19:34 - 24.08.2022
Yo!
Giờ mình đang ở công ty. Đáng nhẽ là đã về sớm hơn nhưng mình cần làm file thiết kế gửi cho bạn, mà giờ thì chờ bạn mình gửi feedback, vì vậy mà lúc này đang rảnh, viết một chút vậy. ![]()
Thứ sáu tuần này Tree tổ chức company trip kéo dài ba ngày hai đêm ở Mũi Né. Dù là địa điểm mình lui tới hàng năm nhưng ở trải nghiệm của khách du lịch thì điều này vẫn mới mẻ đối với mình. Thế thì chắc sẽ vui nhỉ?
Nhưng mà... Mình không biết nữa, gần đây tâm trạng mình lại không tốt. À không, đúng hơn thì tình trạng này đã kéo dài suốt một khoảng thời gian từ đợt mình phải tìm chỗ trọ mới đến giờ, cứ như lửa cháy ngầm trong mỏ than vậy, âm ỉ và tàn phá. Mình đã viết tâm sự ra sổ tay, thậm chí viết thư điện tử gửi cho chính mình, thử thiền và nghe nhạc thiền, nghe các sách nói về chữa lành, nhưng có vẻ vẫn chưa thấm vào đâu. Hôm nay, lúc này, tại đây, mình muốn đem nỗi lòng nặng trĩu này viết ra hết. Câu cú có thể lủng củng vì lần này mình để cho cảm xúc và suy nghĩ bên trong tự kể câu chuyện của nó, và chắc cũng sẽ có những điều mình không sẵn sàng để viết ra trên đây, nhưng, không nghĩ nhiều nữa, viết thôi!
* Note: Mọi cảm xúc và suy nghĩ mình viết dưới đây, hầu hết sẽ là những điều có chiều hướng tiêu cực. Bản thân mình biết, có thể chỉ là do mình nghĩ quá, có thể do mình nhìn nhận vấn đề sai, cũng có thể do những trải nghiệm trong quá khứ tác động làm mình không nhìn được toàn cảnh của sự việc, blah blah, nhưng nhìn chung tất đều là phản ứng của mình trong lúc này và mình tin nó có thể thay đổi hoặc không kéo dài lâu. Mình viết ra chỉ để giải tỏa là chính, chứ những điều dưới đây sẽ không đại diện cho toàn diện con người mình hôm qua, hôm nay hay cả ngày mai.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Hôm nay mình làm xong hết phần việc trên công ty nên mình có qua hỏi anh Kei xem còn việc gì để làm không. Anh Kei nói rằng hết việc rồi, nên mình có thể ngồi chơi, vẽ vời gì đó tự do.
Thực ra việc này, rõ ràng, nếu nhìn theo hướng tích cực, thì chẳng phải là chuyện rất vui hay sao? Được sếp lớn trực tiếp cho phép ngồi chơi trong giờ làm như vậy, còn gì sướng bằng, đúng không? Thế nhưng, mình nhận thấy xung quanh ai cũng đều rất bận rộn, có những người task chồng task luôn, vậy mà mình lại không thể hỗ trợ được ai. Thực lòng, mình đã thấy hụt hẫng, cái cảm giác rằng bản thân bất tài vô dụng lại ùa về.
Trong suốt thời gian còn lại của ngày làm việc hôm nay, mình đã vẽ sticker mọi người trong công ty để xài trên Telegram. Đây là việc duy nhất cho công ty mà mình có thể nghĩ ra để làm. ![]()
Hây daaaaaaaaa~
![]()
Chuyện tình cảm cũng khiến mình bận tâm. Mình từng "thông báo" trên blog rằng mình đã hết thích bạn kia, nhưng... làm gì có chuyện dễ thế!! Phải đấy, mình nghĩ là mình ổn với việc giữ khoảng cách với bạn ấy, thế mà những lần chạm mặt và thấy bạn ấy phớt lờ mình, lòng mình lại đau nhói. Mình chọn không nói ra tình cảm, không tiến gần hơn về phía bạn ấy, là vì mình muốn bảo toàn mối quan hệ bạn bè như hiện tại, chứ không phải là để trở thành người dưng với nhau như thế.
Sau đấy có một vài lần mình có cơ hội gặp riêng bạn ấy, nhưng kết quả, chính mình cũng chẳng thể mở lời nói ra điều chi.
Mình không biết từ đâu mà bầu không khí giữa hai đứa lại trở nên ngượng ngùng và khó xử đến vậy (hoặc, thực ra là mình có biết). Có lúc mình đã diễn vẻ mặt vô tư trước bạn ấy, muốn mọi thứ vui vẻ như ban đầu, nhưng có lẽ vì trong lòng mình thực ra chẳng hề vui được như thế, nên năng lượng tỏa ra cũng vậy luôn. Kết quả là phản ứng của bạn ấy với mình cũng chẳng thoải mái hơn. ![]()
Mình không muốn bị mắc dính trong chuyện tình cảm mãi thế nhưng khía cạnh cảm xúc này thực sự mình không kiểm soát được.
Mà chính xác trong vấn đề này mình muốn gì nhỉ?
Mình muốn được nói ra hết với bạn ấy nhưng mình sợ những kết quả không tốt có thể xảy đến. Mình cũng sợ mất mặt, và sợ thái độ của bạn ấy có thể làm tổn thương mình.
Sau cùng, mình không muốn bị chịu tổn thương <=> Mình muốn được yêu thương.
![]()
Về chuyện ở nhà, từ lúc chuyển qua nhà mới, Joy có vẻ không ưng, nhưng không nói ra, với cậu ấy cũng dành thời gian ở bên ngoài nhiều hơn là ở nhà. Bản thân mình đã chán ngán đến độ dù biết cậu ấy có điều gì đó không thoải mái nhưng cũng không buồn hỏi nữa. Thời gian giao tiếp và gặp mặt của tụi mình theo vậy mà ít đi.
Đây không phải lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Nhưng mà, có lẽ bởi vì nó gần với thời điểm tụi mình sẽ không ở cùng nhau nữa, tức là vào hè năm sau khi em Joy lên thành phố học, nên mình đã chọn kệ mặc chăng?
Thực sự, mình cực kỳ khó chịu về việc nhà cửa ngoài mình ra, Joy không hề chủ động dọn dẹp hay chú ý gì tới không gian sống chung. Đống quần áo của cậu ấy nếu như mình không gom lại thì nó sẽ tràn lan khắp cả cái gác ngủ. Mình nhiều lần phải tự vấn bản thân, liệu mình có quá là đòi hỏi trách nhiệm của mọi người cho nhà trọ không, khi mà chỉ có mình mình có quan điểm nhà trọ cũng là nhà, còn những bạn khác như Joy hay Hường vốn đều chỉ coi đó là chỗ để ngủ nghỉ, cất đồ... Mà nghĩ như vậy, mình thấy mình có phần "độc tài" quá đi!
Mình nghĩ là không chỉ mình, cả Joy cũng muốn được tách ra ở riêng rồi. Chỉ là bây giờ mà làm vậy thì vấn đề tiếp theo phải đối mặt chính là tiền thuê trọ!
Cho nên vì thế mà tiếp tục chịu đựng nhau.
![]()
![]()
![]()
20:36 - 25.08.2022
Hôm qua đang viết dở thì gần tới giờ tòa nhà công ty đóng cửa nên mình quyết định tắt máy về luôn. Giờ thì đang đợi tạnh mưa để về đi mua đồ, chuẩn bị cho ngày mai đi company trip đây (thực ra là đợi cả đồ ăn nữa). ![]()
Quay lại chuyện hôm qua xíu nè. Về công việc thì sáng nay mình đã xin thêm task để làm từ chị Thái Anh nè, nên là không có ngồi chơi!
Mà kiểu hôm qua trong phút cuối giờ mình có chia sẻ với anh Tú về chuyện mình hụt hẫng vì không được giao thêm việc, rồi lo lắng về mức lương không đủ phục vụ nhu cầu sinh hoạt, blah blah. Sáng nay khi vừa mới tới công ty thì anh Tú kêu mình vào phòng họp để nói về career path của mình, ảnh nói: "Vì dù sao anh cũng là người đưa em vào công ty nên anh nghĩ mình có trách nhiệm gì đó". Tại đó anh nói cho mình biết về những khả năng ở mình anh nhìn thấy được, gợi ý cho mình một số cách để có thể thể hiện và trau dồi những khả năng đó, thậm chí còn đề xuất cho mình sau này nên deal lên mức lương bao nhiêu. Sau khi nghe anh chia sẻ tận tình như vậy, mình thực sự thấy rất cảm kích! Trời ơi, trong những trải nghiệm đi làm trước đây của mình, mình may mắn luôn được các tiền bối chỉ bảo và dẫn dắt rất nhiều í!!! 
Nhờ vậy mà, dù có những lúc thấy bản thân thật kém cỏi, thì rõ ràng nó cũng không kéo dài lâu, thay vào đó, mình lại có thêm động lực để trở nên giỏi hơn.
Mình thật muốn gửi lời cám ơn tới tất cả những tiền bối đã luôn dẫn dắt mình! Cám ơn các anh chị, việc được anh chị đặt niềm tin vào đã thực sự khiến em trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều ấy ạ!! 
![]()
Mà, còn một chuyện hôm qua khiến mình chán nản đó là màn hình điện thoại mình lại tắt ngóm rồi!!!!!!!!!!!!!!!!
Vì màn hình này được bảo hành đến sáu tháng nên mình đã đem ra cửa hàng lần trước mình sửa để báo lỗi, nhưng nhân viên lại nói rằng hiện tại không có sẵn hàng để thay nên hẹn mình "ngày mai" có thì sẽ gọi lại. Nhưng tới hôm nay thì nó đã là "ngày mốt" rồi mà họ vẫn không hề liên lạc. Mình tính sau khi đi nghỉ mát với công ty về thì sẽ tới chi nhánh khác của hệ thống đó để sửa!!!
Thực sự, đây là lần đầu tiên mình cố gắng sửa chữa một món đồ đến như vậy. Nhưng mà, nếu để nói về lý do sâu xa thì đó chính là, mình không có đủ tiền để đổi sang điện thoại tốt hơn!!!
=)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))
(Mặc dù lần đầu đi sửa thì đúng là vì còn tình nghĩa với chiếc điện thoại này đấy, nhưng giờ, mình muốn mua điện thoại mới rồi, chứ đem đi sửa thế này phiền quá!!!)
![]()
Thêm một chuyện nữa!
Bệnh nổi mề đay của mình cho đến giờ vẫn còn. Sang tháng mình sẽ thu xếp để đi khám vì giờ đã có bảo hiểm y tế rồi (yeah!). Mình không hiểu cơ thể mình bị sao nữa!!!
Mà ấy, gần đây mình bắt đầu cảm thấy không nạp được quá nhiều thịt vào nữa. Kiểu, ăn nhiều thịt thì thấy nặng nề và nóng trong người sao ấy. Thực lòng thì mình rất vui về điều này. Hai, ba năm trước mình từng nghĩ đến việc ăn chay nhưng mà khi đó mình cảm thấy không thể từ bỏ hương vị thơm ngon và đa dạng của các món mặn. Nhưng giờ thì cơ thể tự động từ chối nó, không còn cảm thấy ngon miệng khi ăn thịt nữa, tối đi làm về mình xào một đĩa rau và ăn với xíu cơm cũng là đủ với mình.
Tất nhiên mình sẽ không đột ngột chuyển sang ăn chay đâu, mình chỉ thực hiện chế độ ăn giảm thịt mà thôi! Mình chỉ cần cơ thể được khỏe mạnh mà thôi! ![]()
![]()
![]()
Cơ mà tóm lại này!!!
Hôm nay mình đã thấy khá hơn rồi í!
Có một số chuyện day dứt trong ngày hôm qua nhưng đến hôm nay đã không còn nhớ thì thôi cho gió cuốn đi luôn vậy!
Ngày mai cũng sẽ là một ngày vui thôi! 









. Thế nhưng, khi được khoác trên mình tấm áo cử nhân, được gặp lại thầy cô bạn bè và được nhận hoa chúc mừng từ những người bạn thân thiết, mình biết rằng, hôm ấy là một ngày ngập tràn hạnh phúc của mình!! 




































