Hây da, mấy ngày rồi mới lại viết blog
. Dạo này ấy, mình đang dần biến việc viết trang buổi sáng thành một hoạt động thú vị đối với bản thân!
Ban đầu là dán sticker lên những trang viết, giờ thì là thêm mục vẽ nguệch ngoạc "không kiểm soát" sau khi viết xong nữa chứ! Cuốn sổ viết trang buổi sáng vốn lúc nào cũng toàn màu mực chữ, nay lại có thêm đầy sắc độ khác nữa từ các miếng sticker và nét vẽ tự do, điều này làm mình cảm thấy cực kỳ hứng khởi vào ngày mới
(dù có mấy hôm mình dậy quá trễ nên toàn đi mò đồ ăn và bỏ qua luôn việc viết mấy dòng, hơi tiếc!). Tới hiện tại thì mình thực hành việc viết kết hợp vẽ tự do đã được năm buổi rồi, không phải là nhiều, nhưng mà mình vẫn ngộ ra được vài điều.
(Hình như) so với tức giận thì màu sắc của sự thất vọng, sự tự phán xét của mình đậm và gay gắt hơn hẳn. Và màu vàng đối với mình có vẻ như gắn với hy vọng, nguyện ước và năng lượng. Mấy ngày đầu mình dậy khá trễ nên lúc vẽ chỉ toàn quệt ra mấy đường đúng nghĩa "nguệch ngoạc" ấy, tới ngày thứ năm thì mình dậy sớm hơn hẳn (7 giờ thay vì 12 giờ), dù rất buồn ngủ thế nhưng kết quả là nét vẽ lại có hình thù cụ thể và màu sắc cũng tươi sáng hơn. Thậm chí bữa đó sau khi vẽ xong, mình còn thiền được dễ dàng, không mất nhiều thời gian để trở nên tĩnh lặng trong tâm trí (hay do tác dụng của cơn buồn ngủ nhỉ?
). Tóm lại là mình thấy dễ chịu lắm! Xem ra việc ngủ sớm dậy sớm thực sự rất tốt cho cả tinh thần lẫn cơ thể đấy nhỉ! (Ờ, rõ ràng là thế!)
Chỉ có vấn đề là, vào ban ngày mình không có cảm giác muốn làm gì hết, sự tập trung cũng không cao. Có lẽ do không quen và không đủ nghiêm túc với bản thân chăng? Còn cả vì ở nhà giãn cách quá lâu chăng, kiểu giống mấy con mèo, không có việc gì làm nên giờ ngủ thì chơi mà giờ chơi thì ngủ?? Hầy... 
![]()
Lại nói chứ! Lệnh giãn cách vẫn còn kéo dài tới hết tháng 9 (dự kiến) dù đã thả lỏng hơn, nhưng mà có ba vấn đề khiến mình bận tâm tuy không quá nghiêm trọng.
- Thức ăn mèo hết rồi! Mấy tiệm đồ cho thú cưng có vẻ cũng chưa mặn mà chuyện mở cửa lại. Mấy gian hàng trên các app giao hàng cũng vẫn rất ít. Đơn hàng mình đặt trên Pet City đến giờ vẫn chưa có nhân viên gọi điện xác nhận lại và khi mình gọi lên tổng đài họ thì không ai nghe máy, chứng tỏ cửa tiệm chưa hoạt động trở lại. Mấy hôm trước tụi mình đã đặt mua được thịt và cá, chia ra một phần để nấu cho Bông với Tép ăn, nên coi như vấn đề được tạm giải quyết. Chỉ là mình rất ngại mần thịt cá, vì tanh, nên không mong việc này kéo dài lâu đâu
. Tự dưng nhớ mùi hương pate và súp thưởng của tụi nó mà ngày xưa mình hay chê, hóa ra lại thơm ngon gấp vạn lần!!
- Hai tháng rồi mình chưa ra nha khoa để thay chun và dây cung được. Hàm dưới đã khít rồi này!
Nhưng! NHƯNGGGG! Nếu như được thay chun đúng chu kỳ, có khi nào giờ mình đã được tháo niềng rồi không???? Hàm trên của mình đang thu khoảng lại nên dây cung thừa ra một đoạn phía trong cùng, thỉnh thoảng chọc vào má trong, hơi bị khó chịu. Mà sinh nhật năm nay chắc vẫn sẽ phải chụp ảnh với chiếc miệng "iron mouth" rồi! 
- Đơn hàng mình đặt trên mạng lại tiếp tục dời ngày dự kiến giao nhận đi hẳn 14 ngày!!!!!!!!!!!! Quần áo và sticker thì tạm thời lúc này không quá quan trọng, nhưng chiếc bàn phím và con chuột mới của mình...???????
Mình muốn bàn phím ngay, mình muốn chuột mới có thể scroll được ngay bây giờ cơ!!!!!!!! Mà cái shop bán bộ bàn phím âý thậm chí còn cùng quận với mình chứ... Gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời là đây! 
![]()
Buồn quá, kể chuyện vui bù lại!
Mấy hôm trước, mình phải sửa tranh vẽ cho khách. Vì là làm sách kỹ thuật nông nghiệp, chủ đề nuôi ong mật, mà cái mình phải sửa là thùng quay mật, nên mình lên mạng tìm ảnh tham khảo vẽ cho đúng, thế quái nào từ khóa "thùng quay mật ong" mà kết quả bên dưới toàn hình "vịt quay mật ong"! Mình rất là đau khổ, tay thì vẽ mà bụng réo ầm ĩ cả lên, mình phải tự nhủ "mùa này thì lấy đâu ra thịt quay thịt nướng gì chứ, an phận đi dạ dày!". Sáng hôm sau Joy "ồ à" vui sướng gửi cho mình một bài đăng trên group Ăn Vặt Tân Bình (đầu mối thực phẩm của tụi mình trong mùa dịch): GÀ NƯỚNG MUỐI ỚT!!!!!!!
Ối trời là trời!!!!!!! Phước đức tổ tiên!! Dù không phải thịt vịt nhưng cũng là chung cái mác gia cầm. Mình bảo Joy đặt ngay một phần nguyên con. Hôm sau họ giao tới. Vừa mở hộp ra là đã nghe mùi hương gia vị thơm phức, thịt gà còn siêu mềm và thấm bị nữa chứ! Mình nghĩ đấy chính là bữa ngon lành và "sang chảnh" nhất của tụi mình (mà không phải tự nấu) trong thời gian hai tháng rưỡi giãn cách này đấy!!! 

Uiiiii gì chứ cứ được ăn ngon là thấy hạnh phúc và viên mãn rồi!! 

Chuyện khác! À, cũng không có gì khác lắm ở đây, vẫn là câu chuyện "mưa rơi cho cây tốt tươi, búp chen lá trên cành
" ấy mà, hê hê. Mình thích ngắm lá cây nhảy múa trong mưa lắm í, tiếng mưa thì rào rào rào rào! Thấy vui tươi gì đâu á!! 
Hạnh phúc vì có khu vườn nhỏ này!!! 
![]()
À mà hôm 15/9, đội y tế địa phương đến tận cửa từng nhà để làm xét nghiệm covid đấy! Kể cũng hài vì mình tiêm vaccine còn trước cả làm kiểm tra nhanh, cơ mà thôi, đã đủ combo xét nghiệm + tiêm vaccine covid rồi. Mà đây là lần đầu tiên mình làm xét nghiệm nhanh covid đấy! Thực ra mọi khi bị cảm cúm mình thường dùng tăm bông ngoáy mũi để hắt xì cho đỡ ngứa mũi và ra bớt dịch nhầy bên trong í nên không lạ lẫm lắm, chỉ là đầu tăm bông mình sẽ để hơi ướt nhằm không gây rát cho khoang mũi, và mình cũng không cần phải chọc quá sâu như phương pháp xét nghiệm yêu cầu, thành ra trải nghiệm test nhanh covid đối với mình khá là khó chịu đấy, nước mắt tự chảy ra như một phản xạ tự nhiên luôn (mình không có đau đến phát khóc đâu! Không tới mức đó).
Hy vọng sớm được tiêm mũi vaccine thứ hai và không còn cần phải làm xét nghiệm covid nữa!! ![]()
![]()
Điều cuối muốn kể, có một lần mình đang viết trang buổi sáng thì đột nhiên mình phát cáu lên với những câu tự nhủ kiểu "rồi sẽ tốt lên", "phải loại bỏ tiêu cực" của chính mình (Ờm, nó là trang viết ngày thứ tư ở hình trên đấy, có lẽ vậy mà mình đã vô thức chọn những.màu khá gắt để vẽ trong buổi hôm đó). Mình thực sự tự thấy rất khó chịu luôn, kiểu, nếu mình không đủ tốt như mình kỳ vọng thì sao? Mình biết mình còn đầy tật xấu cùng với vô vàn quyết định và hành động ngu ngốc trong quá khứ, nhưng mà thế là tệ lắm sao? Mục đích sống của mình vốn đâu phải là trở thành người người lương thiện hoàn hảo đâu, mình chỉ muốn được vui chơi và trải nghiệm cùng thế giới này mà...
Mình cứ để cho dòng suy nghĩ tuôn ra. Tất nhiên, thuật lại trên blog thì lời lẽ cũng bớt gay gắt hẳn đi so với những ngôn từ không qua kiểm duyệt của lý trí lúc mình viết trong sổ. Rồi mình ghi rằng: "Sau cùng, dù bản thân luôn ra rả về việc tôn trọng mọi cảm xúc, yêu lấy cả những lúc vui vẻ lẫn những khi tiêu cực, nhưng rốt cuộc mình cũng chỉ chăm chăm vào và chấp nhận được những điều cho là tốt mà thôi, còn điều mình thấy xấu, mình đòi giải quyết và loại bỏ nó đi".
Mình phải thừa nhận rằng mình không muốn thừa nhận mình là người chứa nhiều điểm xấu xí tí nào. Mình sợ bị ghét còn hơn cả sợ bóng bay nổ nữa! Thực ra, mình vẫn nghĩ hướng tới những điều tốt đẹp, xinh xắn nó là chuyện rất hiển nhiên ấy nhỉ. Nhưng mà... Làm sao biết cái gì là tốt đẹp, cái gì là xấu xa vậy Tea? Đó chẳng phải là nhãn dán do con người tự thiết lập trong quá trình trải nghiệm tự nhiên sao? Nắng đối với mình là tốt lành vì mình có thể làm được rất nhiều pin cài vào ngày có nắng, cây cối thì phát triển và phòng mình thì sáng trưng. Nhưng cũng là trời nắng ấy, lại khiến mình mệt mỏi và dễ nổi cáu những khi phải chạy xe trên đường dài, trong khi nắng... chỉ đơn giản là nắng thôi. (
Ban đầu định lấy ví dụ trời mưa cho hợp bối cảnh mùa này, mà mình nhận ra dù ở nhà hay ra đường thì mình vẫn thích mưa cả nên chuyển qua trời nắng). Kể cả post này cũng thế luôn! Bây giờ mình đang viết ra như vậy, mình cảm thấy có phần dễ chịu vì những "cục tạ" cảm xúc và suy nghĩ bên trong được thoát ra (tốt), nhưng biết đâu vài tháng nữa có hứng coi lại, mình sẽ có suy nghĩ "thôi chết, viết gì kì cục khó hiểu thế này, tệ hại quá!" (xấu), ba năm nữa thì càng thấy lúc này mình thật là "non, suy nghĩ dở hơi, suốt ngày viết về dăm ba thứ tự sự nhảm nhí" (xấu), nhưng nhỡ mười năm nữa, mình lại nghĩ "ồi, thật quý giá vì mình đã ghi lại một phần hành trình mình đang trải qua, coi lại thế này thật xúc động" (tốt) thì sao?
Mình không phải không biết rằng thế giới này chính là một vòng xoáy âm dương, trong tối có sáng và trong sáng có tối, mọi thứ luôn xoay vần và chuyển hóa lẫn nhau. Mình cũng không phải không biết rằng những quyết định và hành động ngu ngốc trước kia luôn cho mình những bài học, những cơ hội thử nghiệm giúp mình rõ hơn về chính mình và thế giới xung quanh, rằng chúng là điều tất yếu và cần thiết, như những viên đá lát đường tới vạch đích. Và! Mình càng không phải không biết rằng tính xấu của mình sinh ra từ ý tốt cho riêng bản thân mình chứ không phải vì bất cứ ai khác, và ngược lại, vài điều mà dễ cho người ta thấy đó là tính tốt ở mình vẫn đầy lần đẩy mình vào thế khó xử và bị thiệt. Nhưng mà để thực sự chấp nhận, để không còn cảm thấy dằn vặt hay tự phán xét mỗi khi chạm mặt sự "xấu xí, tiêu cực" bên trong vẫn là điều khó với mình bây giờ.
Thôi, hôm nay không có kết luận hay tự khuyên nhủ gì cả, mình (tạm thời lúc này) chẳng muốn cố phải trở thành ai hay phiên bản nào hết.

08:14 - 18/09/2021:
Mình mới xem xong một bộ phim tâm lý trên Netflix. Có đoạn nhân vật chính đến gặp một nhà trị liệu để giải quyết vấn đề tâm lý. Sau buổi chữa lành thành công, nhân vật chính gỡ được phần nào gánh nặng trong lòng, và nhà trị liệu nói với anh ta rằng:
"Đây không phải là thuốc chữa, đây là luyện tập."
Mình "ồ" lên liền! Việc hiểu và nhận thức được nhiều tố chất (tốt và xấu) trong mình, biết đến khái niệm "self-love" và "unconditional love" không đồng nghĩa nó là phương thuốc chữa khỏi ngay những nỗi đau, những vết thương và thanh tẩy lập tức các năng lượng tiêu cực hay sự tự phán xét. Để "là chính mình hơn" cần luôn duy trì luyện tập và mình rõ ràng vẫn đang luyện tập, thực hành mỗi ngày. Ấy là khi mình mở mắt thức dậy và đi lục lọi đồ ăn, làm những việc cơ bản để nuôi dưỡng, chăm sóc bản thân. Ấy là khi mình suy nghĩ về những câu thoại để trò chuyện với mọi người sao cho mình không làm họ ghét và khiến cho mình thú vị hơn. Ấy là khi mình tự khích lệ rằng sẽ/phải tốt lên, phải cố gắng hơn. Hay là khi mình tự rút ra được bài học gì đó rồi ghi ra những câu thật diễn cảm để khuyên nhủ chính bản thân, dù hôm sau lại quên mất lời đã viết đó đi nữa, như thể tự vả luôn. Và ngay cả việc mình trách bản thân chỉ chấp nhận mỗi điều tích cực, còn lại thì luôn trốn chạy khỏi bóng tối, tìm cách triệt tiêu điều không tốt, cũng là đang "luyện tập" nốt. Kiểu, lỡ sai thì sửa, rồi lại sửa nếu sai.
Sau cùng thì, mình là một linh hồn đang học hỏi và trải nghiệm.

