Hôm qua em trai mình tới Thành Phố Hồ Chí Minh và đang ở cùng tụi mình. Trước kia có lần nó đã vào đây rồi nhưng thời gian đó bởi mình mắng nó nhiều quá nên cu em giận dỗi bỏ về với mẹ. Lần này thì nó có vẻ quyết tâm thay đổi và muốn tìm việc làm nên vào lại. Mình không chắc thời gian tới đây hai chị em mình có hoà hợp không, nhưng ở góc độ là người chị, và từng là một người chị "độc tài", mình muốn trở thành một người chị tốt hơn, trở thành một người bạn của em trai mình.
Không phải mình đổ lỗi, nhưng mình nhìn ra được cách mình từng quát mắng em mình y chang cách mà ba mẹ ngày xưa dùng để "dạy dỗ" mình, bạo lực ngôn từ cực kỳ nhiều!! Ví dụ như, nếu như nó mải chơi không chịu dọn bàn sau khi ăn xong, ừ thì người ta vẫn nói mải chơi thế thì bị chửi là đúng, NHƯNG (có thật là đúng không?)! Từ phía mình cũng nên lựa cách phản ứng chứ nhỉ? Mình ngày trước ấy, thay vì nhắc nó dọn bàn một cách nhẹ nhàng và với thái độ tôn trọng, thì mình lại chửi nó như con, chưa gì đã xối xả kiểu "ơ cái thằng này chỉ suốt ngày cắm mặt vào điện thoại thế, ăn xong không biết dọn à?". Đây thực sự là cách xử lý vấn đề rất tệ luôn vì mình khi đó có suy nghĩ rằng, em mình là "bề dưới" thì nó mặc định phải biết điều, và lời của mình là đang ra lệnh cho nó (vì mình nghĩ mình có quyền). Giờ thì, khi có mong muốn trở thành bạn của em mình, mình thấy rằng việc của mình và nó là như nhau, nếu mình muốn nó làm gì, mình sẽ nói ra trên tinh thần đó là một lời đề nghị, gợi ý hay nhờ cậy, chứ mình không phải đang ra lệnh cho nó. Với người thân quen gần gũi, mình sẽ rất dễ bộc lộ những mặt khó ưa ra (vì họ cho mình cảm giác an toàn rằng có giãy nảy lên thì họ cũng không bỏ đi ấy), tuy nhiên lần này mình sẽ học cách để thể hiện yêu thương bằng đúng hành động yêu thương (chứ không phải kiểu như người ta hay nói "có thương mày nên mới mắng mày vậy" đâu).
Hành trình làm người chị đúng chuẩn bắt đầu!!! ![]()
À mà Hường bước vào tuần nghỉ hè rồi. Ngày mai cậu ấy đi du lịch Phú Quốc với trường và sau đó bay thẳng về Thái Nguyên luôn. Joy thì có lẽ sẽ đi làm ca đêm nhiều. Ở nhà thì cũng chỉ có thằng em mình, mà nó cũng mải chơi game với bạn suốt. Nên mình đang tranh thủ lấy tuần sau làm tuần-độc-lập hay đúng hơn là tuần phục-hồi-năng-lượng bằng cách dành nhiều thời gian ở một mình hơn. Mình có nhiều suy nghĩ cần được sắp xếp lắm!! ![]()
![]()
Mình cũng đã nói với Nam - người bạn chung công ty thường chở mình đi làm, rằng tuần sau mình muốn tự lái xe nên bạn ấy không cần qua đón nữa (chỉ một tuần thôi, vì đi chung kể ra vẫn vui hơn). Như vậy thì sau khi tan làm về mình có thể tuỳ ý chạy vòng vòng trên những con đường yêu thích rồi làm việc với nội tâm, chứ đi với bạn ấy, trong thời buổi xăng tăng giá và chưa kể sự mệt mỏi sau giờ làm, mình thực sự không dám đề nghị bạn ấy chở mình chạy lòng vòng (chưa kể đi cùng người khác thì mình cũng không thể phớt lờ sự tồn tại của người đó để cảm thấy thực sự như đang ở một mình và rồi đắm chìm trong suy nghĩ riêng tư). Hôm nay Natsumi đã cho mình biết rằng vì trên bản đồ sao của mình, đỉnh nhà 12 ở cung Nhân Mã nên việc đi xa, đi dạo phố sẽ khiến mình thư thái. Nghe xong thì mình kiểu, a ha, thì ra nó có lý do của nó cả chứ không phải do mình phù phiếm. ![]()
![]()
Sắp tới chắc mua thêm xe đạp để vừa thư giãn vừa tập thể dục luôn quá!!! ![]()
![]()
Mà ấy, từ khi mình đi làm thì việc nấu ăn giao lại toàn bộ cho Hường vì Hường về sớm hơn và thích đi siêu thị nữa, hôm nào Hường không nấu thì cả bọn đặt đồ ăn bên ngoài. Phải nói là cả tỉ năm rồi mình không đụng tới cái nồi cơm điện. Nhưng hôm nay mình đã tự nấu cơm đấy, vì là tuần-độc-lập mà!!, lúc vo gạo xong thì nhớ ra thói quen cũ nên liền đổ nước vo gạo vào bình tưới cây để tối đem tưới. Chỉ có vậy thôi nhưng lúc đó mình... Dùng từ gì được nhỉ?... Giống như bừng tỉnh vậy! Hồi trước mình tự nấu ăn, sau khi sơ chế rau củ sẽ lấy nước rửa đó để tưới cây, ngày ngày đều vậy, không chỉ cơ thể mình mà cây cối mình trồng cũng được chăm sóc, mỗi ngày đôi bên luôn được ăn uống no nê. Thế mà từ lúc đi làm thì mình trở nên lười nấu ăn, dọn dẹp, cộng thêm cảm giác sẽ phải sớm chuyển đi khiến mình càng chểnh mảng chuyện nhà cửa, mà đã không nấu ăn thì mình cũng sẽ lười lấy nước tưới cây ấy... Tự dưng kể ra vậy thấy mình tệ thực sự!
Đi làm về thì đúng là mệt thật, nhưng thành thật mà nói, mình biết được sự khác biệt giữa "mệt" và "lười", mình thực tế chỉ đang lười biếng mà thôi, có bạn cùng phòng lo việc này việc kia giùm thế là mình đâm ra ỷ lại quá mà! ![]()
![]()
Tóm lại, cái tuần-độc-lập này thực sự cần thiết cho mình. Để coi tới đây, nếu còn ở chung với Hường và Joy hoặc là ở riêng (cùng với em trai) thì liệu mình có ổn không.
Nhân tiện thì, đây là bức ảnh về chậu hoa thanh tú của mình!
Cho dù mình đã lười biếng và không chăm sóc tốt nó ra sao, thì cùng với những cây khác, nó vẫn sống thật khoẻ mạnh và còn nở rất nhiều hoa nữa. Tất nhiên, mình không vì thế mà tiếp tục lười biếng đâu nhaaaaaaaaa!
Thôi chuyển câu chuyện!
Ngày chủ nhật hôm nay của mình đã dành để đi cùng với Natsumi. Mà tuần trước, cùng tầm đó, ở quán Lão Hạc trên đường Hoàng Sa, mình còn ngồi video call với Natsumi, tuần này thì đã được gặp người bằng xương bằng thịt rồi!!
Tuần trước:
Tuần này:
Tụi mình trò chuyện về chiêm tinh, về hành trình phát triển bản thân và về chuyện tình cảm. Sau đó còn tới thăm lớp vẽ của cô Băng Nhi cơ - nơi mà sắp tới nếu có điều kiện thuận lợi về thời gian, mình sẽ đăng ký một hai khoá để chắc mĩ thuật căn bản. Tóm lại thì thời gian qua, mình đã thực sự được Natsumi giúp nhìn nhận các vấn đề mình đang gặp phải một cách rõ ràng và tổng quát hơn đấy!
Như chuyện muốn ở một mình chẳng hạn. Mình đúng là rất sợ cô đơn, nhưng không phải cứ ở một mình thì đồng nghĩa với cô đơn, "lonely" và "alone" không giống nhau. Nhưng việc này vẫn để lại một thắc mắc trong mình. Mình hỏi Natsumi: "Tại sao khi còn là sinh viên thì việc ở chung với nhiều người bạn là rất thoải mái, không kể đến mục đích cùng san sẻ tiền phòng, rõ ràng việc chia sẻ không gian sống là hoàn toàn chấp nhận được và thậm chí rất vui. Vậy mà bây giờ, rõ ràng là cũng chưa có người yêu, mà tại sao lại phát sinh nhu cầu về khoảng cách riêng tư vậy nhỉ?"
Và Natsumi phân tích, mình không nhớ rõ chính xác câu từ, nhưng đại ý của cô ấy là rằng, khi chúng ta còn là sinh viên, bạn cùng phòng của ta cũng là sinh viên, như vậy cả hai, hay cả nhóm đều đang có những điểm chung, và mối quan tâm chung cũng sẽ xoay vòng quanh chuyện trường lớp, học tập và thêm chút xíu là đời sống cá nhân, định hướng phát triển và chuyện yêu đương. Nhưng khi lớn lên, tốt nghiệp rồi, mỗi đứa một công việc với tính chuyên môn khác nhau, môi trường công tác khác nhau, đối tượng tiếp xúc hàng ngày cũng khác nhau, lẽ tất nhiên là lối suy nghĩ cũng sẽ trở nên khác đi, ngay cả năng lượng cũng dần dần thay đổi. Chính sự khác biệt này kéo con người ta xa nhau đi. Không phải là do ghét nhau, chỉ là đến một thời điểm nào đó, sẽ không thể dung hoà được những khác biệt đó, nên mọi người có xu hướng muốn được ở riêng, hạn chế chung đụng, giống như để bảo vệ năng lượng của bản thân của của người kia.
Mình cảm thấy rất đúng. Sau cùng mỗi người sẽ dịch chuyển dần về phía nhóm bạn có dạng năng lượng và lối suy nghĩ và cảm nhận giống họ hơn.
Mình, Joy và Hường, nhìn chung có quan điểm giống nhau về nhiều cái, nên có lẽ đó là lý do tụi mình còn sống chung được đến giờ. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, tính chất công việc cũng như thời gian đi làm của cả ba rất khác nhau, năng lượng đem về nhà sau giờ làm cũng khác nhau, có tích cực thì cũng có tiêu cực, gây ảnh hưởng lên nhau rất nhiều. Chính vì thế mà tụi mình cần có không gian riêng cho bản thân.
Viết tới đây thì mình lại thắc mắc, vậy những cặp vợ chồng làm những công việc hoàn toàn khác nhau, tại sao họ có thể bên nhau rất lâu dù giữa cả hai có nhiều khác biệt vậy nhỉ? Tại sao nhỉ? ![]()
![]()
Có một hôm mình ở lại công ty trễ, không phải làm thêm giờ đâu, chỉ là ngồi lại chơi vì chưa muốn về nhà sớm thôi. Lúc đó KD và Đạt cũng ở lại, và chúng mình bắt đầu nói về chuyện tình cảm mỗi người. Đạt chia sẻ rằng cậu ta đang thích một bé, bé đó mới tốt nghiệp cấp ba, thời gian rảnh rỗi rất nhiều, trong khi Đạt lại nhận rất nhiều việc freelance khác, cho nên không có thời gian đi chơi nhiều. Cậu chàng bảo rằng "em cảm thấy không an tâm", còn kể mối quan hệ trước đó cũng vì không có thời gian cho nhau mà thành ra đứt đoạn, có những lần bạn nữ kia đi chơi một mình và Đạt không thể đi cùng, cậu ta thấy thế mà buồn. Đạt bảo, nếu mình bận rộn thì nên yêu người cũng bận rộn như mình, vậy thì cả hai sẽ có thể hiểu và thông cảm được cho nhau. KD nghe xong cũng hướng ứng: "Em cũng nghĩ sẽ quen một người chung ngành với mình, để dễ gặp gỡ và cũng để hiểu được cho công việc của nhau". Bản thân mình, những người mình từng thương trước giờ đều là có một nền tảng hay mối quan tâm chung nào đó như mình. Sau rồi, qua chia sẻ với nhau, hoặc qua việc đơn phương quan sát việc họ thể hiện trong lĩnh vực mình đang chú ý đấy mà mình trở nên yêu mến họ, chứ không phải đột nhiên một người lạ hoắc nào xuất hiện mà khiến mình đổ được. =))))))) Với cả, mình nghĩ, tình yêu cũng giúp con người ta trở nên bao dung hơn ấy, có thể chấp nhận được những khác biệt nhỏ nhoi (?) giữa hai con người. Như là, dù Đạt nói lo sợ thế này thế kia, nhưng xin được cập nhật là tới thời điểm nảy thì cậu ta và cô bạn gái nhỏ đã chính thức quen nhau rồi nhé!!! ![]()
![]()
Nên nếu để trả lời cho câu hỏi trên, thì chắc là, dù công việc khác nhau, nhưng giữa đôi vợ chồng còn tồn tại thật nhiều điểm chung, thật nhiều đồng cảm, thì điều đó giúp họ bên nhau dài lâu ha!!
Mà, kể chuyện tình của người ta thì cũng nên nói chút chút về chuyện của mình.
Ờm...................................................... Ờm............ Ờm............................................................................... Ờm.. Ờm........ Ờm.......... Mình hết mê người kia mất rồi!!! ![]()
![]()
![]()
(Ừ, hết mê chứ không phải hết thích đâu nhá!
À mà gọi là "quý mến, tôn trọng" thì đúng hơn là "thích!" chứ nhỉ?!
Hãy bảo toàn ý nghĩa thiêng liêng của từ "thích" cũng như của từ "yêu" nào,
không nên dùng bữa bãi!!")
Điều báo hiệu cho mình biết về việc này là, đột nhiên, mình không còn khát khao được bên bạn ấy nhiều nhiều như trước nữa. Mình không mong sẽ nhận được lời tỏ tình từ bạn ấy. Mình không thấy ngại ngùng trước bạn ấy. Mình không quan tâm rằng nếu mình làm thế này thế kia thì trong mắt bạn ấy mình sẽ ra sao. Mình không rung động trước sự xuất hiện của bạn ấy, trước những điều tốt lành bạn ấy làm cho mình, mình chỉ đơn giản là thấy vui và cảm kích như cách mình cảm thấy khi những người bạn khác làm điều tương tự cho mình. Mọi cảm xúc trong mình đối với bạn ấy đã trở về trạng thái quân bình.
Bạn ấy, mình thực sự rất vui vì bạn ấy đã bước vào đời mình. Bạn ấy cho mình cơ hội được quan sát bản thân và vỡ lẽ ra được nhiều điều trong suốt thời gian qua. Đối với mình, bạn ấy vẫn luôn là một người ĐÁNG-YÊU. Chỉ là, có chăng là "giáo án" mà bạn ấy chuẩn bị cho mình đến đây là hết, bài học xong xuôi, hợp đồng giảng dạy kết thúc, nên tự động tình cảm mình nó nguội đi?? ![]()
![]()
![]()
Nhưng dẫu cho cảm xúc của mình dành cho bạn ấy không còn mãnh liệt như trước,... Hừm... Khoan... Viết nữa là bị lặp ý nè! Mà tóm lại thì mình vẫn quý mến bạn ấy thôi. Mong rằng mối quan hệ của tụi mình có thể tiếp tục phát triển lên thành bạn tốt của nhau.
Haaaaaaaa...
Mình đi ngủ đây! Bông và Tép đang đợi! ![]()
![]()
(Ảnh Joy chụp cho từ hôm bữa!)




