Đậu biếc của mình mùa này ra hoa và đậu trái liên tục luôn!
Thay cho nó một cái chậu lớn hơn quả nhiên hiệu quả thấy rõ! (Tiếc mỗi cái là quả đậu biếc không ăn được!!
).
●
●
●
Uầy... Mình có nhiều điều muốn viết nhưng không biết bắt đầu từ đâu nữa. Mình nhớ cái thời đặt xe đi Bình Thuận mỗi khi có hứng, chiều chiều mượn xe máy của mẹ phóng 60km/h trên quốc lộ vắng người song song với đường bờ biển. Mình nhớ bãi biển bí mật nơi mình ngồi đó cả chiều nhặt những mảnh vỏ sò nhiều màu và đợi khoảnh khắc hoàng hôn buông.
Phải thừa nhận rằng mình lại bắt đầu chán việc ở nhà quá lâu thế này rồi. (Nhưng nếu ngày mai trước cửa nhà xuất hiện anh shipper của Shopee với bốn đơn hàng mình đặt từ "thời tiền sử" thì chắc mình sẽ hạnh phúc mà hét lên rằng: Ok cứ thế này thì ở nhà thêm một tháng nữa cũng được!) 
Sáng hôm qua Phát đột nhiên nhắn tin cho mình. Cậu bạn mà mình và Joy thường nói với nhau là hẳn đang có một công việc mĩ mãn, toại nguyện nhưng giờ lại stress về đủ thứ. Cuộc sống vui vẻ lạc quan mà trên trang cá nhân cậu ấy hay chia sẻ, Phát nói, thực chất chỉ là bề ngoài và nó bị quản lý một phần bởi yêu cầu giữ hình tượng từ nghề nghiệp hiện tại của cậu ấy: Phát thanh viên của đài truyền hình địa phương - công việc mà cậu ấy từng rất thích nhưng giờ không còn thế nữa. Nghe vậy mình đã hỏi, "điều cậu yêu thích là gì?". Phát lập tức đáp lại mình, "hỏi cái ấm lòng ghê". Rồi cậu ấy kể, mỗi khi cậu ấy chia sẻ với mọi người là đang stress với công việc, thì xung quanh chỉ toàn trách cậu ấy không biết nghĩ, hiện tại đang có công việc đáng mơ ước mà còn đòi hỏi, chưa từng có ai chịu hỏi hay lắng nghe điều cậu ấy mong muốn. Mình hoàn toàn hiểu cảm giác này.
Phát là bạn cùng lớp đại học với mình và Joy. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy trở về quê nhà ở Ninh Thuận và xin làm việc tại đài truyền hình tỉnh. Phát chia sẻ rằng cậu ấy thích được nói, nhưng không phải kiểu dẫn chương trình truyền hình, nên ngay trong buổi phỏng vấn đã từng nói với nhà tuyển dụng rằng cậu ấy muốn làm ở vị trí phát thanh viên radio hoặc được đọc bản tin trong phòng thu, mọi người ở đó đã cười cậu ấy, nhưng như Phát nói thêm, "nhưng rồi mình lại đậu, và nguyện vọng của mình chỉ là trả lời cho vui hay sao ấy. Họ vẫn đẩy mình qua mảng truyền hình". Kết quả là cậu ấy bây giờ thường xuất hiện với vai trò dẫn chương trình bản tin thời sự. Nếu mình là phụ huynh của Phát, mình nghĩ mình cũng sẽ thấy rất tự hào về cậu con trai này và mong nó sẽ gắn bó mãi với công việc này. Nhưng Phát bảo cậu ấy muốn được tự do trải nghiệm nhiều hơn, được viết và được kể về mảng đời sống, văn hóa, du lịch, ẩm thực hơn, vậy mà công việc lại toàn yêu cầu cậu ấy phải nắm bắt tình hình chính trị cùng đời sống lãnh đạo tỉnh - điều khiến cậu ấy rất chán nản.
Thời gian này tình hình dịch bệnh có nhiều căng thẳng và biến động, cộng việc của cậu ấy cũng càng vất vả hơn, phải luôn theo sát sự kiện để thông tin được đến mọi người sớm nhất. Cuộc hội thoại của tụi mình hôm qua bị ngắt quãng nhiều lần vì cậu ấy phải trao đổi với sếp, cậu ấy nói giờ cứ nghe tiếng tin nhắn là thấy sợ và căng thẳng. Đã vậy, người ham đi đây đi đó như cậu ấy, bây giờ sau giờ làm cũng không thể tự do đi đâu hết vì lệnh giãn cách nên càng không thể giải tỏa. Về tới nhà thì rất khó trò chuyện cùng gia đình, mỗi khi cậu ấy bày tỏ cảm xúc sẽ đều bị mắng nhiếc là sống ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân, có việc ngon còn chê, sau này cha mẹ già đi và bản thân có con cái nữa thì lo cho gia đình kiểu gì.
Tạm bỏ qua những yếu tố công việc, mình chỉ đang nghĩ là, gia đình không ủng hộ, hay tệ hơn là không thèm lắng nghe mình thực sự là một điều kinh khủng ấy nhỉ. Mình với Joy có thể tự do làm những điều tụi mình yêu thích một phần chính là vì phía sau luôn có gia đình hậu thuẫn. Hoàn cảnh của Phát thì khác một chút. Gia đình của cậu ấy muốn điều tốt nhất cho cậu ấy, nhưng là ở góc nhìn của riêng họ, và xung quanh cậu ấy, bạn bè gần kề nhất bây giờ có lẽ toàn là đồng nghiệp ở cơ quan. Phát hỏi về cuộc sống freelance của mình, thì mình cũng bật cười và nói thật luôn rằng thu nhập của mình không đều chút nào - đây là điều khiến mình không thoải lắm, nên mục tiêu của mình là luôn đảm bảo có nguồn thu mỗi tháng với mức tối thiểu là số X nào đó, cao hơn X thì không sao nhưng thấp hơn X là không được. Ngoài ra làm tự do như mình còn phải tự lo các loại bảo hiểm (mà hiện tại thì mình đang không có một cái bảo hiểm nào trên người luôn, cảm thấy hơi bị liều, nhưng tất nhiên mình sẽ mua bảo hiểm khi hết giãn cách), thời gian thì luôn luôn có những lúc chơi dài (oh yeah!
) và có những lúc chạy deadline tối mặt. Về phần tâm lý, hiện tại mình không gặp stress vì áp lực từ công việc mà chỉ tự tạo áp lực vì cảm thấy năng lực bản thân không đủ tốt như mình mong muốn. Nên mình bảo với Phát, làm gì thì cũng có những mặt lợi và mặt khó khăn cả ấy, cậu nên cân nhắc. Đồng thời, mình gợi ý Phát thử tìm cách nói chuyện ôn hòa với cha mẹ để hai bên hiểu nhau hơn (chơi bài mưa dầm thấm lâu như cách mình và mẹ mình cải thiện mối quan hệ) vì sự ủng hộ của gia đình là khá quan trọng (có thì tốt hơn) trong thời gian bản thân "lột xác", tại là cậu ấy đang sống cùng gia đình nữa, ngày nào đi làm về cũng thấy khó chịu như cậu ấy kể thì khỏe sao được, chủ động và từ từ cải thiện môi trường sống được đến đâu hay đến đó cho trái tim dễ thở chút. Chứ mình là mình không khuyên cậu ấy nghỉ việc ngay đâu, mà bản thân cậu ấy cũng không sẵn sàng làm thế lúc này ấy chứ (may!). Phát bảo cậu ấy cũng đã vạch ra kế hoạch cho tương lai rồi và kể về giấc mơ muốn tự xây dựng phòng thu riêng, nhưng theo bản phác đó, cậu ấy sẽ cần tiếp tục công việc hiện tại trong khoảng ba năm nữa để tiết kiệm và tự làm vốn cho bản thân, Phát sợ sẽ không trụ được tới lúc đó, nên muốn nghe mình động viên. Cậu ấy còn nói, "cái tệ ở đây là tớ nhận ra điều mình thực sự thích quá sớm trong khi chưa chuẩn bị được gì cho nó". Quan điểm của mình lại là, nhận ra rồi mới biết rõ nên bắt đầu gom góp, chuẩn bị điều gì phù hợp nhất, thế là hoàn toàn "đúng quy trình" mà. Thực ra nếu như chúng ta có sẵn mọi thứ mình cần, có lẽ chúng ta đã không (thèm) mơ ước nữa, chúng ta chỉ ước điều mà chúng ta chưa có được hoặc lo sợ sẽ mất trong tương lai mà thôi.
Sau cùng, mình gửi Phát lời chúc may mắn, hy vọng rằng ước mơ của cậu ấy sớm thành hiện thực. 
Tụi mình, đứa nào cũng đang tìm kiếm nơi thực sự thuộc về cả. :))
Chuyển chủ đề sang chuyện gia đình mình! Mẹ mình hôm 17/9 đã đi tiêm vaccine ngừa covid rồi, bị sốt nhẹ. Mà vấn đề là, mẹ mới gọi điện kể lại, sau đó một hay hai hôm gì đó, mẹ có biểu hiện như bị trúng gió hay tụt huyết áp, đột nhiên ngã (ngất trong khoảng thời gian ngắn) hai lần, nhưng đỡ cái là không có bị xây xát gì nghiêm trọng. Mẹ cũng đã đi hỏi tư vấn bác sĩ và được trấn an là không liên quan tới vaccine, nhưng vẫn cần chú ý sức khỏe hơn. Mình biết việc này là đáng lo vì ở tuổi mẹ như vậy rất nguy hiểm, nhưng không hiểu sao mình thấy mừng nhiều hơn, kiểu, ô, mẹ mình vẫn còn ở đây và đủ sức gọi điện hờn trách mình cái tội không chủ động gọi điện cho mẹ hai ngày qua, con cái không biết mà hỏi thăm này!!
Mình không có phản biện gì đâu. Mẹ mình đáng yêu vãi!! =)))))))))))))))))))))))))
Hôm nay là Trung Thu rồi này! Năm nay thì không thể đi chơi Trung Thu được rồi. Mà mình có tham gia minh họa cho video bài hát Xua Covid Đi của mấy bạn trong nhóm Market Gang nè, bài này sẽ được công chiếu và 19h tối nay. Coi như đây là cách mình đón Trung Thu năm nay!! ![]()

Ngoài cửa sổ hồi tối, trăng rọi cực sáng luôn!
Tối nay và tối mai mình tự hứa sẽ không làm việc hay chưa khuya nữa, sau 12 giờ đêm là tắt đèn để đón ánh trăng vào phòng!! ![]()
![]()
![]()


