11.06.2022 - Ngày một mình mình | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Uây, hôm nay là thứ bảy và mình quyết định dành trọn hôm nay cho bản thân. ほんわか

 

Sáng thì ngủ nướng, sau đó dậy tự nấu ăn và dọn dẹp phòng, xong xuôi thì đi tắm. Trong lúc đang chờ tóc khô, mình lướt Facebook và đọc được bài review, à, là CHÊ bộ phim Việt mới ra "Em và Trịnh" từ một người bạn, thế là mình, dù không có kế hoạch đi xem phim, đã đặt ngay một suất coi gần nhất để có thể tự cảm nhận. Mình không phải người hâm mộ nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và cũng không biết quá nhiều về ông để đặt kỳ vọng gì ở bộ phim này. Mình chỉ là, muốn xem một phim gì đó nhẹ nhàng và đời thường, không cần quan tâm nhiều đến việc bộ phim phải truyền tải được thông điệp gì đó hay cần có những cảnh quay hoành tráng, cốt truyện đầy bất ngờ khó đoán gì, tóm lại chỉ cần một bộ phim để xem và thưởng thức từng khung hình. Và vì vậy nên trải nghiệm xem phim hôm nay của mình rất rất tuyệt. Tim mình đã sững lại trước những cảnh quay chậm tập trung vào khuôn mặt và cảm xúc nhân vật, mình bật khóc vì những cảnh mô tả chiến tranh tàn khốc trên đất nước mình, khóc vì cách người ta nói về tình yêu - hoặc khóc vì mừng vui bởi giờ mình đã có thể hiểu và cảm nhận sâu sắc được điều này. ニコニコ Đoạn nhân vật Ánh đang háo hức định lên tàu thì cha nàng tới và khuyên nàng, đặt ra những câu hỏi thay nàng, rằng nếu một người con trai thực sự yêu một cô gái, liệu anh ta có yêu cầu người con gái phải bỏ nhà ra đi trong khi bên ngoài loạn lạc như vậy, hay nếu như hai người nhất định về ở bên nhau, thì cuộc sống mai sau sẽ tiếp diễn thế nào. Lúc đó mình đã kiểu, "wow mình có thể cảm được!!". Mình nghĩ rằng một trong những điều khiến tình yêu trở nên khó khăn chính là đến từ những sự không chắc chắn, những nỗi sợ như thế! Và như thế, việc chọn ở lại của nhân vật Ánh, mình hoàn toàn đồng cảm. Mà ngoài những cảnh quay đẹp, không thể không kể đến âm nhạc của mình, đối với mình - một người xem siêu dễ tính, thì bộ phim này giống như nhạc kịch vậy, và thưởng thức nó tại rạp chiếu phim với hệ thống âm thanh tốt là một điều đúng đắn!! Thính giác và cả trái tim mình đã được lay động bởi âm nhạc trong phim!

 

Kết luận lại, phim "Em và Trịnh" đã đáp ứng được nhu cầu muốn thưởng thức nghệ thuật của mình!!! OKにっこり Rất tuyệt vời, xin cám ơn!! お願いチュー

 

Và, sau khi xem xong, mình lái xe vòng vòng và hiện tại đang ngồi tại quán cà phê Cây Cột Điện trên đường Hoàng Sa quen thuộc để viết blog!!! (Quán mở cửa thoáng chứ không bật điều hoà nên nónggggggggg quá!!!!!!!)

 

 

À mà tuần trước mình đã chụp xong được một cuộn film!! 花スターキラキラ Yeahhhh キラキラスター花 Vì film tăng giá quá nên lâu rồi mình mới dám mua film để chụp đấy!! Cơ mà cũng do đi làm suốt, xong dạo này đang là mùa mưa, mà mình thì chỉ thích chụp những ngày nắng (vì tỉ lệ ra ảnh đẹp cao 左差し Lời bào chữa vì kỹ thuật chụp ảnh mình không tốt!! 笑い泣き) nên cuộn Fujifilm C200 đã ngủ quên trong máy một thời gian dài luôn!

 

Rồi bỗng một hôm... (À thì là cuối tuần trước đấy!!)

 

 

Thế là ba đứa bạn cùng phòng tụi mình cùng nhau đi ra quán cà phê siêu nhiều cây gần nhà mà Hường mới phát hiện tối hôm trước để chụp ảnh

 

 

Nói về điểm đến hôm đó của tụi mình, mình đã gọi nơi đó là "quán cà phê dành cho người già" vì nhìn nó giống như cà phê sân vườn mà những người lớn tuổi thường hay lui tới vậy! Cơ mà tụi mình rất thích nó, có lẽ vì tụi mình đều những đứa tâm hồn già cỗi chăng? =))))))))

 

 

Đây là Hường:

 

 

Còn đây là Joy:

 

 

Và cuối cùng, đây là mình:

 

 

Ngày trước cầm máy film lên, mình gần như chỉ chụp phong cảnh và động vật. Nhưng sau đó nhìn lại, cảnh thì đẹp đấy, nhưng mình lại thấy nó không khác gì những bức ảnh chụp các thắng cảnh được chia sẻ đầy trên mạng, dù mình biết trong những bức hình mình chụp là khoảnh khắc mà tận mắt mình trông thấy và trải nghiệm, nhưng nó cứ trống trải sao đó. Và nhìn qua những bức ảnh ít ỏi mình bắt được khoảnh khắc tươi cười của những người xung quanh mình, mình thấy rằng đây mới thực sự là những tấm hình mang lại cho mình cảm xúc, dù là xem đi xem lại bao nhiêu lần đi nữa. Và vì thế trong cuộn film lần này, mình chụp các bạn mình là chủ yếu!!!! Và yesssss, thật tuyệt vì có thể lưu giữ lại những khoảnh khắc tươi đẹp của các bạn ấy như thế. ニコニコ Hường sau khi coi ảnh đã nói với mình về việc cậu ấy muốn góp tiền mua film để có thêm nhiều ảnh nữa, bởi tụi mình đều nghĩ rằng, lúc này, tụi mình đang ở độ tuổi đẹp nhất mà!! ウインクスター

 

Ờm mà... Đang nói chuyện vui phía trên mà chuyển sang chủ đề này thì hơi kỳ cục NHƯNG...

 

GẦN ĐÂY MÌNH ĐANG NGHĨ NHIỀU TỚI CHUYỆN Ở MỘT MÌNH!

 

Như mình đã kể trong các bài viết trước, phòng mình có kế hoạch chuyển khỏi nơi ở hiện tại do tiền thuê nhà không được tính một cách công bằng cho tụi mình. Vấn đề với gia đình anh Trung chị Ngọc thì không bàn thêm nữa, vấn đề mới nằm giữa ba đứa mình. Hường muốn chuyển tới sống ở Bình Thạnh để gần nơi làm việc của cậu ấy - đây là điều hoàn toàn chính đáng vì Hường có thể chất yếu trong khi chỗ làm lại xa (dù mình cũng đi làm xa tương đương cậu ấy nhưng mình có bạn cùng công ty chở đi). Joy tuy nói sao cũng được, nhưng cậu ấy vẫn có khó khăn nhất định về vấn đề xe cộ và giờ làm. Mình chính ra lại là đứa có thể nói "ở đâu cũng được" đấy vì sức khoẻ và chuyện đi xa thì, trộm vía, không phải là mối lo của mình, nhưng mình vẫn thích ở Tân Bình hơn.

 

Với cả ấy, có lẽ vì tìm nhà rất căng thẳng, cả ba đứa mình lại đang đi làm toàn thời gian nên trở nên rất mệt mỏi, căng thẳng mỗi khi nghĩ tới. Và dù ít dù nhiều, cơn căng thẳng này vẫn nhuộm màu lên cảm xúc và cách ứng xử của tụi mình. Gần đây Hường trông mệt mỏi hơn, Joy và mình thì dễ cáu hẳn, và vì vậy mà tụi mình đã có vài cuộc cãi nhau (dù nhỏ và về những vấn đề không liên quan tới chuyển nhà) mà đáng lẽ trước kia hoàn toàn tránh được.

 

Cùng lúc này, mình nghe Joy kể rằng Hường đang bắt đầu tìm phòng trọ riêng cho cậu ấy thay vì tìm nhà cho ba đứa. Lúc đó mình không vui vẻ gì khi tiếp nhận thông tin này, mình đã có cảm giác như bị bỏ rơi. Nhưng đồng thời mình cũng nghĩ: "Có khi đây là một ý hay".

 

Thế là cả tối hôm đó mình đã suy nghĩ về chuyện ở riêng.

 

Mình nhận thấy, từ những cuộc cãi nhau nhỏ nhỏ với tần suất cao gần đây, về chuyện nhà cửa, về chuyện câu nói gây mất lòng nhau, liệu có chăng nếu không ở quá gần nhau như vậy, tụi mình sẽ không phải xích mích vì những điều như thế? Rõ ràng là vậy! Tụi mình có những lúc vui thì cũng có những lúc buồn, mệt mỏi và cáu giận, khi đó rõ ràng cần được ở một mình để tự chữa lành, nhưng vì ở quá gần nhau, nên vết thương lòng chưa lành đã vô tình bị đụng, thế là tụi mình nổ tung và ảnh hưởng lên nhau. Tụi mình có lúc cần được ở một mình như thế, nhưng chỗ ở hiện tại lại không có đủ không gian riêng.

 

Cơ mà... Nếu ở riêng thì sao? Lúc ốm đau chỉ có một mình. Hay nhẹ nhàng mà cũng day dứt hơn, là mỗi khi đi làm về, thứ đón chờ mình sau cánh cửa phòng chỉ có bóng tối và sự im lặng (à với mình chắc không có sự im lặng đâu vì mình còn có Bông và Tép), thì cảm giác sẽ cô đơn lắm nhỉ!!

 

Mình biết rằng mình không sợ ở một mình, mình chỉ sợ cô đơn. Mà vô tình, cô đơn thường đi cùng với sự một mình.

 

Mình sợ nếu ở riêng, sẽ có lúc mình cần ai đó bên cạnh mà họ không thể có mặt ngay. Và ký ức về những ngày sống một mình ở làng đại học của mình ùa về: Khi ốm nặng phải tự nấu ăn và đi mua thuốc (dù sau đó ốm nặng quá mình phải xin trợ giúp từ hàng xóm và may mắn được các anh ấy hỗ trợ tận tình), hay khi bị bóng đè trong đêm, tới lúc tỉnh dậy vì quá sợ hãi mà không có ai bên cạnh, mình gọi điện cho mẹ nhưng mẹ đang ngủ nên không bắt máy, lúc đó chỉ còn cách mở youtube, nghe thời sự hòng có tiếng người nói cho đỡ sợ... Mình sợ phải trải qua cảm giác đó một lần nữa - cảm giác của sự thiếu an toàn.

 

Rồi, bên cạnh vấn đề về cảm xúc và tâm lý thì còn một vấn đề nữa là chuyện tài chính. Ở một mình chắc chắn tiền trọ sẽ tăng lên rất nhiều - đây là điều mình không mong muốn tí nào.

 

Mình hôm qua tâm sự với Hường. Mình nói rằng hồi trước, khi mình còn làm freelancer, mình cảm thấy rằng mình có nhiều năng lượng hơn bây giờ, và vì thời gian ở nhà nhiều, mình có thể chăm chút cho chỗ ở, dọn dẹp nó hàng ngày. Nhưng bây giờ mình đi làm đến tối mới về, thực sự rất oải, mà Hường với Joy cũng không mấy khi chủ động dọn dẹp nhà cửa, cái này thì dễ hiểu đi vì các bạn ấy cũng mệt vì đi làm, nên về nhà thấy nhà cửa bừa bộn đã chán và có phần bực bội rồi, bởi vậy mà một yếu tố nhỏ không thuận lợi xảy đến giữa tụi mình cũng dễ biến thành cuộc cãi vã. Cứ nghĩ ở cùng nhau sẽ có thể thúc đẩy nhau trở nên tốt hơn, nhưng mà hiện thực gần đây thì giống như cả ba đang vô tình nhấn chìm nhau vào năng lượng mệt mỏi, chán chường.

 

Mình, bên cạnh những mảnh ký ức không vui khi ở một mình, mình cũng nhớ đến những khoảng thời gian hoàn toàn tự do khi được ở một mình như thế. Mình trang trí căn phòng theo ý thích của mình, mua đồ dùng đủ xài mà không cần phải tính toán thêm không gian cho người khác. Vì vậy, mình cũng toàn tâm toàn ý cho không gian sống hơn vì nó thuộc trách nhiệm của riêng mình. Và mình ở đó, muốn ăn, uống, ngủ, nghỉ, dọn dẹp ra sao cũng được, ban đêm có thể thức gõ phím viết blog tới 4 giờ sáng mà không lo gây ảnh hưởng lên giấc ngủ của bạn cùng phòng. Và tương tự, nếu Hường và Joy ra ở riêng, các bạn ấy cũng sẽ thoải mái "bung lụa" mà không cần để ý tới suy nghĩ của mình.

 

Tụi mình cũng thống nhất rằng tách nhau ra ở riêng không có nghĩa là không chơi với nhau nữa, khi rảnh vẫn có thể tới chỗ nhau cùng nấu ăn và trò chuyện, hoặc cuối tuần đi chơi và chụp ảnh. Lúc đầu có thể sẽ rất khó khăn để quen lại cuộc sống một mình, nhưng về lâu về dài có lẽ sẽ tốt hơn chăng?

 

Mình không biết!

 

Mình thấy mông lung!

 

[ Ở một mình ]

ニコニコ Thoải mái, tự do. Có thời gian và không gian để tự chữa lành - không gây ảnh hưởng đến ai.

汗うさぎ Sợ cảm thấy cô đơn. Tiền trọ tăng. Thiếu an toàn.

 

[ Ở chung ]

ニコニコ Vui vẻ, an toàn. Tiết kiệm được tiền trọ và các sinh hoạt phí khác.

汗うさぎ Có thể dẫn tới các xích mích khó hoà giải.

 

Tới bây giờ thì tụi mình mới chỉ cùng nhất trí trong việc là mỗi người trong ba đứa sẽ vừa tìm nhà chung (khu vực Bình Thạnh) vừa tìm chỗ trọ riêng cho bản thân (ở nơi mong muốn). Thực ra, tuyệt nhất là có thể thuê được một căn hộ ba phòng ngủ, mỗi đứa một phòng riêng, nhưng mà quay lại vấn đề là tiền thuê sẽ quá mắc, có khi còn mắc hơn là tự tìm nhà trọ riêng. Cho nên tụi mình hẹn nhau cứ tìm tà tà tới khoảng tháng 8 thì sẽ cùng chuyển đi. Mà nói vậy chứ mấy nay vẫn chưa có tiến triển gì, mình cũng lười đi kiếm lắm!

 

Thôi mệt đầu quá, với ở đây nóng quá nên mình sẽ viết thêm xíu nữa thôi để đi về.

 

Tuần sau ở công ty sẽ có buổi xét tăng lương đấy!! うさぎ Mình hơi bị hồi hộp!!! Hy vọng mọi chuyện sẽ đều đi theo hướng tốt đẹp!!!

 

Còn về chuyện tình cảm của mình thì, ờm, điều đáng được "highlight" nhất chính là, mình thực sự cảm thấy mối quan hệ lần này cho mình nhận ra được rất nhiều bài học, và mình vui vì bạn ấy đã đến và cho mình cơ hội khám phá ra điều đó (dù nhiều lúc phải đối mặt với những cảm xúc rất không vui tẹo nào!!). Như gần đây nhất mình nhận diện ra việc yêu thương có điều kiện thực sự là như thế nào. Trước kia mình cứ nói suốt về việc dù người ta có thích mình hay không cũng không quan trọng, bây giờ mình đang thích người ta thì chính là đang thích người ta. Nhưng chỉ một cái ngó lơ của bạn ấy mà khiến mình tủi thân và khó chịu nhường vậy, rõ ràng là trong tình cảm của mình có mong đợi, có điều kiện. Ừ thì việc yêu có điều kiện là hiển nhiên, nhưng vấn đề là mình đã không biết, mình nghĩ mình yêu thương bạn ấy, tuy không đạt đến mức cao cả kiểu vô điều kiện, nhưng ít nhất nó không có toan tính, mong chờ gì. Nào mà ngờ, hoá ra mình vẫn là yêu thương có điều kiện, và chính cái điều kiện ấy làm mình khổ sở nếu nó không được đáp ứng. Yêu thương thế này thì mệt mỏi quá nhỉ! (Mà khó kiểm soát tâm lý này quá! Hehe...)

 

Cơ mà ấy... Mình vẫn sẽ không đoán cảm xúc bạn ấy dành cho mình là gì đâu, nhưng hôm qua bạn ấy có nói rằng (mối quan hệ) tụi mình như bây giờ rất ổn, thế là mình yên tâm rồi! Đương nhiên mình có mong đợi một điều gì đó lãng mạn hơn, nhưng tự mình cũng cảm thấy mình chưa sẵn sàng cho việc đó. Hiện tại có lúc này, chính là hiện tại tốt hơn cả trong muôn vàn những hiện tại có thể xảy ra. OKニコニコ

 

Nhân tiện thì, đây là bức vẽ của mình ở lớp màu nước tối qua!! Hehe được học kỹ thuật mới!! Nó được gọi là "negative watercoloring". 

 

 

Xong rồi!! Về thôi!!! パーグラサン

Đi lượn một vòng cho mát nàooooooooooooooooo! 自転車ダッシュ