Bây giờ là 07:04 sáng ngày 16/06/2021 (thứ Tư) và Tép vẫn còn đang nằm ngủ cạnh mình.
Bình thường, ngủ dậy mình sẽ viết các trang buổi sáng nhưng hôm nay thì mình đặc biệt muốn viết blog luôn. Hôm qua mình đi ngủ trễ, nhưng vì Joy dậy đi làm nên ý thức mình dậy theo. Nói là ý thức của mình bởi vì rõ ràng cơ thể mình muốn ngủ và cảm thấy rất bực bội vì buồn ngủ vậy mà phải nghe tiếng báo thức siêu to khổng lồ của Joy, thế nhưng cậu ấy thì cứ ngủ ngon lành còn mình thì bị đánh thức và là người gọi cậu ấy dậy!!!!! (Thiếu ngủ, buồn ngủ dẫn đến cau có!) Mà cũng chả trách được! Đang mùa giải Euro mà! Theo như Joy thì các trận hay đều chiếu lúc 2 giờ sáng theo giờ Việt Nam!!! Mình còn thức xem cùng cậu ấy nữa (nhưng mình dễ tỉnh hơn)!
Nói chung, sau khi cậu ấy đi làm thì mình đã cố ngủ lại cơ mà lúc này ý thức của mình tràn ngập bao nhiêu là điều!!!!!!!!!!!!! Các hình ảnh và suy nghĩ giống như đang mở cuộc đại diễu hành trong vùng không gian tâm thức của mình vậy! KHÔNG. THỂ. NGỦ. LẠI. ĐƯỢC!!! Thậm chí ban nãy mình còn tưởng tượng mình đang ngồi viết và xả hết suy nghĩ ra, và điều đó càng làm mình muốn đặt bút, à, đặt ngón tay viết blog hơn!!!!!! Thôi... Coi như đây là trang buổi sáng phiên bản điện tử! "E-morning pages"...
Bây giờ lỗ tai trái mình đau quá! Không phải phía màng nhĩ mà chỉ là phần xương sụn ở ống tai thôi. Hôm qua mình bị nhức đầu nên đã day thái dương, có thể vì thế mà nó ảnh hưởng tới vùng lân cận như tai. Xin lỗi cơ thể nhé! Là mình chăm sóc bạn không cẩn thận rồi!
Hôm qua mình được đi làm lại rồi, mừng ghê! Đi làm ở KISS vui thật! Thế mà ban đầu khi nhận được tin nhắn báo tuần này sẽ đi làm trở lại, chẳng hiểu sao mình lại thấy uể oải, đang ở nhà miết mà... Nhưng mà đi rồi thì thấy hạnh phúc khi được gặp mọi người. Còn được chị Ngọc bao trà sữa nữa!
Mà hôm qua cũng là buổi họp team luôn, để review sau hai tuần thử việc của tụi mình, mặc dù thiếu hai người là Tâm và Hân do kẹt lịch thì có mình, Đài và Thủy. Chị Ngọc nói qua quan sát đã thấy ưu điểm, nhược điểm của mỗi người, nên là chị nhận xét từng cá nhân luôn. Thế nhưng mà, trên mặt bằng công việc chung, chị dễ dàng nói ra các tố chất tốt của Đài và Thủy, tới mình thì chị nói ngay nhược điểm: "Tea không có nhận thức về thời gian" và "Tea là người không khéo tay nhất trong tất cả". Còn ưu điểm của mình trong mắt chị Ngọc là "em mạnh về ý tưởng, kiểu đầu óc hơi khùng khùng ấy, nghĩ ra nhiều cái lạ, chị sẽ train em làm thiết kế sản phẩm cùng chị."
Thề! Mình thấy phục chị Ngọc thật sự ấy!!! Nói là hai tuần thử việc, nhưng thực ra không phải ngày nào mình cũng có lịch làm hay ngồi làm cạnh chị Ngọc, vậy mà chị có thể nhìn ra được điểm yếu của mình như vậy thì một là chị thực sự giỏi quan sát và hai là nhược điểm đó của mình nó rõ ràng và hiển nhiên lắm luôn! Tóm lại chị nhận xét đúng thật ấy! Chính mình vốn cũng biết mình không cảm giác tốt được thời gian nhanh chậm ra sao, nên lúc vẽ mới hay bị trễ deadline đấy (thật xấu hổ khi kể ra), ban đầu là mình cho rằng mình không biết lượng sức, thực ra, chính là không biết cân đo đong đếm thời gian. Mình cũng dễ quên ngày tháng và thường lẫn lộn thời điểm trong ngày, có lẽ do giờ sinh hoạt lúc nào cũng lộn tùng phèo hết cả, thức khuya ngủ trễ chẳng hạn này, nên đồng hồ sinh học mình kiểu "tao đình công". Bởi vậy, ngay cả viết blog mình cũng ghi cả giờ cả phút vào, mình muốn luyện tập hình dung và ghi nhớ được thời gian, với cả gần đây mình cũng chịu lên kế hoạch và tự đặt deadline cho bản thân rồi.
(Úi 8 giờ rồi. Mình chuẩn bị đi làm đây. Khi có thời gian mình sẽ viết tiếp!)
● ● ● ● ●
Uây, giờ mới có hứng viết tiếp. Lúc này là 09:20 ngày 20/06/2021 (chủ nhật).
Tiếp tục chuyện công việc, bởi vì mấy ngày qua mình đi làm suốt ấy, vừa có nhiều chuyện để kể, vừa có nhiều điều để chiêm nghiệm.
Ngay sau hôm họp team đó thì chị Ngọc đã bắt đầu cho mình THỰC HÀNH NGAY TRÊN FILE THIẾT KẾ CHO KHÁC HÀNG rồi!! Mà đã thế có phải khách hàng nhỏ đâu, là Channel Việt Nam đấy chứ!! Và đương nhiên là làm trên Adobe Illustrator - phần mềm mà mình muốn nắm bắt từ lâu nhưng mãi không thạo được như Photoshop bởi vì trước đây không có nhiều nhu cầu thực tế phải dùng tới AI! Và tất nhiên là, chị Ngọc chỉ dạy AI cho mình rồi!
Mình đang nghĩ, Vũ Trụ cho mình gặp chị Ngọc chính là để mình hiểu được cảm giác hạnh phúc khi không bị ràng buộc trong kỳ vọng, so sánh hay phán xét là như thế nào. Thực sự! Chị chỉ dạy mình từ việc sắp xếp workplace trên phần mềm, kẻ đường thẳng như nào, các phím tắt ra sao cho tới những thao tác phức tạp hơn cả. Trong file thiết kế yêu cầu làm gì, chị sẽ hướng dẫn mình các thao tác từ cơ bản nhất để ra được thành phẩm đó.
Kể cả nếu như mình vô tình quên một thao tác đơn giản, chị cũng sẵn sàng chỉ lại mà không một lời than trách, dù hai ngày qua chị thực sự rất bận. Hôm thứ sáu, buổi làm cuối trong tuần, chị hỏi mình:
"Sau hai ngày học AI giờ em thấy thế nào?"
Mình đã định nói là em thấy em bất tài vô dụng, bởi vì cả ngày mà chỉ làm được đúng sáu trên tổng số mười sáu trang brochure cho khách hàng, nhưng chị đã nói thêm:
"Chỉ mới hai ngày mà em có thể làm được chừng này, biết sử dụng công cụ, biết làm sao để vận dụng chúng, thấy sao?"
Lúc đó mình mới òa lên:
"Ôi em thấy vi diệu!"
A hu hu!! Suýt thì lại phán xét bản thân!! Xin lỗi chính mình! Mà đúng là trước đó mở AI lên mình có biết làm gì với nó đâu, các chức năng và phím tắt cũng không quá giống Ps nên mình không thể so sánh chúng với nhau và trách rằng mình thạo Ps như vậy mà không biết dùng AI. Và sau hai ngày thì mình đã nắm được phần nào việc mình có thể làm gì với nó. Chưa kể, trước đây mình luôn muốn học AI, nhưng ngại việc chi tiền cho các khóa học cực kỳ vì chỉ kéo dài khoảng tám buổi, học theo thứ tự từ cơ bản tới nâng cao, trong khi cách học của mình là phải vận dụng được vào thực tiễn rồi từ đó mới tự rút ra lý thuyết và ghi nhớ được. Hiện tại đang có này chẳng phải là điều ước của mình đang thành hiện thực sao? Mà mỗi ngày đi học việc thế này vẫn được tính lương, rõ ràng vừa đi học lại vừa có tiền. Chị Ngọc còn tính tới cả việc mình sẽ có cái để cho vào portfolio sau này nữa!!! Trời ơi chị ơiiiiiiii!
Thế là sau câu trên, mình nói thêm:
"Em sẽ tặng quà cho chị vào ngày 20 tháng 11!"
Chị Ngọc bật cười.
Lại nói chứ, nhiều lúc mình phải gọi chị Ngọc là "chị Ngọc multi-task" luôn ấy, công việc của chị quá nhiều luôn!! Vì quản lý team crafter nên bên cạnh việc tiếp nhận và phân việc để xử lý yêu cầu khách hàng, thì chị vẫn còn đang dạy việc cho nhóm tụi mình mà, những đứa chưa biết gì!
Đây là hình ảnh chị Ngọc chỉ các bạn làm khuôn may tạp dề và cách để may nó!
Mà dạy làm thủ công thôi thì không nói, đằng này còn dạy riêng mình làm phần mềm và cả hướng dẫn bạn nhân viên chăm sóc cửa hàng bên dưới cách giao nhận đơn hàng và làm việc trên Shopee nữa (trong khi việc xử lý đơn hàng online là nhiệm vụ của người khác, mà họ không đến văn phòng nên chị Ngọc thầu việc luôn)!!! Chưa kể, chị cũng phải lo phần con số như lượng hàng tồn kho, nguyên vật liệu và giá cả. Mình hiểu là với một quản lý thì nắm bắt tất cả những việc đó là chuyện đương nhiên, nhưng mà thấy chị có lúc phải gánh cả việc người khác mình cứ thấy sao ấy. Chị trả lời mình rằng, cuộc sống mà, bây giờ người ta không đến làm mà việc cần giải quyết thì chị phải làm thay thôi, vì nếu không thì sẽ chẳng có ai khác làm cả. Chị còn nói, train cho mình thạo phần mềm sớm được ngày nào thì chị đỡ cực ngày đó.
Mặc dù mình chưa đủ gắn bó và trách nhiệm để có thể sẵn sàng đem việc về nhà (kiểu, so sánh thì thấy "không làm thêm giờ" dễ hơn hẳn "yêu cầu cộng lương tăng ca" do mình đang học việc, nên để bảo toàn tâm lý yêu thích công việc thì ngay từ đầu không tự đẩy bản thân tới giới hạn thiệt thòi là tốt hơn cả Mình là loại đi làm vì niềm vui nhưng để giữ niềm vui thì phải có tiền và lợi ích hợp lý) nhưng mình cũng tự nhủ sẽ cố gắng. Khi tất cả mọi người đều nắm rõ nhiệm vụ của bản thân, studio có đủ kệ để xếp đồ khoa học hơn (dễ đếm và quản lý số lượng), mình nghĩ mọi thứ sẽ vào guồng và trơn tru hơn. Chứ giờ đúng kiểu vừa làm vừa xây dựng, cả nhân lực lẫn vật liệu, nên mới còn bề bộn như vậy.
Hơi ngoài lề tý, dạo này đi làm ấy, mình được ăn ngon lắm, bữa trưa chị Ngọc order để cả nhóm ăn chung, giá cả cũng phải chăng vì có mã giảm giá. "Triết lý" của chị Ngọc là: "Ăn ngon để có làm được việc, làm việc để được ăn ngon!" Chưa kể, buổi chiều sẽ được ăn xế với trà sữa hoặc như hôm thứ Năm thì một anh bạn của chị founder đang thử nghiệm loại bánh bao mới nên mang tới studio cho mọi người thử và nhận xét! Mà bánh này thì ngon và vỏ bánh rất giống loại ngày xưa mình yêu thích (bây giờ toàn bánh đông lạnh rồi đem hấp lại, vỏ bánh rất bột và không ngon). Hic, vui ghê í, lâu lắm mới được thưởng thức lại bánh bao đúng nghĩa!!!
Mà nói chứ, mình nhận ra thể chất của mình yếu thật ấy, dễ bị mất năng lượng nữa. Đi làm lại ba ngày mà mình xụi lơ dù làm việc trên máy tính là chủ yếu. Hôm nay là ngày chủ nhật, mình được ngủ đủ nên khỏe lại tý rồi. Nói chung là do thiếu ngủ ấy, mà mình thì chưa tập ngủ sớm được. Tuần trước, chắc do trong mùa dâu, mình bị thiếu máu nên đâm ra thèm ăn, lúc nào cũng thấy đói, sang đến tuần này thì đi làm hơi mệt nên mình lại chẳng ăn mấy, cộng với thiếu ngủ nữa! May có hai hôm Joy đón mình từ chỗ làm về xong chở mình đi vòng vòng để mình thoải mái hơn, với cả cậu ấy còn giúp xoa bóp cơ vai của mình nữa, làm việc với máy tính là vai gáy mình lại đau như kim chọc ấy. Mình sẽ nghiêm túc để cải thiện lịch sinh hoạt của mình với vận động nhiều hơn, không thể phiền Joy mãi được. Cơ mà vẫn ước gì có anh người yêu ấm áp, chăm sóc bữa ăn và giấc ngủ cho mình nhỉ, buổi tối sẽ đọc sách cho mình nghe (khỏi phải nghe audio book)! =))))))))))) Hình như hầu hết con gái đều mong được người yêu chăm sóc nên mong muốn của mình không phải là quá đáng đâu nhỉ! =)))))))))))))))
Xong rồi!
Chuyển chủ đề!!
Hôm nay lại là một ngày đẹp trời như thế này đây!!!
Mà, mình mới tìm được một người bạn để viết thư tay ở Việt Namrồi ấy. Tụi mình chưa biết nhiều về nhau, chỉ là có kết bạn trên facebook, từ bao giờ ấy, và cũng ít tương tác, chỉ biết là cả hai đều thích viết thư, nên phù hợp để trao đổi qua thư. Nhưng mà ban đầu mình tưởng bạn ấy là nữ cho nên mới mạnh dạn đề xuất. Tới khi nhận được thông tin địa chỉ của bạn ấy thì mới nhận ra bạn ấy là nam, ngại dã man!!! Dù vậy mình cũng vẫn mong thư từ bạn ấy. MÌNH THỰC SỰ MUỐN DUY TRÌ VIỆC NÀY! Như mình từng nói, mình không phải là đứa hoài cổ hoàn toàn, chỉ là mình thấy việc viết thư tay thật đẹp và ý nghĩa nên mình muốn lưu giữ và duy trì việc này. Dù ở Việt Nam thì cũng hơi bị lo về việc thất lạc thư!
Chuyện khác, mình nhận được bộ truyện BÓNG của anh Thanh Vũ rồi nè!! Chưa có thời gian để đọc nữa.
Và mình đang đợi tiếp cuốn Mùa Hè Bất Tận của chị Lâm Hoàng Trúc! Năm nay còn có bộ Xanh Nửa Đêm của chị Zen nữa. Toàn những cuốn truyện tâm huyết, chỉn chu cả về nét vẽ và chắc chắn lẫn nội dung nữa. Năm nay thực là một năm giàu có của nền truyện tranh nước nhà!
Mình viết đến đây thôi, đang nắng, tranh thủ làm pin cài để mai đem qua cho chị Nhi lựa mới được. Hôm nay mình có nhiều việc phải làm đấy!
Hôm nay trời mát mẻ, không nắng cũng chưa mưa, mình muốn đi chơi, thế là Joy đưa mình đi chơi. Tất nhiên vì còn đang giãn cách xã hội nên tụi mình chỉ đi vòng vòng ngắm phố phường thôi chứ không định ghé bất cứ đâu cả.
Nhưng nói thế chứ, tới lúc đi qua khu Chợ Lớn là lòng mình nhảy rộn hết cả lên. Chỗ này trông vừa cổ kính vừa xinh đẹp vì có những tòa chung cư cũ, khu chợ xưa và đặc biệt nhiều cây cối. Bao nhiêu là cảnh đẹp luôn!!!! Mà tại vì mình vẫn còn ám ảnh vụ bị giựt mất điện thoại hồi năm ngoái nên chẳng dám rút máy ra vô tư chụp đâu. Cơ mà lúc tụi mình rẽ ngang qua dãy bán phụ liệu xây dựng thì mình để ý thấy một tiệm có mấy cái khay gỗ đựng đinh vít bằng gỗ rõ là xinhhhhhhhhhhhhhhhhhh í, thế là mình tấp vào mua lấy cái bay giá 15.000 Đồng (để làm vườn) và xin chụp ảnh.
Xinh thật sự!! Thề!!!!! Mình cũng muốn có mấy cái khay gỗ như thế này!! Chắc mấy người bán hàng cũng không hề biết cửa hàng vật liệu của họ lại xinh đẹp thế đâu nhỉ! Ôi mình muốn hét thật to lên là CỬA HÀNG XINH QUÁ ghê!!! Aaaaaa CỬA HÀNG XINH QUÁ!!!!!
Còn đây là chiếc bay mua ở cửa hàng đó. Kỷ niệm chợ Kim Biên!!
Điều thứ hai trong khu chợ thu hút mình nữa là chiếc xe đẩy của người khắc dấu. Ngày trước mình xem kênh youtube của một chị du học ở Nhật nói về việc chị ấy đi làm con dấu cá nhân như thế nào, mình đã cảm thấy rất thích thú và muốn có một con dấu riêng cho bản thân, cơ mà mấy chỗ khắc dấu theo yêu cầu hầu hết lại là con dấu nhựa nên mình không khoái lắm. Cũng có lần mình thấy một nơi quảng cáo dịch vụ làm con dấu bằng đá và gỗ trông xịn xò phết, thế nhưng mình lại không cảm thấy hứng thú lắm. Cho đến hôm nay khi nhìn thấy chiếc xe khắc dấu này!!
Cảm giác xưa cũ và mộc mạc thu hút mình ngay lập tức. Và, hãy nhìn những chiếc dấu mộc được trạm khắc tinh xảo này đi!!!!!!!! ĐẸP!!!!
Cuốn sổ có các mẫu dấu của chú khắc dấu này!! Chẳng hiểu sao chỉ bằng những dấu in thử thế này mà mình lại thấy đẹp và ngầu vô cùng nữa!! Mê quá đi mất thôi!!
Hôm nào mình phải dồn hết công lực tạo ra một cái mẫu dấu cá nhân thật đẹp, thật độc nhất để mang ra cho chú khắc mới được. Hình như là khắc bằng máy thôi, kể cả thế, trái tim mình cũng đã chọn chỗ này rồi!
À ở bên Quận 5 mình còn thấy có dãy nhà như này này, tầng thấp và ban công xinhhh!
Mình không biết kiến trúc bên trong nhà thì như nào, liệu có bị tối và hẹp quá không, nhưng những căn nhà nhỏ nhắn và có ban công thế này luôn hấp dẫn mình! Với cả, nguyên dãy phố này mấy nhà đều chung một kiểu dáng, rồi mỗi nhà lại sơn một màu, nếu không cũ quá thì thực sự mình nghĩ khu này không khác gì trong anime luôn ấy!!!!! Quận 5 thật là có nhiều điều xinhhhhhhhhhh đẹppppppp quá đi mất thôi!!!
Mà hôm nay tụi mình đang lái xe vòng vòng quanh chợ thì ngang qua ngay một chốt đang kéo dây chuẩn bị phong tỏa nguyên đoạn đường, dân xung quanh trông hoang mang hết cả lên luôn. Không biết người dân ở đó có được thông báo trước không nhỉ? Thôi, hy vọng tình hình dịch bệnh sẽ lui đi để không còn phải thấy cảnh phong tỏa như vậy nữa!
Mà ấy, giờ đang là mùa vải chín đấy nhỉ!!! Đi đường gặp nhiều xe bán vải lắm luôn!! Cơ mà giá cũng khá đắt, khoảng 40.000~55.000 Đồng/kg. Mặc dù mình nghĩ giá này là rất nên vì nông sản mà rẻ quá thì tội người bán, cơ mà những ký ức trước kia của mình với loại trái cây này khiến mình vẫn còn cảm giác với giá như vậy là hơi bị cao. Khi mình còn ở ngoài Bắc thì lúc nào quanh nhà cũng đầy cây vải cả, nếu có phải đi mua thì giá cũng rẻ bèo luôn, cả mùa hè ăn vải với nhãn tới nổi cả mụn!! Mình cứ nghĩ cả miền Tây cũng trồng được vải cơ, nên thoạt đầu khi nghe một chùm vải có thể có giá hơn trăm nghìn, mình thấy vô lý. Giờ hỏi Joy mới biết trong Nam vốn không trồng vải, này đều là vận chuyển từ ngoài Bắc vào, nên giá mới vậy. Ối thế là, đã không có cây sấu rồi còn không có cây vải luôn!!!!!!!!!!!!!!!! Nhưng bù lại thì có bơ, sầu riêng và chôm chôm!!!!
Vậy là, trước việc lựa chọn giữa những loại trái cây mùa hè này, thì hôm nay hai đứa mình chọn...
CHÔM CHÔM!!!!
Để hôm khác mua vải sau! =)))))))
Một chuyện nữa mình muốn kể là tối hôm qua họp TAW, mình đã nêu vấn đề mình đang gặp phải từ lâu, chuyện tự ti năng lực trong việc vẽ ấy, và được các chị cùng đặt câu hỏi, đưa ra góc nhìn mới. Mình nói mình muốn hiểu sự tự ti của mình, hiểu rồi thì ắt sẽ có cách giải quyết, hoặc chí ít là chung sống hòa thuận với nó. Nhưng kết quả đạt được còn hơn cả mong đợi, sau rất nhiều câu hỏi với sự kiên nhẫn của chị Thư, chị Diệp và sự chia sẻ của chị Phương, mình được gỡ rối và nhìn nhận rõ ràng sự việc hơn cả. Thì ra sự phán xét vẫn luôn trói chặt trong tư tưởng của mình, thì ra nỗi sợ làm mù loà con mắt nơi trái tim, thì ra những chuyện tưởng chừng không ghê gớm nhưng nếu nó cứ lặp đi lặp lại thì sẽ dần thấm sâu vào tiềm thức, và việc hiểu không thấu đáo vấn đề sẽ dẫn đến những mong muốn và hướng giải quyết đúng trọng tâm. Tới lúc chị Diệp hỏi:
"Bây giờ em mong muốn điều gì? Điều gì mà em nghĩ nếu có thì sẽ không làm em tự ti nữa?"
Mình trả lời:
"Em nghĩ là em muốn mình có đủ kiến thức chuyên môn để khi vẽ ra một bức tranh thì sẽ không bị ai đó trong ngành thấy rằng bố cục, màu sắc nó có vấn đề."
Xong chị Thư hỏi:
"Vậy em có nghĩ những bức tranh có chuyên môn, tính toán thì sẽ đẹp không?"
Và khi mình đang trả lời cho câu hỏi đó, rằng "em nghĩ nó vẫn đẹp, nhưng nếu tính toán quá thì sẽ thiếu mất cảm xúc, và thế thì em lại không thấy đẹp nữa", đến đấy thì có một luồng cảm xúc từ dưới đẩy ngược lên trong mình khiến mình vỡ òa!
Ôi đúng rồi! Dù bản thân chưa từng bị khách hàng chê nét vẽ, thế nhưng khi nghe người khác nhận xét và chê tranh của các họa sĩ mà mình vốn thấy họ vẽ đẹp thì, thay vì phản biện, mình lại nghĩ rằng là do mình không đủ chuyên môn để nhìn ra lỗi sai, nhìn ra sự không đẹp trong tác phẩm ấy. Rồi mình lấy những nhận xét bên ngoài ấy làm ý kiến trói buộc chính mình, vì mình sợ một ngày kia mình cũng sẽ bị master nào đó nhận xét là vẽ không tốt vì thiếu kỹ thuật hội họa. Là mình tự dọa mình, tự làm mình bế tắc và tự ti. Mình không tin tưởng vào con mắt và con tim của chính mình. Nhưng nhờ những câu hỏi của các chị, mình hiểu, thực ra là nhớ lại, điều khiến cá nhân mình thích nhất và thấy một bức tranh đẹp nào có phải là do kỹ thuật xịn xò được áp dụng trong đó đâu, mà chính là cảm xúc!! Cảm xúc người vẽ truyền vào, cảm xúc toát ra từ tranh, cảm xúc mình bắt sóng được! Đó mới là cái mình cần, mình muốn, mình khao khát, chứ không phải kỹ thuật!! Dù kỹ thuật chuyên môn rất quan trọng, nhưng nó đối với mình không phải là tất cả, nghệ thuật là xuất phát từ trái tim và dành cho trái tim. Khi mình thấy một bức tranh đẹp, thì dù cả thế giới nói nó xấu, thì rõ ràng là bức tranh đó vẫn đẹp theo cách nào đó chỉ mình thấy được. Và đối với tranh mình vẽ cũng thế, mình có thể bằng con mắt phán xét, luôn thấy chúng chưa đủ đẹp, nhưng thực sự từng bức tranh mình vẽ, chính mình tự hiểu, nó đều ẩn chứa rất nhiều cảm xúc và sự cố gắng của mình. Trước khi ai khác có thể công nhận điều đó, mình cần nhất chính là mình thừa nhận được bản thân.
Khúc mắc từ lâu cuối cùng cũng được giải tỏa rồi!
Em cám ơn các chị vì đã kiên nhẫn và thấu cảm với nút thắt trong em, cám ơn các chị đã giúp em gỡ rối!
Con cảm ơn Vũ Trụ đã đưa con đến gặp những người chị ấy và tham gia vào TAW!
Mình cảm ơn chính mình vì chịu đối mặt với vấn đề!! Đồng thời, mình cũng xin lỗi trái tim mình, xin lỗi chính mình vì đã luôn không tin tưởng vào bản thân, để sự phán xét bên ngoài trói buộc bên trong.
Từ hôm nay, hãy lại vui chơi sáng tạo tiếp nhé! Việc mình hạnh phúc, cũng là đang góp phần làm đẹp cho một góc thế gian mà!
Dạo này trời mưa lại rồi, gió mạnh nữa. Hồi chiều nắng chiếu vào nền trời giông, được mấy căn nhà cao tầng đón lấy, nhìn hay thật!
Lần nào nhìn thấy mảng mây giông lớn và sầm sì như vậy mình cũng cảm thấy bầu trời này thật hùng vĩ và uy nghiêm. Aaaa... Tự dưng muốn về Thái Nguyên quá! Muốn được hòa mình vào thiên nhiên nơi đó!!! Ở Thái Nguyên trong đất vốn nhiều quặng sắt nên mỗi khi mưa lớn là sét đánh đùng đùng luôn, ở đây thì sấm sét còn "hiền" lắm. Thật ra mình sợ sấm sét chết đi được ấy, những đêm ngủ sét đánh đoàng đoàng là co ro luôn, thế mà chẳng hiểu sao ở đây mấy năm thì lại đâm ra nhớ tiếng sét đó...! Mình nhớ cả những lúc ngồi trước hiên nhà hay nằm trên ngọn đồi sau nhà, phóng tầm mắt lên trời cao và cứ thế để hồn trôi theo gió.
Hai ảnh dưới này là bầu trời chỗ nhà mình ở Thái Nguyên đấy, hồi 2015 nhỉ, chụp bằng chiếc máy ảnh compact đầu tiên mình có. Hoài niệm thật!!!
Lại nói về sự hoài niệm, mấy nay mình vẫn đang tìm kiếm bạn tâm thư ấy, xong nhớ đến phong thư này mẹ mình gửi cùng đồ dùng vào Nam cho mình hồi 2014. Đấy là lần đầu tiên xa nhà và mẹ phải gửi bưu kiện cho mình như vậy nên mình giữ luôn đến giờ. Cột mốc trưởng thành của mình đấy!!!
Mà, hồi chiều nay mình đã làm mới lại cho một cuốn sổ cũ đấy! Viết được có mấy trang xong không xài nữa. Thế là mình cắt bỏ bìa và các trang cũ, áp dụng cách mình học được ở KISS và trên youtube, rồi lấy miếng carton làm bìa thay thế, cắt vải từ quần bò cũ ra và khâu lại thành chiếc bìa mới! Thế là cuốn sổ được "hồi sinh"!
Mình sẽ dùng ẻm cho việc lên kế hoạch ngày và luyện tập phương pháp pomodoro.
Không liên quan lắm mà hôm trước mình đói, thế là mình order đồ ăn trên Grab, GrabKitchen luôn (tại có khuyến mãi), món miến trộn Hàn Quốc với cơm canh kim chi. Mà trời ơi lần đầu tiên trong đời mình thấy cái tô miến trộn mà số thịt còn nhiều hơn cả sợi miến, này là thịt trộn miến chứ miến trộn cái gì!! Đã thế lại còn ngon kinh khủng nữa chứ!!!
Xúc động quá! Cứ được ăn ngon là lại thấy xúc động!!!
Nhân tiện, khuya hôm mùng 7, rạng sáng mùng 8 đội tuyển Việt Nam có trận đấu với đội Indonesia ở vòng loại World Cup và đội nhà0 đã thắng 4-0!!!
Tối 11/06 này lại có một trận nữa, mình với Joy tính là sẽ coi đội tuyển Việt Nam thi đấu xong thì xem trận Euro luôn. Chỉ là không chắc trận Euro thì có chiếu trên VTV không thôi vì tụi mình chỉ có thể xem bằng Vtvgo chứ không xem các kênh khác được vì không có TV.
Mấy nay mình khao khát tìm được bạn qua thư (pen pal) ấy, trong list friend cũng có vài người chung sở thích viết thư tay này, thế nhưng vì đã kết nối qua mạng xã hội rồi nên viết thư tay thì sến lắm. Tìm bạn mới qua thư thì còn khó nữa, thông tin cá nhân, đặc biệt là địa chỉ nhà riêng là rất quan trọng mà! Nhưng hôm nay thì mình đã thử lên mạng tìm kiếm xem có một group hay forum nào dành cho những người thích lối sống cổ điển như mình không (mình tin là có mà không biết nền tảng đó sẽ vận hành như nào để vừa kết nối được mọi người vừa đảm bảo sự bảo mật thông tin cá nhân), và thế là mình tìm ra hai nơi nom ổn nhất!
Đầu tiên là Interpals. Giống như mọi trang mạng xã hội thông thường nhưng không tập trung nhiều vào tính năng đăng trạng thái cá nhân mà thay vào đó là phần tự giới thiệu và mục tin nhắn. Mình rất bất ngờ khi mà chỉ mới lập tài khoản thôi thì đã nhận được một loạt tin nhắn chào hỏi từ những người dùng khác. Nhìn chung thì rất dễ kết nối như vậy đấy. Với cả trên trang này, trong mục thông tin có sẵn lựa chọn tìm kiếm "snail mail pen pals" nên dễ dàng tìm được người chung mục tiêu và sở thích hơn.
Như hôm nay thì mình đã may mắn kết nối được với một cô ở Đan Mạch ấy, cổ bảo sẽ viết thư cho mình trước, sớm nhất có thể, nên mình thấy vui lắm!!!
Trang thứ hai là Postcrossing (có một app tương tự trên điện thoại là Postfun). Ở đây, hình thức chung là gửi postcard thật cho nhau. Khi đăng ký tài khoản xong, chọn "send a postcard" thì hệ thống sẽ hiện ra một địa chỉ người nhận ngẫu nhiên cùng một mã code. Có thể bấm vào tên người nhận để coi phần giới thiệu của họ, xem họ muốn nhận được postcard như nào. Tới lúc gửi postcard thì cần ghi cả mã code nhận được lên đó, để người nhận dùng mã ấy mà đăng ký nhận postcard từ người khác nữa. Tóm lại, để được nhận postcard thì cần gửi postcard trước. Mình thấy hình thức này tuyệt thật ấy! Người nhận và người gửi hoàn toàn là ngẫu nhiên luôn!
Nền tảng như vậy thì quá tốt rồi, nhưng mà ấy, lúc mình xem qua vài profile thì thấy trong phần tự giới thiệu, vài người đưa ra yêu cầu về việc họ muốn postcard như thế nào, có người còn ghi rõ rằng nếu mà bỏ postcard vào bao thư thì hãy trang trí nó. Mình đồng ý việc ghi rõ điều họ muốn như vậy thì sẽ giúp họ nhận được những tấm bưu thiếp đúng ý hơn. Nhưng mình cũng có cảm giác như thứ họ quan tâm chỉ là postcard chứ không phải người gửi hay cái duyên lành, cái phép màu đã kết nối họ với người kia. Mà khoan, sao mình có thể áp đặt định kiến cá nhân lên người khác như thế chứ? À, ừm... Mình lo sợ sẽ kết nối với một người quá nhiều yêu cầu mà mình không thể đáp ứng được. Có vài người không thích nhận postcard bọc trong bao thư. Nhưng nếu mình gửi, mình định sẽ cho postcard vào phòng bì đấy, và mình cũng sẽ xài bao thư mặc định của bưu điện thôi chứ để trần bên ngoài thì bẩn và dễ hư lắm. Lỡ gặp phải người có nhiều yêu cầu mà tình hình của mình không đáp ứng đúng ý thì lại tạo thành trải nghiệm không tốt cho cả hai mất! Mình vốn đến website này để tìm niềm vui và bạn tâm thư mà. (Thôi thôi, lo sợ viển vông!! )
Còn một nơi nữa là một group kín trên facebook, chuyên cho những người thích viết thư tay luôn. Nhưng mà mình chưa tương tác gì. Mình sẽ từ từ tìm kiếm "snail mail pen pals"! Mối quan hệ qua thư từ thì không nên gấp rút làm gì!
Bây giờ mình đã bước đầu chạm tới mong ước có bạn tâm thư rồi. Điều đó đã là rất tuyệt! Cứ nhẹ nhàng tận hưởng mỗi ngày Tea nhé!
Này! Mặc dù đã cảm thán không biết bao nhiêu lần nhưng... Khung cửa này, bàn học này, đồ dùng này, những chậu cây này, góc nắng này,... tất cả đều là điều mình từng mơ ước hồi nhỏ đấy!
Hiện thực này thậm chí còn tốt hơn giấc mơ của mình gấp ngàn lần!! Mình hồi nhỏ ấy đâu tưởng tượng nổi mình có "quyền năng" kiến tạo thế giới của riêng mình đâu.
Một điều ước khác thành thật: Mình thích loài cỏ này! Bất cứ khi nào đi dạo mà thấy bụi cỏ này là mình lại bay đến chụp lấy chụp để!! Hoa của chúng nhìn như bông tuyết vậy mà Mình đã từng ước sẽ có một chậu cỏ này trong khu vườn nhỏ của mình ấy!
Vậy mà, mặc dù ước vậy nhưng mình chưa từng cố gắng thu thập hạt cây để đem về trồng. Thế nhưng rồi mới đây, một chậu cây của mình xuất hiện vài mầm cỏ, mình như mọi khi, không nhổ bỏ mà để cho nó tự do phát triển, "chắc lại là loại cỏ toàn lá như trước thôi", mình đã nghĩ vậy. Thế rồi nhanh chóng sau đó, chúng trổ hoa, và mình nhận ra đó chính là loại cỏ mình thích!! Một nhành, rồi hai, ba, bốn nhành. Và giờ thì mình thực sự đã có một chậu cỏ này rồi!!
Mình có nhiều ước muốn lớn nhỏ và mình cũng nhanh chóng quên lãng chúng giữa hàng triệu suy nghĩ và lo lắng mỗi ngày, mình không nghiêm túc theo đuổi để đạt được chúng vậy mà, theo một cách nào đó, mình vẫn đang dần trôi về phía những giấc mơ ấy của mình.
Mình nghĩ ấy, khi mà nói câu "tôi ước..." thì chính là đang niệm một thần chú lên bản thân. Thần chú ấy khắc sâu vào tiềm thức, khiến từng tế bào trong cơ thể đều ghi nhớ cho dù trí não có quên mất đi nữa. Thế là mình cứ vô thức hành động và tiến gần đến giấc mơ đó. Mình cũng nghĩ rằng, việc một ước mơ được coi đã thành hiện thực là khi mà bản thân chấp nhận cái hiện tại có được khi đó. Hình như mình viết điều này trong blog rồi nhỉ? Ví dụ cho việc chấp nhận hiện tại ấy. Kiểu như, mình ước mình là họa sĩ truyện tranh, kỳ vọng của mình là có sách truyện tự sáng tác được xuất bản, mình giờ tuy chưa đạt được điều đó, nhưng mình vẫn đang là họa sĩ truyện tranh và nhiều người cũng gọi mình như thế vì mình có khả năng với lại cũng đã vẽ được kha khá trang truyện cho tạp chí cùng các sản phẩm cá nhân. Tất nhiên có đầy người không công nhận mình là họa sĩ theo thang đo của họ, mà kệ! Giá trị của mình không do người khác định đoạt. Đây là lời tự nhắc bản thân.
Hôm qua, hay hôm kia ấy nhở, mình nghe audio book, lĩnh hội được một ý là bạn muốn gì hãy ghi ra, càng cụ thể càng tốt, đây là một bài tập để nhìn rõ bản thân qua những mong ước, bởi khi viết chúng ra sẽ có thể thấy được mình đang thiếu gì, đang cần gì, đang cảm thấy sao, yêu thích và sợ hãi điều gì. Trong thực hành TAW cũng có bài tập như thế. Và mỗi khi làm bài tập đó mình lại nhận ra mình chưa đủ hiểu bản thân, à, để nói theo cách nghe mát tai hơn thì là, mình lại khám phá ra được một vùng đồng hoang bên trong mình.
Kiểu là, mình muốn một cuộc sống an bình, được làm những điều mình thích là tạo ra những món đồ xinh đẹp, không phải đi làm công sở và tài chính thì đầy đủ. Nhưng mình lại không nghĩ được, cuộc sống an bình mình mong muốn cụ thể là thế nào, nó khác với cuộc sống nhàm chán chỗ nào, mình sẽ làm những món đồ xinh đẹp gì cơ, nó giúp ích được gì cho đời, không đi làm công sở thì ok thôi vì mình đã là nhân viên chính thức của cơ quan nào bao giờ đâu, vậy rồi mình kiếm thu nhập ở đâu, kế hoạch tài chính là gì, mình có thực sự thích một cuộc sống như thế không, blah blah... Mình thậm chí còn không rõ về khả năng và ước muốn của mình nữa.
Chưa kể, mình còn sợ "nói trước bước không qua" nè. Sợ rằng luôn phải trả giá, đánh đổi để đạt được điều gì đó. Sợ điều mình ước là quá tốt để đạt được, để trở thành hiện thực. Ôi ôi...
Nhưng mà, đột nhiên bây giờ mình muốn VIẾT THỬ về cuộc sống mơ ước trong tương lai gần của mình ghê. Nào!!! Để xem xem có thể chiến đấu với nỗi sợ đến đâu.
● Màu hồng sẽ được dùng để viết mô tả về cuộc sống tưởng tượng
● Màu đen là những nhận xét, suy nghĩ bất chợt nảy ra trong quá trình tưởng tượng, là đại diện cho tiếng nói của "nhà phê bình" trong đầu mình.
T
I
M
E
T
R
A
V
E
L
● TỔNG QUAN ●
Mình thích cuộc sống hiện tại của mình, mình đang cảm thấy rất thư thái và hạnh phúc với khung cửa sổ đầy nắng, cây cối xung quanh, lũ mèo ngủ khì và trên bàn đầy dụng cụ thủ công cùng chiếc laptop đang mở phim. Thứ duy nhất khiến mình lo nghĩ là vấn đề tài chính.
Nên là về tổng quan thì mình muốn cuộc sống của mình gần giống như bây giờ, chỉ là công việc sẽ đều đặn và thu nhập tốt hơn. Cụ thể hơn thì:
▪︎ Làm thợ thủ công tại KISS bốn ngày/tuần. Hai ngày vẽ truyện cho báo và một ngày để nghỉ ngơi trọn vẹn. Luôn có thời gian để xem phim, vẽ vời, viết lách và làm đồ thủ công.
Thực ra hiện tại thì mình đang như thế này rồi còn gì! NHƯNG MÀ!!!!!!!!!!! Mình cứ như vậy liệu có tham lam quá không nhỉ? Làm đến ba việc lận ấy hả??? Mình biết là mình không muốn gắn bó chỉ với một việc duy nhất lặp đi lặp lại vì sợ chán, và mình biết mình thích làm ở cả KISS lẫn làm cho báo thật, nhưng mà...????? Nghĩ kỹ hơn nhé, mình cảm giác như mình muốn làm nhiều việc một lúc thực ra không phải bởi vì mình thích tất cả đến nỗi không muốn rời bên nào được mà đúng hơn là do mình lo sợ ấy. Kiểu, sợ lỡ bỏ/mất việc sẽ phải bắt đầu kiếm việc mới thay vì dễ dàng tập trung cho "phương án dự phòng còn lại". Nếu có thể, làm một công việc duy nhất mà luôn yêu cầu sáng tạo mỗi ngày không phải tốt hơn sao? Mà cũng không nói trước được, đằng nào đây cũng là cuộc sống tưởng tượng TRONG TƯƠNG LAI GẦN, tầm một hai tháng nữa chắc mình sẽ nghĩ thông hơn.
▪︎ Một ngày đi làm về thì tắm rửa, nấu ăn, chơi với mèo 20 phút. Tùy hôm thì sẽ dọn nhà, gấp đồ, xem thời sự, vẽ chơi trong khi nghe audio book, học tiếng Nhật, nặn đất sét. Ăn nhiều rau và ngủ trước 12 giờ đêm. Ôi healthy~~ Nghe đơn giản thế thôi mà hiện tại mình chưa làm được đấy , thời gian biểu cứ rối tung hết cả lên. Mình biết mình không cần ép bản thân theo quy củ nhưng mà quản lý bản thân là một kỹ năng mình muốn học. Dù sao nếu theo hướng trên thì mình có nguyên một ngày để sống vô tổ chức như một phần thường trong tuần rồi nè!
▪︎ Vào ngày nghỉ trọn vẹn, mình dậy một lúc vào buổi sáng để đổ resin lên các mặt đất sét rồi đem phơi nắng, sau đó ngủ nướng tiếp đến trưa cùng tụi mèo, đi hẹn hò nghệ sĩ vào buổi chiều và tối thì đi cà phê bệt hoặc xem phim với bạn.
▪︎ Mỗi quý mình chọn ra bốn ngày để đi du lịch một nơi nào đó, thường là sau những đợt công việc dài ngày, vì kiểu gì cũng sẽ có lúc mình phải làm việc nhiều hơn bình thường (tăng ca) cho mà xem. Bông, Tép và đám cây sẽ được Joy và Hường chăm sóc giùm, hoặc không thì mình gửi Bông với Tép ở nhà trẻ mèo.
▪︎ Khả năng tập trung của mình được cải thiện và mình có thể chuyên tâm vẽ truyện một lèo mà không bị phân tán tư tưởng. CÁI NÀY QUAN TRỌNG NHẤT!!!
▪︎ Sức khỏe ổn định.
▪︎ Có ipad pro 12.9 inch và apple pencil.
▪︎ Phòng có đủ kệ và tủ để trưng đồ.
● CÔNG VIỆC ●
▪︎ Đa nhiệm. Mình gắn bó với KISS như một nhân viên chính thức (thu nhập chính), cộng tác vẽ báo ( thu nhập nâng cao - vì mức tiền tính theo giờ cao hơn) và tự mở một shop đồ handmade cùng văn phòng phẩm (thu nhập thêm). Viết đoạn này run thật. Mình mù mờ về kinh doanh và cũng không chắc về mong muốn mở shop lắm dù mình thích văn phòng phẩm đi nữa.
▪︎ Mình cũng thực hiện sáng tác cá nhân. Thời gian có lẽ sẽ không đủ, khi đó mình nên cân nhắc "hy sinh" một công việc nào đó. Cơ mà dự án cá nhân không có deadline (trừ khi mình tự ra deadline cho chính mình) nên không cần ép bản thân quá! Quan trọng là mình được vui chơi với quá trình sáng tạo, việc ra sách truyện và được đón nhận hay không xin nhờ mr.TRỤ lo liệu vậy.<- Như ý trên, mình sợ là mình đang tham lam quá khi mong muốn (đòi hỏi) bản thân làm nhiều thứ như vậy.
(- Ê! Có nhiều không nhỉ?
- Có! So với tổng quan thì là nhiều đấy vì ngoài thời gian cho công việc sự nghiệp mình còn viết ước muốn cho cả những lúc vui chơi cá nhân, duy trì liên kết xã hội mà).
Muốn tạo ra nhiều giá trị, sống không để lãng phí thời gian là tốt nhưng mà mình có thể sẽ tự tạo thêm áp lực không đang có cho chính mình.
▪︎ Luôn có những ngày nghỉ thích hợp để mình phục hồi năng lượng tinh thần lẫn thể trạng. (Mình không phải là loại làm việc đến chết được đâu.)
● TÀI CHÍNH ●
▪︎ Mình tự lập tài chính được, trả hết nợ, mua được những món đồ cần thiết. Mình không vung tiền mua vô tội vạ mà luôn cân nhắc kỹ càng. Ok mình chấp nhận việc bất tiện, bận rộn một chút để cơ thể được vận động nhiều hơn (như là không mua thêm bát đĩa để buộc phải rửa bát ngay sau khi ăn thay vì tới lúc dùng hết mới rửa. Ôi trời!)
● CÁC MỐI QUAN HỆ ●
▪︎ Gia đình:Với mẹ thì không có vấn đề gì. Mình chỉ muốn em trai sẽ chủ động chia sẻ với mình nhiều hơn.
▪︎ Bạn bè: Như bây giờ đã là tốt lắm rồi. À, mình muốn có penpal!!!
▪︎ Tình yêu: Một người bạn trai tử tế, ở cùng thành phố (ngày trước mình nghĩ mình yêu xa được nhưng giờ thì không), TÔN TRỌNG MÌNH, và yêu mình, ngược lại anh ta cũng là người khiến mình rất nể và yêu. Thực ra mình không muốn viết tiêu chí về người yêu thế này đâu, vì tình yêu mà, đâu nói trước được. Nhưng mà "đề bài" bảo ghi cụ thể ra nên...đó! Dù sao mình cũng đã giản lược hết những điểm có thể khiến mình thích ở một người rồi.) Mình và người đó cùng giúp đỡ nhau tiến lên trong cuộc sống.
▪︎ Mèo: Chơi với tụi Bông, Tép tối thiểu 20 phút mỗi ngày. Thỉnh thoảng cùng Joy cho hai đứa đi công viên buổi tối.
Waaaaaaaaaaa~ Viết xong rồi!!!!
Giờ là lúc để chiêm nghiệm và so sánh xíu. Trong lúc thực hành TAW mình cũng được yêu cầu làm bài tập tưởng tượng khi 50 hay 80 tuổi rồi viết thư cho hiện tại, kể về cuộc sống tương lai như thể mình đang thực sự sống trong đó. Dù dồn hết tất cả những mong ước và và giả như mình đã đạt được mọi nguyện vọng, thì rõ ràng vẫn có sự phản kháng bên trong kiểu, "I'm afraid that it's too good to be true". Ùi quả nhiên!!! Lần này cũng vậy, mình vẫn không chắc chắn khi viết ra và đầy những suy nghĩ của "nhà phê bình" xuất hiện, nhưng cũng trong lúc viết, mình cảm nhận được sự giải tỏa từ bên trong. Mình tự hiểu được rằng đây là những mong muốn về một cuộc sống tốt đẹp mà mình hoàn toàn có quyền được mơ ước để hướng tới và hành động, vì vậy dù mình có phán xét chính mong muốn của mình thì cũng không sao, tất cả đều là bởi mình muốn được sống tốt thôi. Điều này đem đến một sự dễ chịu cực kỳ!
Nữa là, mặc dù viết ra vậy, mình không đặt kỳ vọng gì nhiều cả, mình chỉ đơn giản nghĩ là mình vừa cắm một cái cột mốc vào cung đường tương lai rồi, có đi qua hay không thì hồi sau sẽ rõ, đằng nào thì mình vẫn tiến về phía trước thôi.
Cơ bản cũng vì mình của ngày hôm nay đang thấy rất hài lòng với những gì mình có ở hiện tại, chỉ mỗi chuyện tài chính là còn làm mình lấn cấn ấy. Cho dù mình không cần nhiều tiền (và luôn có mẹ hỗ trợ - mình rất biết ơn điều đó) thì bây giờ tình trạng của mình vẫn là đang thiếu (mình nghĩ vậy bởi mình muốn tiền trong tài khoản là do mình tự làm ra chứ không phải tiền được mẹ hay người khác tặng)! Nên mình mong muốn sẽ sớm có tài chính ổn định. Mình đi làm rồi nên đây là vấn đề thời gian và một phần may rủi.
Aa, viết ra được thoải mái ghê ấy! Cám ơn Vũ Trụ vì vô lượng nhân duyên đã giúp mình nhớ lại "bài tập" này và thực hiện nó, bây giờ mình thấy rất sảng khoái, cám ơn chính mình nữa!
Hôm nay lại là một ngày nắng. Mình mong mình có thể làm được điều gì đó thú vị hôm nay, hoặc viết linh tinh thôi cũng được, não mình lắm thứ trôi nổi quá! Mà mình đang gõ bàn phím mà không có miếng phủ bảo vệ đấy! Phím bấm nảy thật! Tiếng tách tách vui tai hết sức. Nhưng vì mình dùng miếng dán chất liệu giấy bình thường không cán màng nhựa nên chỉ dám gỡ ra lúc này để nhấn phím cho vui thôi chứ viết xong bài post này mình sẽ phủ lên lại.
Aaaa~ Muốn đi in mấy hình xinh xinh, đầy cảm hứng để dán vào sổ như dùng pinterest ghê~~~~~ Mình không phải là tuýp người truyền thống hay hiện đại gì đâu, mình đơn giản là thấy cái gì thú vị, xinh đẹp, tiện lợi thì mình thích thôi. Và mình thì luôn thấy những cuốn collect book hay pinboard thật đẹp! (Phù phiếm!) Mặc dù để làm được những cuốn collect book bây giờ thì cảm giác cũng sẽ khác so với phương thức ngày xưa. Trước đây người ta sẽ thu thập hình ảnh từ sách báo, tạp chí, tờ bướm,... còn giờ thì thói quen đọc tạp chí giấy có vẻ như đã giảm đi ở nhiều nơi, cũng khá nhiều tờ báo/tạp chí chuyển sang hình thức phát hành online, chưa kể còn ảnh đẹp mọi người chia sẻ trên mạng xã hội mà không xuất hiện ở bất cứ kênh media truyền thống nào khác nữa nên cách để có được những hình đó mà dán vào sổ là đem in ra. Mình lười ở bước này nhất! Phải đi ra ngoài này, tại nhà có máy in đâu. Mà đương nhiên mình vẫn dùng pinterest, google keeps, blah blah... để lưu ý tưởng và ảnh truyền cảm hứng thôi, nhưng như mình nói rồi ấy, mình phù phiếm mà. Aaa~ Nghĩ đến thì hành động ngay thôi Tea!!!!! Hồi nữa thu thập ảnh rồi đem in liền trong chiều nay luôn!!!! Làm một cuốn sổ CẢM HỨNG nào!YO!!!!!
.
.
.
Thôi... Đang giãn cách xã hội mà, đừng đi đâu thì hơn!
Hờ... Lại nói chứ, tình hình dịch cũng phức tạp ghê. Tuần này và chắc cả tuần sau nữa mình không phải lên chỗ làm nữa vì giãn cách xã hội, thay vào đó thì hôm chủ nhật tuần trước mình đã tới KISS để lấy đồ về làm tại nhà. Thích thật! Dù tới lúc làm công việc phổ thông thì mình cũng có thể làm ở nhà như những công việc trước đây! Mỗi tội làm ở nhà thì mình hơi bị lười thôi!
Mà dạo này nắng đẹp quá! Cả thành phố cũng đẹp! Phải cảm thán thêm lần nữa! Trước kia mình từng có lần cảm thấy thành phố này thật ngột ngạt, nhìn đâu cũng toàn bê tông. Mình nghĩ là mình đã kể chuyện này rồi, vì đợt ấy mình mệt mỏi với chính mình thật, sau đó thì ngộ ra vấn đề xuất phát từ bên trong mình, từ cảm giác cô đơn và tù túng vì hồi đó mình tự lựa chọn không đi ra ngoài nhiều thôi. Nhận ra được vấn đề thì giống như "mission complete" vậy, mình thay đổi cách nhìn nhận vấn đề, và từ đó mình luôn thấy thành phố này thật xinh đẹp.
Kể cả ban công và cửa sổ của phòng mình bị rào lại bằng khung kim loại, thì đứng từ đây mình vẫn có thể nhìn thấy một góc thành phố theo cách xinh đẹp nhất mà mình có thể cảm nhận! Xin lỗi thành phố vì mình của một khoảng thời gian trước đây đã nhìn bạn bằng đôi mắt chứa đầy nỗi cô đơn, bế tắc này nhé! Now I see you with my heart!
Vườn cây của mình cũng xinh nữa!!!!!!!!
Mặc dù chúng mọc hơi lộn xộn! (Mình cực thích như thế)
Mình nhớ từ hồi cấp một, trước cả khi có em trai, mình đã có một khu vườn nhỏ của riêng mình rồi. Nó nằm trong góc vườn của ba mẹ, nhưng không giống như ba mẹ trồng rau thành từng luống, trông rất chuyên nghiệp, mảnh vườn nhỏ của mình trồng xen kẽ tất cả các loại cây với nhau, nên dù nhỏ xíu thì cư dân thực vật tại đó cũng đa dạng lắm! *Tự hào* Hồi ấy thì mình toàn xin hạt giống và cây của ba mẹ hoặc cô chú trong khu tập thể để trồng, nên hầu hết "thần dân" của mình là rau cả, còn giờ mình trồng toàn cây cảnh với cỏ, không ăn được. =))))))))))))))))))
À hôm qua mình đã đến văn phòng RtR và gặp chị Nhi với chị Vivy để hỏi tình hình bệnh tình của chị Ju rồi. Mình được biết nó trầm trọng hơn mình tưởng, nhưng hiện tại thì chị ấy đã xuất viện và về ở nhà của một người họ hàng để bác ấy tiện chăm sóc. Gia đình chị ấy vẫn đang ở Mỹ chưa thể về nước lúc này. Mong là khi có người ở bên chăm sóc, chị ấy sẽ sớm hồi phục. Mà hôm qua trong lúc nói chuyện với mấy chị, chị Vivy có nói mình rằng: "May mà chị Ju coi như cô đã out of vibration rồi nên cô không phải tiếp xúc nhiều với chị ấy dạo này". Ờ, nghe cũng chạnh lòng phết, kiểu như trong cùng nhóm bạn mà bị cho ra rìa ấy. Mặc dù chính mình gần đây cũng cảm thấy khá gượng gạo khi nói chuyện với các chị. Xa mặt cách lòng chắc là một phần lý do, phần lớn còn lại là do cảm nhận và suy nghĩ của mình. Thì rõ ràng, lời nói của chị Vivy đâu có buồn đâu, nó chỉ là một tệp âm thanh, chính mình là đứa buồn khi không chỉ tiếp nhận lời nói ấy mà còn thêm vào đó những dữ liệu ký ức và nhận định cá nhân không lấy gì làm vui vẻ. Dù chị Vivy có ý gì hay không, thì tự mình mới là đứa cho phép mình thấy buồn.
Mình cực kỳ ấn tượng với câu: "Tôi hy vọng bạn sẽ cảm thấy rằng mọi người đều rất con người và đáng yêu vì điểm yếu của họ, cũng như không ai trên thế giới này chỉ có điểm mạnh." Đây rõ ràng là một sự thật hiển nhiên, nhưng hầu hết mọi người đều chỉ muốn tiếp nhận những mặt tốt, trong đó có mình. Thế nhưng gần đây mình gặp được rất nhiều người đã và đang thay đổi tư tưởng, tôn trọng cả hai phần yếu mạnh - tốt xấu, họ biết trântrọng và biết ơn con người, sinh vật và sự vật xung quanh. Cả mình từ khi tham gia thực hành TAW cũng dần thay đổi nhận thức và ít trách móc bản thân hơn. (Tự trách móc khác với tự nhận trách nhiệm nha. Với việc nhận trách nhiệm, mình hiểu mình là người ra quyết định hầu hết mọi việc mình gặp phải hay gây ra (một số thì nằm ngoài sức chịu đựng, cần thời gian nhìn nhận lại), mình biết mình là một phần mắt xích khiến bánh xe của việc đó diễn ra, nhưng mình không ghét bỏ bản thân khi chuyện thành ra không như ý. Còn sự trách móc và phán xét làm cho mình trốn chạy, không muốn trải nghiệm việc đó lần nữa thay vì tìm cách cải thiện vấn đề.)
Ôi vừa ngồi viết blog vừa nhâm nhi câu chữ và nghe nhạc, giờ là chiều tối luôn rồi. Mà công nhận dễ chịu thật ấy! Thôi, mình đi nấu ăn đây!
Mặc dù bây giờ là 02:12 ngày 30/05 nhưng mà vì mình chưa đi ngủ nên mình sẽ kể về thứ Bảy ngày 29 của mình và gọi nó là "hôm nay"!!
Hôm nay là một ngày nắng đẹp sau những ngày mưa rào. Trời xanh trong và nhiều mây! Nói chung là xinh đẹp hết sức!
Ờm mà, sáng nay đáng ra thì team Crafter tụi mình sẽ có một cuộc họp để review sau hai tuần thử việc! (Nhanh chưa!!! Mình đi làm được hai tuần rồi đấy!!!) Nhưng mà chị Ngọc - quản lý team lại nhắn một cái tin động trời rằng khu nhà chị đang phải làm xét nghiệm COVID, thế nên buổi họp không thể diễn ra. Mà tại mình không thấy thông báo tin nhắn của chị Ngọc nên mình cứ đến văn phòng KISS vậy thôi, đến rồi không thấy mọi người, chỉ có một bạn nhân viên chăm sóc cửa hàng ở đó, nên mình mới mở ra coi tin nhắn và úm ba la, không biết nói gì luôn!!!
Về chuyện COVID thì đợt dịch này đúng là phức tạp và nguy hiểm thật, mỗi ngày đều nghe tin có thêm nhiều người mắc, có thêm nơi bị phong tỏa. Mình tuy cũng chỉ đi làm rồi về nhà, vài hôm đi chợ một bữa, nhưng cũng thấy hơi hoang mang, chỉ mong bản thân không trở thành nguồn lây, gây liên lụy đến cộng đồng.
Mình nán lại ở cửa hàng của KISS một lúc trước khi về. Ở đây toàn đồ xinh mà, nên muốn ngắm chút.
Mấy chiếc khăn này, hồi đó chính mình và Thủy gấp chúng, rồi cuốn "đai lưng" và dán sticker cho chúng. Khi được bày lên kệ bán thế này, nhìn chúng thật xinh đẹp mà! Tự tay làm công việc này rồi mới thấy thật biết ơn và ngưỡng mộ những người ở phía sau một sản phẩm đẹp, tâm huyết. Công việc của mình thì chẳng khó nhọc gì, nhưng cảm giác rằng mình cũng đang góp phần làm đẹp cho thế giới này, dù chỉ là một góc nhỏ xíu xìu xiu thôi, cũng đủ làm mình thấy hạnh phúc và có thêm động lực!
Vòng vòng quanh tiệm để ngắm đồ xíu là mình đi về. Trên đường về mình thấy cây me đất này, tự dưng lại thấy nó đáng yêu!
À mà đối diện với KISS là một tòa chung cư đấy! Dễ thương lắm ~~~
Hầy, đáng mơ ước ghê!! Bao giờ mình mới có nhà ở thành phố này nhỉ? Nếu có một nơi ở cố định thì thật tốt biết mấy! Sẽ không phải trả tiền thuê trọ hằng tháng! Mà ấy, mình thì đang rất hài lòng với phòng trọ xinh xắn của mình và với cả gia đình chủ nhà mình đang sống cùng hiện tại, nên nếu đột nhiên bây giờ mà mình được cho một căn nhà, mình hẳn sẽ đắn đo lắm về việc cho rời nơi này để đến nhà mới hay không cho xem. =)))))) Kỳ lạ là hôm qua mình ngủ mơ thấy mình có đến hai phòng trọ, ừa, là phòng trọ chứ không phải nhà, nhưng mình đều thích cả hai nơi nên quyết tâm ở hai chỗ luôn trong khi đau đầu vì tiền trọ! Tham lam!!! (Đây không phải là lần đầu tiên mình mơ mà "nhân vật chính" trong giấc mơ là nhà trọ đâu, điểm chung khi mơ thấy những nơi ấy của mình đều là cảm giác thân thuộc, ấm áp, đồng thời có cả nỗi buồn vì việc nơi đó không thực sự là của mình, nỗi sợ về sự không chắc chắn. Mình nghĩ trong tiềm thức của mình, hình ảnh "nhà trọ" đại diện cho "vùng an toàn" và cả những nơi ngoài đời mình muốn gắn bó, muốn có ràng buộc dù biết chắc sẽ có ngày phải rời xa như là chỗ làm việc, thói quen, mối quan hệ,...) Thôi, nói chung, giờ chưa có nhà riêng hẳn là vì Mr. Trụ và higher self của mình cũng không muốn mình phải đắn đo đấy, dành năng lượng tập trung cho các trải nghiệm khác!!!
Lúc mình lái xe về ấy, đi qua đường Hoàng Sa, nắng chiếu qua tán lá đổ xuống đường và xuống vai mình làm lòng mình cứ rộn ràng cả lên!! Tia nắng chiếu qua kẽ lá, tiếng Nhật là "komorebi", mình nghĩ đây là một trong những điều mình thích nhất trên đời đấy!!! Gợi cho mình nhớ về những trưa hè ngày nhỏ trốn ngủ đi chơi, ngồi dưới tán tre mà câu cá cùng chị hàng xóm, thật là êm đềm mà!
Đoạn đường này, nắng chiếu qua lá cực rõ và đẹp luôn! Nhưng khi mình vừa rút máy ra chụp thì mây qua, làm tắt nắng!
Mình đã đợi thêm một lúc khá lâu cho nắng lại đấy chứ, mà không được, tới lúc nổ máy đi thì nắng rõ!!! Như đùa!!!!!!! Vốn đã bị ám ảnh vụ giật điện thoại năm ngoái nên mình không muốn giơ điện thoại ra khi đi trên đường vậy mà ông Mây chẳng thông cảm gì cả!!! Thôi thì, coi như chụp cảnh hàng cây xanh rì! Đúng là, có những cảnh, chỉ có thể bắt gặp bằng định mệnh, chụp lại bằng đôi mắt và lưu giữ trong ký ức! (Cơ mà ngày nắng còn nhiều và cây thì vẫn xum xuê lá ở đó, mình sẽ chụp vào một ngày khác khi ông Mây ngủ quên ).
Hôm bữa mình đi chợ mua rau, có mua kèm ít ngò gai, còn cả gốc. Lá thì mình xử hết rồi, còn gốc thì hôm nay mình quyết định cắm thử vào nước xem nó có sống được không. Mà hy vọng là cây phát triển được!
Ôi chà, mình buồn ngủ rồi này! À mà không liên quan lắm nhưng hôm nay lúc ngâm rau làm salad với nước đá cho rau giòn ấy, đáy viên đá có hình ngôi sao này, xinh chưaaaaaaa!
Ngày gì đâu mà toàn những điều xinh đẹp thế này! Ôi tôi hạnh phúc quá đi mất thôi!!!!
Dự định của mình sau khi ngủ dậy sẽ là viết trang buổi sáng, viết kịch bản truyện mới gửi cho anh Long coi, hy vọng mình có thể vẽ gì đó mới , cũng lâu rồi mình chưa vẽ (digital) mà.
Hầy, mình định viết blog từ hồi chiều, muốn kể rằng dạo này cuộc sống của mình đang rất êm đềm, suôn sẻ. Nhưng rồi mình đột nhiên cảm thấy muốn nhắn tin cho các chị bạn hỏi thăm tình hình chị Ju, kết quả là biết được rằng chị Ju đã phải nhập viện từ hôm kia!!! Mùa dịch đang căng thẳng nên cũng chẳng thể đi thăm được, mình chỉ có thể nhắn tin hỏi tình hình chị ấy qua chị Nhi và người nhà của chị Ju mà thôi. Mình đã hẹn chị Nhi là thứ hai tuần sau mình qua văn phòng lấy đồ, tiện ngồi lại nói chuyện, hy vọng là sẽ gặp được các chị để hỏi rõ về tình hình chị Ju hơn, chứ hiện tại chị Nhi cũng hơi mệt nên chưa muốn nói gì nhiều.
Viết tản mạn thôi nào!
Kể về cuộc sống của mình gần đây, thì tuần này mình có những hôm đi làm đủ hai ca xen kẽ với những hôm nghỉ cả ngày nên rất là dễ chịu. Dạo này mưa cũng nhiều nữa, hơi lạnh xíu, à, mát mẻ thì đúng hơn, nên được ở nhà là đã lắm, như hôm nay mình đắp chăn ngủ từ sáng tới chiều luôn! Cây cối cũng được được mấy đám mây tưới hộ rồi, mình nhàn hẳn.
Hôm thứ ba (25/05) mình không có ca làm, nên tranh thủ ở nhà update blog vẽ mới và nặn đất sét. Thời tiết lúc nắng lúc mưa, thích lắm!
Mà vì mùa mưa, ít hôm có ánh mặt trời nên mình đã quyết định mua một cái đèn UV để hong khô resin rồi.
Nói chung thì cũng tiện, buổi tối vẫn có thể phủ resin lên mặt đất sét được mà không cần đợi nắng nữa, nhưng mình vẫn thích ánh mặt trời hơn cả ấy. Cảm giác khi phơi những mặt đất sét dưới ánh mặt trời thì các bạn ấy có thể hấp thụ những năng lượng, những tinh hoa đó mà tỏa sáng lấp lánh và trở nên xinh đẹp, ý nghĩa hơn. Tất nhiên cũng chỉ là cảm giác chủ quan của mình thôi. =))))))))))))) Nhưng nghĩ vậy cũng vui mà. Dù sao thì, đây là chút thành quả mới làm được:
Làm mấy quả bơ vui phết! Mà trải nghiệm qua air dry clay và polymer clay xong, mình vẫn còn bối rối =))))))))))), có lúc mình thích polymer clay hơn, nặn đỡ dính tay, nhưng như giờ thì mình lại quay về thích air dry clay hơn, kiểu có cái chất "đất" hơn (trong khi chủ yếu nó toàn bột giấy). Dù sao thế này cũng tốt mà nhỉ!! Air dry clay thân thiện với môi trường hơn!!!!!!!!!
Hôm qua (26/05) mình đi làm cả ngày. Càng ngày càng thấy tận hưởng với công việc này, không phải dùng não quá nhiều và sức thì vận dụng ở mức vừa phải, mình có thể vừa làm vừa chơi đúng nghĩa luôn! Kiểu như ngồi bóc băng keo hai mặt và xếp mấy miếng giấy lót băng keo vào nhau xong cũng được một bông hoa thế này này:
T h i v ị !
Mà ấy, lúc về, mình ra công viên lấy xe. Xe máy của mình dạo này khó nổ máy lắm, và quả nhiên lúc lấy xe ra thì nó bị tắt máy xong không lên lại ngay được. Mình bị mấy lần rồi nên cũng khá quen, cứ cố gắng nổ máy thêm một lúc thôi, cơ mà ga vẫn chưa lên. Xong có một người cũng đang lấy xe, thấy vậy bèn đi tới giúp mình. Anh đó cố gắng đạp máy cho mình cũng không được, nên giúp mình dắt xe ra tận ngoài cổng, còn tử tế hỏi bảo vệ chỗ sửa xe gần nhất. Rồi anh đó quay vào lấy xe của ảnh, hình như muốn giúp đẩy xe mình tới chỗ sửa luôn. Nhưng mà ra ngoài thì xe mình nổ máy lại được, mình cố giữ máy để đợi anh kia ra được một lúc thì vì sợ nó lại bị tắt máy nên mình nhấn số cho xe chạy luôn, xong mình có quay lại ngay định tìm ảnh để cảm ơn thì chợt nhận ra một vấn đề:
MÌNH
HOÀN
TOÀN
KHÔNG
NHỚ
MỘT
TÝ
GÌ
VỀ
NGƯỜI
ĐÓ!
Mặt mũi, vóc dáng, quần áo, xe máy như nào mình đều không có chút ký ức gì cả, mình nhớ loáng thoáng được người đó là đàn ông (đương nhiên), cao hơn mình, hết! Lúc đó hơn 6 giờ tối rồi, bãi giữ xe không có đèn nên mình không nhìn rõ được màu sắc - thứ não mình dễ ghi nhớ nhất để làm cơ sở xác định người đó. Mà đến mức này cũng là do ngay từ đầu mình chỉ tập trung vào chiếc xe của mình thay vì người ta nên não nhanh chóng quên đi. Mình thấy tệ ghê! Mình thực sự muốn cám ơn người ta nhưng không tài nào nhớ nổi người ấy dù mới tiếp xúc chỉ ít phút trước đó. Mong trời thương cho mình gặp lại và bằng cách nào đó nhận ra người đó để mình có thể cảm ơn đàng hoàng.
Hu hu, chuyển chủ đề thôi không lại thấy tội lỗi dài dài mất!
Tuần này mình làm bảng chi tiêu lại rồi. Xài excel trên máy tính thì có những hôm lười không muốn mở máy hoặc đi cả ngày xong tối về quên mất đã tiêu gì, xài app thì app đơn giản không được tối ưu, app phức tạp thì quá lằng nhằng mà chưa chắc giao diện trình bày đúng ý. Nên là mình copy mấy công thức bên bảng excel trong máy qua Google Sheets. Vầy là được cả tính chuyên nghiệp và trình bày tự do của excel lẫn tính di động của một app điện thoại! Tiện ghê~~~~~~~~~~~~~ Đáng nhẽ mình nên dùng sớm hơn! Mà hồi đầu mình cứ nghĩ "excel mobile" này thì sẽ bị thiếu chức năng so với Excel trên máy nên không chịu thử luôn, phải đến tận khi Joy bảo cậu ấy xài Google Sheets suốt mình mới chịu mần thử. Đánh giá một thứ gì đó bằng định kiến khi chưa trải nghiệm thật là không tốt mà!
À nhìn cái bảng này lại nhớ hôm thứ hai (24/05) mình đi khám răng định kỳ, cái minivis lại một lần nữa bị lỏng, báo hại mình phải chịu chích thuốc tê thêm đợt nữa và cắm nó lại ở chỗ khác. Mình niềng răng được hai năm rồi đấy, trải qua một ngàn lẻ một nỗi đau của việc thẩm mĩ nha khoa này, mình nghĩ lúc này sẽ chẳng còn gì là ghê gớm nữa, ấy thế mà lúc cắm minivis, dù đã ngấm thuốc tê mình vẫn thấy đau thấu trời, chưa kể cái minivis ở vị trí mới lại làm miệng mình bị trầy chỗ mới. Giờ mình đang lót bông gòn vào đó để nó khỏi cứa rách niêm mạc miệng mình nữa đây. Đau khổ thật! Chừng nào thu hết khoảng trống do nhổ răng vào mình mới được tháo niềng, hy vọng trong năm nay được tháo, để mình chụp ảnh tốt nghiệp cho đẹp!
Oh yeah, chuyện tốt nghiệp, đang có đợt xét tốt nghiệp rồi, để sang tháng có tiền mình đóng nốt học phí và nộp hồ sơ xét tốt nghiệp luôn. Joy thì phải thi lại để lấy chứng chỉ tiếng Anh, nhưng hạn cuối nộp hồ sơ xét tốt nghiệp là vào 25/06 lận nên mình hy vọng hai đứa mình có thể tốt nghiệp cùng đợt. Joy với mình từng đùa rằng khi nào tốt nghiệp, Joy sẽ cạo đầu và mình thì làm quả tóc xù afro cùng với hàm răng đã tháo niềng.
Hy vọng hai đứa mình sẽ làm được!!!!!!!
Hôm trước anh Long cũng nhắn tin cho mình nói về việc ảnh đang dự tính sẽ làm một tựa báo mới cho thiếu nhi, lượng công việc sẽ đều hơn là vẽ cho báo Ngôi Sao Nhỏ (vốn một tháng một số và còn nghỉ hè). Lần này mình có thể tự viết kịch bản tự vẽ, ảnh hỏi mình có muốn làm không. Mình đã đồng ý. Mình chẳng dám hứa hẹn gì với chính bản thân mình về chất lượng của quyết tâm của mình trong việc này, chỉ mong bản thân mình có thể cứ thế tận hưởng việc vẽ vời, sáng tác hơn.
Ồ mà, chợt nhận ra dạo này mình viết từ "hy vọng", "mong muốn" hơi bị nhiều đấy nhỉ? Oh, thật sự! Thực ra, mình dùng hai từ đó không hẳn lúc nào cũng thể hiện ý nghĩa mình MUỐN/CẦN điều gì, đôi khi nó đơn giản chỉ là một câu nói để định hướng cho chính mình thôi. Kiểu như, ở trên mình nói rằng mình mong bản thân có thể tận hưởng việc sáng tạo, thì hiện tại mình cũng đang tận hưởng rồi ấy, và mình mong ở thì tương lai mình vẫn sẽ tiếp tục biết cách vui chơi như thế. Khi viết ra những câu "hy vọng", "mong muốn", mình cảm giác như được cầm đèn pin đi trong màn đêm, dù xung quanh có tối đến mấy, thì ánh sáng vẫn ở trong tay mình, mình biết mình cần bước đi như thế nào. Hai từ nhiệm màu! Mình có nghe đâu đó câu nói rằng "đỉnh cao nhất của luật hấp dẫn là không còn mong cầu điều gì", mình hiểu, đó là khi ta đạt được như đầy đủ từ tận sâu bên trong chính ta ở ngay thời hiện tại, quá khứ và tương lai, nhưng mà kể cả có đang mong cầu thì cũng không phải điều xấu đâu mà nhỉ (ý là bản chất của việc mong cầu chứ không xét đến nội dung của mong cầu đấy)? Ở một mức độ nào đó, việc mong cầu thể hiện người đó muốn và có động lực bước đi về phía trước. Mình thực sự nghĩ thế đấy!
Mình muốn viết nhiều nhiều nữa, nhưng bây giờ là 1h54 của ngày 28 rồi và mình sẽ đi làm cả ngày nên mình đi ngủ đây.
Để đây một bức hình Bông và Tép ngồi nhìn mình ăn mì!!
Mình bắt đầu ngày mới với tin báo từ Joy rằng mình đã vượt qua kỳ thi của VNU để lấy bằng tiếng Anh đầu ra rồi!!!
Aaaa~ Lúc đầu còn lo lắng nhưng giờ thì đã có thể thở phào nhẹ nhõm rồi. Nếu không phát sinh vấn đề thiếu sót bất ngờ nào nữa thì tháng Sáu này là mình nộp đơn xét tốt nghiệp được rồi đó. Hy vọng! Hy vọng!!!! Tất cả việc này, thực sự là mình rất cảm ơn mẹ, cảm ơn Joy, cảm ơn anh Trung, cảm ơn mọi vị thần đem lại sự may mắn để quá trình thi của mình diễn ra suôn sẻ, và cảm ơn cả chính mình đã nỗ lực nữa! Đây tuy không phải là một kỳ thi quá mức ghê gớm gì, nhưng nó là kỳ thi mang tính quyết định nhiều thứ, nhất là trong việc xét tốt nghiệp đúng hạn của mình, và thứ nữa là mình không phải tốn thêm một khoản để thi lại!
Rồi, tin tiếp theo là đã có giá cụ thể cho Ipad Pro 2021 tại Việt Nam rồi. Bản 11 inch thì cỡ 21 triệu, còn bản 12 inch thì đây:
Mình không tự tin tài chính lắm nhưng vẫn mong công việc sẽ dần dần ổn định và thu nhập cũng từ đó mà tăng cao để mình có thể rước được bạn 12 inch về dinh vào cuối năm hoặc chí ít là trong năm sau (nếu năm sau không ra thêm Ipad Pro mới). Ngoài Ipad Pro mình còn muốn mua rất nhiều thứ để trải nghiệm, sử dụng và làm đồ handmade! Cho nên!!!!! Hãy yêu thương đồng tiền và đặt tâm vào những việc mình làm hơn nữa Tea ơi! =))))))))))))))
À, hôm nay và ngày mai sẽ là ngày nghỉ 100% của mình. =))) Quả nhiên dù làm fulltime hay parttime thì mình vẫn cần những ngày để ở nhà như thế này. Không phải sức khỏe vật lý mà là sức khỏe tinh thần của mình mới là yếu tố dễ bị ảnh hưởng và suy yếu nhất, mà một khi tinh thần đi xuống thì thể trạng cũng xuống dốc theo, mình sẽ bị đau nhức và cần ngủ li bì một giấc dài thật dài. Từ mai mình sẽ tập ăn ngủ đúng giờ để cải thiện dần (trước kia tập mấy lần xong lại bỏ ngang vì ở nhà suốt nên trở nên vô kỷ luật ấy). Vì một cuộc sống healthy và balance!!
À, hôm nay kể hoạch của mình là nặn một mẻ đất sét thiệt nhiều là nhiều, trong số đó bao gồm cả những hình Thủy đặt để bán cùng túi của nàng ấy (trời ơi túi xinh dã man í!!!!). Qua giờ trời mưa liên tục, nên là nặn hôm nay rồi chờ tới ngày mai khô hẳn mới có thể vẽ lên được. Với cả, mình đã quyết định mua một cái đèn chiếu UV rồi, như vậy thì buổi tối cũng có thể đổ resin lên dù mình vẫn ưu ái phơi dưới nắng mặt trời hơn cả, nói chung mua thêm đèn để tăng năng suất rồi. Mình muốn tiếp tục tận hưởng sự vui thích khi sử dụng đôi tay và làm ra được nhiều món đồ xinh đẹp hơn nữa!!!
Đăng một bức hình về Bông đang núp sau mấy chậu cây rình chim sẻ để tăng tinh thần buổi sáng nào!!!
Xin chào!Tea đây!!! Mình đang gửi lời chào này với một sự hứng khởi cực kỳ lớn!!!
Những ngày qua thật sự có nhiều chuyển biến bên trong mình ghê á! Đúng là bước chân vào môi trường mới có khác, còn đi ra ngoài nhiều nữa chứ.
Mình nghĩ là mình sẽ kể theo trình tự thời gian thì ok nhất, nhỉ!! Nếu vậy thì đầu tiên mình muốn khoe mấy bức hình này!
Đây là ban công của mình, chụp hôm 15/05, ngay sau hôm mình nhận được tin mình đậu phỏng vấn tại KISS này:
Ôi~~~~ Ban công của mình đẹp quá đi! Cửa sổ của mình đẹp quá đi! Cây của mình phát triển đẹp quá đi! Mọi thứ thật là đẹp quá điiiiiii!!!!
Mà, chuyện này, theo logic để nói =))))))))))))))), thì đơn giản là mưa xong lại có nắng to nên mấy nàng hoa thanh tú cảm thấy ưng quá mà bung cánh ra vầy đó. Cũng không phải hiếm khi hoa nở rộ như vậy. Chưa kể chiều hôm trước đó mình đã tỉa cây và bón phân hữu cơ cho vườn nữa. Nhưng mà!!!!!!!!!! Sao đó thì mấy bạn ấy (tất cả cây mình trồng) trông thật đẹp và đầy sức sống quá đi!!! Được chiêm ngưỡng vẻ đẹp này vào ngay đúng hôm sau của ngày nhận được tin vui kia khiến mình có cảm giác như những người bạn cây này đang ăn mừng cùng mình ấy!!!!
Chưa hết nhé! Đây là phòng mình vào khoảng 7 giờ sáng ngày 16/05! Lúc đó đang ngủ mà thấy sáng quá, mình bật dậy thì thấy khung cảnh này!! Xong, đẹp quá, dậy ngắm, khỏi ngủ luôn, dù tối hôm trước 4 giờ mới vào giường!!!
Mặt trời dạo này đổi góc rồi nên có thật nhiều nắng vào phòng! Mình chuyển đến đây vào đợt cuối năm ngoái nên không hề biết vào tháng Năm thì hướng mặt trời sẽ ở vị trí nào so với phòng. Mặc dù gần đây cũng nhận ra mặt trời đang tạo góc lớn dần với phòng rồi nhưng mình nào biết sẽ có ngày được nguyên cái bóng cửa sổ in trọn lên tường đẹp đến nhường này cơ chứ!! Tưởng tượng đi này, à cần gì tưởng tượng nữa, hiện thực đã xảy ra rồi, rằng vào một buổi sớm và bác Mặt Trời vươn cánh tay ánh sáng đến lay dậy: "Này cháu nhỏ! Mau mở mắt và chiêm ngưỡng vẻ đẹp vĩ đại của bác này!" Ôi chu choa~~~
Mình cũng nghĩ mình thấy những cảnh đẹp này chính bởi vì tâm trạng mình đang rất tốt, rất vui vẻ, đủ cởi mở để đón nhận vẻ đẹp vốn sẵn có của thế gian. Nhưng mà dẫu vậy, mình vẫn thấy thật biết ơn, thật tràn ngập yêu thương vì có cảm giác như được vạn vật cùng chung vui và chúc mừng ấy! Hê~
Rồi nè! Nói về CHUYỆN ĐI LÀM. Thì bữa đầu tiên diễn ra vào thứ hai ngày 17/05, hôm đó là buổi training, thực ra cũng không phải làm gì cả ngoài ngồi nghe và chuẩn bị tinh thần! À mà làm cùng mình có bốn bạn nữa đấy, tổng cộng năm người mới (trong tổng số mười lăm đơn ứng tuyển cho vị trí crafter mà mình biết được), nên mình cảm thấy thật may mắn (xen lẫn chút tự hào) vì đã được chọn! May nữa là, trong đó có một bạn bằng tuổi mình, tên Đài, nhờ thế mà mình không thấy bị lạc lõng quá! Cơ mà tuần này chưa có dịp làm chung ca với Đài. Bạn ấy có vẻ cũng hơi rụt rè, ít nói và có phần hướng nội ấy, theo cảm nhận ban đầu của mình là vậy, y chang mình. Hy vọng một bữa nào đó sẽ có dịp chung ca!
• ° • ° • ° • ° • ° • ° •
*note: Bạn Quỳnh mình gặp hôm phỏng vấn không phải là nhân viên chăm sóc cửa hàng mà ở cấp cao hơn. Là người trực tiếp xếp lịch làm việc cho tụi mình. Dù sao bạn ấy cũng đang học về nhân sự ở đại học mà. Giỏi thật nhỉ!!
° • ° • ° • ° • ° • °• °
Buổi đầu diễn ra khá nhẹ nhàng. Về nhà thì mình được xếp lịch, từ thứ ba đến thứ sáu, mỗi ngày làm nửa buổi (một ca). Ban đầu mới vào làm thì lịch làm việc như vậy hợp lý thật, giúp mình không bị "sốc nhiệt" sau một thời gian kha khá là dài chỉ trốn trong nhà. =)))))))))
- - - - - - - - - - - -
À nhưng mà ấy, từ lúc training xong, trên đường về nhà mình cứ có một cảm giác gì đó cộm cộm bên trong, thực ra nó đã kéo dài suốt từ ngày mình apply vào KISS nhưng không bộc phát ra mà cứ âm ỉ tích tụ lại. Mình ban đầu không biết nó là gì. Chỉ cho mãi đến khi về tới nhà, nói chuyện với mẹ xong, nói chuyện với Joy xong, là nước mắt cứ tự nhiên trào ra không ngừng được.
Và mình hiểu, mình khóc vì cả những niềm vui và những sự tiếc nuối. =)))))))) Kể ra lại thấy xấu hổ, nhưng cứ thành thật với bản thân thôi vậy, =)))))) mình bởi vì cộng tác khá liên tục với RtR suốt từ 2017, nên rất yêu thích môi trường và những công việc tại đó, mà cụ thể là team QRM của chị Ju. Qua từng năm cộng tác, nhiệm vụ của mình tại RtR cũng tăng cấp lên, mình được khám phá lĩnh vực mới, được tiếp xúc với nhiều anh chị họa sĩ minh họa mà mình rất ngưỡng mộ, được hiện thực hóa cả bao ước mơ hồi nhỏ. Nhưng rõ ràng, công việc của mình vẫn là cộng tác viên, và nó không thường xuyên. Thế mà những khi chưa có task mới, trước đây thì đỡ, còn hai năm đổ lại đây mình gần như ở không trong nhà thay vì đi kiếm việc, còn tự nhủ rằng này là phần thưởng cho những ngày làm việc vừa qua. Trước đây mình còn đi học, và cũng có vài job nhỏ do người quen mời làm nên không cảm nhận được khoảng thời gian trống này. À còn có mẹ nuôi nữa nên càng không bị áp lực chuyện tiền bạc. Giờ thì mình đã xong hết tất cả, cả việc học lẫn các job phụ, bản thân mình cũng không thích vẽ commission nên chẳng mấy khi chịu apply các job vẽ mà chị Chim gợi ý, thời gian trống kéo dài. Bởi vậy lúc này mới hiểu ra, mình đã luôn để bản thân mình bị phụ thuộc, bị bám dính vào giấc mơ được trở thành nhân viên của RtR đến mức nào (trong khi mình biết rõ RtR luôn duy trì một số lượng nhân viên nhất định, họ có thể cần vài cộng tác viên chứ nhân sự chính thì vốn đã đầy đủ và cố định rồi). Là tự mình trói buộc chính mình.
Khi mình quyết định apply vào KISS với một vị trí mà lương tính theo giờ thay vì hưởng theo gói công việc (đem lại nguồn thu rất tốt) như trước, và rõ ràng công việc parttime này chưa thể giúp mình tự nuôi sống bản thân. Đã thế, nó còn khá khác với định hướng trở thành biên tập viên tương lai của mình. Mình không tránh khỏi việc cảm thấy tiếc nuối. Ừ, tiếc chứ, và thất vọng nữa.
Nhưng cũng trong lúc tiếc nuối đó, mình lại thấy may mắn, thấy hạnh phúc cực kỳ vì...TRÁI TIM MÌNH BIẾT LÀ NHƯ THẾ! Nó rung lên như một chiếc chuông suốt những ngày này. Thời gian ở nhà gần đây, mình bắt đầu nặn đất sét, làm nhiều món đồ handmade hơn bao giờ hết và mình thực sự tìm thấy niềm vui và đam mê trong việc này (mặc dù vẫn chưa thực sự dám nghiêm túc nghĩ tới chuyện kinh doanh). Vì vậy, khi được dẫn lối tới KISS và trở thành thợ thủ công tại đây, tim mình reo lên: "Đúng rồi! TIMINGGGGGGGGGG!" Giống như, một đứa trẻ mới đang chập chững tập đi thôi mà cha mẹ đã mua cho nó đôi giày hàng hiệu có gắn thêm tiếng chíp chíp.
Mình nhận ra công việc sáng tạo và làm thủ công những món xinh đẹp cho mình cảm giác đang sống, đang vui chơi tận hưởng, dù có lúc căng thẳng chứ, vì làm sai là tốn tiền của công ty mà =))))) nhưng nhìn vào mặt khác thì như thế sẽ càng giúp mình tập trung để tránh thất thoát và lãng phí hơn. Nhìn cởi mở ra, mình vẫn có thể tiếp tục cộng tác với RtR thôi, khi RtR cần và khi mình sẵn sàng, mình chỉ là không còn phụ thuộc hay coi đó như công việc duy nhất nữa. Tháng Bảy khi báo xuất bản lại, mình sẽ có thể tiếp tục nhận kịch bản và vẽ. Nói chung, mình có nhiều lựa chọn hơn mình nghĩ, con đường là tự mình tạo ra.
Tối hôm đó, mình thử nghe trải bài tarot lại sau một thời gian dài không theo dõi, reader T.A. đã nói trong trải bài mình chọn là, mình đang dần bước ra khỏi vùng an toàn. Nên, mình muốn nhắc về "trạng thái bộc phát" của ngày này như một trận khóc trong buổi tốt nghiệp. Mình đã ngộ ra bài học của mình, mình tin là thế. Và mình sẵn sàng làm một con cá bơi trong vùng nước mới.
Về KISS, mình không chắc mình sẽ theo KISS được bao lâu, nhưng ít nhất bây giờ, khi mình còn năng lượng yêu thích thì mình muốn được tiếp tục cống hiến, tận hưởng và trải nghiệm nơi đây. Chỉ mới đi làm, tính đến hôm nay, là ba buổi, mà mình đã nhận được quá quá nhiều niềm vui luôn rồi ấy!!!
- - - - - - - - - - - -
Tiếp tục kể chi tiết nào!
À suýt thì quên! Hôm training ấy, mình quên mang ví tiền. Mà mình nhớ hôm tới phỏng vấn mình đã hỏi về vấn đề gửi xe do chỗ cửa tiệm cũng không có nhiều không gian sân trước, thì chị Ngọc bảo là gửi đỡ ở công viên. Mà quên ví thì sao gửi xe được, chả lẽ ngày đầu tới training đã xin tiền gửi xe???? Nên dọc đường đi từ lúc mình nhận ra mình quên ví, mình cứ cầu xin Vũ Trụ ban mình một phép màu như là tự dưng lục được tiền trong túi áo chẳng hạn dù mình biết mình đếch có đâu. Nhưng mà, hồi trước thấy tiền kẹp trong sách dù mình vốn luôn làm bảng chi tiêu chẳng phải chính là một phép màu sao? Nên mình cứ cầu nguyện mãi thế. Tới nơi, mình "liều chết" để xe ngay cửa tiệm, cứ tưởng ok vì một chị nhân viên đã gật đầu rồi, nhưng chị Ngọc đã ra và nhắc mình để xe công việc. Ay da... Dù biết sẵn quên mang ví, mình vẫn phải tỏ ra tự nhiên cho đỡ nhục bằng chiêu mở cặp tìm ví không thấy. Chị Ngọc dễ lắm, "tiền gửi xe à?", rồi quay vào quầy lễ tân định lấy tiền lẻ đưa mình. Nhưng mà...!!!!!! NHƯNG MÀ!!!!!!!!!!!!! Khi mò tới ngăn cuối cùng - ngăn để điện thoại thì mình lôi ra được 40k trong đó!!!! Tiền tươi thóc thật!!!!!! Xanh lè lè luôn!!!!
Mình kiểu vừa bất ngờ, vừa mừng, vừa buồn cười ấy. Thực ra tuần trước đó mình than với Joy là thế quái nào hụt cỡ 100k đi đâu không biết, xong sau đó mình tìm thấy hơn 50k trong ví điện tử, vậy nên 40k tiền mặt này hẳn là số tiền chơi trốn tìm hồi đó với mình. Hẳn là nó trốn đi để mình không tiêu bậy và chỉ xuất hiện vào thời khắc này khi mình thực sự cần nó nhất mà!!! Tiền ngoannnnn!!!
À, trong buổi này tụi mình còn được bao trà sữa nữa! Mình đã uống thử BơĐàoMacchiato, ngon cực kỳ!!!
Tiếp!
Ngày 18/05 là một ngày siêu may mắn với mình!!
Trước khi mình đi làm, Shin đã ghé qua tặng tụi mèo đồ ăn đấy, toàn món xịn!!
Shin lúc nào cũng hào phóng như thế với bạn bè và cả...tụi mèo của bạn bè nữa!!! Cám ơn Shin nhiều nhiều nhiều! Hy vọng tình hình dịch bệnh sớm lắng xuống, mình muốn cô ấy tới chơi ghê, mình cũng muốn làm vài cái pin cài tặng cho Shin nữa. Đó là điều mình có thể làm tốt nhất trong hiện tại.
Rồi mình đi làm. Đây là ngày tới KISS thứ ba (sau buổi phỏng vấn và training) nhưng thực ra là ngày đi làm đầu tiên đối với mình. Bạn cùng ca của mình tên là Thủy, bà ấy (xưng bà - tui nên gọi vầy luôn hen) có một shop nhỏ bán túi tote thêu tay và dây cột tóc. Đỉnh thật! Và, Thủy thấy pin cài mình tự làm đính trên ba lô, cả vòng cổ thỏ "you can do it" của mình nữa thì đã nảy ra ý muốn hợp tác. Tối đến bà ấy nhắn cho mình cái tin thế này:
Trời ơi là trời!! Ngày đầu tiên đi làm chưa biết được nhiêu tiền nhưng đã có được bạn đối tác thế này!!!!!! Hời quá hời luôn!!! Mình thì không biết việc kinh doanh tương lai của mình thế nào, cái đó xin nhờ Vũ Trụ lo đi, nhưng mà ít nhất giờ mình thêm được tự tin á!!!!
Điều may mắn chưa dừng lại ở đó! Trước khi vào ca làm việc thì tụi mình phải chờ để đóng bàn mới. Nghe nói ca sáng làm việc phải ngồi dưới đất để làm kìa, nhưng khi mình đến thì bàn ghế mới thơm mùi gỗ đã sẵn sàng chào đón!!!
Bàn đẹp quá thể! Mà bạn Tea thì mê đồ gỗ, mê bàn, nên thấy cái bàn này bạn Tea yêu luôn!!! (Tất nhiên bạn Tea vẫn yêu bàn 1m2 ở nhà của bạn chứ!!)
Nữa! Đang làm thì đột nhiên tụi mình được thông báo là có phóng viên của VTV qua. Ôi, gì, VTV á? Ở VTV thì có gì mà bạn Tea quan tâm? Có biên tập viên Minh Long đó!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Mình biết ảnh từ hồi mình còn là học sinh cuối cấp trung học phổ thông kìa!! Hình như hồi đó ảnh cũng mới dẫn chương trình lần đầu, chắc thế, ai biết đâu, mình chỉ biết là ngay khi thấy chương trình anh dẫn (hình như là bản tin 24h đó), mình đã thấy ngưỡng mộ và yêu mến ảnh rồi! Mà dạo này anh không còn dẫn trên bản tin Chuyển động 24h nữa. Lần cuối mình được nghe giọng ảnh là trong một bản tin buổi sáng cách đây cũng mấy tháng trời rồi. Chỉ được nghe giọng thôi nhưng mình nhận ra liền. Mà khổ cái mình ít có thời gian xem bản tin sáng, nên không thấy ảnh nữa cũng tiếc. Nhân có hai người của VTV qua, mình lập tức hỏi coi anh Minh Long còn làm biên tập viên ở VTV không!!!
Chị phóng viên thì không biết anh Minh Long, nhưng anh quay phim thì có và ảnh xác nhận là anh Long còn làm!!! Oh yeah oh yeah!!!! Từ giờ chăm dậy sớm xem bản tib buổi sáng và kinh tế các thứ để tìm nghe giọng anh Minh Long thôi!! Mình không biết tại sao mình bị thu hút bởi khí chất của anh Minh Long như thế nhưng mình có thể nói là mình thấy từ ảnh toát ra sự đam mê, yêu nghề từ tận trong tim, mình không phải là ảnh để có thể xác nhận điều đó, nhưng mình cảm thấy thế và mình ngưỡng mộ ảnh.
Mong anh luôn khỏe mạnh và công tác tốt, hy vọng mình sẽ lại nghe giọng ảnh hoặc nếu may mắn hơn thì là được thấy ảnh dẫn chương trình lại!!!
P/S: Sau buổi phỏng vấn, một anh trong ban quản lý - người được phỏng vấn đã bao trà sữa cho tất cả nhân viên. Vâng, lại được uống trà sữa.
Sang ngày 19/05, ừa là hôm nay đó! Mình làm ca sáng, lại chung ca với Thủy tiếp. Buổi sáng tụi mình kiểm hàng và trong thùng hàng lỗi có một cuốn sổ bìa vải vàng siêu xinhhhhhhhhhhhhhhhhhh!! Nó bị lỗi chỉ bởi vì bìa vải của nó bị bạc màu ôi trời ơiiiii!
Mà, bởi vì mình rất quan tâm đến việc làm bìa vải bọc sổ, nên thấy được cuốn này mình yêu liền!!!! Cuốn này chị Ngọc tự may bìa làm mẫu đó!!
Dễ thương quá trời!!! Mà sổ lỗi không thể đem ra bán, nên mình thấy rất tội nếu để bạn ấy lại vào thùng trong khi bạn ấy xinh như vậy! Chị Ngọc gợi ý là hãy nói chuyện với chị Thúy - founder đi. Mình cứ ngại mãi vì mới vào mà cũng chưa trò chuyện trực tiếp với chị Thúy trước đây, thế là chị Ngọc phải soạn sẵn cho một bài nói! Ồi trời... communication Tea ơiiiii!
Nhưng mà cuối cùng mình, với sự trợ giúp hết mình của chị Ngọc, đã nói được với chị Thúy, xin chị giảm giá cho. Chị Thúy ngay lập tức nói: "Chị tặng em luôn. Nhưng mà em có hứa sẽ làm cho chị lâu không?" làm mình kiểu, ôi chị ơi cái đó phụ thuộc vào quyết định của chị chứ em thì em chắc chắn muốn bám ở đây dài dài... Xong chị Thúy quay ra hỏi chị Ngọc thấy ok không và chị Ngọc gật đầu cái rụp. Và thế là bé sổ vàng đã về bên mình!!!! Chào mừng em!!!!
Mà nữa, trong sổ vàng có một tờ giấy có pattern rất hay, chị Ngọc nói đó là giấy Eco Heim. Mình thích quá là thích, nói rằng muốn có một cuốn sổ làm bằng giấy Eco Heim này và chị Ngọc bảo là chị có đó! Bởi vì trước đây có.một bạn cũng rất thích giấy này nên đã làm một series sổ với giấy Eco Heim, và chị ấy cho mình cuốn sổ cũ của chị, bảo rằng để mình đem cuộc sống mới tới cho bạn sổ đó!!! Ui ui uiiiiii
Và thế là mình tân trang lại cho cuốn sổ cũ được nhận từ chị Ngọc!!!! Cắt giấy cũ và dán lại bìa!!!! Thế là mới lại!
Hyaaaaaa~ Vậy đấy!! Hôm nay mình đã nhận được hai cuốn sổ đủ để mình xài tới tận sang năm luôn rồi!!!!
À tí thì quên nữa!! Hồi chiều đi làm về, mình gặp một người bán vé số cao tuổi, mình quyết định mua lấy một tờ. Khi mình gửi tiền cho ông xong và vừa cầm vào tờ vé thì ông đã nói: "Trúng rồi! Trúng rồi!" Tối đến mình dò số, trật lất luôn! Nhưng mẹ mình đã gọi điện và nói rằng mẹ mới gửi cho mình 1.000.000 Đồng!!! Ơ thế này thì khác nào trúng số thật đâu!!!!
Mà muộn rồi mình ngủ đây. Mấy nay vui quá trời vui!!!! Còn gì chưa kể thì sau mình sẽ kể tiếp à hen!! Ngủ để có sức mai đi làm tiếp!