IgenTeaの日記 -19ページ目

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Aaaaaaaaaaaaa! MÌNH NHẬN ĐƯỢC BỘ TEM FUMI NO HI RỒI!!!! 爆笑ラブラブラブラブラブラブ
 
 
Xinh xắn quá huhu!!! 
 
Thích quá huhu!!!  
 
Hạnh phúc quá huhu!!!   
 
Cảm ơn chị Valar đã mua giùm em!!!
 
Giờ chỉ còn mong cuốn sổ Slim Journal hiệu NOTE FOR mà bữa mình đặt về nữa là mình chính thức bắt đầu công cuộc sưu tầm tem, dấu bưu chính và các loại nhãn dán xinh xắn!! チュー
 
Cơ mà chắc phải lâu đấy nhỉ! Vì bắt đầu từ ngày 23/8 này thành phố sẽ thực hiện biện pháp chống dịch tăng cường trong (ít nhất) hai tuần, kể cả shipper cũng không được đi giao hàng nữa. Nhu yếu phẩm sẽ được quân đội cung cấp tới từng nhà.
 
Đổi chủ đề một chút, hai tuần giãn cách tăng cường này có thể là nhanh hay chậm tùy vào mức độ chịu đựng của mỗi người ấy nhỉ. Mình có một người bạn, mình gọi chị ấy là chị Kusa, hôm nay chị ấy nhắn tin thông báo cho mình về việc lockdown từ tuần tới, nhắc mình chuẩn bị thực phẩm dự trữ cho bản thân và lũ mèo ở nhà. Bản thân chị ấy cũng đang cố đặt nhu yếu phẩm, chỉ đặt vừa đủ dùng mà thôi. Mặc dù chính chị cũng không chắc được mười bốn ngày tới đây sẽ ra sao (vì đặt đồ là một chuyện, có giao nhận thành công hay không lại là chuyện khác) nhưng điều làm chị ấy lo lắng hơn cả lại là với thông báo giãn cách tăng cường thế này, tâm lý chung là người ta sẽ có xu hướng đổ xô đi gom đồ, tội những người già hay người đến sau sẽ không còn gì để mua. Mình trấn an chị ấy về việc còn gói hỗ trợ an sinh xã hội nữa, mong cho nó đến tay người cần kịp thời. Thế là chị an tâm hơn, nói: "Hi vọng người nghèo ai cũng đủ đồ ăn là được."
 
Mùa dịch bệnh nhiều điều căng thẳng, mà nhìn xung quanh, mình vẫn luôn thấy được những tấm lòng thiện lành như vậy, đây chính là may mắn của mình! 桜
 
Hai bữa trước anh chị chủ nhà lại đưa cho phòng tụi mình thêm một túi an sinh với 5kg gạo, dầu ăn, nước tương và mì tôm. Thời gian này tụi mình cũng thường nhận được gói rau xanh từ bác tổ trưởng tổ dân phố. Nên như vậy có thể nói tụi mình hoàn toàn ổn, sẵn sàng với việc ở nhà và tuân thủ nghiêm các biện pháp phòng, chống lây lan dịch bệnh. Thật sự rất rất cảm ơn sự hỗ trợ từ mọi người xung quanh luôn!!! ピンクハート
 
Ngoài kia vẫn còn nhiều người khác nữa, mình cũng như chị Kusa, hy vọng qua đợt dịch này, sẽ không ai bị bỏ quên cả. Mình thấy các bác lãnh đạo Nhà nước cũng đang rất lo nghĩ cho nhân dân rồi ấy, quá trình từ bộ máy bên trên truyền xuống các cấp dưới có vấn đề gì phát sinh không thì ở góc độ cá nhân mình không thể nhận xét gì cho khách quan được. Là blog nhật ký nên mình cũng không muốn nói chuyện chính trị, chỉ biết nói với bản thân sẽ tự đảm bảo an toàn cho mình, cố gắng không trở thành nguồn lây nhiễm, và nhất là "stay positive!" bởi ở hoàn cảnh của mình, điều này là hoàn toàn có thể, cũng là điều tốt nhất mình làm được lúc này. (Thề luôn! Không than thở về máy tính nữa đâuuuuuu!)"
 
Nhân tiện thì, mình đã đăng ký học lớp vẽ nhân vật của chị Thư ấy, sẽ khai giảng vào ngày 24/8 tới đây. Hôm nay chị có gọi khoảng 15 phút để nói chuyện với mỗi học viên trước khóa học ấy, chị cũng bảo muốn thử nhiều phương pháp truyền thụ mới, vừa dạy vừa điều chỉnh. Mình có thể mường tượng được lớp học này sẽ rất thú vị đây, chị Thư hẳn đang muốn hướng tới mô hình lớp học mà ở đó học viên không những lĩnh hội được kiến thức mà còn cởi trói được bất cứ rào cản tâm lý nào khi vẽ và trở nên biết tận hưởng quá trình hơn. 照れ Mong chờ! Mong chờ ghê!!!!! キラキラ
 
Cuối cùng, đây là túi sticker aka. TÚI PIN TÍCH CỰC của mình!!!! チューラブラブ
 
 
 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

#日本語で書いてみた

 

 今日は「ふみの日」の切手が届きました。可愛すぎる!良すぎる!幸せすぎる!
 
新型コロナで大変ですね。ホーチミン市では、8月23日から2週間は誰も外出できません。皆様のご健康をお祈り申し上げます。
 
絵描きのオンラインコースに申し込みました。8月24日から始まります。先生は私の友達で、とても尊敬している人です。 パンデミックの最中でも友達と話したり絵を一緒に描いたりできるのは嬉しいです。照れ
 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

Mình lại tiếp tục ở nhà một mình, nhưng đỡ hơn hôm qua chỉ nằm lười biếng chán nản, hôm nay mình đã dọn nhà, rửa rau củ để cất vào tủ lạnh, chat với Joy và chị Vivy, nấu ăn và viết lách một chút. チョキニコ Đại khái là có sức sống hơn hôm qua.
 
Mà tối qua lúc viết blog xong ấy, khoảng 2 giờ sáng mình thấy đói, mỗi khi ở một mình thì mình sinh ra chứng lười ăn ấy nên ngày hôm đó chỉ lót dạ bằng một hộp sữa và ít bắp xào, cuối cùng lại chịu không nổi vì mọi ngày đều ăn uống đúng bữa, thế là mình nấu bát mì, đủ cả thịt cả rau xanh, vừa ăn vừa nhắn tin với Joy. Cậu ấy gửi cho mình bài đăng về những người vì đại dịch không thể đi làm dẫn tới tình cảnh tiền cứ cạn dần, buộc phải rời phố về quê, đêm xuống mệt, họ nằm ra hai bên cầu, bên đường mà ngủ, mặc cho những nguy cơ bị lây bệnh, bị nhiễm lạnh hay bị cướp giật, chỉ cần về được quê nhà... Tối đó Joy ngủ lại tại cửa hàng, vì ở đó mở điều hòa suốt nên bị lạnh, nhưng cậu ấy bảo sẽ cố chịu được, ít nhất bản thân còn có chỗ nằm, có mái che, được trả lương. Mình, cũng như Joy, hoàn toàn không có ý lấy hoàn cảnh khổ hơn của người khác ra để so sánh, để thấy bản thân đang sung sướng hơn nhiều người thế nào nên những vấn đề của mình chả là gì. Bởi rõ ràng, mỗi người lại có những cảm nhận, suy nghĩ và sức chịu đựng khác nhau, buồn ở hoàn cảnh nào thì sự thật vẫn là người đó đang không thoải mái với tình huống hiện tại. Chỉ là ấy, cả những người phải rời thành phố và cả Joy đều đã truyền cho mình một nguồn động lực: Mọi người đều đang cố gắng vì một cuộc sống tốt hơn, mình cũng có sức mạnh để cố gắng giống như họ.
 
Ôi viết đến đây chợt trong đầu nổi lên một ý nghĩ phán xét, thấy mình hôm qua giống như đứa trẻ khóc thét lên vì con gấu bông yêu thích của nó bị rớt mất một mắt ấy...  Ủa mà so sánh vậy có hợp lý không ta? Mua máy tính mới rồi còn đi sửa laptop nữa, mình sẽ phải dốc hết tiền cày job đợt này ra trả mà (hoặc một phần - nếu mẫu hậu ban ơn hay là cho vay sao đó). Mình cũng đâu có làm quá lắm đâu đúng không? =)))))))) Ôi trách nhiệm và tiền bạc...  Mà nói chứ, mai mình quay lại làm việc (minh họa) tiếp rồi. Mình hơi oải í (CÁI CON LƯỜI NÀY!!!!) nhưng vì PC và laptop ngon, TIẾN LÊN!! Nhắc lại nào, "mình cũng có sức mạnh để cố gắng giống như mọi người!"
 
桜
 
Hôm nay chị Vivy giới thiệu cho mình một website rất thú vị: Futureme.org 
 

 

 

 

Ở đây có thể viết thư cho bản thân ở tương lai. Vào thời điểm ở tương lai đã được chỉ định, website sẽ tự động chuyển thư của quá khứ đến email của chính mình. Time travel đúng nghĩa! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Thấy hay ho nên mình đã viết ngay một bức. Nhưng mà lúc đang miêu tả hiện tại của bản thân trong năm 2021 thì mình chợt nhớ ra mình viết blog nhật ký thường xuyên mà!! Thế là bèn dặn bản thân, có gì cứ coi lại blog nhé. 笑い泣き Không biết ngày đó mình còn xài blog không, cơ mà những điều đã viết này, chắc chắn sẽ được lưu giữ. Nói chung tương lai thì có thể không chắc, nhưng quá khứ của mình đang từng giây được ghi chép trên này ấy.
 
Năm ngoái khi mình bắt đầu gom các bài viết trên blog cũ vào Word để lưu trữ ấy, vừa edit lỗi typo với căn chỉnh ảnh, mình vừa đọc lại, thực sự cảm giác như được xuyên không về quá khứ vậy, mình thậm chí còn viết thêm vài dòng nhận xét từ hiện tại lúc đó vào cuối một số bài blog nữa cơ, trò chuyện với chính bản thân luôn! ニコニコ Ban đầu mình nghĩ những thông điệp này chỉ được gửi đi theo một chiều thẳng tiến đến tương lai, mình ở quá khứ sẽ không nhận được hồi đáp nào từ tương lai, kể ra hơi tiếc. Cơ mà nghĩ lại thì, mình vẫn là mình mà, trong mình vẫn luôn có phiên bản năm 0 tuổi, 1 tuổi, 2 tuổi,... 12 tuổi,... 20 tuổi,... Lúc viết, cũng không ít lần mình nghĩ đến cảnh bản thân ở tương lai đọc lại các dòng nhật ký sẽ thấy vui, buồn ra sao. Nên là mình nghĩ ấy, vào giây phút mình viết từng dòng này, bản thân ở tương lai trong một không gian khác cũng đang cùng đọc những dòng này.
 
Chứng minh nè:
Bản thân ở tương lai (xa xa chút) sẽ "say Hi" ở đây!
____________________________
爆笑爆笑爆笑
 
桜
 
Mình chuẩn bị ngủ đây! Đăng ảnh vườn nhỏ yêu dấu mà mình mới chụp sáng nay để thêm sinh khí nè! チュー Cây cối phát triển tốt tươi trông thật thích quá đi!!!!
 
CẢM
 
 
ƠN
 
 
 
 
TRỤ
 
 
VÀ CẢM ƠN CUỘC SỐNG NÀY!
Từ tận đáy lòng, mình biết ơn và yêu thương những gì mình đang có. Mình cố gắng, không phải vì tham vọng gì, mà để luôn biết tiến về phía trước, nơi mình có thể hoàn thiện hơn và làm những người, những điều mình yêu thương hạnh phúc hơn.
Giời ơi, đến hôm nay thì bức phòng thủ tâm lý của mình hoàn toàn bị đục thủng rồi.  Máy tính của mình vẫn không kết nối được internet nên mình dùng tới "chiêu bài" cuối cùng là reset windows luôn! Thế nhưng lỗi này vẫn không hề được khắc phục!!! Trong khi đó các phần mềm thì hầu như buộc phải cài lại, vấn đề là có một số chương trình cần internet để có thể tiến hành setup. Cái máy tính mình giờ gần như xác rỗng ấy! Mà giãn cách thì sẽ tiếp tục kéo dài đến giữa tháng 9. Chán...!
 
NHƯNG!!! 桜桜桜
 
May một cái là phần mềm vẽ mình đang xài, Clip Studio Paint, vẫn install lại được với đầy đủ các brush từ trước đó. Ôi dẫu tháng 7 âm đen đủi thế nào thì cũng cám ơn ông Trời chừa cho mình một đường sống! お願い
 
Tuy nhiên thì mình vẫn thấy hơi bị chán ấy. Hôm nay Joy đi làm lại, từ giờ cậu ấy sẽ làm ca đêm để tránh tiếp xúc với nhiều người nhất có thể. Bình thường khi ở một mình thì mình sẽ mở thời sự trên máy tính để cho có tiếng người nhưng giờ máy không vào được mạng, điện thoại thì mình đang dành để viết blog, dùng chức năng chia đôi màn hình sẽ rất bất tiện, mà nghe radio thì kênh hay bị dè tiếng!! Tiến thoái lưỡng nan vãi chưởng, hoặc là bởi vì mình đang chán nên mới không chịu đựng được mà coi những chuyện này là khó khăn . Nhưng mà kết quả chung là bây giờ mình đang cảm thấy căn phòng này yên tĩnh đến cô đơn (nói câu này nghe sến quá thể nhưng mà nó lại diễn tả đúng trạng thái của mình nhất!). Buổi đêm thật khiến người ta dễ sinh tâm trạng!!!! Tép và Bông cũng chẳng nói chuyện được ngoài mấy tiếng meo meo. Mà thật, chúng nó mà biết nói tiếng người thì mình sẽ ngay lập tức bán chúng cho các nhà khoa học để lấy tiền mua máy tính mới. 笑い泣き (Đùa thôi!)
 
Lại nói chứ, vừa qua Tép vào kỳ động dục lần nữa. Chán tập hai! Tốn tiền cho con đi triệt sản, song vẫn gào đực Mình từng cho nó đi thú y chuẩn đoán lại rồi, đại khái là mổ để sót mô buồng trứng nên cơ thể nó vẫn sản sinh hormone ấy, dù không mang thai được đi nữa. Cơ mà mô này quá nhỏ để mổ lại lần nữa, đã đi siêu âm và không thấy được, tụi mình đành phải tập sống chung với tiếng mèo gọi đực. Mà ban đầu tụi mình cho nó đi chích thuốc ức chế hormone định kỳ ấy, hiệu nghiệm phết, chỉ là chị thú y bảo thuốc này thực sự không tốt lắm cho cơ thể mèo nên mình ngưng không đưa đi chích nữa mà đợi cho nó qua kỳ động dục một cách tự nhiên (thường kéo dài khoảng 10 ngày). Mỗi khi nó gào là mình và Joy lại phải vuốt ve, mát-xa (học trên youtube đấy) để nó bình tĩnh trở lại, nói thật là phiền lắm, nhưng thà thế còn hơn. Mà kỳ này nó gào ác liệt hẳn, có vẻ vuốt ve thôi không đủ thỏa mãn nó, nên tụi mình phải giúp nó th* d** bằng tăm bông (amen amen amen!!!!!!), đây là hạ sách trong các hạ sách mà loài người trên internet có thể chia sẻ với nhau để giúp mèo cái đến kỳ của họ. Kết quả... BÂY GIỜ CON TÉP ĐANG CÓ TRIỆU CHỨNG MANG THAI GIẢ!!! 
 
Bầu vú của nó phát triển to ra và nó sục sạo khắp phòng như tìm ổ đẻ. Có lúc thì trông rất lo lắng, có lúc nó lại như rơi vào trầm tư. À, còn thường xuyên liếm bụng nữa chứ!!!! Mình và Joy dù rất buồn cười nhưng vẫn đối xử với nó như một nàng mèo mang thai thật, mỗi lần nó nhảy từ cao xuống là xuýt xoa giùm, còn dặn Bông không được đuổi bắt em gái nữa. Thậm chí Joy còn bắt đầu gọi nó là "Bầu ơi" thay vì tên của nó. 笑い泣き Mình bây giờ chỉ nuôi hai con mèo thôi, nhưng cảm giác như tất cả sự lạ trên đời không có gì là chưa từng trải qua! =))))))))
 
桜
 
À mà ấy, hôm qua Joy lại giúp mình thử thực hiện thôi miên hồi quy. Tụi mình đều là gà mờ trong lĩnh vực này nhưng cơ bản là muốn thử xem sao. Joy đưa mình về một kiếp sống còn vương mối liên hệ đến kiếp này của mình.
 
Đó là kiếp sống của mình tại Trung Hoa thời chiến quốc, cũng không rõ năm lắm. Mình là một giao liên, khoảng 17 tuổi, tuy cơ thể là nam, bên trong mình lại mang linh hồn nữ giới. Ca thôi miên thử nghiệm đó, mình đã không thực sự rơi vào trạng thái thiền định sâu cho lắm (đó là lý do mình không tin hoàn toàn vào những gì mình trải nghiệm nhưng vì nhìn thấy rất rõ ràng nên cứ để dòng hình ảnh trôi trước mắt vậy thôi), nhưng khi Joy hỏi mình đang đứng ở đâu và làm gì thì lập tức tim mình rộn ràng hết cả lên, cảm giác rất khó mà bình tĩnh được. Mình nói mình đang đứng trước cổng doanh trại, mình vừa về tới nơi, giờ mình đang rất hồi hộp để gặp lại và đưa tin cho Thống lĩnh/tướng quân, người mà mình rất ngưỡng mộ, còn thầm yêu mến. Người đó tên là Thiết Công Hoan (hoặc Tiết Công Hoan), khoảng 43 tuổi, luôn mặc bộ giáp đen từ đầu tới chân, vẻ mạnh lạnh lùng nghiêm nghị. Trong doanh trại đó còn có một cậu bạn đi lính cùng mình, là người bạn hàng xóm ở quê nhà - một làng nghèo hẻo lánh, dân cư thưa thớt. Cậu bạn rất lo lắng và luôn chăm sóc cho mình, khi nghe tin mình từ xa trở về thường bay tới chờ đón mình, đối xử với mình cực dịu dàng. Nhưng mình lại yêu tướng quân (gặp người đó mình mới thực sự biết là mình thích nam nhân), sau này mình đã thổ lộ tình cảm và được tướng quân chấp nhận, thậm chí còn phát sinh quan hệ thân mật. Tuy nhiên khoảng mười năm sau, chiến tranh kết thúc, mình và cậu bạn thân trở lại làng quê, tướng quân cũng về với gia đình ngài, không còn liên lạc với nhau. Mình thấy được hình ảnh tướng quân ngồi sụp trên chiếc ghế trạm trổ cầu kỳ như một chiếc ngai vàng, nhưng người thì chỉ như cái xác vô hồn. Một cảm nhận mơ hồ nổi lên cho mình biết được rằng dường như đối với vị tướng đó, chiến tranh lại là khoảng thời gian ngài ấy có tất cả, được sống đúng với bản chất và khả năng trời ban, nhưng khi nó qua đi, ngài ấy không còn gì hơn là một vỏ bọc trống rỗng với chức danh tướng quân. Còn mình ở quê, cùng cậu bạn kia chăm sóc mẹ già, vẫn là tri kỷ, không ai kết hôn, nương tựa vào nhau sống một đời bình thản đến già. Trái ngược với trạng thái rung động mãnh liệt khi mới vào cảnh, mình về sau không có cảm xúc dữ dội nào, chỉ thấy một thái độ chấp nhận toàn vẹn. Đối với cả mình, cả vị tướng quân khi đó, lựa chọn rời xa nhau có thể nói là an toàn cho cả hai. Giả dụ như ngài mà đưa mình về làm thiếp, rõ ràng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, mình cũng không chịu nổi thị phi đó. Nếu nói đến tiếc nuối, thì chỉ khi tỉnh dậy, ngồi ngẫm lại mình mới thấy tiếc cho cả hai và cảm thấy bản thân có phần hèn nhát, chứ khi là người nam đó, mình hoàn toàn hài lòng. (Giống như lúc xem phim ấy, dùng góc nhìn và mindset của bản thân ở hiện tại mà phán xét quyết định của nhân vật trong phim dù hoàn cảnh, văn hóa là khác nhau).
 
Joy có hỏi mình thấy vị tướng đó và cậu bạn kia quen không, liệu có gặp lại trong kiếp này chưa. Thì ừ, cảm giác như đã gặp cả hai rồi, nhưng mình không chắc lắm. Người mà mình nghĩ có thể là tướng quân đó ở kiếp này là người mà mình cho rằng không thể/dám kết nối được, khi nói chuyện với người đó mình thấy rất gượng gạo, ngại ngùng và như luôn có rào cản vô hình vậy, dù cho mình không hề ghét bỏ gì anh đó nhé. =))))) Còn cậu bạn kia làm mình nghĩ ngay tới một anh mà mình đã gặp thoáng qua, duy nhất một lần khi đi du lịch Yên Tử hồi 2015, là cảm giác thân thuộc, bình yên và an toàn mà anh đó mang lại, giống vô cùng. Chỉ là, có lẽ sẽ không bao giờ tụi mình có thể gặp lại nhau nữa nhỉ, ngày đó mình cũng quá nhát để xin phương thức liên lạc. =)))))))) Cơ mà nếu đúng là anh đó, thì thật mừng vì đã có cơ hội gặp lại tại một nơi xinh đẹp như Yên Tử trong kiếp này 照れ, mình không thấy tiếc gì kể cả nếu như không được tái ngộ thêm lần nào đi nữa.
 
桜
 
Gần đây mình thích biểu tượng "nhà" lắm nhé. Nó mang đến cho mình cảm giác an toàn và ấm áp, như được trở về "Nguồn" ấy. Trùng hợp là dạo này mình cũng mơ thấy nhà liên tục, tất cả những ngôi nhà hay nhà trọ mình đã ở và gắn bó (trừ nhà bác gái mà mẹ và em trai mình đang ở hiện giờ). Ban nãy chán quá thì cầm túi sticker lên, lập tức mình nhìn thấy chiếc sticker ngôi nhà dễ thương này!!! ラブダウン Thế là tâm trạng có phần dễ chịu hẳn!!
 
 
Việc viết lung tung này cũng vậy, khiến mình thấy đỡ khá nhiều. おねがい
 
Điện thoại sắp hết pin rồi nên mình sẽ sạc điện thoại và đi ngủ đây!! Mình sẽ mơ về việc mua được chiếc máy ảnh Instax Mini và đem nó đi dạo trong Thảo Cầm Viên, chụp ảnh rồi dán vào cuốn sổ hiệu Note For mà mình đã đặt trên Shopee. 笑い泣き笑い泣き笑い泣き
 
 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

#日本語で書いてみた

 
今日は一人で家にいます。 私のルームメイト(ジョイさん)は仕事に行きました、夜勤です。 使いのパソコンが故障しました。ロックダウンなので、コンピュータサービスセンターが閉まります。自分でも直す事ができません。退屈です!
 
この記事はたくさん字がある理由のは、気分を良くするためにナンセンスなことばかりを書きましたwまだ全部の考えのは日本語で書けませんけど、毎日もっと頑張ります! 筋肉爆笑
 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

Hôm nay trời không nắng, có mưa nhẹ và mát mẻ.  Hạt đậu biếc của mình đã nảy mầm thêm được mấy cây nữa đó! チュー Vì đã thay cho chúng một chiếc chậu lớn hơn nên mình hoàn toàn yên tâm là cây sẽ có tha hồ đất mà phát triển rễ!
 
 
蝶豆が発芽した!
 
Còn laptop của mình thì đột nhiên không thể kết nối internet. Mặc dù mình vẫn có thể mở máy lên và vẽ tranh như thường thôi nhưng mình không thấy có chút hứng thú nào khi mà không thể mở một tab Chrome bên cạnh tab vẽ.  Mình biết rõ tình trạng này sẽ không kéo dài lâu đâu, ngày mai kiểu gì mình cũng sẽ luyện vẽ digital tiếp thôi, bất chấp máy có vào mạng được hay không. Mà đột nhiên mình nghĩ đến việc dạo này mình hay than thở trong the morning pages là mình muốn cải thiện khả năng tập trung, mình không muốn cứ xao lãng hoài khỏi những việc đang làm. Có khi nào...việc này cũng nằm trong "kế hoạch lớn" để mình chịu tập trung vẽ cho ra vẽ không nhỉ? キョロキョロ Chứ bình thường cứ vẽ xíu là mình lại lướt lướt internet xong thành ra mất hàng đống thời gian cho một bức tranh, thậm chí đầy lúc còn không hoàn thành nổi bởi vì chán, vì thấy không tô đẹp được như người ta. (Đừng mê tín quá Tea ơi! Mà thực ra nghĩ theo hướng đó cũng được! 笑い泣き)
 
Mà trong khi laptop đang trục trặc như vậy, thay vì lên kế hoạch mua máy tính để bàn, mình lại cảm thấy muốn tiêu tiền cho những thứ khác, chẳng liên quan gì đến máy tính, như là váy áo, sticker và máy ảnh chụp lấy liền!!! Mình muốn có thật nhiều, thật nhiều, thật nhiềuuuuuu sticker hơn nữa!! Mình sẽ sưu tầm cả nhãn dán, mã vạch và những thứ thứ xinh xinh trên bao bì sản phẩm nữa, chúng đều là những "sticker tiềm năng" cả đấy!! Tối qua lướt Shopee mình lại cho thêm vào giỏ hàng được chục loại sticker nữa mà chưa dám nhấn đặt hàng. Vì một phần khác trong tâm trí mình cũng đang gào thét lên rằng MUỐN MUA VÁY quá, mà váy thì mắc ôi trời ơi!!!! Rõ ràng nhé, mình chẳng đi ra ngoài nhiều, và thực ra cũng lười ăn diện, mặc đồ cầu kỳ (chắc do AC Ma Kết?) nhưng mà nhu cầu làm đẹp, nhu cầu được mặc những chiếc váy xinh xắn thì cơ bản vẫn có (sao đi nữa thì Sun sign và Moon sign của mình vẫn là Thiên Bình mà!  ế hế). Ôi còn cả máy ảnh Instax Mini nữa chứ! Mình muốn có quá!! Mình muốn có quá!! MÌNH MUỐN CÓ QUÁ!!!!!!! Nhưng mua bây giờ là nghèo đói sẽ ập đến! アセアセ
 
Ghiền quá nên rủ Joy xài app InstaMini chụp đỡ!!
 
 
Nhất định mình sẽ rước một em Instax Mini 11 về! Chỉ là không phải bây giờ!!! 笑い泣き
 
Vì không dám tiêu nhiều tiền nhưng vẫn muốn xả đi chút năng lượng tiền bạc nên mình đã mua thẻ điện thoại cho em trai mình (khi chán thì tiêu tiền là vui nhất!). Nhưng thằng bé lại tỏ ra nghi ngờ trước hành động hào phóng bất ngờ của mình! Ơ kìa kìa!!!! 真顔 笑い泣き
 
 
Sau khi nạp tiền thành công xong thì, một mặt nó quay ra cám ơn mình như cún, mặt khác nó đi mách mẹ là mình có đại gia bao nuôi làm mẹ mình phải ngay lập tức gọi điện cho mình, vừa nói vừa cười phớ lớ:
 
"Thằng An nó bảo mày kiếm được người yêu đại gia nên mới đột nhiên mua thẻ nạp cho nó. Mẹ buồn cười lắm, giá mà mày có bạn trai thật thì mẹ đỡ lo biết bao!"
 
"Vầng!!! Bạn trai con là cái bảng vẽ đấy! Nhờ nó mà tháng này con kiếm được tiền mua thẻ điện thoại đấy ạ!!!"
 
しょんぼり
 
P.s: Bởi vì không ngồi dán mắt vào laptop nhưng mọi ngày nữa nên hôm nay mình làm được một việc mà mình rất thích nhưng lười, đó là phối đồ có sẵn trong tủ (lười là lười thay ra thay vào). Và dưới này là một bộ trông ok phết mà lâu rồi mình không mặc kiểu này vì mình toàn chọn mặc váy!!! 笑い泣き
 

 Ngày 10/08/2021

 

Hôm nay trời có mưa sau mấy ngày nắng nóng ! Vài hôm trước, chậu đậu biếc của mình có tình trạng héo mất một cây nữa (có tất cả ba cây, nhưng một cây đã ngỏm trước đó), nên mình thấy lo lắng và đã cố gắng hái quả đậu biếc khô xuống để lấy hạt gieo. Đây là mấy quả đậu từ cái đợt trước khi mình tỉa cây ấy, nó khô quắt trên cây cũng cả tháng trời rồi, còn bị mặt trời chiếu liên tục nữa nên mình đã không chắc về khả năng nảy mầm của chúng tí nào. Nhưng mà tới hôm nay thì có ba hạt đã nảy mầm rồi ê hê. Mong là chúng sẽ phát triển tốt. 

 

Mình định vẽ gì đó nhưng kết quả lại là dành cả buổi để cập nhật lại tranh cũ lên sketch blog. Giờ thì đang đến đoạn ghi chép lại các ý tưởng brainstorm về truyện Noname. Thực sự là sáng tạo câu chuyện là việc rất rất rất thú vị đấy!!! 照れ Mình có thể đem vào đó tất cả những gì mình thích nhất mà!! Cơ mà... Bao giờ thì mình chịu vẽ hoặc ít nhất là viết nó ra một cách nghiêm túc đây??? しょんぼり Ề... Để... đợi chút!!

Ờm...

Đánh trống lảng.

Hôm nay mình đã dọn bể cá đấy nhé!!! ウシシ拍手 Lần nào ngồi viết the morning pages cũng đập vào mắt là bể cá đầy rêu, cây thủy sinh thì mọc um tùm. Nhưng mình lại chẳng làm gì ngoài việc viết vào trang buổi sáng mấy dòng than thở: "Ôi muốn bể cá sạch trong nhưng lười dọn quá!!!!"  Cơ mà cuối cùng thì mình cũng đã chịu làm cho bể cá sạch phần nào rồi nên *vỗ tay* *vỗ tay*!!

 

桜

 

A nè, này là ảnh chụp vào cùng ngày 7/8 trong hai năm 2019 và 2021 của mình!! 
 

                                  

 

Mọi thứ đều thay đổi dần dần ha! ウシシ Bông lớn hơn này (từ 800gr lên thành 5500gr!!!), mình chuyển sang phòng trọ mới, có bảng vẽ mới, bàn ghế mới, và một tinh thần thoải mái hơn. Dù cho cuộc sống của mình có lúc lên lúc xuống thì chung quy lại mình vẫn đang tiến lên phía trước nhỉ!

 

Thực ra đôi khi mình vẫn sợ, sợ sẽ có lúc thua cả chính mình trước kia ấy. Ồi mà... Viết ra xong lại tự thấy nhảm nhí luôn! Mình có thể thua chính mình ở quá khứ trong một khía cạnh nào đó nhưng chắc chắn không phải toàn bộ! Ngay cả lúc này mình cũng không còn vẽ được nhiều truyện tranh bốn ô như mình trước đây, và mình thấy hơi buồn vì điều đó, nhưng mình có khả năng vẽ đẹp hơn mình ngày đó mà, mình tin là mình ngày đó sẽ ghen tị với chính mình bây giờ đấy. Nên là, trở lại thực tại và cập nhật sketch blog tiếp thôi!!

 
ロックダウンなので、30日間外出していないw
元気ですOK
 
Hôm nay là tròn một tháng thành phố thực hiện lệnh giãn cách theo chỉ thị số 16, và cũng bằng chính thời gian mình chôn chân ở nhà luôn!  Mọi thứ vẫn đều ok, mình khỏe (?) và tinh thần thoải mái! 
 
Thực ra nói đến sức khỏe vật lý của bản thân thì mình cũng hơi mông lung. Mình lười vận động lắm, gần đây còn thức khuya liên tục và uống sữa nữa do thèm ngọt mặc dù mình không hợp với sữa lắm. Kết quả là mặt nổi quá trời mụn luôn!! Tới giờ thì cũng đã lặn bớt rồi, bản thân mình (trộm vía) cũng không thấy mệt mỏi chỗ nào, nhưng không biết cơ thể mình có đang phát ngán mà không thể nói ra được vì lối sống thiếu lành mạnh của mình không nữa! 
 
Có một chuyện là, ngày trước mình mua một cuốn sách với tựa là "Cuốn sách về các biểu tượng tâm linh", mấy hôm nay khá rảnh nên mình lôi ra đọc tiếp, tác giả có hướng dẫn sơ lược về việc quan sát và giải mã các biểu tượng trong giấc mơ ấy. Thời gian gần đây mình mơ nhiều lắm, thấy rõ nữa, nhưng mình lười nên không ghi ra. Các giấc mơ là khác nhau nhưng hầu hết khung cảnh đều liên quan đến khu tập thể Lữ đoàn 575 mình từng sống hồi nhỏ và trường học cũ, mình nghĩ là nó đại diện cho nỗi nhớ nhà và nhu cầu kết nối xã hội của mình thôi, mùa dịch không được đi đâu mà. Nhưng nhờ cuốn sách mà hôm qua mình đã nghiêm túc ghi ra giấc mơ của ngày đó và dựa vào phần chú giải để thử phân tích.
 
私の夢日記
自分の夢を解釈してみた。よく分からないけど、メッセージは「この困難な時期に体とメンタルヘルスの世話をする」かもしれないウシシ
 
Mình không tự tin vào khả năng giải mã giấc mơ chút nào, nhưng bởi vì nó là giấc mơ của mình, và mình biết rõ những cảm xúc trong đó, nên mình nghĩ rằng bất cứ thông điệp nào mình nhớ được, mình tìm hiểu được, mình ghi ra được, thì đó đều là điều mà tiềm thức đã thành công nhắn nhủ đến mình. Và theo đó, dường như giấc mơ này và cả các giấc mơ gần đây (chứa nhiều hình ảnh bác sĩ, nhà, và ăn uống,...) đều muốn chuyển tới mình lời nhắc rằng hãy nhớ chăm sóc sức khỏe của cả thể chất lẫn tinh thần, mình luôn được yêu thương và cũng biết yêu thương. Vì thế hôm qua mình đã bắt đầu tập thể dục đấy (dù vẫn chưa ngủ sớm được)!
 
Sau khi mình ghi chép và phân tích ra như vậy, thì bữa nay đi ngủ mình không mơ/không nhớ được giấc mơ gì nữa. 照れ Như vậy nghĩa là mình hiểu đúng rồi nhỉ, nên tiềm thức không cần gửi thêm thông điệp lặp lại cho mình nữa! Cảm ơn vô lượng nhân duyên đưa mình đến với cuốn sách giải mã các biểu tượng này để mình có thể lắng nghe chính mình rõ hơn. 
 
桜
 
Dạo này ấy, phòng tụi mình được cả gia đình anh chị chủ nhà giúp đỡ nhiều lắm, anh chị cho quá trời đồ ăn luôn, còn cả trái cây nữa - thứ được coi là rất xa xỉ đối với tụi mình mùa này vì không đi mua được, nếu có chỗ bán online thì cũng rất mắc. Trong khi cả nhà họ, gồm hai gia đình nhỏ với ba đứa trẻ (anh Trung chị Ngọc có hai con là Mon và Kun, anh Thắng với chị Vàng có một nhóc là cu Bean), mà còn bao bọc cả tụi mình nữa. Huhu nào táo, nào sầu riêng, nào dưa hấu!! Toàn là vàng là ngọc trong thời gian này cả ! Ồi, còn cả giò bò nữa chứ, phải mấy trăm nghìn khúc đó mà anh chị cho tụi mình nguyên khúc luôn!!!  (Tụi em cám ơn anh chị nhiều lắm lắm luôn )
 
大家が私とルームメイト (ジョイ) にくれたドリアンとリンゴ
(Táo và sầu riêng anh chị cho. Và hình ghép bằng app Nichi mình mới tải hôm qua - cho tâm hồn thêm phù phiếm! )
 
À Bông nhà mình thích ăn sầu riêng đấy!! Bình thường mấy con mèo ngửi thấy mùi sầu riêng là làm động tác lấp lấp lấp lấp, nhưng Bông là Bông ăn ngon lành luôn!  Mình cũng không hiểu sao, chắc do sầu riêng na ná với phô mai chăng? =)))
 

ボーンちゃんはドリアンが好き

通常、猫はドリアンを絶対食べない!

私の猫はちょっと変です笑い泣き

 

Mà hôm qua, ngày 8/8 cũng là sinh nhật tròn 5 tuổi của Mon (tên thật là Khánh Vy). Gia đình anh chị chủ nhà tổ chức bữa tiệc nhỏ trên sân thượng với những món chiên và có mời cả tụi mình lên chung vui nữa! Mon không biết hôm nay là sinh nhật của mình, cũng phải, con nít chưa biết coi ngày tháng mà, bé nó chỉ biết rằng cả chiều bị ba mẹ nhốt trong phòng không được ra ngoài =))))))). Là bởi vì anh chị muốn tạo bất ngờ nên nhốt Mon lại và chuẩn bị cho bữa tiệc nhỏ, Kun và Bean thì để chị Vàng trông giùm. Gia đình ấm áp, dễ thương thật sự ấy!! 

 

8月8日は大家の娘の誕生日。今年この子は5歳になった。
ジョイと私は誕生日パーティーに招待された。 小さくて暖かいパーティーだった。大家の家族と私とジョイだけいたが、楽しかった。

 

桜

 

Hôm nay!! Yê, kể chuyện hôm nay!! Đơn hàng sticker mới mình đặt từ hôm 22/7 cuối cùng đã đến rồi!  Nhìn ít ít nhưng lượng sticker lại nhiều hơn so với đợt trước mình mua đấy! Còn có cả một con dấu gỗ bé xíu nữa! 

 

今日新着ステッカーとはんこ

(ステッカーが大好き)

 

Xinh xắn cực kỳ luônnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn Mấy chiếc hình với nét vẽ đơn giản, dễ thương, màu sắc tươi tắn này thực sự khiến mình cảm thấy rất bình yên và hạnh phúc khi nhìn thấy đấy! Ngày trước mình từng muốn thử hút cần vì tò mò cảm giác phê thuốc là thế nào nhưng mà giờ mình nghĩ lại rồi... Cần gì hút cần khi trên đời này đã có những miếng sticker dễ thương này cơ chứ!! NHỀ!!!!!!!!!!! 

 

 

Giờ mình có quá trời sticker luôn!!!! Lại là sticker rời nên mình cũng lười gắn vào trong album, còn nếu cứ nhét đại vào mà bỏ qua bước làm ngăn chứa thì sẽ bất tiện khi lấy, nên mình định cất tất cả chúng vào một chiếc hộp luôn. Tuy rằng đây cũng không phải là cách tối ưu nhưng vẫn dễ lấy hơn là nhét cả đám vào album, dù sao thì mình chủ yếu xài những chiếc sticker này như một món quà ngẫu nhiên cho bản thân mỗi khi viết lách ấy mà. Joy thậm chí còn gợi ý là với đống sticker này mình có thể sử dụng chúng như cách mấy tarot reader sử dụng charm hỗ trợ trong các trải bài vậy! ゲラゲラゲラゲラゲラゲラ

 

 

桜

 

À hôm nay Joy đi ra ngoài rút tiền đấy! Lần đầu tiên phòng tụi mình cần dùng đến phiếu thông hành này luôn (mặc dù chỉ có Joy đi, còn mình thì ở nhà)! Chụp lại làm kỷ niệm. Thời bao cấp có tem phiếu, thời Covid có phiếu đi chợ! ゲラゲラ

 

買い物券

初めて使用したよ。ロックダウン時にいつもオンラインで買い物をするからなー。

 

Mà hôm qua là bắt đầu sang tháng 7 âm lịch rồi đấy. Mình chẳng hề để ý cho đến khi đang thử tập yoga thì đột nhiên chiếc vòng tay mình mua bên Reiki Việt Nam bị tuột ra (không phải đứt, chỉ là chỗ mắt nối của dây vòng bung ra và mình chưa thể buộc lại được). Mình không hay để ý xem mỗi lần vòng tay bị đứt thì có điềm xấu gì xảy đến không vì... Ồi, mọi chuyện bao giờ chả có lúc thế này thế kia ấy. Nhưng mà bởi vì vẫn có chút lo lắng, mình muốn xem lịch và nhận ra đã bước qua tháng 7 âm rồi. うーん Xong thì buổi tối, kính của Joy lại "rụng" ra tiếp (cậu ấy chưa đi thay kính sau "en-nờ" lần trát keo vì cái gọng này giá 2 triệu rưỡi, cậu ấy thấy tiếc), và chiều nay khi cậu ấy đi xuống nhà thì bị té cầu thang, may là cũng không nghiêm trọng lắm. Hôm qua Hường cũng gọi video cho mình nói rằng chung cư chỗ cậu ấy đang ở cùng dì và mẹ đang phong tỏa vì có mấy ca F0, hồi nãy thì chị Kusa nhắn cho mình trong sự hoảng loạn vì Wacom của chị ấy đột nhiên tắt ngóm (nhưng một lúc sau thì màn hình nó sáng trở lại). 

 

ジョイの眼鏡が壊れた

この壊れた眼鏡は1万円だったので、捨てたくない 

 

Có vẻ như vừa mới bước vào đầu tháng mà nhiều người đã gặp chuyện không may, dẫu vậy, kể cả mình nữa, mình thấy mọi chuyện cũng không đến nỗi nào. Dù sao thì, nếu có chuyện gì xảy đến với mình đi nữa thì mình nghĩ mình cũng là người chịu trách nhiệm cho nó chứ không phải ai hay thế lực tâm linh nào khác.


Thôi ngủ đây!


Mình ấy, gần đây khi viết không hề tập trung gì cả, cảm xúc cũng loãng cả ra. Nhận ra vấn đề rồi, ngày mai khi ngủ dậy mình sẽ bước vào "chiến dịch" cải thiện sự tập trung! 筋肉もぐもぐ Yo!!!

Sang tháng  rồi! Thật nhiều điều thú vị mà hôm nay mình mới viết blog được.

 

Thực ra tối hôm kia mình có viết đấy, kể về giả thuyết (ước mơ) nếu mình và Joy chuyển lên sống ở Đà Lạt, mà đang type thì app đơ và xong tự tắt luôn!!!!?  ? Bình thường thì app của Ameba có chế độ tự động lưu bản nháp nhưng kì cục là mình gõ chắc cũng phải khoảng 800 từ rồi thế mà nó chỉ lưu được cái tiêu đề còn nội dung thì mất hết sạch!!! Đây là điều rất hiếm khi hiếm khi hiếm khi xảy ra!! Lúc đó là 00h18 phút, mình tức lắm, nhưng chuyển sang hướng nghĩ rằng, uầy, chắc bởi vì mình đã tự nhủ nên đi ngủ sớm nên đây là ý trời để mình được thực hiện đúng lời hứa với bản thân. Thế là ok tắt máy đi ngủ luôn! OKぼけー (Nhưng cuối cùng hôm đó đến gần 3 giờ sáng mới chợp mắt được! )

 

Ngày đầu tháng, là chủ nhật, mình với mấy anh chị trong nhóm TAW họp mặt. Chỉ là nói chuyện phiếm, nhưng gặp lại mọi người vui ghê luôn Các anh chị trong nhóm đều có những thay đổi nho nhỏ trong cuộc sống và đang rất hài lòng với nó. Ví dụ như chị Thư thì tiếp tục ở lại La Vie để chữa lành và tận hưởng, chị Yến làm quen với việc tập yoga, hôn thê của anh Nho chuyển về sống cùng nhà với ảnh và chị Phương cũng từ Đức qua Bỉ ở nhà bạn trai, mỗi ngày chị đều tận hưởng sự yên bình, làm những việc bản thân yêu thích.  ルンルン.

 

Bản thân mình cũng có chút thay đổi nhỏ: Mình ở nhà hơn hai mươi ngày mà không điên, vừa hoàn thành công việc minh họa cho 10 trang sách - điều mà mình đã nghĩ mình không thể làm tốt được nhưng thực ra còn tốt hơn mong đợi, nên có thể nói mình đã trưởng thành thêm một chút 拍手拍手拍手, và hiện tại thì đang nghĩ đến việc xin nghỉ tại KISS để quay lại làm freelancer.  Cơ mà mình chưa xin nghỉ ngay đâu. Joy bảo là giờ thì cũng vì dịch mà mình đang không đi làm rồi, nên đâu nhất thiết phải xin nghỉ vào thời điểm này. Mình không sợ bị mang tâm lý rằng mình là kẻ bỏ đi khi mọi thứ trở nên khó khăn vì mình biết mình mà ở lại với lòng đã buồn chán thì còn dễ làm hỏng việc hơn. Chỉ là, đúng như Joy nói, thời gian này dù mình còn đang là nhân viên hay đã xin nghỉ cũng như nhau cả, đều không cần đi làm, phía mình thì không sao nhưng việc cả Thủy lẫn mình xin nghỉ sát nhau có thể vô tình tác động tâm lý lên những người khác trong team, nên tốt nhất để qua đợt giãn cách rồi tính tiếp. Tất nhiên mình vẫn quyết định nghỉ, nên hôm kia đã nhắn chị Vivy để báo rằng năm nay mình vẫn sẽ đi canh bài in cho RtR.

 

Hôm thứ hai vừa rồi, chị Valar nhắn tin báo mình hẻm nhà chị mới có ca dương tính, bị phong tỏa, nên tem Fumi no Hi mình nhờ mua đã về Việt Nam rồi nhưng em gái của chị chưa thể gửi chúng qua bưu điện tới chỗ mình được, mình sẽ phải đợi thêm. Mình thì, ùi xời, chị đừng lo. Vì mua để sưu tầm, với cả mấy cái đồ bưu chính truyền thống này, thì với mình thời gian đợi chờ càng làm nó thêm phần ý nghĩa. À hơi liên quan xíu, trong buổi họp nhóm hôm chủ nhật trước đó mình có nói muốn viết thư tay và chị Thư bảo, ok, hai chị em có thể trao đổi thư tay!!!  Oh la la lahhhhhhhhhhh!

 

Còn hôm qua có chuyện vui lắm nè! Bác tổ trưởng tổ dân phố phát cho từng nhà một bao gạo, mấy gói mì và bịch rau xanh. Anh chị chủ nhà thì làm bánh xèo và đem cho hai đứa mình nữa này!!! お願い  Thật là ấm lòng mùa dịch!!

 

 

 いただきまっーす!

 

 

 Mình cũng quyết định thay đổi một chút cho khu vườn nhỏ thêm phần mới mẻ. Ban công ở đây nhỏ hơn ban công phòng trọ trước nên lúc chuyển qua chỗ này mình thừa ra vài chậu cây lớn và giá đỡ cây, thế là để tạm trên sân thượng. Giờ thì lượng cây nhiều hơn xíu (dù toàn cây nhỏ) và mình cũng muốn trồng thêm ít rau nên lên sân thượng lấy xuống một chiếc giá sắt để có thể đặt thêm vài chậu cây! 

 

 

Càng ngày càng có cảm giác giống khu rừng nhỏ! チュー Mình đang thử nghiệm cách tưới cây tự động bằng nguyên lý đơn giản xem sao, để sau mình có về quê ăn Tết thì cây vẫn được uống nước và khu rừng nhỏ này duy trì được màu xanh xinh đẹp của nó. 

 

À đợt trước mình có kể về một cây dương xỉ mọc ngược trong vườn của mình ấy. Giờ thì nó lớn được chừng này rồi! 

 

 

 Yaayyy!

 

Nhưng mà bởi vì chỗ đó nắng chiếu hơi gắt, ba chiếc lá tí hon của nó đã bị héo úa mất rồi nên mình quyết định nhổ nó lên và trồng lại chỗ khuất nắng hơn. Mong là nó sẽ phát triển tốt! 

 

Hôm qua ấy, mình nhờ Joy tìm đặt cát vệ sinh cho mèo trên Facebook. Mấy shop đồ cho thú cưng gần nhà mình thì không bán cát, mà shop có bán thì ở khu vực khác nên không giao được. Khi mình đặt trên  siêu thị thú cưng thì họ báo hết hàng và chưa thể nhập lại vì xe chở cát mèo bị chặn do mặt hàng này bị xét vào diện không thiết yếu.  Cơ mà cuối cùng tụi mình cũng tìm được một cá nhân có bán có giao trên Facebook rồi. Mỗi tội, đang lướt xem bảng giá cát mèo mà chẳng hiểu sao Joy cứ nài mình "cậu ơi mình mua thêm kí thịt ba chỉ nha?" làm mình kiểu はてなマーク Joy giải thích rằng thanh niên bán cát mèo nói phải mua thêm thịt anh ta mới chịu giao, không thôi hủy kèo. Mình rất là kiểu はてなマークはてなマーク Nhưng mà, ừ, thôi, đằng nào nhà cũng sắp hết thịt, mua luôn cho tiện. Chỉ là vẫn はてなマークはてなマークはてなマーク

 

Sáng nay người ta giao cát mèo, hẹn tụi mình ra tận đầu đường lấy vì sợ đi vào sâu hơn dễ gặp chốt kiểm dịch. Thế là tụi mình cuốc bộ một đoạn. Lần đầu tiên sau hơn hai mươi ngày ở nhà phòng dịch theo chỉ thị, mình đi được quãng đường hơn ba mét ra khỏi cửa! =))))))))))) Ngoài đường vắng teo. Mình nghĩ, quả này chất lượng không khí của TP.HCM chắc được cải thiện hẳn nhỉ, ma cỏ cũng dễ đi lại hơn, không phải né đèn xe. =)))))))))) 

 


Quay lại chuyện giao cát. Chưa cần ra tới đầu đường, đứng ở đoạn trên là thanh niên bán cát mèo đã vượt chốt tới đưa hàng đặt cho tụi mình. May! Hai bịch 10 lít, khoảng 26kg, để trong bao tải lớn, hai đứa cùng khiêng, và 1kg ba chỉ lủng lẳng trên tay, trông tụi mình không khác gì hai đứa vừa đi chợ mua gạo mua thịt về. Lúc này mình mới vỡ lẽ!! Ồ thì ra anh thanh niên kia nhất quyết bán thịt chung với cát là để "ngụy trang", để mấy bác kiểm dịch có thấy cũng sẽ nghĩ bao cát vệ sinh mèo là bao gạo mà cho qua!!!!!!!!!!! 笑い泣き Đồ đầu to!!!!!!!!

 

Nhưng mà, cám ơn anh đầu to! Giờ thì hai con nhóc này có một chậu cát vệ sinh đủ để bơi trong trỏng được luôn!!! ウシシ

 

 

Phải như phòng tụi mình có nhà vệ sinh riêng thì mình cũng cố gắng dạy mèo đi toilet cho sạch sẽ và tiết kiệm rồi. Nhưng mà vì phải xài chung, nhà vệ sinh lại còn ở khác tầng nữa nên việc này là không tiện. Cũng may nhờ Joy và thanh niên đầu to mà có cát cho mèo xài. 照れ

 

Hôm nay ngoài đồ cho mèo và thịt thì tụi mình cũng mua được đủ gia vị rồi, cộng với rau và gạo mà bác tổ trưởng cho nữa. Thành phố sẽ tiếp tục giãn cách nghiêm tới ngày 14/8 và mình rất sẵn lòng để tiếp tục ở nhà!! 筋肉ゲラゲラ

 

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

#日本語で書いてみた

 

首相は南部19省・市に社会的隔離措置を8月2日から14日間延長することを決定した。実は、ホーチミン市にそんなの措置が7月9日から適用されました。
私は慣れてます。家での時間を楽しんでいます。

8月1日、Google Meetで4人の友達に会いました。 楽しかったです。私たちは色々な話をしました。みんな元気で幸せでした。

日本に留学中の友達にふみの日切手を買ってもらい、ベトナムに届きました。でも、新型コロナウイルス感染症は深刻になっているから、もう少し待たなければならないな。OKです。

昨日、家主が私に作ったバインセオをくれました。ルームメイトと一緒に食べました。すごくおいしかったです。
そして、小庭に新しい鉢植えを追加しました。緑の植物を見て、気分が良い。

社会的隔離措置が解除されるまで、私の猫と私は元気に生きます。


■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

Chào buổi sáng! Hôm nay mình đã không viết the morning pages mà quyết định viết blog luôn, cho nó hào hứng!  Kể về tháng Bảy của mình nàoooooooooooooo!  Đây thực sự là một tháng đặc biệt đấy!! À, để tặng cho mình một chiếc sticker trước khi viết dài thật dài giống như mỗi khi mình viết the morning pages nào!

 

 

CÔNG VIỆC

 

Đầu tiên mình muốn nói về công việc. Tháng này mình đi làm ở KISS tới ngày 9/7 thì có thông báo giãn cách xã hội toàn thành phố, thế nên studio đóng cửa và tụi mình phải nghỉ ở nhà. Vừa rồi anh Long cũng bàn bạc với mình về tạp chí mới với tần suất phát hành thường xuyên hơn, nhưng vì dịch COVID nên cũng đang tạm ngưng ở đó. May mắn một xíu cho mình là trước đó mình vừa mới ký hợp đồng vẽ tranh cho bên RtR nên dù nghỉ ở nhà mình vẫn có thể làm việc và kiếm thêm thu nhập. 

 

Mà ấy, Thủy mấy hôm trước đã xin nghỉ ở KISS rồi. Gần đây mình cũng đã nghĩ tới việc có nên xin nghỉ ở KISS không, khi còn đang phân vân thì bạn mình lại là người quyết định trước. ショボーン Phải công nhận rằng các anh chị ở KISS rất quan tâm đến sức khỏe tinh thần của từng thành viên, đó là điều rất thu hút mình, nhưng mà... Từng ngày trải nghiệm ở nơi đó giúp mình nhận ra rõ hơn về điều mình thực sự yêu thích là gì. Hơn tất cả những kỹ năng học được và những niềm vui có được khi làm ở KISS, MÌNH THÍCH VẼ! Mình muốn trở thành họa sĩ minh họa, rồi tương lai có thể lên thành biên tập viên mảng sách tranh thiếu nhi. Nhưng mình còn sợ nhiều thứ, mình sợ rằng trình độ của mình sẽ không đủ để giúp mình kiếm được việc minh họa đều đều, sợ rằng lúc không có hợp đồng vẽ thì mình cũng chẳng thể kiếm được việc gì khác và môi trường làm việc nào tốt hơn ở KISS, sợ rằng mình có thể bỏ lỡ cơ hội tốt đẹp hơn trong tương lai ở KISS. Có một suy nghĩ rất nực cười cũng hiện lên trong đầu mình: Mình đã cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ vui khi được nhận vào KISS và mình không muốn "phản bội" lại niềm vui ban đầu đó quá nhanh như vậy  Nó thực sự buồn cười đấy vì mình biết mình lại đang tự trói buộc mình bằng thứ luật lệ vô hình bản thân tự tạo ra. Vốn chẳng ai ép mình ở lại, chỉ có nỗi sợ của mình tạo ra cái cớ này mà thôi.

 

Viết những dòng này đau đầu vì mâu thuẫn nội tâm quá đi! Rõ ràng bên trong mình luôn luôn có lời nhắc rằng nếu mình thực sự quyết tâm thì mình sẽ làm được thôi, "If you desperately want something, the universe will conspire in helping you achieve it" nhưng sợ thì vẫn sợ và tiếc thì vẫn tiếc.

Mình vừa mới nhắn tin cho Thủy và bà ấy đã cho mình những lời chân thành.

 

"Bà cứ nghĩ cho mình trước đi."

 

"Nếu thấy không phù hợp thì thôi."

 

"Đừng có ráng!"

 

"Quan trọng là mình không thấy có lỗi với chính mình."

 

Có lẽ mình cũng sẽ viết thư xin nghỉ tại KISS vậy.  (Tất nhiên ngày 20/11 thì mình vẫn muốn tặng quà cho chị Ngọc - người đã dạy mình nhiều điều ở KISS!)

 

Đây là lối đi trước cửa tiệm của KISS. Mình lúc nào cũng thích nơi này.

 

 

Đây là công viên Lê Văn Tám, nơi mình đứng để chụp là cạnh tiệm bánh mì siêu ngon mà sáng nào mình cũng ghé mua.

 

 

Và đây là trà thanh lọc chị Thúy gửi cho mọi người uống để tăng cường sức khỏe trong mùa dịch.

 


Dù chỉ trong thời gian ngắn, nhưng ở đây cho mình rất nhiều kỷ niệm đẹp. CÁM ƠN VÌ GIÚP MÌNH TÌM RA ĐIỀU MÌNH THỰC SỰ YÊU THÍCH! CÁM ƠN VÌ ĐÃ CHO MÌNH NHỮNG TRẢI NGHIỆM QUÝ GIÁ! CÁM ƠN TẤT CẢ VÌ TẤT CẢ!

 

ぽってり苺


Về công việc với RtR, sau tất cả những lo lắng về khả năng của chính mình và sự không tin tưởng vào chị Ju khi ấy, mình cuối cùng đã hoàn thành công việc tốt hơn những gì mình tưởng, và điều này giúp cởi trói tâm lý cho mình nhiều. Trong khi vẽ, mình cũng nghĩ thông suốt được nhiều điều. Và mặc dù đây là phần chủ đề công việc, có lẽ mình sẽ chủ yếu viết ra những suy nghĩ người sếp cũ của mình.

 

 Mình không thích thái độ thiếu tin tưởng của mình vào chị Ju sau khi nghe chị Vivy kể chị Ju thế này thế kia, và rồi mang theo tâm lý đó cả khi bắt đầu vẽ bộ tranh thông tin mà chị đã giao. Nó khiến mình thấy bản thân như một đứa em xấc láo hay đột nhiên trở nên lạnh nhạt với người chị của mình vậy. Thái độ xấu xí vô cùng! Nhưng mình cũng hiểu bởi vì lúc ấy mình còn mang nặng tâm phán xét và bị ảnh hưởng bởi những câu chuyện không hay về chị Ju, là mình khi đó quá trẻ con. Chị Ju mà mọi người nhìn thấy khác với chị Ju mình nhìn thấy và khác với cả chị Ju mà chính chị nghĩ về bản thân chị, phải gộp chung lại tất cả mới đúng là chị Ju thật sự. Mình chỉ như thầy bói mù xem voi mà thôi. Đáng lẽ mình không nên có thái độ hờ hững với chị như thế chỉ vì mình được nghe kể rằng chị không tốt như thế nào, chị đã nói xấu  mình ra sao mà quên đi cả những lúc chị Ju rất tốt bụng và khao khát được quan tâm. Sau cùng, chị Ju cũng như mình, như mọi người, đều là con người, đầy những khuyết điểm lẫn sự tốt đẹp, và đều xứng đáng được tôn trọng, được yêu thương.

 

ぽってり苺

 

Nhân tiện thì, vừa mới xong việc bên RtR là chị Chim rủ mình tô tranh cho sách nông nghiệp phụ chị ấy, thù lao cũng khá cao nên... OH YEAH! Tạm thời mùa này không lo chết đói!

 

 

CUỘC SỐNG NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH

 

Tính đến hôm nay thì mình đã ở nhà được 24 ngày rồi và hoàn toàn thấy ổn với việc đó (chứ không hề dễ phát điên như mình lo sợ)! Tầm này năm ngoái thì cứ có nguy cơ bùng dịch là mẹ lại bắt mình về, khi đó còn đi học, không có công việc gì nhiều nên đuối lý cãi mẹ, đành phải về dù biết di chuyển xa trong mùa dịch rất là sai trái. Trong thời gian về với mẹ, cây cối ở nhà trọ héo úa khiến mình đau xót vô cùng. Năm nay thì mình quyết ở lại, mẹ thậm chí nhờ cả một người chị họ hiếm khi gặp mặt gọi điện để nhắc nhở mình, nhưng đương nhiên không có tác dụng. Mình thấy vui vì mình đã chọn ở lại. Nhìn này! Đám cây xinh đẹp của mình!!!  Và cả khung cửa sổ đầy nắng!!!

 

 

Dù là nhà trọ đi nữa, thì đối với mình nơi đây chính là nhà. Nên dù mẹ mình rất tức giận vì mình không làm theo ý mẹ, cũng đành chịu thôi, bản thân mình thấy thoải mái hơn khi ở đây. Mong mẹ sẽ hiểu, chim lớn rời tổ là chuyện thường mà, dù có rời tổ cũng đâu có nghĩa mình không còn là con của mẹ đâu. =)))))))))))))

 

Nói về cuộc sống của Joy và mình trong mùa cách ly thì thực sự có lúc khó khăn mà cũng nhiều thú vị. Do bị hạn chế đi lại nên cũng gây ra nhiều sự bất tiện, nhưng cơ bản thì tụi mình đều giải quyết cũng như nhanh chóng thích nghi được.

 

Bây giờ thì nhà nào cũng được phát phiếu đi chợ nhưng tụi mình không xài đến mà chỉ đặt thực phẩm online, mỗi lần hết mấy trăm ngàn lận, ăn cả tuần. Mình thấy tự hào vì mình biết nấu ăn nên bữa cơm mỗi ngày đều ngon lành, chỉ hơi thiếu đồ ăn vặt. Thỉnh thoảng Joy thèm bánh tráng và thử đặt, hai chỗ cậu ấy đặt được, người giao đều mặc đồ công an  hoặc dân phòng cả, uy tín luôn!!! 笑い泣き

 

Sau hai tuần giãn cách tính từ ngày 9/7, thành phố bước tiếp vào đợt giãn cách mới với lệnh cấm ra đường sau 18 giờ tối nếu không có việc thật sự cần thiết và còn áp dụng các biện pháp tăng cường mạnh mẽ hơn, yêu cầu shipper chỉ giao hàng thiết yếu. Hệ quả là gây ra mập mờ trong chuyện thế nào là "thực phẩm, đồ dùng thiết yếu". Mặc dù đến giờ, sau những vụ việc cười ra nước mắt vì hiểu lầm ý nghĩa cụm từ "hàng thiết yếu" thì mọi chuyện đã ổn định và rõ ràng hơn rồi (cảm ơn Nhà Nước luôn lắng nghe nguyện vọng của tụi cháu!). Cơ mà hồi đầu tuần, khi mới bước vào kỳ giãn cách căng hơn ấy, nhà mình lại hết mất hạt và pate cho mèo!!  Mình đặt trên PetCity, đơn được xác nhận, nhưng sau đó các bạn nhân viên liên tục gọi điện cho mình để báo thay đổi hình thức vận chuyển, cuối cùng không tài nào tìm được shipper vì ai cũng sợ bị phạt oan nếu chốt kiểm dịch không công nhận đồ ăn  vật nuôi là hàng thiết yếu. Kết quả họ xin hủy đơn và nói mong mình thông cảm. Những app mua hàng khác thì ghi rõ không giao khác khu vực mà cùng phường với mình làm gì có tiệm thức ăn thú cưng nào! えーん

 

Hết cách, Joy tìm trên sàn VOSO của Viettel, thấy có hàng và ghi dự kiến giao từ một tới ba ngày thì an tâm đặt đồ ăn cho lũ mèo và cả gia vị cho tụi mình. Nhưng đặt xong, tiền bị trừ mà đơn hàng vẫn chưa xác nhận hay có bất cứ tiến triển gì. Hai ngày liền Joy gọi điện hỏi nhân viên, đều nhận được những phản hồi rất hời hợt và thiếu trách nhiệm, hết đẩy lỗi cho phía nhà cung cấp, lại đến mức thanh minh đồ ăn chó mèo không phải hàng thiết yếu (dù rõ ràng nó nằm trong danh mục thức ăn chăn nuôi và hoàn toàn được tính là thiết yếu), thậm chí còn kiếm cớ là do tụi mình ở khu vực phong tỏa (bạn nhân viên nói hai đứa mình ở Bình Tân trong khi thực ra tụi mình ở Tân Bình, đủ hiểu họ đang cố kiếm cớ và thoái thác trách nhiệm như nào!!! イラッ). Rõ ràng không thể cung cấp sản phẩm tới tay khách hàng, nhưng vẫn quảng cáo về thời gian giao hàng nhanh, cũng không gỡ sản phẩm xuống, và càng không chủ động liên hệ với khách hàng để thông báo sự cố phát sinh. Sàn thương mại từ một công ty lớn vậy, nhưng lại không coi trọng chữ tín. Chưa kể, trong khi Joy đang khiếu nại về đơn hàng thức ăn mèo thì bên đó tự ý hủy đơn hàng đồ gia vị của tụi mình mà không hề giải thích gì thêm. Một người làm trong ngành dịch vụ như Joy, đương nhiên không chịu nổi khi trải nghiệm chất lượng phục vụ tệ lậu như vậy, kết quả là cậu ấy "sạc" cho bên đó một trận ra trò, hiếm lắm mới thấy cậu ấy nóng giận như vậy, dù mình biết rất tội nghiệp cho chị nhân viên tổng đài vì phải nghe mắng thay cho cả hệ thống, và mùa dịch này ai cũng căng thẳng cả, nhưng mà nếu cứ im im thì không ổn chút nào, thiệt cả đôi bên. Joy đã đề nghị bên đó viết email giải thích cho rõ ràng và họ quả nhiên đã gửi cho Joy một EMAIL...KHÔNG TIÊU ĐỀ. 笑い泣き Chiều qua Joy đã yêu cầu hủy nốt đơn thức ăn mèo rồi, nhưng tiền thì không được hoàn ngay mà phải đợi trong vòng 15 ngày. =)))))))))))))))))))))))) Hề! ゲラゲラ Mình không biết ngoài Joy ra liệu còn ai phát cáu mà phải khiếu nại thông qua tổng đài của sàn này như cậu ấy không nữa (trên Google Play app VOSO bị đánh giá tệ lắm), chỉ mong sàn này được đầu tư xứng đáng, xứng tầm khi là sản phẩm của một trong những tập đoàn hàng đầu Việt Nam, chứ thế này thì đáng thất vọng quá!

 

Thôi kết thúc câu chuyện đó ở đây, kể về nó mình cũng thấy nhức đầu lắm, chẳng ai muốn đi tới mức đó cả mà. Đằng nào thì rốt cuộc hôm qua sau khi yêu cầu hủy đơn với sàn VOSO thì tụi mình đã đặt được đồ ăn cho tụi nhỏ trên app khác rồi. Thật may!! ウシシ

 

ぽってり苺

 

Một niềm vui khác trong thời gian này! Mình đã hỏi nhờ chị Valar mua giùm mình hai bộ tem Fumi no Hi mới phát hành đợt rồi ở Nhật và...

TA ---------- DA

 

 

       

 

Sắp rồi!!! Sắp rồi!!!!!!! Sắp được trên tay hai bộ tem xinh xắn này rồi!!!!!!!!!!

HẠNH. PHÚC. QUÁ!!! 

 

ぽってり苺

 

Hôm đầu tuần, 26/7, mình nhờ Joy tỉa lại tóc và cắt cả lớp đằng sau ハサミ. Hiện tại mình đang rất hạnh phúc với tóc mới của mình. =))))))))))))))) Nhờ dịch ở nhà miết nên mình mới tự tin cắt kiểu mình thích từ lâu đấy, không thì không biết tới bao giờ! 照れ

 

 

Kể ra trong mùa dịch này, tụi mình đã biết cắt tóc, sửa đồ điện và nấu được nhiều món ngon đấy! Đúng là khoảng thời gian quý báu. Mà tuần qua mình thức để cày deadline nên mụn mọc kín trán, ghê lắm, đáng lẽ thời gian này phải tranh thủ điều chỉnh đồng hồ sinh học cho hợp lý mà mình lại cứ thiếu kỷ luật như thế, không tốt chút nào!!! Hai hôm gần đây sau khi xong việc mình đã cố gắng ngủ sớm rồi, nhưng mụn vẫn chưa giảm!!  Xin lỗi cơ thể! Sẽ yêu thương bạn nhiều hơn. 

 

ぽってり苺

 

Nhưng mà ấy, nhờ thức khuya mà vừa rồi mình thấy được hai chòm sao Cepheus và Cassiopeia ở bầu trời phía Bắc đấy! Cepheus là một vị hoàng đế trong thần thoại Hy Lạp và Cassiopeia là nữ hoàng của ngài, khi họ chết đều được hóa thành hai chòm sao, ở cạnh nhau đến muôn kiếp. Điều này sao mà lãng mạn quá đi!!! 

 

 

 

Qua cửa sổ phòng mình cũng có thể thấy rõ sao Kim và Mặt Trăng nữa. Sáng thật! Thích thật!! 

 

 

Bởi vì ở đây cũng có thể ngắm sao ngắm trăng, nên mình chẳng hề thấy thiếu thốn gì cả! ラブ

 

ぽってり苺

 

Gần đây mình đang xem một phim trên Netflix là "Kotaro wa Hitorigurashi". Đúng là phim với nhân vật chính là trẻ em nên cao trào ở mức vừa phải, xem thấy dễ thương. Mình quyết định học tiếng Nhật qua phim này luôn! (Học song song cùng với sách!)

 

 

Văn nói và văn viết trong tiếng Nhật khác nhau thật sự. Còn cả vụ thiếu chủ ngữ/đại từ nhân xưng nữa, nếu không để ý ngữ cảnh mà bê mỗi câu nói qua Google dịch thì sẽ gây hiểu sai nghĩa cho mà xem!! Hầy, đối với tiếng Nhật thì cũng giống như việc vẽ thôi, càng luyện tập thường xuyên thì sẽ càng ghi nhớ và trở nên thành thạo! Cố lên!! 筋肉筋肉筋肉

 

 

Cuối cùng là hình Tép và Bông dễ thương. Chúng nó thì chẳng biết gì về COVID cả, lúc nào cũng sống đời vô tư. Mấy hôm đầu tuần phải đói mất ba ngày vì hết đồ ăn, cho ăn thịt heo thì chê, chắc chúng nó cũng chỉ biết đến thế chứ chẳng hiểu sự phức tạp bên ngoài kia. Ôi loài mèo~~~~~  

 

 

 

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

#日本語で書いてみた

 

ホーチミン市が社会的距離規制措置を適用するから、 私は7月9日から24日間家にいて、外出していません。 つまらないと思ったけど、実は家時間を楽しんでいます。うれしいです。ヒキコモリみたいな私はwww

それに、KISSでの仕事を辞めようとしています(KISSで職人です)。 イラストレーターになたい。ちょっと心配ですが、大丈夫だと思います。この時期に、本当に好きな物について考える機会がありました。 ありがとう、運命!

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

 

Như đã kể trong bài viết trước, đơn hàng tem hôm bữa của mình bị thiếu bộ tem mới nhất, bộ “Truyền thuyết Mai An Tiêm (Sự tích quả Dưa hấu)” do họa sĩ Tô Minh Trang minh họa và thiết kế. Mình đã gửi email cho bên Vietnam Stamps để báo về việc thiếu sản phẩm này và hôm sau mình nhận được cả email phản hồi lẫn cuộc gọi từ bộ phận chăm sóc khác hàng của công ty tem đấy! 照れ Có thể tưởng tượng ra cuộc hội thoại như này:

 

 

Và đây là email:

 

 

Dễ thương ghê Đọc mail đã thấy ấm lòng rồi, nhận được cuộc gọi từ họ mình càng thấy yên tâm hơn, nhất là khi nghe giọng anh nhân viên qua điện thoại cứ liên tục nói mong mình thông cảm. 笑い泣き Ha ha, thật sự dễ thương ghê!!

 

Và đây, bộ tem mới được giao đến mình khi nãy! 

 

 

Trong này có tất cả bốn mẫu tem. Trên mỗi con tem đều có ghi chú thích sơ lược để kể câu chuyện về Mai An Tiêm:

 

• Mai An Tiêm là con nuôi Vua Hùng.

• Vị thị phi nên bị vua đày ra đảo hoang.

• Mai An Tiêm trồng được loại quả quý.

• Đó chính là nguồn gốc quả dưa hấu chúng ta vẫn ăn ngày nay.

 

Mình chưa tìm hiểu nhiều về bộ tem các nước khác nhưng mình nhận thấy tem Việt Nam và cả tem của Pháp có một đặc trưng là luôn luôn ghi rõ nội dung về hình ảnh minh họa trong chiếc tem ấy!! Như vậy thì bản thân mỗi chiếc tem đã là một trang sách, một câu chuyện rồi đấy nhỉ! Không chỉ có chức năng bưu chính mà còn mang ý nghĩa cung cấp thông tin và kể chuyện nữa chứ! 

 

Ngoài ra, bên công ty tem còn tặng kèm một tờ sưu tập tem như là quà xin lỗi nữa! 

 

 

 

 

Cám ơn Công ty Tem Việt Nam vì trải nghiệm này!  Dù ban đầu mình không hề có ý định "dấn thân" vào hố sưu tầm tem nhưng mà món quà này của Vietnam Stamp làm mình dao động quá! 笑い泣き Cơ mà ít nhất thì mình bắt đầu sưu tầm dấu bưu chính này! Mặc dù nên giữ trong sổ thì hơn nhưng mình lại muốn dán chúng lên kính cửa sổ. Mỗi lần ngước mắt lên đều thấy, trong lòng lại thấy rất vui! Đằng nào thì mục đích của sưu tầm cũng là để lưu giữ và nhìn ngắm mà!!!

 

 

Mà ấy, mình nhớ là hình như có thể mua tem của nước ngoài tại bưu điện Việt Nam được đấy (tùy bưu cục), mà ở công ty tem thì họ cũng mở rộng dịch vụ sưu tầm tem nữa nên khi nào gỡ lệnh giãn cách mình muốn tới nơi đó hỏi thử về những bộ tem Nhật Bản và Pháp - hai nước có phong cách vẽ tem bưu chính mình rất thích. ウインク  

 

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

#日本語で書いてみた

 

2日前の切手注文に不足切手ロックが1つありました。ベトナムの切手会社にこの問題についてのメールを送りました。そして今日彼らは、私にその切手ブロックと謝罪の贈り物として切手収集シートを送りました。

切手ブロックは「マイ・アン・ティエムの伝説:スイカの物語」と言う民話です。
マイアンティエムは王の養子であり、王は彼のことがとても気に入りました。 ある日、王を怒らせた誤解のために、彼と彼の家族は遠島へ流されました。 あそこで、彼の才能と勤勉さに、1つの新しくておいしい果物を見つけて、うまく植え、有名になりました。 その果実はスイカでした。マイアンティエムは、ベトナムでのスイカ栽培の父として知られています。

 

■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● ■ ● 

 
Vừa nãy đơn hàng tem mình đặt từ Công ty Tem Việt Nam đã được giao tới rồi! ラブラブラブ
 
 
Nhưng mà!!! Bị thiếu mất bộ tem mới nhất! Bộ TRUYỀN THUYẾT MAI AN TIÊM (Sự tích Quả Dưa Hấu)!!!!!! チーンチーンチーン
 
 
Mình đã viết mail phản ánh lại cho bên Vietnam Stamp rồi. Còn giờ thì mình muốn nói về những chiếc tem đã đến tay mình! ニコニコ
 
ぽってりフラワー
 
Đây là bộ tem Thực Hành Tín Ngưỡng Thờ Mẫu Tam Phủ Của Người Việt - Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể Đại Diện Của Nhân Loại. Minh họa bởi họa sĩ Nguyễn Du. Có bốn mẫu tem trong bộ này tương ứng với các đặc trưng trong tín ngưỡng này:
 
• Hoạt động Rước Mẫu
• Tượng Tam Tòa Thánh Mẫu
• Đại lễ Kiều Năm Quan
• Nghi thức Hầu Bóng (Hầu đồng)
 
 
Mặc dù là Thờ Mẫu Tam Phủ được UNESCO công nhận là một trong những Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại, nhưng bản thân mình - một người Việt Nam - lại không có hiểu biết gì nhiều về tín ngưỡng này ショボーン. Điều mà mình có thể dễ bắt gặp nhất là hầu đồng và tượng Tam Tòa Thánh Mẫu, nhưng thường là chỉ nhìn qua chứ không có chút kiến thức gì về cả. Mình dự định sẽ tìm hiểu thêm về tín ngưỡng này và sáng tạo những bức tranh, concept nhân vật lấy cảm hứng từ đó. Ít nhất đó là những gì mình nghĩ mình làm được, vừa mong sẽ giúp bản thân hiểu thêm về văn hóa dân tộc, vừa mong có thể truyền chút nào đó cảm hứng cho mọi người quan tâm đến tín ngưỡng Thờ Mẫu nhiều hơn.
 
ぽってりフラワー
 
Tiếp theo là bộ tem Ẩm thực Việt Nam, được thiết kế bởi hai họa sĩ Tô Minh Trang và Phạm Trung Hà. Bộ này vì có phong bì FDC xinh xắn quá nên mình mua luôn một mẫu có dán sẵn tem chứ không mua tem rời nữa!!! 爆笑
 
 
Bốn món được in trên đó là:
 
• Phở gà
• Nem cuốn
• Bún chả
• Bún thang
 
Có một sự thật là mình chưa ăn bún thang bao giờ dù rõ ràng nó là đặc sản Hà Nội và mình cũng đã tới Hà Nội không ít lần!! =)))))) Có lẽ bởi vì cùng ở đất Bắc nên khi đến Hà Nội thì mình nghĩ không nhất thiết phải thử các món truyền thống cho biết, thèm gì thì mua ăn thôi, đằng nào ở Thái Nguyên mình cũng có thể dễ dàng tìm nếm các món ấy. Không biết nó có khác biệt gì với món bún chan nước canh cà chua thịt bằm mẹ mình hay nấu không nhỉ? 笑い泣き
 
ぽってりフラワー
 
Đây là tem Trò chơi dân gian: Kéo co, vẽ bởi họa sĩ Tô Minh Trang. Thực ra bộ tem này còn bốn mẫu khác về trò Ô ăn quan, nhảy dây, bịt mắt bắt dê và rồng rắn lên mây nữa cơ. Nhưnh vì là lần đầu đặt mua tem nên mình không biết, nghĩ rằng một "block" sẽ có đủ hết các tem, hóa ra lại chỉ có một tem thế này. 笑い泣き
 
 
Đáng lẽ nên để ý giá trên mỗi con tem hơn thì đã không xảy ra nhầm lẫn, vì block này có giá 19.000 trong khi block bốn chiếc còn lại là 20.000! Cơ mà không sao, khi hết giãn cách mình muốn tự tới bưu điện và mua tem! ニコニコ Thực sự mình rất muốn tới Bưu điện Thành Phố một lần nữa! Mình nhớ ở đấy có rất nhiều đồng hồ treo trên tường được chỉnh theo giờ của các thành phố khắp thế giới, vậy nhưng khi bước vào thì cảm giác lại như ở trong một chiếc hộp ngưng đọng thời gian vậy. Với mình, điều đó thực sự rất ấn tượng! お願い拍手
 
ぽってりフラワー
 
Dưới đây là maxicard dán sẵn tem, kỷ niệm Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 - trận chiến đánh đuổi quân Nguyên Mông của Nhà Trần thời đó. Bộ này được thực hiện bởi họa sĩ Nguyễn Du. Mình rất ấn tượng với cả bưu thiếp lẫn tem nên mua chung luôn! Thực sự là những sản phẩm đáng có trong bộ sưu tập!
 
 
 ぽってりフラワー
 
Này là hai tem trong bộ Chung tay phòng, chống dịch COVID-19 do họa sĩ Phạm Trung Hà thiết kế. Mình chọn mua để hưởng ứng ấy, chứ thực ra mình thích style tranh cổ động thời Xô Viết hơn kiểu digital thế này! チュー
 
 
ぽってりフラワー
 
Cuối cùng là chiếc tem phát hành từ 2019 và đã hết hạn lưu hành: Kỷ niệm 50 năm lần đầu tiên con người đặt chân lên Mặt Trăng (1969-2019). Đây là chiếc tem duy nhất không liên quan đến chủ đề Việt Nam và cũng là tem đã không còn giá trị bưu chính tính tới thời điểm hiện tại nhưng mà mình vẫn chọn mua vì quá thích hình ảnh và phong cách vẽ này!  Người minh họa không ai khác chính là họa sĩ Nguyễn Du!
 
 
ぽってりフラワー
 
Mà mình không hẳn là bắt đầu sưu tầm tem đâu, chỉ là bởi vì nó đẹp và ý nghĩa nên mình mua thôi. Với cả, vì gần đây trong mình có rất nhiều chuyển biến tích cực, mình biết đó là kết quả từ sau buổi trò chuyện cùng mọi người trong nhóm TAW, nên mình muốn sử dụng những chiếc tem này để chuyển thư cảm ơn tới những người bạn trong đó, nhất là cho chị Diệp và Thư - hai người mà mình nghĩ rằng họ sẽ không thấy quá sến nếu nhận thư tay từ mình. 
 
P/s: Mình tự hứa rằng ngày 23 vừa rồi sẽ viết cho bản thân một lá thư, kết quả là...vẽ trang thông tin cả ngày và không viết gì cả!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Thôi thì... Lúc này công việc gấp hơn! Giờ mình còn ba tranh nữa cần hoàn thành. Không sao! Đã xong bảy tranh rồi mà! Ráng lên rồi ngày thảnh thời mình ngồi mình viết thư Tea ơi!!