Ngoài trời mưa rồi. Mình đang ngồi trong một cửa hàng tiện lợi. Buồn ngủ thiệt chớ!! 

Hôm nay mình đã đi xem Thor: Love and Thunder. Một mình, như mọi khi. Và mình thực sự thích việc đi xem phim một mình này!
Về phim thì... Mình nghĩ là nó chưa thực sực khiến mình thấy mãn nhãn lắm, chưa quá cao trào, cũng không đánh bật được tình yêu của Thor với Jane (với mình, những đoạn cây búa mới của Thor "ghen" còn để lại nhiều ấn tượng hơn các phân cảnh tình cảm của đôi nam nữ chính cơ!!!
). Phân đoạn đám trẻ con cùng xông lên trông giống như phiên bản nhí của trận đánh ở cuối End Game vậy, và vì thế nó vừa khiến mình thấy thích thú, cũng vừa thấy có chút nhàm chán vì đã quen thuộc. Nhưng dù sao, với mình thì thông điệp và ý nghĩa mà phim muốn truyền tải cũng rất đáng quý ấy chứ!
"Ngươi không tìm kiếm sự báo thù."
"Vậy ta tìm kiếm điều gì chứ?"
"Tìm kiếm tình yêu."
Mình thấy tâm đắc đoạn hội thoại đó vì mình có thể cảm được.
Mình nghĩ rằng, tình yêu (yêu và được yêu), hay chính là cảm giác hạnh phúc, có lẽ là mong ước của tất cả mọi người, dù rằng đôi khi nó có thể bị che đậy bởi nỗi sợ, nỗi cô đơn hay cơn giận - hoặc nặng nề hơn - hận thù. Mình cũng nghĩ rằng, trên đời này, tình yêu tồn tại ở nhiều dạng thức: Tình yêu giữa người với người, với gia đình, với công việc, với thiên nhiên, với chính bản thân. Thậm chí, nếu nhìn theo một cách khác, có thể thấy rằng, một bông hoa có thể kết thành trái ngọt cũng là biểu hiện của tình yêu và sự hòa hợp.
Ơ nhưng mà kể ra ấy, thì hầu hết khi nhắc đến tình yêu, điều người ta sẽ nghĩ tới đầu tiên là tình yêu kiểu lãng mạn và đầy ham mê (hấp dẫn về cả hai mặt thể xác lẫn linh hồn) nhỉ? Còn những dạng tình cảm khác sẽ được đặt lại tên hoặc thêm danh từ để phân biệt với tình yêu. Ví dụ như "tình mẫu tử, tình cảm anh em, tình yêu với hội họa,..."
Mình tự hỏi, tại sao "tình yêu" kiểu lãng mạn ấy lại khiến nhiều người khát khao như vậy? Kể cả mình cũng không ngoại lệ. Mình mong muốn được ai đó để yêu thương và cũng sẽ yêu thương mình vô điều kiện như mẹ, nhưng không phải mẹ, mà là người sẽ mang danh xưng "bạn đời của mình" trong tương lai.
Tại sao mình lại cần điều đó khi vốn dĩ mình đã nhận được kiểu yêu thương vô điều kiện ấy?
Bởi tình yêu lãng mạn có thể đi kèm với tình dục - điều mà ít mối quan hệ khác có được? Bởi vì bạn đời sẽ có khả năng đồng hành cùng mình lâu dài và bền chắc hơn những mối quan hệ khác? Bởi vì trong mắt của người bạn đời, mình có thể là số một, được ưu tiên nhất, được chiều chuộng nhất, trong khi các mối quan hệ khác thì không? Bởi vì, con người được lập trình như thế, vì mục tiêu thúc đẩy sản sinh ra thế hệ sau???
Aaaa... Mình chợt nhớ tới một video trên TED cũng bàn luận về việc tại sao chúng ta yêu, nhưng mình đã không xem kỹ về nó. Hầy... Dù tò mò, mình lại không muốn tìm xem lại lắm. =)))))
Không nói trên góc độ của cả nhân loại nữa. Cá nhân mình thôi thì ấy, mình khao khát tình yêu vì hiện tại mình đang cảm thấy thiếu. Thiếu cảm giác an toàn, ấm áp, hạnh phúc, tự tin, mạnh mẽ, hãnh diện mà mình nghĩ nó sẽ đến khi có được một người đặc biệt quan tâm và chăm sóc. Mình luôn nghe lời nhắc về việc bản thân mình thôi đã có đầy đủ sự yêu thương và trọn vẹn. Nhưng thật khó cho mình lúc này để có thể hoàn toàn cảm thấy được như thế. Bởi vì cảm giác cô đơn rất dễ xâm chiếm những khi mình một mình, nên mình sẽ khao khát một người có khả năng xua chúng đi hộ mình, mình không đủ tự tin rằng bản thân mình có thể làm được điều đó. Rõ ràng mình yêu bản thân mình, vậy mà lại cảm thấy không đủ. Chẳng hiểu sao nữa!!! 
Nhưng... Ít nhất thì, điều mà mình biết, là cảm giác và suy nghĩ này sẽ không kéo dài mãi. Rồi có thể khoảnh khắc mình tự thấy trọn vẹn bên trong cũng sẽ đến vào một ngày nào đó thôi! 
