Dạo này trời mưa nhiều rồi, hôm nay cũng thế luôn, và mặc dù vậy, mình vẫn quyết định ra ngoài để thực hiện buổi hẹn hò với chính bản thân ![]()
. Và giờ thì mình đang ngồi trong một tiệm cà phê sách trên đường Hoàng Sa, chiếc tiệm này mình đi qua nhiều lần đều muốn ghé lại nhưng chưa có dịp, tới hôm nay thì đã có thể ra đây một mình ![]()
. Hoan hô!!! ![]()
![]()
![]()
Tiệm xinh quá xá luôn!! Cũng không quá đông (tại mọi người chủ yếu ngồi ngoài cửa) nên mình thấy thoải mái lắm!!
À...
Nói về chuyện của mình, thì như trong một bài viết trước mình đã đề cập rằng mình lại thấy rung động nữa rồi. Nhưng vì không chắc chắn trong mối quan hệ này nên mình không muốn kể chi tiết về nó (ngượng lắm!!
). Cơ mà ấy, lần này mình được dịp quan sát bản thân nhiều hơn, ghi nhận mọi cảm xúc nảy nở ra, chưa kể cùng lúc này, cả Natsumi và Hường cũng đang có người mà hai cậu ấy thầm thương, thế là tụi mình chia sẻ với nhau suốt. Mình biết được rằng, câu chuyện tình cảm của riêng từng người là khác nhau, và mỗi người lại có một cách yêu cũng như cách cảm nhận hương vị tình yêu khác nhau, nhưng nhìn chung, yêu chính là yêu, và sự đồng cảm mà hai bạn ấy đem đến cho mình khiến mình thấy ấm lòng biết baoooooooo. 
Mình nghĩ qua trải nghiệm lần này, dù nó chỉ mới diễn ra trong một thời gian không quá dài, và nó còn chưa đi đến hồi kết nào cả, nhưng mình có thể thấy được sự trưởng thành một chút chút trong tâm thức của mình và hiểu ra nhiều điều nữa. Cho nên mình muốn ghi chép lại thật kỹ trải nghiệm thú vị (có lẽ vậy) này! 
Mọi chuyện bắt đầu như một công thức cơ bản mà ông bà ta vẫn thường nói: "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Mình và bạn kia vì có nhiều lần trò chuyện, tương tác, cười nói với nhau, và bởi cách hành xử của bạn ấy rất tử tế, nhẹ nhàng, thế là làm mình thích bạn ấy mất tiêu! ![]()
Mình từng cảm nắng nhiều người trước đây, điểm chung đều là họ rất giỏi hoặc đam mê trong lĩnh vực, công việc của họ. Mình bị thu hút chính bởi cái cách họ đặt trái tim và sự tập trung vào việc họ đang làm như thế - điều mà có lẽ ở mình thiếu rất nhiều. Ngoài ra, mình thấy những người giỏi cũng rất ngầu và đáng nể nên mình cực kỳ dễ chú ý họ. Bởi vậy nên những người mình cảm mến trước đây, mình hài lòng với việc đứng từ xa theo dõi, không quá mong ước đến ngày có thể nên đôi cùng họ. Kết quả, lúc nào cũng bị bạn bè nói rằng đó là "sự ngưỡng mộ" chứ không phải "tình yêu"!!! Nhưng người bạn mà mình rung động lần này, bạn ấy không có tố chất đó! Mình không viết điều này với ý rằng bạn ấy đặc biệt hơn tất cả những người trước kia đâu, mà lúc nhận ra bản thân mình thích bạn ấy mất rồi, mình đã nghĩ, ây cha, hoá ra "gu" chỉ như một bộ lọc hay bảo hiểm cảm xúc trước những "đối tượng yêu đương tiềm năng" chứ nó không phải là thứ quyết định người mình yêu sau cùng, như hiện tại mình đang thích một người hoàn toàn không phải gu của mình!
Mình mến thích bạn ấy vì mình nhận được từ bạn ấy những điều tử tế, vì mình thấy đồng cảm và đồng quan điểm với bạn ấy trong nhiều chuyện. Cơ mà từ cái "nền tảng" này, nó đã khiến mình phát sinh những cảm xúc lạ thường.
"Mình muốn được thân thiết với bạn ấy hơn nữa."
Hay thậm chí là,
"Mình muốn bạn ấy chú ý đến mình thật nhiều."
"Mình muốn trở thành bạn gái của bạn ấy."
"Nhưng mà khoan!!"
"Mình sợ bạn ấy biết mình thích bạn ấy! Mình phải tỏ ra bình thường, thậm chí là lạnh lùng đi!!"
"Phải giữ thể diện cho chính mình chứ!"
Đó là những suy nghĩ khuấy đảo trong mình ngay khi mình nhận ra những rung cảm khác thường trong lồng ngực mỗi khi nghĩ về bạn ấy!!
"Ừ thì suy nghĩ thôi mà, có sao đâu!"... NHƯNG MÀ CÓ ĐÓ!!
Cái sự "muốn được thân thiết hơn" khiến mình cảm thấy ngượng nghịu, bứt rứt khi ở bên bạn ấy mà không biết nói gì. Đây thực sự không phải là một cảm giác dễ chịu đâu vì mình cứ thúc giục bản thân phải làm gì đó để được tương tác cùng bạn ấy, trong khi mình không biết phải nói gì, hành động gì. Mà nếu nghĩ ra chuyện để hỏi han bạn ấy thì nhiều khi mình lại giật mình níu giọng vì sợ bị người ta cho là đồ tọc mạch. Anh Nho từng kể về vợ của ảnh, rằng đó là người khiến anh cảm thấy có thể ngồi bên nhau hàng giờ không cần nói gì cũng cảm nhận được bình yên, và điều đó trở thành một trong những "relationship goal" của mình. Trong đầu mình cũng tự nhủ hãy yêu người khiến mình cảm thấy thoải mái kể cả khi không nói gì như vậy, nhưng trước mắt mình là bạn ấy - người duy nhất mình rung động ở thời điểm này, nên mình muốn được trò chuyện thật nhiều thật nhiều cùng bạn ấy. Vấn đề là, mình không biết nói gì cả, và cho dù bạn ấy có gợi chuyện, mình cũng không biết đáp lại sao cho thú vị, kết quả là mỗi chủ đề thường kết thúc rất nhanh chóng!!! 
Rồi khi mình muốn được bạn ấy chú ý, muốn trở thành bạn gái của bạn ấy, mình vô thức sửa đổi một số hành động, thói quen của mình để mong sao nó không phạm phải điều mà bạn ấy ghét. Tất nhiên vào lúc này, vì đã nhận ra nên mình cũng thôi cái việc giấu giếm bản thân như vậy rồi, nhưng vẫn có đôi lúc khi mình nói gì đó với bạn ấy xong và bạn ấy tỏ ra không hứng thú thì lập tức trong đầu mình gào lên: "Ối sao mày lại nói thế, chắc bạn ấy sẽ ghét lắm!" Kể đến đoạn này tự thấy mình ác với bản thân ghê!!! Xin lỗi xin lỗi!!!! ![]()
Mà chưa hết đâu, trở thành bạn gái của người ta là việc mình có thể đợi được, chứ còn về chuyện muốn người ta chú ý thì, chỉ cần bạn ấy tỏ ra không quan tâm mình, không nhìn mình, trong khi với người khác thì vẫn cười cười nói nói là mình sẽ bắt đầu thấy không vui rồi, thậm chí còn cảm thấy ghen và cô đơn vô cùng.
Ừ, nực cười vậy đấy!!! 
Rõ ràng ban đầu đang rất vui vẻ, vậy mà khi phát sinh mong muốn trở thành điều gì đó của người kia, xong nhìn vào những điểm chưa hoàn thiện ở bản thân thì đâm ra bứt rứt. Nội tâm đấu tranh vì vừa muốn trở nên vừa vặn với hình mẫu yêu thích của đối phương, vừa muốn là chính mình. Kết quả, ở bên người mình thích lại không thấy thoải mái. Mình biết là không nên như vậy, cũng luôn tự nói rằng người định mệnh của mình sẽ là người chấp nhận con người mình như chính mình, nhưng lúc đó cảm xúc và suy nghĩ cứ như theo quán tính vậy, không thể dừng ngay được. Mình còn từng nghĩ mối quan hệ với bạn ấy là không tốt cho mình, nên từng dùng nó để cảnh báo bản thân đừng thích bạn ấy nữa. Nhưng khách quan mà nói, bạn ấy không hề bắt mình phải thay đổi, thậm chí có khi còn không biết mình thích bạn ấy, tất cả chỉ là mình tự vui tự buồn, tự mình gò ép bản thân, nên nếu đổ lỗi lên đối phương thì vô lý quá! Natsumi cũng trải qua diễn biến tương tự, và tụi mình hiểu rằng đó là kịch bản của tâm trí, vì thế mà thay vì cứ kháng cự mãi, im lặng và quan sát cảm xúc sẽ là cách tốt hơn cả để đi qua cơn bão lòng này.
Tất nhiên là, không phải cứ nói với cảm xúc rằng "tớ không đánh nhau với cậu nữa đâu" là cuộc chiến nội tâm có thể dừng lại ngay nhé! Cần một thời gian ngắn ngắn để đôi bên cùng thống nhất buông vũ khí đó!
Mình, bởi vì không phải là bạn kia, nên không dám đơn phương kết luận cảm giác bạn ấy đối với mình là như thế nào. Nhưng ở góc nhìn của mình - với đôi mắt đã bị che mờ bởi sự u mê (
) và tự ái, mình đoán rằng bạn ấy không có gì hơn là quan hệ "quen biết xã giao" dành cho mình. Thế cho nên, có lúc mình cảm thấy giống như kẻ thua cuộc vậy. Kiểu, vì mình đã lỡ thích bạn ấy trước!! (Mình thực sự cần loại bỏ cái định kiến thắng thua trong tình cảm này đi thôi!!) Thế là cảm xúc và suy nghĩ bên trong lại được phen bùng nổ. Mình tự nói với bản thân mình: "Bạn ấy không thích mày đâu, mày cũng nên quên bạn ấy đi, chẳng việc gì phải tốn thời gian cho người không thích mình". Nhưng chỉ cần bạn ấy có một động thái quan tâm lại mình, thì trăm lần bạn ấy bỏ qua mình cũng trở thành không vấn đề gì. Mình cứ vậy, nồng nhiệt rồi lại cố lạnh lùng, lạnh lùng rồi lại nồng nhiệt. Để rồi mình nhanh chóng nhận thấy càng hành xử kiểu vậy chỉ khiến mình trông mất tự nhiên và... chẳng khác gì một con dở tính khí thất thường!! ![]()
![]()
Và khủng khiếp hơn là, vì để che giấu việc mình thích bạn ấy nhường nào, mình thậm chí đã dối lòng. Có những lúc mình rất muốn dựa dẫm vào bạn ấy, muốn bạn ấy giúp đỡ, và mình nghĩ nếu như mình nói ra lời đề nghị, thì bạn ấy sẽ vui vẻ thực hiện như đối những người bạn bình thường, mọi chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn. Vâng, rõ ràng là trong lòng rất muốn, nhưng miệng lại nói không cần. Kết quả là thui thủi một mình và bị nỗi cô đơn cùng cơn bực mình cấu xé. Không, nói chính xác hơn là, con tim mình phản công!
Quãng thời gian đó kéo dài hàng tuần liền, và có nhiều lần mình đã khóc. Trước đây mình chưa từng khóc khi đơn phương ai cả, thậm chí mình còn rất vui vẻ vì lúc yêu thích ai đó, nó sẽ mang lại cho mình động lực và năng lượng lớn để bản thân trở nên tốt đẹp hơn (cho xứng tầm với người ta?). Bởi vậy mình hay nói với bạn bè rằng yêu ai đó là cơ hội để yêu chính mình nhiều hơn. Giờ mình phải bổ sung vào câu này rằng: "Yêu ai đó là cơ hội để mình soi chiếu và nhìn nhận bản thân nhiều hơn, từ đó có thể hiểu và yêu mình hơn nữa". Ừ, trước đó phải có vế "soi chiếu" ấy! Và trong lúc soi chiếu, có thể sẽ phát hiện ra những mặt yếu đuối, xấu xí của bản thân!
Mình không khóc vì cho rằng bạn ấy vô tâm bỏ mặc mình đâu, mà mình khóc bởi vì mình thấy tức giận với chính mình, vì mình cứ ra những quyết định trái với lòng mình. Ê không phải do mình đang thích bạn ấy nên lãng mạn hoá câu chuyện lên đâu nha, nhưng mà ấy, ở thời điểm này nhìn lại, mình thấy cảm kích bạn ấy vì đã đến và cho mình nhận ra việc mình đối xử với con tim bằng những lời nói kiểu "tôi độc lập, không cần ai cả" tồi tệ đến thế nào. Cơ mà ban đầu mình nào có biết đâu, lúc thấy chuyện tình cảm này trở nên không dễ chịu, mình cứ tự hỏi sao mà yêu lại khó thế. Ồ nhưng mà yêu có khó đâu, mình vốn đã yêu mến bạn ấy rồi mà. Thế là mình đổi câu hỏi "làm sao để có thể thể hiện cảm xúc ra mà không khiến mình hay bạn ấy bị ngượng đây?". Là lúc đầu mình chọn cách dối lòng, tỏ ra rằng đối với mình bạn ấy không quan trọng gì cả, rằng mình không hề có tình cảm với bạn ấy, để rồi mình nhận thấy điều đó chỉ khiến mình thêm khổ sở. Cái tôi trong mình chọn cách đó để mình có thể giữ thể diện, nó bảo: "Nếu mày cứ tỏ ra quan tâm người ta hoài hoài trong khi người ta không thực sự thích mày, thì người ta sẽ không tôn trọng mày đâu, hoặc người ta sẽ ghét mày hơn. Sau cùng, mày sẽ bị tổn thương hơn nữa!" Nhưng trái tim mình thì ngược lại, nó gào thét rằng đó không phải điều nó muốn, cái nó muốn là được tự do bày tỏ cảm xúc, được quan tâm tới người nó yêu thương. Phải, để nảy sinh tình cảm, để bắt đầu yêu một ai đó thì không có khó, cái khó xuất hiện khi bản ngã và con tim xung đột với nhau!
Cuối cùng mình chọn làm theo con tim và lý trí thay vì dựa vào bản ngã.
Ý là, mình để mình được tự do thể hiện sự quan tâm của mình đối với bạn ấy, nhưng mình vẫn giữ khoảng cách nhất định để bạn ấy được thoải mái. Trong mối quan hệ này có bạn ấy và mình, mình không muốn làm những việc vì chỉ nghĩ cho bản thân mà trở nên thiếu tôn trọng không gian riêng của bạn ấy.
Mình tin rằng người khi yêu thì không giấu được ánh mắt. Và mình nghĩ đến lúc này chắc bạn ấy cũng thừa biết mình thích bạn ấy rồi. Thế nên tỏ ra lạnh lùng cũng chẳng có ý nghĩa gì, thậm chí còn khiến bản thân phát cáu vì cứ dồn ép con tim. Rồi nỗi sợ bị chối từ, bị ghét bỏ bởi người mình thầm thương bắt đầu tan biến dần đi. Cứ như thể tất cả nỗi sợ đang chuyển hoá dần thành yêu thương ấy. Mà có lẽ đây chính là quy luật thông thường, chỉ tại mình cố ngăn chặn nó (vì cái tôi đòi được giữ thể diện) nên mới đâm ra bế tắc trong một khoảng thời gian. Và ừ, khi mình trở nên thoải mái với bạn ấy hơn, bạn ấy dường như cũng thoải mái lại với mình. Thế là tự nhiên mình thấy yêu thương thì dễ dàng hơn lạnh lùng, thù ghét nhiều! ![]()
Để diễn đạt lại đoạn này... Thì cùng với việc mình thiết lập được suy nghĩ cho bản thân rằng nên tôn trọng cả không gian riêng của bạn ấy, thì cái sự mong muốn ánh mắt quan tâm, chú ý từ bạn ấy dành cho mình cũng giảm đi. Nó không đồng nghĩa với việc mình hết cảm mến bạn ấy đâu nhé (mình tin là tình yêu vẫn tồn tại mà không đi kèm với sự sở hữu, sự trao đổi cảm giác an toàn, sự cam kết hay sự gắn bó xác thịt)! Tình cảm này xuất phát từ phía mình, mình thích bạn ấy bởi vì bạn ấy tử tế, thân thiện với mình, chứ không phải bởi vì mình đã cho bạn ấy cái gì để phải đòi hỏi lại. Nên nếu như bạn ấy sau này có thích lại mình thì việc đó sẽ càng vui hơn, còn nếu không thì chẳng sao cả. Mà qua đây mình cũng tự mở rộng thêm khái niệm về "true love" của bản thân, rằng nó không phải chỉ để nói về một cá nhân cụ thể, một người mà định mệnh dành cho ta, mà nó còn có nghĩa là cách yêu đúng đắn. Nên để mà nói thật thì, người mà mình đang thương thầm lúc này có thể không phải là định mệnh của mình, nhưng thông qua bạn ấy, mình hiểu được thêm về true love, về cách để yêu thương một người, sao cho tình cảm đơn phương này không biến thành gánh nặng tâm lý. ![]()
Mà ấy nhá, mình vốn là kiểu người nghe nhạc vì giai điệu chứ không quan tâm đến ca từ, với trước kia cũng không thể xem được mấy video nói về niềm vui, nỗi buồn khi yêu vì thấy nó sến quá. Nhưng từ khi thích bạn ấy, tự dưng mình cảm thấy những lời bài hát, những video tâm trạng kia như thể đang nói hộ lòng mình vậy! ![]()
Ban đầu mình cứ tự nhủ: "Đúng là yêu vào có khác, điên thật rồi!" nhưng sau đó thì dần có cái nhìn khác chút. Mình cảm thấy như thể mình mở khoá được một kho cảm xúc mới trong tim vậy, và đương nhiên là mình rất mừng (với tự hào nữa, thật!) khi thấy bản thân trở nên biết thấu cảm hơn như thế. Chứ trước kia thì mình đúng kiểu sẽ khuyên người ta: "Ơ thế thấy yêu mà khổ quá thế thì buông đi!" Ồi.... Đúng là trẻ người non dạ!! ![]()
Và bởi mình trở nên nhạy cảm hơn, nên mình đã "bắt sóng" cảm xúc được với một người bạn ở công ty. Cậu bạn đó - KD - là một trong những người đầu tiên mình quen khi vào công ty, nhưng mình chưa có dịp nói chuyện nhiều với cậu ấy. Gần đây cậu ấy hay đăng những bài viết tâm trạng trên trang cá nhân, cũng ở lại công ty rất trễ. Mình lập tức "ngửi" thấy mùi rầu vì tình luôn nên trong giờ ăn trưa đã thử trò chuyện với KD đôi lần, không phải vì tọc mạch gì cả, mà đúng hơn là mình cảm thấy cậu bạn này với mình giống như đồng bệnh tương lân, nên muốn cùng chia sẻ thôi ấy. Lúc đó không hiểu suy nghĩ từ đâu mà mình lại nói với cậu ấy rằng: "Dù không biết cụ thể câu chuyện của KD, nhưng Tea thấy đồng cảm cực nha. Tại vì mình cũng biết yêu mà." Thế rồi tối hôm đó KD có nhắn tin chia sẻ với mình câu chuyện của cậu ấy. Qua đó mới biết được rằng cậu bạn của mình đã luôn cô độc như nào.
Mình cảm thấy khi trái tim biết yêu, nó sẽ ít nhiều tranh đấu với cái tôi và lý tính bên trong rồi gây ra trận bão lòng ghê gớm lắm, nếu mà phải một mình chịu đựng, không thể chia sẻ cùng ai thì tình hình sẽ tồi tệ lắm!! Nên mình cũng rất vui khi mà KD chọn tin tưởng và chia sẻ ra với mình. Đúng là đồng bệnh tương lân thật!! 
![]()
Tóm lại thì nhé, mình thích bạn ấy. Khoảng thời gian đầu rất vui cho đến khi mình nảy sinh tình cảm với người ta. Natsumi nói rằng, khi yêu thì thường sẽ có nhiều mong muốn (muốn người kia thuộc về mình chẳng hạn, muốn mình thật đẹp trong mắt người ta,...), mà khi cảm thấy mong muốn này khó đạt được, khi mà cầu bất đắc, thì sẽ gây nên đau khổ. Và một trong những cách để không đau khổ nữa là loại bỏ thứ đang gây đau cho mình. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ sao để nhận diện cho đúng cái gốc rễ đó cơ!
Ban đầu mình xác định rằng bạn ấy, hay tình cảm dành cho bạn ấy là căn nguyên. Vì thế mà mình đã đấu tranh nội tâm để ngăn mình lún sâu vào tình cảm này, mình luôn cho rằng bạn ấy không hề thích mình, nếu cứ đâm đầu vào sẽ chỉ nhận lại vô vọng. Nhưng sau đó mình cùng Natsumi phân tích việc này, để thấy rằng vấn đề không nằm ở nơi đối phương mà là ở bên trong mình.
"Tại sao không thể đơn giản hơn là yêu thì cứ yêu thôi?"
"Vì sợ bẽ mặt á! Sợ bị từ chối nữa."
"Tại sao lại bẽ mặt?"
"Vì mình thích người ta bởi người ta có gì đó tốt đẹp trong mắt mình, nhưng nếu người ta không thích mình lại, thì cảm giác giống như mình không tốt đẹp bằng người ta, thế là sinh ra cảm giác chênh lệch vai vế, tự động sẽ thấy hổ thẹn. Ngoài ra còn có thể cảm thấy mình đang cho đi nhiều hơn, mình bị thua thiệt."
"Vậy tại sao lại sợ bị từ chối?"
"À... Dường như đây cũng là cơ chế tự bảo vệ cảm xúc của tâm trí, để bản thân không cảm thấy tổn thương đây!! Và nó được kích hoạt (có lẽ là) bởi nỗi sợ nguyên thuỷ: Sợ bị từ chối, sợ cô đơn. Bởi con người hồi xưa mà tách khỏi bầy đàn/cộng đồng thì có thể bị chết mà. Sợ bị từ chối tương đương với sợ bị bỏ rơi, và nó liên kết trực tiếp với nỗi sợ khó sinh tồn nguyên thuỷ."
Tụi mình không phải các nhà tâm lý học nên không dám kết luận chắc chắn, nhưng tụi mình nghĩ là như vậy. Bản ngã đang cố gắng bảo vệ chúng ta. Dễ thươngggggggggg ghê ha!! 
Mà hiểu được ra vậy xong sau đó mọi chuyện cũng trở nên dễ dàng hơn, mình không chối bỏ bạn ấy mà thay vào đó là thực hành quan sát cảm xúc. Nhờ vậy mình biết cách lắng nghe trái tim và lý trí hơn, kết quả là đã không còn phải khóc vì những lần dối lòng đưa bản thân vào tình huống tủi thân. Dù mình vẫn có những khoảnh khắc bối rối, bấn loạn, gượng gạo trước bạn ấy, phải thường xuyên nhắc mình bình tĩnh, cứ là mình thôi, nhưng mình chấp nhận hết thảy những xúc cảm đó như một lẽ tự nhiên. Và thật vui khi khám phá ra những xúc cảm mới lạ bên trong như vậy.
Mình, lý tính mà nói, thấy rằng mình và bạn ấy không hề hợp nhau, thậm chí có phần đối lập. Tụi mình có vài tính cách giống nhau và đồng quan điểm trong một số vấn đề chung nhưng cách thể hiện thì trái ngược. Dẫu vậy thì, trong suốt thời gian để ý tới bạn ấy, mình qua đó có thể soi chiếu chính mình, và vì thế trở nên thấu hiểu bản thân hơn, mình nghĩ lần này mình cũng mạnh mẽ lên rất nhiều nữa. Trước đây mình sẽ phủ nhận cảm xúc bản thân tới mức cực đoan luôn, còn giờ mình đang trong trạng thái "dám yêu". "Nếu bạn ấy biết thì sao? Mất mặt quá!" - Ồ, đâu sao đâu chứ, mất mặt thì cũng không chết được đâu! Với chẳng phải mình vẫn luôn mong được thổ lộ tình cảm này ra hay sao, giữ trong lòng cũng khó chịu lắm chứ! Vài tuần trước mình tưởng tượng ra tình huống rằng đột nhiên bạn ấy hỏi liệu mình có thích bạn ấy không thì mình sẽ trả lời thế nào, và ừm, lúc đó mình nghĩ ra được 7749 "luận điểm" phản bác việc đó. Nhưng hôm nay trong lúc lái xe, mình tưởng tượng lại cảnh đó, nếu như bạn ấy hỏi cảm xúc của mình dành cho bạn ấy, thì không chút chần chừ, mình sẽ nói rằng:
"Yes, I like you.
It's true."
Nhấn mạnh là điều trên sẽ chỉ được nói ra khi bạn ấy hỏi hoặc trong một thời điểm thích hợp hơn, chứ lúc này, đến chính mình còn chưa chắc chắn nữa là (ý là mình không biết nói ra xong rồi sẽ thế nào nữa ấy, mình chưa chuẩn bị tâm lý cho cả việc bị từ chối lẫn được chấp nhận tình cảm luôn!!
). Với cả mình tôn trọng không gian riêng và quyền quyết định của bạn ấy. Bây giờ mình mà thổ lộ ra, dễ khiến bạn ấy cảm thấy phải lập tức đưa ra lựa chọn hoặc chấp nhận hoặc từ chối, như vậy có thể sẽ khó xử lắm. Ờ... Tự dưng lại nghĩ, sao mà lời tỏ tình, rõ ràng hình thức câu là khẳng định, nhưng tính chất lại giống như câu hỏi ấy nhờ. Trên phim thường hay có cảnh nhân vật A tỏ tình với nhân vật B, rõ ràng là nói "mình thích cậu", nhưng sau đó lại thường nói thêm rằng "cậu không nhất thiết phải trả lời ngay đâu" hay "mình đợi câu trả lời từ cậu", hoặc trong phần lớn trường hợp thì sẽ là im lặng để nghe nhân vật B đáp lại. Ờm mà quên, tại thường đi sau câu đó sẽ là câu "làm bạn gái/bạn trai mình nhé?". =))))))))))))) Ây da, mình thuộc team sẽ không nói ra đề nghị đó đâu, cảm giác vô duyên, câu đó nên để đối tượng được tỏ tình nói ra thì hơn. =))))))))))))))
Mà, mình muốn cám ơn bạn ấy vì đã xuất hiện, khiến mình rung động và nhờ thế mình hiểu được cách yêu của bản thân. Mình muốn cảm ơn Vũ Trụ vì sắp xếp để đưa bạn ấy đến như vậy. Cuối cùng, mình muốn cảm ơn cả chính mình nữa, vì mình chịu kiên nhẫn quan sát bản thân và học cách để yêu thương một người nào đó. Cảm ơn cả những người bạn - Natsumi, Joy, Hường đã luôn ở bên lắng nghe mình tâm sự và chia sẻ kinh nghiệm của các bạn ấy với mình.
Chậc, viết lời cảm ơn xong trong đầu đột nhiên lại xuất hiện suy nghĩ:
"Nếu cứ nghĩ thế này thì lỡ đâu mình sẽ lún sâu vào mối quan hệ không có kết quả thì sao?"
"Nhỡ mà mình bỏ lỡ "the one" của mình thì sao?"
Xem ra bản ngã lại bộc lộ nỗi sợ rồi này! =))))))) Hầy, cơ mà mình tin vào sự sắp xếp của Vũ Trụ. Nên nếu còn thích và "lằng nhằng" với bạn ấy mãi chưa đi đến kết quả nào, thì có lẽ là vì mình vẫn còn nhiều thứ cần phải học hỏi và trải nghiệm bên bạn ấy là để kích hoạt các bài học đó thôi. Vậy thì... Enjoy! ![]()
![]()
Mình không thể thay đổi được những sự việc cần diễn ra, nhưng mình lại có quyền quyết định thái độ và cảm nhận của bản thân trước những việc đó mà! 


