Xin chào!
Nếu theo cách mở bài thông thường, có lẽ từ giờ mỗi lần mình viết blog đều sẽ mở đâu bằng câu "lâu quá rồi" mất! 
Kể lể thôi nàooo! 
Cuối năm ngoái, công ty mình đã có một cuộc chuyển đổi mô hình sau một năm kinh tế khó khăn. Cụ thể, công ty chuyển sang dạng quản lý freelancer, tức là nhân viên sẽ không nhận lương cứng nữa mà trở thành freelancer cho công ty, hưởng thù lao theo dự án. Tuy nhiên, vì mình thuộc team leader, nên vẫn được duy trì hợp đồng là nhân viên chính thức, vẫn đầy đủ bảo hiểm, chỉ khác là mức lương thay đổi và phần lớn thu nhập của mình là làm freelancer cho công ty. Nếu tính theo đầu mục dự án và deadline cho đến thời điểm hiện tại, thì thu nhập dự kiến của mình theo hình thức này sẽ cao gấp đôi hơn so với đi làm chính thức, tại vì trộm vía, team mình được nhận rất nhiều dự án phù hợp trong giai đoạn này. Nhưng tất nhiên kèo thơm thế thì chắc mình mua nhà được luôn quá chứ không còn ngồi đây lo lắng tiền thuê hàng tháng, vấn đề là làm xong đâu có tiền ngay đâu.
Mình hiểu công ty cũng cần phải trả các khoản nợ cũ nên cũng chấp nhận việc bị chậm trả những dự án dù đã xong từ tám kiếp. Thành ra, trên giấy tờ thì mình có những khoản thu rất hậu hĩnh, nhưng thực nhận về tài khoản hiện tại mới chỉ là số lẻ và vô cùng nhỏ giọt. Mà thời gian này mình đang chuẩn bị cho đám cưới sắp tới nên thực sự không thể không chi cho được. Trong trạng thái công việc thì dồn dập, dù làm freelancer, thì ngay mùng 5, mùng 6 Tết mình đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị để soạn slide gửi khách rồi, mỗi ngày đều làm việc tới khuya, vậy mà tiền về chậm còn các khoản chi ra thì vẫn đều đều, nên nói về mặt tâm lý, gần đây mình thấy cũng oải oải đó... 
Lúc bước qua năm mới mình đã dự định sẽ phải tìm "bến đỗ" mới thôi. Nhưng dạo gần đây, có lẽ là sau một thời gian làm việc tại nhà, mình lại cảm thấy lúc này không muốn, hoặc chưa muốn tìm công ty mới.

Khoan nha, để giải thích!!!!!!!!!
Mình tất nhiên vẫn còn nhớ nỗi sợ hồi mới ra trường làm freelancer và đã vô cùng bấp bênh nhường nào, hiện tại kể cả dù trở lại làm freelancer nhưng với thu nhập khá hơn thì mình vẫn thấy bất an. Đúng, mình nhớ, mình biết, và mình vẫn sợ. Nhưng không biết liệu đây là sự thui chột ý chí hay là một cú reset có lợi? Sâu thẳm bên trong mình đang hình thành một vùng cảm giác tự do, và muốn tận dụng thời gian này để làm nhiều dự án cá nhân hơn nữa - một điều mà mình nghĩ cái tôi nghệ sĩ của ai cũng đều mong muốn. Trong giai đoạn đi làm công ty, thì thời gian làm việc công sở, tính luôn cả những lúc nhận thêm việc bên ngoài đã khiến năng lượng mình bị vắt kiệt, mặt lợi (?) là tối đến mình chẳng thể thức khuya nổi, nhưng cũng tất nhiên, chẳng có cảm hứng sáng tạo ra bất cứ cái gì. Hồi đó Mei cứ hay hỏi mình, "sao chị Tea không lập fanpage vẽ truyện tranh, chị Tea có nhiều ý tưởng hay mà", "sao chị Tea không làm thế này... sao không làm thế kia...", "em mà vẽ được như chị Tea thì em sẽ...", blah blah blah, hỏi nhiều tới mức mình giải thích muốn bực luôn. Rất muốn hỏi ngược lại Mei, nếu văn hay chữ tốt như Mei sao không lập fanpage về con chữ cho rồi, Mei là content writer xịn mà, sao phải nhìn vào khả năng người khác và ước, rõ ràng cũng biết mỗi người đều có giới hạn trong chính khả năng của họ vậy mà..., ngày vẽ 8 tiếng đều đặn 5 buổi/tuần rồi, về nhà còn hứng vẽ nổi sao? Nếu có thì cũng là một ai khác hoặc một phiên-bản-nào-đó ở một timeline-nào-đó của mình chứ không phải mình hiện tại. Còn dạo gần đây, mình bắt đầu có cảm hứng trở lại, các dự án cá nhân cũng bắt đầu nhen nhóm thành hình. Chỉ là trở ngại nằm ở việc bản thân chưa sắp xếp được thời gian thích hợp thôi, với các dự án bên ngoài tới dồn dập quá (thì cũng trộm vía, biết ơn biết ơnnn
. Và nếu tiền về nhanh hơn thì càng biết ơn hơn nữa, haha).
Nói qua chuyện tình cảm. Thì, Huy đã cầu hôn mình lần thứ hai, tại Nha Trang và lần này mình đã đồng ý.
Mình kể chưa nhỉ? Lần đầu là vào ngày sinh nhật mình năm ngoái khi hai đứa đang ở Hà Nội. Lần đó thì có hơi chút gấp gáp, và bộ dạng mình cũng hơi nhếch nhác nên Huy nói sẽ làm lại một buổi cầu hôn đường hoàng hơn cho mình. Cũng dễ thương đi. Sau lần đó Huy lên kế hoạch đưa mình đi chơi nhiều nơi xa mà mình nghĩ là bạn muốn cầu hôn ở đó, nhưng phần cũng vì mình quá bận nên không thể đi được. Lần vừa rồi là cả công ty mình cùng ra Nha Trang để bưng quả cho một cặp đôi đồng nghiệp, mà mình thực sự không nghĩ với thời gian ít ỏi ở Nha Trang thì Huy lại có thể, vậy mà... 
Chà, nhanh thật nhỉ? Từ lúc nào mà mình lại có bạn trai, học được cách yêu, cùng nhau trưởng thành và rồi đi tới chặng đường mới này nhỉ? Mình vẫn còn có chút hoang mang tại vì trong kế hoạch cuộc đời mà mình nhất nhất nương theo từ nhỏ, không hề có chuyện kết hôn. Mình đôi lúc chỉ muốn yêu thử ai đó cho biết cảm giác và rồi có lẽ sẽ bị vùi dập trong nỗi ám ảnh cuộc hôn nhân của cha mẹ mà chia tay người ta thôi. Vậy mà giờ thì có một người bước tới, cậu ấy cũng ngây ngô và vụng về trong cách yêu lắm, nhưng lại nhẫn nại học hỏi và lắng nghe mình, gỡ bỏ hết mớ dây gai mình bọc quanh bản thân, miễn nhiễm với những lần mình làm mình làm mẩy giận dỗi, để rồi cậu ấy nhất định níu giữ mình lại mỗi khi mình toan bỏ chạy. Bây giờ cậu ấy trở nên chững trạc và đã ra dáng một Mr.Right trong mong đợi của mình vậy đó. Mình thì chẳng rõ bản thân có thay đổi gì tốt cho cậu ấy không, nhưng chắc chắn thì về phía mình thôi, mình cũng bớt bớt tính hèn nhát động tí là đòi bỏ chạy đi rồi. Viết ra dòng này tự dưng cảm thấy không biết kể ra như vậy có hoa mĩ không, lỡ tương lai mà thay đổi và trở nên trái ngược chắc quê chết.
Thôi thì, cứ ghi nhận "chúng ta của hiện tại" đi đã nhỉ.
Ngày 29/3 này sẽ là lễ tuyên hôn của hai đứa mình, được tổ chức ở quê nội của Huy. Lễ cưới chính thức thì theo dự định sẽ là vào ngày 20/6 cùng trong năm. Thực ra ngày làm lễ này mới được quyết định hồi tháng 12 năm ngoái thôi và vì vậy tụi mình cũng chưa chuẩn bị được gì quá nhiều, loanh quanh mới có lễ phục, trang sức cưới và chi phí đi lại, nhưng khoản nào chi ra cũng là một con số lớn cả. May mắn một chút là lễ ở ngoài quê tụi mình được bố mẹ lo cho. Và vì tổ chức ở quá xa nơi tụi mình sinh sống làm việc đành không thể mời bạn bè nhiều, đây là kiểu nghi lễ cho người lớn chứng kiến là chính ấy mà, thế nên phần này mình cũng không muốn lo nghĩ quá nhiều, cứ theo truyền thống và ý của bố mẹ mà làm thôi. Cám ơn bố mẹ rất nhiềuuuuu vì đã lo một phần lễ cưới cho tụi connnn! ![]()
![]()
Ở lễ ngoài quê, mình sẽ làm thiệp, còn lễ trong Thành Phố Hồ Chí Minh thì Huy làm thiệp. Và vì lễ trong này bố mẹ cho tụi mình tự do quyết định nên sẽ tụi mình muốn làm nó quậy quậy hơn một chút. Cứ để xong lễ ngoài quê đã rồi tính tiếp.
Mà nói thật thì, so với việc chuẩn bị cho buổi lễ kết hôn thì mình quan tâm đến nhà chung của hai đứa nhiều hơn. Ye, luôn luôn là vậy. Vì chỗ ở với mình là nơi sạc pin tinh thần mà, lễ cưới diễn ra có một ngày chứ nơi ở là nhiều ngày về sau.
Mình nghĩ đây là một điều may mắn của bản thân và rất biết ơn khi có bố mẹ người yêu tâm lý và chu đáo. Hai bác dù rất bận chăm bà nội ở ngoài quê nhưng vẫn luân phiên chia nhau vào Nam để sửa nhà. Trước Tết, bố Huy đã bay vào và tranh thủ thời gian ít ỏi, bác đã cho tân trang lại căn phòng ngủ mới rộng rãi hơn làm phòng cho hai đứa mình sau này. Mình thấy cửa sổ hơi bé bác cũng cho đập tường làm lại cửa sổ rộng hơn luôn. Mẹ Huy còn cho một khoản để Huy mua giường ngủ và một vài món nội thất mới. ![]()
Cơ mà mình với Huy vẫn ở riêng, phải sau đám cưới tháng 6, chắc tầm tháng 7 mình mới chuyển qua hẳn, nên hiện tại tụi mình cứ từng chút từng chút một lấp đầy căn phòng riêng bên đó, không gấp gáp. Tụi mình còn lập hẳn wishlist trên Notion cho dễ theo dõi nữa và thực sự nó khiến mình rất có động lực muốn làm việc và xây đắp cho căn phòng mới này. 
Nói qua chuyện mấy con mèo, thì Tép vẫn báo, Tiểu Xán đã bắt đầu vào tuổi dậy thì còn Bông mới phát hiện bị sỏi thận. 
Cũng may chưa tới mức phải mổ, chỉ thiệt hại bạc triệu tiền thuốc và một mảng lông bụng.
Nhưng chuyện này khiến mình thay đổi chế độ ăn hoàn toàn cho đám mèo: Pate + cơm + nước. Trộm vía thì chúng cũng ăn ngon lành. Chỉ hy vọng chế độ ăn vậy không làm chúng nó bị gầy đi. ![]()

Rồi, sơ sơ cuộc sống của mình dạo này là vậy đó. Sẽ cố gắng sắp xếp lại thời gian để cân bằng hơn giữa công việc và đời tư, để còn có thời gian viết blog cho bản thân nữa chứ haha. ![]()
Xin phép dừng gõ phím tại đây. ![]()












Con cám ơnnnnnn Vũ Trụ nhiều lắm lắm lắm!! 


Sau đó mình cũng mở cửa sổ và thả con chuồn chuồn đi. Quanh chỗ mình ở có mấy cái mương nước nên chắc sẽ không khó để nó có thể tìm thấy bạn đời và hoàn thành mục đích sống.



Nhưng mà...
Khoanh giò ớt xiêm xanh cũng đã được mình dung nạp xong và chắc đang trong quá trình "chuyển hoá vật chất" đấy. Chuẩn bị ngủ thôi. Ngày mai mình có hẹn đi coi triển lãm rồi, mình sẽ cập nhật sau~~~
















Thích đồ trang trí nam châm quá đi mất thôi.





(Mặc dù mình hiểu không thể vì bản thân thấy chưa ưng mà coi như nó không có ý nghĩa gì được, chỉ là, lúc này mình chưa vượt qua được cảm giác "không đủ tốt" đó, nên mình cứ chia sẻ lại vậy).
Cũng không cần thiết phải tham gia, quan trọng hơn cả là được luyện tập, thử sức trong cả việc vẽ vời lẫn quản lý thời gian mà!






Được cái là vẫn có cậu bạn trai chở đi làm mỗi ngày nên không thành vấn đề.
Chỗ ngồi cũng đẹp hơn, thoáng hơn và thoải mái trang trí hơn.





























)












Sau mười năm tròn xa mẹ thì mình mới lại được ở cùng mẹ lâu như vậy đấy! Cơ mà hiện tại thì mẹ mình lại về Bình Thuận phụ anh chị họ bán hàng rồi, mới mấy ngày trước, tại anh chị réo quá mà mẹ mình thì cũng ham làm nữa chứ, chả bù cho đứa con mới đi làm mấy năm đã muốn nghỉ hưu sớm... 




Huy đã đưa mình đi Vũng Tàu chơi nhiều lần, nhưng tụi mình thường đi đường quốc lộ, nhiều xe lớn và khá nóng với bụi. Lần này đi hướng Cần Giờ thì cảm giác lại khác hẳn!







Biết ơn mọi người vì đã luôn ở bên mình.




































