Xin chào! ![]()
![]()
Lại là Igen Tea và chương trình tám nhảm hàng giờ của cô ấy đây! 
Lâu quá rồi nhỉ! 
Hôm nay xin phép để bạn Tea được chui vào góc nhỏ này để tám nhảm và than thở đủ thứ nhé!
Vâng, tôi cho phép tôi!! ![]()
![]()
E hèm... Bây giờ là 23h16 và mình mới dọn phòng xong. Tất nhiên, dọn phòng với mình nghĩa là sắp xếp đồ đạc (đây là khúc lười nhất vì phải xếp lại từng thứ nhỏ nhặt như ghim cài tóc, phụ kiện, mĩ phẩm tới thứ lớn hơn như sổ tay, túi xách vào nơi chúng nên ở), phân loại rác thải, lọc bỏ đồ không còn dùng tới, gấp quần áo, quét mạng nhện, tưới cây, hút bụi, cuối cùng mới quét nhà lau nhà. Ôi, một tỷ thứ! Và khi xong thì cũng gần nửa đêm, mình lại đối mặt với câu hỏi "nên ngủ cho đúng giờ sinh học hay ngồi viết đây?"... Mình đã lên kế hoạch dành ngày hôm nay để kể ra những nỗi niềm suốt bao lâu, nhưng rồi mình ngủ, mình ăn, mình lại ngủ, mình được rủ đi chơi và đồng ý, rồi giờ mình dằn vặt sao thời gian của mình đi đâu hết rồi, mình chẳng kịp làm gì cả. Ồ, mà mình không trách bản thân vì đã chọn ngủ nhá, ngày nghỉ của mình mà. Dù sao thì ngủ là cần thiết và dù ngủ nhiều, hôm nay mình đã dọn phòng sạch đẹp và cũng quyết định ngồi lại viết lách rồi. ![]()
Khoe về góc phòng mới chụp gần đây. Sáng mai ngủ dậy mình cũng sẽ lại được thấy sự tươi sáng, gọn gàng này và nhất định sẽ rất phấn chấn cho xem!! ![]()
Mà ấy, dạo này kỳ thực có chút lo ngại khi viết blog cũng như sử dụng mạng xã hội. Mình sợ dữ liệu cá nhân sẽ bị đem dùng để huấn luyện AI ngoài kiểm soát. Nên dù rất muốn xài Ameba, Instagram để chia sẻ kỷ niệm của bản thân, kỳ thực vẫn có lúc mình thấy chần chừ. Những ảnh đã lỡ đăng thì mình cũng không muốn phải chỉnh sửa che mặt (vì lười), nên chắc cách tốt nhất là không cập nhật ảnh mới có khuôn mặt của mình cũng như của mọi người nhỉ?
Mà nói về AI, mình đang không cảm thấy tươi sáng về tương lai với AI cho lắm. Để nói rõ thì, mình không thấy AI là xấu, là người có sử dụng AI trong đời sống hằng ngày, mình vẫn thấy nó có sự hữu ích nhất định. Ví dụ như dịch thuật, lên ý tưởng tiêu đề và nội dung, hỏi đáp nhanh, đặc biệt mình thấy nhờ Gemini tính thuế, tính lãi thì nó chính xác phết (ChatGPT thì gần đây mình hỏi mấy chủ đề khoa học thấy nó bịa hơi nhiều, mà bạn mình bảo xài bản trả phí chắc nó bớt nói tin bậy tin vịt hơn
)... Dẫu vậy, liệu công nghệ này có đang xuất hiện quá sớm với tâm thức của con người hiện tại không? Khiến một bộ phận người dùng đang xài nó với một sự vô minh mà không màng hậu quả. Kiểu thay vì dùng trong công việc, họ dùng nó để tạo những nội dung số không lành mạnh, fake news, nếu không muốn nói là độc hại và tồi tệ, làm thay đổi cách mọi người đối mặt với thông tin trên không gian mạng. Dù mình biết rõ, lúc chưa có AI thì người ta vẫn tạo tin giả ầm ầm và việc có AI chỉ giúp cho những điều không thực đó trở nên khó nhận biết hơn thôi. Sora mới ra mắt vào năm ngoái, tức 2024, nhưng hiện tại nó đang khiến một cơ số người già và trẻ em nhận định sai về thế giới, còn những người trẻ thì mỗi khi xem một video hay tin tức gì đó, thái độ đầu tiên không còn là "wow" mà là hoài nghi. Đến bây giờ khi ngồi viết cho bản thân thế này, mình bị ngại dùng dấu gạch nối (-) vì sợ giống cách trình bày của AI!!! ![]()
Thời gian gần đây trên mạng xã hội nói về việc các "pháp sư" Trung Quốc dùng AI để chỉnh ảnh chân dung, sau đó trend này lan tới Việt Nam và trong vài ngày, story trên Facebook của mình ngập tràn ảnh ba khung người người đứng trong tuyết. Mà trước đó mình đã từng thấy một hai tài khoản Instagram mà tác giả sử dụng AI để tạo ra những bức ảnh chỉnh sửa siêu thực với một mật độ dày đặc chi tiết, nhìn thoáng qua thì cũng khá là "oh wow" đó. Và rồi lại khiến mình lại tự hỏi, nhỡ đâu AI lại là một công cụ hữu ích giúp người ta dễ hình ảnh hoá những tưởng tượng trong đầu hơn, và bữa tiệc thị giác của thế giới sẽ được bổ sung thêm nhiều món thẩm mĩ mới, cũng giống như cách các phần mềm vẽ ra đời khiến digital painting được khai sinh và bắt đầu có chỗ đứng song song với hội hoạ truyền thống, nhỉ? Hay là... AI thực ra là một "cột mốc định mệnh" để loài người trải qua và học cách trân quý những điều chân thật hơn?
Đột nhiên làm mình nhớ trong phim Eternals có cảnh Phastos tính dạy cho người Trái Đất thời cổ đại về động cơ hơi nước và các Eternal khác đã phản đối, cho rằng giờ công nghệ này là quá sớm, vậy nên Phatos đã làm lại thành chiếc cày thô sơ. Rốt cuộc AI là "động cơ hơi nước" hay chỉ là "một chiếc cày gỗ" thôi nhỉ? 
Vấn đề này quá vĩ mô để mình có thể nói tiếp. Bây giờ bản thân mình chỉ biết tự bảo vệ và thích nghi trong thời đại AI này thôi.
Chuyển chủ đề! 

Kỳ thực thì bây giờ mình thấy hơi chút buồn ngủ rồi.
Vừa buồn ngủ vừa đói, nên mình sẽ viết thêm một tí trong lúc gặm khoanh giò ớt xiêm xanh, để lúc ngủ được ngủ trong sự mãn nguyện với chiếc bụng no và một phần tâm trí được trút ra nhẹ đầu. 
Chà, bắt đầu từ đâu đây? Mình muốn kể về chuyến đi chơi chín ngày hồi đầu tháng 10, về công việc, về cảm xúc và đời sống cá nhân dạo gần đây, về lũ mèo, về những suy nghĩ vẩn vơ và ước vọng cho tương lai,... Nhiều lắm. Thôi thì kể ra được cái gì thì kể vậy.
Về chuyến đi chơi, chắc mình kể nhanh còn chi tiết thì hẹn post sau vậy. Thì ấy, đúng là bão có vào Cao Bằng thật, tụi mình tới nơi ngay trước cơn bão và trong đêm đó thì trời bắt đầu mưa to không ngớt. Được cái là nhà bà nội mình ở một vùng có địa hình cao hẳn, là thượng nguồn của vài con suối nhỏ, xung quanh lại được núi bao bọc, nên những gì bão gây ra chỉ là một cơn mưa kéo dài liên tục gần hai ngày mới hết, nước trên núi đổ xuống gây ngập nhẹ nhưng lại khá trong, và hoàn toàn không có gió lớn. Trời cứ ngớt ngớt mưa tí là Huy và mình lại ùa ra lội nước ngắm cảnh. Tụi mình cứ nghĩ cơn bão này sao mà bình yên thế cho đến khi đọc tin tức và nghe người nhà dưới xuôi gọi điện mới biết Cao Bằng bị cô lập mà không hay. Các tỉnh và vùng trũng xung quanh ngập nặng, sạt lở nhiều, khiến giao thông bị đình trệ mấy ngày liền. Nhưng trộm vía là tới ngày tụi mình rời Cao Bằng thì vẫn có xe đi và lịch trình không bị thay đổi. Nói chung là suốt thời gian ở đó tụi mình đều ổn, chỉ là người nhà hay bạn bè muốn lên Cao Bằng chơi cùng sau đó thì đều không được.
Xem ra cầu vồng mình thấy vào buổi chiều trước chuyến đi thực sự là một lời trấn an của Vũ Trụ tới mình đấy nhỉ!
Con cám ơnnnnnn Vũ Trụ nhiều lắm lắm lắm!! 
Lúc về Thành Phố Hồ Chí Minh và đi làm trở lại, tâm trí mình vẫn còn chưa quen với nhịp sống hối hả trong đây. Lúc này, căn phòng yêu dấu với những chậu cây nhỏ, với bể cá và ba con mèo của mình phát huy tác dụng như một chiếc ổn áp, một môi trường giả lập khu rừng thu nhỏ, hay một vùng lặng thời không, giúp mình điều hoà lại nhịp độ.
Huy đã chở mình đi mua thêm tép để bổ sung vào bể cá. Hôm ấy, tình cờ trong bể tép mình vớt được một ấu trùng chuồn chuồn xanh lá. Xinh xỉu. Nhưng khi thả bể, nó hoà lẫn trong đám hẹ nước và mình mất dấu nó. Tầm một tuần sau, khi đang ngồi trên bàn làm việc với Tiểu Xán nằm ngắm cá bên cạnh, đột nhiên mình thấy Tiểu Xán nhảy tưng tưng và khi nhìn theo, mình thấy đó là một con chuồn chuồn kim đang bay.
Nó bay chậm và chịu ngoan ngoãn đậu trên ngón tay mình, điều này đủ để biết rằng nó mới lột xác xong không lâu. Lần đầu tiên thấy ấu trùng chuồn chuồn ngoài đời, lần đầu tiên có thể "nuôi" một con chuồn chuồn tới khi lột xác thành hình, thật sự quá tuyệt đi!!
Chưa kể, chuồn chuồn đối với mình còn là biểu tượng may mắn nữa chứ, vậy nên trải nghiệm thú vị này càng được nhân đôi í!!
Sau đó mình cũng mở cửa sổ và thả con chuồn chuồn đi. Quanh chỗ mình ở có mấy cái mương nước nên chắc sẽ không khó để nó có thể tìm thấy bạn đời và hoàn thành mục đích sống.
Chỉ vài ngày ngắn ngủi từ khi bắt gặp nó, hy vọng bể cá của mình là một trạm dừng chân tốt cho nó. Còn về Tiểu Xán, không bắt được chuồn chuồn có vẻ khiến nó hơi thất vọng, nhưng mà đành chịu thôi, ehe!

![]()
Mà nhìn mấy con mèo lại nhớ, dạo này mình có một điều ước, là vào mỗi cuối tuần đều được biến thành một con mèo lười, không công việc, không nghĩ ngợi, nằm ườn cả ngày. Chứ dạo này đầu óc mình trở nên đặc quánh và nhiều suy nghĩ lắm rồi. Lúc mới kết thúc nghỉ phép, còn chưa quen guồng thì một tỷ thứ việc lại ập đến khiến mình stress khủng khiếp. Nhớ lại cuộc sống chill chill của người dân ở Cao Bằng lại càng làm mình tự vấn "chúng mình cứ cố lao đi đến vậy để làm gì chứ? Chẳng phải mục đích sau cùng là để được hạnh phúc và an yên sao? Tại sao bây giờ lại chọn không hạnh phúc và không an yên để sau này mua lại hạnh phúc và an yên chứ?"
Nhưng mà... (Đây là giọng nói của thời điểm ngay lúc này khi mình đang được an nhàn sau một ngày nghỉ ngơi chứ không phải giọng nói trong tuần làm việc nhé) Nói u mê thì cũng được, chỉ là, lúc viết lời tự vấn kia xong thì mình đột nhiên thấy là, được đi làm và được góp phần nhỏ bé vào sự vận hành của xã hội, cũng là một dạng hạnh phúc mà nhỉ, kiểu cảm giác mình sinh ra cũng không vô nghĩa lắm ấy. Mình nghĩ bên cạnh tìm kiếm hạnh phúc và an yên, có lẽ con người cũng tìm kiếm cả ý nghĩa tồn tại của chính mình nữa. Làm việc, mình có thể khám phá khả năng và giới hạn của bản thân, còn được trả tiền và dùng tiền mua thêm vài trải nghiệm khác. Ở Cao Bằng có kiểu hạnh phúc của Cao Bằng, ở đây có kiểu hạnh phúc ở đây. Có lẽ khi mình thấy đủ, thấy hài lòng, nghĩa là mình có hạnh phúc, phải chăng?
Chậc, rõ ràng là mình đã có rất nhiều suy nghĩ tiêu cực trong suốt mấy tuần qua và đã dự định sẽ xả hết lên đây, vậy mà viết nửa chừng thì lại không còn cảm thấy thế nữa. Đúng là tác dụng chữa lành thần kỳ của việc viết tự sự mà! Không biết sau này ở một thời điểm tương lai đọc lại có cảm thấy bản thân là đồ "tích cực độc hại", "u mê trong luân hồi" không nữa... ![]()
Thôi thì cũng buồn ngủ lắm rồi.
Khoanh giò ớt xiêm xanh cũng đã được mình dung nạp xong và chắc đang trong quá trình "chuyển hoá vật chất" đấy. Chuẩn bị ngủ thôi. Ngày mai mình có hẹn đi coi triển lãm rồi, mình sẽ cập nhật sau~~~






















Thích đồ trang trí nam châm quá đi mất thôi.





(Mặc dù mình hiểu không thể vì bản thân thấy chưa ưng mà coi như nó không có ý nghĩa gì được, chỉ là, lúc này mình chưa vượt qua được cảm giác "không đủ tốt" đó, nên mình cứ chia sẻ lại vậy).
Cũng không cần thiết phải tham gia, quan trọng hơn cả là được luyện tập, thử sức trong cả việc vẽ vời lẫn quản lý thời gian mà!






Được cái là vẫn có cậu bạn trai chở đi làm mỗi ngày nên không thành vấn đề.
Chỗ ngồi cũng đẹp hơn, thoáng hơn và thoải mái trang trí hơn.






























)












Sau mười năm tròn xa mẹ thì mình mới lại được ở cùng mẹ lâu như vậy đấy! Cơ mà hiện tại thì mẹ mình lại về Bình Thuận phụ anh chị họ bán hàng rồi, mới mấy ngày trước, tại anh chị réo quá mà mẹ mình thì cũng ham làm nữa chứ, chả bù cho đứa con mới đi làm mấy năm đã muốn nghỉ hưu sớm... 




Huy đã đưa mình đi Vũng Tàu chơi nhiều lần, nhưng tụi mình thường đi đường quốc lộ, nhiều xe lớn và khá nóng với bụi. Lần này đi hướng Cần Giờ thì cảm giác lại khác hẳn!







Biết ơn mọi người vì đã luôn ở bên mình.







































Nên đoạn này chủ yếu sẽ viết về nhà cửa nhé!














Đến nỗi mà gần đây bắt đầu có suy nghĩ hay là liên hệ với chủ nhà mua lại căn này luôn nhỉ?! 





