Ngày 9/9, mình vào "săn sale" trên Shopee nhưng trễ nửa tiếng nên hụt mất mấy voucher tốt nhất!
Dù không được giảm giá nhiều nhưng mình vẫn quyết định đặt mua bộ bàn phím kèm chuột không dây Mofii Candy Sweet màu xanh lá mơ ước, ê hê!! 
Tép mấy bữa trước làm rớt chuột máy tính của mình xuống đất, hỏng mất con lăn, gây bất tiện khi scroll trang web và một số hộp công cụ trong phần mềm vẽ, cộng với việc mình setup vị trí bảng vẽ với laptop thành một hàng dọc đối diện với mắt
nên bàn phím laptop bị che bởi bảng vẽ, khá vướng khi cần bấm phím (trước để ngang thì tiện đánh máy nhưng xéo góc với cổ thành ra lại dễ bị mỏi). Với cả mình vốn đã có ý định đặt ông Khoa build cho một dàn máy tính để bàn nên coi như này là sắm trước "phụ tùng" cho nó đi. Mấy món mình thích từ lâu ấy mà, quả nhiên rồi cũng đến lúc cần mua cả.
Cơ mà vì vẫn đang trong thời gian giãn cách nên chắc sẽ phải mất một thời gian khá lâu nữa mình mới nhận được hàng đây.
À hôm thứ tư, 8/9 ấy, mình đã nhắn tin xin nghỉ ở KISS rồi, sang tháng 10 là mình chính thức nghỉ làm. Dù mình vẫn không tự tin khi viết trong tin nhắn rằng mình muốn theo đuổi nghề minh họa, nhưng chị Ngọc đã nói rằng, thực tình chị rất vui vì thấy mình xác định được điều mình yêu thích và quyết định tập trung cho nó. Chị nhắc mình giữ gìn sức khỏe để sau giãn cách đi ăn một bữa! 
Hic, mình quen biết chị Ngọc và được làm "đệ tử" của chị chỉ mới một thời gian ngắn thôi mà mình cảm thấy như nhận được quá trời năng lượng yêu thương từ chị luôn ấy! Xúc động quá! Nhờ thế nên mình cũng có thêm chút tự tin để bước vào hành trình mới này nữa! Thực sự cảm ơn chị rất nhiều!!! 
Chị Thư và lớp vẽ của chị cũng đang giúp mình khám phá ra thêm rất nhiều trong vùng tâm trí của bản thân. Mỗi khi vào học mình đều có cảm giác như đang quay trở lại thời học mẫu giáo (nhà trẻ) và được cô giáo cổ vũ vẽ vời thỏa thích ấy! Chỉ có điều là, lớp học này tuy mang cảm giác dễ chịu như một lớp mầm non, nhưng tâm trí của mình thì không còn là của một đứa trẻ nữa, không còn bao la bất tận. Ngược lại, còn tự tạo áp lực cho bản thân phải vẽ thật đẹp cho bằng bạn bằng bè. =))) Mẹ mình nói đó là chuyện bình thường, bởi lớn rồi nên phải lo nghĩ về bổn phận và trách nhiệm, phải tính toán, nắm bắt nhiều thứ khác nữa, không còn thời gian chỉ để tận hưởng, ai cũng vậy thôi. Nhưng kể cả thế đi nữa, rõ ràng không phải là sự sáng tạo hay sự vui chơi bị mất đi, mà thực ra chúng chỉ đang bị kìm hãm, bị giới hạn, bị chôn vùi trong quá nhiều yếu tố, công việc và lượng thông tin tiếp nhận mỗi ngày. Vì vậy mà các bài học trong lớp của chị Thư, bên cạnh phần lý thuyết, thì đều mang tính kích thích sự sáng tạo, nhấn mạnh việc "vẽ không kiểm soát", khuyến khích brainstorm, thử nghiệm các kiểu diễn đạt hình ảnh khác nhau để bứt ra khỏi thói quen/vùng an toàn, độ khó bài tập thì vừa phải, ít hoặc không có áp lực, tính vui chơi và giải trí cao.
Đây là hai bài tập gần đây mình làm: CHƠI VỚI CÁC SHAPE.
Bài này là từ một shape vẽ ra nhiều sự vật khác nhau.
Và bài dưới này thì là từ những shape khác nhau, vẽ ra một con vật nhất định.
Lúc đầu mình hơi gặp khó khăn với những bài này vì chẳng tưởng tượng ra được gì, trong khi bài mẫu chị Thư vẽ ngay trên lớp í, chị ấy quẹt đến đâu là vẽ ra hình rõ ràng đến đấy, không chỉ rõ mà còn xinh xắn nữa. Áp lực! =))))))))))))) Rồi chị Thư miêu tả những bài tập này giống như chơi trò đoán xem đám mây giống hình con gì mà hồi nhỏ ta thường xuyên chơi. Nghe vậy, trong đầu mình ồ lên một tiếng "ơ đúng nhỉ!", thế là vẽ tằng tằng tằng tằng. Chưa tính đến chuyện xấu đẹp, có ý tưởng và thể hiện được ý tưởng ra đã là vui rồi. 
Mà dạo này mình bắt đầu kết hợp việc viết trang buổi sáng với vẽ nguệch ngoạc ấy, sau khi viết xong thì quệt quệt cho đã tay, không chắc có tác dụng gì to lớn không nhưng ít nhất mình thấy thoải mái cực! Đồng thời cũng cảm thấy rất kỳ lạ, không nghĩ mình sẽ lấp đầy trang giấy bằng những hình biểu tượng kiểu này (vì tiếc giấy, hiếm khi mình làm vậy). Lúc vẽ xong, nhìn lại mình đã thoáng nghĩ, "chắc đây là hình hài một góc trong thế giới tâm trí của mình đấy nhỉ?"
Vì tò mò, mình sau đó có thử lên mạng tìm vài tài liệu giải mã ý nghĩa của các hình vẽ tự do này xem có thể hiểu được gì không, nhưng rồi nhận ra cũng khó để đưa ra một lời giải cụ thể nếu chỉ đọc các bản phân tích tóm tắt tìm được qua google, nhiều bài viết cho các kết quả mâu thuẫn nhau lắm.
Đúng nhỉ, nếu mà dễ thế thì ai cũng thành nhà tâm lý học được hết rồi! =)))) Mình quyết định kệ nó và chỉ quan tâm rằng vẽ linh tinh thế này đã khiến mình thấy rất sảng khoái!
Đột nhiên lại có suy nghĩ, cũng giống như giấc mơ hay các linh cảm, ngôn ngữ của tâm trí/thế giới tinh thần rất giàu biểu tượng và sắp xếp ở một quy tắc khác hẳn với ngôn ngữ nói mà con người dùng hàng ngày, nhưng không phải là không thể học để hiểu được, trước hết là cứ tiếp xúc và quan sát đã. Nếu mình đủ quan tâm và chú ý, có thể một ngày nào đó mình sẽ hiểu được các thông điệp mà bên trong mình muốn nhắn gửi chăng. 
À, mình lại có thêm trò nữa để thực hành và luyện tập trong mùa giãn cách ở nhà rồi, đó là khi đọc xong một phần/chương sách thì sẽ viết tự do, viết cảm nhận ngay, mã hóa kiến thức vừa tiếp thu theo cách hiểu của bản thân, giống việc free writing 10 phút sau mỗi buổi học của chị Thư. Thực ra cách này mình đã áp dụng trong thời gian thực hành The Artist's Way do khi đó tâm trí mình không tập trung đọc sách được nên coi tới đâu là phải ghi chép liền tới đó
. Mỗi tuần chỉ đọc một chương, dành một buổi chiều nghiền ngẫm và ghi chép là xong, không bị quá tải kiến thức. Mình thấy cách này giúp mình đọc sách hiệu quả thật sự. Nhưng từ hồi đó đến giờ cũng không tự đọc thêm cuốn nào nữa mà chỉ toàn nghe audio book (vì kiến thức đi vào bằng đường âm thanh, cộng thêm hảo cảm với giọng đọc của người dẫn nên cũng giúp mình ghi nhớ hiệu quả tương đương, thậm chí có khi hơn hẳn việc vừa đọc vừa viết). Mấy nay mình đưa điện thoại cho Joy chơi game Play Together hộ nên khi không xài máy tính, cũng không vẽ nhăng vẽ cuội, lại chưa buồn ngủ, thì mình chỉ còn biết lấp đầy thời gian trống bằng việc lôi sách ra đọc. 
Hiện tại mình đang đọc cuốn Power vs. Force (David R. Hawkins), mới chỉ ở phần đầu mà mình đã muốn cảm thán rồi! Cuốn sách này được xuất bản lần đầu vào năm 1994, cách đây 27 năm, chưa kể thời gian ròng rã 20 năm mà tác giả dành ra để thực hiện và phân tích nghiên cứu nữa, phần nội dung thì đề cập tới các nguồn tham khảo, đối chiếu từ rất rất nhiều văn bản cũng như buổi diễn thuyết của các nhà nghiên cứu khác nhau mà đã được thu lại trước và trong cùng khoảng thời gian đó. Vậy mà đến tận những năm gần đây, các dạng sách báo về chủ đề trường năng lượng, tâm linh vũ trụ, tâm lý và sức khỏe tinh thần mới được chú ý tới hơn và trở nên phổ biến hơn (ít nhất là ở thị trường sách Việt Nam, khi mà nền kinh tế và chất lượng xã hội dần được nâng cao). Trong sách, tác giả đôi khi liên hệ với các tri thức tôn giáo, tri thức của các bậc hiền triết từ ngàn xưa, điều này khiến mình có suy nghĩ rằng kiến thức về thế giới tinh thần của con người chưa bao giờ là mới và cũng chưa bao giờ cũ, chỉ là mọi người có chịu nhớ ra hoặc có tìm đúng phương tiện để giúp nhớ ra được hay không mà thôi. Nhỉ?!
Mà có một câu mình thấy rất hợp ý trong phần mình đọc hôm qua: "Mọi nỗ lực của nhân loại đều có mục tiêu chung bất thành văn là thấu hiểu hoặc gây ảnh hưởng lên trải nghiệm con người..." Nhề, mình cảm thấy nhu cầu thấu hiểu bản thân là một nhu cầu hết sức hiển nhiên, dù cho không phải ai cũng tìm ra được phương thức phù hợp để kết nối được với chính bản thân họ, nhưng sau cùng mọi người vẫn đều không ngừng tìm kiếm cho chính mình câu trả lời thỏa đáng, tìm kiếm một chốn an yên bên trong tâm hồn bằng các phép thử rồi rút kinh nghiệm. Bản thân mình cũng là một trong số đó vậy. 
Gần đây thời tiết mưa nhiều nên rất mát mẻ, đổi lại bầu trời ít nắng và nhiều mây âm u. Lâu rồi mới có hôm thấy lại hoàng hôn có mây rực rỡ thế này. 
Ngày nắng hiếm hoi và Bông ngủ trong nắng. 
A mà hôm nay là ngày 11/9 rồi, chỉ còn mấy ngày nữa là hết giãn cách (dự kiến thế). Khi đó mình sẽ viết và gửi thư tay cho vài người bạn! Thời gian hơn hai tháng ở nhà đã cho mình cơ hội được quan sát bản thân nhiều hơn, dù mình vẫn chưa hình thành được thói quen mới tốt đẹp nào, giờ giấc ăn ngủ cũng phản khoa học nữa. ![]()
Nhưng mà ở nhà vui hơn mình nghĩ nhiều, mình cũng nhận được nhiều sự quan tâm và năng lượng tích cực từ gia đình, bạn bè với mọi người xung quanh, từ đó càng nhận ra rõ rằng mình đã luôn may mắn và đủ đầy thế nào. ![]()
Dừng viết tại đây, mình đi úp mì tôm ăn!
Một bức ảnh chụp với Tép gần đây, ở nhà vui phần lớn là do có tụi này nữa. ![]()
(Eo ôi
muốn có máy ảnh chụp lấy liền quá!!!
)





