2 7 / 0 5 / 2 0 2 1
Hầy, mình định viết blog từ hồi chiều, muốn kể rằng dạo này cuộc sống của mình đang rất êm đềm, suôn sẻ. Nhưng rồi mình đột nhiên cảm thấy muốn nhắn tin cho các chị bạn hỏi thăm tình hình chị Ju, kết quả là biết được rằng chị Ju đã phải nhập viện từ hôm kia!!! Mùa dịch đang căng thẳng nên cũng chẳng thể đi thăm được, mình chỉ có thể nhắn tin hỏi tình hình chị ấy qua chị Nhi và người nhà của chị Ju mà thôi. Mình đã hẹn chị Nhi là thứ hai tuần sau mình qua văn phòng lấy đồ, tiện ngồi lại nói chuyện, hy vọng là sẽ gặp được các chị để hỏi rõ về tình hình chị Ju hơn, chứ hiện tại chị Nhi cũng hơi mệt nên chưa muốn nói gì nhiều.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Viết tản mạn thôi nào!
Kể về cuộc sống của mình gần đây, thì tuần này mình có những hôm đi làm đủ hai ca xen kẽ với những hôm nghỉ cả ngày nên rất là dễ chịu.
Dạo này mưa cũng nhiều nữa, hơi lạnh xíu, à, mát mẻ thì đúng hơn, nên được ở nhà là đã lắm, như hôm nay mình đắp chăn ngủ từ sáng tới chiều luôn! Cây cối cũng được được mấy đám mây tưới hộ rồi, mình nhàn hẳn.
Hôm thứ ba (25/05) mình không có ca làm, nên tranh thủ ở nhà update blog vẽ mới và nặn đất sét.
Thời tiết lúc nắng lúc mưa, thích lắm!
Mà vì mùa mưa, ít hôm có ánh mặt trời nên mình đã quyết định mua một cái đèn UV để hong khô resin rồi.
Nói chung thì cũng tiện, buổi tối vẫn có thể phủ resin lên mặt đất sét được mà không cần đợi nắng nữa, nhưng mình vẫn thích ánh mặt trời hơn cả ấy. Cảm giác khi phơi những mặt đất sét dưới ánh mặt trời thì các bạn ấy có thể hấp thụ những năng lượng, những tinh hoa đó mà tỏa sáng lấp lánh và trở nên xinh đẹp, ý nghĩa hơn. Tất nhiên cũng chỉ là cảm giác chủ quan của mình thôi. =))))))))))))) Nhưng nghĩ vậy cũng vui mà.
Dù sao thì, đây là chút thành quả mới làm được:
Làm mấy quả bơ vui phết!
Mà trải nghiệm qua air dry clay và polymer clay xong, mình vẫn còn bối rối =))))))))))), có lúc mình thích polymer clay hơn, nặn đỡ dính tay, nhưng như giờ thì mình lại quay về thích air dry clay hơn, kiểu có cái chất "đất" hơn (trong khi chủ yếu nó toàn bột giấy). Dù sao thế này cũng tốt mà nhỉ!! Air dry clay thân thiện với môi trường hơn!!!!!!!!! 
Hôm qua (26/05) mình đi làm cả ngày. Càng ngày càng thấy tận hưởng với công việc này, không phải dùng não quá nhiều và sức thì vận dụng ở mức vừa phải, mình có thể vừa làm vừa chơi đúng nghĩa luôn!
Kiểu như ngồi bóc băng keo hai mặt và xếp mấy miếng giấy lót băng keo vào nhau xong cũng được một bông hoa thế này này:
T h i v ị ! 
Mà ấy, lúc về, mình ra công viên lấy xe. Xe máy của mình dạo này khó nổ máy lắm, và quả nhiên lúc lấy xe ra thì nó bị tắt máy xong không lên lại ngay được. Mình bị mấy lần rồi nên cũng khá quen, cứ cố gắng nổ máy thêm một lúc thôi, cơ mà ga vẫn chưa lên. Xong có một người cũng đang lấy xe, thấy vậy bèn đi tới giúp mình. Anh đó cố gắng đạp máy cho mình cũng không được, nên giúp mình dắt xe ra tận ngoài cổng, còn tử tế hỏi bảo vệ chỗ sửa xe gần nhất. Rồi anh đó quay vào lấy xe của ảnh, hình như muốn giúp đẩy xe mình tới chỗ sửa luôn. Nhưng mà ra ngoài thì xe mình nổ máy lại được, mình cố giữ máy để đợi anh kia ra được một lúc thì vì sợ nó lại bị tắt máy nên mình nhấn số cho xe chạy luôn, xong mình có quay lại ngay định tìm ảnh để cảm ơn thì chợt nhận ra một vấn đề:
MÌNH
HOÀN
TOÀN
KHÔNG
NHỚ
MỘT
TÝ
GÌ
VỀ
NGƯỜI
ĐÓ!
Mặt mũi, vóc dáng, quần áo, xe máy như nào mình đều không có chút ký ức gì cả, mình nhớ loáng thoáng được người đó là đàn ông (đương nhiên), cao hơn mình, hết! Lúc đó hơn 6 giờ tối rồi, bãi giữ xe không có đèn nên mình không nhìn rõ được màu sắc - thứ não mình dễ ghi nhớ nhất để làm cơ sở xác định người đó. Mà đến mức này cũng là do ngay từ đầu mình chỉ tập trung vào chiếc xe của mình thay vì người ta nên não nhanh chóng quên đi. Mình thấy tệ ghê! Mình thực sự muốn cám ơn người ta nhưng không tài nào nhớ nổi người ấy dù mới tiếp xúc chỉ ít phút trước đó. ![]()
![]()
Mong trời thương cho mình gặp lại và bằng cách nào đó nhận ra người đó để mình có thể cảm ơn đàng hoàng. ![]()
![]()
Hu hu, chuyển chủ đề thôi không lại thấy tội lỗi dài dài mất! 
Tuần này mình làm bảng chi tiêu lại rồi. Xài excel trên máy tính thì có những hôm lười không muốn mở máy hoặc đi cả ngày xong tối về quên mất đã tiêu gì, xài app thì app đơn giản không được tối ưu, app phức tạp thì quá lằng nhằng mà chưa chắc giao diện trình bày đúng ý. Nên là mình copy mấy công thức bên bảng excel trong máy qua Google Sheets. Vầy là được cả tính chuyên nghiệp và trình bày tự do của excel lẫn tính di động của một app điện thoại! Tiện ghê~~~~~~~~~~~~~ Đáng nhẽ mình nên dùng sớm hơn!
Mà hồi đầu mình cứ nghĩ "excel mobile" này thì sẽ bị thiếu chức năng so với Excel trên máy nên không chịu thử luôn, phải đến tận khi Joy bảo cậu ấy xài Google Sheets suốt mình mới chịu mần thử.
Đánh giá một thứ gì đó bằng định kiến khi chưa trải nghiệm thật là không tốt mà!
À nhìn cái bảng này lại nhớ hôm thứ hai (24/05) mình đi khám răng định kỳ, cái minivis lại một lần nữa bị lỏng, báo hại mình phải chịu chích thuốc tê thêm đợt nữa và cắm nó lại ở chỗ khác. Mình niềng răng được hai năm rồi đấy, trải qua một ngàn lẻ một nỗi đau của việc thẩm mĩ nha khoa này, mình nghĩ lúc này sẽ chẳng còn gì là ghê gớm nữa, ấy thế mà lúc cắm minivis, dù đã ngấm thuốc tê mình vẫn thấy đau thấu trời, chưa kể cái minivis ở vị trí mới lại làm miệng mình bị trầy chỗ mới. Giờ mình đang lót bông gòn vào đó để nó khỏi cứa rách niêm mạc miệng mình nữa đây. Đau khổ thật! Chừng nào thu hết khoảng trống do nhổ răng vào mình mới được tháo niềng, hy vọng trong năm nay được tháo, để mình chụp ảnh tốt nghiệp cho đẹp!
Oh yeah, chuyện tốt nghiệp, đang có đợt xét tốt nghiệp rồi, để sang tháng có tiền mình đóng nốt học phí và nộp hồ sơ xét tốt nghiệp luôn. Joy thì phải thi lại để lấy chứng chỉ tiếng Anh, nhưng hạn cuối nộp hồ sơ xét tốt nghiệp là vào 25/06 lận nên mình hy vọng hai đứa mình có thể tốt nghiệp cùng đợt. Joy với mình từng đùa rằng khi nào tốt nghiệp, Joy sẽ cạo đầu và mình thì làm quả tóc xù afro cùng với hàm răng đã tháo niềng. ![]()

Hy vọng hai đứa mình sẽ làm được!!!!!!! 
Hôm trước anh Long cũng nhắn tin cho mình nói về việc ảnh đang dự tính sẽ làm một tựa báo mới cho thiếu nhi, lượng công việc sẽ đều hơn là vẽ cho báo Ngôi Sao Nhỏ (vốn một tháng một số và còn nghỉ hè). Lần này mình có thể tự viết kịch bản tự vẽ, ảnh hỏi mình có muốn làm không. Mình đã đồng ý. Mình chẳng dám hứa hẹn gì với chính bản thân mình về chất lượng của quyết tâm của mình trong việc này, chỉ mong bản thân mình có thể cứ thế tận hưởng việc vẽ vời, sáng tác hơn.
Ồ mà, chợt nhận ra dạo này mình viết từ "hy vọng", "mong muốn" hơi bị nhiều đấy nhỉ? Oh, thật sự!
Thực ra, mình dùng hai từ đó không hẳn lúc nào cũng thể hiện ý nghĩa mình MUỐN/CẦN điều gì, đôi khi nó đơn giản chỉ là một câu nói để định hướng cho chính mình thôi. Kiểu như, ở trên mình nói rằng mình mong bản thân có thể tận hưởng việc sáng tạo, thì hiện tại mình cũng đang tận hưởng rồi ấy, và mình mong ở thì tương lai mình vẫn sẽ tiếp tục biết cách vui chơi như thế. Khi viết ra những câu "hy vọng", "mong muốn", mình cảm giác như được cầm đèn pin đi trong màn đêm, dù xung quanh có tối đến mấy, thì ánh sáng vẫn ở trong tay mình, mình biết mình cần bước đi như thế nào. Hai từ nhiệm màu! Mình có nghe đâu đó câu nói rằng "đỉnh cao nhất của luật hấp dẫn là không còn mong cầu điều gì", mình hiểu, đó là khi ta đạt được như đầy đủ từ tận sâu bên trong chính ta ở ngay thời hiện tại, quá khứ và tương lai, nhưng mà kể cả có đang mong cầu thì cũng không phải điều xấu đâu mà nhỉ (ý là bản chất của việc mong cầu chứ không xét đến nội dung của mong cầu đấy)? Ở một mức độ nào đó, việc mong cầu thể hiện người đó muốn và có động lực bước đi về phía trước. Mình thực sự nghĩ thế đấy!
Mình muốn viết nhiều nhiều nữa, nhưng bây giờ là 1h54 của ngày 28 rồi và mình sẽ đi làm cả ngày nên mình đi ngủ đây. 
Để đây một bức hình Bông và Tép ngồi nhìn mình ăn mì!! ![]()









