Uiiii bây giờ là hơn 12 giờ đêm rồi. Mình đã định khi tan làm về sẽ viết blog ngay vậy mà lại nằm ườn ra đến tận lúc này!!! ![]()
Mà mình muốn viết gì đó quá, gần đây không mấy khi viết trang buổi sáng, mình chuyển sang hình thức "talk out loud to myself" - cũng dễ chịu lắm và có vẻ nhẹ nhàng hơn so với viết. Ý là, vì khi viết mình có xu hướng tự chỉ trích rất nhiều so với khi nói. Lúc tự nói chuyện mình sẽ nhanh đi vào vấn đề hơn, có thể là vì nếu tự trách móc bản thân quá nhiều, thì việc miệng nói tai nghe ngay sẽ đem lại cảm giác rất XẤU HỔ nên mình tự động hạn chế chỉ trích bản thân hơn. (Nếu là thế thật thì tâm trí của mình tuyệt vời quá nhể!!
)
Mà này nhé, lúc trên đường về mình đã nghĩ về những gì mình muốn viết ra trong blog, cơ mà sau đó nhận ra mình lại toàn trách mắng bản thân về việc dạo này "bê tha" ra sao (vẫn là những vấn đề thiếu năng lượng đã kể trước đây). Muốn xin lỗi chính mình vì để mình phải chán bản thân thế này quá!! ![]()
![]()
Chưa kể bởi vì giờ làm của mình khác với hai bạn cùng phòng, công thêm việc mệt mỏi, thành ra chứng biếng ăn của mình lại trỗi dậy! ![]()
Bữa ăn chất lượng nhất trong ngày của mình là bữa trưa ở công ty, còn lại thì bữa sáng ăn qua loa và bữa tối có khi bỏ luôn, hoặc nếu có ăn thì mình cũng không ăn được gì nhiều. Mình biết cơ thể mình cần ăn thêm rau xanh, nhưng tiệm Delisa với những món salad chất lượng nhất mình từng biết đã không còn xuất hiện trên app đồ ăn mình thường đặt nữa, thế nên...
Khi mà người đã biếng ăn còn kén ăn không thấy "ngon" con mắt thì thà đói còn hơn. Dù sao thì có vẻ nhịn đói cũng dễ chịu hơn xíu so với ăn mà không ngon miệng. Xin lỗi cơ thể nhé, cậu ráng chờ thêm một chút nữa cho tới khi mình tìm cách chữa lành vấn đề tâm lý này nha. ![]()
![]()
![]()
(Hoặc Vũ Trụ ơi, hãy gửi cho con một anh người yêu biết nấu thật nhiều món ngon từ rau và các món chay luôn đi ạ!! Con xin phép được ôm eo ảnh mỗi khi ảnh nấu ăn và rửa bát!!)
À... Nói qua chuyện công việc xíu nhé!
Mình không còn vẽ báo nữa rồi. Trước đó một tuần thôi, mình có gặp anh Linh Rab - hoạ sĩ truyện tranh. Anh Linh cũng vẽ cho báo thiếu nhi như mình, cũng là người yêu tạp chí, nên hai anh em đã có dịp nói chuyện về chất lượng tạp chí thiếu nhi trong nước hiện giờ. Tạp chí hồi xưa ấy, tranh minh hoạ được thực hiện bởi một đội ngũ hoạ sĩ với tư duy mỹ thuật tương đồng nhau nên là, có thể hình ảnh không được màu sắc sặc sỡ như giờ, nhưng tổng thể cả cuốn rất ưng mắt và thống nhất. Còn tạp chí hiện giờ thì mình phải nói rằng trông rất tạp nham và hỗn loạn, tranh màu nước chèn ngay cạnh hình vector miễn phí trên mạng, thật sự rối mắt vô cùng! Và tạp chí nào cũng có mục truyện tranh cả (gồm bốn trang), nhưng mỗi truyện lại một style riêng. ![]()
Nếu không phải vì truyện mình vẽ có đăng báo, thì mình cũng chẳng muốn mua. (Nhắc lại là mình nói đến các tạp chí thiếu nhi hiện đang còn phát hành trong nước nha, chứ tạp chí chuyên đề cỡ như Elle, Kilala, Travelmag,... thì lại đỉnh quá rồi, đấy mới đúng nghĩa là tạp chí!)
Mình phàn nàn với anh Linh Rab:
"Em tự hỏi ban biên tập khi nhìn mấy trang báo này họ cảm thấy thế nào nhỉ? Họ thực sự thấy nó đẹp à? Họ thực sự thấy ổn với nó à? Họ có biết nó có vấn đề về style không anh nhỉ?"
"Họ có biết! Nhưng họ không thay đổi!" - Anh Linh Rab đáp lời. Rồi anh kể về trong suốt chục năm qua, anh đã được làm việc với những biên tập viên tâm huyết thế nào, và cũng từng đó năm, anh chứng kiến rất nhiều sự rời đi đầy ấm ức và nước mắt của những người tâm huyết ấy, họ cũng muốn cải cách, nhưng bởi vì nếu chỉ mình họ thì lại bất lực trước cả một hệ thống vốn đã quen với lối cũ.
"Nhưng nếu họ cứ tiếp tục thế này, không chịu thay đổi thì chính họ đang tự tay phá đi công việc của họ ấy, khi mà mấy cuốn này càng ngày càng dở và không ai hứng thú với nó nữa. In ấn phí tiền!"
"Em phải hiểu là để một cuốn tạp chí ra đời thì phía sau nó là cả một hệ thống, mà để thay đổi tạp chí thì phải thay đổi cả hệ thống."
Theo một cách nào đó, tuy chỉ là nhận vẽ theo yêu cầu và không có nghĩa vụ phải lo lắng về chất lượng đầu ra của tờ báo, mình nghĩ mình cũng là một yếu tố nhỏ xíu trong cái hệ thống đó. Và mình bộc bạch với anh Linh Rab:
"Thú thật là, em ban đầu là vẽ vì em thích vẽ truyện tranh, cũng lo lắng về chất lượng nét vẽ của mình lắm. Nhưng sau thì em giống như là vẽ vì tiền và danh dự của em thôi. Em chẳng quan tâm style vẽ của mình có phù hợp với cả cuốn báo không nữa, em chỉ biết vẽ sao cho để khi xem lại mình không bị xấu hổ với chính mình thôi".
Sau đó mình cũng cho anh Linh Rab xem mấy trang truyện mình thực hiện đợt này và ảnh nói:
"Em cứ tiếp tục làm tốt như thế này đi! Rồi sẽ có người nhận ra và đi theo, từ một người sẽ thành nhiều người."
Nghe anh Linh Rab nói vậy xong mình được truyền thêm cảm hứng và động lực! Kỳ này cứ cố gắng nghĩ ra kịch bản thật hay và vẽ nó thật đẹp mới được!!!
Và rồi...
Khi đi qua cánh cửa quán cà phê nơi mình hẹn anh Linh Rab, cái động lực đó rớt bà lại trong quán, còn mình thì ra về với sự bí ý tưởng bám chặt trên đầu.
Mình biết mình muốn vẽ những cảnh gì, muốn truyền tải điều gì, nhưng lại không còn khả năng để xâu chuỗi lại cho có logic và trật tự. Cuối cùng đến deadline, mình không có gì nộp cho anh Long cả. Và anh Long - với tinh thần của một người trưởng thành vĩ đại, đã nhẹ nhàng (?) giải quyết rắc rối mình gây ra này.
Có ba điều mình muốn nói sau chuyện này:
1 - Mình thấy hổ thẹn trước anh Linh Rab. Lần sau mà gặp lại thật không biết phải kể chuyện này với anh ấy ra sao.
2 - Mình cũng thấy rất có lỗi với anh Long. Nhưng đồng thời cũng thấy nhẹ nhõm vì không còn bị deadline dí nữa. Và cái sự nhẹ nhõm đó càng khiến mình thấy nặng nề hơn. Mình tự mắng mình: "Trong trường hợp này mày không được thoải mái như thế, mày phải dằn vặt bản thân vì mày đã trễ deadline và gây ra ít nhiều rắc rối cho người ta chứ!".
Nhưng thực sự là mình đã thấy rất thoải mái khi anh Long cho mình nghỉ vẽ báo, hay nói đúng hơn là mừng vì anh Long đã ra quyết định hộ mình - điều mà mình muốn nói từ lâu nhưng không đủ can đảm. Cậu bạn cùng công ty hay chở mình đi làm ấy, từng kể với mình về mối tình cũ của cậu ấy, nghe có vẻ không liên quan đến chuyện đang nói ha, cơ mà kiểu, đoạn cậu ấy nói về lúc hai bọn họ chia tay, rõ ràng đôi bên đều cảm thấy không ổn nữa, nhưng để nói được câu tạm biệt lại cực khó. Khi đó mình không hiểu lắm, vì mình chưa từng có người yêu để phải chia tay, và mình cũng thuộc kiểu người dễ nói ra cảm xúc bên trong. Nhưng qua chuyện này thì mình thực sự thấm rồi. Mình không đủ can đảm về việc nói muốn thôi vẽ báo trước khi anh Long phải nói ra hộ mình, vì:
... Mình vẫn cố chấp bám vào "thói quen" rằng mình đã luôn vẽ báo từ 2019 mặc cho việc mình đã không còn yêu thích và ưu tiên công việc này như lúc đầu. (CỐ CHẤP! Không lắng nghe bản thân.)
... Mình sợ nếu nói ra sẽ khiến anh Long không vui dù rõ ràng (đến giờ mình mới thấy) việc mình trễ deadline có vẻ còn khiến ảnh khó xử hơn. (SỢ LÀM ĐỐI PHƯƠNG KHÔNG VUI trong khi thực tế chính nỗi sợ/ sự dùng dằng này của mình mới khiến đối phương không vui.)
... Trước đó có một lần mình ngỏ ý sẽ nghỉ vẽ cho báo. Khi đó anh Long nói cần phải có một chương kết thúc chứ bên báo họ không chịu truyện ngưng đột ngột, mà mình thì không nghĩ ra được đoạn kết nên mình quyết định sẽ vẽ dần dần, kiểu "tuỳ cơ ứng biến" rồi mới tiến tới chương cuối sau. Nhưng mình nghĩ không nổi kịch bản luôn! (SỢ PHẢI ĐỐI MẶT VỚI NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ TỆ HƠN HẬU KẾT THÚC.)
Kể lại chuyện này thực sự thấy rất xấu hổ, thấy mình tệ hại, nhưng thế quái nào lại cũng thấy mừng nhờ???? Mà, ừ đấy Tea, trên con đường trưởng thành của cậu, tới giai đoạn này rồi, cậu vẫn có những hành xử không tốt gì cả. Nhớ lấy nhé!
À khoan, sao mình lại viết "tới giai đoạn này rồi" nhỉ??? Ở tuổi này thì không được phép mắc sai lầm nữa à? Ở tuổi này nhất định phải trở nên hoàn hảo à??? ![]()
![]()
Chậc!
Lớn tiếp đi Tea!!
3 - Mình thấy biết ơn anh Long và thấy may mắn vì từng được làm việc cùng anh. Vì anh đã bao dung với mình. Mình là đứa sai trong chuyện này, nhưng anh chỉ đơn giản là bảo mình nghỉ đi (từ "skip" mà ảnh dùng thực sự có nghĩa là nghỉ đó). Nói cụ thể thì, trong kho tàng kinh nghiệm của mình về thế giới này, từ phía anh Long hoàn toàn có thể nặng lời hơn với mình, và mình cũng sẽ chấp nhận vì mình đang ở tâm thế của một người sai. Nhưng anh ấy không hề làm vậy, cách giải quyết cực nhanh chóng và nhẹ nhàng, không gây ác cảm cho đôi bên. Mình đã may mắn thế nào mới được gặp và làm việc cùng anh Long cơ chứ!!!
Mình cảm thấy ấy, chính những người bao dung như anh Long, đã tạo cơ hội cho mình được học hỏi và vực dậy từ sai lầm, thay vì trở nên sợ hãi và thù ghét những kinh nghiệm tương tự.
Em cám ơn anh!!! ![]()
Cuối cùng - Về phần mình, như đã kể trên, mình thấy xấu hổ, mà đồng thời cũng thấy nhẹ nhõm (mừng) rất nhiều. Đúng là lúc đối mặt với khoảnh khắc kết thúc thì khó khăn thật đấy, nhưng có những điều, vào một thời điểm nhất định, sự kết thúc là đúng đắn và tốt đẹp. Nhỉ!!
Sau này mình sẽ can đảm để có thể ra quyết định dứt khoát và mạnh mẽ đối mặt với sự kết thúc hơn!! ![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Nhân tiện thì, quay lại bữa hôm gặp anh Linh Rab, thì buổi đó còn có anh Nho, anh Vũ và chị Siêu nữa đó! ![]()
Dạo này cuối tuần mình hay cùng các anh chị đi cà phê trò chuyện và vẽ vời í! ![]()
Đây là hình anh Linh Rab kí hoạ mình!! ![]()
![]()
![]()
![]()
Rồi, đã viết ra được chút tâm sự bên trong!
Chuẩn bị đi ngủ thôi! ![]()
Để đăng nốt bức hình cầu vồng đôi hôm 13/5 mình chụp lúc ở công ty. ![]()
Sự xinh đẹp này cần được lưu giữ!!! ![]()
![]()




