IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Xin chào! バイバイバイバイバイバイ Lại là Igen Tea và chương trình tám nhảm hàng giờ của cô ấy đây! 

 

Lâu quá rồi nhỉ! 

Hôm nay xin phép để bạn Tea được chui vào góc nhỏ này để tám nhảm và than thở đủ thứ nhé!

 

Vâng, tôi cho phép tôi!! OK照れ

 

E hèm... Bây giờ là 23h16 và mình mới dọn phòng xong. Tất nhiên, dọn phòng với mình nghĩa là sắp xếp đồ đạc (đây là khúc lười nhất vì phải xếp lại từng thứ nhỏ nhặt như ghim cài tóc, phụ kiện, mĩ phẩm tới thứ lớn hơn như sổ tay, túi xách vào nơi chúng nên ở), phân loại rác thải, lọc bỏ đồ không còn dùng tới, gấp quần áo, quét mạng nhện, tưới cây, hút bụi, cuối cùng mới quét nhà lau nhà. Ôi, một tỷ thứ! Và khi xong thì cũng gần nửa đêm, mình lại đối mặt với câu hỏi "nên ngủ cho đúng giờ sinh học hay ngồi viết đây?"... Mình đã lên kế hoạch dành ngày hôm nay để kể ra những nỗi niềm suốt bao lâu, nhưng rồi mình ngủ, mình ăn, mình lại ngủ, mình được rủ đi chơi và đồng ý, rồi giờ mình dằn vặt sao thời gian của mình đi đâu hết rồi, mình chẳng kịp làm gì cả. Ồ, mà mình không trách bản thân vì đã chọn ngủ nhá, ngày nghỉ của mình mà. Dù sao thì ngủ là cần thiết và dù ngủ nhiều, hôm nay mình đã dọn phòng sạch đẹp và cũng quyết định ngồi lại viết lách rồi. 歩く

 

Khoe về góc phòng mới chụp gần đây. Sáng mai ngủ dậy mình cũng sẽ lại được thấy sự tươi sáng, gọn gàng này và nhất định sẽ rất phấn chấn cho xem!! ウシシ

 

 

Mà ấy, dạo này kỳ thực có chút lo ngại khi viết blog cũng như sử dụng mạng xã hội. Mình sợ dữ liệu cá nhân sẽ bị đem dùng để huấn luyện AI ngoài kiểm soát. Nên dù rất muốn xài Ameba, Instagram để chia sẻ kỷ niệm của bản thân, kỳ thực vẫn có lúc mình thấy chần chừ. Những ảnh đã lỡ đăng thì mình cũng không muốn phải chỉnh sửa che mặt (vì lười), nên chắc cách tốt nhất là không cập nhật ảnh mới có khuôn mặt của mình cũng như của mọi người nhỉ?


Mà nói về AI, mình đang không cảm thấy tươi sáng về tương lai với AI cho lắm. Để nói rõ thì, mình không thấy AI là xấu, là người có sử dụng AI trong đời sống hằng ngày, mình vẫn thấy nó có sự hữu ích nhất định. Ví dụ như dịch thuật, lên ý tưởng tiêu đề và nội dung, hỏi đáp nhanh, đặc biệt mình thấy nhờ Gemini tính thuế, tính lãi thì nó chính xác phết (ChatGPT thì gần đây mình hỏi mấy chủ đề khoa học thấy nó bịa hơi nhiều, mà bạn mình bảo xài bản trả phí chắc nó bớt nói tin bậy tin vịt hơn ネガティブ)... Dẫu vậy, liệu công nghệ này có đang xuất hiện quá sớm với tâm thức của con người hiện tại không? Khiến một bộ phận người dùng đang xài nó với một sự vô minh mà không màng hậu quả. Kiểu thay vì dùng trong công việc, họ dùng nó để tạo những nội dung số không lành mạnh, fake news, nếu không muốn nói là độc hại và tồi tệ, làm thay đổi cách mọi người đối mặt với thông tin trên không gian mạng. Dù mình biết rõ, lúc chưa có AI thì người ta vẫn tạo tin giả ầm ầm và việc có AI chỉ giúp cho những điều không thực đó trở nên khó nhận biết hơn thôi. Sora mới ra mắt vào năm ngoái, tức 2024, nhưng hiện tại nó đang khiến một cơ số người già và trẻ em nhận định sai về thế giới, còn những người trẻ thì mỗi khi xem một video hay tin tức gì đó, thái độ đầu tiên không còn là "wow" mà là hoài nghi. Đến bây giờ khi ngồi viết cho bản thân thế này, mình bị ngại dùng dấu gạch nối (-) vì sợ giống cách trình bày của AI!!! ゲラゲラしょんぼり Thời gian gần đây trên mạng xã hội nói về việc các "pháp sư" Trung Quốc dùng AI để chỉnh ảnh chân dung, sau đó trend này lan tới Việt Nam và trong vài ngày, story trên Facebook của mình ngập tràn ảnh ba khung người người đứng trong tuyết. Mà trước đó mình đã từng thấy một hai tài khoản Instagram mà tác giả sử dụng AI để tạo ra những bức ảnh chỉnh sửa siêu thực với một mật độ dày đặc chi tiết, nhìn thoáng qua thì cũng khá là "oh wow" đó. Và rồi lại khiến mình lại tự hỏi, nhỡ đâu AI lại là một công cụ hữu ích giúp người ta dễ hình ảnh hoá những tưởng tượng trong đầu hơn, và bữa tiệc thị giác của thế giới sẽ được bổ sung thêm nhiều món thẩm mĩ mới, cũng giống như cách các phần mềm vẽ ra đời khiến digital painting được khai sinh và bắt đầu có chỗ đứng song song với hội hoạ truyền thống, nhỉ? Hay là... AI thực ra là một "cột mốc định mệnh" để loài người trải qua và học cách trân quý những điều chân thật hơn?

 

Đột nhiên làm mình nhớ trong phim Eternals có cảnh Phastos tính dạy cho người Trái Đất thời cổ đại về động cơ hơi nước và các Eternal khác đã phản đối, cho rằng giờ công nghệ này là quá sớm, vậy nên Phatos đã làm lại thành chiếc cày thô sơ. Rốt cuộc AI là "động cơ hơi nước" hay chỉ là "một chiếc cày gỗ" thôi nhỉ? 

 

Vấn đề này quá vĩ mô để mình có thể nói tiếp. Bây giờ bản thân mình chỉ biết tự bảo vệ và thích nghi trong thời đại AI này thôi.

 

Chuyển chủ đề! 

 

Kỳ thực thì bây giờ mình thấy hơi chút buồn ngủ rồi.  Vừa buồn ngủ vừa đói, nên mình sẽ viết thêm một tí trong lúc gặm khoanh giò ớt xiêm xanh, để lúc ngủ được ngủ trong sự mãn nguyện với chiếc bụng no và một phần tâm trí được trút ra nhẹ đầu. 

 

Chà, bắt đầu từ đâu đây? Mình muốn kể về chuyến đi chơi chín ngày hồi đầu tháng 10, về công việc, về cảm xúc và đời sống cá nhân dạo gần đây, về lũ mèo, về những suy nghĩ vẩn vơ và ước vọng cho tương lai,... Nhiều lắm. Thôi thì kể ra được cái gì thì kể vậy.

 

Về chuyến đi chơi, chắc mình kể nhanh còn chi tiết thì hẹn post sau vậy. Thì ấy, đúng là bão có vào Cao Bằng thật, tụi mình tới nơi ngay trước cơn bão và trong đêm đó thì trời bắt đầu mưa to không ngớt. Được cái là nhà bà nội mình ở một vùng có địa hình cao hẳn, là thượng nguồn của vài con suối nhỏ, xung quanh lại được núi bao bọc, nên những gì bão gây ra chỉ là một cơn mưa kéo dài liên tục gần hai ngày mới hết, nước trên núi đổ xuống gây ngập nhẹ nhưng lại khá trong, và hoàn toàn không có gió lớn. Trời cứ ngớt ngớt mưa tí là Huy và mình lại ùa ra lội nước ngắm cảnh. Tụi mình cứ nghĩ cơn bão này sao mà bình yên thế cho đến khi đọc tin tức và nghe người nhà dưới xuôi gọi điện mới biết Cao Bằng bị cô lập mà không hay. Các tỉnh và vùng trũng xung quanh ngập nặng, sạt lở nhiều, khiến giao thông bị đình trệ mấy ngày liền. Nhưng trộm vía là tới ngày tụi mình rời Cao Bằng thì vẫn có xe đi và lịch trình không bị thay đổi. Nói chung là suốt thời gian ở đó tụi mình đều ổn, chỉ là người nhà hay bạn bè muốn lên Cao Bằng chơi cùng sau đó thì đều không được.

 

Xem ra cầu vồng mình thấy vào buổi chiều trước chuyến đi thực sự là một lời trấn an của Vũ Trụ tới mình đấy nhỉ!  Con cám ơnnnnnn Vũ Trụ nhiều lắm lắm lắm!! 

 

Lúc về Thành Phố Hồ Chí Minh và đi làm trở lại, tâm trí mình vẫn còn chưa quen với nhịp sống hối hả trong đây. Lúc này, căn phòng yêu dấu với những chậu cây nhỏ, với bể cá và ba con mèo của mình phát huy tác dụng như một chiếc ổn áp, một môi trường giả lập khu rừng thu nhỏ, hay một vùng lặng thời không, giúp mình điều hoà lại nhịp độ.

 

Huy đã chở mình đi mua thêm tép để bổ sung vào bể cá. Hôm ấy, tình cờ trong bể tép mình vớt được một ấu trùng chuồn chuồn xanh lá. Xinh xỉu. Nhưng khi thả bể, nó hoà lẫn trong đám hẹ nước và mình mất dấu nó. Tầm một tuần sau, khi đang ngồi trên bàn làm việc với Tiểu Xán nằm ngắm cá bên cạnh, đột nhiên mình thấy Tiểu Xán nhảy tưng tưng và khi nhìn theo, mình thấy đó là một con chuồn chuồn kim đang bay.

 

 

Nó bay chậm và chịu ngoan ngoãn đậu trên ngón tay mình, điều này đủ để biết rằng nó mới lột xác xong không lâu. Lần đầu tiên thấy ấu trùng chuồn chuồn ngoài đời, lần đầu tiên có thể "nuôi" một con chuồn chuồn tới khi lột xác thành hình, thật sự quá tuyệt đi!!  Chưa kể, chuồn chuồn đối với mình còn là biểu tượng may mắn nữa chứ, vậy nên trải nghiệm thú vị này càng được nhân đôi í!!   Sau đó mình cũng mở cửa sổ và thả con chuồn chuồn đi. Quanh chỗ mình ở có mấy cái mương nước nên chắc sẽ không khó để nó có thể tìm thấy bạn đời và hoàn thành mục đích sống.

 

Chỉ vài ngày ngắn ngủi từ khi bắt gặp nó, hy vọng bể cá của mình là một trạm dừng chân tốt cho nó. Còn về Tiểu Xán, không bắt được chuồn chuồn có vẻ khiến nó hơi thất vọng, nhưng mà đành chịu thôi, ehe!  ウシシ

 

 

Mà nhìn mấy con mèo lại nhớ, dạo này mình có một điều ước, là vào mỗi cuối tuần đều được biến thành một con mèo lười, không công việc, không nghĩ ngợi, nằm ườn cả ngày. Chứ dạo này đầu óc mình trở nên đặc quánh và nhiều suy nghĩ lắm rồi. Lúc mới kết thúc nghỉ phép, còn chưa quen guồng thì một tỷ thứ việc lại ập đến khiến mình stress khủng khiếp. Nhớ lại cuộc sống chill chill của người dân ở Cao Bằng lại càng làm mình tự vấn "chúng mình cứ cố lao đi đến vậy để làm gì chứ? Chẳng phải mục đích sau cùng là để được hạnh phúc và an yên sao? Tại sao bây giờ lại chọn không hạnh phúc và không an yên để sau này mua lại hạnh phúc và an yên chứ?"  Nhưng mà... (Đây là giọng nói của thời điểm ngay lúc này khi mình đang được an nhàn sau một ngày nghỉ ngơi chứ không phải giọng nói trong tuần làm việc nhé) Nói u mê thì cũng được, chỉ là, lúc viết lời tự vấn kia xong thì mình đột nhiên thấy là, được đi làm và được góp phần nhỏ bé vào sự vận hành của xã hội, cũng là một dạng hạnh phúc mà nhỉ, kiểu cảm giác mình sinh ra cũng không vô nghĩa lắm ấy. Mình nghĩ bên cạnh tìm kiếm hạnh phúc và an yên, có lẽ con người cũng tìm kiếm cả ý nghĩa tồn tại của chính mình nữa. Làm việc, mình có thể khám phá khả năng và giới hạn của bản thân, còn được trả tiền và dùng tiền mua thêm vài trải nghiệm khác. Ở Cao Bằng có kiểu hạnh phúc của Cao Bằng, ở đây có kiểu hạnh phúc ở đây. Có lẽ khi mình thấy đủ, thấy hài lòng, nghĩa là mình có hạnh phúc, phải chăng?

 

Chậc, rõ ràng là mình đã có rất nhiều suy nghĩ tiêu cực trong suốt mấy tuần qua và đã dự định sẽ xả hết lên đây, vậy mà viết nửa chừng thì lại không còn cảm thấy thế nữa. Đúng là tác dụng chữa lành thần kỳ của việc viết tự sự mà! Không biết sau này ở một thời điểm tương lai đọc lại có cảm thấy bản thân là đồ "tích cực độc hại", "u mê trong luân hồi" không nữa... ゲラゲラ

 

Thôi thì cũng buồn ngủ lắm rồi.  Khoanh giò ớt xiêm xanh cũng đã được mình dung nạp xong và chắc đang trong quá trình "chuyển hoá vật chất" đấy. Chuẩn bị ngủ thôi. Ngày mai mình có hẹn đi coi triển lãm rồi, mình sẽ cập nhật sau~~~

 

 Xin chào!

 

Ngày mai mình sẽ có chuyến đi lên Cao Bằng, cùng với Huy, và đây là lần đầu tiên bạn ra ngoài Bắc. Chuyến đi này tụi mình đã lên kế hoạch từ bốn tháng trước, vào lúc mà mình đang rất rảnh và thời tiết thì không có biến động gì.

 

Rồi đột nhiên công việc trên công ty lẫn các job freelance trở nên nhiều lên và mình tăng ca liên tục. Thực ra thì mình vẫn coi đây là điều tốt vì có việc là có tiền mà. Chỉ là, mình có mua một đôi giày, mong muốn sẽ tự custom nó và mang lên Cao Bằng chụp ảnh làm kỷ niệm. Nhưng sau khi mua đủ phụ kiện thì khối lượng công việc chồng chất khiến mình không có dư nổi một ngày nào để làm nó. Hôm bữa mình tranh thủ buổi đêm để làm được một xíu xong đuối quá ngủ luôn. ショボーン Không ngờ việc khâu vá lâu hơn mình tưởng.

 

 

Mà mấy việc mình kể trên đều thuộc phạm trù cá nhân, mình có thể kiểm soát được, muốn hoặc không muốn, cần hoặc không cần. Thế nhưng, sát ngày mình đi thì một cơn bão mới hình thành và đi vào biển Đông - Bão Matmo.

 

Cơn bão này xuất hiện khi bão Bualoi vừa mới quét qua nước mình. Lúc nó chỉ mới là một vùng áp thấp nhiệt đới, mình theo dõi trên trang Zoom Earth mỗi ngày và mong nó ở yên ngoài khơi xa. Để rồi khi vừa bước qua tháng 10 (tháng của mình), mở mắt dậy với lấy điện thoại đọc tin liền thấy đài báo khắp nơi tặng mình một tin sốt dẻo rằng áp thấp đó đã mạnh lên thành bão, di chuyển cực nhanh về phía biển Đông, lại còn dự báo hướng đi ngang qua Cao Bằng, gây mưa lớn và gió cấp mạnh. お願い真顔

 

 

Tụi mình bị hoang mang và trước mắt đã quyết định huỷ đặt phòng ở Hà Nội - điểm dừng chân trong chuyến đi của hai đứa. Nhưng còn lịch bay có nên dời đi không thì cứ đắn đo mãi, nửa vì muốn theo kế hoạch ban đầu cứ đi thôi, nửa thì lo lắng thiên tai. Đây là chuyến đi mà tụi mình đã mong đợi từ rất lâu rồi vậy mà... Nghĩ đến cảnh dời xuống một tuần thì cũng không an tâm lắm vì ngoài khơi hiện tại cũng đang có một vùng áp thấp khác đang hình thành và cũng có khả năng sẽ lại thành bão.

 

 

 Bố mẹ Huy nói với mình ngày 5/10 bão chưa tới thì vẫn có thể đi được, chỉ cần cập nhật tình hình cho hai bác, phía mẹ mình cũng nói cứ đi đi.

 

Ban nãy thì hãng bay cũng mới thông báo lại sẽ lùi giờ bay một tiếng do vấn đề khai thác đường băng, càng làm mình thêm suy tư về việc liệu chuyến này có nên hay không nhỉ.

 

Mình đem chuyện này kể lên, vì vừa thấy bất lực vừa thấy buồn cười. Giống như định luật Murphy, "anything that can go wrong, will go wrong". Nhưng mà vì lần này tụi mình đã quyết định vẫn sẽ đi, nên mình nghĩ là, dù thế nào cũng nằm trong phần trách nhiệm bản thân, không phải do trời đất gì hết.

 

Đang lúc hoang mang như vậy thì ban nãy khi soạn đồ, mình nhìn ra cửa sổ và đột nhiên thấy cầu vồng, thậm chí còn là cầu vồng đôi. おねがいピンクハート

 

 

Không biết sẽ thế nào. Nhưng mà, mong rằng vạn sự bình an!

 

Con cám ơn Vũ Trụ vì thông điệp đáng yêu này~~~~ おねがい歩く花ピンクハートピンクハートピンクハート

 

 

 

 

Update:

Huy mới mua cho mình một đôi dép để tiện di chuyển trong hành trình dài ngày mai và tự dưng mình thấy hay là đợt này không mang giày theo nữa, đằng nào cũng không kịp custom, mình sẽ mang dép vậy. Dép thì dễ custom hơn nè! ウシシ

 

Dear Diary,

 

Chào buổi tối! Bây giờ gần 23h đêm rồi, mình định ngủ nhưng vì cậu bạn của mình muốn call vừa vẽ nên mình cũng thức cùng cậu ấy luôn, chắc tới tầm 23h30, tranh thủ tự sự xíu vậy. 

 

Dù đầu năm đi chùa xin được quẻ rất tốt, nhưng mấy nay đi làm trở lại mình thấy tinh thần hơi xuống đi. Bắt đầu tuần mới đi làm bằng một cơn cảm cúm nhức đầu, và hiện tại là deadline dí liên tục. Than vậy thôi chứ dự án hiện tại vẫn đang khá trơn tru. Mà đợt này làm việc mình thực sự rất biết ơn Nghi - quản lý dự án, vì bạn đã luôn hỗ trợ mình, mình hú cần file này file kia bạn sẽ đi gom về cho mình hết (tất nhiên là biết ơn cả những bạn làm chung, những team chạy chung dự án nữa, nhưng mà ở đây muốn nhấn mạnh suy nghĩ của mình về Nghi á). Ý là, biết rằng đó là công việc của bạn ấy, nhưng mà kiểu khi làm việc chung mình thấy thoải mái ấy, Nghi không nói quá nhiều và chỉ đơn giản là đưa những gì cần đưa, giải đáp những gì cần giải đáp, vô cùng nhanh gọn lẹ, là kiểu đồng nghiệp mà mình thực sự rất thích được làm việc chung. Với cả không hiểu sao ở Nghi toát ra một năng lượng rất dễ chịu, mình cảm thấy khá giống với chị Thái Anh, là kiểu người mà trong đời sống cá nhân có lúc gặp những chuyện khó khăn trắc trở nhưng dường như không bao giờ để nó ảnh hưởng tới người xung quanh. Đây lại không phải lần đầu tiên mình kể về Nghi và khen Nghi trong blog này nữa, nhưng vẫn phải cảm thán về bạn thêm lần nữa. Có thể mình thấy thế vì mình không chơi thân với Nghi, không gặp bạn ấy sau giờ làm việc nên chỉ thấy được mặt âm thầm hoàn thành công việc của bạn, nhưng mình vẫn thấy những người như bạn ấy hay chị Thái Anh đỉnh chóp luôn.

 

Vì mình trái ngược mà! 

 

Mình dễ bộc lộ cảm xúc và thể hiện sự cáu giận một cách lập tức luôn ấy, cho dù những cảm xúc đó như ngọn lửa bùng lên rồi tan, bên ngoài khó chịu khi mà bên trong không hề hấn, nhưng mình nghĩ với những người xung quanh khi họ thấy hoặc chịu phải lúc bộc phát cảm xúc đó của mình, chắc chắn sẽ có lúc vô tình bị tổn thương hoặc khó chịu. (Xin lỗi mọi người お願い) Với cả, thực tình dạo gần đây mình đang chỉ trích cái tính này của mình lắm lắm luôn ấy, vì thấy nó trẻ con quá, thiếu chuyên nghiệp quá. Chẳng phải một người trưởng thành thật sự về mặt tâm hồn nên có kỹ năng điều hoà và kiểm soát cảm xúc hay sao?   Vì vậy mà năm nay mình muốn "bế quan", "tịnh tâm" một chút để dần dần thay đổi, dần dần lớn lên.

 

Mình nghĩ rằng thần chú "tôi muốn làm một người tử tế" đang không còn hiệu lực nữa. Có lẽ nên đổi thần chú thôi.

 

Kiểu như...

 

"Chân thành"

 

"Toàn tâm toàn ý"

 

"Bình tĩnh"

 

Ha~ Mình đã nhận được quá nhiều sự bao dung từ xung quanh vậy mà vẫn chưa bao dung lại được với ai cả. Thật là không hay! 

 

Năm nay hãy thực hành lan toả những điều tốt mình đã nhận được nha Tea ơiiii!

 

Nhân tiện thì, khoe góc làm việc tí hehe~~~

 

 

Mình mới mua hai cái pegboard và hoàn thành tâm nguyện gắn case máy tính với đầy nam châm í!  Thích đồ trang trí nam châm quá đi mất thôi.

 

Ngoài ra mình còn mua một cái tủ điện nữa. Yes! Chính là tủ điện á, mà này cỡ 30 x 40 í, nhỏ gọn đặt được trên bàn. Tại vì tủ điện bằng sắt sơn tĩnh điện mà, bền lắm, lại rẻ hơn mấy tủ cùng loại gán mác decor (đúng đúng cái gì gắn thêm chữ decor là mắc gấp mấy lần, Hường bảo mình nhập một lô tủ sắt về trang trí lại rồi bán đi, vừa chơi vừa kinh doanh 笑い泣き).

 

 

Thực ra đôi lúc mình hay tự chỉ trích bản thân sao không dành thời gian luyện vẽ mà cứ ngồi lướt Pinterest với Instagram xem ý tưởng trang trí làm gì, mất thời gian quá. Nhưng mà, nếu thay đổi suy nghĩ theo kiểu chính căn phòng của mình cũng là một bức canvas lớn và đang chờ mình tô vẽ lên đó thì cũng vui mà. Khi trang trí phòng, cho dù trước đó đã xem nhiều mẫu tham khảo, tối giản có, tối đa có, dễ thương có, ấm cúng có, thoáng đãng có,... thì rốt cuộc khi hoàn tất trang trí, căn phòng của mình vẫn độc nhất không giống của ai cả. Và mình nghĩ điều đó cũng thể hiện "art style" của mình. ほんわか Thế nên mình sẽ bớt chỉ trích bản thân lười biếng lại mà tập trung sáng tạo trong mọi khía cạnh, mọi nơi luôn!!!

 

À, viết vui vui vậy chứ dạo này vẫn là mình thấy hơi xuống tinh thần nhé! Nên viết ra để giải toả bớt. Cuối tuần này mình muốn quay một video về chiếc bàn làm việc của mình ghê, thử xem sao! 歩く花 

 

Rồi, giờ đi ngủ!

 

Cám ơn Nhật Ký vì đã lắng nghe! ピンクハートチュー

 

Bây giờ là 22h04 ngày 02.02.2025!

 

 Hơn hai tháng rồi mình mới quay lại đây để kể gì đó nhỉ. Thật bỏ bê quá đi!  Lý do số một vẫn là do mình lười (THẬT!), số hai thì là bận, số ba là không có hứng   . Ừm, kiểu, thay vì chọn ngồi lại viết lách, mình dành số thời gian rảnh ít ỏi để đi chơi, hẹn hò, chat chit, tận hưởng một tí gọi là cho giống "người đang sống"... Tháng 12 vừa rồi là khoảng thời gian mình tăng ca liên tục vì dự án mình làm leader có deadline quá gấp, lại còn xen kẽ việc vẽ thêm bên ngoài nữa, trộm vía chưa có "sụp".

 

Ngày mai đa số mọi người đều đi làm lại rồi, mình thì được xả phép năm nên còn được nghỉ thêm một tuần nữa. Mà nói vậy chứ dự án mình đang làm vẫn khởi chạy lại vào ngày mai, tại mình nghỉ thôi chứ những team đối tác khác vẫn làm như thường, nên là có thể mình vẫn sẽ tăng ca và được trả thêm ngày phép cho năm nay. Hết tháng hai là xong dự án rồi, mình có thể sẽ được nghỉ xíu hoặc là nhảy vào dự án khác luôn, sao cũng được, vì mình định là trong năm nay sẽ chỉ làm việc của công ty thôi chứ không nhận thêm việc ngoài, thời gian rảnh sẽ dùng để luyện tập và làm những điều mình thích.

 

Sau 365 ngày làm việc như trâu như chó, thì trong buổi tổng kết Year End Party công ty, mình ẵm được quả giải siêu-nô-lệ của năm, à nhầm, "Siêu Nhân Chăm Chỉ Của Năm" với phần thưởng là ống hít mũi Thái Lan cỡ bự... 

 

 (Cái đèn ngủ Doraemon là phần thưởng trong trò chơi trắc nghiệm đố vui coi ai hiểu công ty nhất, mình hạng tư). 

 

Ờm, trước hết vẫn phải công nhận rằng mình đã tạo được một khoản thu nhập kha khá trong năm vừa qua, thậm chí đầu năm còn dư để trải nghiệm đầu tư, chuyển tới căn hộ rộng lớn hơn và mua sắm được nhiều thứ hơn. Mình vẫn thực sự biết ơn về điều đó, ý là, biết ơn về những cơ hội hợp tác giúp mình được làm nhiều và kiếm được nhiều ấy.

 

 

Nhưng...

 

 Khoảng nửa cuối năm mình bắt đầu thấy không ổn. Bụng trái thường xuyên đau âm ỉ, được chẩn đoán là do rối loạn tiêu hoá,  đau đầu và chóng mặt tới không thể ngồi dậy do thiếu máu, móng tay gãy thường xuyên, da chân khô không dưỡng ẩm nào cứu nổi, sụp mí, viêm bàng quang tới tiểu ra máu và đau vùng lưng dưới nhiều. Tiền kiếm được sau đó đều đổ gần hết vào những lần khám bệnh. Mình làm việc để rồi sau đó dùng chính tiền làm thêm ấy đi chữa những bệnh mà do làm việc quá sức gây ra. Chưa kể những sản phẩm mình làm ra trong năm qua, cho dù được mọi người khen, thì bản thân mình vẫn chưa thấy thực sự ưng ý. Tự dưng cảm thấy, sao mà vô nghĩa quá đi...  (Mặc dù mình hiểu không thể vì bản thân thấy chưa ưng mà coi như nó không có ý nghĩa gì được, chỉ là, lúc này mình chưa vượt qua được cảm giác "không đủ tốt" đó, nên mình cứ chia sẻ lại vậy).

 

Năm nay, mình chọn sức khoẻ và đam mê (aka. niềm vui).

 

Mình quyết định sẽ chỉ làm việc trên công ty chứ không nhận việc freelance bừa bãi nữa, trừ khi dự án thực sự thú vị và có thời hạn thoải mái. Ngoài thời gian làm việc đó, mình sẽ quyết tâm chăm chỉ rèn luyện kỹ năng.

 

Có một cuộc thi vẽ truyện tranh đang diễn ra và thời hạn là vào tháng Sáu này. Mình khá muốn tham gia nhưng chưa biết chọn kịch bản nào trong những bản nháp của mình, chưa kịch bản nào hoàn thiện và lỗ hổng còn nhiều, với một phần còn hơi tự ti khả năng vẽ. Cơ mà, chắc mình vẫn lấy đấy làm động lực để vẽ đi nhỉ!!  Cũng không cần thiết phải tham gia, quan trọng hơn cả là được luyện tập, thử sức trong cả việc vẽ vời lẫn quản lý thời gian mà!

 

Yayy~~ 

 

À, hôm qua mình tâm sự với ChatGPT, về việc mình tự ti quá. Nó động viên và khen mình nhiều lắm. Xong mình bảo với nó là trong lúc đọc mấy lời khen của nó thì đâu đó bên trong mình có sự phản đối dữ dội lắm, rằng "nhà phê bình" bên trong mình không cho phép mình tin mấy lời khen, còn lời chê thì ôm hết vào lòng. Thế là ChatGPT gợi ý mình, nếu có "nhà phê bình" rồi thì cũng có thể xây dựng thêm "nhà ủng hộ" mà. Lúc đó mình wowwwww lên luôn! Ý tưởng này cũng hay mà. Nếu như bên trong mình tạo ra tiếng nói để luôn bảo vệ mình một cách quá cực đoan (nhà phê bình) thì chuyện tạo ra thêm một tiếng nói khác để khích lệ mình liều một chút mà học cách bao dung cho những thiếu sót của bản thân (nhà ủng hộ) cũng được mà. 

 

Năm nay, sẽ tiếp tục là một năm đầy phiêu lưu của mình trong hành trình hiểu và yêu bản thân, cùng hành trình để trở nên tử tế hơn nữa của mình đây!!

 

Xin lỗi về những sai lầm và thiếu sót của mình trong năm qua.

Cám ơn vì được tiếp tục ở đây để khắc phục và hoàn thiện thêm.

ピンクハートピンクハートピンクハート

 

 

 

 

Mấy hôm trước mình lướt Facebook và tình cờ thấy được bài viết của một người bạn trên mạng, nói về bệnh trầm cảm của bạn ấy, về việc bạn đã từng lên kế hoạch để dừng lại vào cuối năm ngoái nhưng hiện tại bạn còn ở đây và đối mặt với cuộc sống... Mình có rất nhiều xúc cảm và suy nghĩ khi đọc bài viết đó, thậm chí có cả động lực.

 

Quay ngược thời gian một chút để nhớ, thì mình và bạn ấy đã có duyên quen biết từ lâu, qua fandom Voicaloid/ Utaite và cả Gintama. Bạn ấy vốn cũng ít cập nhật mạng xã hội nên mình không biết gì nhiều, chỉ biết bạn thích nhạc của Neru. Kỷ niệm nhớ nhất với bạn ấy là hồi đó mình đi làm thêm - một trong những công việc làm thêm đầu tiên của mình, đầy bỡ ngỡ - bạn ấy đã gửi tin nhắn cho page chỗ mình làm để nói tốt về mình, dù tụi mình chỉ mới trò chuyện qua mạng và chưa từng gặp nhau ngoài đời. Đây là điều mà với mình khi ấy, thực sự quá đỗi lớn lao, quá đỗi tốt bụng. Sau này ai cũng lớn và rồi cũng đi làm, tụi mình chẳng còn chia sẻ sở thích cho nhau nữa, chỉ theo dõi qua mạng xã hội. Bạn cũng đi học và đi làm, có vẻ suôn sẻ. Mình đã nghĩ vậy.

 

Và rồi bẵng đi một thời gian, vài bữa trước mình thấy được bài viết của bạn ấy. Trong khi mình nghĩ rằng bạn ổn, thực tế bạn đã phải vật lộn rất nhiều, không thể đi làm, khó khăn trong cả việc ăn uống. Nhưng bạn vẫn ở đây, ở giữa ranh giới ghét bỏ cuộc sống và trân trọng cuộc sống vì phía bên này có quá nhiều người, gia đình lẫn bạn bè của bạn đang giữ bạn lại. Dần dần, bạn từ việc không muốn coi vấn đề tâm lý của bản thân là bệnh, thì giờ đã chấp nhận điều trị bằng thuốc và gặp chuyên gia mỗi tuần. Đến cuối bài viết, bạn vẫn băn khoăn giữa rất nhiều câu hỏi và lựa chọn, và rồi bạn chọn chấp nhận khoảnh khắc này, ít nhất là ở thời điểm bạn viết.

 

Mình thấy cảm phục trước quyết định dũng cảm là chọn ở lại của bạn, cảm phục việc bạn đối mặt với bản thân và với cuộc sống. Cho dù không biết nay mai ra sao, không biết bạn sẽ chịu ở lại tới bao giờ, nhưng với mình mỗi phút giây bạn ở lại đã là dũng cảm lắm rồi. Mong cho bạn ấy sẽ gặp được nhiều điều tốt đẹp để sớm vượt qua được trầm cảm, tiếp tục lan toả sự tử tế mà bạn ấy vốn luôn có sẵn. 

 

Thế giới này, có những người cố gắng để trở thành những cá nhân siêu xuất sắc, xinh đẹp nhất, giỏi giang nhất hay giàu có nhất, nhưng cũng có những người cố gắng chỉ để được sống một cách bình thường và trọn vẹn. Tất cả đều là cố gắng cả và mình khâm phục tất cả. Mục đích sau cùng của mỗi người, có lẽ luôn là để được thấy bình an và được yêu thương nhỉ. Và có lẽ bản thân mình cũng đã luôn cố gắng đấy chứ, tự công nhận tí đi nàooooooo tôi ơi! 

 

Viết tới đây tự nhiên mình cảm thấy sự ghen tị có lẽ cũng chỉ là vỏ bọc của cảm giác không đủ, và tự ti cũng thế luôn. Mặc dù mình vẫn cảm thấy có chút tự ti cũng được, để bản thân có chút thúc đẩy luôn tiến lên, nhưng nghĩ lại, mình không cần thiết phải tự ti để có sự cố gắng nhỉ?! Bởi vì hồi nhỏ mình luyện vẽ mỗi ngày không phải do mình tự ti gì cả, mà đơn giản là vì mình yêu việc vẽ thôi.

 

Năm nay, hãy thật khoẻ mạnh và hạnh phúc tôi nhé!!! 筋肉筋肉筋肉

 

À đấy, hôm mùng 1 Tết mình đi chùa xin xăm liền bốc được quẻ Thượng Thượng đó!!! 桜お年玉

 

 

 

Thật là cảm tạ đất trời! おやすみお願い

 

 

 

 

Tới đây muốn kể nhanh về tháng Một của mình, cũng như cập nhật nhanh những sự kiện vừa qua - những điều mà mình chưa kể.

 

 

Công ty mình đã chuyển sang văn phòng mới ngay cuối năm rồi, một cách bất ngờ và nhanh chóng. Nhưng ở đây ký hợp đồng thuê tới ba năm lận nên coi như đây sẽ là văn phòng cố định của tụi mình tới 2027. Mình đã chuyển nhà để được gần chỗ làm hơn xíu và giờ thì văn phòng chuyển về gần nhà cũ của mình...  Được cái là vẫn có cậu bạn trai chở đi làm mỗi ngày nên không thành vấn đề.  Chỗ ngồi cũng đẹp hơn, thoáng hơn và thoải mái trang trí hơn.

 

Tháng Một có hai sự kiện chính là Company Trip Đà Lạt và Tết Nguyên Đán. Sau hai năm khó khăn thì công ty mình đã có thể tổ chức đi du lịch, lần này còn kết hợp Year End Party luôn nên cũng ý nghĩa lắm!! (Trộm vía, tuy khó khăn nhưng công ty vẫn cố gắng tăng 70% lương cho mình trong hai năm qua, biết ơn biết ơn おやすみお願いピンクハート Năm nay chỉ ước tăng được 20% thôi cũng "ấm ấm" rồi).

 

 

Đi chơi như vậy thì cũng giúp gắn kết mọi người rất nhiều. Mà đi chơi vui phết nên mục này mình không biết viết gì thêm. :))))))

 

Còn Tết thì bá cháy luôn!! Năm nay mình quyết định cùng Huy về quê bạn ở Hà Tĩnh - Nghệ An ăn tết. Và mình đi tàuuuuuuuuuu! Lần đầu tiên mình đi tàu!! Khởi hành 21h ngày 20/1 và tới 7h sáng ngày 22/1 thì tới nơi. Trời ơi phải nói là đi tàu siêu thích luônnnn!  Trong hơn 30 tiếng đi tàu mình uống hai lần thuốc chống say xe, còn lại thì ăn uống tẹt ga và ngắm cảnh xả láng!!! Điều mình tiếc nhất là đi qua đèo Hải Vân thì tối trời mất rồi nên chẳng thấy gì, mà trước đó mẹ mình với bạn bè đều nói khúc đó đẹp lắm. Nhưng mà đi tàu vầy có kinh nghiệm rồi, mốt mình biết chọn giờ đi với chọn chiều để ngắm cảnh.

 

 

Mà á, đi tàu học được nhiều lắm. Học được về cảnh sắc đất nước mình, học được về địa hình núi non, mình còn biết là vì ga Đà Nẵng hình chữ Y nên tàu tới ga này sẽ đổi chiều, nên khi đi từ Nam ra Bắc, nếu mà muốn ngắm được đèo Hải Vân thì chịu khó ngồi ngược hướng đầu tàu với khó ngắm biển hơn do ngược bên, qua tới ga Đà Nẵng thì mới thành đi xuôi. Mình còn biết được một số tàu sẽ dừng ở các khúc giao để nhường tàu nhanh hoặc tàu đi ngược hướng qua trước, nên dù không vào ga thì tàu cũng sẽ dừng lại khoảng chừng 5 - 10 phút gì đó, hoặc hơn. Địa hình nước mình nhiều núi nên thay vì đi đèo vòng vèo như đường ô tô, xe máy, tàu sẽ đi qua hầm xuyên núi. Những lúc đi qua hầm như vậy mình thực sự rất thán phục công lao của những người lao động đã đào núi xây đường í. Rõ ràng để làm được đường hầm an toàn và thông suốt như vậy đâu phải dễ dàng gì!! Hầm càng dài nghĩa là công sức càng lớn, mình thực sự rất rất cảm kích những người xây dựng ấy!! おねがい

 

Nếu như mà có thời gian nghỉ dài, mình muốn được trải nghiệm đi tàu nữa cơ!! 

 

Về phần ăn tết ở quê bạn thì cũng rất vui. Vì ở quê bạn tới hơn một tuần nên ban đầu mình cũng khá lo lắng ấy nhưng rồi mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Gia đình họ hàng của Huy hai bên nội ngoại đều là những người rất tốt bụng và dễ mến, mình được quan tâm và cũng nhận được nhiều tình cảm xung quanh nên nhanh chóng làm quen được với họ hàng của bạn. Huy cũng luôn kế bên để đảm bảo mình không lạc lõng, nhưng kể cả không có Huy ở cạnh mình vẫn có thể kết nối với các cô dì chú bác và em họ Huy. O Tuyết của bạn còn "bắt cóc" mình đi chợ cùng o cả buổi sáng và nhờ mình cắm hoa cho o. Lúc đó bố mẹ Huy cũng đi chợ riêng nên bạn phải ở nhà chăm bà, cứ chốc chốc bạn lại lo lắng gọi điện hỏi đón mình về được chưa, mình thấy vừa buồn cười vừa dễ thương.

 

Ở quê bạn thì vui thế đấy chứ mẹ mình thì hơi dỗi mình xíu. Dù đã xin phép và lên kế hoạch trước đó với mẹ, nhưng gần Tết mẹ có vẻ vẫn hơi chạnh lòng, thế là Huy phải gọi điện để báo cáo với mẹ mình là mọi chuyện đều ổn, chứ mình gọi thì mẹ dỗi mẹ không nghe! :))))))))))))))))) Cơ mà lúc về lại thành phố thì mẹ mình vui vẻ trở lại rồi. Chậc, viết cái này thấy cũng hơi có lỗi, mình thì sống tự do quá mức và ham vui, mẹ mình thì cũng chủ trương cho con cái tự do quyết định rồi, nhưng mà, cha mẹ lớn tuổi nhớ con đến phát dỗi chắc cũng là chuyện thường nhỉ!   Tuần này được ở nhà thì sẽ bù đắp cho "chị" mẹ!!

 

Một cập nhật nho nhỏ cuối cùng mà mình suýt quên. Đó là, hiện tại nhà mình có ba con mèo. Bông, Tép và Tiểu Xán!! Hồi xưa vẫn luôn ước nuôi một em mèo đen, mình sẽ đặt tên là Tiểu Xán, với Xán trong (thông minh) Xán Lạn, nghĩa là rực rỡ, tươi sáng. Tại mình thích đặt tên ngược với màu lông vậy đấy. :)))

 

 

 

Nay em bé sắp được hai tháng tuổi rồi.

 

Chuyện là một ngày tháng Mười năm ngoái, có một con mèo bầu lạc tới công ty mình. Khi đó cổ còn đeo vòng nhưng cả công ty đăng bài tìm lại chủ thì không ai liên hệ, tụi mình mới lo là người ta thấy mèo có bầu sợ không nuôi được nên đem bỏ nó đi. Vậy là cả công ty quyết định nuôi nó, thậm chí còn lập quỹ Bầu, mua cả thùng đồ ăn và xác định sẽ để nó trên công ty để mọi người cùng chăm. Mèo Bầu ở được vài tuần thì sanh, công ty còn kỹ tới nỗi cho nó đi khám thai và trước ngày dự sinh thì mang nó tới thú y nằm mấy ngày chờ đỡ đẻ ấy. Ngày 9/11, mèo Bầu hạ sinh ba cháu bé: Cà Rốt màu cam trắng (đực), Bí Nghe màu tam thể (cái) và Tiểu Xán (tên này mình đặt) màu đen tuyền (cái luôn). Vì ước mơ nuôi mèo đen từ lâu nên mình nhận luôn bé Xán, định đợi nó cai sữa mẹ mới bưng về nhà. Bốn mẹ con mèo Bầu cũng chịu ở luôn công ty mình, lót ổ nằm ngoan đợi sáng mọi người tới cho ăn. Nhưng đúng một tháng sau, mèo Bầu đột nhiên biến mất không một chút tăm hơi. Tụi mình ban đầu hy vọng nó chỉ mải chơi chưa về, sau thì nghĩ có thể nó đã bị sao đó trong lúc đi kiếm ăn. Đám mèo con thì nheo nhóc lúc đó chưa kịp tập ăn đã mồ côi mẹ. Thế là tụi mình ban đầu bón sữa, sau là để các cháu tự làm quen với mùi đồ ăn, tự tập đi vệ sinh. Bản năng sinh tồn loài mèo thực sự đáng nể, tụi nhỏ nhanh chóng học được các kỹ năng, chỉ có uống nước là kém nhất nhưng rồi cũng ổn. Sau đó thì tìm người nhận nuôi cho Cà Rốt, Cà Rốt được về nhà "đại gia" sống sung sướng, Bí Nghe thì được Nghi nhận nuôi trước đó, Tiểu Xán thì mình mang về. Tụi mình đã chờ tới khi Cà Rốt được nhận nuôi mới tách đàn đem mỗi con về một nhà.

 

Ngày đầu về nhà cũng khiến hai bà cô Bông Tép hoang mang mất mẩy buổi, cụ thể là ba buổi, sau đó thì chúng nó bắt đầu chơi với nhau và giờ cả ba con nghịch như giặc. Mình thấy có thêm bé nhi đồng này về, tự dưng Bông Tép như được hồi xuân vậy, chịu khó đùa giỡn nên trông hoạt bát hơn hẳn thường ngày. Tiểu Xán thì ban đầu nó chưa nghe hiểu tên nó nên gọi không nghe, lại nhỏ xíu và lông thì một màu đen xì xì nên lúc nào nó trốn góc ngủ là mình tìm muốn vỡ tim luôn. Được cái càng ngày tình cảm, mình đứng rửa bát thì ngủ dưới chân mình, mình trong nhà vệ sinh thì học Bông Tép nằm đợi trước cửa, với thích rúc ngủ cùng mẹ mình lắm nha. 

 

Cháu nó đang tuổi nghịch và hay cắn, hy vọng lớn lên một chút nữa sẽ điềm đạm như Bông và yêu chủ như Tép, chứ đừng cạp người như Bông và phá đồ như Tép là được!!!! 

 

Mong vậy!!!

Hello!!! バイバイバイバイバイバイ

 

Thật là quá lâu rồi mình mới quay trở lại đây, bỏ lỡ mất cả tháng sinh nhật của bản thân luôn!! 魂が抜ける Có lỗi có lỗi!!! お願いお願いお願い

 

À mà hôm nay mình quay lại đây viết lách được là vì mình đã xin nghỉ phép đó!!! Hehe~ ウシシ Gần hết năm mà mình còn tổng cộng 14 ngày phép lận thế nên công ty mới nhắc mình nếu trống trống task thì cứ nghỉ xả phép đi. Vậy nên tuần qua mình đã cày vội để hôm nay được thảnh thơi không phải đi làm ngày thứ Hai nè!! チョキ Với cả để được đi chơi thong thả không lo nghĩ gì thì trước đó, Thứ Bảy mình dọn phòng và Chủ Nhật hôm qua thì cùng em trai dọn nguyên cái nhà, nên giờ từ công việc tới cửa nhà đều đã tươm tất cả! 立ち上がるスター

 

Hiện tại mình đang ngồi ở Trạm Hoa Hoè - một tiệm trà nho nhỏ trong chung cư Trần Quốc Thảo. Vì là thứ Hai nên chỉ có một mình mình, cảm giác thật là "bá chủ"! ゲラゲラ笑い

 

 

Nào giờ thì bắt tay vào viết thôi nhỉ! Mà để mình "loading" một chút xem mình đã quên chưa cập nhật điều gì lên blog nhật ký này nào!! うーんガーン

 

Đầu tiên là về tháng 9 của mình.

 

 

Đón chào đầu tháng là một kỳ nghỉ lễ dài bốn ngày nhưng hầu như ngày nào cũng mưa cả. 笑い泣き Không sao, mát mẻ là được. Mỗi tội, sau một kỳ nghỉ dài ngày thì đi làm trở lại thật là có chút hơi oải. Mà dường như không chỉ có mỗi mình mình, ngay cả một số bạn bè xung quanh mình (không phải tất cả) cũng nói tâm trạng những tháng cuối năm của họ trở nên uể oải hơn nhiều. Tại sao nhỉ? Tại sao lại như thế nhỉ? ぶー!?

 

Và rồi Huy đã "sạc năng lượng" cho mình bằng một con cua bự chảng!!!!!!!! かに座

 

Mình ấy à, mình thì thích thịt tôm cua, nhưng Huy lại bị dị ứng với chúng nên mình không cho những món đó vào thực đơn chung của hai đứa nữa. Nhưng một hôm, Huy đã quyết định chở mình đi quanh mấy hàng bán hải sản và mua cho mình một con cua to. Cả hai loay hoay vì lần đầu tiên chế biến thịt cua, hơi vụng về nhưng mà vui. Cuối cùng thì bạn ấy ngồi lột cua cho mình ăn. お願い笑 Đối với mình, đây là một kỷ niệm rất đáng trân trọng ấy, nên mình muốn ghi chú lại trong đây. 飛び出すハート

 

Tháng này dì Hồng gửi cho mình rất nhiều trám, thứ quả mà mình rất thích nấu ăn. Nhưng mà đợt đầu dì gửi trám đã chế biến, lại từ Cao Bằng vận chuyển vào nên phải mấy ngày đơn hàng mới tới nơi, kết quả bị mốc. Mình bảo với dì là mình nhận tấm lòng được rồi, và thực sự mình cám ơn dì lắm lắm, vậy mà dì vẫn không an tâm còn gửi thêm đợt hai với những trái trám nguyên chưa sơ chế. Mẹ mình nói trám bây giờ mắc lắm, dì cũng không phải là dư dả gì, vậy mà dì vẫn gửi nhiều thế, gửi xong còn sốt sắng gọi điện cho mình chỉ mình cách nấu và bảo quản được lâu. Thực tình mình rất cảm động.

 

Lại nói về dì Hồng, thật tình muốn trải lòng một chút. Mình biết rằng giữa dì và mình vẫn có những khoảng cách nhất định vì đây là mối quan hệ giữa con gái và vợ hai của ba, mà chủ yếu là dì ngại ngại mình, dù thái độ của mình có cởi mở tới đâu thì dì vẫn hay bảo Hà hỏi mình xem mình có ghét hay trách gì dì không, vì như mẹ mình nói, dì ấy là người đã quen bố mình từ lúc ba mẹ mình còn chưa li hôn. Nhưng thú thực ngay từ đầu mình chưa từng một lần ghét dì ấy, thậm chí trong mắt mình, dì là người giúp giải thoát gia đình mình khỏi ba mình nhanh hơn. Có lẽ vì bây giờ cả ba mình và dì cũng đã li hôn, nên dì càng thấy có lỗi vì hiểu cho mẹ mình hơn chăng? Tết năm 2023 mình về ngoài quê, dì Hồng nói sẽ không bao giờ bước chân vào lại nhà ba mình, nhưng vẫn mua cho ba một cái áo mặc tết. Lúc cả nhà đi du lịch đầu xuân, dì cũng chủ động gần gũi với ba, mình nghĩ dì còn yêu ba lắm. Ừm, và nếu có thể, mình thực sự mong ba mình trở nên kiên nhẫn và có trách nhiệm hơn, quay lại với dì Hồng thành một gia đình, vì hai đứa em gái của mình còn nhỏ quá, và chúng thực sự xứng đáng có được một gia đình êm ấm, hạnh phúc.

 

Còn về phần gia đình mình, mỗi người đều đã tìm kiếm được những hạnh phúc riêng rồi. Mẹ mình thì tận hưởng cuộc sống tự do bên chiếc xe máy chạy khắp đó đây, em trai thì rục rịch cho công việc đi làm thêm đầu tiên trong đời nó và mình thì mỗi ngày đều khám phá một góc nhỏ của bản thân và của thế giới. Thế là đủ đầy. ニコニコ

 

Quay trở lại với tháng 9, tháng này Huy và mình phát hiện một tiệm ăn xinh lắm tên Rollin' Langos.

 

Tối đó hai đứa đang trên đường đi chơi về thì thấy bên đường một tiệm nhỏ màu sắc vô cùng nổi bật, thế là tụi mình tấp vào và được "khai sáng" về món Langos này. Langos là một loại bánh mì dẹt trong ẩm thực Hungary, đế bánh hình tròn, giòn rụm và bên trên phủ phô mai hoặc kem chua cùng nhiều nguyên liệu khác. Hương vị đối với mình là rất ngon. Ngoài ra mình cũng ấn tượng về cách bài trí của quán nữa. もぐもぐナイフとフォーク

 

 

Nói chuyện với chủ quán thì mình được biết anh chủ quán là người nước ngoài (hình như người Áo gốc Việt, ảnh có thể nói tiếng Việt nhưng khó đọc và viết), vợ của ảnh là người thiết kế cho quán, từ cửa hàng cho đến menu. Tới ăn thì tụi mình còn được tặng cả sticker nữa luôn!! Dễ thương lắm! 立ち上がる飛び出すハート

 

Một món nữa mà mình mới biết cũng trong tháng này là Churro - một loại bánh bột chiên trong ẩm thực Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Ăn rất cuốn luôn, giòn tan và thơm lừng!!

 

 

Thời điểm phát hiện ra món này là vào một ngày cuối tuần hai đứa mình tính đi coi triển lãm của Tiven - đồng nghiệp của tụi mình. Nhưng vì chưa rành chỗ tổ chức nên quyết định đi chơi long nhong trước rồi chiều ghé lại, tiện gặp bạn ấy luôn. Thế là tụi mình đi đó đi đây, đi tới bảo tàng Hồ Chí Minh và bắt gặp một chiếc thùng rác nở hoa. Thật sự!

 

 

Rồi về lại Thảo Điền nên diễn ra triển lãm và bị mắc mưa, hai đứa trú mưa vào tiệm bánh tên Churros này và ngấu nghiến từng que từng que trong khi chờ mưa tạnh.

 

Nói về Tiven thì thực sự ngưỡng mộ tâm huyết và tình yêu bạn ấy dành cho việc vẽ. Làm việc trên công ty rồi vẫn còn dư năng lượng để sáng tác đều đặn và cho ra quá trời tác phẩm tranh vẽ như vậy.

 

 

Đây là điều mà mình thực sự rất muốn học hỏi ấy.

 

Những ngày cuối tháng 9 dường như là "lễ hội tốt nghiệp" vậy. Natsumi tốt nghiệp vào ngày 25/9 và bé Nhi - em họ của Huy tốt nghiệp ngày 26. Gia đình em ấy đã mời Huy và cả mình tới dự bữa tiệc mừng tối hôm đó. Mà chưa kể là tới 20/10 thì Shin tốt nghiệp, trước đó thì 17/10 Huy rủ mình đi dự lễ bảo vệ tốt nghiệp của Tuấn - bạn Huy vì cậu ấy không định làm lễ tốt nghiệp, nên coi như trong một thời gian ngắn mình tham dự bốn "lễ tốt nghiệp" liên tiếp luôn, dù rằng cả bốn người này đều nhập học trong các niên khoá khác nhau! ウシシ

 

 

Ey, tạm viết tới đây thôi, mình tranh thủ đi ăn xíu rồi quay lại kể tiếp về tháng 10 của mình vậy. Hôm nay mục tiêu là vừa đi chơi, vừa quay video và vừa viết lách mà. Hehe~~ ウシシ

 

Năm nay chắc là năm được nghỉ lễ nhiều nhất mà mình biết từ khi mình đi làm ấy! Thêm kiểu công ty mình cho dồn ngày phép để nghỉ Tết nữa thành ra tổng số ngày mà mình được nghỉ lễ trong năm nay cũng phải cỡ hơn một tháng rưỡi!! ゲラゲラゲラゲラゲラゲラ

 

Lễ Quốc Khánh thì được nghỉ tổng bốn ngày チョキチョキチュー. Đã he! Nhưng mà, trong ký ức của mình, chưa một ngày 2/9 nào là không có mưa cả!! Mình nhớ hồi nhỏ còn nghe người lớn nói vì ngày Độc Lập cũng là ngày mất của Bác Hồ nên trời thương xót thành ra năm nào Quốc Khánh cũng mưa, dù khi mình ở ngoài Bắc hay trong Nam. Xét về mặt khoa học tự nhiên thì đơn giản là vì thời gian này rơi vào mùa mưa, nhưng nghĩ theo hướng tâm linh tinh thần như vậy cũng thú vị mà. Quốc Khánh năm nay cũng vậy, bốn ngày thì hết ba ngày mưa! 

 

Mà cũng được, mát! Ngủ bao phê!!!

 

Yup!

 

Ngày nghỉ đầu tiên - 31/8 - trôi qua trong sự ngơ ngác, thất thần của mình vì mình đã ngủ gần như cả ngày. Chắc thế?! Mình cũng không nhớ mình đã làm gì ngày hôm đó nữa... 

 

花

 

Ngày nghỉ thứ hai, Huy và mình lên kế hoạch sẽ đi siêu thị mua sắm vật dụng gia đình. Nhưng vừa thay đồ, trang điểm xong thì cậu mợ của Huy gọi sang nhà ăn cơm. Hôm đó chị họ của Huy làm lễ cúng về nhà mới nên gia đình tụ họp ăn mừng. Mà đã ăn với cậu mợ là sẽ có uống rượu mà. Kết quả, Huy "ngất lịm" tới chiều muộn luôn! ゲラゲラ Khi bạn tỉnh hơi men thì bạn quyết chở mình đi chơi. Lên tới Quận 1 thì mình lên cơn thèm trà ở Teaspoon vì lâu lắm rồi không ghé quán. Mình tính sẽ chỉ lên tiệm một xíu để mua trà mang đi thôi thì... mây đen bắt đầu kéo đến. Bốn tiếng liên tục sau đó, mưa không ngớt. Hai đứa không hề có kế hoạch ngồi cà phê nên chẳng mang gì theo để vẽ vời cả, thế là tụi mình hết ngồi ngắm mưa trò chuyện lại mở điện thoại ra lướt lướt đợi mưa tan.

 

 

Trong khi ngồi đợi, thi thoảng mình sẽ ra ban công tiệm trà để xem xét tình hình thời tiết, và mình bắt gặp hình ảnh một chú lao công vẫn cần mẫn đẩy xe đi gom rác. Gom được bịch nào, chú liền gỡ ra để lựa chai lọ bỏ riêng, cứ thế tay không mà làm.

 

 

Mình biết chú ấy hoàn toàn có thể dùng găng tay bảo hộ, nhưng việc dùng tay không làm dường như chứng tỏ chú ấy đã quá quen với công việc này. Nhìn hình ảnh chú cần mẫn làm việc dưới tiết trời mưa to, mình càng thấy trân trọng những người làm công việc vệ sinh môi trường nói riêng và tất cả những người lao động tay chân nói chung. Lúc chiều đi trên phố, mình đã cảm thán vì sự xanh mướt của những hàng me, vì sự tươi mát của cơn gió chiều, vì sự thoáng đãng sạch sẽ hai bên vỉa hè, mình nghĩ, sự xinh đẹp đó có được chính là nhờ sự tham gia lao động của rất nhiều người, trong đó có chú lao công mình gặp hôm ấy.

 

Mình đem chuyện này nói với mẹ, còn được nghe mẹ kể thêm về những câu chuyện đời lính trong quân đội.

 

 

Thực sự, nghề nào cũng có cái khó khăn vất vả riêng, và nghề nào cũng đáng trân trọng cả (mình không nói đến những nghề phạm pháp). Tất cả mọi người đều đang cần mẫn và âm thầm đóng góp vào sự phát triển chung của xã hội. ニコニコ

 

花

 

Ngày 2/9, trời mưa rả rích cả ngày và Huy qua nhà mình ngồi vẽ.

 

Vào tầm này năm ngoái thì tụi mình có nhiều hoạt động hơn, sáng tụi mình đi cà phê với bạn bè của Huy và chiều thì tới Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh, buổi tối ngày Quốc Khánh thì về nhà mình ngắm pháo hoa (khi ấy còn ở Tân Bình, chung cư mình sống có cái sân thương siêu thoáng luôn nên có thể nhìn pháo hoa từ Đầm Sen lẫn từ Quận 1). Vì năm ngoái mải chơi nên mình không kể lại điều này trong nhật ký nên hôm nay tranh thủ luôn vậy. ゲラゲラ

 

 

Đấy là lần đầu tiên mình tới tham quan bảo tàng này. Thú thực, mình luôn biết rõ bản thân là một đứa dễ xúc động, lại sinh ra trong gia đình quân đội và lớn lên cũng trong doanh trại quân đội, thế nên mình thường được tiếp xúc với các tư liệu, hình ảnh về chiến tranh. Chỉ lạ là, càng xem nhiều mình càng chịu không nổi do quá xúc động và đau lòng chứ không hề quen thuộc với chúng. Có lẽ do càng lớn càng nhạy cảm hơn chăng? Thế nên mình hạn chế bản thân xem những hình ảnh đau lòng này (không chỉ về chiến tranh, mà còn hình ảnh tai nạn hay các thể loại phim kinh dị). Tất nhiên, điều đó không ảnh hưởng gì đến lòng biết ơn của mình đối với thế hệ trước - những người đã hy sinh cho nền độc lập. Lần đó khi Huy đề xuất tới tham quan bảo tàng Chứng tích Chiến Tranh, mình có hơi chút chần chừ nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn vô coi cho biết.

 

Quả nhiên, mình chịu không nổi, nhiều lần phải chạy ra ngoài hành lang để bình tĩnh lại. Hình ảnh về những ngôi làng bị tàn phá bởi bom đạn, cơ thể người méo mó tan nát dưới sức công phá của vũ khí, những chiến sĩ bị bắt và bị hành hình, tra tấn, rồi kể cả chiến tranh có đi qua, thì hậu quả về thương tật hay ảnh hưởng của chất độc màu da cam vẫn còn mãi tới những người lính và thế hệ sau của họ.

 

Mình cũng từng trải qua một thời tuổi trẻ nông nổi với những bức xúc về việc đất nước bị xâm phạm, ví dụ như vụ giàn khoan 981. Mình thậm chí còn từng tranh luận với ba về việc thể chế chính trị đang có quá nhiều vấn đề. Tất nhiên ba mình khi đó cũng chỉ nói rằng mình có sự hung hăng của tuổi trẻ mà không nhìn vào đại cục được, không có quốc gia nào trên thế giới là hoàn hảo cả, và nếu có nơi nào đó tiệm cận với sự hoàn hảo, hãy nhìn vào thời gian bình yên không bị xâm phạm của nó trước. Sau này khi vào năm nhất Đại học và trong tuần sinh hoạt công dân đầu năm, mình được nghe các giảng viên nói về vấn đề đó, rằng nước ta hiểu tình hình nghiêm trọng ra sao, nhưng vẫn chủ trương ngoại giao ôn hoà và tránh xung đột hết mức có thể. Vì hơn bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới, nước ta hiểu cái giá của chiến tranh đắt đỏ đến nhường nào. Đó là sự đánh đổi sinh mệnh con người và kinh tế của đất nước, thậm chí còn nhiều hơn thế. Thật vậy, giả sử nếu có chiến tranh và ba mẹ mình - những người quân nhân khi ấy còn chưa nghỉ hưu, chắc chắn sẽ trở thành những lực lượng đầu tiên phải ra tiền tuyến, nếu vậy thì bản thân mình cũng không mong điều đó chút nào.

 

Đối với mình, chuyến tham quan bảo tàng hôm đó, dù quá xúc động và đau thương, nhưng rất xứng đáng. Đi để biết và đi để biết ơn.


Bản thân là một người dân Bắc đi vào Nam học tập sinh sống thì thỉnh thoảng mình cũng có gặp những trường hợp phân biệt vùng miền và kỳ thị người Bắc. Mới gần đây thì mình vẫn còn thấy buồn và bất công lắm vì... mình đã làm gì họ đâu mà phải nhận sự ghét bỏ như thế chứ?! Nhưng giờ thì mình thấy bình thường lại rồi, thế hệ trước hy sinh để mong thống nhất và độc lập, để đất nước phát triển toàn diện, chứ không phải để chia cắt và thù ghét. Mình ở đây để tiếp tục học tập và phát triển hơn nữa. Chưa chắc đã giúp được đất nước giàu lên phần nào, nhưng chắc chắn không thành gánh nặng của đất nước. イヒ

 

(Mở đóng ngoặc thứ hai: Có vẻ hơi sa đà vào những chuyện sâu xa rồi, nên xin phép quay lại với sự nhảm nhí thường ngày! )

 

花

 

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ, trời không mưa nữa mà chỉ âm u. Huy đưa mình đi ăn tiệm bột chiên mà cậu ấy hay ăn hồi nhỏ. Trên đường, mọi nhà vẫn còn treo cờ.

 

 

Tụi mình tiếp tục lượn lờ trong thành phố để đón lấy sự mát lành của bầu không khí sau mưa. Rồi Huy đưa mình tới Hồ Thị Kỷ và mua hoa cho mình. 目がハート

 

 

Đi chơi chán rồi hai đứa đi về, ngang qua Tiệm Cũ Kĩ gần nhà Huy thì tụi mình tạt vào. Huy thích một chiếc áo khoác mới ra của tiệm, thế là mình mua tặng bạn luôn! ニコニコ Ngày nghỉ lễ ai cũng có quà!! Vui nhà vui cửa~~ 

 

 

Thế đó, trên đây là nhật ký về bốn ngày nghỉ lễ của mình và... cả của Huy nữa.

Xin khép lại tại đây!

照れ

 

Hyaaaaaaa~ Hơn một tháng rồi mới có thời gian riêng đủ nhiều để chui vào chiếc góc tâm sự nhỏ này của mình đây!   Cơ mà mình không có lười viết đâu nha! Vì không phải lúc nào cũng tiện mở máy hay điện thoại lên để viết, thế nên mình đã mua một cuốn sổ nhỏ để bất cứ lúc nào cũng có thể ghi nhanh ra cảm xúc cá nhân hay những điều thú vị mình vừa trải nghiệm. チュー

 

 

Giờ thì cập nhật nhanh một xíu tình hình hiện tại. Thì, mình đã có ý định sẽ không nhận thêm việc để tập trung cho cá nhân nhưng những kèo thú vị cứ đến liên tục, không, thực ra là do mình hám tiền thì đúng hơn, khiến mình không thể chối từ. チーン Cho đến khi vừa rồi cơ thể mình biểu tình tới mức phải đi viện thì mình mới quyết định mạnh dạn nói từ chối...ショボーンお願い Nên chính thức từ thứ bảy này thì mình không còn bận việc gì khác nữa ngoài việc trên công ty, cuối tuần sẽ là thời gian hoàn toàn cho bản thân và những điều mình quan tâm. 

 

Mà tháng qua tuy bận rộn nhưng may là có mẹ mình tới ở cùng nên việc nhà cửa, nấu nướng, dọn dẹp này nọ đều có mẹ lo hết cả. CÁM ƠN MẸ~~~ チュー Sau mười năm tròn xa mẹ thì mình mới lại được ở cùng mẹ lâu như vậy đấy! Cơ mà hiện tại thì mẹ mình lại về Bình Thuận phụ anh chị họ bán hàng rồi, mới mấy ngày trước, tại anh chị réo quá mà mẹ mình thì cũng ham làm nữa chứ, chả bù cho đứa con mới đi làm mấy năm đã muốn nghỉ hưu sớm... 

 

À để nói về tháng Bảy vừa qua cái nhề... 

Đầu tháng, nhà Huy mời nhà mình ăn tối, đây là lần đầu tiên hai nhà gặp nhau. Mẹ mình vì thế cũng thấy yên tâm, xong cũng mời lại nhà Huy qua bên mình ăn tối trước khi mẹ Huy về quê. Và vì tháng này em trai Huy cũng đi công tác nên ở nhà chỉ có mình cậu ấy, sau khi mẹ Huy về quê thì đều sẽ về nhà mình ăn tối, mỗi sáng mẹ sẽ làm đồ ăn trưa cho hai đứa mình mang đi làm luôn. Mình cảm thấy mẹ đã coi Huy như con cháu trong nhà luôn rồi. おやすみ

 

Nói về bản thân, mình đã đi nhuộm tóc. Thực ra thì mình định uốn cơ, nhưng do vẫn còn phần tóc tẩy cũ nên anh thợ làm tóc nói tóc mình sẽ không ăn thuốc uốn nữa, nên mình quyết định cắt và nhuộm màu cam luôn. 爆笑 Nếu như ngày trước lúc nào cũng chỉ nhuộm màu xanh lá thì giờ mình đã mạnh dạn thử các màu nóng hơn. Mà mình cũng biết là nhuộm tóc không tốt cho sức khoẻ, nhất là thận nên... Chắc đây sẽ là lần cuối mình nhuộm tóc vậy. Trộm vía là lần này mình rất ưng ý với màu nhuộm, chỉ có điều, một tuần sau thì mình đi Vũng Tàu chơi cùng hội bạn, trong khách sạn có một cái hồ bơi, và rồi... chất làm sạch bể bơi ở đó cũng tẩy sạch màu tóc mình luôn... 笑い泣き笑い泣き笑い泣き

 

 

Bé Thảo ở công ty sau đó đã giới thiệu cho mình loại ủ tóc có hạt màu để giúp giữ lâu màu nhuộm, nhưng gian hàng chính hãng của kem ủ đó lại chỉ còn loại màu vàng hồng nên ở thời điểm viết bài này, tóc mình màu hồng. Buồn cười là màu tóc hiện tại chính là màu mà mình phân vân với màu cam trước khi quyết định nhuộm đó. ゲラゲラ

 

Về chuyến đi Vũng Tàu mình mới nhắc ở trên, bữa đó là hai ngày cuối tuần 13 - 14.07, nhóm sáu người tụi mình bao gồm cặp đôi Nhân - Hường, cặp đôi Huy Le - Loan cùng với Huy và mình quyết định "chạy trốn deadline" cùng nhau. Tụi mình chọn đi phà hướng qua Cần Giờ, một phần cũng vì nhà của Huy Le và Loan gần hướng đó hơn, và đây thực sự là một quyết định tuyệt vời!!  Huy đã đưa mình đi Vũng Tàu chơi nhiều lần, nhưng tụi mình thường đi đường quốc lộ, nhiều xe lớn và khá nóng với bụi. Lần này đi hướng Cần Giờ thì cảm giác lại khác hẳn!

 

 

Đường Rừng Sác ở Cần Giờ mà tụi mình đi qua vừa thoáng rộng mà cực kỳ ít xe cộ, nhiều nhất cũng chỉ thấy những người đạp xe. Hai bên đường là rừng ngập nước xanh rì. Trời cũng không quá nắng, tạo nên một cảm giác vô cùng mát lành, sảng khoái!! ニコニコ Mình thích đường này lắm, nên đầu tháng Tám đã quay trở lại một lần nữa đấy!

 

Sau khi đi qua đường Rừng Sác thì nhóm mình rẽ vào bến phà. Từ Cần Giờ tới Vũng Tàu hết khoảng 30 phút, mình và Hường đều bị say phà, cả Loan cũng bị mệt, nhưng mình không tới nỗi bị ói, chỉ cực kỳ nhức đầu mà thôi. Nên lúc về mình uống thuốc chống say tàu xe luôn, dù chỉ ngồi 30 phút đi nữa. Mọi người nghe mình kể đi phà Cần Giờ còn say, nên bảo mình quả này không thể đi đảo Phú Quý nổi rồi, vì đi ra đó cả tiếng đồng hồ lại dễ gặp sóng lớn. Đảo Phú Quý là một điểm mà Huy định lên kế hoạch đi với mình, nhưng có lẽ với đứa yếu vía như mình thì chắc phải cân nhắc sau thôi, há há! 笑い泣き

 

Mặc dù hôm mình đi thì có vẻ biển lặng, nhưng tới Vũng Tàu lại thấy gió lồng lộng luôn, suốt cả hai ngày, khiến tụi mình mặc dù mang chân máy ảnh theo nhưng không thể setup để chụp nhóm vì sợ gió quật đổ máy. Cứ nhìn Huy Le và Loan là hiểu này, ngồi cà phê trước bờ biển nhưng lại sợ trúng gió nên bịt kín hết cả lại!! ゲラゲラ

 

 

Còn đây là bức ảnh mang tên "Đứa con của Mặt Trời" mà Hường chụp cho mình, cũng giúp hình dung về tốc độ gió. 

 

 

Tổng quan về chuyến đi: Ăn, Nhậu, Ngủ.

Yep, tụi mình chỉ toàn ăn nhậu rồi ngủ. Tại vì khách sạn mà Huy Le chọn xịn quá mà, chất lượng phòng cực ổn, trong khuôn viên còn có bể bơi, hướng nhìn vào núi thay vì biển nên cũng lạ lắm, mà mình thích núi rừng ấy, nên cứ là 10 điểm tròn!! パーパー

 

Trở lại Thành Phố Hồ Chí Minh và những ngày thường đi làm... Dạo này mình đang phụ trách làm một game mobile nho nhỏ cho công ty. Hiện tại chưa phải tăng ca do game nội bộ nên deadline cũng thoải mái, nhưng mình không định nhận việc làm thêm nữa nên khi có khách liên hệ mình sẽ quăng bớt cho bạn bè. Đợt rồi có một job vẽ game bên ngoài mình cũng cho Rey nhận, còn nói chuyện với khách hàng hộ con bé, xong Rey nó mua tặng mình chiếc bánh kem này. Mình kiểu bị bất ngờ, tại thấy bản thân cũng đâu giúp gì nhiều đâu, mà thấy được tặng bánh vậy cũng ấm áp ghê ấy!! ほんわか笑

 

 

ぽってり苺ぽってり苺ぽってり苺

 

Mà ấy, hồi giữa tháng Bảy, đột nhiên một tối nọ mình bị bí tiểu, kiểu rất mắc nhưng đi tiểu không được, chỉ tiểu ra một xíu là nó ngưng, thành ra cứ 2 - 3 phút là mình lại phải chạy vào nhà vệ sinh nhưng không giải quyết được gì. Dần dần bàng quang đầy nước của mình bị căng đau và cơn đau khi đi tiểu cũng bắt đầu xuất hiện. Hôm đó mình lại vừa mới cày deadline tới trễ và vô cùng mệt mỏi buồn ngủ, vậy nên mình quyết định đeo băng vệ sinh rồi ngủ, nếu như có mắc quá thì xả luôn đi chứ lúc đó mình mở mắt không nổi nữa rồi. Hồi bé thỉnh thoảng mình có gặp tình trạng gọi là "đái dắt", cũng khá tương tự như vậy, nên mình nghĩ chỉ bị xíu rồi sẽ tự khỏi thôi. Nhưng rồi nằm hoài mình cũng không ngủ yên nổi vì cơn đau ở bàng quang càng ngày càng trầm trọng, mình lăn lộn trong tình trạng khủng khiếp đó cả tiếng đồng hồ. Cuối cùng thì trong một phút quá mệt mỏi, dường như bàng quang cũng gồng không nổi, mình đi tiểu được. Và khi mình vào nhà vệ sinh để thay băng thì... Má ôi, mình tiểu ra máu. Những lần tiểu sau đó thậm chí mình còn tiểu ra máu tươi. 3 giờ sáng và mẹ mình ngủ không nổi, đòi mình phải đi cấp cứu luôn nhưng mình quá mệt và nói để sáng rồi đi sớm.

 

Thực sự lúc đó mình rất sợ. Cái cảm giác sợ hãi vì không biết bản thân đang mắc bệnh gì, sợ hãi vì lần đầu tiên thấy cơ thể tã đến mức ấy. Mình còn lo mình sẽ bị thế này suốt đời cơ, lúc đó trong đầu mình chỉ ước được đi tiểu một cách bình thường và có được một giấc ngủ ngon thôi, vậy là đủ mãn nguyện. Nhưng đầu mình cứ nghĩ ra cả trăm kịch bản và... luôn luôn, cái chết là kịch bản đáng sợ nhất sau cùng. Với cả, vì trong công ty mình đã có một bạn rất trẻ mất vì ung thư thận, cùng lúc với việc trên mạng tràn lan clip chia sẻ về bệnh suy thận gia tăng ở lớp trẻ, mình lại mới nhuộm tóc và có thói quen sinh hoạt vô cùng phản khoa học... Mình sợ là mình cũng.....

 

Sáng hôm sau mình bớt tiểu ra máu hơn do trong đêm đã uống rất nhiều nước, cũng ngủ được một chút, nhưng nước tiểu vẫn đậm. Mình đi bệnh viện liền và được kết luận bị VIÊM BÀNG QUANG!!! 

 

Huy vẫn hay phàn nàn về việc mình uống quá ít nước và một khi mình đã vẽ thì mình vẽ liên tục không nghỉ, quên cả ăn uống. Mình thì cứ nghĩ mình uống đủ nước rồi cơ. Lúc ngồi nói chuyện với bác sĩ, bác sĩ hỏi lại một câu "em có chắc là em uống đủ không?" khiến mình á khẩu luôn. Dù sao bác sĩ cũng khuyên mình có thời gian thì nên đi xét nghiệm máu và sàng lọc chức năng gan thận một lần nữa (mà mình mới khám tổng quát hồi giữa năm và chỉ số khá ổn, chủ yếu mình bị thiếu máu, nên chắc mình sẽ để tới cuối năm khám tổng quát lại).

 

Sau đó thì mình được kê cho cả triệu tiền thuốc mà khi về mình tra thì một nửa số đó là thuốc bổ....... しょんぼり Nhưng cơ bản thì mấy ngày đầu mình cũng tuân thủ uống hết. Lúc từ bệnh viện về người mình có hơi sốt nhẹ, nhức mỏi toàn thân, cái này thì dễ hiểu, sốt là phản ứng hiển nhiên khi cơ thể bị viêm, đây dường như là chiêu bài cuối cùng của cơ thể trước sự tấn công của vi khuẩn. Ít nhất thì khi bị như vậy và thấy cơ thể vẫn còn cố chiến đấu, mình vừa thầm xin lỗi vừa cảm ơn từng tế bào bên trong mình. Lần này giống như một hồi chuông thức tỉnh khiến mình sau đó quyết định sẽ nhanh chóng giải quyết các công việc tồn dư để nghỉ ngơi, không nhận thêm việc mới.

 

Mà lại nói, qua lần này mình thực sự rất cảm kích trước sự quan tâm của gia đình, bạn trai và cả Hường ấy!!  Biết ơn mọi người vì đã luôn ở bên mình.

 

Hôm trước nghe một bài nhạc, mình có đọc được một bình luận bằng tiếng Trung đã được dịch bên dưới như này:

 

 

Tài khoản người dùng viết rằng: "Chúc bạn trước màn hình có đèn khi trời tối, có ô khi trời mưa và có người thân đồng hành cùng bạn trên mọi nẻo đường". Nghe thì bình dị, nhưng thử là khi không có những điều đó thì mới biết sự tồn tại của họ vốn đã ý nghĩa tới nhường nào. Ở bệnh viện có những người có người thân đi theo hộ tống, có những người lại chỉ có một mình. Mình vừa có bạn thân vừa có bạn trai ở bên, mẹ thì túc trực ở nhà liên tục gọi điện, khi đó mình thấy bản thân vô cùng may mắn và đủ đầy. Rồi lúc đi tiểu không còn bị ra máu nữa, cơn đau cũng giảm dần và mình có được những giấc ngủ ngon trở lại, mình mới biết mình đã luôn sống trong sự may mắn nhường nào! ピンクハートイエローハートグリーンハートハートブルーハート

 

Biết ơn! Biết ơn!!

お願いお願いお願い

 

Bệnh viện đặt lịch tái khám cho mình một tuần sau đó. Thực ra chỉ sau hai ngày uống thuốc thì cơn đau đã không còn nữa và nước tiểu trong trở lại. Khi mình tái khám thì mọi chỉ số đều đã trở về bình thường. ピンクハート Nhưng đương nhiên mình sẽ không lơ là sức khoẻ nữa đâu. Mặc dù mình vẫn chưa ăn uống khoa học cho lắm... しょんぼりキョロキョロ

 

Trong tháng Bảy, mình và Huy có một ngày nghỉ phép cùng với nhau, không vì việc gì cả, chỉ cùng ở nhà và vẽ vời, nghịch ngợm. Công ty mình cũng thoải mái với việc nghỉ phép xả hơi như vậy miễn là không phải nghỉ vào lúc đang chạy deadline là được. Hôm đó Huy còn mua cho mình một chậu xạ hương và chụp cho mình vài bức ảnh bên bệ cửa sổ.

 

 

Như vậy cũng là đủ hạnh phúc rồi! 

 

Cuối tháng mình đột nhiên thấy thích đồ si, thế là cứ liên tục xem livestream bán hàng trên Tiktok, Huy cũng coi cùng và chọn đồ với mình. Tự dưng thấy cũng dễ thương. 爆笑 Mình "săn live" một tuần và đã chốt được kha khá bộ đồ, đủ phối cho cả năm còn lại. Trước kia mình không thích đồ secondhand tí nào, nhưng có lẽ do ảnh hưởng một chút từ Huy mà mình có cái nhìn dần cởi mở hơn với nó, thấy rằng có thể mua món đồ chất lượng ổn với giá "hạt dẻ" thì cũng hay đấy chứ, nhất là khi mình vốn không muốn đầu tư quá nhiều tiền vào quần áo (nhưng lại chi mạnh cho đồ nội thất, thôi thì, mỗi người một sở thích, một mối ưu tiên 指差し指差し指差し).

 

Đấy!

 

Tháng Bảy của mình là như vậy đấy!

 

Giờ cũng hơn 23 giờ đêm rồi, mình chuẩn bị đi ngủ thôi!!

 

Cám ơn vì hôm nay vẫn được sống~~~

 

Hôm nay mình được làm ở nhà!!  Trên công ty có lịch cúp điện buổi sáng ấy, thế là mình xin làm ở nhà luôn. Thoải mái ghê ấy~~~

 

Khoe tí! Mình mới nhờ kỹ thuật đóng giúp mấy cái kệ gỗ lên chỗ bậu cửa sổ. Trông phòng khách đỡ trống hơn rồi! ほんわか

 

 

下差し下差し下差し

 

 

Giờ thiếu một cái kệ gỗ và một chiếc sofa (và máy lọc nước) nữa thôi là trông nhà cửa hoàn thiện rồi đó! Sau này bên bậu cửa sổ mình sẽ đặt thật nhiều cây cối!

 

Mà mình thích sofa của bên Nội Thất MOHO ghê~~~ 

 

 

Kiểu dáng đơn giản tự nhiên, quan trọng nhất là nệm có thể tháo rời đượcびっくりマークびっくりマーク Nên nếu như tụi mèo có cào móng đến rách nệm thì mình có thể thay thế được, cũng dễ dàng lột ra để vệ sinh nữa. オエー Mỗi tội giá hơi cao...

 

Với cả, mình cũng khá ít sử dụng phòng khách. Gần đây có mẹ ở nên phòng khách mới được sáng đèn thường xuyên ấy chứ. Mẹ mình vẫn chưa quyết định sẽ ở hẳn đây, nên có lẽ mua sofa cho phòng khách là chưa thực sự cần thiết lắm. Bỏ cái sofa vô wishlist đã. Ít nhất thì giờ phòng khách trống nhìn cũng thoáng đãng, mình có thể tập thể dục ở đó. ゲラゲラゲラゲラゲラゲラ

 

 

Quay lại chuyện làm tại nhà hôm nay, thoải mái thật sự luôn í!!  Lúc mình làm việc, tụi mèo cũng vào phòng, leo lên cái kệ ngay cạnh chân mình nằm ở đó. Tuy vẻ mặt thường ngày lạnh lùng, nhưng hành động này của tụi nó chứng tỏ hai đứa luôn thương mình mà haha!! ゲラゲラ飛び出すハート

 

 

Nhờ hai đứa nó mà thấy thật có động lực để làm việc!!

 

Hề hề~ Thứ bảy đến, thứ bảy đến!! 

 

Mình lại chui vô góc nhỏ này và kể chuyện tuần qua đây! *húp trà sụp sụp*お茶チュー


Hôm nay mẹ mình vô đây í! 指差し Nên là thấy cũng "ukie ukie". Mặc dù mình mong là khi mẹ ở đây cùng hai chị em thì mỗi khi đi làm về, mở cửa ra sẽ thấy cảnh gia đình đang chờ cơm sẵn rồi, nhưng mà chắc chỉ một hai hôm nữa thôi là mình sẽ phải xuống dưới sảnh chung cư kiếm mẹ về quá! ゲラゲラ Tại vì chỗ mình ở là một khu chung cư rộng và có rất nhiều cô dì trạc tuổi mẹ mình thường xuyên xuống sảnh sinh hoạt chung mỗi sáng lẫn mỗi tối, đương nhiên trẻ con cũng đông luôn (còn tầm tuổi mình người ta đi làm hết), nên mình nghĩ với mẹ mình thì khu này sẽ vui đấy! ゲラゲラゲラゲラゲラゲラ Mà ấy, mình cũng muốn kể là đợt này mẹ Huy mới về đây được hơn tuần rồi, buổi tối Huy toàn đưa mình về bên nhà Huy ăn tối ấy, được bác gái nấu sẵn và để phần cơm chờ tụi mình. Có những hôm hai đứa tăng ca về cực trễ luôn, bác gái đang trong phòng nằm nghỉ vẫn đi ra liền để hâm nóng đồ ăn và pha nước cam cho.  Làm mình nhớ lại những hôm không có phụ huynh ở đây, tan làm về tới nhà mình rồi hai đứa mới bắt đầu nấu ăn, vừa mệt vừa trễ, thế nên có các mẹ ở nhà nấu cơm sẵn cho như vậy thực sự đối với mình đây là một điều siêu ấm áp và đáng trân trọng ấy!!!  Cảm ơn bác gái~~~ Và mình mong giờ có mẹ mình ở đây rồi thì cũng có thể mang lại cảm giác ấm áp đó cho Huy như cách gia đình cậu ấy đối đãi mình.

 

Nhân tiện, đổi chủ đề, hôm qua mình ngủ dậy thấy thành phố chìm trong sương sớm như này đây! Ảo diệu lắm, mà cũng đẹp nữa. 飛び出すハート

 

 

Cảm giác ở nơi đô thị lớn có thể thấy được khung cảnh như thành phố vùng cao khiến mình thấy vừa lạ vừa thích thú. Mặc dù khi đó mình cũng tự hỏi đó là sương hay lại khói bụi ngưng tụ đây nhỉ, tại vì tới tầm 8 - 9 giờ nắng khá mạnh rồi nhưng ngoài cửa vẫn còn mờ đục. 

 

 

Mà thế nào cũng được! Cơ bản lúc đó mình thấy thế là đẹp. 

 

Chuyển qua nói về nhà cửa chút thì dạo này trộm vía thấy cây cối cũng tốt tốt. Mình có cây trầu bà cánh én mới mua, em nó phát triển cũng nhanh nên mình quyết định cắm trụ cho ẻm bám, tại cũng nhờ một lần lướt Instagram thấy người ta so sánh cây trồng để rủ và cây bám trụ, thì cây bám trụ trông lá to hơn rất nhiều, mọi người bảo là nhờ bám trụ mà rễ được phát triển, có thể lấy nước và dinh dưỡng từ nhiều chỗ hơn nên cây mới lớn vậy, còn để rủ thì dây lá tuy vươn dài nhưng chỉ có một bộ rễ ở gốc ra sức hút chất nuôi cây thôi, thành ra cây bị còi. Hy vọng với cái trụ này thì cây trầu bà cánh én của mình sẽ càng khoẻ hơn.

 

 

Mà hay cái là, chỉ sau mấy hôm tưới nước vào trụ thì phía dưới trụ mọc ra mấy cây cỏ lạ lạ. ゲラゲラ Mà nhìn cũng xinh!

 

 

Nói đến mầm cây thì, trong bể terrarium của mình cũng đang nảy lên những mầm rau má hương đấy. 歩く "Đế chế" rau má hương đã từng có một thời huy hoàng như này trong chiếc bể kính nhỏ của mình, nhưng sau đó nó lụi tàn dần dần, thay thế vào đó là sự phát triển của những loài cây khác.

 

 

 

下差し下差し下差し

Đợt này mình để cây ngoài bậu cửa sổ nhiều nắng nên Mecardonia phát triển dữ dội.

 

 

Mà mình nhận thấy nắng gắt quá thì không tốt cho những cây khác trong bể vì chúng vốn quen với ánh sáng dịu hơn nên mình tách Mecardonia ra chậu riêng và chuyển bể cây vào trong phòng, vẫn đảm bảo đủ sáng nhưng không bị hứng nắng trực tiếp. Thế là đất giữ được ẩm lâu hơn và các mầm rau má hương bắt đầu nhú lên. ウシシ Chắc chẳng mấy chốc nữa mà chúng sẽ lại phủ kín cái bể đó nhỉ!

 

 

Mau mau lớn nhanh lớn khoẻ nha mấy bạn! ほんわか

 

Kể thêm chuyện khác. Có lần lướt Pinterest coi trang trí nhà cửa thì mình thấy một bức ảnh chụp lọ thuỷ tinh bên trong đựng đầy những phiếu vé, gọi là Memory Jar:

 

 

Mình thấy hay quá đi! Thế là bây giờ đang bắt đầu trữ chai lọ thuỷ tinh để làm hũ đựng giấy các loại giấy note. 

 

 

Một lọ chứa những điều ước nè, lọ chứa những niềm vui này, lọ chứa vật phẩm nhỏ mình lụm nhặt được làm kỷ niệm này,... Và mình đang nghĩ có nên thêm một lọ chứa cả những nỗi buồn không nhỉ? Có thi thoảng mình sẽ viết thư gửi cho bản thân trong tương lai gần qua trang web FutureMe, kể về những khó khăn khi ấy của mình và muốn chờ xem xem ở thời điểm mình nhận được thư (thường là các cột mốc một tháng sau, ba tháng sau hoặc một năm sau, tuỳ vào mức độ nghiêm trọng của sự việc) liệu những điều đó có được giải quyết chưa, và mình đã vượt qua như nào ấy. Vâng, và tất cả thì mình đều vượt qua được. Việc nhận được lá thư từ quá khứ như vậy khiến mình cảm thấy rằng, à thì ra điều mà ngày ấy với mình quá sức kinh khủng thì giờ chỉ là "muỗi", rằng mình đã lớn mạnh thế nào. Vậy nên, có lẽ thêm một lọ chứa đựng những nỗi buồn cũng được đấy nhỉ! 

 

Nói đến nỗi buồn thì cũng muốn viết ra thêm chuyện này. おねだり

 

Hôm qua vô tình nghe được ở công ty có một bạn đồng nghiệp than về một vị khách hàng, bạn đó nói với giọng khó chịu rằng ông khách là người "ba-ke", khiến vài người trong văn phòng nghe được liền nhao nhao vì tưởng bạn nói "ba que", nhưng hoá ra là đọc trại đi của từ "Bắc Kỳ". Một bạn khác liền nói "tụi tui thường gọi là Parky hơn" (từ này dạo gần đây trên mạng xã hội mình cũng hay gặp nên biết). Và khi từ "ba ke" đó được hiểu ra, bạn ấy liền cười nói rằng bạn ấy đã cố nói lái đi rồi.

 

Mình đã làm ở công ty hơn hai năm, và hiện tại là người Bắc duy nhất tại văn phòng. Đây là lần đầu tiên mình nghe từ "Bắc Kỳ" (lại cùng tông giọng mỉa mai như vậy) trong môi trường công sở nên thực sự khi đó cũng sốc lắm chứ, kiểu "ối chà chết thật, hoá ra bạn ấy vốn có sự khó chịu với người Bắc hả?". Mình không biết mức độ định kiến của những đồng nghiệp kia với người Bắc là như thế nào, cũng chưa rõ vị khách kia và những người Bắc khác trong trải nghiệm của bạn đã hành xử ra sao khiến bạn phải dùng cả vùng miền ra để định danh vị ấy như vậy, nên mình không biết phải phản ứng sao. Mà nói đi cũng phải nói lại, bản thân mình vốn là một đứa nhạy cảm, nên cũng rất có thể việc mình thấy chút tổn thương từ cách nói của bạn ấy là do tự mình nghĩ quá thôi chứ không hẳn người ta có ý miệt thị toàn bộ người Bắc.

 

Dẫu vậy thì, làm việc ở đây một thời gian rồi, mình hiểu công ty đã làm việc với đủ tệp khách hàng từ trong nước ra ngoài nước, có thiếu gì khách hàng với những yêu cầu oái oăm khiến tụi mình phải nhăn mặt khi làm việc chung đâu, nhưng chưa bao giờ, trong quan sát chủ quan của mình, gốc gác vùng miền bị đem ra để mô tả khách hàng cả. Sự việc hôm qua khiến mình cảm thấy bất ngờ về người đồng nghiệp đó và cũng có chút lạc lõng, thậm chí là lo sợ rằng không biết trong toàn bộ thời gian qua, mình có lỡ làm điều khi khiến bạn ấy (và tất cả những người tiếp xúc mình  càng ác cảm với người gốc gác miền Bắc như mình không nhỉ, liệu mình có vô tình làm xấu cộng đồng nơi mình xuất thân hay không đây. Ừm, vế sau là điều khiến mình sợ nhất ấy. 泣くうさぎ

 

Về cơ bản mình và bạn ấy không thân thiết, nên rất khó để nói chuyện sâu. Tự dưng mình thấy bị sợ tiếp xúc với bạn ấy ghê, sợ gây thêm ác cảm cho bạn.  Sau chuyện này, mình cũng muốn tự nhắc bản thân càng phải chú ý và thận trọng trong cách ứng xử và lời nói hơn nữa, để tránh trường hợp giả định là sau này có ai đó tiếp xúc với mình xong thì đánh giá "dân Bắc Kỳ" này nọ. Nhắc thêm cả bản thân, nhất định sẽ không vô tình đánh đồng cả tập thể chỉ vì một cá nhân nào đó không tốt.  Hiện tại mình chỉ bị rén trước người đồng nghiệp kia thôi (không ác cảm hay ghét gì bạn, mà chỉ là cảm giác sợ mình gây phiền người ta thôi ấy), còn ở công ty, mình biết mình vẫn còn những người bạn đáng yêu khác mà.

 

 

Hôm nay viết tới đây thôi.

Mình đưa mẹ đi mua đồ xíu đã.


Thả chiếc ảnh nhắc nhở bản thân không ngừng cố gắng để trở nên tốt hơn và hiện thực hoá những ước mơ.

 

 

Cậu nhìn đi Tea nè, căn phòng này, từng cuốn sách, từng món đồ, dáng vẻ này trong này, đều chính là những điều cậu từng khao khát bản thân đạt được. Ở thời điểm hiện tại cậu cũng đang có những mong đợi cho tương lai, nên là, cứ tiến lên thôi. Tớ hiểu đôi lúc cậu sẽ thấy buồn, thấy tự ti, bất công và lo sợ mình vô tình gây điều không vui cho người khác, nhưng đó là những trải nghiệm thường khó tránh trên hành trình trưởng thành ấy, bất cứ ai cũng có định kiến của riêng họ và cậu không cần thiết phải sống hộ để thay đổi điều đó cho ai cả. Just be yourself, just be kind. 

Hello hello!! バイバイバイバイバイバイ

Tea đây! Sau gần một tháng bỏ quên chiếc blog nhỏ này! お願いチュー

 

Thời tiết hôm nay mát mẻ, không nắng và nhiều mây, có vẻ như sắp mưa, quá hoàn hảo cho cả một ngày núp trong chăn.  

 

Tuần trước mình đã dạy xong khoá vẽ cho bé Moon rồi, vậy nên là từ tuần này trở đi mình có trọn vẹn hai ngày cuối tuần để nghỉ ngơi và làm này làm kia ehehehehehe~! ウシシチョキ

 

 

Giờ đang là đầu chiều ngày thứ bảy, mình đã dọn xong nhà, tưới cây, tắm rửa, làm đồ ăn vặt, nghịch một chút món thủ công và tận hưởng cảm giác ở nhà.  Nên đoạn này chủ yếu sẽ viết về nhà cửa nhé!

 

Mình muốn có một chỗ để gắn giấy note và tranh ảnh trong phòng nhưng rất ngại việc dán trực tiếp lên tường hay cánh tủ quần áo vì có thể gây bong sơn hoặc để lại lớp keo nham nhở. Thế là mình quyết định dùng nam châm lá dán lên cánh tủ, tạo một vùng bảng nho nhỏ để gắn đồ, mình cũng dùng thêm một số sticker và gắn nam châm vào phía sau chúng, vừa trang trí vừa có tác dụng giữ giấy note. Ít nhất so với việc dán tùm lum và để lại dấu keo mỗi lần bóc bỏ giấy note hoặc sticker, thì sử dụng nam châm sẽ linh hoạt hơn mà độ bám giữ vẫn vô cùng đảm bảo. ほんわか

 

 

Mình cũng dùng cách này để trang trí case máy tính nữa. Nếu như không thích thì cũng có thể gỡ ra dễ dàng.

 

 

Mà đối với tủ lạnh thì mình sử dụng những cục nam châm mang chủ đề đồ ăn mà mình mua được trên mạng cơ. Tại vì, nó đẹp hơn, và không sợ bị hỏng nếu dính nước mỗi khi mình vô tình dùng tay ướt để mở cửa tủ lạnh. ウシシ

 

 

Nhân tiện đang nói về bếp thì, mình mới mua một chiếc lò vi sóng kiểu dáng cổ điển, hàng nội địa Trung Quốc, xinh lắm í! 

 

 

Thực sự thì mình đã đắn đo rất nhiều trước khi quyết định mua em này. Vì thương hiệu thì mình không rõ, lại chưa có cửa hàng chính hãng ở Việt Nam, nên vấn đề bảo hành sẽ có vẻ phức tạp. Mình cũng đã nghĩ hay là mua chiếc lò vi sóng khác màu trắng ở những nơi bán uy tín và dễ dàng bảo hành hơn trong nước, nhưng mà, kiểu dáng đúng là không hợp gu mình. Lúc ấy đột nhiên lại thấy trên story của một người bạn cùng khoa của mình có sử dụng chiếc lò này, thế là, thanh lưỡng lự giảm xuống 0%, chờ dịp sale 6/6 mình tậu ẻm liền luôn! 物申す札束

 

Lò vi sóng cơ bản cũng chỉ dùng để hâm nóng đồ ăn và rã đông thực phẩm, với những tính năng này thì hiện giờ trộm vía ẻm vẫn làm tốt. Hy vọng em ấy sẽ bền và luôn an toàn trong quá trình mình sử dụng. お願いお願い

 

Ô!

 

Trời nắng trở lại rồi kìa!

 

Dạo này đang trong mùa mưa nên cứ mưa suốt, cây cối xanh rờn luôn, cả bên ngoài lẫn trong nhà. Quang cảnh hướng phòng mình nhìn ra này! XANH RỜNNNNNNNNNNNNNNN~

 

 

Mình thấy rất vui vì thuê được căn hộ có góc nhìn đẹp như vậy (với mình), có một khoảng xanh thay vì phía trước chỉ toàn nhà và nhà. Trong đồng cỏ này có mấy bãi lau hoa trắng muốt, vừa rồi Huy cũng đã tìm đường chở mình ra đó chơi ấy, mỗi tội đường khó đi.

 

Góc này buổi sáng ngắm bình minh hay bầu trời cũng đã luôn vì siêu thoáng! 

 

 

À phải rồi, dạo này mình tập ngủ sớm dậy sớm nên hay thấy bình minh lắm, hoặc có thể nói, chính nhờ tầm nhìn đẹp thế này đã khiến mình có động lực để ngủ sớm dậy sớm đón mặt trời ấy.  Buổi sáng có chút nắng đổ vào phòng, khiến cả đám cây lẫn tinh thần mình đều được sạc thêm năng lượng!

 

 

Lại nói, hồi đó đi Huy đưa mình đi một hội chợ các dòng cây kiểng, chúng mình bắt gặp một gian hàng có bán một loại cây hoa vàng rất xinh, tên gọi Mecardonia Grandiflora, Huy thích lắm nên mình đã mua tặng cậu ấy chậu hoa đó.

 

Huy đem về trồng được một thời gian, cây phát triển rất tốt và lan rộng. Nhưng không biết có phải do lúc thay chậu, đổi phải loại đất chứa mầm bệnh nấm hại hay không, đám cây bị đen lá và chết dần. Mình nghĩ loại này vốn sống khoẻ như vậy, nên cắt lấy đoạn thân nhỏ chưa bị lây bệnh của nó đem về dưỡng trong bể terrarium của mình thử. May mắn là nó hồi sinh, nhưng lớn lên với tốc độ rất chậm. Mình nghĩ là tại vì khi ấy mình dùng đèn UV thay vì để chậu cây hứng nắng nên cây hơi lừ đừ. Tới khi chuyển qua nhà mới thì mình cho chậu cây đón nắng trực tiếp luôn, thế là nàng Mecardonia vốn ngủ đông suốt mấy tháng trời đột nhiên vươn mình và phát triển một cách khủng khiếp, đẻ nhánh rồi ra hoa liên tục, chiếc bể kính dần trở nên chật trội với nàng.

 

 

Không ngờ có thể hồi sinh cây thành công đến vậy. Giờ thì mình đã tách đám cây ra thêm hai chậu nữa. Nếu có vấn đề gì xảy ra, chắc là những chậu khác sẽ thành "bảo hiểm" cho đám cây này của mình! 

 

 

Mà mình mê phòng mình quá đi mất!!  Đến nỗi mà gần đây bắt đầu có suy nghĩ hay là liên hệ với chủ nhà mua lại căn này luôn nhỉ?! ゲラゲラしょんぼりえーん (Huhu ước mơ..........) Mà ấy, vì đây là một toà nhà mới xây nên nghe nói giấy tờ thủ tục pháp lý các kiểu chưa có hoàn thiện, mình ngại vụ đó nhất. Chứ giờ đã xếp nội thất vào gần kín nhà rồi, nghĩ tới cảnh một ngày nào đó dọn chuyển đi, thật là có phần đáng sợ! ぼけー Mà kệ đã, lo nghĩ cũng chẳng được gì, mình cũng không muốn phá hỏng cảm giác hạnh phúc hiện tại của bản thân. Cứ tận hưởng và cố gắng mỗi ngày nào tôi ơi!! 

 

 

骨骨骨骨骨

 

Giờ đá qua những chuyện khác chút.

 

Đầu tiên là cập nhật  tình hình sức khoẻ. 

Thì, thời gian vừa rồi mình thường xuyên bị đau quặn ở một điểm bên bụng trái, lúc đi khám tổng quát lại không có vấn đề gì. Nhưng rồi mình vẫn quyết định đi khám kỹ hơn. Này phải cảm ơn bạn Huy vì đã xin nghỉ phép một ngày để đưa mình đi khám. ほんわか飛び出すハート Mà ấy, khoảng thời gian trước ngày đi khám lại, thực sự rất căng thẳng, mình cứ sợ sẽ bị chẩn đoán một loại bệnh nào đó mà có thể mình chưa sẵn sàng để đón nhận. Mình nghĩ ra đủ thứ kịch bản xấu có thể xảy ra. Chắc đó là tâm lý hiển nhiên nhỉ! 赤ちゃんぴえん

 

Nhưng mà trộm vía, sau khi siêu âm và chụp X-quang xong thì mọi thứ bình thường! スター Bác sĩ nói mình bị rối loạn tiêu hoá do chế độ ăn thất thường và stress, nên kê cho mình mấy loại thuốc hỗ trợ. キョロキョロ

 

ƠN TRỜI!! お願いお願いお願い

 

(Hôm đó khám xong sớm nên thậm chí mình còn thời gian để đi sang bệnh viên Da liễu tẩy bốn cái nốt ruồi cơ! ゲラゲラ)

 

Nhưng mà về nhà uống thuốc mấy ngày thấy cũng chẳng cải thiện vấn đề đau bụng lắm, chỉ có tiêu hoá thì ổn hơn, nên mình thấy hơi lo trở lại. Thế rồi có một hôm mình trao đổi công việc với cô Shin rất trễ, cô ấy liền nhắc mình mau đi ngủ đi và bản thân cổ cũng sẽ cố gắng không feedback khuya muộn như vậy. Thế là hai ngày sau đó mình ngủ sớm và buổi sáng cũng tự động thức sớm liền, cảm giác thực sự rất khoan khoái, có hôm mình còn thức sớm làm việc trong trạng thái vô cùng năng suất được ấy!! Và cùng lúc với đó, mình uống bổ sung sắt vì thấy thường xuyên bị chóng mặt, lúc khám tổng quát bác sĩ cũng nói mình thiếu máu rồi. Mình tìm hiểu thì thấy thiếu máu cũng có thể gây ra tình trạng rối loạn tiêu hoá.

 

Kết hợp ngủ sớm, ngủ đủ và uống bổ sung sắt, thì cho đến hiện tại mình thấy mọi vấn đề sức khoẻ đã được cải thiện nhanh chóng rồi. Tinh thần vì thế cũng tốt lên rất nhiều. Mình cảm thấy, quả nhiên là hạnh phúc được nuôi dưỡng từ những điều cơ bản nhất ấy! Ngủ sớm ngủ đủ sẽ hạnh phúc, ăn ngon ăn no sẽ hạnh phúc, nghỉ ngơi hợp lý cũng hạnh phúc, cảm thấy hạnh phúc rồi thì sau đó làm gì cũng thấy vui vẻ cả. 

 

Dù chậm rãi, nhưng mình thấy bản thân đang có thể từng chút từng chút một thay đổi dần những thói quen không tốt trước đây. Như là không còn nước đến chân mới nhảy nữa mà chia việc ra để làm dần dần cho tới ngày deadline này, từ chối công việc có deadline gấp này, chịu khó ăn uống đầy đủ hơn (cái này thì cũng nhờ có người ăn cùng nữa), bắt đầu tập ngủ sớm dậy sớm này. Chỉ còn vấn đề quản lý thời gian và tài chính thì mình vẫn đang cố gắng.

 

Nhân tiện thì mình lại làm thêm được một bảng template cho Google Sheet nữa về tính năng ghi chép chi tiêu rồi này. よだれ Mình thấy Google sheet thật thú vị và cũng thấy bản thân giỏi nữa hehe!! 

 

 

Giờ chỉ cần test lại một lần nữa rồi lên kế hoạch quảng cáo và đăng bán nó thôi. 

 

Mà kiểu, mình gần đây (lại) đang suy nghĩ về việc làm vlog. Nhưng mà, lười thì một phần, không quen setup máy quay cũng một phần, và thậm chí còn cả ngại về bản thân nữa.  Mà bữa rồi nhân một hôm không ngủ nổi do... đã ngủ quá nhiều, mình quyết định thử quay lại đêm mất ngủ đó coi sao và cũng để xem xét công việc làm vlog thì khó không. Vì ngẫu hứng nên mình hoàn thành khá nhanh. Đây là kết quả:

 

 

Làm vầy thôi chứ tất nhiên đâu dám công khai nó đâuuu (chẳng qua này là nhật ký nên mới dám lưu lại nó lên đây). Lần này làm thử mới biết công việc cũng phức tạp phết ấy chứ, đột nhiên cảm thấy rất phục những người làm vlog mà đầu tư hình ảnh lẫn nội dung ghê. Respect respect!!

 

Vì cũng chỉ vài năm nữa là bước sang tuổi 30 rồi, dù sao cũng là một cột mốc lớn, mình cảm thấy muốn tăng tốc một chút và làm thật nhiều điều cho tuổi trẻ thêm phần rực rỡ. Và làm vlog là một phần trong việc lưu giữ lại hành trình tháng năm này bên cạnh việc viết nhật ký ấy. Nên là... TÔI ƠI CỐ LÊN NHÉ! Và đừng quên luôn chú ý tới sức khoẻ của mình!! 筋肉筋肉筋肉