IgenTeaの日記 -19ページ目

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Chào buổi sáng! Hôm nay mình đã không viết the morning pages mà quyết định viết blog luôn, cho nó hào hứng!  Kể về tháng Bảy của mình nàoooooooooooooo!  Đây thực sự là một tháng đặc biệt đấy!! À, để tặng cho mình một chiếc sticker trước khi viết dài thật dài giống như mỗi khi mình viết the morning pages nào!

 

 

CÔNG VIỆC

 

Đầu tiên mình muốn nói về công việc. Tháng này mình đi làm ở KISS tới ngày 9/7 thì có thông báo giãn cách xã hội toàn thành phố, thế nên studio đóng cửa và tụi mình phải nghỉ ở nhà. Vừa rồi anh Long cũng bàn bạc với mình về tạp chí mới với tần suất phát hành thường xuyên hơn, nhưng vì dịch COVID nên cũng đang tạm ngưng ở đó. May mắn một xíu cho mình là trước đó mình vừa mới ký hợp đồng vẽ tranh cho bên RtR nên dù nghỉ ở nhà mình vẫn có thể làm việc và kiếm thêm thu nhập. 

 

Mà ấy, Thủy mấy hôm trước đã xin nghỉ ở KISS rồi. Gần đây mình cũng đã nghĩ tới việc có nên xin nghỉ ở KISS không, khi còn đang phân vân thì bạn mình lại là người quyết định trước. ショボーン Phải công nhận rằng các anh chị ở KISS rất quan tâm đến sức khỏe tinh thần của từng thành viên, đó là điều rất thu hút mình, nhưng mà... Từng ngày trải nghiệm ở nơi đó giúp mình nhận ra rõ hơn về điều mình thực sự yêu thích là gì. Hơn tất cả những kỹ năng học được và những niềm vui có được khi làm ở KISS, MÌNH THÍCH VẼ! Mình muốn trở thành họa sĩ minh họa, rồi tương lai có thể lên thành biên tập viên mảng sách tranh thiếu nhi. Nhưng mình còn sợ nhiều thứ, mình sợ rằng trình độ của mình sẽ không đủ để giúp mình kiếm được việc minh họa đều đều, sợ rằng lúc không có hợp đồng vẽ thì mình cũng chẳng thể kiếm được việc gì khác và môi trường làm việc nào tốt hơn ở KISS, sợ rằng mình có thể bỏ lỡ cơ hội tốt đẹp hơn trong tương lai ở KISS. Có một suy nghĩ rất nực cười cũng hiện lên trong đầu mình: Mình đã cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ vui khi được nhận vào KISS và mình không muốn "phản bội" lại niềm vui ban đầu đó quá nhanh như vậy  Nó thực sự buồn cười đấy vì mình biết mình lại đang tự trói buộc mình bằng thứ luật lệ vô hình bản thân tự tạo ra. Vốn chẳng ai ép mình ở lại, chỉ có nỗi sợ của mình tạo ra cái cớ này mà thôi.

 

Viết những dòng này đau đầu vì mâu thuẫn nội tâm quá đi! Rõ ràng bên trong mình luôn luôn có lời nhắc rằng nếu mình thực sự quyết tâm thì mình sẽ làm được thôi, "If you desperately want something, the universe will conspire in helping you achieve it" nhưng sợ thì vẫn sợ và tiếc thì vẫn tiếc.

Mình vừa mới nhắn tin cho Thủy và bà ấy đã cho mình những lời chân thành.

 

"Bà cứ nghĩ cho mình trước đi."

 

"Nếu thấy không phù hợp thì thôi."

 

"Đừng có ráng!"

 

"Quan trọng là mình không thấy có lỗi với chính mình."

 

Có lẽ mình cũng sẽ viết thư xin nghỉ tại KISS vậy.  (Tất nhiên ngày 20/11 thì mình vẫn muốn tặng quà cho chị Ngọc - người đã dạy mình nhiều điều ở KISS!)

 

Đây là lối đi trước cửa tiệm của KISS. Mình lúc nào cũng thích nơi này.

 

 

Đây là công viên Lê Văn Tám, nơi mình đứng để chụp là cạnh tiệm bánh mì siêu ngon mà sáng nào mình cũng ghé mua.

 

 

Và đây là trà thanh lọc chị Thúy gửi cho mọi người uống để tăng cường sức khỏe trong mùa dịch.

 


Dù chỉ trong thời gian ngắn, nhưng ở đây cho mình rất nhiều kỷ niệm đẹp. CÁM ƠN VÌ GIÚP MÌNH TÌM RA ĐIỀU MÌNH THỰC SỰ YÊU THÍCH! CÁM ƠN VÌ ĐÃ CHO MÌNH NHỮNG TRẢI NGHIỆM QUÝ GIÁ! CÁM ƠN TẤT CẢ VÌ TẤT CẢ!

 

ぽってり苺


Về công việc với RtR, sau tất cả những lo lắng về khả năng của chính mình và sự không tin tưởng vào chị Ju khi ấy, mình cuối cùng đã hoàn thành công việc tốt hơn những gì mình tưởng, và điều này giúp cởi trói tâm lý cho mình nhiều. Trong khi vẽ, mình cũng nghĩ thông suốt được nhiều điều. Và mặc dù đây là phần chủ đề công việc, có lẽ mình sẽ chủ yếu viết ra những suy nghĩ người sếp cũ của mình.

 

 Mình không thích thái độ thiếu tin tưởng của mình vào chị Ju sau khi nghe chị Vivy kể chị Ju thế này thế kia, và rồi mang theo tâm lý đó cả khi bắt đầu vẽ bộ tranh thông tin mà chị đã giao. Nó khiến mình thấy bản thân như một đứa em xấc láo hay đột nhiên trở nên lạnh nhạt với người chị của mình vậy. Thái độ xấu xí vô cùng! Nhưng mình cũng hiểu bởi vì lúc ấy mình còn mang nặng tâm phán xét và bị ảnh hưởng bởi những câu chuyện không hay về chị Ju, là mình khi đó quá trẻ con. Chị Ju mà mọi người nhìn thấy khác với chị Ju mình nhìn thấy và khác với cả chị Ju mà chính chị nghĩ về bản thân chị, phải gộp chung lại tất cả mới đúng là chị Ju thật sự. Mình chỉ như thầy bói mù xem voi mà thôi. Đáng lẽ mình không nên có thái độ hờ hững với chị như thế chỉ vì mình được nghe kể rằng chị không tốt như thế nào, chị đã nói xấu  mình ra sao mà quên đi cả những lúc chị Ju rất tốt bụng và khao khát được quan tâm. Sau cùng, chị Ju cũng như mình, như mọi người, đều là con người, đầy những khuyết điểm lẫn sự tốt đẹp, và đều xứng đáng được tôn trọng, được yêu thương.

 

ぽってり苺

 

Nhân tiện thì, vừa mới xong việc bên RtR là chị Chim rủ mình tô tranh cho sách nông nghiệp phụ chị ấy, thù lao cũng khá cao nên... OH YEAH! Tạm thời mùa này không lo chết đói!

 

 

CUỘC SỐNG NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH

 

Tính đến hôm nay thì mình đã ở nhà được 24 ngày rồi và hoàn toàn thấy ổn với việc đó (chứ không hề dễ phát điên như mình lo sợ)! Tầm này năm ngoái thì cứ có nguy cơ bùng dịch là mẹ lại bắt mình về, khi đó còn đi học, không có công việc gì nhiều nên đuối lý cãi mẹ, đành phải về dù biết di chuyển xa trong mùa dịch rất là sai trái. Trong thời gian về với mẹ, cây cối ở nhà trọ héo úa khiến mình đau xót vô cùng. Năm nay thì mình quyết ở lại, mẹ thậm chí nhờ cả một người chị họ hiếm khi gặp mặt gọi điện để nhắc nhở mình, nhưng đương nhiên không có tác dụng. Mình thấy vui vì mình đã chọn ở lại. Nhìn này! Đám cây xinh đẹp của mình!!!  Và cả khung cửa sổ đầy nắng!!!

 

 

Dù là nhà trọ đi nữa, thì đối với mình nơi đây chính là nhà. Nên dù mẹ mình rất tức giận vì mình không làm theo ý mẹ, cũng đành chịu thôi, bản thân mình thấy thoải mái hơn khi ở đây. Mong mẹ sẽ hiểu, chim lớn rời tổ là chuyện thường mà, dù có rời tổ cũng đâu có nghĩa mình không còn là con của mẹ đâu. =)))))))))))))

 

Nói về cuộc sống của Joy và mình trong mùa cách ly thì thực sự có lúc khó khăn mà cũng nhiều thú vị. Do bị hạn chế đi lại nên cũng gây ra nhiều sự bất tiện, nhưng cơ bản thì tụi mình đều giải quyết cũng như nhanh chóng thích nghi được.

 

Bây giờ thì nhà nào cũng được phát phiếu đi chợ nhưng tụi mình không xài đến mà chỉ đặt thực phẩm online, mỗi lần hết mấy trăm ngàn lận, ăn cả tuần. Mình thấy tự hào vì mình biết nấu ăn nên bữa cơm mỗi ngày đều ngon lành, chỉ hơi thiếu đồ ăn vặt. Thỉnh thoảng Joy thèm bánh tráng và thử đặt, hai chỗ cậu ấy đặt được, người giao đều mặc đồ công an  hoặc dân phòng cả, uy tín luôn!!! 笑い泣き

 

Sau hai tuần giãn cách tính từ ngày 9/7, thành phố bước tiếp vào đợt giãn cách mới với lệnh cấm ra đường sau 18 giờ tối nếu không có việc thật sự cần thiết và còn áp dụng các biện pháp tăng cường mạnh mẽ hơn, yêu cầu shipper chỉ giao hàng thiết yếu. Hệ quả là gây ra mập mờ trong chuyện thế nào là "thực phẩm, đồ dùng thiết yếu". Mặc dù đến giờ, sau những vụ việc cười ra nước mắt vì hiểu lầm ý nghĩa cụm từ "hàng thiết yếu" thì mọi chuyện đã ổn định và rõ ràng hơn rồi (cảm ơn Nhà Nước luôn lắng nghe nguyện vọng của tụi cháu!). Cơ mà hồi đầu tuần, khi mới bước vào kỳ giãn cách căng hơn ấy, nhà mình lại hết mất hạt và pate cho mèo!!  Mình đặt trên PetCity, đơn được xác nhận, nhưng sau đó các bạn nhân viên liên tục gọi điện cho mình để báo thay đổi hình thức vận chuyển, cuối cùng không tài nào tìm được shipper vì ai cũng sợ bị phạt oan nếu chốt kiểm dịch không công nhận đồ ăn  vật nuôi là hàng thiết yếu. Kết quả họ xin hủy đơn và nói mong mình thông cảm. Những app mua hàng khác thì ghi rõ không giao khác khu vực mà cùng phường với mình làm gì có tiệm thức ăn thú cưng nào! えーん

 

Hết cách, Joy tìm trên sàn VOSO của Viettel, thấy có hàng và ghi dự kiến giao từ một tới ba ngày thì an tâm đặt đồ ăn cho lũ mèo và cả gia vị cho tụi mình. Nhưng đặt xong, tiền bị trừ mà đơn hàng vẫn chưa xác nhận hay có bất cứ tiến triển gì. Hai ngày liền Joy gọi điện hỏi nhân viên, đều nhận được những phản hồi rất hời hợt và thiếu trách nhiệm, hết đẩy lỗi cho phía nhà cung cấp, lại đến mức thanh minh đồ ăn chó mèo không phải hàng thiết yếu (dù rõ ràng nó nằm trong danh mục thức ăn chăn nuôi và hoàn toàn được tính là thiết yếu), thậm chí còn kiếm cớ là do tụi mình ở khu vực phong tỏa (bạn nhân viên nói hai đứa mình ở Bình Tân trong khi thực ra tụi mình ở Tân Bình, đủ hiểu họ đang cố kiếm cớ và thoái thác trách nhiệm như nào!!! イラッ). Rõ ràng không thể cung cấp sản phẩm tới tay khách hàng, nhưng vẫn quảng cáo về thời gian giao hàng nhanh, cũng không gỡ sản phẩm xuống, và càng không chủ động liên hệ với khách hàng để thông báo sự cố phát sinh. Sàn thương mại từ một công ty lớn vậy, nhưng lại không coi trọng chữ tín. Chưa kể, trong khi Joy đang khiếu nại về đơn hàng thức ăn mèo thì bên đó tự ý hủy đơn hàng đồ gia vị của tụi mình mà không hề giải thích gì thêm. Một người làm trong ngành dịch vụ như Joy, đương nhiên không chịu nổi khi trải nghiệm chất lượng phục vụ tệ lậu như vậy, kết quả là cậu ấy "sạc" cho bên đó một trận ra trò, hiếm lắm mới thấy cậu ấy nóng giận như vậy, dù mình biết rất tội nghiệp cho chị nhân viên tổng đài vì phải nghe mắng thay cho cả hệ thống, và mùa dịch này ai cũng căng thẳng cả, nhưng mà nếu cứ im im thì không ổn chút nào, thiệt cả đôi bên. Joy đã đề nghị bên đó viết email giải thích cho rõ ràng và họ quả nhiên đã gửi cho Joy một EMAIL...KHÔNG TIÊU ĐỀ. 笑い泣き Chiều qua Joy đã yêu cầu hủy nốt đơn thức ăn mèo rồi, nhưng tiền thì không được hoàn ngay mà phải đợi trong vòng 15 ngày. =)))))))))))))))))))))))) Hề! ゲラゲラ Mình không biết ngoài Joy ra liệu còn ai phát cáu mà phải khiếu nại thông qua tổng đài của sàn này như cậu ấy không nữa (trên Google Play app VOSO bị đánh giá tệ lắm), chỉ mong sàn này được đầu tư xứng đáng, xứng tầm khi là sản phẩm của một trong những tập đoàn hàng đầu Việt Nam, chứ thế này thì đáng thất vọng quá!

 

Thôi kết thúc câu chuyện đó ở đây, kể về nó mình cũng thấy nhức đầu lắm, chẳng ai muốn đi tới mức đó cả mà. Đằng nào thì rốt cuộc hôm qua sau khi yêu cầu hủy đơn với sàn VOSO thì tụi mình đã đặt được đồ ăn cho tụi nhỏ trên app khác rồi. Thật may!! ウシシ

 

ぽってり苺

 

Một niềm vui khác trong thời gian này! Mình đã hỏi nhờ chị Valar mua giùm mình hai bộ tem Fumi no Hi mới phát hành đợt rồi ở Nhật và...

TA ---------- DA

 

 

       

 

Sắp rồi!!! Sắp rồi!!!!!!! Sắp được trên tay hai bộ tem xinh xắn này rồi!!!!!!!!!!

HẠNH. PHÚC. QUÁ!!! 

 

ぽってり苺

 

Hôm đầu tuần, 26/7, mình nhờ Joy tỉa lại tóc và cắt cả lớp đằng sau ハサミ. Hiện tại mình đang rất hạnh phúc với tóc mới của mình. =))))))))))))))) Nhờ dịch ở nhà miết nên mình mới tự tin cắt kiểu mình thích từ lâu đấy, không thì không biết tới bao giờ! 照れ

 

 

Kể ra trong mùa dịch này, tụi mình đã biết cắt tóc, sửa đồ điện và nấu được nhiều món ngon đấy! Đúng là khoảng thời gian quý báu. Mà tuần qua mình thức để cày deadline nên mụn mọc kín trán, ghê lắm, đáng lẽ thời gian này phải tranh thủ điều chỉnh đồng hồ sinh học cho hợp lý mà mình lại cứ thiếu kỷ luật như thế, không tốt chút nào!!! Hai hôm gần đây sau khi xong việc mình đã cố gắng ngủ sớm rồi, nhưng mụn vẫn chưa giảm!!  Xin lỗi cơ thể! Sẽ yêu thương bạn nhiều hơn. 

 

ぽってり苺

 

Nhưng mà ấy, nhờ thức khuya mà vừa rồi mình thấy được hai chòm sao Cepheus và Cassiopeia ở bầu trời phía Bắc đấy! Cepheus là một vị hoàng đế trong thần thoại Hy Lạp và Cassiopeia là nữ hoàng của ngài, khi họ chết đều được hóa thành hai chòm sao, ở cạnh nhau đến muôn kiếp. Điều này sao mà lãng mạn quá đi!!! 

 

 

 

Qua cửa sổ phòng mình cũng có thể thấy rõ sao Kim và Mặt Trăng nữa. Sáng thật! Thích thật!! 

 

 

Bởi vì ở đây cũng có thể ngắm sao ngắm trăng, nên mình chẳng hề thấy thiếu thốn gì cả! ラブ

 

ぽってり苺

 

Gần đây mình đang xem một phim trên Netflix là "Kotaro wa Hitorigurashi". Đúng là phim với nhân vật chính là trẻ em nên cao trào ở mức vừa phải, xem thấy dễ thương. Mình quyết định học tiếng Nhật qua phim này luôn! (Học song song cùng với sách!)

 

 

Văn nói và văn viết trong tiếng Nhật khác nhau thật sự. Còn cả vụ thiếu chủ ngữ/đại từ nhân xưng nữa, nếu không để ý ngữ cảnh mà bê mỗi câu nói qua Google dịch thì sẽ gây hiểu sai nghĩa cho mà xem!! Hầy, đối với tiếng Nhật thì cũng giống như việc vẽ thôi, càng luyện tập thường xuyên thì sẽ càng ghi nhớ và trở nên thành thạo! Cố lên!! 筋肉筋肉筋肉

 

 

Cuối cùng là hình Tép và Bông dễ thương. Chúng nó thì chẳng biết gì về COVID cả, lúc nào cũng sống đời vô tư. Mấy hôm đầu tuần phải đói mất ba ngày vì hết đồ ăn, cho ăn thịt heo thì chê, chắc chúng nó cũng chỉ biết đến thế chứ chẳng hiểu sự phức tạp bên ngoài kia. Ôi loài mèo~~~~~  

 

 

 

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

#日本語で書いてみた

 

ホーチミン市が社会的距離規制措置を適用するから、 私は7月9日から24日間家にいて、外出していません。 つまらないと思ったけど、実は家時間を楽しんでいます。うれしいです。ヒキコモリみたいな私はwww

それに、KISSでの仕事を辞めようとしています(KISSで職人です)。 イラストレーターになたい。ちょっと心配ですが、大丈夫だと思います。この時期に、本当に好きな物について考える機会がありました。 ありがとう、運命!

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

 

Như đã kể trong bài viết trước, đơn hàng tem hôm bữa của mình bị thiếu bộ tem mới nhất, bộ “Truyền thuyết Mai An Tiêm (Sự tích quả Dưa hấu)” do họa sĩ Tô Minh Trang minh họa và thiết kế. Mình đã gửi email cho bên Vietnam Stamps để báo về việc thiếu sản phẩm này và hôm sau mình nhận được cả email phản hồi lẫn cuộc gọi từ bộ phận chăm sóc khác hàng của công ty tem đấy! 照れ Có thể tưởng tượng ra cuộc hội thoại như này:

 

 

Và đây là email:

 

 

Dễ thương ghê Đọc mail đã thấy ấm lòng rồi, nhận được cuộc gọi từ họ mình càng thấy yên tâm hơn, nhất là khi nghe giọng anh nhân viên qua điện thoại cứ liên tục nói mong mình thông cảm. 笑い泣き Ha ha, thật sự dễ thương ghê!!

 

Và đây, bộ tem mới được giao đến mình khi nãy! 

 

 

Trong này có tất cả bốn mẫu tem. Trên mỗi con tem đều có ghi chú thích sơ lược để kể câu chuyện về Mai An Tiêm:

 

• Mai An Tiêm là con nuôi Vua Hùng.

• Vị thị phi nên bị vua đày ra đảo hoang.

• Mai An Tiêm trồng được loại quả quý.

• Đó chính là nguồn gốc quả dưa hấu chúng ta vẫn ăn ngày nay.

 

Mình chưa tìm hiểu nhiều về bộ tem các nước khác nhưng mình nhận thấy tem Việt Nam và cả tem của Pháp có một đặc trưng là luôn luôn ghi rõ nội dung về hình ảnh minh họa trong chiếc tem ấy!! Như vậy thì bản thân mỗi chiếc tem đã là một trang sách, một câu chuyện rồi đấy nhỉ! Không chỉ có chức năng bưu chính mà còn mang ý nghĩa cung cấp thông tin và kể chuyện nữa chứ! 

 

Ngoài ra, bên công ty tem còn tặng kèm một tờ sưu tập tem như là quà xin lỗi nữa! 

 

 

 

 

Cám ơn Công ty Tem Việt Nam vì trải nghiệm này!  Dù ban đầu mình không hề có ý định "dấn thân" vào hố sưu tầm tem nhưng mà món quà này của Vietnam Stamp làm mình dao động quá! 笑い泣き Cơ mà ít nhất thì mình bắt đầu sưu tầm dấu bưu chính này! Mặc dù nên giữ trong sổ thì hơn nhưng mình lại muốn dán chúng lên kính cửa sổ. Mỗi lần ngước mắt lên đều thấy, trong lòng lại thấy rất vui! Đằng nào thì mục đích của sưu tầm cũng là để lưu giữ và nhìn ngắm mà!!!

 

 

Mà ấy, mình nhớ là hình như có thể mua tem của nước ngoài tại bưu điện Việt Nam được đấy (tùy bưu cục), mà ở công ty tem thì họ cũng mở rộng dịch vụ sưu tầm tem nữa nên khi nào gỡ lệnh giãn cách mình muốn tới nơi đó hỏi thử về những bộ tem Nhật Bản và Pháp - hai nước có phong cách vẽ tem bưu chính mình rất thích. ウインク  

 

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

#日本語で書いてみた

 

2日前の切手注文に不足切手ロックが1つありました。ベトナムの切手会社にこの問題についてのメールを送りました。そして今日彼らは、私にその切手ブロックと謝罪の贈り物として切手収集シートを送りました。

切手ブロックは「マイ・アン・ティエムの伝説:スイカの物語」と言う民話です。
マイアンティエムは王の養子であり、王は彼のことがとても気に入りました。 ある日、王を怒らせた誤解のために、彼と彼の家族は遠島へ流されました。 あそこで、彼の才能と勤勉さに、1つの新しくておいしい果物を見つけて、うまく植え、有名になりました。 その果実はスイカでした。マイアンティエムは、ベトナムでのスイカ栽培の父として知られています。

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

 
Vừa nãy đơn hàng tem mình đặt từ Công ty Tem Việt Nam đã được giao tới rồi! ラブラブラブ
 
 
Nhưng mà!!! Bị thiếu mất bộ tem mới nhất! Bộ TRUYỀN THUYẾT MAI AN TIÊM (Sự tích Quả Dưa Hấu)!!!!!! チーンチーンチーン
 
 
Mình đã viết mail phản ánh lại cho bên Vietnam Stamp rồi. Còn giờ thì mình muốn nói về những chiếc tem đã đến tay mình! ニコニコ
 
ぽってりフラワー
 
Đây là bộ tem Thực Hành Tín Ngưỡng Thờ Mẫu Tam Phủ Của Người Việt - Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể Đại Diện Của Nhân Loại. Minh họa bởi họa sĩ Nguyễn Du. Có bốn mẫu tem trong bộ này tương ứng với các đặc trưng trong tín ngưỡng này:
 
• Hoạt động Rước Mẫu
• Tượng Tam Tòa Thánh Mẫu
• Đại lễ Kiều Năm Quan
• Nghi thức Hầu Bóng (Hầu đồng)
 
 
Mặc dù là Thờ Mẫu Tam Phủ được UNESCO công nhận là một trong những Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại, nhưng bản thân mình - một người Việt Nam - lại không có hiểu biết gì nhiều về tín ngưỡng này ショボーン. Điều mà mình có thể dễ bắt gặp nhất là hầu đồng và tượng Tam Tòa Thánh Mẫu, nhưng thường là chỉ nhìn qua chứ không có chút kiến thức gì về cả. Mình dự định sẽ tìm hiểu thêm về tín ngưỡng này và sáng tạo những bức tranh, concept nhân vật lấy cảm hứng từ đó. Ít nhất đó là những gì mình nghĩ mình làm được, vừa mong sẽ giúp bản thân hiểu thêm về văn hóa dân tộc, vừa mong có thể truyền chút nào đó cảm hứng cho mọi người quan tâm đến tín ngưỡng Thờ Mẫu nhiều hơn.
 
ぽってりフラワー
 
Tiếp theo là bộ tem Ẩm thực Việt Nam, được thiết kế bởi hai họa sĩ Tô Minh Trang và Phạm Trung Hà. Bộ này vì có phong bì FDC xinh xắn quá nên mình mua luôn một mẫu có dán sẵn tem chứ không mua tem rời nữa!!! 爆笑
 
 
Bốn món được in trên đó là:
 
• Phở gà
• Nem cuốn
• Bún chả
• Bún thang
 
Có một sự thật là mình chưa ăn bún thang bao giờ dù rõ ràng nó là đặc sản Hà Nội và mình cũng đã tới Hà Nội không ít lần!! =)))))) Có lẽ bởi vì cùng ở đất Bắc nên khi đến Hà Nội thì mình nghĩ không nhất thiết phải thử các món truyền thống cho biết, thèm gì thì mua ăn thôi, đằng nào ở Thái Nguyên mình cũng có thể dễ dàng tìm nếm các món ấy. Không biết nó có khác biệt gì với món bún chan nước canh cà chua thịt bằm mẹ mình hay nấu không nhỉ? 笑い泣き
 
ぽってりフラワー
 
Đây là tem Trò chơi dân gian: Kéo co, vẽ bởi họa sĩ Tô Minh Trang. Thực ra bộ tem này còn bốn mẫu khác về trò Ô ăn quan, nhảy dây, bịt mắt bắt dê và rồng rắn lên mây nữa cơ. Nhưnh vì là lần đầu đặt mua tem nên mình không biết, nghĩ rằng một "block" sẽ có đủ hết các tem, hóa ra lại chỉ có một tem thế này. 笑い泣き
 
 
Đáng lẽ nên để ý giá trên mỗi con tem hơn thì đã không xảy ra nhầm lẫn, vì block này có giá 19.000 trong khi block bốn chiếc còn lại là 20.000! Cơ mà không sao, khi hết giãn cách mình muốn tự tới bưu điện và mua tem! ニコニコ Thực sự mình rất muốn tới Bưu điện Thành Phố một lần nữa! Mình nhớ ở đấy có rất nhiều đồng hồ treo trên tường được chỉnh theo giờ của các thành phố khắp thế giới, vậy nhưng khi bước vào thì cảm giác lại như ở trong một chiếc hộp ngưng đọng thời gian vậy. Với mình, điều đó thực sự rất ấn tượng! お願い拍手
 
ぽってりフラワー
 
Dưới đây là maxicard dán sẵn tem, kỷ niệm Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 - trận chiến đánh đuổi quân Nguyên Mông của Nhà Trần thời đó. Bộ này được thực hiện bởi họa sĩ Nguyễn Du. Mình rất ấn tượng với cả bưu thiếp lẫn tem nên mua chung luôn! Thực sự là những sản phẩm đáng có trong bộ sưu tập!
 
 
 ぽってりフラワー
 
Này là hai tem trong bộ Chung tay phòng, chống dịch COVID-19 do họa sĩ Phạm Trung Hà thiết kế. Mình chọn mua để hưởng ứng ấy, chứ thực ra mình thích style tranh cổ động thời Xô Viết hơn kiểu digital thế này! チュー
 
 
ぽってりフラワー
 
Cuối cùng là chiếc tem phát hành từ 2019 và đã hết hạn lưu hành: Kỷ niệm 50 năm lần đầu tiên con người đặt chân lên Mặt Trăng (1969-2019). Đây là chiếc tem duy nhất không liên quan đến chủ đề Việt Nam và cũng là tem đã không còn giá trị bưu chính tính tới thời điểm hiện tại nhưng mà mình vẫn chọn mua vì quá thích hình ảnh và phong cách vẽ này!  Người minh họa không ai khác chính là họa sĩ Nguyễn Du!
 
 
ぽってりフラワー
 
Mà mình không hẳn là bắt đầu sưu tầm tem đâu, chỉ là bởi vì nó đẹp và ý nghĩa nên mình mua thôi. Với cả, vì gần đây trong mình có rất nhiều chuyển biến tích cực, mình biết đó là kết quả từ sau buổi trò chuyện cùng mọi người trong nhóm TAW, nên mình muốn sử dụng những chiếc tem này để chuyển thư cảm ơn tới những người bạn trong đó, nhất là cho chị Diệp và Thư - hai người mà mình nghĩ rằng họ sẽ không thấy quá sến nếu nhận thư tay từ mình. 
 
P/s: Mình tự hứa rằng ngày 23 vừa rồi sẽ viết cho bản thân một lá thư, kết quả là...vẽ trang thông tin cả ngày và không viết gì cả!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Thôi thì... Lúc này công việc gấp hơn! Giờ mình còn ba tranh nữa cần hoàn thành. Không sao! Đã xong bảy tranh rồi mà! Ráng lên rồi ngày thảnh thời mình ngồi mình viết thư Tea ơi!! 
Ôiiiiii muốn viết thật nhiều thật nhiều!! Có muôn vàn tâm sự và suy nghĩ trong mấy ngày gần đây cần được giải phóng ghê~ 照れ .oO ( Dù khá nhảm nhí đi nữa! ) Mà vì mình đang phải chạy deadline nên mình sẽ để sau khi hoàn thành công việc mới dồn hết tinh thần và cảm xúc để viết ra. Giờ thì mình chỉ muốn cập nhật chút chút thôi! ニコニコ
 
Mấy nay mưa liên tục, đám nhóc cây của mình cũng vì thế mà nom rất hạnh phúc! ラブラブ Nhìn bức ảnh dưới này, chiếc ban công nhỏ trông như một khu rừng nhiệt đới đối với mình vậy, tuy bé xíu xìu xiu nhưng đủ xanh để giúp mình sạc đầy năng lượng!! 
 
 
Nếu có nắng chiếu vào thì góc này lên ảnh sẽ rất dễ thương, còn khi không nắng thì bóng râm lại tạo cảm giác sâu thẳm, như nào mình cũng thích hết! Thật vui vì cây cối phát triển và mọc đan xen vào với nhau như vậy! 照れルンルン Thấy chúng khỏe mạnh tươi tốt mà mình cũng khỏe mạnh theo!
 
 
À mà dạo này mình lại sinh ra cảm giác muốn tiêu tiền (và muốn viết thư nữa)! ニコ Nên tối qua, bên cạnh việc đặt mua thêm sticker thì mình còn lên trang web của Công ty Tem Việt Nam và đặt vài bộ tem bưu chính! Cơ mà tới lúc tiến hành đặt hàng thì quái gở thế nào, mạng nhà mình bị lag! Ban đầu cứ tưởng là website không phản hồi chứ chưa nghĩ là do internet vì lúc đó youtube vẫn còn đang chạy, thế nên mình nhấn nút "yêu cầu đặt hàng" liên tục. Kết quả là họ gửi vào mail mình cả đống thư báo đặt hàng thành công làm mình tá hỏa viết mail giải thích!  (Đã thế email còn rơi vào hộp thư rác!????? Kiếm muốn lòi mắt!) May mắn mọi chuyện đã được giải quyết! Sáng nay ngủ dậy thấy email phản hồi bên đó gửi mà an tâm!!! 笑い泣き
 
 
Một trong những điều khiến mình quyết định mua tem là vì hôm qua mình lướt dạo trên Ameba với từ khóa 切手 (tem bưu chính) và đã thấy được những bài viết, bức ảnh chụp những con tem Nhật Bản, xinh cực ấy!! Thế nên mình cũng muốn xem xem ở Việt Nam thì gần đây đang cho phát hành những bộ tem như nào, liệu có thể sánh được với nước bạn không. Và rồi mình nhận ra, dù phong cách mỗi nước mỗi khác, thì những con tem đều có vẻ đẹp riêng của nó cả! Mình không kìm được mà đặt mua lần mấy bộ luôn dù thực tế chẳng mấy khi viết thư tay!! 
 
À, trong các bài viết mình xem hôm qua thì thấy có những bài viết về hai bộ tem mới được phát hành trong ngày này tại Nhật Bản để hưởng ứng Fumi no Hi (ngày viết thư) của  Fumizuki (tháng viết thư/ tháng Bảy) theo văn hóa Nhật Bản. Trong tiếng Nhật, số 2 có thể đọc là Fu và số 3 đọc là Mi, ghép lại là "Fumi" (文) tức "Văn" trong văn tự, văn chương, thư pháp, vì thế vào năm 1979, Bộ Bưu chính Viễn thông Nhật Bản lúc bấy giờ đã ấn định ngày 23 hàng tháng là Fumi no Hi, trở thành ngày mở rộng các hoạt động nhằm khuyến khích mọi người làm quen và viết thư tay nhiều hơn.
 
Đây là hai bộ tem mình nói đến. Vì quá đỗi dễ thương nên mình muốn đăng lại hình promo của sản phẩm vào blog cá nhân để lưu giữ! 
 
 
 
 Huhu xinhhhhhh quá!!!! 
Ước gì mình có thể mua được bộ tem này nhỉ!! お願い
 
  切手を集めたいなぁ〜  
誰かに手紙を書きたい!
 
À, ở mặt sau mỗi bộ tem có ghi lời giới thiệu về Fumi no Hi như này:
 

『毎月23日は、ふみの日です。
2(ふ)3(み)にちなんで、お手紙を書くきっかけの日です。』

 

Dịch nghĩa:

 

"Ngày 23 hàng tháng là ngày văn nhật.

Ngày 2 (đọc là Fu) 3 (đọc là Mi) là ngày viết thư tay."

 

 Nếu mình ở Nhật Bản, mình đảm bảo sẽ viết thư tay thường xuyên và trở thành một người sưu tầm các bộ tem dễ thương cho mà xem!! Nhưng vì mình đang ở Việt Nam, nên mình sẽ bắt đầu với những bộ tem trong nước trước! てへぺろ Mà vì tình hình dịch bệnh còn đang căng thẳng nên mình không nghĩ là bộ tem mình đặt sẽ tới sớm đâu. *chờ đợi chờ đợi* Dù sao thì ấy, chậm rãi cũng là một trong những tính đặc trưng và là vẻ đẹp của việc viết thư tay hay sưu tầm thứ gì đó mà nhỉ! Nên mình hoàn toàn ổn với việc chờ đợi này! OK

• • • • • • • • • • • • 
Nhân tiện thì nhờ tìm hiểu về bộ tem này mà mình mới biết thêm về tên các tháng trong tiếng Nhật theo âm lịch đấy! チュー
 
睦月 - Mutsuki__Mục Nguyệt (tháng Giêng)
如月 - Kisaragi_________________Như Nguyệt
弥生 - Yayoi________________________Di Sanh
卯月 - Uzuki___________________Mão Nguyệt
皐月 - Satsuki__________________Cao Nguyệt
 水無月 - Minazuki__________Thủy Vô Nguyệt
文月 - Fumizuki________________Văn Nguyệt
葉月 - Hazuki__________________Diệp Nguyệt
長月 - Nagatsuki____________Trường Nguyệt
神無月 - Kannazuki_________Thần Vô Nguyệt
霜月 - Shimotsuki____________Sương Nguyệt
師走 - Shiwasu_________Sư Tẩu (tháng Chạp)
• • • • • • • • • • • • 
Quay lại bộ tem trên, đây là trang giới thiệu về bộ tem đó trên website của Bưu điện Nhật Bản:

 

 

Ngay cả website của bưu điện thì cũng xinh xắn và tạo cảm giác dễ chịu cho mình khi truy cập! Mình thực sự thán phục trước tư duy thẩm mĩ và phong cách truyền thông dễ thương của người Nhật đấy!!!!  Phía dưới còn có một thanh đề xuất các mục khác để coi. Và nhìn này! Đây là cover photo cho những bài viết trong chuyên mục 切手タイムズ (Stamp Times) nhằm giới thiệu về các bộ tem được phát hành! Sao mà có thể đáng yêu và thân thiện với độc giả thế này cơ chứ!!!!!!!!!!!!! 

 

 
Ôi mai là ngày 23 rồi!!! Dù không phải là người Nhật hay đang sống ở Nhật đi nữa thì mình sẽ viết một lá thư, cho bản thân chẳng hạn!!!!!!!!!!! Hứa luôn!!!!!!  Phải tận dụng hết năng lượng của sự dễ thương này!
 
Cuối cùng, để kết bài thì đây là những "chiếc" Bông và Tép say ngủ! 笑い泣き
 

Hê hê hê!!!!!!!!!!!!!!!

Sau gần một tháng chời đợi thì đơn hàng sticker mới của mình đã về rồi này!! 

 

 

Trời ơi vui quá là vui!!!!! 

Cái nào cũng xinh xắn dễ thương cả huhu!!!!! 

 

Tổng cộng là hai mươi món! Tất cả đều được sản xuất tại Trung Quốc, vừa rẻ vừa đẹp, và hoàn toàn miễn phí phí ship do có mã giảm giá!  Có một tệp giấy ghi chú trong đó, mình muốn gửi tặng cho cô Tiana giấy nhớ đó cùng vài bộ sticker ngay khi hết lệnh giãn cách.

 

BÀI ĐĂNG NÀY SẼ NHẰM "TÔN VINH" SỰ XINH ĐẸP CỦA CÁC BẠN HÌNH DÁN ẤY!!!! 

 

Có tám bộ sticker/masking tape dài cực luôn ấy, đến 35cm lận! Đây là hình tổng hợp các bộ sticker/masking tape đó, mình ghép lại từ ảnh mà nhà cung cấp đăng!  Hai hình đầu tiên là sticker, sáu cái sau là masking tape.

 

 

Ảnh thực tế thì trông như thế này:

 

 

Mà vì nó dài như vậy nên để không vừa cuốn album ảnh mà mình vẫn dùng cho mục đích giữ các sticker rồi, thế là phải cắt ra, cả sticker và masking tape luôn!

 

 

Kết quả trông như thế này. Giống như cuốn album đang cười với mình vậy!!! 

 

 

Đây là hai bộ sticker mà mình rất thích!! 

 

 

Nhưng mà bởi vì chiều dài của chúng cũng lớn hơn chiều dài album nên mình cũng phải cắt bớt một tý cho vừa! 

 

 

Những bộ sticker còn lại thì cắt sẵn và để vào trong từng túi như thế này. 

 

 

Bộ sticker của Etori Life:

Có hai mươi hình khác nhau, mỗi hình có hai miếng, tổng cộng là bốn mươi sticker!

 

 

Hộp sticker xanh xanh dưới này cũng là sản phẩm của Etori Life luôn! Mình muốn tặng cho cô Tiana nên không khui ra, hình này là ảnh trên trang của nhà phân phối. 

 

 

Còn đây là bộ sticker, tem dán của MG City Stationery:

Trong bộ này có kèm một bao thư nho nhỏ. Mỗi mẫu sticker có ba hình, xài không lo hết vội, phong cách retro, nó khiến mình thực sự muốn viết thư cho ai đó đấy huhu!! 

 

 

Aaa! Thực sự là mình muốn viết thư!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

(Bình tĩnh Tea ơiiiiiiiiiiiiii!)

 

Với bộ này thì đây là cách mình trữ chúng trong album! ニコニコ Tiêu chí luôn luôn là "dễ nhìn, dễ thấy, dễ lấy, dễ tìm". Mình dùng một miếng bìa lót và dán các mẩu giấy ngắn làm ngăn chứa, khi cần thì chỉ việc kéo cả miếng bìa ra là các tấm sticker sẽ cùng ra theo, sau đó chọn lựa thỏa mái!

 

 

Và đây, sticker của Papermore! Mình chưa mở ra nữa, mà có cái túi đựng trông đáng yêu ghê ấy!  (Ồi, có món đồ nào mà không đáng yêu cơ chứ!! )

 

Vậy đó! Với bộ sticker này mình sẽ càng hăng say viết lách và học bài hơn! 照れ À nhân tiện thì, hôm nay mình đã chuyển sang cuốn sổ thứ ba để viết the morning pages rồi đấy! Ban đầu mình khá nghi ngờ liệu khi kết thúc thực hành TAW  thì mình có còn động lực để duy trì thói quen viết các trang buổi sáng được nữa không. Nhưng quả nhiên, bên cạnh vẽ tranh, thì mình thích viết nhất ấy! Bảo mình tập thể dục buổi sáng thì khó chứ viết thì mình chăm lắm. Mặc dù đôi lúc cũng gián đoạn vì có thời điểm hàng tuần liền mình không viết, nhưng giờ thì nó thực sự thành thói quen của mình rồi đấy!! Nhờ viết các trang buổi sáng mà mình có thể tận dụng lại những cuốn sổ cũ, giờ thì cảm giác tội lỗi về việc mua sổ cho lắm xong không dùng hết gây lãng phí của mình đã hoàn toàn biến mất rồi! =)))))))))) Này, tới bao giờ thì mình sẽ phải mua sổ mới để viết trang buổi sáng đây nhỉ? 笑い泣き Mà mình đang nghĩ, vì có nhiều sticker đáng yêu thế này, mỗi buổi sáng khi viết the morning pages, mình sẽ tặng cho bản thân một chiếc sticker xinh xinh, chắc chắn sẽ làm một ngày của mình trở nên ngọt ngào hơn đây! 照れ

Nụ đậu biếc đã nở rồi này!!! 照れ Chào mừng bạn đến với thế giới!!



Hôm nay trời cũng mưa nên rất mát mẻ, nhiệt độ dễ chịu, ánh sáng vừa phải và cây của mình được tự nhiên tưới hộ  điều kiện hoàn hảo để an tâm ngồi vẽ (hoặc ngủ).

 

Dạo này mình viết liên tục. Một phần vì mình mới tìm được cách để thay ảnh header cho blog bằng hình vẽ cá nhân chứ không phải xài thiết kế mặc định của Ameba nữa nên mình cảm thấy rất hào hứng mỗi khi truy cập blog và viết blog! 照れ

 

 

Hic, xài từ 2016 đến giờ mới biết có thể thay header tùy ý, hồi đó cứ tưởng chỉ blog chính thức của người nổi tiếng hoặc phải trả phí mới được tùy chỉnh thiết kế blog thôi cơ... =)))))))) Mặc dù so với các nền tảng blog khác mình từng dùng thì Ameba có độ tùy biến giao diện hạn chế nhất nhưng đổi lại mobile app của nó lại dễ sử dụng và tối ưu nhất cho nhu cầu viết nhật ký điện tử của mình. Là người dùng đơn giản, cái gì tiện lợi nhất thì mình xài! OK( )

 

Còn một lý do nữa khiến mình viết thường xuyên hơn là bởi vì dạo này không thể ra ngoài đường đó! Dù mình không thực sự có nhu cầu phải đi đâu cả, nhưng việc này, gọi là thói quen thì đúng hơn. Vì chạy xe vòng vòng khắp phố rồi thả hồn vào cảnh vật xung quanh (đi không mục đích, không gặp gỡ ai), đứng trước biển lớn và ngắm sao dưới bầu trời rộng là một trong những cách để mình tự giải tỏa cảm xúc bên cạnh việc viết nhật ký hay tâm sự cùng bạn bè ハート. Mỗi ngày đều tiếp nhận bao nhiêu thông tin, các thông tin được xử lý và phần nào đó trong số chúng sẽ biến thành suy nghĩ, từ những suy nghĩ lại phát sinh ra cảm xúc. Giống như đồ ủ lên men thường sản sinh khí gas vậy, nếu xử lý không tốt việc thoát hơi, lượng khí gas quá tải bên trong có thể làm chiếc bình chứa nổ tung. Mình không định ví von cảm xúc của mình tựa khí gas, nhưng đó là hình ảnh minh họa phù hợp, mình thấy vậy. Tóm lại mình là đứa có nhu cầu giải phóng cảm xúc cao, mà với tình hình hiện tại không thể chạy xe vòng vòng, mình đâm ra muốn viết nhiều thật nhiều, dù là về những điều nhỏ nhặt, bình thường nhất đi nữa!! ぶー

 

Nhân tiện thì hôm nay Joy nấu mì xào cho bữa sáng đấy! Bạn mình với kinh nghiệm dày dặn hẳn bốn tháng xào mì ở Circle K, giờ nhờ nghỉ ở nhà vì dịch mà kỹ năng của bạn phát huy và tỏa sáng, không lo lụt nghề! Là người được nấu cho ăn, mình rất hạnh phúc! OKもぐもぐ À mà gọi là bữa sáng do quen miệng (vì nó là bữa đầu tiên trong ngày) chứ thực ra nấu xong và ăn thì là 15 giờ chiều rồi!!  Không phải đi làm nên tụi mình dậy muộn lắm!


 

Cám ơn Joy vì bữa ăn ngon!! もぐもぐ拍手

 

Mình đi vẽ đây! Sắp đến deadline rồi!

Đầu hẻm vào nhà mình bị giăng dây giãn cách rồi này! キョロキョロ Bữa Joy mượn xe mình đi làm về xong chụp cho coi. Hôm đấy vào tới phòng cậu ấy nói như muốn khóc luôn, tưởng không về được nhà chứ, may họ chắn đầu hẻm mà cuối hẻm thì chưa nên còn đường đi vào. Mà tới hôm nay thì hình như bít hẳn hai đầu rồi, sáng nay có anh shipper gọi xuống nhận rau, Joy phải ra đầu hẻm lấy chứ ảnh không vào được.
 
 
Thực ra từ hôm thành phố áp dụng chỉ thị 16 đến giờ mình chưa ra khỏi nhà lần nào (trừ lúc đi đổ rác) nên thấy cũng bình thường. Hàng đặt online thì hơi lâu, nhưng rồi cũng vẫn đến, không có gì phải hoang mang. Mình còn bảo với Joy, "chẳng mấy khi được chính phủ yêu cầu ở nhà, nên tớ muốn tận hưởng!". Mình là một đứa sợ cô đơn, nhưng thế không đồng nghĩa với việc mình cần ra ngoài chơi để tránh phát sinh cảm giác đó! 笑い泣き Bất cứ ai cũng có thể cảm thấy hài lòng ngay cả khi ở một mình, và ngược lại, bất cứ ai dù đứng ngay giữa những người bạn hay trong các đám đông, đôi lúc vẫn có thể thấy thật lạc lõng, cô đơn. Chuyện này là hoàn toàn bình thường.
 
Nói thế này lại làm mình nhớ, từ bé mình đã ngại tiếp xúc với bên ngoài, nhất là với người lớn và những người không quen biết. Đơn giản thôi, họ thích nói những chuyện vĩ mô, những chuyện một đứa trẻ như mình không hiểu cũng không quan tâm, sao mà hòa nhập?!  Nhưng mẹ mình là người quảng giao, đi đâu cũng kéo mình theo khiến mình rất khó chịu, chỉ có thể trưng bộ mặt quạu quọ ra phản đối. Thế là về nhà lập tức bị ăn chửi, mẹ toàn mắng, "đem mày đi đâu tao cũng xấu hổ", nói thế xong dịp khác đi ra ngoài lại vác mình theo , vòng lặp tiếp tục. Thế hệ của mẹ, người ta chú trọng nhiều đến vật chất, đến bề ngoài và những thứ để nâng tầm bản thân trước người đời hơn là quan tâm đến sức khỏe tinh thần hay cảm xúc cá nhân, cho nên mẹ con mình đã từng không thể thấu cảm với nhau được như vậy đấy! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き
 
Năm học lớp 12 thì mình có cảm giác "làm chủ được đời mình hơn một tý", tính cách này vì thế càng bộc lộ rõ. Hơn nữa ngày đấy mình cũng có máy tính riêng rồi, và giữa các học sinh thì Facebook, Twitter, Kakao Talk với LINE dần trở nên phổ biến. Mình khi đó tiếp xúc với cô chú hàng xóm ở mức hạn chế, kiểu chỉ chào hỏi rồi chui vào nhà. Tính ra, trừ lúc đi học và đi đọc truyện ở tiệm truyện tranh, mình hầu như chỉ ở trong phòng vẽ vời và lướt web. Nhìn thì tưởng mình tuyệt giao với thế giới, chứ thực ra thì vòng kết nối của mình còn mở rộng hơn cả trước, internet thực sự là một nơi an toàn cho những đứa như mình để từ từ hòa nhập với thế giới! Nhưng mẹ mình không hiểu, còn gọi điện cho khắp họ hàng ở quê, vừa khóc vừa nói: "Con em nó bị thần kinh rồi, nó không chịu ra ngoài nói chuyện với ai gì cả, nó cứ như trầm cảm hay gì ấy, chắc em phải cho nó đi trại tâm thần thôi."
 
真顔
 
笑い泣き
 
Mình, ở cái tuổi đó, cũng không thể hiểu được suy nghĩ của mẹ, mới sinh ra tâm lý càng muốn chống đối hơn. Và đó là một trong những lý do mình chọn vào Nam học đại học trong khi nhà mình ở Thái Nguyên đấy. =))))))))))))))) Chính xác hơn thì, ban đầu là vì Ru - người bạn ở Hải Phòng mình quen trong fandom Gintama - gợi ý cho mình thi vào trường Nhân Văn nếu không được gia đình ủng hộ học Mĩ Thuật, ở đó có khoa Nhật Bản Học và môi trường nhìn chung cũng hợp với mình. Theo lời Ru, mình đi tìm hiểu thì thấy ngôi trường này có ở cả Hà Nội lẫn Thành Phố Hồ Chí Minh, nên, cộng với lý do muốn xa gia đình đã nói bên trên, mình vì thế mà đang ở trong Nam này!! ウシシ Thực ra nếu ở Hà Nội thì mình cũng được coi là đi học xa nhà rồi, nhưng Thái Nguyên dù sao cũng giáp Hà Nội, mình có chị bạn chơi chung hồi cấp ba học trên đó, mà cuối tuần nào gia đình cũng gọi về, đi xe khách thì cùng lắm hết có 50.000 tiền vé thôi. Nghĩ tới viễn cảnh đó mà thấy không ổn! Tự do của mình không thể chỉ kéo dài trong năm ngày một tuần như thế!!
 
Cơ mà mình ở Thành Phố Hồ Chí Minh được ba năm thì mẹ và em trai mình cũng vào Bình Thuận sống cùng nhà bác gái luôn. Các con của bác vào đó lập nghiệp mấy năm nay, giờ đã an cư, nhưng tội cái là xung quanh không có họ hàng, mà người lớn tuổi họ cần hơi ấm gia đình là chính. Mẹ mình đến sống chung với tâm thế vừa là để bác mình có chị có em cho đỡ buồn, vừa là để có cuộc sống mới sau khi nghỉ hưu và ly thân chồng sau. Mình với mẹ bây giờ, người ở Bình Thuận, người ở Thành Phố Hồ Chí Minh, cách nhau khoảng 200km, thế là thành ra lại gần. Nhưng không sao vì bây giờ, khi mình đã trưởng thành hơn, biết thấu cảm hơn, mình thấy rằng có cơ hội ở gần mẹ thế này lại quá tốt, ít nhất cũng không đến mức tuần nào cũng phải về diện kiến mẹ , và Tết Nguyên Đán thì dễ dàng ôm hai nhóc mèo về ăn mừng năm mới cùng gia đình.
 
Khoảng thời gian mình được sống xa gia đình ấy, mình học được rất nhiều điều, trong số đó là cách giao tiếp ôn hòa với mẹ. Về phía mẹ, mẹ cũng dần chấp nhận được sự khác biệt giữa các thế hệ. Thế nên những hiểu lầm ngày trước đều được gỡ tỏa, tình cảm mẹ con trở nên tốt đẹp. Về cơ bản, mình hiểu là, dù tính cách và suy nghĩ của mẹ con mình có khác biệt thế nào đi nữa, thì có một thứ mãi mãi thay đổi làm nền móng vững chắc cho mối liên kết gia đình này, đó là tình yêu vô điều kiện mẹ dành cho tụi mình. Sau những lời nhiếc móc, chính là tình mẫu tử thiêng liêng. 
 
Thằng em mình bây giờ cũng y chang mình ngày xưa, chỉ toàn cắm mặt vào điện thoại và không ra ngoài chơi, nhưng mẹ mình không bao giờ chửi nó hay bắt nó phải đi đâu cùng mẹ. Nó nên cảm ơn mình!! =))))))
 
Ối! Quay lại hiện tại sau màn lạc trôi vô tận thôi!  Về với hiện thực COVID hoành hành khắp nơi nào! =)))
 
Đây là số rau chúng mình có lúc này, Joy mới đặt mua thêm:
 
 
Chỗ rau này không phải quá nhiều, kể ra trong đây cũng chỉ có hai loại rau xanh mà thôi, nhưng số lượng mỗi loại thì hơi bất hợp lý. Tụi mình vốn không phải fan cuồng của cải thìa mà Joy đặt nhiều quá, rau cũ vẫn đầy tủ đã toan đi đặt thêm, cả thịt và đồ ăn vặt nữa chứ! Không chắc là có nấu ăn hết được không, chỉ lo chúng bị hỏng trước khi kịp đụng tới.
 
Mình nói:
 
"Thực ra tớ muốn duy trì lối sống bình thường như trước khi giãn cách, mà cậu cứ mua liên tục như thể mai là tận thế! Lỡ mà ăn không hết thì phí lắm!"
 
Joy phản bác:
 
"Tại trước kia ngày nào cậu cũng đi chợ nên cậu không cảm giác được, chứ ba bốn ngày thì tụi mình cũng ăn nhiêu đây! Mua một lần cho đỡ tốn ship."
 
Nghe cũng có lý!  Mặc dù mình thì không chắc về lượng thực phẩm này vì vốn sức ăn của hai đứa mình không cao. Là người đi chợ và nấu ăn nên mình biết vậy, chỉ là chưa bao giờ thống kê lại nên khó tính toán chắc chắn. Thôi kệ, ít nhất thì giờ trong tủ có đủ thực phẩm, đó là điều may mắn trong đợt dịch này, mình cứ giữ tôn chỉ không lãng phí như ban đầu là được! 
 
Nhân tiện thì, sáng nay trong lúc tưới cây mình nhìn thấy một nụ hoa đậu biếc sắp nở này!!! 照れ
 
 
Mong chờ ghê~~~~~~~ キラキラ

Chào! Chào! バイバイ

 

Bây giờ là 22h52, thứ bảy ngày 17/07/2021.

Hôm nay là ngày có đến ba số bảy lận đấy nhỉ! 

 

 

Chợt nhớ hồi mình học cấp một, lúc viết bài đều phải ghi thứ ngày tháng, nhờ thế nên trong tập vở có đủ bộ "thứ 3 ngày 3 tháng 3 năm 2003" với "thứ 5 ngày 5 tháng 5 năm 2005". Riêng "thứ 7 ngày 7 tháng 7 năm 2007" thì rơi vào lúc nghỉ hè, không nhớ lúc đó mình có đi học thêm hay viết nhật ký để ghi lại ngày số đẹp đó vào vở không nhỉ?! 

 

Quay lại ngày hôm nay!

 

Thời tiết thì tốt. Vài ngày trước trời mưa lớn nên đến giờ vẫn còn vương lại dư âm của sự mát mẻ trong khi nay có nắng. Cứ thế này thật dễ chịu!! 照れ

 

Đây là một góc vườn nhỏ của mình:

 

 

XANHHHHHHHHHHHH!

 

Mình dạo gần đây thấy thích góc này cực ấy. Trong một khoảng nhỏ mà có nhiều loại cây, cây nào cũng xanh ngát, trông dễ chịuuuuuuuuuuuu! Mình đã muốn trồng thêm ít hoa để vườn nhỏ của mình có nhiều màu sắc sinh động hơn, nhưng chỉ thế này thôi cũng đủ xinh đẹp rồi nhỉ! Ê hê~ 照れ Mà cây đậu biếc của mình ấy, nó leo quá cao, lên đến tận sân thượng luôn, kết quả là "chị ta" không đủ sức nuôi hết các nhánh của chính mình, đám lá vì thế mà trở nên nhỏ xíu và còm cõi. Mình tháng trước đã quyết định cắt đi để nó ra chồi mới, cũng khá tiếc vì đương độ ra hoa. Giờ nhìn những nhánh mới lá to đùng mơn mởn thế kia thì mình lại rất yên tâm. Từ giờ mình sẽ chăm chỉ tỉa cây để chúng luôn luôn được  "mập mạp" khỏe mạnh! ハサミぶー


Hồi trưa nay, cái giá kê laptop mình đặt đã về rồi đó!  Dạo này xài nhiều tác vụ nặng, máy dễ bị nóng nên cần cái này nâng máy lên, tản nhiệt cho tiện.

 

 

Chất liệu bằng kim loại nên chắc chắn phết, trừ một cái khớp nối hơi lỏng. Mình không nghĩ là cần đổi trả vì lỗi nhỏ đó không ảnh hưởng mấy về chức năng của nó và cũng bởi mùa dịch này ở Thành Phố Hồ Chí Minh giao hàng qua lại rất khó khăn. Nói chung, có giá đỡ để hỗ trợ laptop tản nhiệt tốt hơn là quá tuyệt vời rồi! 

 

Chụp một phát! カメラハッ


 

Mình thấy hạnh phúc khi nhìn vào bàn làm việc của mình thế này ghêêêêêêê 照れ Mặc dù vẫn mong sẽ có thêm cả dàn workstation nữa!  Rõ ràng là cần thiết mà! Tea-tương-lai khi nào mua được xong hãy quay lại đây xác nhận rằng mình là người tiêu dùng thông minh và có lý chứ không phải kiểu được voi đòi tiên nhé! =))))))))))))))))) À còn về Ipad Pro thì tự dưng hôm nay mình lại thấy không cần thiết nữa. Vì thực ra mình cũng chẳng ra ngoài nhiều như mình tưởng, nếu có thì thường là do bận công chuyện (không phải chuyện vẽ), mà thế thì lại không rảnh để vẽ, hoặc nếu cần vẽ thì...sketchbook và bút chì hân hạnh tài trợ chương trình này!! Vẽ tay nhiều lên Tea ạ!! VẼ TAY!!!!!!!!

 

Nhân tiện, khoe một phần tranh cho trang thông tin (trong bộ sách năm nay của RtR) mà mình đã vẽ xong hồi chiều. 

 

 

Này là minh họa vòng tuần hoàn nước. Mình đang dần quen với Clip Studio Paint rồi, có nhiều brush xịn thật ấy, tô màu rõ là thích!!!  Tuy hồi đầu thấy tiếc khi quyết định mua hơi vội, không biết để đợi đến đợt giảm giá, nhưng mà giờ thì mình lại nghĩ thật tốt vì đã tậu phần mềm này về, dù với giá nào đi nữa. Xứng đáng! Xứng đáng!! グッグッグッ Ôi mà sắp đến deadline rồi nên những ngày tới mình sẽ cố gắng tập trung vẽ. Chẹp... Mình giờ ít dùng từ "cố gắng" nhưng trong trường hợp này thì không có từ nào hợp hơn nó nữa! 笑い泣き Bởi với mình, tập trung là một khái niệm cần rất rất rất rất nhiều nỗ lực đấy, hic!

 

Mà khoan!

 

Mình rất dễ mất tập trung trong công việc, cũng hay trì hoãn nữa, nhưng khi mình thực sự yêu thích một việc gì đó nhé, mình có thể làm nó quên thời gian, quên cả đói mệt luôn! Nên vấn đề liệu có phải là sự tập trung không hay thực chất nó nằm ở độ hứng thú với công việc?

 

 

Oh oh ohhhhhhhhhhhh!!!!!!!

 

Ê khoan lần nữa!!!!!!!

 

Tình yêu là thứ không thể cưỡng cầu, nói "cố gắng tập trung" vẫn dễ nghe hơn là "cố gắng yêu thích công việc mình làm", chẳng phải sao?!!

 

OKハッ

 

Nên mình không cần sửa lại câu nói đâu. =))))))))))))))

Đi ngủ đi thì hơn! =))))))))))))))

 

Hôm nay, cuối cùng thì mình cũng copy được hết các bài đăng từ 2016 tới đầu 2021 trên blog nhật ký cũ về Word và đã đóng blog đó rồi, cho đỡ lẫn lộn với blog mới đang sử dụng này! Cảm ơn blog cũ - nơi chứa đựng một phần giai đoạn trưởng thành của mình!!  Vậy là kế hoạch sao lưu "nhà cũ" của thế giới tinh thần đã xong!  Khi có thể, mình sẽ đem in thành cuốn (thay vì chờ in từng bức ảnh và dán vào nhật ký viết tay, làm thế này cũng hay đấy chứ!).

 

Mà ấy, sao chép nội dung blog vào Word thì không có gì khó, khó cái là sau đó phải dàn layout lại, như kiểu đem webtoon ra in thành sách truyện ấy, căn chỉnh muốn khùng luôn!  Nhưng webtoon thì chỉ có phần hình thôi, đằng này còn cả phần chữ mà mình viết rõ nhiều nữa !!! Thế là mình phải chia thành hai tệp "2016 - 2017" "2018 - 2019 - 2020" cho đỡ nặng ấy. Ồi, năm năm lận mà! Mình không chia mỗi năm thành một tệp vì cơ bản có năm viết nhiều, năm viết ít, tách ra không bõ. Như phần đầu năm 2021, ở blog cũ, mình chỉ cập nhật lên đấy hai, ba bài đăng thôi là quyết định chuyển sang blog này, tạo khởi đầu mới rồi, nên những bài cũ đó mình gộp chung vào tệp năm 2020 luôn.

 

Nhìn sơ tệp 2016 - 2017, với khoảng 77.400 từ. 

 

 

Tệp 2018 - 2019 - 2020, khoảng 137.500 từ, có một thời gian không viết blog vì lười. =))))) 

 

 

Tệp này thì mình mới chỉ sao chép nội dung vào thôi chứ chưa soát lỗi đánh máy và dàn trang lại nên bố cục trông lộn xộn.

 

Anh Vũ ở bên xưởng in Sài Gòn 3 năm ngoái có chỉ cho mình là nếu muốn in thành sách mà số lượng ít, kiểu chỉ một hai cuốn mỗi bản thôi ấy, thì không nơi nào nhận in offset đâu, chỉ có thể đặt in nhanh kỹ thuật số thôi. Mà thế thì bảo với người ta là "em muốn in MẪU cuốn này" chứ nói là in thành sách thì có thể người ta không nhận luôn hoặc sẽ báo giá rất cao. Hê hê, mình cũng không hiểu lắm nhưng mà cám ơn anh! 

 

 

 - CÂU HI VÀ TR L

 

 

 

 

Cơ bản, mobile app của Ameba nhiều tiện ích và dễ sử dụng lắm nên xài thấy rất là thoải mái luôn.

 

 - KT THÚC 

 

 

Mấy hôm trước, theo thói quen cũ, mình gõ trên thanh tìm kiếm Google đôi ba từ phổ biến trong tiếng Việt kèm với tên một nền tảng blog, và nhờ thế mình lại lạc vô những chiếc blog cá nhân của người lạ. Khác với những bài đăng trên mạng xã hội hay những blog chia sẻ cộng đồng, người viết dường như không có ý định viết cho ai khác ngoài chính bản thân, có những câu chuyện tràn đầy hạnh phúc, cũng có những dòng tâm sự phủ đầy nỗi buồn, nỗi cô đơn, dù thế nào thì câu từ vẫn rất chân thực, tự nhiên và lắng đọng. Vì vậy mà việc "đọc trộm" này bao giờ cũng đem đến cho mình cảm giác dễ chịu và thấu cảm - một sự thấu cảm từ những người xa lạ. Nhiều blog mình tìm thấy đã lâu không còn cập nhật nữa, trong khi có những blog thì đến giờ vẫn còn hoạt động, gần cả chục năm, cơ mà, ở thế giới tinh thần nào có khái niệm thời gian đâu, làm cho kẻ du hành từ hiện tại như mình khi ghé qua vẫn cảm thấy rung động trước những lời tự sự. Thật đẹp làm sao!

 

Về phần mình, lúc tải nội dung blog xuống, được dịp nhìn lại những bức ảnh cũ, những tâm sự cũ, mình có nhiều cảm xúc lắm. Nghĩ kiểu, ôi chỉ trong vòng năm năm, mình đã trải qua bao nhiêu là thay đổi thế này! Mà thật, năm năm tưởng như chớp mắt đã qua, nhưng nó cũng là quãng thời gian dài đấy chứ! Thời gian có tính tương đối!  Xem lại mình trong năm năm đó, thật nhiều điều đã xảy ra, đối mặt với tất cả, mình-quá-khứ có những lúc suy nghĩ và hành động rất trẻ con, xong hôm sau liền nhận ra và tự rút ra bài học, rồi hôm sau nữa có thể lại trẻ con như lúc đầu. Cũng có những lúc mình tràn trề năng lượng luôn! Mình dễ vui trước những điều nhỏ nhặt, nhưng cũng dễ cáu giận và dễ bị dằn vặt bởi những chuyện không hay mình làm ra, hoặc cảm thấy tội lỗi khi nghĩ bản thân không đủ thấu cảm cho người khác. Mỗi ngày là một ngày trải nghiệm đầy cảm xúc, cứ học hỏi, ghi nhớ rồi lại học hỏi và ghi nhớ. Thực ra bây giờ thì cũng vậy ấy! Hôm nay mình tốt, mai có thể dở, từng ngày từng ngày khám phá và chấp nhận bản thân thêm một tí. Nói đến đây lại một lần nữa muốn cám ơn bản thân mình đã chăm chỉ ghi chép, cảm ơn blog cũ đã đồng hành cùng mình, cảm ơn blog hiện tại là nơi trú mới cho những câu chuyện, những suy nghĩ, tâm sự của mình, để mình luôn được soi chiếu và khắc ghi bài học! 

Uiii hôm nay là ngày thứ mấy giãn cách xã hội toàn thành phố rồi í nhờ?  Sáng nay mình còn thấy hoang mang vì nhà hết thức ăn trong khi hiện tại rất khó đặt hàng thực phẩm tươi, nhưng giờ cuối cùng thì mọi chuyện cũng đâu vào đấy! Tú Nhi - bạn cùng lớp đại học với mình và Joy - đã chỉ cho tụi mình chỗ đặt mua rau nè (cám ơn cậu nhiều!!! ), rồi tụi mình còn mua được một phần gà tươi nguyên con nữa, sau 7749 lần đọc dòng chữ "hết hàng" khi tìm mua THỊT BÌNH THƯỜNG như thịt heo, thịt gà và còn phải lướt qua những hạng mục "thịt đà điểu", "thịt nhím",...  (Mình tự hỏi không biết ngày mai người ta có bán luôn cả thịt mỹ nhân ngư và thịt Đường Tăng không!!)
 
Nói thì bảo điêu chứ thực sự mình thấy biết ơn cuộc sống hiện tại kiểu này, mọi thứ không quá dư dả, chỉ vừa đủ, nhờ vậy mà khiến bản thân mình học được cách tiết kiệm hơn và tận dụng triệt để những gì đang có (bao hàm cả nghĩa không bỏ phí thức ăn). Trước đây, bởi vì quá dễ dàng đi mua ở bên ngoài, mình thấy đồ lâu không đụng đến, hay đơn giản là không thích nữa, thì sẵn sàng đem bỏ đi luôn, giờ thì mình chọn nghĩ cách để chế biến và dùng chúng trước khi hết hạn sử dụng. Trong mấy ngày vừa qua mình còn tự sửa được đèn bàn và vung nồi (bị lỏng quai cầm) đấy, hôm nay thì lần đầu tiên mình biết chặt nguyên con gà! Trước đó, loài gia cầm duy nhất mình có thể "giải phẫu" cả con là cút chiên bơ, vầng, cút đã chín, bằng lòng bàn tay, cứ thế mà vặt ra ăn. 
 
Tất nhiên mình không có ý mong kéo dài thêm thời gian giãn cách đâu, ảnh hưởng kinh tế chung. Chỉ là, mình thấy như thế này cũng không tệ. Với cả có hai tuần giãn cách thôi, nhanh ấy mà. Nhưng mong bản thân mình sau hai tuần này sẽ không quên điều đã học trong mìa dịch này. (Chậc, mình cứ dễ ngựa quen đường cũ, bao lần ngộ ra điều mới xong lại sống theo lối cũ, luôn phải tự nhắc hoài!)
 
Đây, một bức chụp cùng Tép thân yêu để thấy cái sự ổn của mình với hiện tại!
 
 
Úi dà, 3h33 rồi, buồn ngủ quá! Mình sẽ đặt báo thức để mai dậy sớm một chút, dạo này chiều hư bản thân, toàn ngủ tới 12 giờ trưa!!!!!!!!!!  Mà hình như chiều mai còn có cuộc họp bàn về sản phẩm bên KISS nữa. Ay chà chà! Sống có kỷ luật một chút nào Tea!
 
À, hôm nay lướt twitter của một bạn cosplayer, mình đọc được một câu bạn ấy ghi là: "My body is a temple...", đoạn sau là gì ấy không nhớ rõ, hình như có nghĩa đại loại là "tôi chính là chủ nhân, kẻ được thờ phụng trong ngôi đền đó", mà cái mình quan tâm chính là vế trước đó cơ! Thấy tâm đắc ghê! Cơ thể mình là một ngôi đền! Thực sự!!! Nghĩ theo cách này, mình càng muốn chăm sóc cho "ngôi đền" này hơn nữa! (Hmm... Nói như tự vả, thức đến 3 rưỡi sáng xong đòi yêu thương cơ thể!?????????)
 
Thế thôi, mình ngủ thật đây! Chèn ảnh Tép ngủ cho đúng bài!!
 
 
P.s: Đang đà đăng ảnh mèo nên đăng nốt tấm - Hình mình chụp Bông và Tép hôm nay lúc ăn cơm. Hai con mắm ngồi cạnh hóng ăn, nhưng điệu bộ của Bông thì kiểu, "Gì? Đâu? Ai thèm ăn ké, tôi ngồi đây từ trước nhé! Đây này, tôi còn không thèm nhìn vào đĩa thức ăn luôn!" Ôi ghê quá cơ! =))))))))))))))))))))))))
 
 
Rồi, thề! Ngủ thật đây! Vì một cơ thể khỏe mạnh! Vì một ngôi đền xinh đẹp!!! zzz