IgenTeaの日記 -20ページ目

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Ôiiiiii muốn viết thật nhiều thật nhiều!! Có muôn vàn tâm sự và suy nghĩ trong mấy ngày gần đây cần được giải phóng ghê~ 照れ .oO ( Dù khá nhảm nhí đi nữa! ) Mà vì mình đang phải chạy deadline nên mình sẽ để sau khi hoàn thành công việc mới dồn hết tinh thần và cảm xúc để viết ra. Giờ thì mình chỉ muốn cập nhật chút chút thôi! ニコニコ
 
Mấy nay mưa liên tục, đám nhóc cây của mình cũng vì thế mà nom rất hạnh phúc! ラブラブ Nhìn bức ảnh dưới này, chiếc ban công nhỏ trông như một khu rừng nhiệt đới đối với mình vậy, tuy bé xíu xìu xiu nhưng đủ xanh để giúp mình sạc đầy năng lượng!! 
 
 
Nếu có nắng chiếu vào thì góc này lên ảnh sẽ rất dễ thương, còn khi không nắng thì bóng râm lại tạo cảm giác sâu thẳm, như nào mình cũng thích hết! Thật vui vì cây cối phát triển và mọc đan xen vào với nhau như vậy! 照れルンルン Thấy chúng khỏe mạnh tươi tốt mà mình cũng khỏe mạnh theo!
 
 
À mà dạo này mình lại sinh ra cảm giác muốn tiêu tiền (và muốn viết thư nữa)! ニコ Nên tối qua, bên cạnh việc đặt mua thêm sticker thì mình còn lên trang web của Công ty Tem Việt Nam và đặt vài bộ tem bưu chính! Cơ mà tới lúc tiến hành đặt hàng thì quái gở thế nào, mạng nhà mình bị lag! Ban đầu cứ tưởng là website không phản hồi chứ chưa nghĩ là do internet vì lúc đó youtube vẫn còn đang chạy, thế nên mình nhấn nút "yêu cầu đặt hàng" liên tục. Kết quả là họ gửi vào mail mình cả đống thư báo đặt hàng thành công làm mình tá hỏa viết mail giải thích!  (Đã thế email còn rơi vào hộp thư rác!????? Kiếm muốn lòi mắt!) May mắn mọi chuyện đã được giải quyết! Sáng nay ngủ dậy thấy email phản hồi bên đó gửi mà an tâm!!! 笑い泣き
 
 
Một trong những điều khiến mình quyết định mua tem là vì hôm qua mình lướt dạo trên Ameba với từ khóa 切手 (tem bưu chính) và đã thấy được những bài viết, bức ảnh chụp những con tem Nhật Bản, xinh cực ấy!! Thế nên mình cũng muốn xem xem ở Việt Nam thì gần đây đang cho phát hành những bộ tem như nào, liệu có thể sánh được với nước bạn không. Và rồi mình nhận ra, dù phong cách mỗi nước mỗi khác, thì những con tem đều có vẻ đẹp riêng của nó cả! Mình không kìm được mà đặt mua lần mấy bộ luôn dù thực tế chẳng mấy khi viết thư tay!! 
 
À, trong các bài viết mình xem hôm qua thì thấy có những bài viết về hai bộ tem mới được phát hành trong ngày này tại Nhật Bản để hưởng ứng Fumi no Hi (ngày viết thư) của  Fumizuki (tháng viết thư/ tháng Bảy) theo văn hóa Nhật Bản. Trong tiếng Nhật, số 2 có thể đọc là Fu và số 3 đọc là Mi, ghép lại là "Fumi" (文) tức "Văn" trong văn tự, văn chương, thư pháp, vì thế vào năm 1979, Bộ Bưu chính Viễn thông Nhật Bản lúc bấy giờ đã ấn định ngày 23 hàng tháng là Fumi no Hi, trở thành ngày mở rộng các hoạt động nhằm khuyến khích mọi người làm quen và viết thư tay nhiều hơn.
 
Đây là hai bộ tem mình nói đến. Vì quá đỗi dễ thương nên mình muốn đăng lại hình promo của sản phẩm vào blog cá nhân để lưu giữ! 
 
 
 
 Huhu xinhhhhhh quá!!!! 
Ước gì mình có thể mua được bộ tem này nhỉ!! お願い
 
  切手を集めたいなぁ〜  
誰かに手紙を書きたい!
 
À, ở mặt sau mỗi bộ tem có ghi lời giới thiệu về Fumi no Hi như này:
 

『毎月23日は、ふみの日です。
2(ふ)3(み)にちなんで、お手紙を書くきっかけの日です。』

 

Dịch nghĩa:

 

"Ngày 23 hàng tháng là ngày văn nhật.

Ngày 2 (đọc là Fu) 3 (đọc là Mi) là ngày viết thư tay."

 

 Nếu mình ở Nhật Bản, mình đảm bảo sẽ viết thư tay thường xuyên và trở thành một người sưu tầm các bộ tem dễ thương cho mà xem!! Nhưng vì mình đang ở Việt Nam, nên mình sẽ bắt đầu với những bộ tem trong nước trước! てへぺろ Mà vì tình hình dịch bệnh còn đang căng thẳng nên mình không nghĩ là bộ tem mình đặt sẽ tới sớm đâu. *chờ đợi chờ đợi* Dù sao thì ấy, chậm rãi cũng là một trong những tính đặc trưng và là vẻ đẹp của việc viết thư tay hay sưu tầm thứ gì đó mà nhỉ! Nên mình hoàn toàn ổn với việc chờ đợi này! OK

• • • • • • • • • • • • 
Nhân tiện thì nhờ tìm hiểu về bộ tem này mà mình mới biết thêm về tên các tháng trong tiếng Nhật theo âm lịch đấy! チュー
 
睦月 - Mutsuki__Mục Nguyệt (tháng Giêng)
如月 - Kisaragi_________________Như Nguyệt
弥生 - Yayoi________________________Di Sanh
卯月 - Uzuki___________________Mão Nguyệt
皐月 - Satsuki__________________Cao Nguyệt
 水無月 - Minazuki__________Thủy Vô Nguyệt
文月 - Fumizuki________________Văn Nguyệt
葉月 - Hazuki__________________Diệp Nguyệt
長月 - Nagatsuki____________Trường Nguyệt
神無月 - Kannazuki_________Thần Vô Nguyệt
霜月 - Shimotsuki____________Sương Nguyệt
師走 - Shiwasu_________Sư Tẩu (tháng Chạp)
• • • • • • • • • • • • 
Quay lại bộ tem trên, đây là trang giới thiệu về bộ tem đó trên website của Bưu điện Nhật Bản:

 

 

Ngay cả website của bưu điện thì cũng xinh xắn và tạo cảm giác dễ chịu cho mình khi truy cập! Mình thực sự thán phục trước tư duy thẩm mĩ và phong cách truyền thông dễ thương của người Nhật đấy!!!!  Phía dưới còn có một thanh đề xuất các mục khác để coi. Và nhìn này! Đây là cover photo cho những bài viết trong chuyên mục 切手タイムズ (Stamp Times) nhằm giới thiệu về các bộ tem được phát hành! Sao mà có thể đáng yêu và thân thiện với độc giả thế này cơ chứ!!!!!!!!!!!!! 

 

 
Ôi mai là ngày 23 rồi!!! Dù không phải là người Nhật hay đang sống ở Nhật đi nữa thì mình sẽ viết một lá thư, cho bản thân chẳng hạn!!!!!!!!!!! Hứa luôn!!!!!!  Phải tận dụng hết năng lượng của sự dễ thương này!
 
Cuối cùng, để kết bài thì đây là những "chiếc" Bông và Tép say ngủ! 笑い泣き
 

Hê hê hê!!!!!!!!!!!!!!!

Sau gần một tháng chời đợi thì đơn hàng sticker mới của mình đã về rồi này!! 

 

 

Trời ơi vui quá là vui!!!!! 

Cái nào cũng xinh xắn dễ thương cả huhu!!!!! 

 

Tổng cộng là hai mươi món! Tất cả đều được sản xuất tại Trung Quốc, vừa rẻ vừa đẹp, và hoàn toàn miễn phí phí ship do có mã giảm giá!  Có một tệp giấy ghi chú trong đó, mình muốn gửi tặng cho cô Tiana giấy nhớ đó cùng vài bộ sticker ngay khi hết lệnh giãn cách.

 

BÀI ĐĂNG NÀY SẼ NHẰM "TÔN VINH" SỰ XINH ĐẸP CỦA CÁC BẠN HÌNH DÁN ẤY!!!! 

 

Có tám bộ sticker/masking tape dài cực luôn ấy, đến 35cm lận! Đây là hình tổng hợp các bộ sticker/masking tape đó, mình ghép lại từ ảnh mà nhà cung cấp đăng!  Hai hình đầu tiên là sticker, sáu cái sau là masking tape.

 

 

Ảnh thực tế thì trông như thế này:

 

 

Mà vì nó dài như vậy nên để không vừa cuốn album ảnh mà mình vẫn dùng cho mục đích giữ các sticker rồi, thế là phải cắt ra, cả sticker và masking tape luôn!

 

 

Kết quả trông như thế này. Giống như cuốn album đang cười với mình vậy!!! 

 

 

Đây là hai bộ sticker mà mình rất thích!! 

 

 

Nhưng mà bởi vì chiều dài của chúng cũng lớn hơn chiều dài album nên mình cũng phải cắt bớt một tý cho vừa! 

 

 

Những bộ sticker còn lại thì cắt sẵn và để vào trong từng túi như thế này. 

 

 

Bộ sticker của Etori Life:

Có hai mươi hình khác nhau, mỗi hình có hai miếng, tổng cộng là bốn mươi sticker!

 

 

Hộp sticker xanh xanh dưới này cũng là sản phẩm của Etori Life luôn! Mình muốn tặng cho cô Tiana nên không khui ra, hình này là ảnh trên trang của nhà phân phối. 

 

 

Còn đây là bộ sticker, tem dán của MG City Stationery:

Trong bộ này có kèm một bao thư nho nhỏ. Mỗi mẫu sticker có ba hình, xài không lo hết vội, phong cách retro, nó khiến mình thực sự muốn viết thư cho ai đó đấy huhu!! 

 

 

Aaa! Thực sự là mình muốn viết thư!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

(Bình tĩnh Tea ơiiiiiiiiiiiiii!)

 

Với bộ này thì đây là cách mình trữ chúng trong album! ニコニコ Tiêu chí luôn luôn là "dễ nhìn, dễ thấy, dễ lấy, dễ tìm". Mình dùng một miếng bìa lót và dán các mẩu giấy ngắn làm ngăn chứa, khi cần thì chỉ việc kéo cả miếng bìa ra là các tấm sticker sẽ cùng ra theo, sau đó chọn lựa thỏa mái!

 

 

Và đây, sticker của Papermore! Mình chưa mở ra nữa, mà có cái túi đựng trông đáng yêu ghê ấy!  (Ồi, có món đồ nào mà không đáng yêu cơ chứ!! )

 

Vậy đó! Với bộ sticker này mình sẽ càng hăng say viết lách và học bài hơn! 照れ À nhân tiện thì, hôm nay mình đã chuyển sang cuốn sổ thứ ba để viết the morning pages rồi đấy! Ban đầu mình khá nghi ngờ liệu khi kết thúc thực hành TAW  thì mình có còn động lực để duy trì thói quen viết các trang buổi sáng được nữa không. Nhưng quả nhiên, bên cạnh vẽ tranh, thì mình thích viết nhất ấy! Bảo mình tập thể dục buổi sáng thì khó chứ viết thì mình chăm lắm. Mặc dù đôi lúc cũng gián đoạn vì có thời điểm hàng tuần liền mình không viết, nhưng giờ thì nó thực sự thành thói quen của mình rồi đấy!! Nhờ viết các trang buổi sáng mà mình có thể tận dụng lại những cuốn sổ cũ, giờ thì cảm giác tội lỗi về việc mua sổ cho lắm xong không dùng hết gây lãng phí của mình đã hoàn toàn biến mất rồi! =)))))))))) Này, tới bao giờ thì mình sẽ phải mua sổ mới để viết trang buổi sáng đây nhỉ? 笑い泣き Mà mình đang nghĩ, vì có nhiều sticker đáng yêu thế này, mỗi buổi sáng khi viết the morning pages, mình sẽ tặng cho bản thân một chiếc sticker xinh xinh, chắc chắn sẽ làm một ngày của mình trở nên ngọt ngào hơn đây! 照れ

Nụ đậu biếc đã nở rồi này!!! 照れ Chào mừng bạn đến với thế giới!!



Hôm nay trời cũng mưa nên rất mát mẻ, nhiệt độ dễ chịu, ánh sáng vừa phải và cây của mình được tự nhiên tưới hộ  điều kiện hoàn hảo để an tâm ngồi vẽ (hoặc ngủ).

 

Dạo này mình viết liên tục. Một phần vì mình mới tìm được cách để thay ảnh header cho blog bằng hình vẽ cá nhân chứ không phải xài thiết kế mặc định của Ameba nữa nên mình cảm thấy rất hào hứng mỗi khi truy cập blog và viết blog! 照れ

 

 

Hic, xài từ 2016 đến giờ mới biết có thể thay header tùy ý, hồi đó cứ tưởng chỉ blog chính thức của người nổi tiếng hoặc phải trả phí mới được tùy chỉnh thiết kế blog thôi cơ... =)))))))) Mặc dù so với các nền tảng blog khác mình từng dùng thì Ameba có độ tùy biến giao diện hạn chế nhất nhưng đổi lại mobile app của nó lại dễ sử dụng và tối ưu nhất cho nhu cầu viết nhật ký điện tử của mình. Là người dùng đơn giản, cái gì tiện lợi nhất thì mình xài! OK( )

 

Còn một lý do nữa khiến mình viết thường xuyên hơn là bởi vì dạo này không thể ra ngoài đường đó! Dù mình không thực sự có nhu cầu phải đi đâu cả, nhưng việc này, gọi là thói quen thì đúng hơn. Vì chạy xe vòng vòng khắp phố rồi thả hồn vào cảnh vật xung quanh (đi không mục đích, không gặp gỡ ai), đứng trước biển lớn và ngắm sao dưới bầu trời rộng là một trong những cách để mình tự giải tỏa cảm xúc bên cạnh việc viết nhật ký hay tâm sự cùng bạn bè ハート. Mỗi ngày đều tiếp nhận bao nhiêu thông tin, các thông tin được xử lý và phần nào đó trong số chúng sẽ biến thành suy nghĩ, từ những suy nghĩ lại phát sinh ra cảm xúc. Giống như đồ ủ lên men thường sản sinh khí gas vậy, nếu xử lý không tốt việc thoát hơi, lượng khí gas quá tải bên trong có thể làm chiếc bình chứa nổ tung. Mình không định ví von cảm xúc của mình tựa khí gas, nhưng đó là hình ảnh minh họa phù hợp, mình thấy vậy. Tóm lại mình là đứa có nhu cầu giải phóng cảm xúc cao, mà với tình hình hiện tại không thể chạy xe vòng vòng, mình đâm ra muốn viết nhiều thật nhiều, dù là về những điều nhỏ nhặt, bình thường nhất đi nữa!! ぶー

 

Nhân tiện thì hôm nay Joy nấu mì xào cho bữa sáng đấy! Bạn mình với kinh nghiệm dày dặn hẳn bốn tháng xào mì ở Circle K, giờ nhờ nghỉ ở nhà vì dịch mà kỹ năng của bạn phát huy và tỏa sáng, không lo lụt nghề! Là người được nấu cho ăn, mình rất hạnh phúc! OKもぐもぐ À mà gọi là bữa sáng do quen miệng (vì nó là bữa đầu tiên trong ngày) chứ thực ra nấu xong và ăn thì là 15 giờ chiều rồi!!  Không phải đi làm nên tụi mình dậy muộn lắm!


 

Cám ơn Joy vì bữa ăn ngon!! もぐもぐ拍手

 

Mình đi vẽ đây! Sắp đến deadline rồi!

Đầu hẻm vào nhà mình bị giăng dây giãn cách rồi này! キョロキョロ Bữa Joy mượn xe mình đi làm về xong chụp cho coi. Hôm đấy vào tới phòng cậu ấy nói như muốn khóc luôn, tưởng không về được nhà chứ, may họ chắn đầu hẻm mà cuối hẻm thì chưa nên còn đường đi vào. Mà tới hôm nay thì hình như bít hẳn hai đầu rồi, sáng nay có anh shipper gọi xuống nhận rau, Joy phải ra đầu hẻm lấy chứ ảnh không vào được.
 
 
Thực ra từ hôm thành phố áp dụng chỉ thị 16 đến giờ mình chưa ra khỏi nhà lần nào (trừ lúc đi đổ rác) nên thấy cũng bình thường. Hàng đặt online thì hơi lâu, nhưng rồi cũng vẫn đến, không có gì phải hoang mang. Mình còn bảo với Joy, "chẳng mấy khi được chính phủ yêu cầu ở nhà, nên tớ muốn tận hưởng!". Mình là một đứa sợ cô đơn, nhưng thế không đồng nghĩa với việc mình cần ra ngoài chơi để tránh phát sinh cảm giác đó! 笑い泣き Bất cứ ai cũng có thể cảm thấy hài lòng ngay cả khi ở một mình, và ngược lại, bất cứ ai dù đứng ngay giữa những người bạn hay trong các đám đông, đôi lúc vẫn có thể thấy thật lạc lõng, cô đơn. Chuyện này là hoàn toàn bình thường.
 
Nói thế này lại làm mình nhớ, từ bé mình đã ngại tiếp xúc với bên ngoài, nhất là với người lớn và những người không quen biết. Đơn giản thôi, họ thích nói những chuyện vĩ mô, những chuyện một đứa trẻ như mình không hiểu cũng không quan tâm, sao mà hòa nhập?!  Nhưng mẹ mình là người quảng giao, đi đâu cũng kéo mình theo khiến mình rất khó chịu, chỉ có thể trưng bộ mặt quạu quọ ra phản đối. Thế là về nhà lập tức bị ăn chửi, mẹ toàn mắng, "đem mày đi đâu tao cũng xấu hổ", nói thế xong dịp khác đi ra ngoài lại vác mình theo , vòng lặp tiếp tục. Thế hệ của mẹ, người ta chú trọng nhiều đến vật chất, đến bề ngoài và những thứ để nâng tầm bản thân trước người đời hơn là quan tâm đến sức khỏe tinh thần hay cảm xúc cá nhân, cho nên mẹ con mình đã từng không thể thấu cảm với nhau được như vậy đấy! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き
 
Năm học lớp 12 thì mình có cảm giác "làm chủ được đời mình hơn một tý", tính cách này vì thế càng bộc lộ rõ. Hơn nữa ngày đấy mình cũng có máy tính riêng rồi, và giữa các học sinh thì Facebook, Twitter, Kakao Talk với LINE dần trở nên phổ biến. Mình khi đó tiếp xúc với cô chú hàng xóm ở mức hạn chế, kiểu chỉ chào hỏi rồi chui vào nhà. Tính ra, trừ lúc đi học và đi đọc truyện ở tiệm truyện tranh, mình hầu như chỉ ở trong phòng vẽ vời và lướt web. Nhìn thì tưởng mình tuyệt giao với thế giới, chứ thực ra thì vòng kết nối của mình còn mở rộng hơn cả trước, internet thực sự là một nơi an toàn cho những đứa như mình để từ từ hòa nhập với thế giới! Nhưng mẹ mình không hiểu, còn gọi điện cho khắp họ hàng ở quê, vừa khóc vừa nói: "Con em nó bị thần kinh rồi, nó không chịu ra ngoài nói chuyện với ai gì cả, nó cứ như trầm cảm hay gì ấy, chắc em phải cho nó đi trại tâm thần thôi."
 
真顔
 
笑い泣き
 
Mình, ở cái tuổi đó, cũng không thể hiểu được suy nghĩ của mẹ, mới sinh ra tâm lý càng muốn chống đối hơn. Và đó là một trong những lý do mình chọn vào Nam học đại học trong khi nhà mình ở Thái Nguyên đấy. =))))))))))))))) Chính xác hơn thì, ban đầu là vì Ru - người bạn ở Hải Phòng mình quen trong fandom Gintama - gợi ý cho mình thi vào trường Nhân Văn nếu không được gia đình ủng hộ học Mĩ Thuật, ở đó có khoa Nhật Bản Học và môi trường nhìn chung cũng hợp với mình. Theo lời Ru, mình đi tìm hiểu thì thấy ngôi trường này có ở cả Hà Nội lẫn Thành Phố Hồ Chí Minh, nên, cộng với lý do muốn xa gia đình đã nói bên trên, mình vì thế mà đang ở trong Nam này!! ウシシ Thực ra nếu ở Hà Nội thì mình cũng được coi là đi học xa nhà rồi, nhưng Thái Nguyên dù sao cũng giáp Hà Nội, mình có chị bạn chơi chung hồi cấp ba học trên đó, mà cuối tuần nào gia đình cũng gọi về, đi xe khách thì cùng lắm hết có 50.000 tiền vé thôi. Nghĩ tới viễn cảnh đó mà thấy không ổn! Tự do của mình không thể chỉ kéo dài trong năm ngày một tuần như thế!!
 
Cơ mà mình ở Thành Phố Hồ Chí Minh được ba năm thì mẹ và em trai mình cũng vào Bình Thuận sống cùng nhà bác gái luôn. Các con của bác vào đó lập nghiệp mấy năm nay, giờ đã an cư, nhưng tội cái là xung quanh không có họ hàng, mà người lớn tuổi họ cần hơi ấm gia đình là chính. Mẹ mình đến sống chung với tâm thế vừa là để bác mình có chị có em cho đỡ buồn, vừa là để có cuộc sống mới sau khi nghỉ hưu và ly thân chồng sau. Mình với mẹ bây giờ, người ở Bình Thuận, người ở Thành Phố Hồ Chí Minh, cách nhau khoảng 200km, thế là thành ra lại gần. Nhưng không sao vì bây giờ, khi mình đã trưởng thành hơn, biết thấu cảm hơn, mình thấy rằng có cơ hội ở gần mẹ thế này lại quá tốt, ít nhất cũng không đến mức tuần nào cũng phải về diện kiến mẹ , và Tết Nguyên Đán thì dễ dàng ôm hai nhóc mèo về ăn mừng năm mới cùng gia đình.
 
Khoảng thời gian mình được sống xa gia đình ấy, mình học được rất nhiều điều, trong số đó là cách giao tiếp ôn hòa với mẹ. Về phía mẹ, mẹ cũng dần chấp nhận được sự khác biệt giữa các thế hệ. Thế nên những hiểu lầm ngày trước đều được gỡ tỏa, tình cảm mẹ con trở nên tốt đẹp. Về cơ bản, mình hiểu là, dù tính cách và suy nghĩ của mẹ con mình có khác biệt thế nào đi nữa, thì có một thứ mãi mãi thay đổi làm nền móng vững chắc cho mối liên kết gia đình này, đó là tình yêu vô điều kiện mẹ dành cho tụi mình. Sau những lời nhiếc móc, chính là tình mẫu tử thiêng liêng. 
 
Thằng em mình bây giờ cũng y chang mình ngày xưa, chỉ toàn cắm mặt vào điện thoại và không ra ngoài chơi, nhưng mẹ mình không bao giờ chửi nó hay bắt nó phải đi đâu cùng mẹ. Nó nên cảm ơn mình!! =))))))
 
Ối! Quay lại hiện tại sau màn lạc trôi vô tận thôi!  Về với hiện thực COVID hoành hành khắp nơi nào! =)))
 
Đây là số rau chúng mình có lúc này, Joy mới đặt mua thêm:
 
 
Chỗ rau này không phải quá nhiều, kể ra trong đây cũng chỉ có hai loại rau xanh mà thôi, nhưng số lượng mỗi loại thì hơi bất hợp lý. Tụi mình vốn không phải fan cuồng của cải thìa mà Joy đặt nhiều quá, rau cũ vẫn đầy tủ đã toan đi đặt thêm, cả thịt và đồ ăn vặt nữa chứ! Không chắc là có nấu ăn hết được không, chỉ lo chúng bị hỏng trước khi kịp đụng tới.
 
Mình nói:
 
"Thực ra tớ muốn duy trì lối sống bình thường như trước khi giãn cách, mà cậu cứ mua liên tục như thể mai là tận thế! Lỡ mà ăn không hết thì phí lắm!"
 
Joy phản bác:
 
"Tại trước kia ngày nào cậu cũng đi chợ nên cậu không cảm giác được, chứ ba bốn ngày thì tụi mình cũng ăn nhiêu đây! Mua một lần cho đỡ tốn ship."
 
Nghe cũng có lý!  Mặc dù mình thì không chắc về lượng thực phẩm này vì vốn sức ăn của hai đứa mình không cao. Là người đi chợ và nấu ăn nên mình biết vậy, chỉ là chưa bao giờ thống kê lại nên khó tính toán chắc chắn. Thôi kệ, ít nhất thì giờ trong tủ có đủ thực phẩm, đó là điều may mắn trong đợt dịch này, mình cứ giữ tôn chỉ không lãng phí như ban đầu là được! 
 
Nhân tiện thì, sáng nay trong lúc tưới cây mình nhìn thấy một nụ hoa đậu biếc sắp nở này!!! 照れ
 
 
Mong chờ ghê~~~~~~~ キラキラ

Chào! Chào! バイバイ

 

Bây giờ là 22h52, thứ bảy ngày 17/07/2021.

Hôm nay là ngày có đến ba số bảy lận đấy nhỉ! 

 

 

Chợt nhớ hồi mình học cấp một, lúc viết bài đều phải ghi thứ ngày tháng, nhờ thế nên trong tập vở có đủ bộ "thứ 3 ngày 3 tháng 3 năm 2003" với "thứ 5 ngày 5 tháng 5 năm 2005". Riêng "thứ 7 ngày 7 tháng 7 năm 2007" thì rơi vào lúc nghỉ hè, không nhớ lúc đó mình có đi học thêm hay viết nhật ký để ghi lại ngày số đẹp đó vào vở không nhỉ?! 

 

Quay lại ngày hôm nay!

 

Thời tiết thì tốt. Vài ngày trước trời mưa lớn nên đến giờ vẫn còn vương lại dư âm của sự mát mẻ trong khi nay có nắng. Cứ thế này thật dễ chịu!! 照れ

 

Đây là một góc vườn nhỏ của mình:

 

 

XANHHHHHHHHHHHH!

 

Mình dạo gần đây thấy thích góc này cực ấy. Trong một khoảng nhỏ mà có nhiều loại cây, cây nào cũng xanh ngát, trông dễ chịuuuuuuuuuuuu! Mình đã muốn trồng thêm ít hoa để vườn nhỏ của mình có nhiều màu sắc sinh động hơn, nhưng chỉ thế này thôi cũng đủ xinh đẹp rồi nhỉ! Ê hê~ 照れ Mà cây đậu biếc của mình ấy, nó leo quá cao, lên đến tận sân thượng luôn, kết quả là "chị ta" không đủ sức nuôi hết các nhánh của chính mình, đám lá vì thế mà trở nên nhỏ xíu và còm cõi. Mình tháng trước đã quyết định cắt đi để nó ra chồi mới, cũng khá tiếc vì đương độ ra hoa. Giờ nhìn những nhánh mới lá to đùng mơn mởn thế kia thì mình lại rất yên tâm. Từ giờ mình sẽ chăm chỉ tỉa cây để chúng luôn luôn được  "mập mạp" khỏe mạnh! ハサミぶー


Hồi trưa nay, cái giá kê laptop mình đặt đã về rồi đó!  Dạo này xài nhiều tác vụ nặng, máy dễ bị nóng nên cần cái này nâng máy lên, tản nhiệt cho tiện.

 

 

Chất liệu bằng kim loại nên chắc chắn phết, trừ một cái khớp nối hơi lỏng. Mình không nghĩ là cần đổi trả vì lỗi nhỏ đó không ảnh hưởng mấy về chức năng của nó và cũng bởi mùa dịch này ở Thành Phố Hồ Chí Minh giao hàng qua lại rất khó khăn. Nói chung, có giá đỡ để hỗ trợ laptop tản nhiệt tốt hơn là quá tuyệt vời rồi! 

 

Chụp một phát! カメラハッ


 

Mình thấy hạnh phúc khi nhìn vào bàn làm việc của mình thế này ghêêêêêêê 照れ Mặc dù vẫn mong sẽ có thêm cả dàn workstation nữa!  Rõ ràng là cần thiết mà! Tea-tương-lai khi nào mua được xong hãy quay lại đây xác nhận rằng mình là người tiêu dùng thông minh và có lý chứ không phải kiểu được voi đòi tiên nhé! =))))))))))))))))) À còn về Ipad Pro thì tự dưng hôm nay mình lại thấy không cần thiết nữa. Vì thực ra mình cũng chẳng ra ngoài nhiều như mình tưởng, nếu có thì thường là do bận công chuyện (không phải chuyện vẽ), mà thế thì lại không rảnh để vẽ, hoặc nếu cần vẽ thì...sketchbook và bút chì hân hạnh tài trợ chương trình này!! Vẽ tay nhiều lên Tea ạ!! VẼ TAY!!!!!!!!

 

Nhân tiện, khoe một phần tranh cho trang thông tin (trong bộ sách năm nay của RtR) mà mình đã vẽ xong hồi chiều. 

 

 

Này là minh họa vòng tuần hoàn nước. Mình đang dần quen với Clip Studio Paint rồi, có nhiều brush xịn thật ấy, tô màu rõ là thích!!!  Tuy hồi đầu thấy tiếc khi quyết định mua hơi vội, không biết để đợi đến đợt giảm giá, nhưng mà giờ thì mình lại nghĩ thật tốt vì đã tậu phần mềm này về, dù với giá nào đi nữa. Xứng đáng! Xứng đáng!! グッグッグッ Ôi mà sắp đến deadline rồi nên những ngày tới mình sẽ cố gắng tập trung vẽ. Chẹp... Mình giờ ít dùng từ "cố gắng" nhưng trong trường hợp này thì không có từ nào hợp hơn nó nữa! 笑い泣き Bởi với mình, tập trung là một khái niệm cần rất rất rất rất nhiều nỗ lực đấy, hic!

 

Mà khoan!

 

Mình rất dễ mất tập trung trong công việc, cũng hay trì hoãn nữa, nhưng khi mình thực sự yêu thích một việc gì đó nhé, mình có thể làm nó quên thời gian, quên cả đói mệt luôn! Nên vấn đề liệu có phải là sự tập trung không hay thực chất nó nằm ở độ hứng thú với công việc?

 

 

Oh oh ohhhhhhhhhhhh!!!!!!!

 

Ê khoan lần nữa!!!!!!!

 

Tình yêu là thứ không thể cưỡng cầu, nói "cố gắng tập trung" vẫn dễ nghe hơn là "cố gắng yêu thích công việc mình làm", chẳng phải sao?!!

 

OKハッ

 

Nên mình không cần sửa lại câu nói đâu. =))))))))))))))

Đi ngủ đi thì hơn! =))))))))))))))

 

Hôm nay, cuối cùng thì mình cũng copy được hết các bài đăng từ 2016 tới đầu 2021 trên blog nhật ký cũ về Word và đã đóng blog đó rồi, cho đỡ lẫn lộn với blog mới đang sử dụng này! Cảm ơn blog cũ - nơi chứa đựng một phần giai đoạn trưởng thành của mình!!  Vậy là kế hoạch sao lưu "nhà cũ" của thế giới tinh thần đã xong!  Khi có thể, mình sẽ đem in thành cuốn (thay vì chờ in từng bức ảnh và dán vào nhật ký viết tay, làm thế này cũng hay đấy chứ!).

 

Mà ấy, sao chép nội dung blog vào Word thì không có gì khó, khó cái là sau đó phải dàn layout lại, như kiểu đem webtoon ra in thành sách truyện ấy, căn chỉnh muốn khùng luôn!  Nhưng webtoon thì chỉ có phần hình thôi, đằng này còn cả phần chữ mà mình viết rõ nhiều nữa !!! Thế là mình phải chia thành hai tệp "2016 - 2017" "2018 - 2019 - 2020" cho đỡ nặng ấy. Ồi, năm năm lận mà! Mình không chia mỗi năm thành một tệp vì cơ bản có năm viết nhiều, năm viết ít, tách ra không bõ. Như phần đầu năm 2021, ở blog cũ, mình chỉ cập nhật lên đấy hai, ba bài đăng thôi là quyết định chuyển sang blog này, tạo khởi đầu mới rồi, nên những bài cũ đó mình gộp chung vào tệp năm 2020 luôn.

 

Nhìn sơ tệp 2016 - 2017, với khoảng 77.400 từ. 

 

 

Tệp 2018 - 2019 - 2020, khoảng 137.500 từ, có một thời gian không viết blog vì lười. =))))) 

 

 

Tệp này thì mình mới chỉ sao chép nội dung vào thôi chứ chưa soát lỗi đánh máy và dàn trang lại nên bố cục trông lộn xộn.

 

Anh Vũ ở bên xưởng in Sài Gòn 3 năm ngoái có chỉ cho mình là nếu muốn in thành sách mà số lượng ít, kiểu chỉ một hai cuốn mỗi bản thôi ấy, thì không nơi nào nhận in offset đâu, chỉ có thể đặt in nhanh kỹ thuật số thôi. Mà thế thì bảo với người ta là "em muốn in MẪU cuốn này" chứ nói là in thành sách thì có thể người ta không nhận luôn hoặc sẽ báo giá rất cao. Hê hê, mình cũng không hiểu lắm nhưng mà cám ơn anh! 

 

 

 - CÂU HI VÀ TR L

 

 

 

 

Cơ bản, mobile app của Ameba nhiều tiện ích và dễ sử dụng lắm nên xài thấy rất là thoải mái luôn.

 

 - KT THÚC 

 

 

Mấy hôm trước, theo thói quen cũ, mình gõ trên thanh tìm kiếm Google đôi ba từ phổ biến trong tiếng Việt kèm với tên một nền tảng blog, và nhờ thế mình lại lạc vô những chiếc blog cá nhân của người lạ. Khác với những bài đăng trên mạng xã hội hay những blog chia sẻ cộng đồng, người viết dường như không có ý định viết cho ai khác ngoài chính bản thân, có những câu chuyện tràn đầy hạnh phúc, cũng có những dòng tâm sự phủ đầy nỗi buồn, nỗi cô đơn, dù thế nào thì câu từ vẫn rất chân thực, tự nhiên và lắng đọng. Vì vậy mà việc "đọc trộm" này bao giờ cũng đem đến cho mình cảm giác dễ chịu và thấu cảm - một sự thấu cảm từ những người xa lạ. Nhiều blog mình tìm thấy đã lâu không còn cập nhật nữa, trong khi có những blog thì đến giờ vẫn còn hoạt động, gần cả chục năm, cơ mà, ở thế giới tinh thần nào có khái niệm thời gian đâu, làm cho kẻ du hành từ hiện tại như mình khi ghé qua vẫn cảm thấy rung động trước những lời tự sự. Thật đẹp làm sao!

 

Về phần mình, lúc tải nội dung blog xuống, được dịp nhìn lại những bức ảnh cũ, những tâm sự cũ, mình có nhiều cảm xúc lắm. Nghĩ kiểu, ôi chỉ trong vòng năm năm, mình đã trải qua bao nhiêu là thay đổi thế này! Mà thật, năm năm tưởng như chớp mắt đã qua, nhưng nó cũng là quãng thời gian dài đấy chứ! Thời gian có tính tương đối!  Xem lại mình trong năm năm đó, thật nhiều điều đã xảy ra, đối mặt với tất cả, mình-quá-khứ có những lúc suy nghĩ và hành động rất trẻ con, xong hôm sau liền nhận ra và tự rút ra bài học, rồi hôm sau nữa có thể lại trẻ con như lúc đầu. Cũng có những lúc mình tràn trề năng lượng luôn! Mình dễ vui trước những điều nhỏ nhặt, nhưng cũng dễ cáu giận và dễ bị dằn vặt bởi những chuyện không hay mình làm ra, hoặc cảm thấy tội lỗi khi nghĩ bản thân không đủ thấu cảm cho người khác. Mỗi ngày là một ngày trải nghiệm đầy cảm xúc, cứ học hỏi, ghi nhớ rồi lại học hỏi và ghi nhớ. Thực ra bây giờ thì cũng vậy ấy! Hôm nay mình tốt, mai có thể dở, từng ngày từng ngày khám phá và chấp nhận bản thân thêm một tí. Nói đến đây lại một lần nữa muốn cám ơn bản thân mình đã chăm chỉ ghi chép, cảm ơn blog cũ đã đồng hành cùng mình, cảm ơn blog hiện tại là nơi trú mới cho những câu chuyện, những suy nghĩ, tâm sự của mình, để mình luôn được soi chiếu và khắc ghi bài học! 

Uiii hôm nay là ngày thứ mấy giãn cách xã hội toàn thành phố rồi í nhờ?  Sáng nay mình còn thấy hoang mang vì nhà hết thức ăn trong khi hiện tại rất khó đặt hàng thực phẩm tươi, nhưng giờ cuối cùng thì mọi chuyện cũng đâu vào đấy! Tú Nhi - bạn cùng lớp đại học với mình và Joy - đã chỉ cho tụi mình chỗ đặt mua rau nè (cám ơn cậu nhiều!!! ), rồi tụi mình còn mua được một phần gà tươi nguyên con nữa, sau 7749 lần đọc dòng chữ "hết hàng" khi tìm mua THỊT BÌNH THƯỜNG như thịt heo, thịt gà và còn phải lướt qua những hạng mục "thịt đà điểu", "thịt nhím",...  (Mình tự hỏi không biết ngày mai người ta có bán luôn cả thịt mỹ nhân ngư và thịt Đường Tăng không!!)
 
Nói thì bảo điêu chứ thực sự mình thấy biết ơn cuộc sống hiện tại kiểu này, mọi thứ không quá dư dả, chỉ vừa đủ, nhờ vậy mà khiến bản thân mình học được cách tiết kiệm hơn và tận dụng triệt để những gì đang có (bao hàm cả nghĩa không bỏ phí thức ăn). Trước đây, bởi vì quá dễ dàng đi mua ở bên ngoài, mình thấy đồ lâu không đụng đến, hay đơn giản là không thích nữa, thì sẵn sàng đem bỏ đi luôn, giờ thì mình chọn nghĩ cách để chế biến và dùng chúng trước khi hết hạn sử dụng. Trong mấy ngày vừa qua mình còn tự sửa được đèn bàn và vung nồi (bị lỏng quai cầm) đấy, hôm nay thì lần đầu tiên mình biết chặt nguyên con gà! Trước đó, loài gia cầm duy nhất mình có thể "giải phẫu" cả con là cút chiên bơ, vầng, cút đã chín, bằng lòng bàn tay, cứ thế mà vặt ra ăn. 
 
Tất nhiên mình không có ý mong kéo dài thêm thời gian giãn cách đâu, ảnh hưởng kinh tế chung. Chỉ là, mình thấy như thế này cũng không tệ. Với cả có hai tuần giãn cách thôi, nhanh ấy mà. Nhưng mong bản thân mình sau hai tuần này sẽ không quên điều đã học trong mìa dịch này. (Chậc, mình cứ dễ ngựa quen đường cũ, bao lần ngộ ra điều mới xong lại sống theo lối cũ, luôn phải tự nhắc hoài!)
 
Đây, một bức chụp cùng Tép thân yêu để thấy cái sự ổn của mình với hiện tại!
 
 
Úi dà, 3h33 rồi, buồn ngủ quá! Mình sẽ đặt báo thức để mai dậy sớm một chút, dạo này chiều hư bản thân, toàn ngủ tới 12 giờ trưa!!!!!!!!!!  Mà hình như chiều mai còn có cuộc họp bàn về sản phẩm bên KISS nữa. Ay chà chà! Sống có kỷ luật một chút nào Tea!
 
À, hôm nay lướt twitter của một bạn cosplayer, mình đọc được một câu bạn ấy ghi là: "My body is a temple...", đoạn sau là gì ấy không nhớ rõ, hình như có nghĩa đại loại là "tôi chính là chủ nhân, kẻ được thờ phụng trong ngôi đền đó", mà cái mình quan tâm chính là vế trước đó cơ! Thấy tâm đắc ghê! Cơ thể mình là một ngôi đền! Thực sự!!! Nghĩ theo cách này, mình càng muốn chăm sóc cho "ngôi đền" này hơn nữa! (Hmm... Nói như tự vả, thức đến 3 rưỡi sáng xong đòi yêu thương cơ thể!?????????)
 
Thế thôi, mình ngủ thật đây! Chèn ảnh Tép ngủ cho đúng bài!!
 
 
P.s: Đang đà đăng ảnh mèo nên đăng nốt tấm - Hình mình chụp Bông và Tép hôm nay lúc ăn cơm. Hai con mắm ngồi cạnh hóng ăn, nhưng điệu bộ của Bông thì kiểu, "Gì? Đâu? Ai thèm ăn ké, tôi ngồi đây từ trước nhé! Đây này, tôi còn không thèm nhìn vào đĩa thức ăn luôn!" Ôi ghê quá cơ! =))))))))))))))))))))))))
 
 
Rồi, thề! Ngủ thật đây! Vì một cơ thể khỏe mạnh! Vì một ngôi đền xinh đẹp!!! zzz
猫しっぽ Viết tản mạn mấy thứ trước khi ngủ. 猫あたま
 
Mình có vấn đề với việc bắt tay/bắt đầu thực hiện gì đó (tính trì hoãn thì phải)!! チーン Nhưng phải tự công nhận là mình đã nhận biết được nó và đang cải thiện từng chút từng chút một!
 
Hôm qua mình mới thực sự bắt đầu tìm hiểu về chủ nghĩa khắc kỷ (sau rất nhiều lần thấy giới thiệu). Đối với mình mọi học thuyết, triết lý, tôn giáo, chủ nghĩa, tư tưởng,... là những nguồn tham khảo cho việc học hỏi về thế giới bên ngoài và chắt lọc những gì phù hợp để khám phá và xây dựng thế giới bên trong. Mình tìm hiểu chủ nghĩa này ban đầu với tâm thế tò mò (cũng vì nó được "quảng cáo" nhiều vài năm gần đây, hầu như đi đâu cũng thấy người ta nói), tuy chưa thể lĩnh hội hết các bài học trong đó, chỉ mới hiểu được tinh thần chung, vì bản thân mình còn nhiều định kiến chưa buông bỏ được, nhưng ít nhất có một điểm mình đã tiếp thu, là về việc nhìn vào và trân trọng những gì mình đang có hơn là khắc khoải tới những gì mình chưa có. Giống như bữa team mình họp và chị Thúy có nói: "Các em nên nhìn vào những gì mình đã làm được chứ đừng tập trung quá vào cái mình chưa làm được. Ví dụ như các em phải gấp 2000 hộp giấy, hôm nay các em gấp được 200 hộp thì chị sẽ nói team mình làm được 200 hộp rồi đấy. Nếu các em cứ nghĩ về 1800 hộp chưa gấp được thì các em sẽ tự làm mình stress thôi"ニコ Nhưng thế không có nghĩa là mình cảm thấy đủ quá rồi, không cần muốn mua máy tính để bàn và Ipad đâu nhé. Mình nói rồi, mình còn nhiều cái chưa buông được lắm. =)))))))))))
 
Nhân tiện thì, tạp chí Kilala yêu thích của mình đã về rồi này. Đẹp!!!! グリーンハーツ
 
 
 
 
Lần nào cầm trên tay Kilala mình cũng cảm thấy ngưỡng mộ đội ngũ đằng sau cuốn tạp chí này. Trước Kilala thì mình thích nhất Tri Thức Tuổi Hồng (quyển báo mê mẩn hồi mình cấp một) vì lượng thông tin bổ ích và tiếp nữa là Soul, dàn trang đẹp.
 
Mình, bây giờ cũng đang làm cộng tác viên cho tạp chí đấy. Từ nhỏ mình đã thích các ấn phẩm tạp chí thế này rồi đấy nhỉ! Ban đầu thì chăm đọc, sau đó là vẽ truyện gửi về tòa soạn báo, xong thì viết blog cá nhân, rồi trở thành cộng tác viên cho các tạp chí CSmile, Ngôi Sao Nhỏ, và giờ là một tạp chí mới đang thai nghén.
 
Dù rất vui vì được làm trong mảng yêu thích, mình vẫn nghĩ hoài về việc thói quen mua, đọc tạp chí truyền thống của mọi người ngày càng giảm đi ấy. Bây giờ thì có quá nhiều kênh truyền thông, thông tin nhanh chóng và hầu hết là miễn phí (nếu không tính hóa đơn internet vào), ở đó mọi người có thể dễ dàng trong việc tiếp cận cũng như tự xây dựng kênh tiếng nói riêng rồi chia sẻ chúng. Mình biết vẫn còn khá nhiều người có chung sở thích coi tạp chí như mình, dù không nhiều như trước đi nữa, nên để tạp chí "sống" được, nó cần giữ được tính đặc trưng (bản sắc riêng) sự ổn định cũng như chất lượng cao trong cả nội dung, hình ảnh lẫn cách trình bày. Mình thấy những cuốn tạp chí thiếu nhi thời trước (hoặc cả sách giáo khoa của tụi mình và những tạp chí lớn bây giờ) hầu hết sẽ có một đội ngũ họa sĩ, nhiếp ảnh cố định cùng nhau làm việc, vì thế nên hình minh họa trong cả cuốn sẽ có sự thống nhất cao về phong cách, tinh thần và màu sắc, blah blah. Còn ở cuốn Ngôi Sao Nhỏ mình cộng tác thì như mình thấy nó có rất nhiều hình minh họa với các phong cách khác (hẳn) nhau do nhiều họa sĩ khắp nơi thực hiện. Bản thân mình cũng chỉ là người vẽ theo yêu cầu, nhận kịch bản cho một truyện trong đó rồi vẽ tại nhà, chứ không tham gia làm cả cuốn. (Fact: Mình cộng tác cho anh Long từ 2019 mà chưa gặp ảnh ngoài đời bao giờ luôn đấy, toàn là liên hệ online và làm việc qua email! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き)
 
猫しっぽ猫からだ13:01 - 13/07/2021猫からだ猫あたま
 
Hello! Mình mới ngủ dậy được một lúc! Hôm nay mình đã có một giấc mơ thú vị nhưng lại bị cuộc điện thoại của mẹ đánh thức giữa chừng huhu!!! Tóm tắt lại thì, có lẽ bởi vì trước lúc đi ngủ mình viết về vấn đề sự thoái trào của thói quen mua đọc tạp chí, nên khi đi ngủ đã nằm mơ thấy rằng:
 
Mình làm trong một tòa soạn, được cỡ đâu ba tháng và mới cho ra được một kỳ báo thôi, nhưng vì mình đề xuất cải tổ quá nhiều điều trong tạp chí nên nhanh chóng bị cấp trên tìm cớ đuổi việc. 笑い泣き Mình dù tự trọng cao ngút trời nhưng vì quá yêu tạp chí nên còn nấn ná chạy theo sếp hỏi cho rõ lý do. Xong nghe nhảm quá mới quyết định bye bye tòa soạn. Thế mà ngay lập tức mình được MỘT ĐÀI TRUYỀN HÌNH chiêu mộ!!!
 
Người liên hệ với mình là giám đốc tại đó - một anh chàng mặt mũi sáng sủa, cương trực, và tính cách cũng như ngoại hình luôn (mà thực ra hơi ngáo thì đúng hơn). Lúc mình đến tham quan đài truyền hình, thanh niên đấy cứ thao thao giới thiệu không gian làm việc, định hướng tương lai, nhân sự thế nào, như thể mình đã là một phần trong đó, là cấp dưới của anh ta vậy. Mình bảo là mình còn chưa quyết định có vào đài truyền hình hay không, nhưng thực ra trong đầu đã nghĩ rằng, ồ truyền hình đúng là một giải pháp cho tạp chí. =)))))) (Bây giờ tỉnh rồi kể lại thì thấy phi lý lắm nhưng lúc mơ thì mình thực sự tin đó là hướng đi cho ngành tạp chí đấy trời ạ!!!!).
 
Bên tòa soạn, sau khi phát hành số báo duy nhất mà mình thực hiện biên tập kia thì đã nhận được phản hồi vô cùng tích cực từ độc giả, kỳ đó bán được rất nhiều bản. Tên sếp bên tòa soạn lúc này không biết lấy tin từ đâu liền đến tìm mình ở đài truyền hình thì được thanh niên giám đốc đích thân ra đón tiếp và từ chối thẳng thừng việc "trả người". Mình vốn không muốn để ai quyết định "quyền sở hữu" với mình nhưng trong tình huống này thì mình cũng giả như đã là nhân viên bên đài và mặc cho giám đốc được thị uy để khỏi phải tự thân đối mặt với tên sếp cũ đáng ghét. Giám đốc giờ như gà mẹ bảo vệ gà con vậy!! Chắc cũng một phần vì mấy nay mình đọc shoujo manga nên nhìn cảnh giám đốc cao hơn tên sếp cũ cả cái đầu, đứng sát rạt đầy thách thức trước kẻ lùn kia, mình thấy ngầu! =))))))))))
 
Sau khi sếp cũ bỏ đi, màn kịch hạ, mình cũng đi về, bảo muốn suy nghĩ thêm vì cơ bản mình thích xuất bản phẩm chứ chưa đam mê làm nội dung truyền hình cho lắm. Mà đang đi về thì ngang qua một chiếc điện thoại bàn, nó bất ngờ đổ chuông nhưng không ai nghe máy cả, dường như mọi người trong văn phòng mặc định đó là cuộc gọi cho mình. Mình không có ý định bắt máy vì mình không phải nhân viên ở đó nhưng tiếng chuông càng lúc càng to và... MÌNH TỈNH GIẤC! LÀ MẸ MÌNH GỌI!!!
 
 
Trời ơiii còn đang muốn xem diễn tiến thế nào! Đường công danh trong mơ của mình đang chuẩn bị phất lên vậy mà!!!!!!! Vấn đề là mẹ gọi điện cho mình chỉ để hỏi là: "Ủa mẹ thấy người ta còn bán báo Nhi Đồng mà sao con lại nghỉ hè không vẽ báo?", mình chán ngán đáp: "Con vẽ cho báo Ngôi Sao Nhỏ" xong giãy nảy vì mất giấc mơ đẹp! Nếu được mơ lại, mình muốn thấy cảnh tài khoản của mình có nhiều tiền, có một căn nhà đầy cây xanh và ngập trong ánh nắng, mình còn được đi thực tế ở vùng núi phía Bắc với vùng đồng cỏ châu Phi nữa!!!!!!!
 
 
Nãy Joy mới nhận bánh đặt từ một chị học cùng khoa với mình và cậu ấy chia cho mình một phần bánh mì bơ tỏi!
 
 
Ngon mê tơi!!!! もぐもぐナイフとフォーク
 
 Cuối cùng, xin được tôn vinh bí quyết giữ bình tĩnh và tự an ủi chính bản thân của mình: Đan chặt hai tay vào nhau, nhắm mắt và thở đều.
 
 
Đơn giản mà hiệu quả, giúp mình vượt qua bao nhiêu cơn khủng hoảng ý chí. Việc đan tay thực ra là để cầu nguyện và xin bề trên giúp đỡ về mặt tinh thần đấy, nhưng mà với mình nó thần kỳ đến độ chỉ ngay khi đan chặt tay vào nhau, chưa cần thốt lên lời nguyện cầu nào thì mình đã cảm thấy an toàn và bình yên rồi.
 
Viết mục này chỉ để nhắc nhở lại bản thân là chính. Thời gian này mình ở nhà nhiều, vì dịch covid ấy, cho dù mình quen với việc ở trong phòng miết thì đôi lúc chuyện không thể tự do đi ra ngoài cùng với khối công việc hiện tại có thể vẫn dễ khiến mình phát khùng. =))))))))))))) Thế nên, đừng quên "thần chú" này nha Tea.

Tự dưng muốn viết wishlist quá!!!

 

Viết wishlist là một trong những cách tăng độ hào hứng của mình lên, và cũng là để mình xem xét độ nghiêm túc của mình cũng như tính thực tiễn của món đồ muốn mua, nếu không mình sẽ dễ vung tay quá trán và điều này thì không tốt chút nào. Mình không muốn cảm thấy hối hận sau khi mua đồ về, nó ảnh hưởng tình cảm của mình đối với món đồ đó, tội nghiệp chúng!! 

 

Mặc dù phần nào đó trong mình muốn hướng đến cuộc sống tối giản và đơn thuần, ít vật chất sẽ ít lo lắng về vấn đề sở hữu, giảm thiểu những ràng buộc về mặt tinh thần cho bản thân và góp phần giảm thiểu sự xả thải ra môi trường, blah blah... Nhưng mặt khác, ở hiện tại, mình vẫn cảm thấy mình muốn có thêm nhiều đồ. =))))))))))))))))))))))))) À, cũng không hẳn là nhiều lắm đâu, chủ yếu là công cụ phục vụ cho công việc mà thôi.

 

Cụ thể thì mình muốn có thêm một dàn máy tính để bàn, chính xác hơn thì là workstation cho việc làm đồ họa và render video (thỉnh thoảng mình vẫn làm video đó!!), cùng với combo Ipad Pro + Apple Pencil.

 

"Hậu cung" mơ ước của mình đây, còn thiếu mỗi hai thành viên, cũng là hai đứa có giá trị lớn nhất:

 

Mặc dù vẫn biết việc sử dụng song song máy tính để bàn và laptop là điều hiển nhiên nhưng hãy ghi cụ thể ra tại sao mình cần nó, nó đáp ứng nhu cầu gì cho mình nhé!

 

Trước kia, mình đã có nhiều lần nghĩ đến việc mua dàn máy để bàn rồi nhưng sau đó đều gạt bỏ vì hồi ấy ở trọ trong làng đại học, dãy trọ mình cũng không được an ninh cho lắm nên mình sợ phải để lại máy trong phòng mỗi dịp về quê ăn Tết. Với cả, lúc đó còn đi học, một chiếc laptop là đủ, nếu có đi làm thêm thì cũng vác máy theo được, lượng công việc không quá nhiều để mình cần xài đến hai máy tính. Giờ thì mình có chỗ ở ổn định hơn rồi nên vấn đề bảo vệ tài sản đã được giải quyết!  Mình mặc dù chưa thực sự chắc chắn về công việc sẽ gắn bó dài lâu, và thu nhập hiện tại cũng chưa đều đặn, nhưng rõ ràng mình đang ngày càng cần phải sử dụng các phần mềm nặng nhiều hơn, và yêu cầu công việc cũng ngày một lớn hơn. Đã đến lúc nâng cấp vì công việc rồi! Vì thế, workstation là cần thiết, cùng với những yếu tố cơ bản này:

 

 Hiệu năng tốt hơn, tản nhiệt tốt hơn.

★★★★★

Mình đã nâng RAM và gắn thêm ổ cứng SSD cho laptop của mình nhưng đó là tất cả những gì mình có thể nâng cấp ở chiếc máy này. Các phần mềm đều chạy trơn tru nhưng đôi khi làm việc quá tải khiến máy bị nóng, khi đó mình chỉ có thể tạm ngừng làm việc và chờ khởi động lại máy.

 

 Chia sẻ công việc, tài nguyên với laptop.

★★★★★

Nếu có máy để bàn, mình sẽ làm việc trên đó là chính, laptop chủ yếu dùng cho các công việc văn phòng nhẹ nhàng hơn và để mang đi làm. Mình có mỗi chiếc laptop hiện giờ và đang sử dụng liên tục, hàng ngày. Vì thế nên nếu bạn ấy có vấn đề gì thì mình chỉ có biết cầu nguyện rồi khởi động lại máy chứ không nỡ để bạn ấy đi bảo dưỡng mấy ngày được. Thiếu bạn ấy, mình chẳng còn thiết bị nào khác để thay thế công việc vẽ vời. Chưa kể nếu laptop "đứt" giữa chừng thì thôi xong, vì không phải loại dữ liệu nào trong máy mình cũng sao lưu trên cloud ngay lập tức. Nên nếu có thêm một thiết bị khác dùng chung hệ điều hành thì sẽ rất tiện lợi và đảm bảo cho nhu cầu sử dụng của mình. Mình có thể cho laptop đi bảo dưỡng được khi cần thiết. Và trong những ngày gửi máy đi bảo dưỡng, mình cũng có thể tạm xóa các dữ liệu cá nhân bên trong máy và ngắt kết nối tài khoản để đảm bảo tính riêng tư mà dữ liệu thì đã được lưu giữ trong máy tính ở nhà rồi. Đổi ngược lại nếu máy để bàn cần đi bảo hành.

 

 Mình có thể lựa chọn màn hình với độ hiển thị tốt hơn, kích thước lớn hơn.

★★★★★

Mặc dù khi vẽ thì mình nhìn vào màn hình bảng vẽ là chủ yếu nhưng mình vẫn cần so sánh tương quan màu sắc trên các màn hình khác nhau. Màn hình laptop hiện tại của mình hiển thị màu không chuẩn, vì nó phủ một lớp chống chói và giảm ánh sáng xanh để bảo vệ mắt người dùng nên mình không thể đòi hỏi gì hơn. Lúc chọn laptop này mình đã không ưu tiên màn hình mà tập trung vào các yếu tố khác phù hợp cho việc mang đến trường học hơn là để vẽ.

 

● ● 

 

Đây là bộ workstation tham khảo mà mình đang để ý:

 

 

 

 

Góc phù phiếm: Khi có máy tính để bàn, mình sẽ mua bộ bàn phím và chuột Mofii Sweet!! 照れ

 

 

 

 

 

 

 Tính di động, nhỏ gọn, tiện lợi.

★★★★★

Đi bất cứ đâu cũng có thể mang theo Ipad để vẽ bất cứ lúc nào. Thậm chí khi ở nhà, lười mở máy thì mình cũng có thể lôi Ipad ra và vẽ. Cảm giác vẽ trên Ipad cũng dễ chịu vì mình có thể ngồi/nằm ở bất cứ tư thế nào, còn với bảng vẽ và máy tính thì tốt nhất nên ngồi cố định một chỗ vì quá nhiều dây nối và bản thân thiết bị cũng nặng nữa.

 

 App hỗ trợ.

★★★☆☆

Có nhiều ứng dụng vẽ xịn tương thích Ipad, ví dụ như là Procreate. Mình biết là phần mềm không giúp mình vẽ đẹp hơn nhưng mà, phần mềm khác nhau sẽ đem đến các trải nghiệm vẽ khác nhau. Giống như mình thích phác thảo với đi nét trên Medibang và tô màu trên Paint Tool Sai ấy (Clip Studio Paint thì vẫn đang trong quá trình làm quen, còn Photoshop thì nhanh gây nóng máy nên mình chẳng muốn vẽ trên Photoshop tý nào). Mình đã vẽ trên Procreate và có lẽ do cảm giác thoải mái, chân thực mà Apple Pencil mang lại nữa, mình thấy rất thích vẽ với ứng dụng này.

 

● ● 

 

Màn hình lớn luôn hữu ích khi vẽ vì ở kích thước nhỏ rất dễ bỏ qua những chi tiết, nét vẽ mà khi đem in lớn ra lại thấy chưa được xử lý tốt. Vì thế mà mình nhắm tới bản 12.9 inch ngay từ đầu. Nhưng nếu mua cùng với workstation, có lẽ mình sẽ không vẽ trên Ipad quá nhiều mà chủ yếu chỉ sử dụng khi đi ra ngoài hoặc lúc ngồi chơi để phác thảo và vẽ nhanh, nên bản 11 inch có vẻ là đã phù hợp rồi. (Tiết kiệm được chục triệu lận ấy!)

 

 

 Máy in, máy in ảnh.

★☆☆☆☆

Mình nghĩ khi mình đi sâu vào mảng minh họa mình sẽ cần mua máy in đấy nhưng hiện tại thì chưa cần.

 

 Máy ảnh Instax Mini.

★☆☆☆☆

Nói thật là mình thích dòng máy chụp lấy liền này lắm luôn ấy nhưng thực sự là không cần thiết. Mình sẽ lưu lại đây như một món quà mà mình sẽ dành tặng cho chính mình vào một ngày nào đó.

 

 Máy chiếu.

★☆☆☆☆

=)))))))))))))))))))))))))))))) Nếu mua, thì mình, Joy và có thể có cả Hường sẽ cùng góp tiền mua. =))))))) Vì mục đích thưởng thức phim ảnh phù phiếm của ba đứa bạn cùng phòng. 笑い泣き笑い泣き笑い泣き

 

 Các phần mềm muốn mua/đăng ký hàng tháng:

Paint Tool Sai, Sony Vegas Pro, Photoshop, Illustrator, Indesign.

 

 Bạn trai.

★☆☆☆☆

Dù không chắc chắn nhưng cũng không thể phủ nhận là gần đây mình đang nghĩ tới việc muốn có bạn trai.  Sau đó mình vẽ ra đủ kịch bản trong đầu về những niềm vui khi có người yêu và tiếp theo là những phiền phức khi phải duy trì một mối quan hệ ràng buộc chặt chẽ như yêu đương, cuối cùng là cách mà mình và người yêu tưởng tượng chia tay. Đó, cái mình không chắc ở đây là rốt cuộc mình muốn có người yêu hay chỉ vì não chán quá nên muốn xây dựng một câu chuyện để rồi phá tan nó nữa.

 

 Ngắm bầu trời đầy sao.

★★★★☆

Mình chỉ để bốn sao vì mình biết ở đây thì mình không thể thấy bầu trời đầy sao được và mình cũng không thể (và không muốn lắm) đi đến nơi nào khác để ngắm sao trong thời điểm bùng dịch này. Nhưng đôi khi mình cần được sạc năng lượng bằng vẻ đẹp của bầu trời đêm, của những ánh sao.

 

Uiiiiiiiiiiiiii viết đến việc ngắm sao làm lòng mình đột nhiên lặng xuống. Uê uê!!! Mình viết wishlist là để nâng độ hào hứng lên mà chứ đâu phải để "feeling so deep" đâuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu! Joy vẫn đang xem hoạt hình bên cạnh, Tép đang ngồi trước mặt và Bông thì nằm ngủ đâu đó trong phòng, mà sao tự nhiên mình cảm thấy sao ấy! Mình muốn đứng trước biển, mình muốn đứng dưới bầu trời rộng lớn, mình muốn hòa mình vào rừng xanh, (Chết thật! Mới ở nhà hai ngày thôi mà! Mình còn đang định thử thách bản thân xem có thể ở yên trong nhà đủ hai tuần theo chỉ thị cách ly xã hội của thành phố không đây mà... Mới hai ngày mình đã thế này rồi!! 滝汗笑い泣き)

 

Thôi tạm dừng tại đây!

Hôm nay là ngày đầu tiên toàn Thành Phố Hồ Chí Minh thực hiện chỉ thị 16 - cách ly toàn xã hội. Chỗ làm của mình cũng đã cho nhân viên tạm nghỉ rồi, ở nhà chỉ có mỗi Joy là người còn đi làm vì cậu ấy đang làm parttime ở Circle K. Mà ấy, Joy vẫn hay nói muốn cạo đầu, hôm nay cuối cùng cùng làm được rồi này!!! 笑い泣き Tụi mình qua mượn chị Vàng tông đơ xong mình cạo cho Joy luôn. Đây là lần đầu tiên mình sử dụng tông đơ đấy!!! 笑い泣き
 
Ảnh của hai đứa trước khi Joy cạo đầu:
 
 
=))))))))) Và ngay sau đó, mình xẻo đi 30cm tóc của bạn!!
 
 
Rồi cạo!!!!
 
 
Và đây là thành quả:
 
 
OK笑い泣きチョキ笑い泣きグッ笑い泣き
 
Bởi vì Joy là người có lông mày đậm rõ nên cạo đầu xong trông càng hợp cậu ấy hơn! Giờ cậu ấy đang vui lắm vì thực hiện được điều mong muốn từ lâu, mình cũng vui lây, lần đầu cầm tông đơ và may quá đã giúp bạn mình có quả đầu như ý!! ウシシ
 
Hoan hô!!! 拍手拍手拍手