Chào ngày mới! 
Chà~ Mình đang ở trong trạng thái muốn viết gì đó mà không biết nên viết gì. Thôi cứ đánh máy rồi tâm sự sẽ tự tuôn ra! ![]()
Cập nhật chút xíu về cuộc sống dạo gần đây thì...
Hôm chủ nhật - 25/6, mình gặp Natsumi rồi hai đứa cùng đi chơi và tám chuyện.
Đăng ảnh đi chơi trước vì đoạn sau có thể sẽ viết dài dài. ![]()
Ừ thì gặp Natsumi thì tụi mình nói với nhau chủ yếu về đề tài tình yêu.
Natsumi vẫn đang trong một giai đoạn mà-mình-cũng-chẳng-biết-gọi-là-gì với crush, mặc dù cô ấy gọi thẳng hành động của crush là "làm trò" và "trẻ con". Nhưng mà hỏi đến cảm xúc của cô ấy thì, "tôi vẫn thấy bạn ấy đủ đặc biệt với tôi" và "khi gặp trực tiếp thì bạn ấy thể hiện khác hơn, có vẻ chân thật hơn hình tượng tự tô vẽ sau màn hình". Tuy vẫn chưa có một kết quả rõ ràng với anh bạn thầm thương đó, nhưng mình thấy mối quan hệ này tạo cho Natsumi rất nhiều tình huống để cô ấy trải nghiệm và chiêm nghiệm. So với một Natsumi từng nghiêm khắc trong chuyện tình cảm trước đây, lần này mình thấy bạn mình đã thả lỏng và tận hưởng hơn rất nhiều.

Hôm qua gặp chị Diệp, đây là lần đầu hai chị em mình gặp ngoài đời ấy, rồi mình kể chị nghe về chuyện tình cảm của mình như một sự cập nhật với người bạn lâu ngày mới gặp. Mình nói với chị rằng mình luôn lo ngại về những tổn thương trong mình có thể trở thành chất độc cho những người thương bên cạnh mình, cả chính mình cũng sợ nhận thêm những vết thương mới, nên trong những lần đơn phương trước đây, khi tình cảm của bản thân dành cho đối phương dần tăng lên, mình sẽ bị sợ và có xu hướng chạy trốn, tìm cách xóa đi cảm giác thương mến dành cho người ta, để phòng vệ cảm xúc. Rõ ràng đây là địa phận cảm xúc của tình yêu, nhưng các quyết định của mình trong đó lại luôn ít nhiều bị chi phối bởi nỗi sợ, còn sợ ít thì tiếp tục, sợ nhiều quá thì tìm cách chấm dứt. Kể cả với Huy cũng vậy, mặc dù Huy không để mình kịp rơi vào trạng thái phát triển tình cảm tới mức bỏ chạy, nhưng đổi lại, mình sợ mình chưa đủ thích cậu ấy, mình sợ làm tổn thương cậu ấy. Mà (may mắn là) đồng thời khi ấy mình cũng cảm thấy rằng, nếu đó là Huy, thì mình an tâm. Và mọi chuyện diễn ra. Chị Diệp nhìn mình và cười rất hiền:
"Chị mừng vì ít nhất em đã cho phép điều đó xảy ra với mình, cho phép tình yêu đến với em".
Mình thực sự ấn tượng và thích câu nói ấy của chị. Không phải không có những lần cả Natsumi hay mình cho phép bản thân cứ yêu một cách tự do, thậm chí mình còn tự thấy mình là đứa biết cách tận hưởng trạng thái đơn phương và còn dùng nó làm động lực để thay đổi cơ, nhưng sao nhỉ (trừ những trường hợp biết rõ không thể đến với nhau khiến tụi mình dễ dàng buông đi tình cảm đó như: Phát hiện crush đã có người yêu, crush từ chối lời tỏ tình, thích nhầm người khác xu hướng tính dục,... ![]()
), thì có lẽ, cả Natsumi và mình đã từng quá cảnh giác với cảm xúc gọi là yêu người. Thay vì cho phép tình yêu xảy đến, tụi mình lại vô tình cho phép tiêu cực nhảy vào tim trước? Chị Diệp dùng cách nói "cho phép điều đó xảy ra" khiến mình được nhìn vào việc này ở góc độ mới, cảm giác thoáng hơn, chủ động hơn, và qua đó mình càng chắc chắn trong niềm tin rằng, mình có khả năng kiến tạo cuộc sống mình mong muốn, lựa chọn những điều phù hợp nhất cho hành trình cá nhân.
Mà, có lẽ đến lúc để nói về điều này rồi... Mình đã không dám viết lên blog trước đây vì cần thời gian để tiếp tục quan sát bản thân thêm. Giờ thì rõ ràng rồi.
Thì, sau khi quen Huy, mọi chuyện vui, nhưng có một khoảng thời gian liên tục, chắc tầm bốn tuần đổ lại đây và mới kết thúc mấy ngày trước, mình phải tự hỏi rất nhiều về việc mình có thích Huy đủ để tiếp tục mối quan hệ này không.
Điều này xảy đến có lẽ là hệ quả của việc mình đã chưa thực sự để ý đến Huy nhiều trước khi cậu ấy tỏ tình, nhưng phải nói rõ là mình vẫn có hảo cảm với cậu ấy và thấy ấn tượng với những điều cậu ấy dành cho mình trong giai đoạn đó nha chứ không phải mình đồng ý đại. Khi cả hai xác định tìm hiểu và quen nhau thì "cơn khủng hoảng" của mình đến với những suy nghĩ, đại loại:
Mình muốn một tình yêu lãng mạn nhưng hình như ngoài đời không có hoành tráng như trong phim truyện.
Uây, cậu ấy chả tinh tế gì cả. Mà mình nói thế nào với cậu ấy giờ? Mình không muốn phải đòi hỏi từ những cái nhỏ nhất chứ.
Bây giờ mà quay lại cuộc sống độc thân chắc cũng được nhỉ...
Tụi mình trái ngược nhau nhiều cái quá đi! Nói chuyện gì được giờ?
Mình không có cảm giác mình là người quan trọng với cậu ấy.
Uầy, cậu ấy có thực sự quên được tình cũ không? Mình có phải người thay thế không?
Cậu ấy có thực sự yêu mình không? Cậu ấy có hết thích mình nếu như mình càng ngày càng bộc lộ bản thân (bao gồm cả những tổn thương) cho cậu ấy biết không?
Mình có đang làm phiền cậu ấy không? Hay nếu mình đòi hỏi cậu ấy quan tâm mình nhiều hơn thì có là quá đáng không? Tại cậu ấy còn những mối quan hệ khác mà...
Sao mình thấy lo lắng phiền não quá, hay thôi bảo cậu ấy dừng lại?
Mình không thấy được thỏa mãn các mong muốn trong mối quan hệ này.
... 
Yep! Overthinking!
Lúc viết blog thì mình cố gắng định hướng bản thân nghĩ tích cực nhất, nhắc nhở rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu và còn nhiều cái để khám phá. Nhưng những suy nghĩ không tốt cứ trồi lên suốt. Mình đã phải viết trang buổi sáng trở lại để "tìm đầu ra" cho mớ bòng bong suy nghĩ này. Và mình nhận ra rằng:
Mình nói muốn trải nghiệm tình yêu đẹp và lãng mạn. Nhưng chẳng phải, khi mình dừng đèn đỏ, thấy một cặp đôi lớn tuổi chở nhau trên chiếc xe máy cũ không còn cả yếm, hai bác nói cười vui vẻ với nhau, mình vẫn thấy thật đẹp, thật đáng ngưỡng mộ sao? Tình yêu có thể giản dị nhường ấy và mình vẫn cảm nhận được nó mà!
Mình mong muốn Huy tinh tế hơn, hiểu mình hơn, nhưng mà ấy, chẳng phải tụi mình chỉ mới quen nhau thôi sao? Đòi hỏi cậu ấy hiểu mình ngay thật là điều gì đó quá đáng mà. Thay vì chờ đợi cậu ấy tự nhìn ra, mình nói thẳng mình muốn thế này thế kia cho rồi, tốt cho cả mình và cũng đỡ đau đầu cho cậu ấy. Dù sao mình cũng thấy được Huy có cố gắng để trở nên hoàn hảo hơn bằng cách luôn hỏi mình rằng Huy nên làm sao để khiến tâm trạng mình tốt hơn mà!
Hai đứa mình cứ như hai đứa trẻ học yêu vậy! 
Vì còn nhiều điều chưa hiểu rõ về nhau, nên đôi lúc Huy có những hành động sơ ý chọt đúng nỗi ám ảnh từ xưa cũ của mình khiến mình nổi giận hoặc trở nên bất an. Nhưng mình nên phân biệt rõ rằng đó là mình đang phản ứng với nỗi sợ cũ, chứ Huy khi ấy hoàn toàn không cố tình, cậu ấy không có lỗi. Mỗi khi có thể nói ra được cho Huy biết mình thực sự đang cảm thấy sao, tại sao mình có cảm xúc không tốt, Huy luôn đáp rằng cậu ấy hiểu rồi và sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa. Qua đó mình thấy mình được trân trọng. Tự dưng thấy cũng... *どきどき*
Cách suy nghĩ và ngôn ngữ thể hiện tình yêu của mình và Huy cũng khá khác nhau. Tụi mình cần thời gian và nhiều thời điểm nữa để chia sẻ, tiếp tục tìm hiểu về nhau. Mình không nên bốc đồng nghĩ rằng cứ không hợp thì "chạy trốn" như thói quen cũ.
Và...
Hình như là... Mình bắt đầu thích Huy nhiều hơn rồi!!! 
Vậy đó!
Tự dưng mình thấy mình học và hiểu được thêm nhiều điều. Vui chứ!!
Trải nghiệm tình đầu của mình tuy còn nhiều vụng về thật, nhưng qua đó lại tự đúc kết được thêm chút chút kinh nghiệm. Mình thật muốn cám ơn cậu bạn Huy của mình vì luôn điềm tĩnh, lắng nghe và thấu hiểu mình. Cám ơn cậu ấy vì sự cố gắng của cậu ấy để xây dựng mối quan hệ lành mạnh cùng mình. Cám ơn cậu ấy vì tạo cho mình cảm giác tin tưởng và ấm áp.
Kể cả trong tình yêu, hành trình học hỏi điều mới cũng như tự chữa lành tổn thương cũ vẫn còn tiếp diễn.
Cảm ơn Vũ Trụ đã đưa đến những trải nghiệm mới này cho con cơ hội để học hỏi và chiêm nghiệm nhiều hơn. ![]()
![]()






