Kể chút chuyện tháng 4 | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Yo! Mình đây! バイバイおやすみ Lâu rồi mới viết! Một phần là vì có quá nhiều điều xảy ra và mọi thứ cứ liên tục thay đổi, kể cả cảm xúc và suy nghĩ của mình luôn. Mình viết chưa xong, lưu vào bản nháp để hôm sau định viết tiếp, nhưng hôm sau thì đã không còn cảm thấy như hôm qua nữa, cách nhìn nhận sự việc đã đổi khác, thế là xoá đi và chẳng có bài viết nào được đăng lên. Nên để mà kể ra theo thứ tự thời gian lại không phù hợp bằng việc chia thành từng chủ đề. Mà buồn cười nữa là nếu càng xảy ra nhiều sự kiện thì mình càng ít viết, tại đó thường là lúc mình kết nối với mọi người nhiều nhất, nên mình chọn trò chuyện với những người xung quanh hơn là ngồi viết ấy. Nên, cũng coi như là điều tốt đi! チョキほんわかチョキ

 

Tháng 4 đã kết thúc rồi! Và tháng 5 đã đi qua một tuần. Như đã viết ở trên, thật không phù hợp để kể lại mọi chuyện theo trình tự thời gian, nên mình sẽ chia thành các mục sau vậy:

 

ぽってり苺 Công việc - Tài chính

ぽってり苺 Chuyện nhà trọ

ぽってり苺Những người bạn

ぽってり苺 Cảm giác cô đơn

 

Tạm thế cái đã!

(Có nhiều điều nho nhỏ khác muốn viết nhưng mà để dịp khác vậy.)

.

.

.

 

CÔNG VIỆC - TÀI CHÍNH

 

- TREE -

Hihihihiiiiiiiiiii =)))))))) Mình đã hoàn thành một tháng làm việc tại Tree và trộm vía là mọi chuyện vẫn ổn. Thực sự là khoảng thời gian đầu, cũng như lúc mới vào Sine, mình stress kinh khủng, mỗi ngày cầm bút vẽ là thêm một ngày đối mặt với sự yếu kém của bản thân. Tất nhiên mình biết đó là cảm xúc mà tâm trí mình tạo ra và nó ở mức độ cũng như cường độ nặng nề hơn so với nhiều người khác, vì thực tế mình thậm chí không bị chê trách mà còn được chính anh Kei khen là có tiến bộ. Nhưng cảm giác "mình thật yếu kém" cứ trồi lên vậy đấy. Được cái là mình đã biết cách để quan sát cảm xúc thay vì phán xét, đè nén nó như trước nên giờ mình hiểu rằng, có thế nào thì mình cũng chưa bỏ cuộc đâu, làm tiếp thôi! OKおやすみ

 

Và, OH MY GODDDDDDD! Lần trước khi anh Kei nói nếu mình chuyển qua Tree thì mức lương của mình sẽ giảm so với khi ở bên Sine vì qua đây mình trở thành thực tập, cần training nhiều. Nhưng vừa rồi anh Minh ("tổng phụ trách" của công ty) đã gửi cho mình bảng lương và lương mình không hề giảm!!!!!!!!! Anh Minh có nói thế này này!!

 

 

大泣き飛び出すハート RẤT TUYỆT VỜI LUÔN Ạ!!!!!!

(Uiii cùng lúc này mình đang tự tạo một áp lực vô hình rằng mình phải cố gắng hơn nữa! Bình tĩnh Tea ơi!)

 

Nhân tiện khoe cái góc làm việc của mình phát!!!

 

 

Vì công ty chuyển sang làm game nên anh Kei yêu cầu mọi người đều phải chơi game, cụ thể là một game nông trại và Cookie Run Kingdom nên thỉnh thoảng có thể vừa làm vừa chơi game như vậy đấy! ぶー Mà thực ra ban đầu mình không ham chơi game lắm đâu, nhưng mà chơi một hồi thì phát hiện đồ decor trong game xinh xắn quá, tiền cũng dễ kiếm, thế nên sau một ngày miệt mài xây dựng và trang trí vương quốc, mình mê luôn! 笑い泣き

 

Đây là một góc trong vương quốc của mình!! ラブラブ

 

 

Nói chung thì sau một tháng làm việc thì mình thấy rất vui, và càng vui hơn nữa khi biết mình vẫn được nhận mức lương mà với mình hiện tại là tuyệt vời rồi. ウシシウシシウシシ Thật cảm ơn vô lượng nhân duyên đã đưa mình tới ngày hôm nay.

 

骨骨骨骨骨

 

Ngoài lề tí, hôm nay mình đi xem Dr.Strange in The Multiverse of Madness đấy. Trong phim có nhân vật America Chavez với năng lực du hành vũ trụ, và cô ấy luôn nói rằng mình không kiểm soát được năng lực này. Nhưng ở cuối phim, Dr.Strange nói rằng cô ấy nên tự tin vào chính mình vì thực ra mỗi lần cô ấy du hành, năng lực này luôn đưa cô ấy đến đúng nơi cần đến. Kiểu, mọi sự dù có vẻ là vô tình hay cố ý, là sai lầm hay phải lối thì cũng đều dẫn mình tới những thực tại phù hợp nhất với bản thân trong thời điểm đó ấy. ニコニコ Và bởi vậy mà, cái hiện tại mà mình đang có, là tập hợp những khoảnh khắc rất quý báu.

 

Mình không biết rằng mình có thể ngồi đây viết như vậy lúc này có phải do mình vẫn còn sướng quá không, nếu mình gặp những tình huống tệ hơn mà mình không thể xoay sở thì sao? Nhưng mà, mình tin rằng mình chính là người tạo ra thực tại và cũng là người cần có trách nhiệm với thực tại của mình. Nên, trong tầm khả năng, mình vẫn sẽ đối mặt và học cách chấp nhận những cảm xúc tích cực và tiêu cực, rồi chuyển hoá nó, rồi lại đi tiếp.

 

骨骨骨骨骨

 

-  SINE -

Hôm qua mình vừa biết được một từ mới là "permalancer" - chỉ những người làm tự do cho một công ty trong một khoảng thời gian, cũng kiểu giống như cộng tác viên. Mình nghĩ rằng, gọi mình là "permalancer" cho Sine sẽ đúng hơn là "freelancer", vì mình vẫn được nhận lương tháng cố định ở Sine nữa. Hí hí, thu nhập tăng lên ngoài mong đợi.

 

Hôm 4/5 anh Tú có mở một cuộc gặp mặt để mọi người trong Sine biết mặt nhau (tại hầu hết làm online, có mình với Phương là gặp và làm việc cạnh anh Tú mỗi ngày thôi). Mình đã thấy rất thoải mái khi ngay từ đầu anh Tú đã nói hộ mình với mọi người rằng mình bị ngại giao tiếp và có phần anti-social (có vẻ sai sai nhưng nó phù hợp lúc đó) nên mong mọi người hiểu cho. Nhờ thế mà mình cũng không cần phải cố gắng giao tiếp xã giao, cứ ngồi im vậy cũng không lo bị hỏi chuyện. Nghe có vẻ tội nghiệp nhờ :)))))), nhưng mà thực sự mình lại thấy thoải mái ấy!!! Kiểu việc này cho mình suy nghĩ rằng, ồ, đại ca của mình biết mình có tính cách như vậy đấy (cái tính mà không được xã hội ưa chuộng lắm), và đại ca hoàn toàn tôn trọng nó, cũng cho mọi người biết luôn để mọi người hiểu, để mình cứ được là chính mình, không phải gượng ép giao tiếp khi chưa thực sự thấy thoải mái ấy! Thực sự cảm ơn Tú đại ca nhiều lắm ấy!!!

 

Nhưng mà tạm đi qua chuyện làm quen, quay lại công việc, thì có một vấn đề khiến mình lo lắng chút chút. À không, nhiều lo lắng!

 

Tại vì, như mình luôn nói về việc mình khá yếu thể chất, nên khi kết thúc ngày làm việc ở Tree về tới nhà, mình thật chỉ muốn được nằm chơi cho đến lúc đi ngủ mà thôi. Mà mình nghĩ, cũng là tại mình ấy, mình tham quá, và hoặc là cũng chưa cố gắng hết mức. Mình hoàn toàn có thể sắp xếp thêm thời gian để làm việc cũng như ăn ngủ đúng giờ, nhưng mình lại chọn ì ra. Hoặc mình cũng có thể nói với anh Tú rằng mình không đi với Sine được nữa, anh Tú chắc chắn cũng sẽ hoan hỉ đi kiếm người mới, vậy mà mình đã nói sẽ làm tiếp, bởi vậy nên nếu như tới đây mình có kiệt sức vì công việc, thì ngay từ đầu đó cũng là lựa chọn của mình ấy. Giờ thì, Tea à, vì đã chọn nên hãy có trách nhiệm với lựa chọn của mày nhé, chỉ biết nói vậy thôi!

 

- CÔNG VIỆC FREELANCE KHÁC -

Hiện tại mình chỉ làm hai việc freelance khác vì đã theo từ trước khi vào Sine cũng như Tree là vẽ cho báo Ngôi Sao Nhỏ và minh hoạ một tựa sách cho Room to Read. Nếu như ở Tree, mình được vẽ với phong cách vẽ game (yêu cầu kỹ thuật cao), ở Sine thì luyện khả năng thiết kế và tư duy mảng, thì vẽ cho Room to Read mình được thử sức với việc minh hoạ sách tranh và khi vẽ báo thì mình được làm đúng cái mình thích nhất: Vẽ truyện tranh. Đều là vẽ nhưng tính chất có chút khác biệt và là những "vùng đất" mới lạ đối với mình. Nhưng như đã đề cập ở trên, mình sợ mình đang tham lam quá... おねだり Dẫu vậy, thực lòng mình vẫn muốn trải nghiệm tất cả.

 

Nên, thưa Vũ Trụ, con lại tiếp tục cầu xin năng lượng từ Người ạ! お願いお願いお願い

 

 

CHUYỆN NHÀ TRỌ

 

Thực sự, mình rất thích nơi ở hiện tại, chỉ là với gia đình thuê chung thì có nhiều cái lấn cấn quá, mà dính đến tiền bạc thì rất khó giải quyết nên tụi mình vẫn quyết định sẽ rời đi sớm nhất có thể. Nhưng mà lần này mình không chủ động tìm kiếm nhà trọ gì cả, chỉ có Joy và Hường là tích cực tìm kiếm và đi coi nhà (cái hôm mình nói về việc anh chị vòi thêm tiền, Hường đã rất vui vì không còn lý do gì để ở lại đây nữa! 笑い泣き). Mà mình ngán chuyển nhà vì ngoài việc tìm kiếm khó khăn, thì khi tìm được rồi còn có nhiều chi phí phải lo như tiền vận chuyển, tiền cọc nhà, tiền mua thêm thiết bị gia dụng, blah blah. Nhưng mà, đọc thần chú đi! "Rồi sẽ ổn cả thôi!"

 

Ha!!!!!

 

 

NHỮNG NGƯỜI BẠN + CẢM GIÁC CÔ ĐƠN

 

Vừa rồi mình đã được trải nghiệm cảm giác rung động thoáng qua, nói thật thì nó chỉ càng khiến nỗi cô đơn của mình bị xới tung lên thôi thay vì khiến mình cảm thấy muốn làm đẹp cho bản thân như những lần trước. Nhưng mà may mắn là trong lúc đó, mình có Joy, có Hường, có Natsumi ở bên nghe mình tâm sự và cùng mình quan sát, chia sẻ "diễn biến tâm trạng" này. Mình thực sự rất biết ơn luôn ấy, vì nếu để mình một mình ôm trọn cơn bão lòng, chắc mình sẽ khóc mất!

 

 

Mà ấy, có hôm mình nghe một trải bài, trong tụ bài mình chọn, chị Tarot Reader có nói một câu, đại loại là "bạn là người thiếu thốn tình thương, nên khi người ta làm một cái gì cho bạn khiến bạn cảm động chút thôi là bạn đổ người ta liền". Nó khá giống với hoàn cảnh của mình. Mình thấy chị ấy nói rất đúng, nhưng cùng lúc đó bên trong mình có một sự phản ứng dữ dội.

 

"Gì? Mình mà thiếu thốn tình thương á?"

 

"Gì cơ? Mình cảm nhận được tình thương từ gia đình, hiện giờ mình đã có thể nói chuyện thân thiết với mẹ và em mình rồi. Xung quanh mình còn có bao nhiêu là bạn. Mình thiếu tình thương chỗ nào?"

 

"Tại sao xung quanh nhiều người yêu thương, quý mến, và chính mình cũng biết họ yêu quý mình, mà đôi lúc vẫn thấy cô đơn?"

 

"Mình thực sự, thấy cô đơn..."

 

Đợt nghỉ lễ vừa rồi, Joy đi làm nhiều để lấy tiền thưởng lễ, Hường cũng về nhà họ hàng, mình ở nhà liền hai ngày lễ chính chỉ chơi game. Thực sự lúc đó trong lòng thấy rất lạnh lẽo, muốn có ai đó ở bên trò chuyện, cùng ăn cơm, cùng chơi game, thậm chí chỉ cần ngồi im cạnh nhau cũng được. Tối hôm 30/4, thành phố tổ chức bắn pháo hoa mừng ngày Giải phóng miền Nam, từ sân thượng có thể nhìn trọn vẹn cả hai điểm bắn, vậy mà chỉ có một mình mình thưởng thức. Pháo hoa rất đẹp, rất vui mắt, nhưng mình thì vẫn cứ là cô đơn.

 

 

Mình đem chuyện này kể với Joy. "Tại sao tớ lại vẫn thấy cô đơn khi ở bên đã luôn có các cậu?"

 

Joy đã nói về những người cậu ấy biết mà giống giống với mình, dù cho bây giờ xung quanh có rất nhiều bạn bè và gia đình cũng thân thiết hơn, nhưng điểm chung là hồi nhỏ đã có một tuổi thơ không nhận được đủ sự yêu thương từ cha mẹ. Lúc đó mình có chút suy nghĩ, rằng mình cũng đã từng có khoảng thời gian cho rằng mẹ không thương mình, tới khi qua năm 18 tuổi, vào Nam, ở xa mẹ, mình mới biết điều đó không đúng, mẹ luôn yêu mình, chỉ là cách thể hiện thì không phải lúc nào cũng là đúng đắn. Vậy vấn đề nằm ở chính mình mà nhỉ? Là mình tự chối bỏ sự yêu thương đó?

 

Nhưng mà quay lại chuyện về cách thể hiện yêu thương, mình vẫn cảm thấy có những yêu thương mang tên "roi vọt" thì cũng có những "roi vọt" đội lốt yêu thương, và mình có quyền chấp nhận hoặc chối bỏ những "yêu thương" kiểu đấy. Nên mình thấy rằng câu trả lời của Joy cho mình là hợp lý. Mình thiếu thốn yêu thương vì đứa trẻ nhỏ bên trong mình ngày xưa không cảm nhận được đủ yêu thương. Nên mình hiện tại mới còn đang trong quá trình chữa lành và học yêu thương đây!! Thương mình! うさぎのぬいぐるみ笑

 

Dù là hơi trễ rồi, nhưng mong Tháng 5 tiếp tục dịu dàng với mình. Còn có rất nhiều điều mình muốn viết ra, hẹn với chính mình trong một bài viết khác.

 

Cuối cùng, con xin được cảm ơn về tất cả! 笑笑笑