được giúp chị chuyển hóa phần nào thứ năng lượng xấu làm đau chị, vậy mà chưa gì đã phải để chị an ủi lại mình.
Biết nói sao đây, cảm xúc của mình khi đó, thật sự là thấy quá xót xa. Người chị vốn luôn tràn đầy ý tưởng, dễ dàng biến mong muốn của bản thân thành hiện thực, người mà luôn đi khắp nơi chụp những bức ảnh đẹp, còn đứng dẫn các buổi workshop sáng tác sách tranh,... Vậy mà bây giờ, mình cũng chẳng hiểu tại sao lại tới mức này, nhưng chị Ju ngay đến việc nói chuyện cũng trở nên khó khăn đi, chị ấy không nói được nhiều câu dài như trước, phải ngắt quãng khá lâu. Chị Ju cũng tự thừa nhận rằng chị ấy không còn đủ minh mẫn và tỉnh táo nữa. Mình không ngừng khóc được, chỉ biết nói xin lỗi chị ấy thật nhiều vì lúc đầu đã không đủ hiểu, không đủ đồng cảm với chị, thậm chí có một thời gian đã định bỏ mặc chị. Mình không có nhiều kiến thức và không biết nên chuẩn bị tâm lý ra sao để ở bên hay ít nhất là nói chuyện thế nào với người đang có các vấn đề về sức khỏe tâm thần. Nhiều biểu hiện bệnh tâm lý/tâm thần dễ bị lầm tưởng với các cảm xúc nhất thời hay bị xem nhẹ, bị cho rằng người ta chỉ đang làm quá lên, đang vòi vĩnh sự chú ý. Mình thực sự, thực sự đã không đủ hiểu biết. Đến bây giờ mình cũng vẫn chưa biết nên phải làm sao nữa. Chị Ju bảo không sao đâu, rồi chờ mình lau nước mắt.
Tuy là nói không sao, nhưng chỉ cần tụi mình im lặng một lúc, chị lại rơi vào nỗi buồn, chị bảo là nhiều người bỏ chị đi rồi, và chị ấy buồn nhất là chị Vivy đã không còn đoái hoài gì đến chị nữa trong khi ngày xưa thân thiết như vậy. Mình vẫn giữ quan điểm rằng chị Vivy có lựa chọn riêng và nó phù hợp với chị Vivy ở thời điểm này, điều đó không hề đáng trách. Nhưng chị Ju lại cho rằng chị Vivy như vậy là vì nhân vật "God" xấu xa, độc ác trong trí tưởng tượng của chị ấy đã sắp đặt mọi thứ, lập trình mọi người. Việc chị Vivy quay lưng, việc mình tới thăm, những biểu hiện hay hành vi khác thường ở bản thân, chị Ju cũng cho là do "God" quy định. Chị còn nói, có thể một lúc nào đó "God" cũng sẽ tước đi tình yêu thương của mình đối với chị, và mình rồi sẽ bỏ chị đi. Mình lắc đầu và nói, "hoặc cũng có thể là không mà, em không chắc tương lai sẽ thế nào, nhưng mà lúc này em kệ mẹ 'God'!" Chị Ju khi đó chỉ biết nhìn mình lắc đầu. Mình tự hỏi, đứa trẻ bên trong chị Ju bây giờ đang như thế nào nhỉ? "Ju bé" ấy đã phải trải qua những gì, đã phải chịu đựng những gì để giờ trở thành một "Ju lớn" mất đi niềm tin, đầy những nỗi sợ và cô đơn thế này?
Nhưng mà ấy, chị Ju không phải đến nỗi mất trí luôn, nên mình vẫn có niềm tin rằng chị Ju có thể chữa khỏi được bệnh, cùng với sự giúp đỡ và tôn trọng từ mọi người xung quanh. Hôm nay chị Ju nói với mình rằng càng bị hành hạ (bởi "God"), chị càng nghĩ về việc tự tử. Mình đã hỏi: "Nhưng mà kỳ thực chị muốn sống mà đúng không?", chị đáp lại là ừ, rất muốn sống. Mình thấy nhẹ nhõm với câu trả lời ấy. So với lúc trước khi phát bệnh, chị ấy bây giờ ít nhất đã thành thực với cảm xúc và tình trạng của bản thân hơn. Và còn một điều nữa, ngày trước tới phòng chị Ju mình luôn đòi mở cửa sổ, mở cửa ban công ra cho thoáng, nhưng chị Ju chẳng bao giờ đồng ý vì chị không muốn tiếng ồn hay ánh sáng lọt vào phòng, thế nhưng hôm nay mình qua, thấy được cửa ban công của chị mở suốt, ngoài đó có bụi hoa dại (Billygoat Weed) nở rất đẹp. Chị Ju nói buổi chiều chị hay ra ngoài ban công, rồi chỉ cho mình vị trí chiếc ghế tựa chị ngồi. Mình nghĩ đó là một điều tích cực. ![]()
Trò chuyện cũng được một lúc lâu, chị Ju nói muốn đi chơi, thế là mình dắt xe chở chị ấy đi vòng vòng trong khi ba chị ấy ở nhà chuẩn bị đồ ăn tối. Mình thực sự rất nể ba chị Ju, trong thời gian dịch bệnh căng thẳng, bác ấy vẫn cố gắng để bay từ bên Mĩ về, một mình chăm sóc con gái trong suốt thời gian vừa qua khi mà mẹ và em trai chị ấy phải ở lại bên bển. Chị Ju tin rằng cuộc đời chị ấy bị chi phối và đày đọa bởi một "God" độc ác, nhưng ở góc độ mình thì lại có suy nghĩ dường như Vũ Trụ này luôn yêu thương tất cả, Ngài đã có những chuẩn bị, những sắp xếp hợp lý, vừa vặn với từng thử thách, từng bài học cuộc đời của mỗi người ở thế giới này. Nói như vậy không có nghĩa mình biết bài học cần trải qua của chị Ju là gì, ý mình chỉ là, mình nghĩ chị Ju lúc này cần được chăm sóc và cần được tiếp thêm sức mạnh yêu thương, may thay, chị ấy có sẵn một gia đình thương chị hết mực và luôn có thể ở bên. Bởi vậy mà mình càng có thêm niềm tin về việc chị Ju có thể khỏi bệnh.
Mình đưa chị Ju đi vài vòng thành phố, qua mấy con đường yêu thích của chị, tới đoạn đường Phan Đăng Lưu, chị Ju chợt nói: "Ngày xưa chị từng đón em ở đoạn này này... Bây giờ em bé đã có thể lái xe chở chị được rồi". Mình bật cười, hoài niệm thật đấy! =))))) Lần đầu tiên mình gặp mặt chị Ju chính là trên đường Phan Đăng Lưu này, đã năm năm rồi! ![]()
Dạo xong đi về, chị Ju chỉ mình ghé vào một tiệm yaourt nếp cẩm, uây, mấy tháng trời mới được trải nghiệm lại việc đi mua đồ ăn vặt tận nơi thế này.
Mà ấy, lúc xe mình còn cách tiệm tận hai mét, trời thì tối, thế mà anh chủ tiệm đã bước ngay ra cúi chào làm mình hết cả hồn, à không, ý là rất bất ngờ í. Thì ra chị Ju từ hôm gỡ giãn cách là đã đi ra ngoài rồi, mấy nay đều mua yaourt ở tiệm này, thế là chủ quán quen mặt chị luôn! Mình hốt hoảng: "Chị tự lái xe được ạ?" thì chị Ju bảo là: "Ừ, chị tự lái được. Chị khỏe mà."
Nói vậy xong lúc về nhà, gắp rau trộn thôi mà tay chị ấy run như gì... Chắc cũng tùy lúc nhỉ, và cũng có hôm sẽ là ba chị ấy chở đi. Theo như chị Thỏ thì vẫn sẽ có lúc trong ngày chị Ju trở lại trạng thái bình thường và tỉnh táo, nhưng không được quá lâu. Chậc, rồi sẽ có lúc được thôi, mình tin!!!!!!!
Khi mình chở chị Ju về đến nhà thì ba chị ấy cũng đã làm xong bữa tối đơn giản (?) với khoai tây chiên và salad rau trộn thịt bò
Món ưa thích của chị Ju và mình. Ngon hết sảy luôn! ![]()
![]()
Ba chị Ju ăn xong trước và bác ấy đi ra phòng khách coi phim, lúc này còn lại mình và chị Ju ngồi "nhâm nhi" tiếp, chị ấy lại nhắc về "God" và nỗi buồn vì chị Vivy. "Ju bé" lại sợ hãi và cô đơn rồi. Mình khi ấy chỉ biết đáp là cũng khó để mà không thấy buồn, nhưng biết làm sao được?! Chúng ta chẳng ai hoàn hảo cả, một lựa chọn dễ chịu với bản thân lại có thể vô tình làm tổn thương người khác, ừ, nhưng biết làm sao được!? Và chị Ju cũng ừ ừ, biết làm sao được!
Ngoài lề tí, tự dưng mình lại có chút suy nghĩ về "nỗi buồn". Buồn là một cảm xúc thật không ai muốn, nhưng biết đâu nỗi buồn không phải là một hình phạt, mà nỗi buồn là bạn đồng hành bên ta lúc mà ta... không biết làm sao trước những điều ngoài ý muốn? Biết đâu ấy nhỉ?! Nỗi buồn tạo điều kiện cho ta tự soi chiếu và hướng vào bên trong chính mình nhiều hơn, rõ ràng khi buồn ta thường có xu hướng tua đi tua lại cuộn băng nguyên nhân trong đầu. Và sau đó chúng ta có thể sẽ tìm một cái gì đó khác để đè lên nỗi buồn thay vì nhìn nhận, quan sát nó, mà thực ra việc này giống như chúng ta đang trốn tránh trách nhiệm/ sự liên quan của bản thân trong câu chuyện đó hơn là trốn tránh nỗi buồn.
Sau bữa tối no nê, mình rửa bát và xin phép bác trai với chị Ju về nhà. Chị hẹn mình một ngày khác lại qua chơi. Mình gật đầu nói nhất định sẽ vậy.
Tự dưng mình lại muốn cám ơn chị Thỏ. Nếu như chị Thỏ không nhắn tin nói chuyện với mình lần đó, bảo với mình rằng "nếu những người xung quanh cũng từ bỏ nó (chị Ju/người bệnh nói chung) thì nó sẽ từ bỏ bản thân nhanh hơn ấy", thì có lẽ mình cũng đã không thể thấu cảm và rồi sẽ chọn từ bỏ chị Ju thật. Mình thực sự đã có suy nghĩ tồi tệ như vậy đấy!
Trước kia mình cũng đã từng có mối quan hệ bạn bè thân thiết với một người có bệnh tâm lý, khi đó thì mình cũng còn chưa biết cách tự yêu thương bản thân nữa nên không những không thể giúp được gì, ngược lại còn dễ bị cuốn theo cảm xúc hỗn loạn của bạn ấy mà mệt mỏi theo, kết quả là mối quan hệ kết thúc theo cách tồi tệ. Mình nghĩ rằng nó vẫn còn ám ảnh mình. Thế nên mình sợ khi nghĩ cứ đi tiếp cùng nhau sẽ mệt mỏi lắm. Mình không hề muốn xa lánh người có bệnh tâm lý chút nào đâu, thực lòng mình rất muốn giúp đỡ, mình chỉ là đang sợ hãi chính mình, sợ hãi sự bất lực của bản thân mà thôi. Khi chị Ju trở nên như vậy, mình ban đầu quả thực là muốn chạy trốn, nhưng với lý do chị Thỏ cho, không, là chiếc chìa khóa, mình nghĩ đã đến lúc để mình mở lại hòm chứa nỗi sợ ngày đó, thả trôi nó đi và học cách tự tha thứ cho chính mình rồi.
Ừ, phải buông nỗi sợ rơi vào mối quan hệ với người bạn có bệnh tâm lý/tâm thần đi để còn có chỗ mà học cách thiết lập mối quan hệ cân bằng với người bạn có bệnh tâm lý/tâm thần nữa chứ. ![]()
![]()
Nhân tiện thì, vì là qua thăm chị Ju nên mình mới có dịp để dạo chơi trong thành phố sau mấy tháng trời đấy!
Được ngắm phố xá, nhà cửa các thứ vui thật ấy! Vừa rồi tới 6 giờ tối là mọi thứ lặng thinh, đường xá không bóng xe qua lại, nhưng giờ thì trở lại bình thường rồi, dù mật độ xe không nhiều.
Lúc từ chỗ chị Ju về đến nhà mình đã gọi Joy xuống để lượn một vòng cho mát ấy, hôm nay trời không mưa, hơi nóng. Với cả tiện thể đi mua trà sữa giúp gia đình anh chị chủ nhà nữa.
Mà dạo này chị Ngọc đang tập làm bánh, tụi mình đi chơi về được chị để phần cho hai chiếc bánh này, mùi thơm phức luôn! ![]()
![]()
![]()
(Nhưng vì mình ăn tối ở nhà chị Ju rồi, no quá, nên mình đem cất bánh đi rồi, mai mới ăn!
)







Chị Diệp thì không kể nhiều về bản thân, chị chỉ bảo là cả tuần chị nói hơi nhiều, nên chị muốn dành cuối tuần để tĩnh lặng một chút và để được lắng nghe mọi người nhiều hơn. Điều này làm mình nhớ tới bộ phim
). Dạo này thì thành phố đang trong mùa mưa, lúc đầu mùa thì đám cây của mình trở nên tươi tốt, trông thích mắt lắm, từ vài chậu cây nhanh chóng phát triển thành một khu rừng nhỏ. Nhưng càng ngày mưa càng nhiều, số ngày nắng ít đi, nấm mốc bắt đầu phát triển và khiến một số cây của mình bị thối rễ hay bị nấm bệnh mà úa đi. Mình ban đầu thấy rất buồn, thấy tiếc và lo lắng, trong khi có cây sống tốt, lại có những cây cứ chết đi mà mình không cách nào ngăn được. Nhưng rồi ấy, cũng từ những chậu cây chết đi đó, các hạt mầm mình còn chẳng biết tên lại mọc lên, thân cây cũ bị nấm với vi khuẩn làm cho mục ruỗng và phân hủy nhanh hơn, giúp tạo màu thêm cho đất, các cây con ấy nhờ thế mà mọc tốt hơn. Mùa mưa làm cây cối phát triển, cũng làm cây cối mục ruỗng, rồi lại làm cây cối đâm chồi, sự sống nối tiếp sự sống. Lúc đó trong đầu mình chợt nảy ra suy nghĩ, đây chẳng phải chính là vô thường sao!
)

(Sau hai lần phải hủy đơn vì giãn cách shop không thể gửi hàng thì hôm qua bên ấy đã nhắn cho mình nói rằng họ đã có thể mở được lựa chọn giao hàng hỏa tốc. Thế nên sáng nay mình đã đặt lại và khoảng 20 phút sau thì đơn hàng được giao tới. Siêu tốc luôn! Ôi, đây chính là lợi ích của việc hết giãn cách đấy!
)


Và đặc biệt ấy, là mình đã có chuột mới để xài, thay thế cho chú chuột cũ bị hỏng con lăn (scroll). 
Chuột mới nhạy phết, bên hông nó còn có một nút bấm ứng với chức năng "back" ấy, mình nghĩ khi quen thì sẽ thấy rất tiện chứ không thì hơi rủi ro vì nãy giờ mình cứ bấm nhầm vào đó hoài, tại nó ở ngay vị trí ngón cái mà! =))))))))) May là nút back này chỉ có tác dụng trên web (kiểu như đang viết gì đó trên mạng mà nhấn nhầm vào thì khá nguy) chứ trong các chương trình vẽ thì nó không ảnh hưởng gì. 













. Ay uiii cái thói ham mê vật chất này của mình thực sự không nên tí nào mà, nhưng vì là trong tháng sinh nhật nên được rồi, mình cho phép mình được tự thưởng thật nhiều sự phù phiếm! 

Nhưng mà ít nhất thì vở mới về rồi nên mình cũng tích cực học từ vựng luôn!! 

!! Cơ mà, thứ nhất là mình cũng không bị áp lực là phải học để đạt được thành tích nào đó, và thứ hai là mình tin rằng xài nhiều sẽ nhớ, như cách mà tiếng Việt in vào đầu mình thôi - Xài nhiều thành quen í! Thế nên!! Rảnh thì mình cứ học thôi!
!! Phải tự nhủ đây là tâm lý hết sức bình thường, và rằng làm rồi mới có trải nghiệm và kinh nghiệm để những lần sau đỡ sợ với tự tin hơn!!
Kết quả là mình cũng đi lòng vòng, thay vì chuyên tâm luyện tập để vẽ tốt hơn, mình lại lấy hết sở thích thứ hai, thứ ba, thứ chín, thứ mười ra để căn cứ vào đó mà kiếm việc. Tất nhiên, làm thì mình vẫn được thôi, mình cũng chưa từng hối tiếc bất cứ khoảnh khắc nào vì đã chọn những công việc cũ đó, bởi cuối cùng, chúng luôn cho mình phần thưởng là kỹ năng mới và bạn bè mới. Chỉ là, làm được một thời gian thì mình không còn đủ hào hứng như ban đầu nữa. Mặc dù một số trong đó thực sự là công việc minh họa, nhưng mình ngày ấy lại chẳng lấy làm tự hào, lúc nào cũng đem cái cớ tiền bạc có thể giết chết đam mê vẽ ra mà chạy trốn tiếp (thực tế là do sợ bị chê vẽ xấu).
Trẻ con! Phải tận sau cú bế tắc kéo dài đến tháng 8/2020 mình mới nhận ra món quà mình được mang theo khi tới thế giới này chính là cơ thể người với đôi tay linh hoạt biết vẽ ra chút hình thù và bộ óc ham thích điều mới mẻ, mà món quà thì hoàn toàn có thể trở thành gánh nặng nếu như mình không biết cách sử dụng nó hay cố gắng chối bỏ nó. Nhưng mà dù có ngộ ra, lúc đó mình vẫn chưa thể ngay lập tức có đủ tự tin nên lại tiếp tục đi thêm một đoạn vòng vòng nữa, công thức chung luôn là "thử nghiệm và loại trừ", dù sao cũng thấy chuyện này ok. Và rồi đến cột mốc tiếp theo: Mình tham gia thực hành The Artist's Way, cùng những lần thành thật trên trang viết buổi sáng, mình khám phá được nhiều hơn về chính mình, cũng đào sâu và quan sát được nỗi tự ti của mình nữa, cuối cùng mình đã có thể dũng cảm thành thật với bản thân rằng, MÌNH MUỐN TRỞ THÀNH HỌA SĨ! Thời điểm hiện tại, khi nhớ lại lời chị Vivy từng nói đó, mình có suy nghĩ rằng, gọi đây là may mắn của mình cũng không sai, nhưng chắc chắn cả chị Vivy cũng có may mắn đó chứ không phải không. Đó là sự may mắn trong việc nhận thức được cảm xúc của bản thân, là may mắn được đi thử rồi vẫn có thời gian để tìm đường đi mới khác, từ đó dẫn tới may mắn nữa là biết điều gì phù hợp và điều gì thì không. Nói thêm chút, thực ra thì ấy, không có gì đảm bảo rằng mình sẽ làm minh họa (tự do) mãi từ nay đến cuối đời dù cho lúc này mình có nghĩ rằng mình đang "về đúng nhà" đi nữa. Mà tạm thời cứ đến đâu thì đến, công việc trước mắt đáng lo hơn nhiều!!
Trong tháng này, mình hy vọng công việc suôn sẻ và thuận lợi này, kiếm được nhiều tiền thì quá là tốt luôn! Mình cũng hy vọng mình có thể sớm hoàn thành việc nộp đơn xét tốt nghiệp (hình như tháng 10 có một đợt nữa). Mình ước mình sẽ có được chiếc máy ảnh Instax Mini 11
(dạo này nhắc tới nó hơi bị nhiều)! =)))))))))))))))))))))) Mong rằng sinh nhật năm nay sẽ lại thật vuiiiii!





Mình phải thừa nhận chế độ ăn uống và sinh hoạt gần đây của mình rất tệ. Có nhiều thời gian hơn từ việc giãn cách chỉ đang làm mình trở nên lười biếng và thiếu quy tắc đi hơn. Mình chỉ biết là nếu mình không nghiêm khắc với chính mình hơn thì chẳng còn cách nào khác đâu, việc này, tự mình phải giải quyết thôi Tea ạ.
Ơn trời, vui quá đi!
Đáng lý á, với mục đích để trang trí tự do thì dùng sổ giấy trơn sẽ hợp hơn, nhưng mình lại thích vui chơi trên những cuốn sổ planner với nhiều kiểu dòng kẻ và khung, bởi khi đó, những đường in sẵn trên sổ đối với mình sẽ giống như một kiểu họa tiết ngẫu nhiên vậy
. Cuốn sổ mới này, sau khi dán xong những chiếc hình thu thập được, mình còn tô, vẽ và xé dán thêm nữa, điều này khiến mình thấy thật sự rất rất vui. Trong lúc chơi, mình đã có suy nghĩ, làm sao để có thể được chơi với những thứ dễ thương như này mà kiếm ra tiền đây nhỉ?! 


Việc này cũng vui nữa, nên là mấy nay mình không còn dán nhiều sticker vào trang viết nữa mà toàn viết nhanh nhanh xong đem bút màu ra vẽ tùm lum luôn! 














Joy nói mấy nay kiểu phô mai này đang hot trở lại đấy! Mình sẽ nhờ cậu ấy đặt mua thường xuyên mới được, món này thì không chỉ ngon miệng mà con ngon mắt nữa, ăn vào tăng một ngàn lần điểm tích cực!!! 
Bỏ qua tháng 10 luôn trời!!!!!! Mà vì là thời gian dự kiến, có thể sẽ đến sớm hơn, nên mình cũng không quá bận tậm, chỉ thấy buồn cười thôi. Kể ra thì, 

Thay cho nó một cái chậu lớn hơn quả nhiên hiệu quả thấy rõ! (Tiếc mỗi cái là quả đậu biếc không ăn được!! 



) và có những lúc chạy deadline tối mặt. Về phần tâm lý, hiện tại mình không gặp stress vì áp lực từ công việc mà chỉ tự tạo áp lực vì cảm thấy năng lực bản thân không đủ tốt như mình mong muốn. Nên mình bảo với Phát, làm gì thì cũng có những mặt lợi và mặt khó khăn cả ấy, cậu nên cân nhắc. Đồng thời, mình gợi ý Phát thử tìm cách nói chuyện ôn hòa với cha mẹ để hai bên hiểu nhau hơn (chơi bài mưa dầm thấm lâu như cách mình và mẹ mình cải thiện mối quan hệ) vì sự ủng hộ của gia đình là khá quan trọng (có thì tốt hơn) trong thời gian bản thân "lột xác", tại là cậu ấy đang sống cùng gia đình nữa, ngày nào đi làm về cũng thấy khó chịu như cậu ấy kể thì khỏe sao được, chủ động và từ từ cải thiện môi trường sống được đến đâu hay đến đó cho trái tim dễ thở chút. Chứ mình là mình không khuyên cậu ấy nghỉ việc ngay đâu, mà bản thân cậu ấy cũng không sẵn sàng làm thế lúc này ấy chứ (may!). Phát bảo cậu ấy cũng đã vạch ra kế hoạch cho tương lai rồi và kể về giấc mơ muốn tự xây dựng phòng thu riêng, nhưng theo bản phác đó, cậu ấy sẽ cần tiếp tục công việc hiện tại trong khoảng ba năm nữa để tiết kiệm và tự làm vốn cho bản thân, Phát sợ sẽ không trụ được tới lúc đó, nên muốn nghe mình động viên. Cậu ấy còn nói, "cái tệ ở đây là tớ nhận ra điều mình thực sự thích quá sớm trong khi chưa chuẩn bị được gì cho nó". Quan điểm của mình lại là, nhận ra rồi mới biết rõ nên bắt đầu gom góp, chuẩn bị điều gì phù hợp nhất, thế là hoàn toàn "đúng quy trình" mà. Thực ra nếu như chúng ta có sẵn mọi thứ mình cần, có lẽ chúng ta đã không (thèm) mơ ước nữa, chúng ta chỉ ước điều mà chúng ta chưa có được hoặc lo sợ sẽ mất trong tương lai mà thôi.
Tối nay và tối mai mình tự hứa sẽ không làm việc hay chưa khuya nữa, sau 12 giờ đêm là tắt đèn để đón ánh trăng vào phòng!! 