IgenTeaの日記 -12ページ目

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

 19:34 - 24.08.2022 

 

Yo! バイバイ Giờ mình đang ở công ty. Đáng nhẽ là đã về sớm hơn nhưng mình cần làm file thiết kế gửi cho bạn, mà giờ thì chờ bạn mình gửi feedback, vì vậy mà lúc này đang rảnh, viết một chút vậy. ぶー

 

Thứ sáu tuần này Tree tổ chức company trip kéo dài ba ngày hai đêm ở Mũi Né. Dù là địa điểm mình lui tới hàng năm nhưng ở trải nghiệm của khách du lịch thì điều này vẫn mới mẻ đối với mình. Thế thì chắc sẽ vui nhỉ?

 

 Nhưng mà... Mình không biết nữa, gần đây tâm trạng mình lại không tốt. À không, đúng hơn thì tình trạng này đã kéo dài suốt một khoảng thời gian từ đợt mình phải tìm chỗ trọ mới đến giờ, cứ như lửa cháy ngầm trong mỏ than vậy, âm ỉ và tàn phá. Mình đã viết tâm sự ra sổ tay, thậm chí viết thư điện tử gửi cho chính mình, thử thiền và nghe nhạc thiền, nghe các sách nói về chữa lành, nhưng có vẻ vẫn chưa thấm vào đâu. Hôm nay, lúc này, tại đây, mình muốn đem nỗi lòng nặng trĩu này viết ra hết. Câu cú có thể lủng củng vì lần này mình để cho cảm xúc và suy nghĩ bên trong tự kể câu chuyện của nó, và chắc cũng sẽ có những điều mình không sẵn sàng để viết ra trên đây, nhưng, không nghĩ nhiều nữa, viết thôi!

 

* Note: Mọi cảm xúc và suy nghĩ mình viết dưới đây, hầu hết sẽ là những điều có chiều hướng tiêu cực. Bản thân mình biết, có thể chỉ là do mình nghĩ quá, có thể do mình nhìn nhận vấn đề sai, cũng có thể do những trải nghiệm trong quá khứ tác động làm mình không nhìn được toàn cảnh của sự việc, blah blah, nhưng nhìn chung tất đều là phản ứng của mình trong lúc này và mình tin nó có thể thay đổi hoặc không kéo dài lâu. Mình viết ra chỉ để giải tỏa là chính, chứ những điều dưới đây sẽ không đại diện cho toàn diện con người mình hôm qua, hôm nay hay cả ngày mai.

 

桜桜桜桜桜桜桜

 

Hôm nay mình làm xong hết phần việc trên công ty nên mình có qua hỏi anh Kei xem còn việc gì để làm không. Anh Kei nói rằng hết việc rồi, nên mình có thể ngồi chơi, vẽ vời gì đó tự do.

 

Thực ra việc này, rõ ràng, nếu nhìn theo hướng tích cực, thì chẳng phải là chuyện rất vui hay sao? Được sếp lớn trực tiếp cho phép ngồi chơi trong giờ làm như vậy, còn gì sướng bằng, đúng không? Thế nhưng, mình nhận thấy xung quanh ai cũng đều rất bận rộn, có những người task chồng task luôn, vậy mà mình lại không thể hỗ trợ được ai. Thực lòng, mình đã thấy hụt hẫng, cái cảm giác rằng bản thân bất tài vô dụng lại ùa về.

 

Trong suốt thời gian còn lại của ngày làm việc hôm nay, mình đã vẽ sticker mọi người trong công ty để xài trên Telegram. Đây là việc duy nhất cho công ty mà mình có thể nghĩ ra để làm. ショック

 

Hây daaaaaaaaa~
 

桜

 

Chuyện tình cảm cũng khiến mình bận tâm. Mình từng "thông báo" trên blog rằng mình đã hết thích bạn kia, nhưng... làm gì có chuyện dễ thế!! Phải đấy, mình nghĩ là mình ổn với việc giữ khoảng cách với bạn ấy, thế mà những lần chạm mặt và thấy bạn ấy phớt lờ mình, lòng mình lại đau nhói. Mình chọn không nói ra tình cảm, không tiến gần hơn về phía bạn ấy, là vì mình muốn bảo toàn mối quan hệ bạn bè như hiện tại, chứ không phải là để trở thành người dưng với nhau như thế.

 

Sau đấy có một vài lần mình có cơ hội gặp riêng bạn ấy, nhưng kết quả, chính mình cũng chẳng thể mở lời nói ra điều chi.

 

Mình không biết từ đâu mà bầu không khí giữa hai đứa lại trở nên ngượng ngùng và khó xử đến vậy (hoặc, thực ra là mình có biết). Có lúc mình đã diễn vẻ mặt vô tư trước bạn ấy, muốn mọi thứ vui vẻ như ban đầu, nhưng có lẽ vì trong lòng mình thực ra chẳng hề vui được như thế, nên năng lượng tỏa ra cũng vậy luôn. Kết quả là phản ứng của bạn ấy với mình cũng chẳng thoải mái hơn. 悲しい

 

Mình không muốn bị mắc dính trong chuyện tình cảm mãi thế nhưng khía cạnh cảm xúc này thực sự mình không kiểm soát được.

 

Mà chính xác trong vấn đề này mình muốn gì nhỉ?

 

Mình muốn được nói ra hết với bạn ấy nhưng mình sợ những kết quả không tốt có thể xảy đến. Mình cũng sợ mất mặt, và sợ thái độ của bạn ấy có thể làm tổn thương mình.

 

Sau cùng, mình không muốn bị chịu tổn thương <=> Mình muốn được yêu thương.

  

桜

 

Về chuyện ở nhà, từ lúc chuyển qua nhà mới, Joy có vẻ không ưng, nhưng không nói ra, với cậu ấy cũng dành thời gian ở bên ngoài nhiều hơn là ở nhà. Bản thân mình đã chán ngán đến độ dù biết cậu ấy có điều gì đó không thoải mái nhưng cũng không buồn hỏi nữa. Thời gian giao tiếp và gặp mặt của tụi mình theo vậy mà ít đi.

 

Đây không phải lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Nhưng mà, có lẽ bởi vì nó gần với thời điểm tụi mình sẽ không ở cùng nhau nữa, tức là vào hè năm sau khi em Joy lên thành phố học, nên mình đã chọn kệ mặc chăng?

 

Thực sự, mình cực kỳ khó chịu về việc nhà cửa ngoài mình ra, Joy không hề chủ động dọn dẹp hay chú ý gì tới không gian sống chung. Đống quần áo của cậu ấy nếu như mình không gom lại thì nó sẽ tràn lan khắp cả cái gác ngủ. Mình nhiều lần phải tự vấn bản thân, liệu mình có quá là đòi hỏi trách nhiệm của mọi người cho nhà trọ không, khi mà chỉ có mình mình có quan điểm nhà trọ cũng là nhà, còn những bạn khác như Joy hay Hường vốn đều chỉ coi đó là chỗ để ngủ nghỉ, cất đồ... Mà nghĩ như vậy, mình thấy mình có phần "độc tài" quá đi!

 

Mình nghĩ là không chỉ mình, cả Joy cũng muốn được tách ra ở riêng rồi. Chỉ là bây giờ mà làm vậy thì vấn đề tiếp theo phải đối mặt chính là tiền thuê trọ!  Cho nên vì thế mà tiếp tục chịu đựng nhau.

 

桜桜桜

 

 20:36 - 25.08.2022 

 

Hôm qua đang viết dở thì gần tới giờ tòa nhà công ty đóng cửa nên mình quyết định tắt máy về luôn. Giờ thì đang đợi tạnh mưa để về đi mua đồ, chuẩn bị cho ngày mai đi company trip đây (thực ra là đợi cả đồ ăn nữa). チュー

 

Quay lại chuyện hôm qua xíu nè. Về công việc thì sáng nay mình đã xin thêm task để làm từ chị Thái Anh nè, nên là không có ngồi chơi! チョキ Mà kiểu hôm qua trong phút cuối giờ mình có chia sẻ với anh Tú về chuyện mình hụt hẫng vì không được giao thêm việc, rồi lo lắng về mức lương không đủ phục vụ nhu cầu sinh hoạt, blah blah. Sáng nay khi vừa mới tới công ty thì anh Tú kêu mình vào phòng họp để nói về career path của mình, ảnh nói: "Vì dù sao anh cũng là người đưa em vào công ty nên anh nghĩ mình có trách nhiệm gì đó". Tại đó anh nói cho mình biết về những khả năng ở mình anh nhìn thấy được, gợi ý cho mình một số cách để có thể thể hiện và trau dồi những khả năng đó, thậm chí còn đề xuất cho mình sau này nên deal lên mức lương bao nhiêu. Sau khi nghe anh chia sẻ tận tình như vậy, mình thực sự thấy rất cảm kích! Trời ơi, trong những trải nghiệm đi làm trước đây của mình, mình may mắn luôn được các tiền bối chỉ bảo và dẫn dắt rất nhiều í!!!  Nhờ vậy mà, dù có những lúc thấy bản thân thật kém cỏi, thì rõ ràng nó cũng không kéo dài lâu, thay vào đó, mình lại có thêm động lực để trở nên giỏi hơn.

 

Mình thật muốn gửi lời cám ơn tới tất cả những tiền bối đã luôn dẫn dắt mình! Cám ơn các anh chị, việc được anh chị đặt niềm tin vào đã thực sự khiến em trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều ấy ạ!! 

 

桜

 

Mà, còn một chuyện hôm qua khiến mình chán nản đó là màn hình điện thoại mình lại tắt ngóm rồi!!!!!!!!!!!!!!!!  Vì màn hình này được bảo hành đến sáu tháng nên mình đã đem ra cửa hàng lần trước mình sửa để báo lỗi, nhưng nhân viên lại nói rằng hiện tại không có sẵn hàng để thay nên hẹn mình "ngày mai" có thì sẽ gọi lại. Nhưng tới hôm nay thì nó đã là "ngày mốt" rồi mà họ vẫn không hề liên lạc. Mình tính sau khi đi nghỉ mát với công ty về thì sẽ tới chi nhánh khác của hệ thống đó để sửa!!!

 

Thực sự, đây là lần đầu tiên mình cố gắng sửa chữa một món đồ đến như vậy. Nhưng mà, nếu để nói về lý do sâu xa thì đó chính là, mình không có đủ tiền để đổi sang điện thoại tốt hơn!!!

=)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

 

(Mặc dù lần đầu đi sửa thì đúng là vì còn tình nghĩa với chiếc điện thoại này đấy, nhưng giờ, mình muốn mua điện thoại mới rồi, chứ đem đi sửa thế này phiền quá!!!)

 

桜

 

Thêm một chuyện nữa!

 

Bệnh nổi mề đay của mình cho đến giờ vẫn còn. Sang tháng mình sẽ thu xếp để đi khám vì giờ đã có bảo hiểm y tế rồi (yeah!). Mình không hiểu cơ thể mình bị sao nữa!!!

 

Mà ấy, gần đây mình bắt đầu cảm thấy không nạp được quá nhiều thịt vào nữa. Kiểu, ăn nhiều thịt thì thấy nặng nề và nóng trong người sao ấy. Thực lòng thì mình rất vui về điều này. Hai, ba năm trước mình từng nghĩ đến việc ăn chay nhưng mà khi đó mình cảm thấy không thể từ bỏ hương vị thơm ngon và đa dạng của các món mặn. Nhưng giờ thì cơ thể tự động từ chối nó, không còn cảm thấy ngon miệng khi ăn thịt nữa, tối đi làm về mình xào một đĩa rau và ăn với xíu cơm cũng là đủ với mình.

 

Tất nhiên mình sẽ không đột ngột chuyển sang ăn chay đâu, mình chỉ thực hiện chế độ ăn giảm thịt mà thôi! Mình chỉ cần cơ thể được khỏe mạnh mà thôi! 筋肉ほんわか

 

桜

 

Cơ mà tóm lại này!!!

 

Hôm nay mình đã thấy khá hơn rồi í!

Có một số chuyện day dứt trong ngày hôm qua nhưng đến hôm nay đã không còn nhớ thì thôi cho gió cuốn đi luôn vậy!

 

Ngày mai cũng sẽ là một ngày vui thôi! 

Hây da, thật tội lỗi quá vì mình không cập nhật sớm hơn nhưng mà...

 

NGÀY 17 THÁNG 8 VỪA RỒI

 

MÌNH ĐÃ

TỐT NGHIỆP

RỒI!!!!

 

 

 

Haaaaaaaaaaaaaaaaa~~~ Cuối cùng cũng xong!!  Đã nhiều lần mình nghĩ chắc cái ngày mình mặc áo cử nhân sẽ không đến đâu. Thêm cái tâm lý là vì mình làm trái ngành, chiếc bằng Ngôn ngữ Italia không đóng vai trò nhiều, nên mình đã từng có tư tưởng hay là thôi khỏi tốt nghiệp luôn cho rồi. Nhưng nhờ có Joy đồng hành, kết quả là, dù trễ, nhưng cả hai đứa mình đã tốt nghiệp cùng đợt luôn đấy!!! 乙女のトキメキ

 

 

Trước ngày tốt nghiệp Joy còn nhắn cho mình mấy dòng tin nhắn sến súa, nhưng cực dễ thương này ấy!! 

 

 

Thực sự ấy, bởi vì tốt nghiệp trễ như vậy, buổi lễ lại diễn ra vào ngày trong tuần, nên mình không có thông báo công khai hay mời nhiều bạn bè tới mà chỉ mời những người gần gũi nhất. Mình đã không dám kỳ vọng rằng ngày hôm đó sẽ tuyệt vời, nhất là khi mình biết mẹ sẽ không đến dự dù mình đã thông báo trước cả tháng trời và luôn mong đợi sẽ có gia đình ở bên trong ngày vui này. Lý do của mẹ là vì cả nhà bác gái mắc covid trúng đợt này nên mẹ (ở cùng bác gái) đâm ra lo lắng đủ chuyện và quyết định không tới chỗ mình nữa . Thế nhưng, khi được khoác trên mình tấm áo cử nhân, được gặp lại thầy cô bạn bè và được nhận hoa chúc mừng từ những người bạn thân thiết, mình biết rằng, hôm ấy là một ngày ngập tràn hạnh phúc của mình!! 

 

Chụp ảnh cùng gia đình Joy.

 

 

Chụp cùng Natsumi, Tú Nhi và Hường.

 

 

Chụp cùng cô Hạnh và các bạn trong Bộ môn tốt nghiệp chung đợt này.

 

 

Mình lên nhận bằng do cô Hạnh trao. 

(Tú Nhi quay)

 

 

Hôm nay thì mình nhận được quà tốt nghiệp từ Natsumi đó ひらめきキラキラ! Natsumi tặng mình hai bức tranh màu nước cổ vẽ kèm một lá thư tay cực kỳ dễ thương luôn nè!!! 飛び出すハート

 

 

Đã khoe rồi thì khoe nốt! 立ち上がるスター Hê hê, đây là bàn làm việc của mình sau ngày tốt nghiệp nè! Hoa hướng dương trên bàn là hoa tốt nghiệp đó nha!! ほんわか

 

 

Cuối cùng, xin được gửi "tâm thư" này đến Tea của quá khứ và Tea của tương lai luôn ạ! ぶー

 

Chào các cậu! Tea của năm 2022 đây!

 

Thật thú vị là tớ đã có thể hoàn thành rất nhiều nguyện ước trong năm nay, trước khi bước sang tuổi 26 như vậy. Năm nay, quả thực là một năm tuyệt vời đấy chứ!

 

Để kể ra thì, xem nào...

 

Tháng 1, tớ có được chiếc Ipad Pro mà mình hằng mơ ước. よだれ

 

Cuối tháng 2, tớ được nhận vào Sine và làm việc ở vị trí họa sĩ minh họa. 歩く歩く歩く

 

Tháng 3, tớ chuyển nhà.

 

Tháng 4, tớ được chuyển sang Tree làm với vị trí tương đương. Đây chính là studio mà tớ mơ ước được vào và đã nộp đơn ứng tuyển vào tháng 12 năm ngoái nhưng không được. Vậy mà, bằng những cơ duyên hết sức lạ lùng và nhiệm màu, tớ cuối cùng lại được làm việc ở đây cho đến tận giờ.

 

Tháng 5, cuối cùng thì cũng đi nhuộm tóc lại sau hơn một năm để mái đầu đen. グラサン Cảm thấy trẻ hẳn ra!

 

Tháng 6, sau buổi review ở công ty, tớ được khen và được duyệt tăng lương.

 

Tháng 7, tớ tháo niềng sau ba năm hai tháng đeo cái "xích răng". ウシシキラキラ

 

Tháng 8, tớ chuyển nhà (lần nữa, hy vọng là lần cuối trong, ít nhất là, năm nay), làm được căn cước công dân và có được hai bảo hiểm cơ bản. Vui nhất là công ty thanh toán 100% khoản phí này nên không hề bị trừ hao vào lương. Mà nói tới chuyện làm căn cước, tớ nghe mọi người nói thường phải mấy tháng sau thì mới được cấp thẻ, nhưng đợt này tớ làm thì chỉ sau ba tuần là bưu điện đã gọi điện giao thẻ rồi!! Tuyệt vời ông mặt giời luôn!! 

 

Đó! ほんわか Năm nay thậm chí tớ còn được trải nghiệm sâu sắc hơn về việc yêu một người là như thế nào và qua đó dần nhận ra những điều mình cần chữa lành và hoàn thiện bản thân. Dù rằng nó không phải là trải nghiệm hoàn toàn vui vẻ gì mà thậm chí còn lẫn rất nhiều vào đó những khoảng thời gian đau khổ, nhưng sau cùng thì, tớ thấy biết ơn.

 

Nên là, tớ cũng sẽ không ngừng tiến về phía trước cùng lúc với việc nhìn lại xung quanh và trân trọng lấy tất cả những gì mình đang có. Cảm ơn các cậu, cả Quá Khứ lẫn Tương Lai, đã luôn là nguồn động lực cho tớ, để tớ biết được mình là ai và đang ở đâu trên hành trình của bản thân. Một lần nữa, cảm ơn các cậu.

 

Gửi riêng Tương Lai này, năm 2022 này chỉ còn bốn tháng nữa thôi, giúp tớ, cố gắng hết mình nhé! Yêu cậu! おやすみ

Khoe nè! Khoe nè!

 

Hôm nay thiết bị vẽ của mình đã được nâng cấp từ bảng vẽ XP-Pen 13.3 inch lên Wacom Cintiq 22 inch rồi nè (tất nhiên là do công ty mua!!)!!!!!!!!! 

 

 

Cảnh mình và mọi người đang test bảng vẽ mới:

 

 

Tuyệt vời ông mặt trời luôn ạ!!!  Nhờ bảng vẽ cao nên vấn đề đau vai gáy vì cúi xuống vẽ (với bảng nhỏ) của mình đã được giải quyết!!  Nhưng sau đó phát sinh thêm vấn đề mới là lượng ánh sáng từ màn hình tới mắt lại nhiều hơn, dù mình đã giảm độ sáng rất nhiều vẫn không ăn thua, cơ mà mình hy vọng sẽ sớm quen. Với cả khi mỏi mắt quá mình sẽ ra ban công phóng tầm mắt nhìn thật xa một lúc để thư giãn. 

A~ Hôm nay thì mình đã chuyển qua chỗ trọ mới rồi này. Nó là căn chung cư có bãi giữ xe mà mình gửi xe suốt mấy tháng qua, ừ, nó gần ngay nhà cũ, thậm chí đứng ở phòng mình trước đây còn nhìn thấy được căn chung cư này.
 
(Ảnh chụp cầu vồng ở nhà cũ có dính một góc chung cư 下差し下差し下差し)
 
 
Vì chưa sắp xếp xong nên mình chưa thể chụp phòng, nhưng mà cấu trúc phòng khiến mình rất ưng nhaaaa! チュー飛び出すハート
 
Chỉ là, có một vấn đề! Mình thuê ở lầu một ấy, ngang với ban công là mái của bãi giữ xe. Ban đầu mình còn thích thú nghĩ rằng thế này thì có thể tận dụng để trồng cây. Nhưng mà cái đáng để quan tâm hơn cả là nó vừa tầm leo trèo của tụi mèo, mà mình thì không thể nhốt chúng nó trong nhà cả ngày được vì phòng rất kín. Mà lúc nãy trong khi mình giặt đồ thì Bông đã kịp leo lên và trốn ở phía bên kia của mái lợp bãi giữ xe rồi. おねだり Mình, có lẽ bởi vì quá sợ bị tổn thương và mất mát, nên khi thấy Bông đi ở ngoài đó, gọi thì nghe nhưng không thèm về ấy, trong đầu mình đã bật lên một suy nghĩ: "Chắc mình nên quen dần với việc một ngày nào đó Bông hay Tép sẽ không còn về ăn hạt mình đổ ra bát cho tụi nó nữa"... ショボーンショボーンショボーン
 
Aaaaaaaa!!!! Nghĩ vớ vẩn, chịu không nổi!!!!!!!!!!!!!! えーんえーんえーん
 
Tổn thương vì bị Bông lạnh nhạt huhu!!!!!!!!!
 
 
Thôi kệ Bông đấy! Mở cửa ban công cả đêm chờ Bông về!!!
 
Update: Bông về rồi, với cái bụng lấm lem và lưng ướt nước mưa. Tuy mình nhẹ nhõm hơn nhưng vẫn lo rằng sẽ không thể giữ nó ở nhà mãi được. Hầy... Cái bệnh lo xa này... Bảo bao nhiêu lần là hãy sống trong hiện tại, rằng biết đâu cái điều mình lo lắng lúc này ở hiện tại, khi nó xảy ra trong tương lai thì phiên bản mình ở tương lai cũng đủ mạnh mẽ và chấp nhận điều ấy như một lẽ tự nhiên, vậy mà...... Chậc chậc chậc!!!
U trời ơiiiii!!! Đang cần mua soultone để nâng cấp Caramel Arrow Cookie để đi đánh bảng Arena nhưng không đủ xu, thế là mình quyết định quay gacha để có thêm xu mua soulstone cho ẻm. Kết quả là, ngay vòng gacha combo đầu tiên thì lại ra trúng ẻm, còn có thêm ba mảnh đá nữa!! Hên dữ thần luôn! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き
 
 
Có mấy lúc thế này vui phải biết ha!! Kiểu, thấy kì diệu ấy!! おねがい
 
Lại nói chứ, gần đây mình gặp nhiều chuyện cũng bi hài lắm! 昇天
 
Hôm chủ nhật vừa rồi mình quyết định xin rút khỏi dự án minh họa sách tranh của Room to Read. Lý do là mình thấy bản thân không dành đủ tâm sức cho cuốn sách mình nhận minh họa. Sau khi tan làm về hay cả những ngày cuối tuần, mình chỉ muốn được nghỉ ngơi, được dành thời gian cho bản thân và dọn dẹp nhà cửa, chứ không hề ưu tiên việc vẽ sách, có cầm bút vẽ cũng không cảm thấy vui vẻ. Với thái độ như thế, mình biết là không tốt, nhưng mà mình thực sự rất cần được nghỉ... Nên mình thấy, cứ tiếp tục mà không làm được gì thế này chỉ khiến mình càng xấu hổ và mệt mỏi. Xin rút để bên ấy họ sắp xếp tìm họa sĩ phù hợp hơn thay thế mình là tốt hơn cả.
 
黒猫しっぽ黒猫からだ黒猫からだ GÓC NHẬN RA MUỘN MÀNG 黒猫からだ黒猫からだ黒猫あたま
Rõ ràng, với đứa sức khỏe không quá tốt như mình thì theo một dự án dài kỳ song song với việc đi làm fulltime là có phần quá sức. Trước đó mình cũng đã xin nghỉ vẽ báo và cộng tác cho Sine để có thêm thời gian cho bản thân. Còn việc minh họa sách này thì mình nhận lời làm từ trước khi vào Tree rồi nên cứ lần lữa mãi không dám xin nghỉ, NGHĨ rằng bản thân có thể sắp xếp thời gian (ờm, cái "nghĩ", cái "tưởng" này nguy hiểm cực kỳ!!!). Cơ mà khác với vẽ báo - chỉ phải chạy deadline trong mười ngày mỗi tháng và sau đó có thời gian "nghỉ giữa hiệp", thì cuốn sách này yêu cầu mình phải vẽ hàng ngày để kịp cập nhật tiến độ vào thứ sáu mỗi tuần, liên tục cho tới khi hoàn thành. Mình thấy yêu cầu làm việc này là rất hợp lý để mọi người có động lực hoàn thành tranh vẽ đúng tiến độ. Nhưng mình tan làm về chỉ muốn ngủ thôi, cuối tuần cũng muốn ngủ!!! Lần này đúng là xin chừa thật!! 悲しい
黒猫しっぽ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫からだ黒猫あたま
 
Cơ mà rút chân ra thì cũng đồng nghĩa là mình phải hoàn trả số tiền mình đã nhận trước đó theo hợp đồng. Dù nó không quá nhiều, vì mình chỉ mới nhận một trên tổng số ba đợt thanh toán của cuốn sách, nhưng cũng không phải là số tiền mình có sẵn trong tài khoản lúc này. Dẫu vậy, cuối cùng thì mình vẫn nhấn gửi email, sẵn sàng cho việc đền hợp đồng. Nhẹ lòng và nhẹ cả ví!! チュー魂
 
Xong! Cái điện thoại mình tự nhiên lập lòe rồi màn hình nó khỏi thấy cái gì luôn, dù không hề rơi vỡ hay va đập gì!!! Mình thì mình có mỗi cái điện thoại này thôi, mà cần xài điện thoại cho rất nhiều việc nữa, thế là tức tốc đem đi sửa. Mình nghĩ là cùng lắm mất vài trăm ngàn, ừ, nhưng mà không! Nhân viên ở cửa hàng sửa chữa báo rằng điện thoại mình bị cháy màn hình, phải thay mới hoàn toàn. Và số tiền cho việc sửa chữa này là:
 
 
3.150.000!!!!!!!!!!!
 
Mình trước kia ấy, tâm niệm rằng nếu phải bỏ hơn 1.000.000 Đồng ra để sửa điện thoại thì thà đổ thêm tiền mua mới còn hơn. Và thực tế bạn bè mình ai cũng bảo mình nên mua mới. Nhưng mà...
 
Thứ nhất nhé, tiền sửa điện thoại cùng với tiền đền hợp đồng, là mình đang thiếu gần 10.000.000 Đồng!!! Vâng, từ con số không quá lớn ban đầu giờ đã trở thành một mối lo to đùng của mình. Như vậy, nếu chấp nhận sửa điện thoại, thì số tiền mình nợ sẽ nằm trong phạm vi 10.000.000. Còn nếu mua điện thoại mới (mà nhu cầu về công nghệ của mình khá cao nên điện thoại cần mua sẽ thuộc loại tầm trung trở lên), thì các tháng sau mình sẽ phải è lưng è cổ ra trả khoản nợ trên dưới 20.000.000!!!!!!! Ôi, nghe đã thấy cán cân lựa chọn lệch hẳn về vế đầu rồi.
 
Thứ hai là, mình vẫn còn thích chiếc điện thoại hiện tại của mình lắm, nó vẫn đang hoạt động tốt (nếu không tính vụ màn hình đột nhiên phát điên). Đơn giản vậy thôi!
 
Ừm, vậy là mình nuốt nước mắt vào trong và để điện thoại được sửa chữa. Tự dưng trong một ngày thấy bay gần chục triệu ネガティブネガティブネガティブ. Nhưng mà dư âm của sự tự do sau khi xin rút khỏi một dự án quá dài vẫn còn nên cơ bản là mình không thấy quá đau buồn... Ừm (?)... A~ các nhà kinh tế và hoạch định tài chính chắc chắn sẽ lắc đầu ngao ngán trước lối sống hưởng thụ (ủa đâu có), lối sống đề cao niềm vui cá nhân (????) của mình mất thôi!! 魂が抜ける
 
Rồi, sang tối thứ hai thì mình bị bỏng lưỡi khi uống milo nóng vì ở cửa hàng chỗ Joy làm lúc đó hết đá (mình cũng không ngờ nước nó nóng đến thế ネガティブ). Sau khi Joy tan làm thì chở mình đi chơi, và chiếc xe đi trước ngờ quẹo trái, còn xe sau thì đi nhanh, làm tụi mình bị kẹp như bánh sandwich, Joy thì không sao chứ mình ăn nguyên cái đầu xe phía sau vào sườn. Hê hê, may không đau! OKネガティブ
 
Nữa, tối hôm qua, thứ tư, lúc mình còn đang trên công ty, Joy và thằng em mình lại khủng bố tin nhắn mình vì cái bếp điện từ ở nhà bị hỏng mà phiếu bảo hành thì không tìm thấy!!!!!! ネガティブ
 
 
上差し Ảnh "hiện trường" Joy gửi!
 
Nhưng mà, trộm vía, lúc mình về thì cái bếp hoạt động bình thường ネガティブはてなマーク, trong sự ngỡ ngàng và hốt hoảng của Joy với thằng em mình ネガティブびっくりマークびっくりマークびっくりマーク
 
Hôm nay thì trộm vía (lần hai) là mọi chuyện bình thường. Nhưng cũng vì vậy mà mình càng thêm trân trọng những lúc mình cảm thấy may mắn, dù nó có là chơi game gacha được đúng nhân vật mình cần hay kiểu may mắn to lớn hơn như bị xe húc mà không thấy đau đi nữa! Cảm ơn trời đất này!! お願い昇天
 
Mà ấy, khi mấy chuyện ngoài ý muốn xảy ra liên tiếp như vậy, mình đương nhiên không tránh khỏi việc cứ tự hỏi bản thân liên tục rằng: "Tại sao? Tại sao việc này lại cần phải xảy ra cơ?". Nhưng khác với những lần trước, những lần mà mình hỏi như vậy cùng với sự tủi thân trào lên, thì lần này mình đơn giản là tò mò ý nghĩa của những việc ấy, tò mò liệu mình đã làm không tốt ở điểm nào mà dẫn tới sự việc trong hiện tại, trong tâm thế muốn khắc phục và sẵn sàng khắc phục. Hiện tại mình cũng đã lên kế hoạch trả nợ cho số tiền mình mượn cho việc đền bù hợp đồng và sửa điện thoại, bởi vì giờ mình đã có thu nhập ổn định hàng tháng nên kể ra cũng thấy an tâm hẳn!! 指差しスター Với cả, trước mắt cũng có hai job ngắn ngắn nhanh nhanh từ bạn bè giúp mình có thêm khoản thu nữa. Ê hê!
 
Everything gonna be alright! チョキニコニコ
Yooo!!! Mình đang lưu rất nhiều bài viết nháp trong blog này và giờ mình kiểu: "Trời ơi xóa thì tiếc mà viết tiếp thì không đúng mạch cảm xúc!" 不安不安不安 Mà đúng là một khi mình vào blog lại muốn viết thật nhiều, thật nhiều, thay vì ngồi viết khoảng 30 phút tới một tiếng thì có thể kéo dài tới hơn hai tiếng, xong rồi phải đi làm việc khác hoặc... đơn giản hơn là mình quá buồn ngủ, nên đành lưu lại để lần sau viết tiếp. Nhưng lần sau... lần sau thì hết tiêu cảm xúc rồi!!! 赤ちゃん泣き
 
Thôi mình không cố gắng giải thích nữa đâu! Mình sẽ viết blog và kể chuyện hiện tại thôi. Còn điều gì chưa kể thì sẽ dành vào bài viết Month Review sau này. Ha!!!!!!!!
 
Ok! OKグラサン
 
Khoe luôn ảnh mới chụp góc làm việc của mình này!! ニコニコ
 
 
Dạo này mình ở lại văn phòng trễ hơn, có hôm còn ngủ lại, rất thoải mái luôn nhé! Mình thực sự coi đây như ngôi nhà thứ hai của mình (hoặc là thứ nhất, bởi vì mình đang trong giai đoạn chuyển nhà!! 笑い泣き).
 
Uây, mỗi lần nói về chỗ làm là lại muốn viết thư gửi quá khứ để khoe quá đi!!!! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き
 
Thôi mình về đây!! Hơn 8 rưỡi tối rồi!! バイバイ口笛
Hôm nay hơi nhức đầu, chắc là do nhìn màn hình nhiều quá nên tan làm cái là mình về luôn. Cơ mà trên đường đi thì không còn đau đầu nữa, với cũng về sớm nên... Lúc này mình đang ngồi ở tiệm cà phê sách thân quen với một ly cookie đá xay đây!! コーヒーよだれ
 
 
Hôm qua mình ở lại văn phòng qua đêm, tính là sẽ vẽ sách (việc từ Room to Read ấy), nhưng lại không đủ sức nên video call với Natsumi xong là ngủ luôn!!!!! 悲しい Đuối quá đuối!!!
 
Mà ấy, lần trước mình có viết rằng mình hết thích bạn kia rồi. Ừ thì lúc đó đúng là, sau khi đã quyết định không bước về phía bạn ấy nữa, mình đã cảm nhận được một sự tự do vô cùng bên trong. Mình không tự chỉ trích bản thân nếu cảm thấy mình đang làm phiền bạn ấy hay lo sợ bạn ấy không quan tâm đến mình nữa, cũng càng không lo rằng nếu ít tương tác với nhau đi thì sẽ không thể tiếp tục nói chuyện. Và hơn hết, mình không thấy buồn khi nghe bạn ấy kể về một đối tượng khác với sự hứng thú và quan tâm lớn. Tóm lại, mình đã nghĩ rằng mình thoải mái hơn khi không có bạn ấy, và rằng cảm xúc của bạn ấy có ra sao cũng không còn khiến mình xáo xào lên. Mình thực sự đã nghĩ là mình hết thích bạn ấy thật rồi.
 
Ấy vậy mà, hôm qua, chỉ một cái nhìn thờ ơ của bạn ấy thôi - điều mà mình nghĩ sẽ không còn ảnh hưởng đến mình - lại làm mình rớt vào tận đáy của nỗi buồn. Và rồi trái tim mình, nó tiếp tục cãi nhau với tâm trí.
 
"Đây không phải là điều mình muốn!" - Nó nói.
 
"Tại sao việc này vẫn khiến mình buồn khổ đến thế?"
 
"Mình muốn vẫn có thể kết nối với người đó như bạn bè bình thường. Mà bạn bè bình thường thì không việc gì phải lảng tránh nhau như thế!!"
 
Nhưng mà, đổi lại là mình mà xem!! Mình thực ra cũng đang tìm cách lảng tránh bạn ấy thôi. Cùng lúc với quyết định không tiến về phía bạn ấy, mình nghĩ rằng mình đã thể hiện rất nhiều thái độ lạnh lùng ra. Rõ ràng, bởi vì mình sợ bản thân sẽ lại tiếp tục thích bạn ấy. Sợ mình sẽ vì đoạn tình cảm này mà bị đau khổ và thiệt thòi.
 
Cái vòng lặp này buồn cười thật!!! 凝視 Yêu rồi sợ, rồi buồn, buồn rồi lại yêu xong lại sợ....
 
キョロキョロキョロキョロキョロキョロ
 
Thôi, đau đầu!!! Viết về cái gì vui vui đi!
 
Quay lại hiện tại, à, cũng không phải hiện tại mà là chuyện của sáng nay...
 
Bữa nay mình đến công ty sớm, gặp Sydney cũng đến sớm nên thằng bé lôi đàn guitar ra chơi bên cạnh mình trong lúc mình đọc sách đấy!! ウシシ Âm thanh ấm áp của guitar thực sự khiến mình thấy rất thư giãn đấy!! Cám ơn cậu em Sydney!! グッおねがい
 
 
 
Ngoài trời mưa rồi. Mình đang ngồi trong một cửa hàng tiện lợi. Buồn ngủ thiệt chớ!! 真顔zzz
 
Hôm nay mình đã đi xem Thor: Love and Thunder. Một mình, như mọi khi. Và mình thực sự thích việc đi xem phim một mình này!
 
 
Về phim thì... Mình nghĩ là nó chưa thực sực khiến mình thấy mãn nhãn lắm, chưa quá cao trào, cũng không đánh bật được tình yêu của Thor với Jane (với mình, những đoạn cây búa mới của Thor "ghen" còn để lại nhiều ấn tượng hơn các phân cảnh tình cảm của đôi nam nữ chính cơ!!! ぶー). Phân đoạn đám trẻ con cùng xông lên trông giống như phiên bản nhí của trận đánh ở cuối End Game vậy, và vì thế nó vừa khiến mình thấy thích thú, cũng vừa thấy có chút nhàm chán vì đã quen thuộc. Nhưng dù sao, với mình thì thông điệp và ý nghĩa mà phim muốn truyền tải cũng rất đáng quý ấy chứ!
 
"Ngươi không tìm kiếm sự báo thù."
 
"Vậy ta tìm kiếm điều gì chứ?"
 
"Tìm kiếm tình yêu."
 
Mình thấy tâm đắc đoạn hội thoại đó vì mình có thể cảm được.
 
Mình nghĩ rằng, tình yêu (yêu và được yêu), hay chính là cảm giác hạnh phúc, có lẽ là mong ước của tất cả mọi người, dù rằng đôi khi nó có thể bị che đậy bởi nỗi sợ, nỗi cô đơn hay cơn giận - hoặc nặng nề hơn - hận thù. Mình cũng nghĩ rằng, trên đời này, tình yêu tồn tại ở nhiều dạng thức: Tình yêu giữa người với người, với gia đình, với công việc, với thiên nhiên, với chính bản thân. Thậm chí, nếu nhìn theo một cách khác, có thể thấy rằng, một bông hoa có thể kết thành trái ngọt cũng là biểu hiện của tình yêu và sự hòa hợp.
 
Ơ nhưng mà kể ra ấy, thì hầu hết khi nhắc đến tình yêu, điều người ta sẽ nghĩ tới đầu tiên là tình yêu kiểu lãng mạn và đầy ham mê (hấp dẫn về cả hai mặt thể xác lẫn linh hồn) nhỉ? Còn những dạng tình cảm khác sẽ được đặt lại tên hoặc thêm danh từ để phân biệt với tình yêu. Ví dụ như "tình mẫu tử, tình cảm anh em, tình yêu với hội họa,..."
 
Mình tự hỏi, tại sao "tình yêu" kiểu lãng mạn ấy lại khiến nhiều người khát khao như vậy? Kể cả mình cũng không ngoại lệ. Mình mong muốn được ai đó để yêu thương và cũng sẽ yêu thương mình vô điều kiện như mẹ, nhưng không phải mẹ, mà là người sẽ mang danh xưng "bạn đời của mình" trong tương lai.
 
Tại sao mình lại cần điều đó khi vốn dĩ mình đã nhận được kiểu yêu thương vô điều kiện ấy?
 
Bởi tình yêu lãng mạn có thể đi kèm với tình dục - điều mà ít mối quan hệ khác có được? Bởi vì bạn đời sẽ có khả năng đồng hành cùng mình lâu dài và bền chắc hơn những mối quan hệ khác? Bởi vì trong mắt của người bạn đời, mình có thể là số một, được ưu tiên nhất, được chiều chuộng nhất, trong khi các mối quan hệ khác thì không? Bởi vì, con người được lập trình như thế, vì mục tiêu thúc đẩy sản sinh ra thế hệ sau???
 
Aaaa... Mình chợt nhớ tới một video trên TED cũng bàn luận về việc tại sao chúng ta yêu, nhưng mình đã không xem kỹ về nó. Hầy... Dù tò mò, mình lại không muốn tìm xem lại lắm. =)))))
 
Không nói trên góc độ của cả nhân loại nữa. Cá nhân mình thôi thì ấy, mình khao khát tình yêu vì hiện tại mình đang cảm thấy thiếu. Thiếu cảm giác an toàn, ấm áp, hạnh phúc, tự tin, mạnh mẽ, hãnh diện mà mình nghĩ nó sẽ đến khi có được một người đặc biệt quan tâm và chăm sóc. Mình luôn nghe lời nhắc về việc bản thân mình thôi đã có đầy đủ sự yêu thương và trọn vẹn. Nhưng thật khó cho mình lúc này để có thể hoàn toàn cảm thấy được như thế. Bởi vì cảm giác cô đơn rất dễ xâm chiếm những khi mình một mình, nên mình sẽ khao khát một người có khả năng xua chúng đi hộ mình, mình không đủ tự tin rằng bản thân mình có thể làm được điều đó. Rõ ràng mình yêu bản thân mình, vậy mà lại cảm thấy không đủ. Chẳng hiểu sao nữa!!! ねー
 
Nhưng... Ít nhất thì, điều mà mình biết, là cảm giác và suy nghĩ này sẽ không kéo dài mãi. Rồi có thể khoảnh khắc mình tự thấy trọn vẹn bên trong cũng sẽ đến vào một ngày nào đó thôi! よだれキラキラ

Ui trời trời! Dạo này mình lại nghĩ tới chuyện muốn mua máy ảnh kỹ thuật số quá, mình muốn có những bức ảnh xinh xắn, xịn xò ngay lập tức mà không phải đợi hàng tháng trời để chụp cho hết cuộn film rồi rửa ảnh. Nhưng mà phải công nhận là giá dòng máy này thì đắt thật! Ý là, với những máy chất lượng cao ấy. Người ta vẫn nói là chơi máy film thì mặc dù tiền bỏ ra ban đầu ít nhưng để duy trì thú chơi này thì sẽ ngày càng tốn kém, trong khi đối với các máy kỹ thuật số thì đắt lúc đầu nhưng tiện lợi về sau. Ừ, nhưng mà với mình thì tiền "đầu tư" cho máy kỹ thuật số vẫn là một khoản cần cân nhắc.

 

Xong hôm qua mình mới hỏi Huy, đồng nghiệp kiêm bạn cùng bàn ở công ty, để được nghe cậu ấy tư vấn máy ảnh. Huy học ngành Multimedia ở trường Mỹ Thuật, bản thân lại cũng có sẵn máy ảnh, nên khoản này cậu ấy rành lắm. Xong Huy hỏi mình có muốn mua máy ảnh của cậu ấy không, cậu ấy để lại cho, vì đằng nào giờ cậu ấy cũng ít dùng!! 不安飛び出すハート

 

Kết quả là, hôm nay cậu ấy mang máy ảnh lên cho mình xài thử!! 立ち上がるカメラハッ

 

 

キラキラ Chu choa luônnn! キラキラ

 

Chiếc máy này là Sony alpha 6300, cùng với chiếc lens có khẩu độ lớn f/1.8 mà Huy mua thêm sau này. Trời, thay vì đau đầu chọn body máy ảnh rồi tìm thêm lens (mà với những lens có khẩu độ lớn thì thường rất đắt), mình nghĩ rằng hốt luôn chiếc này thì tiện biết bao. Thế là mình đang thoả thuận với Huy về việc để mình mua trả góp chiếc này. ウシシ気づきThực tình, mình chỉ vừa mới khởi phát mong muốn có máy ảnh kỹ thuật số mới hai ngày trước thôi í, nên cũng chưa kịp chuẩn bị khoản tiền đầy đủ cho việc mua máy. Nhưng mà, ít nhất thì, so với những lần bộc phát suy nghĩ muốn có máy ảnh trước đây, lần này mình thấy chắc chắn và khả thi hơn hẳn. Với cả, cảm giác cũng đúng thời điểm ghê, hê hê. Nên mình muốn "chốt đơn" luôn!!

 

Huy bảo mình cứ cầm về vọc máy, thậm chí còn nói mình cứ giữ luôn đi, chừng nào Huy cần thì sẽ kêu mình mang lên lại, nhưng mà khônggggggggggggggg đâu. Hôm nay tại vì mê quá nên mình mượn về xài thử, nhưng chỉ ít hôm thôiiiiii, sau đó sẽ trả lại cho chính chủ, đợi ngày gom đủ lúa thì đường hoàng rước nàng Sony alpha 6300 về dinh!!! グラサン飛び出すハート Em rồi sẽ là của anh thôi, máy ảnh ạ!!

 

Nhân tiện thì đây là ảnh mình chụp Bông bằng chiếc máy ảnh đó. 指差しラブラブ

 

 

Dạ, vô cùng đúng nhu cầu ạ!! 目がハート目がハート目がハート

 

Từ nay quyết tâm hạn chế chi tiêu cho những khoản không cần thiết để có thể sớm rước ẻm về!!!!! OK

Hôm thứ sáu vừa rồi, sau khi tan làm, mình và một vài bạn ở công ty đã đi uống tại một quán lề đường và cùng chuyện trò về đủ thứ trong cuộc sống!! Điều này khiến mình thấy thực sự rất vui và có cảm giác được kết nối. 生ビール酔っ払い
 
 
Mình nghĩ tới trước đây, về việc mình đã luôn khao khát tìm được một nơi làm việc khiến cho mình cảm giác mình thực sự thuộc về nơi đó như thế nào, rằng ở đó mình được làm công việc mình yêu thích, được sáng tạo, và có những người đồng đội tuyệt vời. Không biết rằng bản kế hoạch cuộc đời mà Đấng Sáng Tạo đã viết cho mình là như nào, nhưng ở hiện tại này, mình nghĩ mình đã tìm thấy đúng nơi đó rồi ấy!! チョキニコチョキ
 
À đấy!! Nói đến công việc thì, mình chợt nhớ ra là mình chưa cập nhật điều này lên blog thì phải! ぶー Thật tình... Chuyện vui như thế này mà lại quên viết ra!!
 
Thứ nhất là,
THỰC RA, MÌNH ĐƯỢC TRỞ THÀNH NHÂN VIÊN CHÍNH THỨC CỦA TREE NGAY TRONG THÁNG LÀM VIỆC ĐẦU TIÊN!
 
Ban đầu mình nghĩ rằng hẳn mình phải thực tập hai tháng lận, nhưng sau đó anh Kei đã nói rằng mình được vào chính thức ngay rồi. Đó là lý do anh Minh đã nhắn với mình rằng:
 

 

 

Mình chỉ biết điều này khi đã bước vào tháng thứ ba làm việc, tức là tháng 6/2022. Anh Kei còn bảo mình đừng có tự ti như thế. Ơ nhưng, bất ngờ thật mà!!!!!!! Mình đúng là vẫn luôn tự ti vì không "xuất thân" từ ngành Đồ họa, Mỹ thuật ra ấy. Mà đúng thật là hạnh phúc và may mắn khi mà ở đây mình có môi trường để khẳng định khả năng nhiều hơn. うさぎのぬいぐるみスター
 
Trong buổi review giữa tháng 6 vừa rồi, mình đã có dịp trò chuyện với anh Kei nhiều hơn và được nghe anh nhận xét về mình. Anh nói rằng anh khá bất ngờ về những gì mình làm được, anh bảo, "cho dù em không học ngành Mỹ thuật, anh nghĩ là em có năng khiếu, chỉ là trước đây em không có môi trường để thể hiện". Được sếp khen như vậy đương nhiên là mình vô cùng xúc động rồi! Khi quan sát lại bản thân từ lúc được làm việc tại Tree đến giờ, mình nhận ra rằng nỗi tự ti của mình đang dần dần được chuyển hóa thành những động lực tích cực hơn, cơ mà nó giống như phóng xạ vậy, có lẽ còn cần rất rất nhiều thời gian nữa để "tự phân rã" hết. Sau cùng thì, tự ti cũng là do thiếu đi sự công nhận, từ cả những người xung quanh lẫn bản thân mình. Phần việc của mình sắp tới chính là học cách chấp nhận bản thân hơn nữa! 立ち上がる
 
À tí quên nói điều thứ hai!!
Sau buổi review thì MÌNH ĐƯỢC TĂNG LƯƠNG NÈ!!!!! 拍手拍手拍手拍手拍手
 
Hê hê hê hê hê hê hê hê hê hê hê hê!!!! ニコニコ
Viết chút chút vậy thôi. Đến giờ đi ngủ rồi!! おやすみzzz
Bông và Tép đang đợi!!