IgenTeaの日記 -16ページ目

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Yo! Bây giờ là 8h18 và mình đang ở xưởng in bên Quận 6, hôm nay bắt đầu đợt in rồi!
 
Đây là khung cảnh đối diện xưởng in:
 
 
À mà năm nay RtR làm việc với một nhà in khác (công ty Hương Trang) tại một xưởng in khác, mới toanh đối với mình. Đường đi tới đây cũng xa hơn và khó khăn hơn tẹo nên sáng nay mình đã được nhân viên của công ty Hương Trang dẫn đường, anh đó còn mua đồ ăn sáng cho mình nữa! Hôm qua mình đã nhờ Joy mua một chai nước lớn để mang theo đi làm, mà tới nơi thì mình được cho thêm hai chai nước nữa! Uống hết chắc cũng đủ chỉ tiêu 2 lít/ngày đấy! 笑い泣き
 
Trong lúc chờ người của xưởng gọi vào kiểm tra bản in thì mình sẽ ngồi viết tản mạn vậy.
 
Kể chuyện hôm qua! Phòng mình, chính xác là ngoài ban công, có hai cái vòi nước, vòi dưới thì áp lực nước mạnh nhưng lại quá thấp và dễ che khuất nên không tiện sử dụng (gần như không dùng đến mấy luôn), vòi trên thì lực nước yếu. Vậy nên hôm qua mình đã quyết định mua một bộ vòi phun để gắn vào vòi dưới. Trì hoãn tới tận bây giờ là vì ban đầu mình cảm thấy chấp nhận được cái vòi trên như vậy (nhưng khi dọn dẹp rồi tưới cây thì chờ nước chảy ra lâu nên sự hài lòng nó cạn dần), với nữa là mình cũng mù tịt chuyện "kỹ thuật" nên ngại mua về, sợ không biết lắp đặt sao. Ai ngờ dễ như ăn kẹo!!!! 笑い泣き
 
 
Thậm chí ấy, cái vòi này lúc đầu chủ shop lắp sẵn cho còn bị lệch khớp làm hở van, nước bắn tung tóe. Mình đã tự lấy đồ sửa chữa ra, loay hoay một hồi thì cũng gắn lại được đầu vòi cho đúng và sử dụng ngon lành. Chuyện này nhìn lại thì thấy đơn giản, nhưng lúc mình mới bắt đầu sửa nó, còn không biết phải làm sao nữa, sợ vô tình làm gãy, vỡ bộ phận nào của nó là đi toi hơn trăm ngàn vừa bỏ ra. Làm xong xuôi thì thấy tự hào về bản thân ghê gớm. ウシシキラキラ
 
Giờ có vòi phun nước cực tiện rồi, cả việc dọn dẹp bên ngoài ban công lẫn tưới cây đều dễ dàng và nhanh chóng, vừa tiết kiệm thời gian vừa tiết kiệm công sức. Chất lượng đời sống của mình thế là được nâng thêm một bậc nho nhỏ! OK爆笑
 
Mà ấy, từ hôm qua là đã có thể ngồi lại tại các hàng quán rồi đấy. Hôm nay Lotte cũng dự kiến chiếu Gintama: The Very Final rồi! Mà vì đi coi in nên chắc chủ nhật này mình mới mua vé, nếu thuận lợi, có thể sẽ đi coi cùng Shin được luôn!!!
 
Rồi thôi, đi coi bài in!
 
 

=))))))))))) Thực sự thì, đến bây giờ mình vẫn chưa đi tiêm mũi hai của vaccine ngừa Covid nữa (do mình lười đi và cứ muốn đợi Joy cùng tiêm ấy)!! Hôm nay cả Joy và mình đã đi lên ủy ban phường để đăng ký chích ngừa lại, giờ thì tụi mình sẽ phải đợi cho tới khi họ báo thời gian và địa điểm tiêm mới.

 

Đăng ký xong cũng khá nhanh, tụi mình có nguyên một ngày thảnh thơi, hôm nay Joy được nghỉ làm còn mình đương nhiên rảnh rỗi, thế là hai đứa mình quyết định lái xe đi dạo phố.

 

 

Đường Quận 5 thực sự rất đẹp và cho mình cảm giác dễ chịu vì nhiều cây lớn và những căn nhà cũ. Ở đây vào đầu hè là mấy cây chò đỏ rực quả chín luôn! 照れ Tụi mình hôm nay còn đi ngang qua đường Ngô Gia Tự nữa! Ấn tượng của mình về đường này là một con phố chuyên về bán nội thất và... là nơi mình bị cướp điện thoại!! 笑い泣き Nhưng mình rất khoái nội thất, nên đây vẫn là con đường mình yêu thích thứ ba ở thành phố này, sau đường Hoàng Sa và Trường Sa, chỉ là mình ít có dịp đi ngang qua đó! 

 

Lượn lờ khu Quận 5, Quận 10 xong tụi mình phóng qua Aeon Mall Tân Phú để đi mua đồ . Như mọi lần, nơi thu hút mình nhất trong trung tâm thương mại này chính là cửa hàng Daiso, đây là thế giới của những món đồ dễ thương đấy!!!!! 

 

 

Thực ra mình quyết định tới Aeon Mall là vì cửa hàng Daiso ở trong đây là nơi duy nhất mình biết có bán mành cỏ loại 120 x 40 cm. Mình muốn mua ba chiếc về để làm rèm che nắng cho cửa sổ góc làm việc. Lần trước vì không nhớ rõ kích thước khung cửa sổ trong phòng nên mình đã không mua ngay vì sợ lỡ không vừa thì thực sự không biết phải dùng chúng cho việc gì khác. Thế mà rồi mình lại chẳng có dịp quay lại cửa hàng cho đến tận hôm nay, và quả nhiên là sản phẩm đó không còn trên kệ bán nữa . Nhưng mà, nhưng mà! Dù lý trí mình luôn bảo "không có món cần mua thì thôi! Những món không có trong ý định mua ban đầu thì không cần thiết đâu" nhưng kết quả là mình vẫn không kiềm lòng được!!!

 

Và nhìn này!

 

 Một bé heo đất đựng tiền tiết kiệm xinh xắn 

(dù mình giữ tiền tiết kiệm trong ví điện tử)!

 

 

Chậc, để bé heo không trở nên lãng phí, thì thay vì đựng tiền tiết kiệm, mình sẽ "nuôi" em ấy bằng những phép màu mình gom góp được. Ý mình là, mỗi khi gặp một điều kỳ diệu, một niềm vui nào đó, hoặc đột nhiên có một ước mơ, mình sẽ viết ra mẩu giấy rồi cất giữ vào trong bé heo này .

 

À, đột nhiên nhớ ra trong The Artist's Way có một công cụ gọi là "Chiếc lọ của Chúa" (The God Jar). Đại khái là, ta kiếm một cái lọ, hay hộp đựng gì đó, ghi bất cứ những điều khiến ta sợ hãi, tổn thương, lo lắng, kể cả hy vọng và ước mơ ra những mẩu giấy rồi bỏ vào trong lọ, sau đó nhắc bản thân rằng không cần phải lo nghĩ về chúng nữa, chúng giờ đều nằm ở trong lọ cả, Chúa đang giữ chúng. Mình đã rất phấn khích trước ý tưởng này, nghĩ nó giống như cánh cửa không gian hay hòm thư kết nối với nơi linh thiêng vậy, nhưng vì mình viết nhật ký và trang buổi sáng khá thường xuyên nên sau đó đã quên đi chiếc lọ ấy . Mình nghĩ mình có thể dùng bé heo này như một "chiếc lọ của Chúa" mới, nhỉ...? Rồi khi bên trong em ấy đầy, mình sẽ mở ra và coi lại những khó khăn mình đã trải qua, xem xem mình đã mạnh mẽ lên được bao nhiêu, xem xem phép màu nào đã xảy đến với mình. (Ít nhất thì, viết nhật ký hay trang buổi sáng xong mình hiếm khi đọc lại, nhưng nếu bỏ vào heo đất thì mình sẽ coi lại khi heo đầy, vậy ha!! ).

 

Heo à, chị nghĩ thật thiệt thòi cho em nếu chị chăm em không phải toàn bằng những niềm vui và phép màu mà sẽ còn có các cảm xúc tiêu cực của chị nữa, nhưng mà, từ giờ trở đi trông cậy vào em nhé! Xin hãy cùng chị vượt qua cả những lúc khó khăn, xin hãy làm nhân chứng cho sự trưởng thành và mạnh mẽ hơn của chị!!  Cảm ơn Heo!

 

Ngoài bé heo xinh xắn tươi cười thì mình còn mua vòng cổ cho Bông và Tép nữa này (uiiiiiii dù nói là đổi tên con bé thành Pepsi nhưng cuối cùng vẫn quen miệng gọi Tép, đổi tên thất bại!!). Mà con mèo trên bao bì của vòng cổ có cùng màu lông với Tép đấy, mình khoái quá nên mua luôn! 

 

 

Hồi Bông và Tép còn nhỏ mình đã học thắt dây trên mạng để tự kết vòng cổ cho chúng đấy. Nhưng mà loại đó thì không chỉnh kích thước được, nên khi Bông và Tép lớn hơn, mình đành phải cắt dây vòng cổ để chúng không bị thít cổ, từ đó đến giờ vẫn lười làm vòng mới mà hàng bán sẵn trên mạng thì mình không có ưng họa tiết lắm. Hôm nay thì "thời tới cản không kịp", à, thôi, thú nhận là tại mình u mê và muốn tiêu tiền quá chứ "thời" nào ở đây, nhưng mà nhờ thế nên Bông và Tép có vòng cổ mới! OKゲラゲラ Hơi tiếc là Bông quậy quá và lông cũng dài hơn của Tép nên mình chưa chụp được cho Bông một tấm hình đẹp khi Bông mang vòng! Hôm nay tạm thời chỉ có hình Tép! 

 

 

Mà thật, đeo vòng cổ vào trông hai đứa con của mình xinh gái hẳn ra!! Giờ thì mình có thể hiểu được tâm lý của các ông bố bà mẹ khoái sắm quần áo, phụ kiện cho con cái của họ rồi!!  Nhìn con mình xinh đẹp thực sự là một liều thuốc hạnh phúc tột đỉnh luôn ấy!

 

Có điều, Bông và Tép đều không quen với chiếc chuông trên cổ, thậm chí Bông còn tỏ ra sợ hãi vì mỗi lần nó hoạt động là chuông kêu khiến nó hoang mang không biết đang bị "ám" bởi cái gì, trông vừa đần vừa buồn cười. Thế nên mình quyết định gỡ chuông ra, mấy hôm nữa có hứng, mình sẽ đem đất sét ra nặn hình mặt mèo, phía sau ghi thông tin liên hệ của mình, chỉ để đề phòng trong trường hợp ngoài ý muốn mà thôi.

 

桜

 

Chuyện khác!

 

Hồi chiều tối nay anh chị chủ nhà gọi tụi mình đi nhận tiền hỗ trợ mùa Covid, khi đó là hơn 5 giờ chiều rồi và việc cấp phát vẫn được diễn ra. Những người tới nhận đều xếp hàng nghiêm túc và chỉ dẫn lẫn nhau để lựa đúng hàng của tổ dân phố nơi họ ở (hôm nay mình mới biết mình ở tổ mấy đấy!!!). Còn các cô chú của đội cấp phát thì làm việc liên tục luôn, mình còn nghe một chú nói sáng giờ mới chỉ được nghỉ ngơi một xíu thôi hà. Dẫu vậy, không biết với người khác thì sao, nhưng đối với trải nghiệm của mình nhé, thì các cô các chú đều thân thiện, nói chuyện nhẹ nhàng, vui vẻ và làm việc nhanh chóng. Mọi người đã vất vả rồi, con xin được cảm ơn tất cả! 

 

Sau khi mình và Joy nhận xong, tụi mình đã đi mua trà sữa mời gia đình anh chị chủ nhà (các chị mê trà sữa lắm). Thực sự mà nói, nếu không nhờ anh chị lo tất tần tật từ giấy tờ tạm trú tới việc liên hệ tổ dân phố, thì không chắc có ai biết tụi mình ở đây trong mùa dịch này không nữa. Còn chưa kể đến những lần anh chị chia cho tụi mình thực phẩm, trái cây và đồ dùng thiết yếu nữa chứ! Lúc nào anh chị cũng nói coi tụi mình như mấy đứa em trong nhà cả~~~~~~~  Aaaaaaa thật là muốn chăm chỉ làm việc để nhanh nhanh giàu lên và đãi cả nhà nhiều món ngon hơn nữa!!!!! 

 

À, hơi liên quan xíu, hôm nay Joy muốn mua vé số ấy, cậu ấy bảo là mơ đi xin được ba số nên hào hứng lắm, làm mình cũng mua theo luôn. =)))))))))))))))))))))))))))))))) Lúc mua xong, Joy còn quay ra bảo với cô bán vé số là: "Cô cứ chờ ở đây nhé, con trúng rồi con quay lại tìm cô" làm cô ấy bật cười trông dễ thương lắm ấy ! Mình không biết rõ cô bán vé số nghĩ sao, nhưng với mình á, thì đó là một trong những lời nói đẹp đẽ và vui vẻ nhất thế gian này, chẳng hiểu sao nữa, kiểu, nghe rất được quan tâm ấy. Bạn mình đáng yêu quá đi mất!! 

 

Cơ mà ba tờ vé số tụi mình mua hôm nay trật cả rồi! ゲラゲラ

Yo! Viết linh tinh chút (hoặc sẽ dài).

 

Bây giờ là 15h50 (ngày 24/10/2021), mây đen đang kéo đến từ bầu trời phía đông bắc, có thể chút nữa trời mưa lớn. Mình có hẹn với chị Ju chiều tối nay (hẹn từ hôm bữa vẫn chưa qua được do có việc đột xuất ấy) nhưng không chắc có đi không, nếu tới lúc đó mà mưa to quá thì mình ngại ra đường lắm. 

 

Ui mưa thật rồi. Mưa to luôn! Tốt đấy, đỡ phải tưới cây!  

 

Mình đã bắt đầu lập khoản tiết kiệm vào ngày 17/10 rồi, trích 20% từ mỗi khoản thu. Loại ví điện tử mình đang xài có mục gửi tiết kiệm với lãi suất trả theo ngày nên mình sử dụng luôn. Tuy không nhiều nhặn gì nhưng có thể thấy tiền sinh ra tiền hàng ngày như vậy mình thấy cũng có động lực lắm! ウシシコインたち

 

Mà nói đến chủ đề tiền bạc, trong trang viết trước, mình nói rằng tình hình tài chính của mình gần đây không tốt lắm, nhưng rồi khi đó cũng đã gặp những phép màu giúp mình an tâm hơn ấy. Thì, cho tới hôm nay phép màu ấy cũng còn lan tỏa!  Mình nhận được hai job "ăn liền" từ chị Ti Du, làm xong có tiền ngay nè (mình thích như vậy), đã thế còn được nghe chị khen nữa huhu!  Chị Ti Du nói hai chị em mình làm việc với nhau rất hợp, rằng mình thể hiện được đúng ý tưởng của chị ấy bằng tranh vẽ!!!!!!!!!!!  Đấy chính là những lời khen tuyệt vời nhất còn gì!!  Rồi thì hôm qua lúc kiểm tra tài khoản thì mình thấy có thêm một khoản tiền mới (tại mình không đăng ký dịch vụ thông báo ngân hàng qua SMS), mình còn tưởng chị Ti Du gửi dư cơ nhưng mà kiểm tra lịch sử giao dịch thì hóa ra là bên KISS gửi nốt tiền lương mấy ngày đi làm trước giãn cách cho mình.  Thực ra cũng có thể nghĩ theo kiểu rằng việc mình tiếp tục được làm chung với chị Ti Du là nhờ vào khả năng của chính mình, và việc nhận khoản tiền bất ngờ từ KISS cũng là điều hiển nhiên vì đó là tiền công mình đã đi làm và bây giờ mới lãnh mà thôi. NHƯNG! Kể cả thế đi nữa, kết nối với chị Ti Du và biết tới KISS (để dẫn tới cái hiện tại hay ho này), chẳng phải do duyên sao? Mà duyên chính là một loại phép màu còn gì! 

 

Thế nên...

 

 CON CÁM ƠN VŨ TRỤ VÌ NHỮNG CƠ HỘI VÀ ĐIỀU KỲ DIỆU MÀ NGƯỜI BAN CHO! 

 

Mấy hôm trước chị Ngân ở Kon Tum cũng gửi cho mình hình feedback về pin cài mình làm nữa.

 

 

Trước giờ feedback mà mình nhận đều là về tranh vẽ hoặc bài viết, nên khi thấy khách hàng sử dụng và ưng món đồ thủ công mình làm thế này thật là một cảm giác diệu kỳ. Cơ mà bây giờ mình muốn tập trung cho việc minh họa hơn nên không định làm thêm pin cài nữa. =))))))))

 

Không liên quan nhưng hôm qua mình đi chỉnh răng định kỳ. Trời ơi một đống chun nha khoa lại được mắc vào trong hàm mình, mình đã nghĩ quả này là chết dở rồi. Và đúng thật, từ lúc rời phòng chỉnh nha cho tới tận bây giờ mình vẫn có cảm giác như bộ nhá của mình đang bị nhổ hết cả lên vậy. Mình niềng cũng hơn hai năm rồi vậy mà vẫn không thể quen nổi với việc nhức răng mỗi khi đi thay chun, siết hàm. チーン Thôi cố lên Tea, gần tới ngày được tháo niềng rồi!

 

A!! Mưa tạnh rồi. Mình đi qua thăm chị Ju đây!

 

 

- - - - - - - - - - -

 

Bây giờ là 23h50 ngày 25/10/2021, mình đã dành buổi tối ở Circle K chỗ Joy làm và hai đứa mình vừa dạo một vòng phố đêm về.

 

Hôm qua mình đã qua thăm chị Ju, mang quà và truyện chị Giang vẽ cho chị Ju coi nữa, tụi mình ngồi trò chuyện khoảng hơn một tiếng. Chị Ju có vẻ như đã khỏe lên nhiều, nói chuyện cũng lưu loát hơn và trông không còn quá mệt mỏi nữa. Mặc dù về mặt tâm lý tinh thần thì vẫn thế, nhưng thể trạng tốt lên như vậy coi như là đã có tiến triển rồi. グッ

 

Nhân tiện thì đây là bộ truyện Xóm Om Xòm của chị Giang này!! 

 

 

Xinh đẹp hết sức luônnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn! 

 

Chị Giang có nhắn bảo mình nhớ đọc tập 4. Mình mới coi qua chút chút, thấy trong tập đó, chị đề tặng những người bạn là họa sĩ của chị, có lẽ sẽ là một tập truyện đầy cảm hứng đây . Mình sẽ dành thời gian để thưởng thức những cuốn truyện này. 照れ

 

Mà nói đến cảm hứng thì, hôm qua mình vừa xem xong hết bộ phim Pretty Proofreader, quá đã luôn! "Hồi tưởng" một chút, phim này mình từng "xem lậu" trên một website ngay khi nó vừa được phát hành, nhưng coi tới tập 3 thì trang web đó bị sập!! 笑い泣き Đợt ấy rất nhiều website đăng tải nội dung vi phạm bản quyền cũng bị cho dừng hoạt động như thế nên mình khi đó đã không tìm được nguồn nào khác để xem tiếp. Bây giờ thì nhận thức về bản quyền của mình cũng đã được nâng cao một chút, mình lại rất thích anh Suda Masaki và chị Ishihara Satomi nên cũng không muốn xem lậu phim của họ nữa. Bất ngờ là hôm bữa vào Netflix thì lại thấy poster phim hiện ra! Đúng là định mệnh mà, mình "cày" liền luôn!!

 

Phim thực sự đã để lại cho mình nhiều cảm xúc ấy!!!! Nội dung xoay quanh một cô gái tên là Kono Etsuko - sau này được mọi người gọi là Koetsu (chị Satomi đóng) luôn tràn đầy năng lượng và sự thẳng thắn, nghĩ gì nói đó. Koetsu mong muốn trở thành biên tập viên của tạp chí Lassy do công ty Keibon xuất bản nên năm nào cũng tới để phỏng vấn, thế nhưng may mắn vẫn chưa mỉm cười với cô, một phần là vì công ty không đăng tuyển vị trí đó. Dẫu vậy, lần này khả năng tiềm ẩn của cô đã được trưởng phòng Hiệu Đính của công ty chú ý và quyết định tuyển dụng cho phòng ban của mình. Koetsu chấp nhận công việc làm một hiệu đính viên nhưng trong lòng luôn tự nhủ rằng đây chỉ là bước đệm để cô trở thành biên tập viên của Lassy sau này. Tình cờ, cô gặp gỡ và nhanh chóng phải lòng Yukito (anh Masaki đóng) - một chàng sinh viên đang nuôi ước mơ trở thành nhà văn, và với những đưa đẩy của dòng đời, cậu còn là người mẫu độc quyền của Lassy. Hai người họ, cùng với những nhân vật xung quanh, đã ảnh hưởng lẫn nhau và truyền cho nhau rất nhiều động lực. Bộ phim này không chỉ nói về nghề hiệu đính, hay chuyện tình của đôi bạn trẻ, mà hơn hết, đây là một lời tri ân tới tất cả những người đang góp sức vào việc kiến tạo, duy trì và phát triển xã hội, dù cho công việc của họ có được chú ý tới nhiều hay không.

 

Phân đoạn kết thúc của bộ phim là lời dẫn của nhân vật Yukito, anh đọc một đoạn trong cuốn sách mới ra mắt của mình - tác phẩm thuộc thể loại phi hư cấu viết về những con người bình dị và những công việc thầm lặng của họ:

 

"Tôi muốn kể cho các bạn nghe lý do tại sao tôi viết cuốn sách này. Chuyện xảy ra khi tôi tình cờ gặp một cô gái. Cô ấy là hiệu đính viên của một công ty xuất bản. Trước khi xuất bản, cô ấy đọc từng từ trong sách và kiểm tra những lỗi sai trong lựa chọn từ ngữ và cách diễn đạt. Công việc đó đơn điệu và không có gì nổi bật, nhưng nó cực kỳ quan trọng để cho ra đời những cuốn sách hoàn chỉnh. Dù vậy, cô ấy đã ước mơ làm một công việc khác suốt nhiều năm. Đó là một công việc khác hẳn với công việc hiệu đính, một công việc hào nhoáng và nổi bật.

 

Trong thế giới này, có người thì đạt được ước mơ, có người thì không, công việc này nổi bật, công việc khác lại không. Trong số họ, có những người đã đạt được ước mơ, nhưng thực tế không như những gì họ hình dung. Nhưng cho dù họ cảm thấy thế nào, hoặc công việc họ đang làm là gì, dành tất cả tâm huyết vào công việc trước mắt là cách duy nhất để cuộc sống bình dị thường ngày trở nên thật sự ý nghĩa.

 

Cô ấy đã dạy tôi cách thể hiện bản thân. Hy vọng một ngày nào đó cô ấy cũng sẽ đạt được ước mơ. Cho đến lúc đó, tôi muốn tiếp tục động viên cô ấy.

 

Tác phẩm này dành tặng nhưng ai đã hoặc chưa đạt được ước mơ, những người tự hào về công việc họ làm và đã giúp đỡ tất cả chúng ta.

 

Tặng những người tuyệt vời thầm lặng..."

 

< Bản dịch của Trần Nguyễn Tuấn.

Xin được cảm ơn dịch giả! >

 

Ôi, gõ lại lời thoại này mà mình vẫn còn thấy xúc động nữa.  Xem xong mình càng cảm thấy biết ơn mọi người, biết ơn cuộc đời!!!!!

 

Mình đã có nhiều lúc không hài lòng với cuộc sống của mình, cảm thấy mình làm chưa đủ tốt, mình muốn công việc hoành tráng và ổn định hơn (dù vẫn là về vẽ), mình muốn bản thân có thể dễ dàng mua những món yêu thích hơn, muốn tạo ra được thật nhiều thứ xinh đẹp, muốn có thể giúp nhiều người hơn như mình đã luôn được giúp đỡ,... Nhiều lần trong những trang buổi sáng, mình viết chi chít những điều ước vào đó, vẽ ra cuộc sống trong mơ, thể hiện mong muốn cải thiện thì hiện tại ảm đạm . Đó, thay vì viết ra để quan sát thực tại, mình lại cùng những con chữ bay vào "dreamland" ở tương lai tự lúc nào. Nhưng mà ấy, chẳng phải chính cái sự "không hài lòng" lấp  sau những "điều ước" đó đang kéo mình tiến lên phía trước còn gì. :))) Một ngày nào đó, rồi mình cũng sẽ trở thành biên tập viên thôi nhỉ?! =)))))))))))) Úi! Không chắc nữa! Không phải điều ước nào cũng sẽ thành hiện thực (hoặc chúng luôn thành hiện thực nhưng không phải tất cả đều được để ý), còn không biết liệu mình sẽ còn muốn trở thành biên tập viên vào năm sau, tháng sau hoặc ngay ngày mai nữa hay không ấy... ゲラゲラゲラゲラゲラゲラ

 

Bây giờ tuy chưa phải là biên tập viên, nhưng mình ít nhất đang là "bờ vai vững chắc" cho Tép...à, Pepsi đấy nhé! グラサン

 

Những ngày gần đây, tình hình tài chính cá nhân của mình thực sự không ổn cho lắm: Mình vẫn chưa nhận được toàn bộ số tiền vẽ cùng với chị Chim (vì khách chưa phản hồi), một job khác thì đang trong giai đoạn chờ cập nhật, mình có tìm thêm việc ngắn hạn để làm trong lúc đi canh bài in nhưng chưa có kết quả. Tóm lại là có cảm giác công việc và năng lượng tiền bạc không được trôi chảy cho lắm, trong khi trước mắt lại có rất nhiều khoản cần chi, vì vậy mà mình đã rất lo lắng. Không muốn chìm trong cảm giác này lâu, mình giải tỏa nỗi lo bằng cách mở máy lên và vẽ, nhưng lần này thay vì có thể tận hưởng việc vẽ, đầu mình lại ngập tràn những lời tự chỉ trích, kiểu "vẽ xấu quá", "như thế này thì sao dám nhận thêm job", "đừng vẽ bậy nữa, vẽ gì đó hoành tráng vào để làm portfolio đi!",... Uây, đúng là tâm lý lúc thiếu thốn và bế tắc mà. =)))))))))))) Và như nhiều bạn trẻ khác trong thời đại này, khi quá bối rối mà không nghĩ được cách nào khác thì mình...đi chọn tụ bài! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Trong tụ bài mình chọn, Tarot reader có đề cập đến sự dư dật của Vũ Trụ! Lúc ấy mình chợt nhớ ra trong cuốn The Artist's Way, tác giả cũng dành một chương để viết về chuyện này, chị Thư từng chụp lại một đoạn trích trong đó nên mình rất ấn tượng. Mình bây giờ giống như đang được "ôn tập" lại vậy! おねがい

 

 

Sau đó, cũng không hẳn là mình đã được "khai sáng" gì ghê gớm cả, chỉ là cảm giác giống như được an ủi, lòng mình tĩnh lại hơn, và bằng cách nào đó, một chút những điều màu nhiệm đã gõ cửa nơi mình! Ngày 16/10, chị Kusa gửi cho mình 500.000 Đồng. Chị ấy nói rằng chị được nhận trợ cấp mùa dịch từ bảo hiểm xã hội, nhưng chị lúc này không cần đến nên muốn đem tặng (dù mình không hề kể với chị về chuyện tài chính của mình).  Đã vậy, chị ấy còn viết một lời nhắn rõ dễ thương khi chuyển tiền cho mình nữa chứ!!!  Ở vị trí người được nhận, như thế này là quá nhiều và quá tuyệt vời đối với mình!!

 

 

Chị Chim cũng đã gửi mình một khoản ứng trước trong số tiền công mình tô tranh  nên đủ để mình có thể chi trả những việc thiết yếu. ウシシ Chị Trân ở nhà in hôm qua thì nhắn tin cho mình hỏi có nhận thiết kế bao lì xì không, chị ấy đang có khách hàng muốn làm bao lì xì cho thương hiệu của họ. Mình mới gửi tranh mẫu cho chị để nhờ chị liên hệ với khách hàng xem có ưng style vẽ của mình không rồi sẽ báo giá sau, giờ thì mình đang chờ kết quả. Dù chưa biết sẽ ra sao, nhưng việc này cũng đem tới cho mình niềm hy vọng lớn, cảm giác rằng các thiên thần hộ mệnh luôn ở bên vậy! 

 

Chiều hôm qua ba mình gọi điện cho mình, cũng phải cả năm trời rồi (hoặc lâu hơn?). Sau những câu hỏi han, ba nói với mình đợt giãn cách vừa qua chắc khó khăn lắm nhỉ, cho ba số tài khoản rồi hôm nào ba nhận lương ba sẽ gửi tiền cho mình. Sao lại đúng lúc thế cơ chứ?!  Mà đây là lần đầu tiên ba mình chủ động nói điều đó ấy! Nếu là mình trước kia thì có lẽ sẽ nhất quyết từ chối nhỉ?! =)))))))))))))))) Tại mình có tin ba mình đâu! 

 

Trong mắt mình, ba vốn không phải là người cha tốt. Sau khi mẹ li hôn với ba và một thân nuôi hai chị em mình, ba không hề chu cấp tiền nuôi con (mình đã từng nghe mẹ nói ba nhất quyết bắt mẹ ghi vào đơn li hôn rằng hai đứa mình không phải là con ba để tòa không yêu cầu ba chu cấp). Hồi mình mới vào đại học, lúc đó lương của mẹ chưa tăng cao như bây giờ, lại phải chia một phần riêng cho mình ở nơi xa ăn học, khá là chật vật. Có vài lần ba đã gọi điện hỏi thăm, mở đầu lúc nào cũng nói những câu cao cả rằng con là con của ba nên ba không tiếc cái gì cho con đâu, vì vậy mà mình đã xin ba đỡ một, hai triệu bởi lúc đó mình thực sự rất cần tiền sinh hoạt. Ba hứa lên hứa xuống rằng sẽ giúp, còn nói từng đó chẳng đáng là gì, ba nhất định sẽ gửi nhiều hơn, và sau đó...đương nhiên không có sau đó nào cả. Mình đã nghĩ khi ba có gia đình mới, ít nhất ba sẽ thay đổi phần nào, nhưng không! Ngay cả gia đình sau này của ba cũng không được bền chặt và ba vẫn lặp lại lý do không thừa nhận con mình để khỏi chu cấp cho họ.

 

Mình trước đây rất rất rất...coi thường ba chính là vì như vậy, xót xa giùm cho những người phụ nữ vì ba mà khổ. Nhưng có một lần mẹ mình đã nói: "Con là phận con thì cứ nên làm tốt bổn phận của mình, đừng ghét ba con mà làm gì. Ba có ra sao thì ba sẽ phải tự chịu, con không cần thiết phải gánh sự khó chịu ấy thay ba con." Lúc đầu nghe vậy mình đơn giản chỉ thấy mẹ mình quá bao dung mà thôi, ba thực sự không xứng đáng được đối xử tốt như thế. Nhưng điều mẹ dạy vẫn thấm dần vào tâm trí mình từng chút (chẹp, sau cùng thì mình vẫn là con của mẹ mà ). Rồi mình nhớ lại những khoảnh khắc ba từng là người cha đúng nghĩa đối với mình, nhận ra ba không phải là xấu xa hoàn toàn. Ít nhất trong số các anh chị em của ba, ba là người chọn ở với bà nội và nhận chăm sóc người chú (em trai ba) bị chậm phát triển. Mình từng luôn nói ba là người vô trách nhiệm, nhưng khi ngộ ra như vậy thì mình thấy không nên đánh giá như thế. Hơn nữa vì ba mẹ mình đã không ở với nhau nữa, mình cũng không gặp lại ba, nên những ảnh hưởng xấu của ba từ lâu đã không còn tác động được tới mình, vậy thì căm ghét hay coi thường có để làm gì chứ, mình rõ ràng nên tự cởi trói cho mình thì hơn. Nên là cho đến thời điểm hiện tại, mình không hề ghét ba, chỉ là cảm giác tình thân thì không còn nữa thôi.

 

Khi ba chủ động nói đến chuyện muốn gửi cho mình một ít tiền, mình đã thấy rất bất ngờ, có cả chút nghi ngờ nữa. Nhưng mà ba đã ngỏ ý giúp đỡ như vậy thì mình đồng ý thôi. 笑い泣き Không việc gì phải đóng cửa trước một cơ hội đang tới, mà cũng chưa chắc ba sẽ thực sự chuyển tiền cho nữa nên mình cứ để mọi việc diễn ra theo cách nó sẽ xảy ra thôi! 

 

Quay lại chủ đề sự dư dật của Vũ Trụ (Chúa, Đấng Sáng Tạo,... Bất cứ điều gì), à không hẳn, là sự cầu nguyện và được đáp ứng thì đúng hơn! Mình muốn viết một chút suy nghĩ mình có về nó. Thì dài dòng một tý, anh Thanh từng gửi cho mình video clip của một vị Yogi người Ấn Độ nói về việc làm sao để không bị bối rối trước người lạ (tại hôm bữa mình nói mình xài Tinder để kết bạn và cải thiện giao tiếp nhưng thấy không hợp vì trò chuyện với người lạ qua mạng khiến mình không thực sự thoải mái ấy). Sau video đó, mình thấy tâm đắc, đã tự rút ra thêm được nhiều điều cho bản thân, vì vậy mà mình đã xem thêm cả những video khác về các buổi trò chuyện của vị Yogi ấy.

 

Mình nhớ có một video nói về việc hiện thực hóa điều mong ước, mình tóm tắt câu chuyện vị Yogi kể thế này: Có một người đàn ông đi lạc tới thiên đường, ở đó anh ta ước gì được nấy ngay lập tức, muốn đồ ăn có đồ ăn, muốn đồ uống có đồ uống. Nhưng sau đó anh ta cảm thấy nghi ngờ, cho rằng không thể có chuyện quá tốt xảy đến một cách dễ dàng như vậy, hẳn là xung quanh phải có ma quỷ đang bày trò. Nghĩ xong thì xung quanh anh ta xuất hiện ma quỷ. Anh ta lại nghĩ chúng sẽ hành hạ anh ta, chúng tiến đến cào cấu anh ta, cuối cùng là giết chết anh ta theo như cách anh ta đã lo sợ.

 

Vị Yogi kết luận rằng khi cầu nguyện, khi ước muốn, hãy tiến thẳng tới điều mong muốn đó, đừng nghĩ quá nhiều, chỉ bởi vì chúng ta vừa ước muốn điều nào đó xảy ra, đồng thời lại lo sợ nó không xảy ra (tương tự phát ra tín hiệu "không muốn nó xảy ra") mà cuối cùng việc đó đã không xảy ra thật. Tóm lại, nên học cách giữ cho suy nghĩ, cảm xúc trở nên trật tự.

 

(Bất giác nhớ đến mẩu truyện mình từng vẽ)

 

 

Thực sự mình thích video đó. Nhưng mình cũng có vài suy nghĩ riêng, như ở đoạn cuối của câu chuyện trên, mình đã chợt nghĩ, uầy, cơ bản thì, chúng ta bây giờ được nghe rao giảng rất nhiều về sự cân bằng và luật nhân quả ấy. Đằng sau những khổ đau có thể là thành quả tuyệt vời, "bĩ cực thái lai", "khổ tận cam lai", "sau cơn mưa trời lại sáng", và ngược lại, phía sau những điều tốt đẹp có thể có một cái giá đang chờ đợi, "there ain't no such thing as a free lunch". Mình không nói lối suy nghĩ này là đúng hay sai, còn hợp thời hay không, mình chỉ đơn giản thấy là thật khó cho anh chàng trong câu chuyện trên để không cảm thấy lo sợ về những điều quá tốt đang xảy đến này. Nếu là mình trong trường hợp đó, mình nghĩ bên cạnh sự biết ơn, mình cũng không tránh khỏi những lo sợ, kiểu, " Wait wait!  Isn't it too good to be true?"

 

May mắn là trong cuộc sống của mình, những điều tốt xảy đến đều rất hợp lý và vừa phải để dễ dàng đón nhận, nên mình không bị quá sợ hay lo nghĩ rằng bản thân không xứng trước những điều mình đang được trao cho.  Và cả những khó khăn thì (trộm vía) cũng không quá sức chịu đựng tới mức khiến mình mất hết hy vọng, nó vừa đủ để mình nhìn nhận lại bản thân và ghi nhớ các bài học, cũng vừa đủ để khi một thay đổi tốt đẹp xảy đến là mình có thể nhận ra ngay được sự khác biệt đó.

 

Con cảm ơn Vũ Trụ vì tất cả những điều tốt lành vừa đủ và những thử thách vừa đủ này!

 

Tất nhiên, việc mình thấy biết ơn cuộc sống mình đang có không đồng nghĩa với việc 100% thời gian cuộc đời này mình không có chút lo nghĩ gì về nó (mình vẫn sẽ có lúc vui, buồn, yêu, ghét như thường thôi, cuộc sống này đâu chỉ kéo dài có một giây đâu thôi). Và nó cũng càng không có nghĩa là mình sẽ cho phép bản thân phó mặc vào số phận mà không làm gì cả, chỉ ngày ngày cầu nguyện rằng sự sung túc mau đến. Không đâu, không đâu, sống thế thì nhàm chán lắm!!  Mình trích lại câu trong sách The Artist's Way: "Chúng ta phải học cách để cho dòng chảy đó hiện ra ở nơi nó sẽ hiện ra, chứ không phải ở nơi chúng ta muốn nó hiện ra." Mình tưởng tượng ra cảnh tiền bạc và những món đồ mình mong muốn đang nằm đâu đó trên cột mốc tương lai của dòng thời gian, chúng luôn luôn hiện hữu ở nơi ấy, và việc của mình là tìm được dòng chảy (với sự nỗ lực nhất định) đưa mình tới với những cột mốc đó. =))))))))) 

 

桜

 

Chuyển chủ đề!

 

Dạo này bớt mưa rồi, trời cũng se se lại. Ngoài Bắc thì giờ đã vào mùa đông, và trong Nam thì đang dần chuyển sang mùa khô. Chỗ mình thì mặt trời đã đổi góc và ban công đón ít nắng hơn, cây trong vườn bắt đầu xuất hiện có nhiều lá vàng nên mình đã có một buổi để cắt tỉa lá. Mùa mưa vừa rồi khiến mình cảm thấy cần cảnh giác hơn với nguy cơ nấm bệnh ở cây cối. 

 

 

Nói đến chuyện mặt trời đổi góc thì, mặc dù ban công đón ít nắng đi, nhưng cửa sổ bàn làm việc phía Tây của mình lại đón được nhiều nắng chiều hơn.  Chiều qua mình dọn nhà xong, thấy phòng sáng bừng lên nhờ nắng, yêu Mặt Trời quá đi mất!! 

 

 

Nhân tiện thì, hồi trưa anh Bu Rên có ghé qua để đưa cho mình pin cài chị Giang làm tặng đấy! (Ê xe máy của anh xinh lắm í!!!!!!) 照れ Pin cài có hình hai nhân vật trong bộ truyện Xóm Om Xòm mà chị Giang vẽ, một cho mình (pin Chuột Đồng), một cho chị Ju (pin Vịt Đực). Nói về truyện của chị Giang thì bộ này có năm tập tất cả, vừa phát hành cùng lúc cách đây không lâu, mình cũng mới đặt trên trang web của Nhà xuất bản Kim Đồng rồi. Đang hóng truyện về!! 

 

 

Nhận được quà thì đương nhiên rất vui rồi, lại còn là phần quà đặc biệt mà tác giả đích thân tặng nữa chứ~ E he . Ngày mai mình có hẹn qua nhà chị Ju chơi, tiện sẽ mang pin cài Vịt Đực cho chị ấy luôn! Từ hôm bữa qua thăm chị mình cũng chưa hỏi han gì thêm, không biết mấy nay chị Ju sao rồi, hy vọng là tình hình đã tốt lên. Có thể ngày mai chị Thỏ cũng sẽ đến chơi nữa ấy.

 

À mà Joy hôm nay đã "chính thức" mua một chiếc xe máy cũ rồi đấy!  Đó là một chiếc tay ga, anh Trung chủ nhà bán lại cho với giá vốn luôn (ảnh buôn bán xe cũ mà), hiện giờ cậu ấy đang rất ưng với lựa chọn này. Không chắc tụi mình có thể cùng nhau lên Đà Lạt bằng chiếc xe này không nữa vì có vẻ nó khá tốn xăng, nhưng trước mắt cậu ấy có xe đi là được rồi! Sau này có nhiều tiền hơn cũng có thể đổi sang xe khác hoặc mua mới luôn. 

 

Cuối cùng thì... Mình vẫn chưa đi tiêm vaccine nữa vì muốn đi cùng Joy, mà cậu ấy chỉ có rảnh vào thứ năm tới đây thôi (bây giờ người ta chỉ mở tiêm vào buổi sáng thôi mà giờ đó Joy đi làm còn mình thì không dậy nổi, thứ năm này sẽ ráng!).  Mà bữa trước ra công an phường mình cũng có hỏi luôn vụ làm căn cước công dân cho người tạm trú như mình tại thành phố, thế là cũng được anh công an chỉ dẫn tận tình cho. Nói chung, có sổ tạm trú là mình có thể làm căn cước mới tại ngay nơi tạm trú, không cần về quê nữa. Kể ra cũng hơi tiếc vì mất một dịp để ra Bắc, nhưng thế này vẫn là tiện hơn! ウシシ

 

Thôi mình đi tưới cây rồi ngủ đây! Mấy nay mưa ít, trời khô nên phải chăm tưới cây lại! 

 

P/s: Mình mua bát ăn mới cho Bông với Tép nè! 

 

Quay trở lại với việc viết blog nào!

 

Mình mới xài thử Tinder hôm qua vì dạo này ở nhà suốt nên muốn mở rộng vòng quan hệ với những người bạn ở ngành nghề và lĩnh vực khác, cũng muốn cải thiện khả năng giao tiếp nữa, nhưng được một hồi thì thấy không phù hợp nên hôm nay mình quyết định xóa tài khoản luôn (mình vẫn thích kết bạn theo lối "truyền thống" hơn, kiểu cùng ở trong một hội nhóm với mối quan tâm chung hay cùng trải nghiệm hoạt động, công việc nào đó, có tương tác qua lại một thời gian rồi tiến đến trò chuyện riêng tư ấy)! =))))))))) Trước khi xóa app, mình nhắn tin cho những người mình đã match được để gửi họ lời chào và câu cám ơn. Với vài người thì đây là lần đầu mình trò chuyện ấy (kiểu xin chào xong tạm biệt luôn!), nhưng không ngờ lại nhận được những tin nhắn cực kỳ dễ thương! ハートチュー

 

Đây là một trong những hội thoại ấm áp mà mình có được trên Tinder:

 

 

Mình nghĩ đúng là app ra sao là do người dùng ấy. Mình vẫn sẽ đồng ý với quan điểm rằng Tinder là nơi phù hợp để tìm kiếm FWB hoặc các mối quan hệ chớp nhoáng khác, nhưng chắc chắn việc gặp được những người bạn dễ thương hay năng lượng tích cực cũng không phải là chuyện không thể ở đây. 照れ Tuy mới chỉ trải nghiệm môi trường này trong hai ngày nhưng mình thấy vầy là tuyệt rồi. Mình từng có vài định kiến với app Tinder, nhưng khi trực tiếp dùng thử mới thấy nó khá thú vị ấy chứ, quan trọng là bản thân mình muốn xài nó cho mục đích nào thôi. Với cả sử dụng rồi mình mới hiểu hơn về cách mình chọn bạn chơi hay cách mình bị thu hút bởi ai đó (nói tóm gọn là hiểu hơn về chính mình), nhờ vầy càng biết thêm được rằng điều gì hay nơi nào sẽ phù hợp với bản thân nhất (lâu lâu bước ra khỏi vùng an toàn như lần này cũng tốt). Joy bảo với mình là lúc cậu ấy xài Tinder thì cũng có gặp một người rồi kết bạn Facebook, anh đó nói với cậu ấy rằng nếu cảm thấy môi trường trên Tinder không hợp thì có thể tìm môi trường khác, mình có nhiều lựa chọn mà. Sau đó Joy kể thêm, anh ấy cũng đã xóa Tinder và tham gia một câu lạc bộ tiếng Anh, ở đó ảnh đã gặp được bạn gái bây giờ. 

 

Lúc mình chia sẻ trải nghiệm cá nhân này lên story trên Facebook thì một người bạn trong friend list đã nhắn tin kể rằng bạn ấy cũng có nguyên một hội bạn vui vẻ cùng nhau vẽ vời đàn hát quen được trên Tinder. Mặc dù đôi khi bạn ấy gặp phải một số thành phần không phù hợp nhưng khi không thích thì có thể từ chối dễ dàng, nên bạn đánh giá ứng dụng này rất tốt. Dễ thương haaaa!  Anh Thanh học cùng lớp vẽ chị Thư với mình cũng nói một chút cảm nghĩ của ảnh khi xài Tinder, về cơ bản là có gặp được những bạn tốt trên đó, nhưng sau đó lại không biết duy trì hội thoại ra sao, giờ ảnh cũng ngưng xài. Xong anh Thanh hỏi lý do mình xài Tinder, mình nói là mình muốn kết bạn và cải thiện giao tiếp nên anh ấy giới thiệu cho mình một app khác mà có lẽ sẽ hợp với tính cách mình hơn, app ấy có tên là OnMic. Tuy nhiên ở app này thì sẽ không có mục chat văn bản mà mọi người sẽ nói chuyện trực tiếp với nhau!! Thấy mình kêu ca là như vậy thật quá sức với đứa ngại giao tiếp như mình thì anh Thanh trấn an rằng môi trường ở đây rất văn minh, đừng lo, mình có thể từ từ làm quen. Ban nãy mình đã tham gia vài phòng trò chuyện trên app đó và thấy thực sự rất dễ chịu và hữu ích, trong vai trò là thính giả mình cũng chỉ cần nghe chứ không nhất thiết phải nói nên là ok đó!  Lắng nghe để học cách người ta giao tiếp với nhau! 

 

Kể ra thì ấy, hồi đầu năm mình muốn coi thử xem higher self có "lời khuyên sớm" gì cho mình trong năm nay không, chị Nhi đã rút bài Oracle cho mình và kết quả là ra một lá "Communication is Key"! ウシシ Rõ ràng so với với những năm gần đây thì thực sự năm nay mình đã giao tiếp với nhiều người hơn hẳn, còn kết thêm được vài người  bạn mới, dù là trong tình hình dịch bệnh và lệnh giãn cách kéo dài đi chăng nữa. Mình vẫn tiếp tục để có thể học được cách giao tiếp tốt hơn (mỗi khi trò chuyện với ai là có thể soi chiếu lại được bản thân), nhưng đến đây bèn muốn tự khen bản thân lấy một câu: Bạn Tea của năm nay thực sự rất can đảm nè! 

 

Mà ngoài hai người bạn trên, chị Kusa cũng nhắn tin sau khi coi story của mình, bày tỏ sự bất ngờ vì chị không nghĩ mình lại xài Tinder! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Cuối cùng hai chị em lại quay ra nói về cái sự ngại giao tiếp của bản thân. =))) Mà nghe chị nói thì mình biết thêm một thuật ngữ mới về tính cách là "Ambivert" ấy, chỉ những người có xu hướng vừa hướng ngoại vừa hướng nội, kiểu (đôi khi) cần được ở một mình nhưng không hề chống đối xã hội, ngồi một góc ngắm nghía thế gian ồn ào. Lúc lướt Tinder mình cũng thấy vài người ghi trong phần giới thiệu của họ là "ambivert" nhưng mình không hề để ý cho đến khi chị Kusa nhắc tới! 笑い泣き Xong giờ mới biết, à mình chính là kiểu người này đấy chứ còn gì nữa! 

 

Nói chứ, thật sự thì mình cũng còn nhiều cái chưa rõ về bản thân lắm. Cụ thể là xu hướng tính dục. Mình nghĩ mình là gái thẳng, là người dị tính, nhưng thỉnh thoảng mình vẫn có rung động thoáng qua với các bạn nữ tính cách dễ thương, những bạn ngoại hình tomboy hay những bạn nam mang vẻ đẹp nữ tính, mình cũng từng xiêu lòng một (?) bạn bisexual chỉ vì nụ cười tỏa nắng của bạn ấy... Mình có vài giấc mơ mà trong ấy mình yêu sâu đậm một người con gái nào đó, yêu đến mê mệt luôn, mình thấy an toàn khi ở bên phái nữ. Có lẽ là mình là pansexual chăng? Hay thực ra là vì mình vì có mức độ ác cảm và bất an nhất định với nam giới vì hồi bé mình chứng kiến quá nhiều đàn người ông gia trưởng, vũ phu xung quanh, và bố mình là một ví dụ điển hình??? Mình chẳng biết nữa. Chị Kusa bảo mình: "Em là ai cũng được, miễn em là người tử tế, biết nghĩ cho người khác và sống khỏe mạnh. Đó mới là điều quan trọng mà con người mình nên hướng tới". Vậy nên mình cũng không đặt gánh nặng phải tìm hiểu cho ra nhẽ xem mình là người có xu hướng tính dục nào, vì tới lúc mình tìm được nửa kia, dù là ai thì người ấy cũng sẽ là duy nhất đối với mình thôi. Như chị Kusa nói, miễn mình là người tử tế với người khác và với chính mình, vầy là được. 

 

Mà nói chuyện với chị Kusa lúc nào cũng đem đến cho mình cảm giác hết sức dễ chịu! Hôm nay chị còn cho mình biết rằng chị cảm thấy mình như phiên bản nhỏ hơn của chị, nhưng với những hành động có khác biệt.  Đọc tin nhắn chị gửi xong mình thấy vui gì đâu á! Đây là loại cảm giác gì nhỉ? Không biết nữa! =))))))))

 

 

Mình nói đùa rằng vậy nếu chị có điều gì còn tiếc nuối chưa làm được ở tuổi 25, chị cứ chia sẻ với mình, không chắc nữa, nhưng mình có thể thử, có thể thay chị trải nghiệm điều đó. Chị Kusa nói cũng tiếc nhiều, nhưng hầu hết chúng đều cho chị kinh nghiệm cần thiết, mình phải công nhận theo luôn, ở một góc nhìn cởi mở hơn, kể cả điều tiếc nuối hay thất bại cũng là quý giá. Rồi chị Kusa bảo với mình, "nếu nói điều tiếc nuối để em thực hiện cho bản thân em thì có nè: LÀ HÃY TIẾT KIỆM NHIỀU LÊN, nếu được hãy đầu tư, đừng để tiền chết, và lên kế hoạch nghỉ hưu sớm"!!! おいで笑い泣き Trời ơi khó chết!!! Cơ mà mấy hôm trước chị Chim nhắn cho mình để thông báo việc trễ tiền vẽ vì phía khách hàng chưa gửi feedback cuối cùng ấy, khi đó chị ấy cũng bảo lúc nào nhận tiền rồi nhớ trích 30% ra để tiết kiệm. Cả Shin bữa sang phòng mình chơi cũng có nói đến vấn đề tiết kiệm. Thông điệp lặp lại tận ba lần (hoặc có thể nhiều hơn, dạo này mình hay nghe thời sự với bản tin kinh tế, trong đó cũng nhắc tới tài chính trong thời COVID, có lẽ đã nghe qua vài lần từ "tiết kiệm") nên là... Được rồi! Mình sẽ tiết kiệm, trước mắt để 15% đến 20% thôi vì thu nhập mình hiện tại chưa đều và chưa đủ nhiều để mình dành ra tận 30%. Khi ổn định hơn và có thu nhập cao hơn, mình sẽ tăng dần mức tiết kiệm lên. コインたちコイン

 

 

Giờ kể một chút về mấy ngày qua.

 

Hôm sinh nhật mình, thực ra mình chẳng tổ chức gì cả, cũng không gặp gỡ bạn bè gì, mình cứ để nó trôi vậy thôi, nhưng vẫn có vài người bạn nhớ đến và nhắn tin chúc mừng, cả mẹ và dì của Hường cũng gửi lời chúc sinh nhật cho mình nữa . Mặc dù mình thấy ấm áp nhưng sau đó cảm giác ấy lại trôi đi rất nhanh, cả ngày cảm xúc rõ ràng nhất của mình là trống rỗng. Biết ngay mà! Mình đã háo hức hết phần của ngày hôm nay vào khoảng thời gian trước đó rồi.

 

Hôm 10/10, buổi chiều Joy còn chở mình đi trên xe cậu ấy quanh đường Trường Sa, Hoàng Sa mà mình yêu thích và còn đưa mình đi mua thêm cá cảnh nữa cơ. Giống như là được ăn sinh nhật sớm vậy! 

 

 

Lúc đi vòng vòng thư giãn như vậy, đột nhiên cả hai lại nhớ về hồi cuối năm 2018, cũng trên chiếc xe của cậu ấy bây giờ, hai đứa con gái tụi mình cứ thế phóng thẳng lên Đà Lạt chơi bốn ngày ngay trong khoảng nghỉ ngắn ngủi của kỳ thi cuối kỳ. Hồi đó liều thật! Bây giờ cũng muốn đi như vậy, nhưng không kể dịch bệnh thì Joy nói xe cậu ấy giờ yếu rồi, có lẽ nên đợi mua xe mới rồi hãng đi cho an tâm.

 

Đấy, nói đến chuyện xe cộ, thực sự là buồn mà. Buổi tối hôm mùng 10 đó, Joy đi làm ở cửa hàng, bình thường cậu ấy hay nói rằng xe cậu ấy cũ như vậy, sẽ không có thằng trộm nào thèm ngó đến, vậy mà kết quả là trong phút mốt, một tên trộm đi bộ từ bên kia đường tới bẻ khóa xe cậu ấy và lái nó đi mất tiêu...  Ban đầu Joy còn định không báo công an vì trước đây cậu ấy từng có vài trải nghiệm không tốt khi cùng bạn cũ tới trình báo việc bị mất tài sản cá nhân. Cậu ấy cứ nói mãi là "tới đấy để bị nghe chửi à", rằng kiểu gì cũng bị mắng lỗi là do nạn nhân không biết tự bảo vệ tài sản, trong khi trách nhiệm của người ta là giữ cho khu vực an ninh hơn thì họ không tự xét tới, chưa kể việc tìm lại được xe máy đã mất đúng là vô vọng. Mình có thể hiểu tâm lý bạn mình nên cũng đưa ra bình luận nào cả, nhưng anh chị chủ nhà khi biết tin thì lập tức khuyên nên báo công an ngay, vì vấn đề quan trọng hơn cả không phải là báo công an chỉ để tìm xe máy, mà còn là để (tạm thời) cắt liên hệ với chiếc xe. Anh chị nói tới một trường hợp mà tụi mình không đứa nào ngờ tới luôn, là "nếu mà tên trộm lái xe mình gây tai nạn hay đi làm chuyện xấu thì khi đó mình báo công an rồi, người ta sẽ biết chiếc xe đó là bị trộm mất, không liên quan gì tới mình nữa. Nếu không có chuyện gì là người ta tìm chủ xe chứ không tìm thằng ăn trộm đâu!" Nghe vậy xong Joy mới quyết định đi trình báo tại công an phường.

 

Tại đó, mỗi lần có ai hỏi cậu ấy "sao mà mất được?" (mình thấy câu hỏi này kiểu ニコニコ) thì cậu ấy lại cười trừ bảo "nó giận em, nó bỏ đi rồi". Chắc chưa ai mất xe mà cười nhiều như cậu ấy. Năm ngoái, vào tháng bảy âm lịch mình cũng bị giật mất điện thoại sau khi chê lên chê xuống nó, nói rằng muốn đổi điện thoại mới, thế là nó "bỏ đi" luôn cho mình "toại nguyện". Xem ra đồ vật cũng biết đau, cũng bị tổn thương nhỉ! Mà lúc mình mất xong mình vừa sợ vừa buồn cười, ờm, mình không giải thích được tại sao lại buồn cười nữa, kiểu thấy chuyện cứ hoang đường thế nào ấy, điện thoại còn đang trên tay tự dưng bị một tên lạ hoắc nào lấy mất chỉ trong chớp mắt. Xong mình với Hường (khi đó đứng cạnh mình) còn quay ra thán phục tài nghệ của tên cướp, vừa cười vừa run. Về tới nhà là mình tức tốc báo cho ngân hàng khóa thẻ (vì mình có xài internet banking) và mở máy tính lên đăng xuất hết các tài khoản khỏi điện thoại, dù cho biết số phận của chúng thường là sẽ bị reset để bán lại thay vì là bị khai thác thông tin để đòi tiền chuộc, nhưng cẩn tắc vô áy náy. Mình khi đó không biết nên nói là tỉnh táo hay đơ luôn nữa, chỉ tập trung ngắt liên kết tài khoản với điện thoại bị mất càng nhanh càng tốt. Có Hường là thấy lo sợ chứ mình thì không buồn gì cả cho đến mấy ngày sau mình mới bắt đầu thấy trống vắng vì không có điện thoại. Mình nghĩ cơ chế phản ứng này không ứng với tất cả mọi người, nhưng có vẻ Joy thì khá giống mình. Cậu ấy cứ cười hề hề và nhanh chóng khi làm đơn trình báo, mà tới tận hôm nay, à, là hôm qua chứ, tức bốn ngày sau khi bị mất xe, Joy mới nhắn tin cho mình bảo rằng là, "cậu ơi tớ thực sự nhớ chiếc xe của tớ quá, tớ thấy buồn lắm".

 

Giờ thì cậu ấy dùng xe mình đi làm, khi làm ở Circle K - cửa hàng nơi cậu ấy bị mất xe, vì toàn làm ca tối nên mình sẽ đưa đón cậu ấy (Joy làm ở hai nơi). Trước đây mình chưa biết đi xe, lúc đi học toàn là cậu ấy chở, lần này thì tới lượt mình làm việc đó. チュー Mà có hôm mình đưa Joy đi làm ấy, chỗ đó cũng gần nhà thôi nhưng mình không thuộc đường, lúc lái xe về một mình, mình lạc lên lạc xuống, lạc tới lạc lui. Dù mình không ngại việc lạc đường vì nhờ thế mà luôn biết tới đường mới, nhưng mà kiểu, chỉ trong khoảng 3km mà mình lại đi quãng đường gấp bốn lần để có thể về được nhà, phương hướng thì không rõ gì cả, đây là cái cảm giác rất hổ thẹn với nơi mình đang sống luôn á! Mình nghĩ đây hẳn là dịp để mình làm quen lại với địa lý xung quanh đấy!

 

 

Trở lại chuyện ngày sinh nhật của mình. Đến tối mẹ mới gọi điện cho mình, để đọc mình nghe bài thơ mẹ viết vội hồi chiều. Thề, thơ năm nay chả vần gì cả! Nhưng mà đủ ấm áp với mình rồi! 照れ

 

THƠ MẸ TẶNG 11/10/2021

 

Đã bao ngày con ấp ủ hằng mong

Ngày sinh nhật cả gia đình đoàn tụ

Con yêu ơi giờ thì không thể

Đại dịch này chẳng biết đến bao lâu.

 

Hơn bảy tháng mẹ con mình xa nhau

Chia tay vội hẹn ngày gặp lại

Vé mua rồi mà không đi đấy

Vừa mất tiền lại mất cả tình thân.

 

Con yêu ơi bao gia đình ước mong

Ngày đoàn tụ mà không đầy đủ

Gia đình ta tuy chưa đoàn tụ

Nhưng hạnh phúc nhiều vì vẫn mạnh khỏe, bình an.

 

Hai lăm năm sinh nhật vẹn tròn

Là hạnh phúc lắm rồi con ạ

Con gắng tiêm phòng cho đầy đủ

Và phòng chống dịch theo chỉ thị nghe con.

 

-

 

Mẹ chúc con tối nay sinh nhật

Thật vui tươi và hãy ngẩng đầu cao.

 

Uầy, tự nhiên chép lại bài thơ này xong mình lại rơi vào trạng thái trống rỗng!! Chẳng hiểu tại sao nữa.  Cảm giác trống rỗng và thư thái tột độ liệu có giống nhau không nhỉ? Chậc, mẹ ơi bài thơ của mẹ có phép thuật đưa con trở lại trạng thái vào ngày sinh nhật của mình!!! 

 

 

Mà đoạn thơ của mẹ có nhắc mình tiêm vaccine cho đầy đủ, cơ mà mình chưa đi tiêm mũi hai được nữa, mấy ngày rảnh đi ra điểm tiêm chủng thì chả thấy bóng người nào cả. Ảo thật, hai lần rồi. Mai tụi mình có thể sẽ đi tiêm nữa nhưng mà... Ai biết được, có thể nơi đó lại không tổ chức tiêm tiếp thì sao. =)))) Mình cũng không vội lắm vì cũng ít ra ngoài, được tiêm thêm thì an tâm hơn thôi. Nhưng, mình sợ tiêm mà, mỗi lần sắp xếp được để đi chích ngừa cùng Joy là đều đã chuẩn bị tâm lý, sau đó thấy điểm tiêm vắng toe, nói thật là có chút thất vọng.  Mà thôi, cứ tin tưởng là kiểu gì cũng sẽ được tiêm đủ mũi thôi.

 

Không liên quan lắm nhưng mấy hôm nay mình có cảm giác thèm ăn lại xíu rồi í, mình chỉ toàn nghĩ tới rau xanh và trái cây thôi. Thế này thật tốt! Mỗi tội mình lười nấu các món rau cực. Hụ hụ, Tea ơi là Tea, muốn ăn thì lăn vào bếp, mày không thể lười được, hỏng cả người ra đấy!!!

 

Mà ấy, mình bắt đầu đi chợ lại rồi này! Tới gần đây đồ ăn mua trong khi còn giãn cách mới hết để mà phải đi chợ mua thêm. Muốn vào siêu thị thì phải có chứng nhận tiêm chủng đủ hai mũi, nhưng cần gì vào siêu thị khi ở chợ Việt Nam có (gần như) cả thế giới chứ! 

 

 

 

Chuyện khác!

 

Mình đã hoàn thành khóa học vẽ ở lớp chị Thư rồi đấy. Trong buổi cuối cùng chị Thư đã chia sẻ về kinh nghiệm báo giá khi làm freelancer, thật sự là siêu siêu bổ ích luôn!!!! Nhưng mà mình vẫn còn hoang mang với công việc hiện tại quá, nhất là trong tình trạng "trễ lương" như này! 笑い泣きUê khoan! Mình mới nhận ra đây là thời điểm phù hợp để mình bắt đầu thêm dự án cá nhân mới đấy! Đang nhàn mà! =)))))))))))) Bắt tay làm sớm thôi!

 

Giờ thì đi ngủ nào! 

 

P/s: Đây là bức ảnh hoàng hôn hôm 10/10! Bầu trời đẹp thật! 

 

誕生日おめでとう、自分!
今日で25歳になりました。ニコニコニコニコニコニコ
 

 
I have many wishes, many things that I want to buy, but now my biggest wish is being healthy and happy. I think as long as I'm healthy and happy, I have the strength to make other dreams of mine come true.
 
At the age of 25, I feel that I'm still young to start new things, but also mature enough to take responsibility for all the decisions in my life. I don't know what the future would be, but I'm ready for it, because I'm having the "sure" present. Maybe I will fall sometimes, maybe I will get hurt sometimes. But I know that beside the sadness there will be joy. And, I always have my family, my friends and my 2 cats by my side, those whom I love and those who love me so much. I'm never alone. That's my happiness.
 
So again, happy birthday to me. ウシシラブラブ
Hôm nay Shin đã qua phòng mình chơi (thực ra là ngồi làm việc thì đúng hơn, Shin nói rằng cô ấy rất thích không gian phòng của mình). Lâu lắm mới có bạn tới chơi như vậy! Vuiiiiiii gì đâu! 照れルンルン Mà Shin còn mua tặng Bông với Pepsi pate và một bịch hạt 2kg hiệu Royal Canin, thế là hai đứa nó quấn cô ấy như sam, đặc biệt là Bông bình thường rất nhát người nhưng giờ lại dễ dãi nằm cạnh cho Shin vuốt ve. Shin thực sự đã trở thành "sugar mommy" của hai đứa nhỏ mất rồi!!! 
 
 
Mình nấu bữa tối và mời Shin ở lại, sau đó đợi Joy về, ba đứa mình vừa ăn vừa trò chuyện. Từ chuyện cuộc sống ra sao trong mấy tháng giãn cách, rồi chuyện công việc, chuyện mua sắm, chuyện sở thích ăn uống, chuyện gia đình, chuyện yêu đương. Mà ấy, từng có một thời cả mình hay bạn bè mình đều né tránh chủ đề tình cảm đôi lứa, phần vì ngại, kiểu cảm giác bản thân thật yếu đuối làm sao khi mà bày tỏ ra rằng mình cần ai đó để yêu thương và dựa dẫm ấy, phần nữa thì vì khi đó nó không phải là vấn đề ưu tiên. Nhưng bây giờ chủ đề này thật dễ dàng để tụi mình bàn tới. ウシシ Mình không biết việc thừa nhận rằng đang cần ai đó (người yêu) bên cạnh thì có thật là yếu đuối không, nhưng mình thấy tụi mình có thể thành thật với cảm xúc và suy nghĩ của bản thân như này thì rõ là điều tốt mà nhỉ! 爆笑
 
Gần đây, tuy có lúc chán vì ở nhà một mình và không có cảm giác thèm ăn dù rất đói, nhưng tổng thể thì mình lại thấy rất hạnh phúc. Chắc một phần là do tác dụng phụ của việc sắp tới sinh nhật của mình đấy! お願いラブラブ Trong 365 ngày của một năm, sinh nhật chính là ngày đặc biệt nhất, là dịp để mình tự chiều chuộng và yêu bản thân hơn thật nhiều thật nhiều (dù ngày nào mình cũng chiều bản thân tới mức lười biếng luôn 笑い泣き笑い泣き笑い泣き) và cũng là cột mốc nhắc nhở mình rằng, ê mày, lại lớn thêm một tuổi rồi này, cả cơ thể lẫn suy nghĩ, trách nhiệm và sự can đảm cũng cần lớn theo đó nha nha nha!
 
Nhân tiện, nói đến trách nhiệm thì ngày mai mình sẽ đi tiêm vaccine mũi hai, nên mình đi ngủ đây. Cần có trách nhiệm với sức khỏe bản thân!! チュー
 
桜
 
Một bức ảnh chụp sáng nay cùng Bông và Pepsi khi hai đứa nó đang hóng gió. 
 

Hôm nay ngày thảnh thơi, buổi chiều có nắng chiếu vào phòng rất đẹp và mình muốn viết blog một chút.

 

 

Tuần này Joy đi làm lại rồi, hai việc một lúc, nên cậu ấy đi từ sáng tới 9 giờ tối mới về. Còn mình thì ở nhà và tiếp tục làm online. Bông với Pepsi lại ngủ suốt. Thành ra mình không có động lực nấu nướng, bệnh lười ăn cũng quay trở lại dù rõ ràng là thấy đói, lúc lướt app chọn order thì mình phải mất rất lâu để chọn được món muốn ăn. Ngày trước mình từng đọc được một bình luận minh họa cho bài viết lý giải sức hot của Mukbang, trong đó nói khi nhìn các bạn làm mukbang ăn ngon lành thì bản thân có cảm giác như đang thưởng thức bữa ăn cùng họ, nhờ thế mà sự thèm ăn được kích thích. Tuy mình không có suy nghĩ tương tự đối với các youtuber làm mukbang, thậm chí một số người có cách ăn trông rất thô thiển chỉ khiến mình thấy phản cảm, nhưng mình lại rất đồng cảm với bình luận trên, được ăn cùng ai đó sẽ thấy ngon miệng hơn.

 

Buổi học phụ ở lớp chị Thư được dời sang thứ ba tuần sau vì chị Thư đi chích vaccine hôm nay. Mình đã hoàn thành bài tập rồi nên từ giờ tới đó mình có thể chơi! Mà dạo này mình có nhiều giấc mơ rõ ràng lắm, mỗi tội lười viết quá, nên mình nghĩ ra một cách là khi tỉnh dậy sẽ lấy điện thoại bật ghi âm lên rồi kể lại giấc mơ trong đó, việc này khiến mình thấy dễ chịu thực sự. Sáng nay thì mình có một giấc mơ rất tuyệt luôn. Đó là giấc mơ mà mình đi tỏ tình người ta!!  Đây là việc mà ngoài đời mình không dám làm đâu vì sợ bị từ chối ấy, không tự tin nhiều mặt, nhưng trong mơ thì mình đã rất quyết tâm đấy  (khi đó không nhận thức được là đang mơ nên cảm xúc mạnh mẽ lắm luôn)! Kết quả thì mình vẫn bị từ chối thôi ,  khi đó mình còn hoang mang kiểu, chết rồi, từ giờ biết nhìn mặt mũi người đó sao đây ta, nhưng mà đối tượng trong mơ của mình đã hết sức tử tế, vẫn chủ động bắt chuyện và làm bạn với mình khiến mình đỡ ngại hẳn   . Tới lúc mình tỉnh dậy thì phải bật cười ngay lập tức, cả lời tỏ tình và sự ngượng ngùng đều nằm lại cùng với giấc mơ, mình được trải nghiệm việc mình không dám làm với trọn cảm xúc ở trong mơ mà không hề ảnh hưởng đến đời thật! Dù sau giấc mơ đó mình nghĩ mình vẫn không đủ dũng khí để tỏ tình ai đó ngoài đời đi nữa thì mình vẫn rất vui, cực kỳ vui! So với những giấc mơ mà trong đó mình lựa chọn chạy trốn khỏi tình cảm, thì rõ ràng lần này tinh thần mình đã trở nên can đảm hơn hẳn. 拍手

 

Nhân tiện thì sáng nay đơn hàng có mấy cây bút gel Morandi mình đặt cũng đã về rồi, mấy món sắc màu xinh tươi thế này bao giờ cũng khiến tâm trạng mình phấn chấn! Từ nay tha hồ làm đẹp mọi cuốn sổ mình dùng! 

 

 

Mà, thứ hai tuần sau là sinh nhật mình rồi ! Chủ nhật tuần này mình dự định sẽ đi tiêm vaccine ngừa COVID, mũi hai, mà sợ sẽ đông lắm đây, không biết xếp hàng xong liệu có kịp tiêm không. Thứ hai thì mình có lịch hẹn kiểm tra răng, sau đó thì mình cũng không biết làm gì nữa. Mặc dù mình cảm thấy rất háo hức vì gần đến ngày đặc biệt của mình rồi, nhưng ngoại trừ lịch hẹn khám răng đã đặt trước đó thì không còn kế hoạch gì cả. Tiền vẽ thì chưa nhận được nữa nên không thể mua tặng bản thân máy ảnh Instax Mini 11 ngay được. =)))) Nhưng mà ấy, mọi năm mẹ đều tặng mình một bài thơ vào sinh nhật, không biết năm nay có không nhỉ? Đây là món quà mà mình mong nhất đấy! 

 

Thôi chuẩn bị đi ngủ. Đăng một chiếc clip mà mình hát theo bài Hitori Jouzu và Pepsi thì ngồi ngắm trời ngắm mây bên cạnh! 

 

Hôm nay mình đã viết xong thư để gửi cô Tiana rồi. Bốn trang thư, nghe thì có vẻ dài, chứ thực ra là do mình xài giấy khổ A5 lại còn viết cách dòng thôi chứ nội dung cũng ngắn ngủn à!  笑い泣き

 

 

Mà lâu lắm rồi mới lại viết thư tay như vậy, lúc soạn thư mình cứ thấy xúc động sao sao á!!  Còn nghĩ bụng là ôi việc này tuyệt quá, mình muốn được viết và được nhận thư nhiều hơn. Nhưng mà sự hứng khởi của mình bị tan biến phần nào khi mình đi gửi thư, thề, thật đấy! 

 

Khoan, để mình đặt tên cho phần này phát! =))

 

TRẢI NGHIỆM GỬI THƯ VÀ QUÀ RA NƯỚC NGOÀI

 

Thì, ngoài thư tay ra mình còn gửi kèm vài món sticker, making tape và giấy ghi chú làm quà cho cô Tiana, tất cả chúng để vào trong phong bì đều rất vừa vặn. Nhưng khi mình đưa bao thư cho nhân viên bưu điện, chị ấy đã khui ra để kiểm tra và nói không được để chung như vậy, thư phải gửi riêng và hàng hóa cũng phải gửi riêng, cho dù đó là quà tặng và chúng cực nhỏ, chỉ nặng có 82 gram đi nữa (theo như chị nhân viên ghi)!!! Chưa hết, chị ấy còn bảo, quy cách đóng gói của mỗi loại cũng khác nhau: thư bỏ phong bì và hàng để trong hộp, nhân viên bưu điện sẽ thực hiện đóng gói này (đương nhiên có tính phí cả bao thư lẫn hộp giấy). Mình hỏi, vậy nếu bây giờ coi như thư cũng là một loại hàng hóa hoặc giấy ghi chú hay giấy hướng dẫn sử dụng đính kèm hàng hóa, thì có thể bỏ vào chung một hộp với mấy tấm sticker kia không, mình hoàn toàn không thấy vấn đề gì nếu hải quan có khui ra kiểm hàng và đọc thư của mình đâu, thế nhưng nhân viên bưu điện nhất quyết không đồng ý, nói rằng quy định chính là như vậy. Thực ra đây mới là lần thứ hai mình gửi thư ra nước ngoài thôi, lần đầu quà kèm theo thư của mình cũng chỉ là một tấm thẻ cầu bình an nên vẫn được bỏ chung phong bì, mình không biết bưu điện trong nước có quy định phải gửi riêng như vậy nữa. Mình hiểu rằng nếu là thư tay thì hải quan sẽ không kiểm tra còn với hàng hóa thì họ sẽ khui ra xem xét để đảm bảo không có hàng cấm, tất cả là vì mục đích an toàn, nhưng mà vẫn có cảm giác thật thiếu linh hoạt... Mà nói chi họ, mình cũng thiếu linh hoạt theo luôn, đáng lẽ mình nên rời đi nếu cảm thấy không thoải mái như vậy nhưng... Vì mình đến bưu điện vào chiều muộn và cũng ngại việc phải di chuyển tới một bưu điện khác lúc đó (ở bưu điện luôn có rất đông người tới) nên mình chấp nhận tiếp tục ở lại đấy làm thủ tục để có thể nhanh chóng gửi được thư và quà cho cô Tiana sớm chút nào hay chút ấy.  Ôi mình...!

 

Chị nhân viên đưa cho mình hai mẫu đơn để tự điền thông tin, một mẫu dành cho việc gửi thư thông thường, và mẫu ứng với đống quà mình muốn gửi cô Tiana thì là... "GIẤY KÊ KHAI GỬI HÀNG XUẤT KHẨU"!!!

 

 

Lúc nhận tờ này, mình còn phụt cười. Quà tặng cá nhân, thông qua quy định bưu điện lại trở thành hàng xuất khẩu!! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Còn nữa, trên tờ kê khai, nhân viên bưu điện yêu cầu mình ghi thêm một dòng đồng ý không hoàn tiền nếu hàng bị hoàn trả hoặc thất lạc nữa cơ, chuyện này hiển nhiên mà, đáng nhẽ họ nên soạn sẵn dòng đó để khách hàng đánh dấu tích vào. =)))))))))

 

Mà thực sự là, tại vì mình là người đã quyết định tiếp tục sử dụng dịch vụ bưu chính nên mình không muốn kêu ca gì nhiều, chỉ là trải nghiệm lần này nó khiến mình cảm thấy vừa buồn cười vừa thất vọng. Trong lúc chờ chị nhân viên nhập thông tin từ tờ kê khai của mình, mình có hỏi thêm là "nếu em gửi ảnh chụp kèm theo thư thì có được không ạ?", và chị ấy vẫn nhắc lại như robot rằng: "Thư là thư, hàng hóa là hàng hóa, không gửi chung". Mình nghĩ lần tới mình sẽ ra Bưu Điện Thành Phố coi sao.

 

Cuối cùng, với một lá thư chia ra thành hai vận đơn, mình phải trả 383.000 Đồng, trong đó thì phí gửi thư là 92.500 Đồng (riêng cái này thì hợp lý) và phí gửi quà là 290.500 Đồng! Hết hồn luôn! =)))))))))))))))))

 

 

Để kết luận thì mình chỉ có thể nói rằng: Ờm ờm, vậy là có thêm một kinh nghiệm trong việc lựa chọn và sử dụng dịch vụ bưu điện.

 

Hồi trước mình có nói chuyện với một bạn người Pháp. Bạn ấy kể với mình rằng hồi bạn ấy còn nhỏ thì hay cùng một người bạn thân viết thư tay cho nhau, bạn ấy toàn đạp xe tới và tự bỏ thư vào hòm thư trước cửa nhà cô bạn. Mình lúc đó thấy chuyện này thật dễ thương, giờ thì mình lại có chút ghen tị. Ước gì mình có cánh cửa thần kỳ của Doraemon nhỉ, khi đó mình cũng sẽ tự tay bỏ thư vào hòm thư của cô Tiana. Uê mà nếu thế thì mấy chú giao liên áo vàng lái xe máy có thùng thư phía sau sẽ bỏ việc để đi làm công nhân trong nhà máy sản xuất cửa thần kỳ hết mất! 

 

ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー

 

Chuyển sang chuyện khác này! Đúng là lợi ích của việc hết giãn cách, các đơn hàng online đều được giao tới cực kỳ nhanh luôn!! Thế là cuốn sổ sưu tầm nhãn mác các thứ của mình lại có thêm nhiều sắc màu trong nó.  Dù chỉ mới được chút ít nhưng mình thấy vui và tự hào lắm! ウシシ

 

 

Hôm nay mình nhận được sổ tay mới, trên belly của cuốn sổ ấy dòng chữ xinh xinh với hai nội dung là "Documenting the good things in life" và "Give more than you planned to. Nothing is impossoble". Mình thấy ưng lắm nên đem cất vào trong sổ luôn. 

 

 

Mỗi lần cứ gom một chút, một chút vào, không biết tới lúc dán kín hết cuốn này thì khi ấy mình bao nhiêu tuổi nhỉ?  Mà chắc cũng nhanh thôi, tại mình mua đồ nhiều mà!!

 

Thôi đi ngủ! 

 

Ngủ ngoan như Pepsi!

 

 

Hôm nay mình qua thăm chị Ju. Tới nơi, mình gọi cửa, chị ra mở cổng cho mình, mình thấy thần sắc chị yếu ớt, mắt hơi sụp và lờ đờ, tay run, bước đi cũng không được dứt khoát như trước, giống như chị dò từng bước thì đúng hơn. Chị Thỏ từng kể với mình về việc tình trạng chuyển biến ngày càng xấu đi ở chị Ju, nhưng mình khi đó mãi vẫn không thể tưởng tượng nổi bệnh tâm lý/tâm thần có thể ăn mòn sức sống và cơ thể người ta kinh khủng ra sao. Mình chào hỏi ba chị Ju xong thì theo chị lên lầu trò chuyện. Vào trong phòng chị, mình không kìm nổi mà òa khóc. Nhìn chị thế này thật sự đau lòng quá. Chị Ju cứ hỏi mình sao mà lại khóc chứ, rồi đưa tay vỗ vai bảo mình "em bé khóc nhè". Mình đến thăm chị vốn mong có thể nghe chị chia sẻ, mong được giúp chị chuyển hóa phần nào thứ năng lượng xấu làm đau chị, vậy mà chưa gì đã phải để chị an ủi lại mình.

 

Biết nói sao đây, cảm xúc của mình khi đó, thật sự là thấy quá xót xa. Người chị vốn luôn tràn đầy ý tưởng, dễ dàng biến mong muốn của bản thân thành hiện thực, người mà luôn đi khắp nơi chụp những bức ảnh đẹp, còn đứng dẫn các buổi workshop sáng tác sách tranh,... Vậy mà bây giờ, mình cũng chẳng hiểu tại sao lại tới mức này, nhưng chị Ju ngay đến việc nói chuyện cũng trở nên khó khăn đi, chị ấy không nói được nhiều câu dài như trước, phải ngắt quãng khá lâu. Chị Ju cũng tự thừa nhận rằng chị ấy không còn đủ minh mẫn và tỉnh táo nữa. Mình không ngừng khóc được, chỉ biết nói xin lỗi chị ấy thật nhiều vì lúc đầu đã không đủ hiểu, không đủ đồng cảm với chị, thậm chí có một thời gian đã định bỏ mặc chị. Mình không có nhiều kiến thức và không biết nên chuẩn bị tâm lý ra sao để ở bên hay ít nhất là nói chuyện thế nào với người đang có các vấn đề về sức khỏe tâm thần. Nhiều biểu hiện bệnh tâm lý/tâm thần dễ bị lầm tưởng với các cảm xúc nhất thời hay bị xem nhẹ, bị cho rằng người ta chỉ đang làm quá lên, đang vòi vĩnh sự chú ý. Mình thực sự, thực sự đã không đủ hiểu biết. Đến bây giờ mình cũng vẫn chưa biết nên phải làm sao nữa. Chị Ju bảo không sao đâu, rồi chờ mình lau nước mắt.

 

Tuy là nói không sao, nhưng chỉ cần tụi mình im lặng một lúc, chị lại rơi vào nỗi buồn, chị bảo là nhiều người bỏ chị đi rồi, và chị ấy buồn nhất là chị Vivy đã không còn đoái hoài gì đến chị nữa trong khi ngày xưa thân thiết như vậy. Mình vẫn giữ quan điểm rằng chị Vivy có lựa chọn riêng và nó phù hợp với chị Vivy ở thời điểm này, điều đó không hề đáng trách. Nhưng chị Ju lại cho rằng chị Vivy như vậy là vì nhân vật "God" xấu xa, độc ác trong trí tưởng tượng của chị ấy đã sắp đặt mọi thứ, lập trình mọi người. Việc chị Vivy quay lưng, việc mình tới thăm, những biểu hiện hay hành vi khác thường ở bản thân, chị Ju cũng cho là do "God" quy định. Chị còn nói, có thể một lúc nào đó "God" cũng sẽ tước đi tình yêu thương của mình đối với chị, và mình rồi sẽ bỏ chị đi. Mình lắc đầu và nói, "hoặc cũng có thể là không mà, em không chắc tương lai sẽ thế nào, nhưng mà lúc này em kệ mẹ 'God'!" Chị Ju khi đó chỉ biết nhìn mình lắc đầu. Mình tự hỏi, đứa trẻ bên trong chị Ju bây giờ đang như thế nào nhỉ? "Ju bé" ấy đã phải trải qua những gì, đã phải chịu đựng những gì để giờ trở thành một "Ju lớn" mất đi niềm tin, đầy những nỗi sợ và cô đơn thế này?

 

Nhưng mà ấy, chị Ju không phải đến nỗi mất trí luôn, nên mình vẫn có niềm tin rằng chị Ju có thể chữa khỏi được bệnh, cùng với sự giúp đỡ và tôn trọng từ mọi người xung quanh. Hôm nay chị Ju nói với mình rằng càng bị hành hạ (bởi "God"), chị càng nghĩ về việc tự tử. Mình đã hỏi: "Nhưng mà kỳ thực chị muốn sống mà đúng không?", chị đáp lại là ừ, rất muốn sống. Mình thấy nhẹ nhõm với câu trả lời ấy. So với lúc trước khi phát bệnh, chị ấy bây giờ ít nhất đã thành thực với cảm xúc và tình trạng của bản thân hơn. Và còn một điều nữa, ngày trước tới phòng chị Ju mình luôn đòi mở cửa sổ, mở cửa ban công ra cho thoáng, nhưng chị Ju chẳng bao giờ đồng ý vì chị không muốn tiếng ồn hay ánh sáng lọt vào phòng, thế nhưng hôm nay mình qua, thấy được cửa ban công của chị mở suốt, ngoài đó có bụi hoa dại (Billygoat Weed) nở rất đẹp. Chị Ju nói buổi chiều chị hay ra ngoài ban công, rồi chỉ cho mình vị trí chiếc ghế tựa chị ngồi. Mình nghĩ đó là một điều tích cực. おねがい

 

 

Trò chuyện cũng được một lúc lâu, chị Ju nói muốn đi chơi, thế là mình dắt xe chở chị ấy đi vòng vòng trong khi ba chị ấy ở nhà chuẩn bị đồ ăn tối. Mình thực sự rất nể ba chị Ju, trong thời gian dịch bệnh căng thẳng, bác ấy vẫn cố gắng để bay từ bên Mĩ về, một mình chăm sóc con gái trong suốt thời gian vừa qua khi mà mẹ và em trai chị ấy phải ở lại bên bển. Chị Ju tin rằng cuộc đời chị ấy bị chi phối và đày đọa bởi một "God" độc ác, nhưng ở góc độ mình thì lại có suy nghĩ dường như Vũ Trụ này luôn yêu thương tất cả, Ngài đã có những chuẩn bị, những sắp xếp hợp lý, vừa vặn với từng thử thách, từng bài học cuộc đời của mỗi người ở thế giới này. Nói như vậy không có nghĩa mình biết bài học cần trải qua của chị Ju là gì, ý mình chỉ là, mình nghĩ chị Ju lúc này cần được chăm sóc và cần được tiếp thêm sức mạnh yêu thương, may thay, chị ấy có sẵn một gia đình thương chị hết mực và luôn có thể ở bên. Bởi vậy mà mình càng có thêm niềm tin về việc chị Ju có thể khỏi bệnh.

 

Mình đưa chị Ju đi vài vòng thành phố, qua mấy con đường yêu thích của chị, tới đoạn đường Phan Đăng Lưu, chị Ju chợt nói: "Ngày xưa chị từng đón em ở đoạn này này... Bây giờ em bé đã có thể lái xe chở chị được rồi". Mình bật cười, hoài niệm thật đấy! =))))) Lần đầu tiên mình gặp mặt chị Ju chính là trên đường Phan Đăng Lưu này, đã năm năm rồi! ウシシ


Dạo xong đi về, chị Ju chỉ mình ghé vào một tiệm yaourt nếp cẩm, uây, mấy tháng trời mới được trải nghiệm lại việc đi mua đồ ăn vặt tận nơi thế này.

 

 

Mà ấy, lúc xe mình còn cách tiệm tận hai mét, trời thì tối, thế mà anh chủ tiệm đã bước ngay ra cúi chào làm mình hết cả hồn, à không, ý là rất bất ngờ í. Thì ra chị Ju từ hôm gỡ giãn cách là đã đi ra ngoài rồi, mấy nay đều mua yaourt ở tiệm này, thế là chủ quán quen mặt chị luôn! Mình hốt hoảng: "Chị tự lái xe được ạ?" thì chị Ju bảo là: "Ừ, chị tự lái được. Chị khỏe mà."ポーン Nói vậy xong lúc về nhà, gắp rau trộn thôi mà tay chị ấy run như gì... Chắc cũng tùy lúc nhỉ, và cũng có hôm sẽ là ba chị ấy chở đi. Theo như chị Thỏ thì vẫn sẽ có lúc trong ngày chị Ju trở lại trạng thái bình thường và tỉnh táo, nhưng không được quá lâu. Chậc, rồi sẽ có lúc được thôi, mình tin!!!!!!!

 

Khi mình chở chị Ju về đến nhà thì ba chị ấy cũng đã làm xong bữa tối đơn giản (?) với khoai tây chiên và salad rau trộn thịt bò  Món ưa thích của chị Ju và mình. Ngon hết sảy luôn! ニコニコナイフとフォーク

 

 

Ba chị Ju ăn xong trước và bác ấy đi ra phòng khách coi phim, lúc này còn lại mình và chị Ju ngồi "nhâm nhi" tiếp, chị ấy lại nhắc về "God" và nỗi buồn vì chị Vivy. "Ju bé" lại sợ hãi và cô đơn rồi. Mình khi ấy chỉ biết đáp là cũng khó để mà không thấy buồn, nhưng biết làm sao được?! Chúng ta chẳng ai hoàn hảo cả, một lựa chọn dễ chịu với bản thân lại có thể vô tình làm tổn thương người khác, ừ, nhưng biết làm sao được!? Và chị Ju cũng ừ ừ, biết làm sao được!

 

Ngoài lề tí, tự dưng mình lại có chút suy nghĩ về "nỗi buồn". Buồn là một cảm xúc thật không ai muốn, nhưng biết đâu nỗi buồn không phải là một hình phạt, mà nỗi buồn là bạn đồng hành bên ta lúc mà ta... không biết làm sao trước những điều ngoài ý muốn? Biết đâu ấy nhỉ?! Nỗi buồn tạo điều kiện cho ta tự soi chiếu và hướng vào bên trong chính mình nhiều hơn, rõ ràng khi buồn ta thường có xu hướng tua đi tua lại cuộn băng nguyên nhân trong đầu. Và sau đó chúng ta có thể sẽ tìm một cái gì đó khác để đè lên nỗi buồn thay vì nhìn nhận, quan sát nó, mà thực ra việc này giống như chúng ta đang trốn tránh trách nhiệm/ sự liên quan của bản thân trong câu chuyện đó hơn là trốn tránh nỗi buồn.

 

Sau bữa tối no nê, mình rửa bát và xin phép bác trai với chị Ju về nhà. Chị hẹn mình một ngày khác lại qua chơi. Mình gật đầu nói nhất định sẽ vậy.

 

Tự dưng mình lại muốn cám ơn chị Thỏ. Nếu như chị Thỏ không nhắn tin nói chuyện với mình lần đó, bảo với mình rằng "nếu những người xung quanh cũng từ bỏ nó (chị Ju/người bệnh nói chung) thì nó sẽ từ bỏ bản thân nhanh hơn ấy", thì có lẽ mình cũng đã không thể thấu cảm và rồi sẽ chọn từ bỏ chị Ju thật. Mình thực sự đã có suy nghĩ tồi tệ như vậy đấy! ショボーン Trước kia mình cũng đã từng có mối quan hệ bạn bè thân thiết với một người có bệnh tâm lý, khi đó thì mình cũng còn chưa biết cách tự yêu thương bản thân nữa nên không những không thể giúp được gì, ngược lại còn dễ bị cuốn theo cảm xúc hỗn loạn của bạn ấy mà mệt mỏi theo, kết quả là mối quan hệ kết thúc theo cách tồi tệ. Mình nghĩ rằng nó vẫn còn ám ảnh mình. Thế nên mình sợ khi nghĩ cứ đi tiếp cùng nhau sẽ mệt mỏi lắm. Mình không hề muốn xa lánh người có bệnh tâm lý chút nào đâu, thực lòng mình rất muốn giúp đỡ, mình chỉ là đang sợ hãi chính mình, sợ hãi sự bất lực của bản thân mà thôi. Khi chị Ju trở nên như vậy, mình ban đầu quả thực là muốn chạy trốn, nhưng với lý do chị Thỏ cho, không, là chiếc chìa khóa, mình nghĩ đã đến lúc để mình mở lại hòm chứa nỗi sợ ngày đó, thả trôi nó đi và học cách tự tha thứ cho chính mình rồi.

 

Ừ, phải buông nỗi sợ rơi vào mối quan hệ với người bạn có bệnh tâm lý/tâm thần đi để còn có chỗ mà học cách thiết lập mối quan hệ cân bằng với người bạn có bệnh tâm lý/tâm thần nữa chứ. OK

 

 

ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー ぽってりフラワー

 

Nhân tiện thì, vì là qua thăm chị Ju nên mình mới có dịp để dạo chơi trong thành phố sau mấy tháng trời đấy!  Được ngắm phố xá, nhà cửa các thứ vui thật ấy! Vừa rồi tới 6 giờ tối là mọi thứ lặng thinh, đường xá không bóng xe qua lại, nhưng giờ thì trở lại bình thường rồi, dù mật độ xe không nhiều.

 

 

Lúc từ chỗ chị Ju về đến nhà mình đã gọi Joy xuống để lượn một vòng cho mát ấy, hôm nay trời không mưa, hơi nóng. Với cả tiện thể đi mua trà sữa giúp gia đình anh chị chủ nhà nữa. ゲラゲラ Mà dạo này chị Ngọc đang tập làm bánh, tụi mình đi chơi về được chị để phần cho hai chiếc bánh này, mùi thơm phức luôn! ハートハートハート

 

 

(Nhưng vì mình ăn tối ở nhà chị Ju rồi, no quá, nên mình đem cất bánh đi rồi, mai mới ăn! )