IgenTeaの日記 -17ページ目

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Nhật ký ngày 2/10!

 

Dạo này mình mê nhạc của Chillies quá, cả ca từ lẫn giai điệu đều rất chỉn chu và giàu cảm xúc, dù nội dung bài hát có là một câu chuyện buồn đi nữa (ủa có thực sự buồn không nhỉ?) thì vẫn khiến mình cảm thấy rất... Ờm, nói sao nhỉ? Kiểu được tiếp thêm năng lượng ấy. Tự dưng mình muốn ước một điều: Mong một ngày nào đó mình được đi coi show của Chillies band.  Mà mình cũng mê bài Tựa Đêm Nay của The Cassette nữa, có đợt nghe đi nghe lại cả ngày luôn ấy. Chất nhạc của nhóm cũng hợp gu mình. Nếu có cơ hội, mong là được tham gia cả liveshow của họ nữa.

 

桜

 

Sáng nay, như đã viết ở bài đăng trước, mình nhận được bộ bàn phím Mofii Candy mơ ước rồi! Sau khi set up các kiểu sao cho thuận tay nhất thì cuối cùng mình cũng chọn được cách bố trí hợp lý (chỉ trên bàn làm việc thôi), đó là để bàn phím ngay phía trên bảng vẽ. Nhìn kì cục thế thôi chứ xài thoải mái lắm ấy! ウシシ

 

 

Kiểu thế này nhé, vì cẳng tay mình hạ khá thấp khi vẽ, thường tựa vào mặt bàn hoặc tì luôn trên bảng vẽ (mình mới nhận ra góc nghiêng thấp giúp mình đỡ bị đau cổ tay) nên nếu xếp bàn phím trước bảng vẽ thì lúc sử dụng bảng mình sẽ bị cấn tay, còn nếu để bàn phím xéo qua một bên thì gõ không tiện và không được quen tay cho lắm. Mình là mình chủ trương mua đồ phải thật dễ thương nhưng khi dùng đồ thì ưu tiên sự thuận tiện 笑い泣き (thực ra thấy mình giống bị OCD hơn). Vậy nên cứ xếp mọi thứ thẳng trước mặt là tiện nhất, đỡ cần quay qua quay lại nhiều và cũng có thể dễ dàng đánh máy bằng hai tay, mình còn kê bàn phím lên cao hơn bảng vẽ xíu nên nó vừa đỡ bị bảng vẽ che mất, cũng vừa nằm đúng trong tầm tay mình. Ở vị trí này, bảng vẽ giống như một cái touchpad khổng lồ, tóm lại thì mọi thứ trông khá giống cách sắp xếp trên laptop nhưng ở một trạng thái phóng đại hơn. ゲラゲラ

 

桜

 

Hồi tối mình gặp và trò chuyện qua mạng với các anh chị trong nhóm The Artist's Way cũ. Ngoại trừ chị Phương cùng học chung lớp vẽ của chị Thư với mình thì những anh chị còn lại cũng một thời gian rồi mình chưa gặp mặt, nên hôm nay thấy mọi người mình rất vui! Mà điểm chung là ai tóc đều dài cả ra, thậm chí lúc anh Nho mới mở camera lên, do nhìn chưa kỹ, mình còn tưởng trên màn hình là bạn gái của ảnh, suýtí nữa thì nói "em chào chị, lần đầu gặp mặt"!! 笑い泣き

 

Trong buổi trò chuyện, mọi người đều mang đến những câu chuyện riêng thú vị. Chị Yến được một người bạn móc tặng một tấm chăn len cho em bé hồi chị mới sinh con, hôm dọn nhà thấy lại chiếc chăn đó, con gái chị nói rất thích nó, nhưng tấm chăn giờ đã bé đi nhiều so với đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, thế là chị quyết định móc thêm vào để làm to nó ra. Chị Yến bảo, chắc từ giờ cứ vào độ thu tới, chị sẽ lại mua len về móc để nới rộng chiếc chăn ra, mỗi năm một màu luôn cho oách. Chị Phương kể rằng bản thân đang có thú vui "kì quặc" mới là mỗi khi chải lông cho nàng mèo Momo của chị xong thì chị sẽ gom lại thành một cục, chị ấy còn đưa tay ra minh họa như đang cầm trái banh tennis và nói: "Em chỉ mới làm việc đó gần đây thôi nhưng lông của nó đã nhiều từng này rồi". Thế là chị Thư gợi ý sau mua kim chọc bông về dùng đống lông đó chọc ra một con Momo khác. 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Ngoài ra thì chị Phương cũng đang hiện thực hóa ước muốn làm video với mục đích giúp mọi người thư giãn và để chính mình được vui hơn, dù công việc có bề bộn và nhiều áp lực.

 

Đây là video đầu tay của chị ấy, xem cực thư giãn luôn:

 

 

Chị Huyền Anh thì đang cực bận rộn với các đơn hàng đan móc của mình. Chị ấy kể rằng trước kia chỉ là bắt đầu đan móc những món cho bản thân tự xài, tự mê, mà cuối cùng lại thành sự nghiệp như bây giờ. Điều này hiển nhiên nhỉ!  Chị Diệp thì không kể nhiều về bản thân, chị chỉ bảo là cả tuần chị nói hơi nhiều, nên chị muốn dành cuối tuần để tĩnh lặng một chút và để được lắng nghe mọi người nhiều hơn. Điều này làm mình nhớ tới bộ phim Eat, Pray, Love gần đây mình xem (mình có nghe một phần audio của sách này trước đó nhưng chưa nghe hết, mấy hôm trước vô tình thấy gợi ý trên Netflix nên xem luôn), trong đó có chi tiết làm mình thấy rất thích là tấm thẻ "I am in silence", mình đã nghĩ, nếu ở một môi trường phù hợp hơn (như thiền viện chẳng hạn) thì mình cũng muốn được thử im lặng trong một khoảng thời gian, chứ ở đây mình không thể không nói, ít nhất là, những câu như xin chào, cám ơn hay xin lỗi mọi người được. 

 

Về phần anh Nho thì, anh ấy nói rằng bản thân không có nhiều chuyện để kể vì mấy ngày giãn cách cũng chẳng có gì đặc biệt xảy ra (ảnh lúc nào cũng vậy) nhưng một hồi khi mọi người bàn về chủ đề gì đó mà cần suy tư nhiều, kiểu gì ảnh cũng đưa ra vài ý kiến nghe cực kỳ vào tai luôn. Master Nho! Chị Thư thì kể về các khóa The Artist's Way mà chị mở ra, chị nói mỗi nhóm lớp dường như đều có những cá tính riêng (nhóm mình được chị nhận xét là rất mộng mơ, còn nhóm hiện tại thì tập trung vào giải quyết các vấn đề cá nhân), rồi chị đem vài chủ đề với thử thách mà mọi người trong khóa đợt này thường bàn luận ra làm ví dụ. Một số đề tài thực sự khiến mình hứng thú ấy, như là, thử thách thử một lần để bị/được từ chối (thế quái nào mình nghĩ ngay tới việc đi tỏ tình, chắc tại đó giờ lời từ chối gây sợ hãi nhất với mình chính là bị từ chối lời tỏ tình chăng?! 笑い泣き), hay chủ đề quản lý sự kỳ vọng (mình cũng đã và đang phải học cách để thỏa thuận với sự kỳ vọng của mình suốt, sao cho không tự gây áp lực lên bản thân ấy). Ngoài chuyện về lớp học ra, chị Thư còn kể thêm là gần đây chị ấy mới bắt đầu sử dụng Tinder, và việc này phần nào đã giúp chị ấy học được cách trò chuyện với người khác giới, và kỳ diệu hơn là nhờ thế mà chị ấy hiểu và giao tiếp tốt hơn với ba của chị. Mình cảm thấy, quả nhiên là khi người ta thực sự muốn học hỏi điều gì đó thì ở đâu cũng có thể tìm được chân lý. Lần trước mình không hiểu định nghĩa của "vô thường" là gì, nên mình lên mạng tìm nghe các bài giảng của nhiều vị thầy, vầy mà vẫn không thực sự nắm rõ được, mình nghe tới bài giảng của thầy Thích Nhất Hạnh, thì tuy nói là có hiểu, nhưng lại cảm thấy chưa thực sự ngấm, kiểu như rõ ràng biết là miệng cốc hình tròn, nhưng vì nhìn nó ở góc nghiêng nên chỉ thấy được miệng cốc hình elip ấy (ví dụ này không thực sự đúng lắm nhưng nó từa tựa vậy á ). Dạo này thì thành phố đang trong mùa mưa, lúc đầu mùa thì đám cây của mình trở nên tươi tốt, trông thích mắt lắm, từ vài chậu cây nhanh chóng phát triển thành một khu rừng nhỏ. Nhưng càng ngày mưa càng nhiều, số ngày nắng ít đi, nấm mốc bắt đầu phát triển và khiến một số cây của mình bị thối rễ hay bị nấm bệnh mà úa đi. Mình ban đầu thấy rất buồn, thấy tiếc và lo lắng, trong khi có cây sống tốt, lại có những cây cứ chết đi mà mình không cách nào ngăn được. Nhưng rồi ấy, cũng từ những chậu cây chết đi đó, các hạt mầm mình còn chẳng biết tên lại mọc lên, thân cây cũ bị nấm với vi khuẩn làm cho mục ruỗng và phân hủy nhanh hơn, giúp tạo màu thêm cho đất, các cây con ấy nhờ thế mà mọc tốt hơn. Mùa mưa làm cây cối phát triển, cũng làm cây cối mục ruỗng, rồi lại làm cây cối đâm chồi, sự sống nối tiếp sự sống. Lúc đó trong đầu mình chợt nảy ra suy nghĩ, đây chẳng phải chính là vô thường sao!

 

Trong buổi họp mình có khoe với các anh chị về sở thích mới là sưu tầm nhãn dán của mình ấy, thế là chị Yến liền nói: "Ôi chị thấy xúc động thật sự ấy, nó giống như hồi nhỏ mình thấy có gì hay hay mình cũng thu thập và dán vào sổ". Và chị Thư cũng kể chị ấy có cuốn sổ để ghi những lời bài hát hay hay và có ý nghĩa với chị ấy. Quả thực, sưu tầm luôn đem đến niềm vui bất tận! 照れ Mình cũng kể luôn chuyện mình đang được làm việc chung cùng chị Ti Du, nhờ chị Thư giới thiệu, cả anh Nho và chị Thư đều mừng cho mình (anh Nho cũng thân quen với chị Ti Du í! )

 

À có một chuyện mình thấy dễ thương! Khi cả nhóm bàn về việc "liệu những nhận xét tiêu cực có ảnh hưởng nhiều đến sự tự tin của chúng mình không", chị Phương với mình đều thừa nhận luôn là có ảnh hưởng ít nhiều, nhưng còn tùy vào đối tượng buông lời nhận xét không tốt đó nữa, nếu là người mình không coi trọng thì nói sao mình cũng chẳng nghe. Đấy là tụi mình thì như vậy, còn chị Yến đơn giản là lấy ví dụ ngay về chồng của chị. Chị nói chồng chị là một người rất hay chê, đặc biệt là chê chị ấy dốt! Vâng! Là DỐT ấy, dù chị Yến đang làm việc trong Google, nhưng mà vì từ thời đi học, anh nhà đã luôn có thứ hạng cao hơn chị ấy, vậy nên... 笑い泣き. Chị Yến khẳng định, người ngoài mà ở cùng anh chồng chị chắc tự kỷ luôn, nhưng chị thì không bị ảnh hưởng tí gì, vì sau những lời chê bai đó, thực ra chị cảm nhận được tình yêu của ảnh và sự bông đùa nhiều hơn là cứ nhất định phải cho rằng đó là một lời miệt thị (và có nhiều hành động khác của ảnh cũng chứng minh ảnh yêu chị hơn những gì anh nói ra). Một chuyện cụ thể về sự "chê bai" của anh, là trong khoảng thời gian chị học ôn để ứng tuyển vào Google, thay vì cổ vũ tinh thần vợ, anh lại đi ghi hẳn trên bảng của chị một chữ "DỐT" to đùng! Nhưng chị Yến nào có bị lung lay ý chí, thậm chí còn càng trở nên quyết tâm hơn, chị lấy bút dạ và viết nối tiếp ngay bên dưới: "CŨNG VẪN ĐỖ ĐƯỢC". =)))))))))))))))))) Nghe xong tụi mình đều cười bảo rằng, chị Yến thật sự lạc quan quá đi, và, thì ra đây là lý do anh chị cưới nhau được, tính cách hai người khớp nhau quá mà!!! =))) Về kết quả của câu chuyện kia thì tất nhiên là chị Yến trúng tuyển, hiện tại đang làm việc ở Google, còn hai vợ chồng thì vẫn thường xuyên gọi nhau là "dốt"! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Tự nhiên làm mình có suy nghĩ, tình yêu bền lâu không phải vì bạn đời của họ là người hoàn hảo, mà vì bọn họ hòa hợp với nhau.

 

桜

 

Thôi chuẩn bị đi ngủ!

Mình lại khoe nàng Pepsi u mê, thích được cưng nựng và ôm ấp đây! 笑い泣き

 

 

 

Ây cha, gõ phím thích quá nên hôm nay mình viết nhiều hẳn nhỉ!! 笑い泣き Một phần nữa là Joy cũng đang ngồi chơi Play Together hộ mình ở bên cạnh nên có động lực thức để viết, dù bây giờ là 4 giờ sáng rồi!

Hyaaaaaaaaa~

BÀN PHÍM MOFII MƠ ƯỚC CỦA MÌNH ĐÃ VỀ RỒI!!!!  (Sau hai lần phải hủy đơn vì giãn cách shop không thể gửi hàng thì hôm qua bên ấy đã nhắn cho mình nói rằng họ đã có thể mở được lựa chọn giao hàng hỏa tốc. Thế nên sáng nay mình đã đặt lại và khoảng 20 phút sau thì đơn hàng được giao tới. Siêu tốc luôn! Ôi, đây chính là lợi ích của việc hết giãn cách đấy! )

 

Và đây!

 

Bàn phím màu xanh cùng những phím bấm tròn tròn dễ thương hết sức!!!!! Trời ơi mình thấy yêu quá điiiiiiiiiiiiiii mất thôi!  

 

 

Nói kỹ một chút về bộ bàn phím này thì, trong hộp sản phẩm là bàn phím, chuột, hai viên pin và tờ hướng dẫn nho nhỏ. Lúc đầu mình hơi lo là bàn phím sẽ bị quá to và chiếm nhiều diện tích mặt bàn nhưng mà không, mọi thứ đều rất vừa vặn (khoảng 45 x 13,5 cm), phím bấm đã tay, mỗi lần gõ là nghe lạch cạch lạch cạch như tiếng máy đánh chữ thời xưa ấy, vui tai cực.  Và đặc biệt ấy,  là mình đã có chuột mới để xài, thay thế cho chú chuột cũ bị hỏng con lăn (scroll). Chuột mới nhạy phết, bên hông nó còn có một nút bấm ứng với chức năng "back" ấy, mình nghĩ khi quen thì sẽ thấy rất tiện chứ không thì hơi rủi ro vì nãy giờ mình cứ bấm nhầm vào đó hoài, tại nó ở ngay vị trí ngón cái mà! =))))))))) May là nút back này chỉ có tác dụng trên web (kiểu như đang viết gì đó trên mạng mà nhấn nhầm vào thì khá nguy) chứ trong các chương trình vẽ thì nó không ảnh hưởng gì. 

 

Chuột dễ thươngggg

 

Ây cha cha cha, vậy là từ giờ khi vẽ mình có thể xài phím tắt và chèn thoại nhân vật dễ dàng hơn, không phải với với cái bàn phím laptop bị che một phần bởi bảng vẽ như trước nữa rồi há há!! ゲラゲラ Mê quá không biết nói gì nữa luôn, bèn đem bàn phím để cạnh bảng vẽ và ngắm! 

 

 

À, các phím chức năng ở bàn phím mới này có chút khác biệt so với bàn phím laptop mà mình vốn đã quen nên chắc sẽ cần thêm một thời gian xíu xíu nữa để làm quen hẳn. ウシシ Còn giờ thì mình hạnh phúc tiếp đây!!!! 

  

 

Hihiiiiiii sang tháng 10 rồi này!  Hôm nay thành phố đã chính thức nới lỏng lệnh giãn cách!!  Chứng nhận đã tiêm chủng ngừa Covid của mình cũng đã được cập nhật. Nhưng tất nhiên mình chưa có kế hoạch ngoài đi ra ngoài nào vì lý do một phần là các địa điểm vui chơi chưa mở cửa, quán xá thì chỉ cho phép bán mang về, còn lại là do dịch bệnh cũng chưa hết hẳn và mình thì mới chỉ tiêm có một mũi vaccine mà thôi. Mình định sẽ duy trì việc ở nhà thêm một thời gian nữa cho tới khi cảm thấy thật yên tâm. Rõ ràng là mình sẽ phát chán nếu như cứ mãi trong nhà và xung quanh thì im ắng, nhưng bây giờ thì không phải lo nữa vì thành phố "thức giấc" rồi . Sáng nay mình đã lại nghe thấy tiếng ồn ào xe cộ trong con hẻm gần nhà, tiếng cô ve chai giẫm cho bẹp vỏ lon để bỏ vào bao tải (ba tháng trời giãn cách, giờ cổ mới đi gom nên giẫm cả tiếng đồng hồ chưa hết), cả tiếng người bán xôi vừa chạy xe vừa rao "ai xôi gấc, xôi vò đây", hàng quán trên các ứng dụng giao nhanh cũng đã mở lại rất nhiều, và cửa tiệm sửa chữa xe máy thì đông nghẹt khách luôn. Joy đã định đem xe máy của cậu ấy ra tiệm kế bên để sửa nhưng đợi từ sáng tới chiều mà ở đó vẫn không trống một chỗ nào, tụi mình còn muốn đặt đồ ăn trên app giao nhanh nữa cơ mà kết quả là chờ mãi không có shipper nhận đơn. 笑い泣き Tóm lại thì một cuộc sống bình thường mới đang diễn ra, từng chút từng chút một. Chẳng mấy chốc nữa khi thành phố khỏe hẳn, mình sẽ được đi Thảo Cầm Viên, đi xem phim rồi ngồi cà phê bệt với bạn bè thôi! ウシシ

 

À, hôm nay còn là buổi học cuối cùng ở lớp vẽ của chị Thư, tuy nhiên vẫn có thể sẽ có thêm một buổi nữa để sửa bài cuối khóa vào thứ sáu tuần sau nếu như có khoảng 50% học viên nộp bài tập, nên là... Yayy!  Và tối mai thì mình có hẹn với anh chị trong nhóm The Artist's Way cũ nữa. Lại sắp được gặp các anh chị và tán gẫu mọi sự trên trời dưới bể rồi haha!

 

Mà nói tới chuyện gặp gỡ bạn bè thì sáng nay mình cũng nhận được một lời mời đi cà phê từ một người bạn mới trên Facebook.

 

 

Bạn ấy tên là Ly Na, mình cũng không rõ bạn ấy lớn hơn hay nhỏ tuổi hơn mình nữa, tại chưa hỏi. =))))))) Ly Na nói là bạn bạn ấy từng tính bỏ kiểu vẽ chibi nhưng nhìn tranh mình thì muốn bắt đầu lại, vì vậy nên chừng nào tình hình ổn định hơn và các quán giải khát được phép cho khách hàng ngồi lại thì bạn ấy muốn mời mình cà phê, xem như là cảm ơn. お願い Ui chaoooooo~ Mình là mình "OK" liền! Thật vui vì có thể kết bạn mới và càng vui hơn khi mà biết được một điều gì đó ở bản thân lại truyền động lực cho người khác nhỉ! 

 

Chuyển chủ đề!

 

Sang tháng sinh nhật của mình rồi, mình thực sự đang cảm thấy rất háo hức để đón bộ bàn phím mới và máy ảnh chụp lấy liền về nhà . Ay uiii cái thói ham mê vật chất này của mình thực sự không nên tí nào mà, nhưng vì là trong tháng sinh nhật nên được rồi, mình cho phép mình được tự thưởng thật nhiều sự phù phiếm!  Dù sao thì, nuôi dưỡng sự phù phiếm cũng là động lực để mình làm việc chăm chỉ hơn mà haha! Mà nói đến chuyện đó, mấy nay mình ngủ dậy là trao đổi công việc liền với chị Ti Du, thế nên vài hôm rồi chưa viết trang buổi sáng nữa. Được cái là làm việc cùng chị ấy thì mình dậy sớm hơn thường ngày, ê hê, nhưng vẫn ngủ trễ!!

 

Vậy nên!

 

Mình chuẩn bị đi ngủ đây.

 

Và trước khi đi ngủ thì...

 

Đây là ảnh chụp Pepsi hôm nay! Pepsi nó không chỉ có thói quen chiếm chỗ của Bông mà còn chiếm chỗ của mình một cách lì lợm thế này nữa, cái mặt ghế có chút xíu nó nằm hết 80% diện tích luôn!!!! 笑い泣き

 

Sắp hết giãn cách rồi yeahhHHHhhhh! 

 

Mấy nay các đơn hàng của mình đều được giao tới rồi, trừ bộ bàn phím!   Nhưng mà ít nhất thì vở mới về rồi nên mình cũng tích cực học từ vựng luôn!! 

 

 

Không nhớ mình đã viết điều này trong blog chưa, mình nghĩ rằng mình đã qua tuổi học ngoại ngữ mất rồi, dạo này cứ học trước là lại quên sau !! Cơ mà, thứ nhất là mình cũng không bị áp lực là phải học để đạt được thành tích nào đó, và thứ hai là mình tin rằng xài nhiều sẽ nhớ, như cách mà tiếng Việt in vào đầu mình thôi - Xài nhiều thành quen í! Thế nên!! Rảnh thì mình cứ học thôi! 照れ

 

Về chuyện công việc thì, CÁM ƠN VŨ TRỤ, mình lại được giới thiệu cho một công việc minh họa mới! Chị Ti Du học chung với mình trong lớp vẽ của chị Thư đang cần phụ tá, công việc này yêu cầu sản phẩm bao gồm cả tượng mô hình và tranh minh họa, và chị ấy chuyên hơn về phần tạo hình đất sét. Vì vậy, chị Ti Du đã hỏi chị Thư biết ai có style vẽ phù hợp để giúp chị ấy không thì chị Thư đã giới thiệu mình qua (CÁM ƠN CHỊ THƯ), thế là chị Ti Du liên hệ với mình và giờ mình đang được giao cho những nhiệm vụ đầu tiên  (CÁM ƠN CHỊ TI DU). Vì đây là một công việc với khối lượng khá nhiều và yêu cầu kỹ càng, dù chỉ là phụ tá giúp chị Ti Du phần minh họa để chị có thể chuyên tâm nặn tượng hơn, nhưng thực sự mình vẫn không tránh khỏi cảm giác hồi hộp và lo lắng  !! Phải tự nhủ đây là tâm lý hết sức bình thường, và rằng làm rồi mới có trải nghiệm và kinh nghiệm để những lần sau đỡ sợ với tự tin hơn!!

 

Kể ra ấy, thì gần đây mình mới nhận thức được thực sự mình có thể làm gì, với niềm vui thích và với cảm giác "được về đúng nhà". Trước đây, khi mới quen chị Vivy, chị ấy từng nói với mình rằng mình may mắn vì nhận ra bản thân muốn và thích gì từ sớm nên biết đường để hướng theo nó, không như chị ấy hồi bằng tuổi mình vẫn cứ đi lòng vòng rất lâu. Mình lúc nghe lời nhận xét đó đã cảm thấy mông lung vô cùng, bởi vì khi ấy mình nghĩ rằng dù mình biết mình muốn gì hay thích gì đi nữa thì thực tế mình lại vẫn chưa thể thực hiện được những điều mình muốn, hoặc làm được rồi nhưng không hài lòng, tóm lại vẫn có trắc trở mà chưa biết nguyên nhân từ đâu. Mình biết mình thích vẽ, ừ, nhưng ban đầu mình lại có quan điểm sẽ không để vẽ trở thành công việc, vì mình cho rằng dính vào tiền bạc và áp lực thời gian, cộng với chuyện xung đột ý kiến khách hàng (nếu có) thì có thể làm mình mất đi niềm vui, niềm đam mê khi vẽ. Là mình sợ cảm giác mà ngay cả thứ thích nhất một ngày nào đó sẽ trở thành thứ ghét nhất. Một nguyên nhân lớn hơn nữa là mình tự ti với khả năng của mình, thế thôi (nỗi sợ bị phán xét).  Kết quả là mình cũng đi lòng vòng, thay vì chuyên tâm luyện tập để vẽ tốt hơn, mình lại lấy hết sở thích thứ hai, thứ ba, thứ chín, thứ mười ra để căn cứ vào đó mà kiếm việc. Tất nhiên, làm thì mình vẫn được thôi, mình cũng chưa từng hối tiếc bất cứ khoảnh khắc nào vì đã chọn những công việc cũ đó, bởi cuối cùng, chúng luôn cho mình phần thưởng là kỹ năng mới và bạn bè mới. Chỉ là, làm được một thời gian thì mình không còn đủ hào hứng như ban đầu nữa. Mặc dù một số trong đó thực sự là công việc minh họa, nhưng mình ngày ấy lại chẳng lấy làm tự hào, lúc nào cũng đem cái cớ tiền bạc có thể giết chết đam mê vẽ ra mà chạy trốn tiếp (thực tế là do sợ bị chê vẽ xấu).  Trẻ con! Phải tận sau cú bế tắc kéo dài đến tháng 8/2020 mình mới nhận ra món quà mình được mang theo khi tới thế giới này chính là cơ thể người với đôi tay linh hoạt biết vẽ ra chút hình thù và bộ óc ham thích điều mới mẻ, mà món quà thì hoàn toàn có thể trở thành gánh nặng nếu như mình không biết cách sử dụng nó hay cố gắng chối bỏ nó. Nhưng mà dù có ngộ ra, lúc đó mình vẫn chưa thể ngay lập tức có đủ tự tin nên lại tiếp tục đi thêm một đoạn vòng vòng nữa, công thức chung luôn là "thử nghiệm và loại trừ", dù sao cũng thấy chuyện này ok. Và rồi đến cột mốc tiếp theo: Mình tham gia thực hành The Artist's Way, cùng những lần thành thật trên trang viết buổi sáng, mình khám phá được nhiều hơn về chính mình, cũng đào sâu và quan sát được nỗi tự ti của mình nữa, cuối cùng mình đã có thể dũng cảm thành thật với bản thân rằng, MÌNH MUỐN TRỞ THÀNH HỌA SĨ! Thời điểm hiện tại, khi nhớ lại lời chị Vivy từng nói đó, mình có suy nghĩ rằng, gọi đây là may mắn của mình cũng không sai, nhưng chắc chắn cả chị Vivy cũng có may mắn đó chứ không phải không. Đó là sự may mắn trong việc nhận thức được cảm xúc của bản thân, là may mắn được đi thử rồi vẫn có thời gian để tìm đường đi mới khác, từ đó dẫn tới may mắn nữa là biết điều gì phù hợp và điều gì thì không. Nói thêm chút, thực ra thì ấy, không có gì đảm bảo rằng mình sẽ làm minh họa (tự do) mãi từ nay đến cuối đời dù cho lúc này mình có nghĩ rằng mình đang "về đúng nhà" đi nữa. Mà tạm thời cứ đến đâu thì đến, công việc trước mắt đáng lo hơn nhiều!! 笑い泣き


Hơi liên quan một xíu, có lẽ thế! Mới hôm nay mình nghe được ở đâu đó nói rằng: "Tôi không biết rõ mình muốn gì, nhưng tôi biết chắc chắn điều mình không muốn là gì". Nghe vậy mình đã kiểu, ờ nhỉ, hình như hồi họp nhóm The Artist's Way chị Thư cũng từng hướng dẫn điều tương tự, rằng nếu không biết mình muốn gì thì có thể đặt ngược câu hỏi lại là vậy điều mình không muốn là gì. Mình cũng không nhớ chắc có phải chị Thư đã nói vậy không nữa, nhưng giờ lời hướng dẫn ấy cứ hiện hoài trong đầu mình. ゲラゲラ


Hâyyy, sắp đến tháng 10 rồi nên mình hào hứng quá!  Trong tháng này, mình hy vọng công việc suôn sẻ và thuận lợi này, kiếm được nhiều tiền thì quá là tốt luôn! Mình cũng hy vọng mình có thể sớm hoàn thành việc nộp đơn xét tốt nghiệp (hình như tháng 10 có một đợt nữa). Mình ước mình sẽ có được chiếc máy ảnh Instax Mini 11  (dạo này nhắc tới nó hơi bị nhiều)! =)))))))))))))))))))))) Mong rằng sinh nhật năm nay sẽ lại thật vuiiiii!

Sáng nay quả nhiên sticker mình đặt đã được giao đến!  Như vầy là chỉ còn đơn hàng vở viết và bộ bàn phím kèm chuột của hãng Mofii nữa nữa thôi. 

 

 

Siêu nhiều sticker luôn ! Đợt trước mình đã tự nhủ từ giờ mỗi tháng sẽ dành ra khoảng 250.000 Đồng để mua sticker, nhưng hôm nay khi gom lại, sticker của mình nhiều đến nỗi không còn nhét vừa hộp cũ nữa! Joy đã đưa cho mình thêm một chiếc hộp đựng và nó cũng chật kín sticker luôn. Nên mình nghĩ, tạm thời thế này là đủ rồi.

 

Ôi mà~~~ Mình muốn mua máy ảnh Instax Mini 11

 

Mình dự định sẽ mua tặng bản thân vào tháng sinh nhật sắp tới!!! (Nhưng mình không chắc nữa, sợ tới lúc đó có việc khác cần chi nhiều tiền, mình còn chưa được nhận tiền vẽ mà! チーン)

 

桜

 

Đổi chủ đề tí!

 

Lúc chiều tối mình buồn ngủ nên đã làm một giấc ngắn, kết quả lại bị "thức giả" (kiểu mơ chồng lên mơ, tưởng như tỉnh dậy rồi nhưng hóa ra là thức trong mơ, rất đáng sợ nhưng khác với bóng đè là chẳng có cái bóng đen nào ụp vào người mình cả), việc này làm mình vừa mệt vừa run vừa cáu!! Mình cố gắng thức dậy đến bảy, tám lần chỉ để nhận ra là trời má, mình vẫn đang trong mơ! Hầy... Xong cuối cùng mình quyết vùng dậy (trong mơ) và chạy ra phía cái gương, nghĩ chắc trong đầu là hẳn trên gương sẽ không có hình phản chiếu của mình đâu nhưng mà thế nào lại có. =))))))))))) Chỉ là, soi kỹ sẽ thấy khuôn mặt có điểm khác, càng nhìn gần càng thấy giống mặt đàn ông hơn mặt mình, lúc đó mình phát cáu lên và hét lớn: "It's not my face!", sau đó thì có cảm giác như đang bay lên và cuối cùng thì tỉnh thật. Mà thậm chí khi mình mới mở mắt dậy được ấy, trong đầu còn vang tiếng vọng của câu mình đã gào trước gương nữa cơ. Ít ngày trước thì mình gặp ác mộng ấy, thấy cảnh nhiều người chết rất dã man. Mệt mỏi!  Mình phải thừa nhận chế độ ăn uống và sinh hoạt gần đây của mình rất tệ. Có nhiều thời gian hơn từ việc giãn cách chỉ đang làm mình trở nên lười biếng và thiếu quy tắc đi hơn. Mình chỉ biết là nếu mình không nghiêm khắc với chính mình hơn thì chẳng còn cách nào khác đâu, việc này, tự mình phải giải quyết thôi Tea ạ.

 

Mà ở nhà mãi chán thật! =)))) Còn vài ngày nữa là hết giãn cách (dự kiến) rồi. Mình với Joy cũng mới đăng ký tiêm vaccine đợt hai luôn ấy (nhưng hệ thống vẫn chưa cập nhật thông tin đã tiêm mũi một cho mình dù mình đã gửi phản ánh trên trang web theo hướng dẫn của họ). Hy vọng lại sớm được tự do ra đường. Khi đó mình sẽ:

 

りんご Gửi pin cài cho chị Ngân ở Kon Tum. (OK 02.10.2021)

りんご Gửi thư cho bạn. (OK 05.10.2021)

りんご Đi Thảo Cầm Viên. (OK 10.12.2021)

りんご Tới KFC, vừa ăn thanh cá với gà vừa viết sổ

(nếu họ cho phép ngồi lại). (OK 07.11.2021)

りんご Đi xin việc (không phải việc online). :)) (OK 10.12.2021)

Yayyy~ Hôm nay thức ăn mèo đã được giao đến và thêm cả một đơn hàng online mình đặt từ hồi tháng 8 nữa! Đó là mấy cuốn sổ tay kế hoạch này!!  Ơn trời, vui quá đi!

 

 

Thực ra mình mua sổ kế hoạch nhưng không phải để lên kế hoạch gì cả 笑い泣き, mà là để làm sketchnote, quick note với dán mấy cái nhãn (hoặc tờ giới thiệu đính kèm sản phẩm) dễ thương cùng các con dấu bưu chính mình sưu tầm được!  Đáng lý á, với mục đích để trang trí tự do thì dùng sổ giấy trơn sẽ hợp hơn, nhưng mình lại thích vui chơi trên những cuốn sổ planner với nhiều kiểu dòng kẻ và khung, bởi khi đó, những đường in sẵn trên sổ đối với mình sẽ giống như một kiểu họa tiết ngẫu nhiên vậy . Cuốn sổ mới này, sau khi dán xong những chiếc hình thu thập được, mình còn tô, vẽ và xé dán thêm nữa, điều này khiến mình thấy thật sự rất rất vui. Trong lúc chơi, mình đã có suy nghĩ, làm sao để có thể được chơi với những thứ dễ thương như này mà kiếm ra tiền đây nhỉ?! 

 

 

Mà ấy, mình mới biết tới cụ bà Kimura Setsu và những hình xé dán nghệ thuật cực đẹp của cụ gần đây, nên nhân dịp có sổ mới, mình đã đem mấy cuốn tạp chí thiếu nhi ra và cũng thử tập xé dán theo . Vui thực sự ấy!!! Chắc cũng vì không có áp lực phải làm tốt làm đẹp bằng ai đó nên việc viết và trang trí sổ luôn mang lại sự thư giãn lớn cho mình! 

 

 

Nhân tiện thì cập nhật tiếp mấy bức vẽ nguệch ngoạc trong sổ viết the morning pages của mình!  Việc này cũng vui nữa, nên là mấy nay mình không còn dán nhiều sticker vào trang viết nữa mà toàn viết nhanh nhanh xong đem bút màu ra vẽ tùm lum luôn! 

 

 

Sắp hết giãn cách rồi ấy, theo như dự kiến thì mình sẽ đi coi bài in cho RtR vào tháng 10 này. Tự dưng mình lại nhớ, năm ngoái mình rơi vào tình trạng cảm thấy bế tắc và mất phương hướng trong suốt mấy tháng đằng đẵng, làm gì cũng thiếu sức sống, muốn vẽ nhưng không vẽ được (tại vì tự tạo áp lực rằng nếu vẽ phải vẽ được cái gì đó đẹp đẽ, ra hồn), tới lúc đi coi bài in thì có rất nhiều thời gian nhưng mình chỉ biết lấp khoảng trống bằng việc lướt facebook xong về nhà thì đâm ra chán nản vì để phí thời gian quá. Thực ra bây giờ khi viết điều này ra, mình lại có suy nghĩ rằng khoảng thời gian đó ấy, rõ ràng là biểu hiện của việc mình cần tĩnh lặng để kết nối lại với chính mình và được chữa lành, không vẽ được gì cũng có sao đâu chứ, vậy mà mình lại đay nghiến bản thân vì sợ cảm giác thua kém mọi người, rồi còn tự ép phải khỏi tình cảnh đó ngay bởi mình không chấp nhận bản thân mình tiêu cực quá như vậy. Bây giờ đỡ ở chỗ mình đã biết cách lắng nghe chính mình hơn chút rồi. Và, còn gặp được chị Thư, được tham gia thực hành The Artist's Way nữa chứ! Việc này không làm mình vẽ đẹp hơn trước, nhưng chắc chắn đang giúp mình biết cách tận hưởng quá trình và hạn chế phán xét chính mình lại. Mình thấy biết ơn với sự sắp xếp của Vũ Trụ! 照れハート

 

Hôm nay mình hơi mệt vì tối qua ngủ trễ mà sáng phải dậy quá sớm để xuống nhà lấy đồ tới hai lần, ngủ chưa được trọn giấc ấy. Mà nhận sổ xong mình hào hứng quá không ngủ lại được, ngồi nghịch tới giờ luôn, Joy thì đang chơi game bên cạnh. Có lẽ ngày mai hoặc ngày kia đơn hàng sticker mình đặt cũng sẽ được giao đến (bộ bàn phím mà mình mong nhất chắc còn lâu lắm!!), để tránh tình trạng bị gọi dậy khi chưa ngủ đủ, mình chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi đây!!

 

Ngày 23/9, mình có hẹn kiểm tra định kỳ ở phòng nha nơi mình niềng răng!!   Vậy là sau gần ba tháng giãn cách, mình cuối cùng cũng được lái xe trên đường phố Sài Gòn và đi liên quận này!!!!!!!!! 

 

Mà ấy, tại vì xe máy của mình sau nhiều tháng không sử dụng nên nó không những khó nổ máy mà còn bị xì gần hết hơi!!! Vì thời gian giãn cách vẫn còn nên tiệm sửa xe không nhiều, mình tuyệt vọng và đã gọi điện xin hủy lịch hẹn ấy, nhưng mà Joy bảo thôi đã dắt xe ra rồi thì tranh thủ dắt đi kiếm chỗ sửa coi sao, kiểu gì cũng có tiệm mở. Và may thật, mình gặp hai tiệm sửa xe gần nhà đang mở! Tiệm đầu tiên thực ra là nhà ở luôn của chủ tiệm, chú ấy mở cửa nhưng không làm việc, tuy vậy chú vẫn giúp mình nổ máy xe và chỉ chỗ cho mình tới tiệm thứ hai để bơm bánh, nhờ vậy mà xe máy của mình chạy lại ngon lành được. Mình gọi cho bên nha khoa để báo tình hình và hỏi lại rằng mình có thể ghé đó ngay được không hay chuyển sang ngày khác trong tuần, chị tư vấn viên bảo mình cứ qua luôn đi và...

 

Ta ------ da!

 

 

Mấy hôm trước còn lo lắng về chuyện niềng răng thì hôm đó nỗi bất an đã được thôi bay!! Mấy cái dây chun cũng được tháo ra nên mình có thể vệ sinh răng dễ dàng hơn rồi. Bây giờ chỉ còn chờ khoảng hở do nhổ răng số 4 ở hàm trên của mình khít lại là mình có thể tháo niềng rồi. 

 

Tản mạn một chút về chuyện lái xe trên đường của mình. Thật tuyệt vì được đi lại như vậy, thực sự!  Đường không quá vắng nhưng chắc chắn là không đông chút nào, giống thành phố vào lúc 5 giờ sáng ấy, và nhờ vậy nên thời gian mình tới được phòng khám cực nhanh luôn. Rào chắn thì ở khắp nơi, đặc biệt trước lối vào các con hẻm, mình đi theo trục đường lớn nên thấy hai bên đỏ những thông báo "khu vực hạn chế di chuyển". Từ nhà tới phòng khám răng mình đi qua hai chốt kiểm tra, tất cả các phương tiện đi qua đều sẽ được yêu cầu dừng lại, bộ đội hoặc công an trực ở đó sẽ tới hỏi mình đi đâu, có lịch hẹn hay giấy thông hành không, sau đó chỉ cần đưa ra mã QR (mã khai báo y tế) mà trước đó mình đã (được phòng khám hướng dẫn) thực hiện khai báo trước khi di chuyển, thế là được đi qua. Lúc về thì mình gặp thêm một chốt nữa, nhưng mà được cho qua liền luôn không phải đưa ra mã QR, có lẽ là vì cũng muộn (gần 5 giờ chiều) và vì hướng rời trung tâm nên chốt không kiểm ngặt nữa. Trên đường về mình có tranh thủ nhìn xung quanh xem có hàng quán và tiệm thú cưng nào mở không để biết chỗ mua đồ trong những ngày giãn cách còn lại nhưng các nơi vẫn chủ yếu đóng cửa, có nhiều nhà còn bị phong tỏa hẳn luôn do từng có F0 ghé tới nữa cơ. Mà vì đường vắng xe cộ qua lại, cũng không được buôn bán gì, nên khi mình về tới con đường nhỏ gần nhà còn thấy người ta đeo khẩu trang ra giữa đường đánh cầu và đá bóng nữa cơ. 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Ở chỗ khác chắc họ bị hốt lên phường mất thôi! Nhưng mà ấy, nhìn mấy người đó chơi thể thao như vậy, mình thấy con phố cũng có chút sinh khí. Mong là dịch bệnh sớm được kiểm soát và mọi người có thể tự do chơi đùa và đi lại như vậy.

 

Nói tới chuyện kiểm soát dịch, dạo này cứ cách hai ngày là sẽ có đội y tế tới làm xét nghiệm covid tại nhà. Mỗi lần họ tới sẽ được phát phiếu điền thông tin như này . Hôm nay đang trong giờ học lớp chị Thư thì mình được kêu xuống để xét nghiệm nhanh.

 

 

Thú thực thì mình không thích bị chọc mũi như vậy chút nào. Đauuuuuuuuu! Nhưng mà ráng chịu thôi. Không biết việc này sẽ kéo dài tới bao giờ nhỉ? Chắc là hết tháng 9 thôi nhỉ! 

 

À có một nỗi lo nữa của mình cũng đã được giải quyết đó là chuyện thức ăn cho mèo. Hôm nay mình đã tìm trên Facebook được một tiệm bán thức ăn cho thú cưng và đã đặt mua được rồi, hy vọng ngày mai họ sẽ giao sớm, chứ Bông bắt đầu không vui với chế độ ăn ít ỏi rồi đấy . Nhân tiện thì, tụi mình cũng quyết định đổi tên cho Tép thành Pepsi rồi!!! Tép không phải tên mình đặt cho con bé, mà là chị Ju đặt do lúc chị mới nhặt về nó run rẩy và cụp đuôi như con tôm ấy, vì là mèo cái nên không gọi là Tôm, chị gọi nó là Tép. Nhiều lúc mình cảm giác như cái tên nó vận vào người thật ấy , con Tép ăn còn nhiều hơn cả Bông nhưng người nó chả bao giờ béo được, còn Bông thì bụng lúc nào cũng lủng lẳng cái "primordial pouch" dù luôn nhường Tép ăn trước! Nên là mình quyết định đổi tên cho Tép bớt tóp tép lại. Mình chỉ định đảo ngược chữ Tép lại thành Pét và gọi nó vầy thôi, mà nói một hồi lại thành Pepsi!!! May có vần "ep" nên thỉnh thoảng nó cũng phản ứng với cái tên mới, chứ âm khác thì nó bơ luôn! Nhề, cũng hai năm được gọi với cái tên Tép mà.  Mình sẽ để cho nó quen dần dần.

 

Tụi mình cũng lại chuẩn bị phải đặt thêm thực phẩm rồi ấy, cứ ngỡ sẽ được tự do đi lại sau 15/9 vậy mà...! À, hôm qua Joy làm món cà chua hấp dầm với mắm ấy, cậu ấy bảo đây là món ăn từ bé của cậu ấy mỗi khi nhà hết tiền, hết thức ăn. Mình thấy quả cà chua chín đỏ giữa bát mắm dễ thương quá nên chụp lại. 

 

 

Joy bảo, tương tự món này, về mặt ý nghĩa, còn có trứng luộc với mắm, kho quẹt nữa. Dù bây giờ nguồn thực phẩm trong nhà dồi dào hơn, thì thỉnh thoảng Joy vẫn hay làm những món kiểu vầy để ăn nhanh vì đã quen và thích mấy món vậy ấy. Ở với Joy nên học được nhiều điều về văn hóa miền Tây ghê. Cũng nhờ cậu ấy mà gần đây mình bắt đầu ăn cá nhiều hơn và cảm thấy nó cũng không quá tệ. Hồi bé chủ yếu ngán ăn cá do cách chế biến không phải lúc nào cũng thơm ngon, mình thì sợ mùi tanh cá, đã thế còn dễ bị hóc nữa (đần!), đến giờ ăn cá thỉnh thoảng vẫn suýt hóc xương, may mà bình tĩnh nhằn ra được trước khi nuốt. Joy biết về vài món cá ngon phết nên mình cũng đỡ ác cảm với thịt cá hơn. Hê hê, thực đơn bữa ăn sắp tới sẽ đa dạng hơn chắc luôn!

 

Hôm nay thì tụi mình có món này, Joy đặt trên mạng, gọi là Phô mai Jerry! 

 

 

Đây là lần đầu tiên mình thấy miếng phô mai y chang trong hoạt hình thế này đấy, thường thì các phô mai ở siêu thị sẽ không cắt dạng như vầy và cũng ít lỗ hơn, dù đây là lỗ nhân tạo do cái khuôn của nó tạo ra đi nữa, nhưng mà dễ thươnggggggggggggggggggggggggggggg!  Joy nói mấy nay kiểu phô mai này đang hot trở lại đấy! Mình sẽ nhờ cậu ấy đặt mua thường xuyên mới được, món này thì không chỉ ngon miệng mà con ngon mắt nữa, ăn vào tăng một ngàn lần điểm tích cực!!!  

 

 Mà ấy, bên trên mình có đề cập rằng hai trong số ba vấn đề khiến mình bận tâm (chuyện niềng răng, chuyện thức ăn mèo) mà mình viết trong post ngày 17/9 là đã được giải quyết, nhưng còn vấn đề thứ ba (thời gian giao hàng online) thì mình thấy cũng.............. 笑い泣き! Một đơn hàng đã tới tay mình vào ngày 23/9 rồi đó!! Hoan hô 拍手! Nhưng đồng thời lại có một đơn hàng khác được hệ thống báo thời gian nhận hàng dự kiến là khoảng trước ngày 12/11!!!!!!  Bỏ qua tháng 10 luôn trời!!!!!! Mà vì là thời gian dự kiến, có thể sẽ đến sớm hơn, nên mình cũng không quá bận tậm, chỉ thấy buồn cười thôi. Kể ra thì, mình thấy kỳ diệu thật ấy! Kiểu, mình có ba chuyện khiến mình hơi bất an, đem chúng viết ra, và theo một cách nào đó, chủ ý hay vô thức, thì các vấn đề cũng dần được giải quyết ấy. Mình biết ơn khi dòng chảy của giây phút hiện tại này thuận lợi như vậy. 

 

Con cám ơn Vũ Trụ và các vị thầy nhiều ạ. Lần này con lại được giúp đỡ rồi! 

 

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

 

昨日、歯列矯正器をチェックするために歯科医院に行きました。外に出てよかったです。
ホーチミン市の通りは非常に混雑していましたが、今では人通りがまばらになっています。
歯科医院に行く途中で、2つのチェックポイントを通過しなければなりませんでした。 そして、家に帰ったときは1つがありました。
家はレッドゾーンにありますから、今週から2日ごとにcovidの検査を受けます。
みんなはこの市ですべてが普通の生活に戻るように頑張っていると思います。
鼻が痛くなるので、covidの検査を受けるのは好きじゃありません。でもね、この流行と戦うために政府が要求する規制を遵守することは私ができる最善のことだと思います。
最近に、友達と私はおいしい料理で自分自身を高揚させています。

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

Như đã tự hứa, mình tắt đèn vào giường nghỉ sớm và đợi ánh trăng rằm chiếu vào phòng. Hôm nay có mưa nhẹ, mùa mưa ấy mà, hy vọng mây sẽ không quá dày để ánh trăng vẫn tỏa được. ウシシ
 
Mùa Trung Thu này mình và Joy không có bánh nướng hay bánh dẻo gì vì không mua được, thay vào đó, Joy đã làm bánh quy các chữ cái trong nickname của hai đứa! 爆笑ドーナツ
 
 
上差し友達が作った月餅の代わりとなるクッキーです。
まだコロナのせいで出られないので、
クッキーを作るのに十分な材料しかありませんw。
 モチは私のニックネームで、ジョイは私の友達のニックネームです。
 
Tụi mình vừa ăn vừa xem phim Le Petit Nicolas (2009) của Pháp rồi cười như điên. Trước đó cả hai còn gọi điện cho gia đình nữa. Dù mình vẫn cảm thấy hơi buồn chán vì ngày lễ truyền thống thế này mà không thể đi chơi, nhưng đồng thời cũng nghĩ hôm nay như vậy thực sự là một ngày viên mãn rồi! 照れラブラブ
 
Ngày mai mình không có công việc gì phải làm (tạm thời là thế, còn đột xuất có hay không thì chưa biết) và mình đã lên vài kế hoạch cho cá nhân, mục đích để vui chơi và sáng tạo ấy mà. Nên, ngủ thôi!! 

Đậu biếc của mình mùa này ra hoa và đậu trái liên tục luôn!  Thay cho nó một cái chậu lớn hơn quả nhiên hiệu quả thấy rõ! (Tiếc mỗi cái là quả đậu biếc không ăn được!! ).

 

 

 

 

 

Uầy... Mình có nhiều điều muốn viết nhưng không biết bắt đầu từ đâu nữa. Mình nhớ cái thời đặt xe đi Bình Thuận mỗi khi có hứng, chiều chiều mượn xe máy của mẹ phóng 60km/h trên quốc lộ vắng người song song với đường bờ biển. Mình nhớ bãi biển bí mật nơi mình ngồi đó cả chiều nhặt những mảnh vỏ sò nhiều màu và đợi khoảnh khắc hoàng hôn buông.  Phải thừa nhận rằng mình lại bắt đầu chán việc ở nhà quá lâu thế này rồi. (Nhưng nếu ngày mai trước cửa nhà xuất hiện anh shipper của Shopee với bốn đơn hàng mình đặt từ "thời tiền sử" thì chắc mình sẽ hạnh phúc mà hét lên rằng: Ok cứ thế này thì ở nhà thêm một tháng nữa cũng được!) 

 

Sáng hôm qua Phát đột nhiên nhắn tin cho mình. Cậu bạn mà mình và Joy thường nói với nhau là hẳn đang có một công việc mĩ mãn, toại nguyện nhưng giờ lại stress về đủ thứ. Cuộc sống vui vẻ lạc quan mà trên trang cá nhân cậu ấy hay chia sẻ, Phát nói, thực chất chỉ là bề ngoài và nó bị quản lý một phần bởi yêu cầu giữ hình tượng từ nghề nghiệp hiện tại của cậu ấy: Phát thanh viên của đài truyền hình địa phương - công việc mà cậu ấy từng rất thích nhưng giờ không còn thế nữa. Nghe vậy mình đã hỏi, "điều cậu yêu thích là gì?". Phát lập tức đáp lại mình, "hỏi cái ấm lòng ghê". Rồi cậu ấy kể, mỗi khi cậu ấy chia sẻ với mọi người là đang stress với công việc, thì xung quanh chỉ toàn trách cậu ấy không biết nghĩ, hiện tại đang có công việc đáng mơ ước mà còn đòi hỏi, chưa từng có ai chịu hỏi hay lắng nghe điều cậu ấy mong muốn. Mình hoàn toàn hiểu cảm giác này.

 

Phát là bạn cùng lớp đại học với mình và Joy. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy trở về quê nhà ở Ninh Thuận và xin làm việc tại đài truyền hình tỉnh. Phát chia sẻ rằng cậu ấy thích được nói, nhưng không phải kiểu dẫn chương trình truyền hình, nên ngay trong buổi phỏng vấn đã từng nói với nhà tuyển dụng rằng cậu ấy muốn làm ở vị trí phát thanh viên radio hoặc được đọc bản tin trong phòng thu, mọi người ở đó đã cười cậu ấy, nhưng như Phát nói thêm, "nhưng rồi mình lại đậu, và nguyện vọng của mình chỉ là trả lời cho vui hay sao ấy. Họ vẫn đẩy mình qua mảng truyền hình". Kết quả là cậu ấy bây giờ thường xuất hiện với vai trò dẫn chương trình bản tin thời sự. Nếu mình là phụ huynh của Phát, mình nghĩ mình cũng sẽ thấy rất tự hào về cậu con trai này và mong nó sẽ gắn bó mãi với công việc này. Nhưng Phát bảo cậu ấy muốn được tự do trải nghiệm nhiều hơn, được viết và được kể về mảng đời sống, văn hóa, du lịch, ẩm thực hơn, vậy mà công việc lại toàn yêu cầu cậu ấy phải nắm bắt tình hình chính trị cùng đời sống lãnh đạo tỉnh - điều khiến cậu ấy rất chán nản.

 

 

Thời gian này tình hình dịch bệnh có nhiều căng thẳng và biến động, cộng việc của cậu ấy cũng càng vất vả hơn, phải luôn theo sát sự kiện để thông tin được đến mọi người sớm nhất. Cuộc hội thoại của tụi mình hôm qua bị ngắt quãng nhiều lần vì cậu ấy phải trao đổi với sếp, cậu ấy nói giờ cứ nghe tiếng tin nhắn là thấy sợ và căng thẳng. Đã vậy, người ham đi đây đi đó như cậu ấy, bây giờ sau giờ làm cũng không thể tự do đi đâu hết vì lệnh giãn cách nên càng không thể giải tỏa. Về tới nhà thì rất khó trò chuyện cùng gia đình, mỗi khi cậu ấy bày tỏ cảm xúc sẽ đều bị mắng nhiếc là sống ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân, có việc ngon còn chê, sau này cha mẹ già đi và bản thân có con cái nữa thì lo cho gia đình kiểu gì.

 

Tạm bỏ qua những yếu tố công việc, mình chỉ đang nghĩ là, gia đình không ủng hộ, hay tệ hơn là không thèm lắng nghe mình thực sự là một điều kinh khủng ấy nhỉ. Mình với Joy có thể tự do làm những điều tụi mình yêu thích một phần chính là vì phía sau luôn có gia đình hậu thuẫn. Hoàn cảnh của Phát thì khác một chút. Gia đình của cậu ấy muốn điều tốt nhất cho cậu ấy, nhưng là ở góc nhìn của riêng họ, và xung quanh cậu ấy, bạn bè gần kề nhất bây giờ có lẽ toàn là đồng nghiệp ở cơ quan. Phát hỏi về cuộc sống freelance của mình, thì mình cũng bật cười và nói thật luôn rằng thu nhập của mình không đều chút nào - đây là điều khiến mình không thoải lắm, nên mục tiêu của mình là luôn đảm bảo có nguồn thu mỗi tháng với mức tối thiểu là số X nào đó, cao hơn X thì không sao nhưng thấp hơn X là không được. Ngoài ra làm tự do như mình còn phải tự lo các loại bảo hiểm (mà hiện tại thì mình đang không có một cái bảo hiểm nào trên người luôn, cảm thấy hơi bị liều, nhưng tất nhiên mình sẽ mua bảo hiểm khi hết giãn cách), thời gian thì luôn luôn có những lúc chơi dài (oh yeah! ) và có những lúc chạy deadline tối mặt. Về phần tâm lý, hiện tại mình không gặp stress vì áp lực từ công việc mà chỉ tự tạo áp lực vì cảm thấy năng lực bản thân không đủ tốt như mình mong muốn. Nên mình bảo với Phát, làm gì thì cũng có những mặt lợi và mặt khó khăn cả ấy, cậu nên cân nhắc. Đồng thời, mình gợi ý Phát thử tìm cách nói chuyện ôn hòa với cha mẹ để hai bên hiểu nhau hơn (chơi bài mưa dầm thấm lâu như cách mình và mẹ mình cải thiện mối quan hệ) vì sự ủng hộ của gia đình là khá quan trọng (có thì tốt hơn) trong thời gian bản thân "lột xác", tại là cậu ấy đang sống cùng gia đình nữa, ngày nào đi làm về cũng thấy khó chịu như cậu ấy kể thì khỏe sao được, chủ động và từ từ cải thiện môi trường sống được đến đâu hay đến đó cho trái tim dễ thở chút. Chứ mình là mình không khuyên cậu ấy nghỉ việc ngay đâu, mà bản thân cậu ấy cũng không sẵn sàng làm thế lúc này ấy chứ (may!). Phát bảo cậu ấy cũng đã vạch ra kế hoạch cho tương lai rồi và kể về giấc mơ muốn tự xây dựng phòng thu riêng, nhưng theo bản phác đó, cậu ấy sẽ cần tiếp tục công việc hiện tại trong khoảng ba năm nữa để tiết kiệm và tự làm vốn cho bản thân, Phát sợ sẽ không trụ được tới lúc đó, nên muốn nghe mình động viên. Cậu ấy còn nói, "cái tệ ở đây là tớ nhận ra điều mình thực sự thích quá sớm trong khi chưa chuẩn bị được gì cho nó". Quan điểm của mình lại là, nhận ra rồi mới biết rõ nên bắt đầu gom góp, chuẩn bị điều gì phù hợp nhất, thế là hoàn toàn "đúng quy trình" mà. Thực ra nếu như chúng ta có sẵn mọi thứ mình cần, có lẽ chúng ta đã không (thèm) mơ ước nữa, chúng ta chỉ ước điều mà chúng ta chưa có được hoặc lo sợ sẽ mất trong tương lai mà thôi.

 

Sau cùng, mình gửi Phát lời chúc may mắn, hy vọng rằng ước mơ của cậu ấy sớm thành hiện thực. 

 

Tụi mình, đứa nào cũng đang tìm kiếm nơi thực sự thuộc về cả. :))

 

Chuyển chủ đề sang chuyện gia đình mình! Mẹ mình hôm 17/9 đã đi tiêm vaccine ngừa covid rồi, bị sốt nhẹ. Mà vấn đề là, mẹ mới gọi điện kể lại, sau đó một hay hai hôm gì đó, mẹ có biểu hiện như bị trúng gió hay tụt huyết áp, đột nhiên ngã (ngất trong khoảng thời gian ngắn) hai lần, nhưng đỡ cái là không có bị xây xát gì nghiêm trọng. Mẹ cũng đã đi hỏi tư vấn bác sĩ và được trấn an là không liên quan tới vaccine, nhưng vẫn cần chú ý sức khỏe hơn. Mình biết việc này là đáng lo vì ở tuổi mẹ như vậy rất nguy hiểm, nhưng không hiểu sao mình thấy mừng nhiều hơn, kiểu, ô, mẹ mình vẫn còn ở đây và đủ sức gọi điện hờn trách mình cái tội không chủ động gọi điện cho mẹ hai ngày qua, con cái không biết mà hỏi thăm này!! ちゅー Mình không có phản biện gì đâu. Mẹ mình đáng yêu vãi!! =)))))))))))))))))))))))))

 

Hôm nay là Trung Thu rồi này! Năm nay thì không thể đi chơi Trung Thu được rồi. Mà mình có tham gia minh họa cho video bài hát Xua Covid Đi của mấy bạn trong nhóm Market Gang nè, bài này sẽ được công chiếu và 19h tối nay. Coi như đây là cách mình đón Trung Thu năm nay!! ウシシ

 

 

Ngoài cửa sổ hồi tối, trăng rọi cực sáng luôn!  Tối nay và tối mai mình tự hứa sẽ không làm việc hay chưa khuya nữa, sau 12 giờ đêm là tắt đèn để đón ánh trăng vào phòng!! 照れ照れ照れ

 

Hây da, mấy ngày rồi mới lại viết blog チョキ. Dạo này ấy, mình đang dần biến việc viết trang buổi sáng thành một hoạt động thú vị đối với bản thân! ウシシ Ban đầu là dán sticker lên những trang viết, giờ thì là thêm mục vẽ nguệch ngoạc "không kiểm soát" sau khi viết xong nữa chứ! Cuốn sổ viết trang buổi sáng vốn lúc nào cũng toàn màu mực chữ, nay lại có thêm đầy sắc độ khác nữa từ các miếng sticker và nét vẽ tự do, điều này làm mình cảm thấy cực kỳ hứng khởi vào ngày mới  (dù có mấy hôm mình dậy quá trễ nên toàn đi mò đồ ăn và bỏ qua luôn việc viết mấy dòng, hơi tiếc!). Tới hiện tại thì mình thực hành việc viết kết hợp vẽ tự do đã được năm buổi rồi, không phải là nhiều, nhưng mà mình vẫn ngộ ra được vài điều.

 

 

(Hình như) so với tức giận thì màu sắc của sự thất vọng, sự tự phán xét của mình đậm và gay gắt hơn hẳn. Và màu vàng đối với mình có vẻ như gắn với hy vọng, nguyện ước và năng lượng. Mấy ngày đầu mình dậy khá trễ nên lúc vẽ chỉ toàn quệt ra mấy đường đúng nghĩa "nguệch ngoạc" ấy, tới ngày thứ năm thì mình dậy sớm hơn hẳn (7 giờ thay vì 12 giờ), dù rất buồn ngủ thế nhưng kết quả là nét vẽ lại có hình thù cụ thể và màu sắc cũng tươi sáng hơn. Thậm chí bữa đó sau khi vẽ xong, mình còn thiền được dễ dàng, không mất nhiều thời gian để trở nên tĩnh lặng trong tâm trí (hay do tác dụng của cơn buồn ngủ nhỉ? ). Tóm lại là mình thấy dễ chịu lắm! Xem ra việc ngủ sớm dậy sớm thực sự rất tốt cho cả tinh thần lẫn cơ thể đấy nhỉ! (Ờ, rõ ràng là thế!)  Chỉ có vấn đề là, vào ban ngày mình không có cảm giác muốn làm gì hết, sự tập trung cũng không cao. Có lẽ do không quen và không đủ nghiêm túc với bản thân chăng? Còn cả vì ở nhà giãn cách quá lâu chăng, kiểu giống mấy con mèo, không có việc gì làm nên giờ ngủ thì chơi mà giờ chơi thì ngủ?? Hầy... 

 

桜

 

Lại nói chứ! Lệnh giãn cách vẫn còn kéo dài tới hết tháng 9 (dự kiến) dù đã thả lỏng hơn, nhưng mà có ba vấn đề khiến mình bận tâm tuy không quá nghiêm trọng.

 

 - Thức ăn mèo hết rồi! Mấy tiệm đồ cho thú cưng có vẻ cũng chưa mặn mà chuyện mở cửa lại. Mấy gian hàng trên các app giao hàng cũng vẫn rất ít. Đơn hàng mình đặt trên Pet City đến giờ vẫn chưa có nhân viên gọi điện xác nhận lại và khi mình gọi lên tổng đài họ thì không ai nghe máy, chứng tỏ cửa tiệm chưa hoạt động trở lại. Mấy hôm trước tụi mình đã đặt mua được thịt và cá, chia ra một phần để nấu cho Bông với Tép ăn, nên coi như vấn đề được tạm giải quyết. Chỉ là mình rất ngại mần thịt cá, vì tanh, nên không mong việc này kéo dài lâu đâu . Tự dưng nhớ mùi hương pate và súp thưởng của tụi nó mà ngày xưa mình hay chê, hóa ra lại thơm ngon gấp vạn lần!!

 

 - Hai tháng rồi mình chưa ra nha khoa để thay chun và dây cung được. Hàm dưới đã khít rồi này! 拍手 Nhưng! NHƯNGGGG! Nếu như được thay chun đúng chu kỳ, có khi nào giờ mình đã được tháo niềng rồi không???? Hàm trên của mình đang thu khoảng lại nên dây cung thừa ra một đoạn phía trong cùng, thỉnh thoảng chọc vào má trong, hơi bị khó chịu. Mà sinh nhật năm nay chắc vẫn sẽ phải chụp ảnh với chiếc miệng "iron mouth" rồi! 

 

 - Đơn hàng mình đặt trên mạng lại tiếp tục dời ngày dự kiến giao nhận đi hẳn 14 ngày!!!!!!!!!!!! Quần áo và sticker thì tạm thời lúc này không quá quan trọng, nhưng chiếc bàn phím và con chuột mới của mình...???????  Mình muốn bàn phím ngay, mình muốn chuột mới có thể scroll được ngay bây giờ cơ!!!!!!!! Mà cái shop bán bộ bàn phím âý thậm chí còn cùng quận với mình chứ... Gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời là đây! 

 

桜

 

Buồn quá, kể chuyện vui bù lại!

 

Mấy hôm trước, mình phải sửa tranh vẽ cho khách. Vì là làm sách kỹ thuật nông nghiệp, chủ đề nuôi ong mật, mà cái mình phải sửa là thùng quay mật, nên mình lên mạng tìm ảnh tham khảo vẽ cho đúng, thế quái nào từ khóa "thùng quay mật ong" mà kết quả bên dưới toàn hình "vịt quay mật ong"! Mình rất là đau khổ, tay thì vẽ mà bụng réo ầm ĩ cả lên, mình phải tự nhủ "mùa này thì lấy đâu ra thịt quay thịt nướng gì chứ, an phận đi dạ dày!". Sáng hôm sau Joy "ồ à" vui sướng gửi cho mình một bài đăng trên group Ăn Vặt Tân Bình (đầu mối thực phẩm của tụi mình trong mùa dịch): GÀ NƯỚNG MUỐI ỚT!!!!!!! 

 

Ối trời là trời!!!!!!! Phước đức tổ tiên!! Dù không phải thịt vịt nhưng cũng là chung cái mác gia cầm. Mình bảo Joy đặt ngay một phần nguyên con. Hôm sau họ giao tới. Vừa mở hộp ra là đã nghe mùi hương gia vị thơm phức, thịt gà còn siêu mềm và thấm bị nữa chứ! Mình nghĩ đấy chính là bữa ngon lành và "sang chảnh" nhất của tụi mình (mà không phải tự nấu) trong thời gian hai tháng rưỡi giãn cách này đấy!!!  Uiiiii gì chứ cứ được ăn ngon là thấy hạnh phúc và viên mãn rồi!! 

 

Chuyện khác! À, cũng không có gì khác lắm ở đây, vẫn là câu chuyện "mưa rơi cho cây tốt tươi, búp chen lá trên cành " ấy mà, hê hê. Mình thích ngắm lá cây nhảy múa trong mưa lắm í, tiếng mưa thì rào rào rào rào! Thấy vui tươi gì đâu á!! 

 

 

Hạnh phúc vì có khu vườn nhỏ này!!! 

 

桜

 

À mà hôm 15/9, đội y tế địa phương đến tận cửa từng nhà để làm xét nghiệm covid đấy! Kể cũng hài vì mình tiêm vaccine còn trước cả làm kiểm tra nhanh, cơ mà thôi, đã đủ combo xét nghiệm + tiêm vaccine covid rồi. Mà đây là lần đầu tiên mình làm xét nghiệm nhanh covid đấy! Thực ra mọi khi bị cảm cúm mình thường dùng tăm bông ngoáy mũi để hắt xì cho đỡ ngứa mũi và ra bớt dịch nhầy bên trong í nên không lạ lẫm lắm, chỉ là đầu tăm bông mình sẽ để hơi ướt nhằm không gây rát cho khoang mũi, và mình cũng không cần phải chọc quá sâu như phương pháp xét nghiệm yêu cầu, thành ra trải nghiệm test nhanh covid đối với mình khá là khó chịu đấy, nước mắt tự chảy ra như một phản xạ tự nhiên luôn (mình không có đau đến phát khóc đâu! Không tới mức đó).

 

Hy vọng sớm được tiêm mũi vaccine thứ hai và không còn cần phải làm xét nghiệm covid nữa!! お願い

 

桜

 

Điều cuối muốn kể, có một lần mình đang viết trang buổi sáng thì đột nhiên mình phát cáu lên với những câu tự nhủ kiểu "rồi sẽ tốt lên", "phải loại bỏ tiêu cực" của chính mình (Ờm, nó là trang viết ngày thứ tư ở hình trên đấy, có lẽ vậy mà mình đã vô thức chọn những.màu khá gắt để vẽ trong buổi hôm đó). Mình thực sự tự thấy rất khó chịu luôn, kiểu, nếu mình không đủ tốt như mình kỳ vọng thì sao? Mình biết mình còn đầy tật xấu cùng với vô vàn quyết định và hành động ngu ngốc trong quá khứ, nhưng mà thế là tệ lắm sao? Mục đích sống của mình vốn đâu phải là trở thành người người lương thiện hoàn hảo đâu, mình chỉ muốn được vui chơi và trải nghiệm cùng thế giới này mà...

 

Mình cứ để cho dòng suy nghĩ tuôn ra. Tất nhiên, thuật lại trên blog thì lời lẽ cũng bớt gay gắt hẳn đi so với những ngôn từ không qua kiểm duyệt của lý trí lúc mình viết trong sổ. Rồi mình ghi rằng: "Sau cùng, dù bản thân luôn ra rả về việc tôn trọng mọi cảm xúc, yêu lấy cả những lúc vui vẻ lẫn những khi tiêu cực, nhưng rốt cuộc mình cũng chỉ chăm chăm vào và chấp nhận được những điều cho là tốt mà thôi, còn điều mình thấy xấu, mình đòi giải quyết và loại bỏ nó đi".

 

Mình phải thừa nhận rằng mình không muốn thừa nhận mình là người chứa nhiều điểm xấu xí tí nào. Mình sợ bị ghét còn hơn cả sợ bóng bay nổ nữa! Thực ra, mình vẫn nghĩ hướng tới những điều tốt đẹp, xinh xắn nó là chuyện rất hiển nhiên ấy nhỉ. Nhưng mà... Làm sao biết cái gì là tốt đẹp, cái gì là xấu xa vậy Tea? Đó chẳng phải là nhãn dán do con người tự thiết lập trong quá trình trải nghiệm tự nhiên sao? Nắng đối với mình là tốt lành vì mình có thể làm được rất nhiều pin cài vào ngày có nắng, cây cối thì phát triển và phòng mình thì sáng trưng. Nhưng cũng là trời nắng ấy, lại khiến mình mệt mỏi và dễ nổi cáu những khi phải chạy xe trên đường dài, trong khi nắng... chỉ đơn giản là nắng thôi. ( Ban đầu định lấy ví dụ trời mưa cho hợp bối cảnh mùa này, mà mình nhận ra dù ở nhà hay ra đường thì mình vẫn thích mưa cả nên chuyển qua trời nắng). Kể cả post này cũng thế luôn! Bây giờ mình đang viết ra như vậy, mình cảm thấy có phần dễ chịu vì những "cục tạ" cảm xúc và suy nghĩ bên trong được thoát ra (tốt), nhưng biết đâu vài tháng nữa có hứng coi lại, mình sẽ có suy nghĩ "thôi chết, viết gì kì cục khó hiểu thế này, tệ hại quá!" (xấu), ba năm nữa thì càng thấy lúc này mình thật là "non, suy nghĩ dở hơi, suốt ngày viết về dăm ba thứ tự sự nhảm nhí" (xấu), nhưng nhỡ mười năm nữa, mình lại nghĩ "ồi, thật quý giá vì mình đã ghi lại một phần hành trình mình đang trải qua, coi lại thế này thật xúc động" (tốt) thì sao?

 

Mình không phải không biết rằng thế giới này chính là một vòng xoáy âm dương, trong tối có sáng và trong sáng có tối, mọi thứ luôn xoay vần và chuyển hóa lẫn nhau. Mình cũng không phải không biết rằng những quyết định và hành động ngu ngốc trước kia luôn cho mình những bài học, những cơ hội thử nghiệm giúp mình rõ hơn về chính mình và thế giới xung quanh, rằng chúng là điều tất yếu và cần thiết, như những viên đá lát đường tới vạch đích. Và! Mình càng không phải không biết rằng tính xấu của mình sinh ra từ ý tốt cho riêng bản thân mình chứ không phải vì bất cứ ai khác, và ngược lại, vài điều mà dễ cho người ta thấy đó là tính tốt ở mình vẫn đầy lần đẩy mình vào thế khó xử và bị thiệt. Nhưng mà để thực sự chấp nhận, để không còn cảm thấy dằn vặt hay tự phán xét mỗi khi chạm mặt sự "xấu xí, tiêu cực" bên trong vẫn là điều khó với mình bây giờ.

 

Thôi, hôm nay không có kết luận hay tự khuyên nhủ gì cả, mình (tạm thời lúc này) chẳng muốn cố phải trở thành ai hay phiên bản nào hết.

 

 

 

 

08:14 - 18/09/2021:

Mình mới xem xong một bộ phim tâm lý trên Netflix. Có đoạn nhân vật chính đến gặp một nhà trị liệu để giải quyết vấn đề tâm lý. Sau buổi chữa lành thành công, nhân vật chính gỡ được phần nào gánh nặng trong lòng, và nhà trị liệu nói với anh ta rằng:

 

"Đây không phải là thuốc chữa, đây là luyện tập."

 

Mình "ồ" lên liền! Việc hiểu và nhận thức được nhiều tố chất (tốt và xấu) trong mình, biết đến khái niệm "self-love" và "unconditional love" không đồng nghĩa nó là phương thuốc chữa khỏi ngay những nỗi đau, những vết thương và thanh tẩy lập tức các năng lượng tiêu cực hay sự tự phán xét. Để "là chính mình hơn" cần luôn duy trì luyện tập và mình rõ ràng vẫn đang luyện tập, thực hành mỗi ngày. Ấy là khi mình mở mắt thức dậy và đi lục lọi đồ ăn, làm những việc cơ bản để nuôi dưỡng, chăm sóc bản thân. Ấy là khi mình suy nghĩ về những câu thoại để trò chuyện với mọi người sao cho mình không làm họ ghét và khiến cho mình thú vị hơn. Ấy là khi mình tự khích lệ rằng sẽ/phải tốt lên, phải cố gắng hơn. Hay là khi mình tự rút ra được bài học gì đó rồi ghi ra những câu thật diễn cảm để khuyên nhủ chính bản thân, dù hôm sau lại quên mất lời đã viết đó đi nữa, như thể tự vả luôn. Và ngay cả việc mình trách bản thân chỉ chấp nhận mỗi điều tích cực, còn lại thì luôn trốn chạy khỏi bóng tối, tìm cách triệt tiêu điều không tốt, cũng là đang "luyện tập" nốt. Kiểu, lỡ sai thì sửa, rồi lại sửa nếu sai.

 

Sau cùng thì, mình là một linh hồn đang học hỏi và trải nghiệm.