Viết chút cho khuây khỏa | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

 

Bây giờ là gần 12h đêm rồi, tới lúc mình viết xong chắc cũng sang ngày chủ nhật luôn. Hôm nay mình đã ngủ gần như cả ngày luôn ấy, chỉ thức dậy vào buổi trưa vì Khoa sang nhà mình để làm vệ sinh laptop cho mình thôi. Nếu không có việc gấp, mình muốn dành trọn vẹn ngày thứ bảy hàng tuần làm ngày nghỉ ngơi cho bản thân, không làm bất cứ việc gì cả. (Mặc dù Joy đề xuất rằng mình nên nghỉ vào ngày chủ nhật để thứ hai có thể đi làm trong tâm trạng tốt nhất nhưng mà tối thứ sáu là mình bắt đầu "xõa" rồi nên không có động lực hay sức lực để làm gì hết vào thứ bảy... 

 

Uây... Đầu mình bắt đầu nghĩ về những điều mình đã "quên" thực hiện từ khi đi làm ở công ty đến giờ (mà chính xác là từ sau Tết cơ). Mình chưa viết thư cho chị Thư, chị Diệp hay cô Tiana, gần đây cũng không viết trang buổi sáng dù 9h30 mình mới vào làm. Nói chung không thường xuyên viết lách nữa, vẽ truyện tranh ngắn cũng không luôn, và càng không mấy mày mò làm đồ thủ công cũng như chăm sóc cây cối như trước. Thay vào đó mình nói chuyện và gặp gỡ bạn bè nhiều hơn. Thế là tốt hay xấu nhỉ? Mình thấy có chút hổ thẹn với bản thân khi không thực hiện được những việc vốn đã từng/định làm ấy. Ừ, lúc nào mình cũng sẽ có chút tiếc nuối trước những sự thay đổi kiểu vậy đấy! Nhưng mà đồng thời, mình nghĩ với lịch sinh hoạt và làm việc của mình hiện tại thì việc bớt đi thời gian cho hoạt động cá nhân như vậy là hợp lý. Nên đúng là, sự thay đổi này tốt hay xấu thế nào không quan trọng, nó đơn giản là phù hợp với hoàn cảnh hiện tại thôi. Nhỉ?

 

(Ôi Tea ơi mày cứ toàn tự nêu vấn đề, tự trách rồi tự an ủi ấy nhờ...! )

 

Dạo này ấy, mình đi làm được một bạn ở công ty chở đi. Với một đứa nhà đã xa công ty lại lười lái xe như mình thì đây là một may mắn lớn lớn lớn lớn luôn!!  Thỉnh thoảng khi tan làm bạn ấy cũng đồng ý chở mình chạy vòng vòng cho thỏa "đam mê lượn lờ" của mình nữa nên đúng là hết sảy !! Mà thực ra nhà bạn ấy cũng không phải quá gần nhà mình, chỉ là có chút tiện đường ngang qua, nên mình thấy vui và biết ơn lắm lắm khi bạn ấy đồng ý chở mình đi làm chung. 

 

Nhưng mà ấy, có lẽ là chuyện đi chung này sẽ không kéo dài lâu nữa đâu. Bởi vì mình và các bạn cùng phòng đang muốn chuyển chỗ ở. Không thể tiếp tục ở cùng anh Trung - chị Ngọc nữa rồi. Do vấn đề tiền nong ấy!  Chị Ngọc giờ không làm kinh doanh riêng như trước nữa từ sau đợt dịch, hiện chị cùng anh Trung ở nhà buôn bán xe máy cũ, Mon chuẩn bị vào lớp một và Kun cũng đi mẫu giáo trở lại. Như anh chị kể thì hàng tháng anh chị phải chi rất nhiều tiền. Việc đó tụi mình có thể hiểu, nên ban đầu cũng đã đồng ý ba đứa mình sẽ trả 65% tiền nhà (bao gồm điện, nước, internet), còn anh chị chỉ phải đóng 35% thôi. Vậy mà vừa rồi anh Trung vẫn gửi hóa đơn muốn tụi mình đóng lên thành 75% tiền nhà!!!!  Tụi mình đã xuống nói chuyện với anh chị ngay khi đó nhưng không đi đến kết quả, anh chị nói rằng việc phải đóng 35% vẫn là quá cao đối với gia đình anh chị hiện tại nên mong tụi mình có thể cùng anh chị gánh thêm phần nào, còn kể chuyện vừa phải chạy tiền cho Mon vào được trường tốt như thế nào và ti tỉ những chuyện ngốn tiền khác nữa. Lúc đó mình đã không dám nói gì thêm vì sợ sẽ buột miệng ra những câu gây tổn thương, nhưng mình, hay cả Joy và Hường đều cảm thấy chuyện chi tiêu, chuyện nuôi con của anh chị không nằm trong phận sự và nghĩa vụ của tụi mình. Điều mà tụi mình quan tâm là anh chị đang quá bất công trong việc yêu cầu tụi mình đóng thêm tiền khi diện tích sử dụng nhà và các thiết bị điện của tụi mình vốn không nhiều như gia đình anh chị. 不満

 

 Thực sự mình không muốn phải chuyển nhà một chút nào, THỰC SỰ LUÔN!!!!!!!!!  Vì chuyển nhà rất mệt, còn tốn tiền nữa. Mình vốn cũng rất quý mến anh chị. Mấy nay mình đã thử nghĩ, nếu như thu nhập của mình và các bạn cao hơn gấp nhiều lần hiện tại, thì tụi mình sẽ đón nhận việc này ra sao, có đồng ý với mức tiền nhà 75% để hỗ trợ gia đình anh chị không? Nhưng mà quả nhiên, vì chưa "giàu" đến mức đó nên cũng chỉ có thể suy nghĩ bằng kinh nghiệm, mindset và cảm xúc hiện tại, kết quả vẫn là: "Không thể rồi, vì vấn đề không nằm ở số tiền mà là ở cảm giác bất công trong cách anh chị đối với tụi mình".

 

Ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư  ----------!!!!

 

"Nhà trọ cũng là nhà." - Đây là câu mà chị Châu nói với mình hồi mình còn ở làng đại học. Mình rất tâm đắc với câu nói đó nên dù chuyển tới ở đâu thì mình cũng đều chăm chút và yêu quý nơi ở của mình. Bởi vậy mà mỗi lần nếu phải chuyển nhà đều cảm thấy ít nhiều tiếc nuối. 

 

 

TRỜI ƠI NÓI ĐẾN CHUYỆN NÀY THẤY THẬT KHÔNG THOẢI MÁI CHÚT NÀO!

MÌNH CẦN AI ĐÓ AN ỦI!!!

 

*Tự mình vỗ vai*

泣くうさぎおいで泣くうさぎ

 

Thôi, chuyển chủ đề!

 

Mà thực ra cũng hơi buồn ngủ rồi. Lâu lâu ngồi viết ra được thấy thật thoải mái làm sao, mà thoải mái quá thì lại buồn ngủ (chắc lúc ăn no xong bị buồn ngủ cũng là do mình thấy viên mãn?! ). Nên mình viết nhanh một số điều muốn kể đây!

 

●● Dạo này mình bị dị ứng. Khó hiểu lắm! Đột nhiên cảm thấy ngứa, một lúc sau thì vết ngứa lan ra thành một mảng, xuất hiện chủ yếu ở tay và chân. Ban đầu mình nghi bị nhiễm sán (真顔ネガティブショックえーん) nhưng xem biểu hiện có vẻ không phải. Mẹ mình nói đến giờ thứ duy nhất mình bị dị ứng là sơn, mà văn phòng mới của công ty cũng mới sơn sửa. Vấn đề là mình chỉ bị nổi mề đay khi ở nhà, nên chắc hôm nào phải sắp xếp đi khám thôi. 絶望

 

●● À mà ừ, văn phòng mới ổn rồi. Mình ngồi một mình một góc nên cũng có chút buồn chán, nhưng bù lại thì độ tập trung làm việc cao hơn nên thấy cũng ok lắm. Có thể đeo tai nghe và vừa vẽ vừa feel theo điệu nhạc. Nói chung 10 điểm! Không có nhu cầu đổi chỗ.  Mình cũng đang lựa đồ để đặt lên bàn làm việc, từng chút từng chút một xây dựng góc làm việc như ý.

 

Hôm bữa mình nhắm được một miếng lót chuột lớn cưng lắm kìa, bèn đặt ngay lập tức. Mà tới lúc tan làm mình quay ra sau thì thấy trên bàn anh Hoàng là miếng lót chuột y chang luôn! Đúng là cùng gu! Nhưng mà để tránh đụng hàng, mình đã hủy đơn gấp!  Dù sao lót chuột cũng chỉ để phù phiếm mà thôi chứ không thực sự cần thiết lắm.

 

●● Trời gần sáng rồi. Ban nãy mình ngó ra ban công, một đốm sáng, rồi hai, ba, bốn. Cùng với mặt trăng, thì đây là lần đầu tiên mình quan sát được cả năm hành tinh cùng lúc đấy!  Thấy kỳ diệu quá!!

 

 

●● À thôi, ngủ đây! Mình cứ vừa viết vừa chơi thành ra tới sáng luôn!!!!!!! 魂が抜ける