
Đã sang tháng
rồi này!! =))))) Nhanh thật!
Vì lệnh giãn cách, mình tiếp tục "được" ở nhà nguyên tháng 8. Mình không ghét và cũng chẳng stress vì việc này chút nào, ngược lại còn có cảm giác nếu ngày mai mà hết giãn cách, mình phải đi làm lại thì sẽ thấy oải lắm cho xem. 
Mặc dù việc mua thực phẩm có chút khó khăn và sự đa dạng hàng hóa cũng bị giới hạn, những đơn hàng đồ dùng (không phải thực phẩm) mình đặt mua từ nhiều tuần trước vẫn chưa giao tới, nhưng mình không thấy thế là khó chịu cho lắm, vì nhìn lại, mình thấy mình chẳng thiếu thứ gì cả. Phòng tụi mình thời gian này đã luôn được anh chị chủ nhà giúp đỡ ấy! Anh chị cho tụi mình nhiều rau củ, hoa quả, có cả cá biển, còn được giảm tiền trọ nữa!! Tụi mình toàn mua nước bình để uống, đợt này giãn cách chặt hơn, tiệm đổi nước gần nhà cũng đóng cửa luôn, tụi mình đành đun nước uống (không quen lắm thôi chứ cũng không phải chuyện kinh khủng gì), mà tới hôm nay thì anh chị chủ nhà đã mua máy lọc, còn dặn tụi mình cứ xuống nhà lấy nước, từ nay không cần đi đổi nữa
. Hôm mùng 8/8 là sinh nhật bé Mon, tụi mình cũng được mời lên chung vui. Và nhờ dây cáp của anh Thắng mua ngay trước khi ảnh đi công tác, máy tính mình kết nối được internet trở lại
, nhờ đó mà có thể update windows và khắc phục mấy lỗi vặt. Thật sự, mình thấy rất biết ơn!!
Chuyện gia đình, với thằng An thì không có chuyện gì để kể lắm, mẹ luôn muốn mình giúp nó định hướng lý tưởng sống một chút, không thể cứ ở nhà làm một con nghiện game như vậy mãi được, nhưng thực ra mình thì lại muốn ủng hộ nó thành game thủ chuyên nghiệp hoặc chí ít là game streamer. Tất nhiên mình mà nói thế với mẹ thì mẹ thổ huyết mất, để lựa thời điểm khác thích hợp hơn rồi làm công tác tư tưởng với đồng chí mẹ sau, chứ giờ hơi bị nhạy cảm. Vì Thành Phố Hồ Chí Minh cứ liên tiếp kéo dài thời gian giãn cách, mẹ rất lo cho mình. Và mẹ thể hiện sự lo lắng đó với nhiều thái độ khác nhau, lúc thì đồng cảm, dịu dàng sẻ chia, động viên, có lúc thì tức giận. Ừ, tức giận vì mẹ thấy khu mình không được hỗ trợ (bộ đội đi chợ hộ chẳng hạn) như trên TV nói, tức giận vì mẹ cho rằng mình quá chủ quan, tức giận vì đáng nhẽ mình nghe mẹ về Bình Thuận từ trước khi giãn cách sẽ tốt hơn chăng, kiểu thế! Toàn tức giận về những giả thuyết của chính mẹ trong khi mình đã giải thích là thành phố này có nhiều người với nhiều hoàn cảnh khác nhau lắm, còn mình ở đây, vẫn sống ổn, mẹ không cần lo. Thực ra mình thấy mẹ như vậy cũng dễ hiểu, đôi khi mình cũng phát cáu với những tình huống mình không kiểm soát được, mình phát cáu vì sợ việc đó gây tổn hại tới những điều mình quan tâm và yêu thương. Con người, sợ nhất hẳn vẫn là sự mất mát nhỉ!
Nói thế lại khiến mình nghĩ đến chị Ju. Chị Vivy thực sự đã tỏ rõ thái độ không còn muốn liên quan đến chị Ju nữa rồi, ngay cả chị Nhi cũng ít nhiều có phần lạnh nhạt. Chị Ju bệnh, vì chuyện này mà càng rơi vào đau khổ hơn do cảm giác bị bỏ rơi bởi những người bạn đã từng rất rất thân, gia đình và bạn bè đều lo lắng. Tới nỗi mà, bởi vì chị Vivy đóng hết các tài khoản mạng xã hội rồi, nhiều người không thể trực tiếp liên lạc, nên đều nhắn qua mình hỏi dạo này có liên hệ với chị ấy không, muốn nói chút về vấn đề với chị Ju. Suy nghĩ của mình ấy nhé, mình thấy vòng quan hệ bạn bè tới mức này thì là điều không người nào trong tụi mình muốn cả, nhưng ở đây thực sự không có ai đáng trách hết. Thật ấy! Trên khía cạnh công việc, chị Ju ngay cả trước khi phát bệnh cũng đã có những quyết định, những bước đi, những việc làm có phần vô lý khiến chị Vivy rất vất vả (thậm chí bất bình) khi phải giải quyết. Tới lúc chị Ju không thể làm việc nhiều nữa và chị Vivy bắt đầu tiếp quản phần việc của chị Ju, thì lại phát hiện ra các vấn đề nghiêm trọng tồn đọng từ lâu, gây ảnh hưởng cả đến những người khác. Chị Vivy đã có một khoảng thời gian rất stress và tức giận vì việc này, nhưng khi đó chị Ju lại chỉ muốn nói đi nói lại về nỗi đau khổ do ảo giác sinh ra của chị ấy ("một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?"), trong khi điều chị Vivy mong muốn là tập trung dọn dẹp, xử lý cho xong những vấn đề công việc kia. Ở vị trí của chị Vivy, mình nghĩ ai cũng sẽ thấy phiền.
Đến cả chính mình, người không phải đồng nghiệp của chị Ju như chị Vivy hay chị Nhi, mỗi khi chị nhắn cho mình và gửi những trang nhật ký về điều chị thấy, ban đầu mình cũng cảm thấy có chút phiền phức. Mình có nhận định khác về những điều mà chị tin là thật, ừ thì, với mình đó chỉ là ảo giác do tự bản thân chị sinh ra nhằm che đậy đi nỗi sợ, sự mặc cảm sâu bên trong chị. Thực ra bạn bè chị Ju, những người biết chuyện, ai cũng thấy được điều đó cả. Nhưng nếu như chị Vivy nhìn chị Ju như một kẻ tự làm tự chịu (tự tạo ra ảo tưởng rồi mắc kẹt trong đó thay vì thừa nhận nỗi sợ thật sự của mình), thì chị Thỏ, ở một thái cực khác, nhìn nhận chị Ju như một bệnh nhân. Chị Thỏ nói với mình, chính bởi vì họ bị bệnh, nên mới không thể phân biệt được đâu là thật đâu là ảo như một người với sức khỏe tinh thần mạnh mẽ, nên không thể dùng cách nói ra sự thật hay cự tuyệt mà có thể giúp họ tỉnh táo ngay được, thế chẳng khác nào nói với người mắc ung thư là bệnh của bạn do tự trong cơ thể bạn sinh ra, bạn tự giải quyết đi. Mình thắc mắc, rằng không thể hùa theo và giả vờ tin vào ảo giác cùng chị Ju được, như vậy có thể khiến chị ấy mãi mãi không thoát ra mất. Thì chị Thỏ có giải thích thêm rằng, mỗi khi chị Ju kể cho mọi người về thế giới ảo tưởng đó, nếu gạt bỏ những phán xét để không bị cuốn vào nội dung câu chuyện, sẽ có thể thấy được rằng chị Ju thực ra là đang gửi đi một tín hiệu cầu cứu. Chị Thỏ nói chị cũng rất hiểu cho cảm giác của mọi người nếu ai đó có cảm thấy không muốn quan tâm đến chị Ju nữa, trong tụi mình không ai có kinh nghiệm với một người bạn, người thân mắc bệnh tâm lý cả mà, nhưng chị Thỏ chọn cách mỗi ngày đều liên lạc hỏi thăm để chị Ju không có cảm giác bị bỏ rơi, nếu không, chị Ju có thể sẽ từ bỏ chính mình, bị khuất phục hoàn toàn bởi lồng giam ảo giác của chính chị.
Khi nói chuyện với chị Thỏ như vậy, mình hiểu ra nhiều điều. Sau cùng, dù là người khỏe mạnh hay người bệnh, thì ai cũng khao khát được yêu thương, được quan tâm. Trước khi nói chuyện với chị Thỏ, mình đã nghĩ, sẽ giống như chị Vivy, dùng cách trần trụi nhất mà nói chuyện với chị Ju. Mình luôn giữ quan điểm cho rằng việc chị Vivy rời đi khỏi mối quan hệ với một người mang bệnh tâm lý là hoàn toàn chính đáng, bởi rõ ràng ai cũng có vấn đề riêng, nếu ôm vào quá nhiều gánh nặng tâm lý thì có thể rơi vào hố đen cùng người bệnh luôn, giống như muốn cứu một người đang đuối nước thì trước hết cần đảm bảo sự an toàn của bản thân vậy, nếu nhắm không đủ sức kéo người ta lên thì nên hô hoán gọi người khác đến giúp chứ không nên liều mạng lao xuống cùng. Chị Thỏ cũng hướng dẫn mình, nếu không thể kiên nhẫn, mình cứ nói rằng em không thể giúp chị việc này, nhưng không phải vì thế mà em bỏ rơi chị, em chỉ là cũng có các vấn đề riêng của mình mà em cần tự giải quyết. Thực ra giúp người bệnh tâm lý thì có nhiều cách hơn là chỉ "lao xuống cùng" hoặc "hô hoán tìm người giúp", và mình đã quyết định chọn cách tiếp tục đồng hành cùng chị Ju rồi. Không phải do mình mắc trong cái bẫy đức hạnh hay gì cả, mình chỉ đơn giản là lựa chọn điều dễ dàng hơn cho chính mình mà thôi. Mình nói với chị rằng mình luôn ở đây, mỗi ngày sẽ nhắn một tin nhắn động viên, chị Ju đáp rằng chị cũng chỉ cần như vậy là đủ. Và thực tế điều này cũng không khó lắm, còn dễ chịu hơn là chọn không quan tâm đến bạn bè nhiều.
Hôm qua chị Ju chia sẻ với mình thêm những trang viết của chị, trong đó luôn nói rằng chị không bị bệnh, tất cả chỉ là kịch bản của thế lực đang kiểm soát chị và mọi người, nhằm để chị phải đau khổ. Tuy nhiên cũng thừa nhận rằng chị không muốn chết, chị sợ chết, chị muốn được tiếp tục sống và ở bên mọi người - điều mà trước kia chị luôn phủ nhận. Mình biết đây sẽ là một quá trình dài, rất dài cho việc điều trị bệnh của chị Ju. Nhưng mình cũng biết rằng, không ai ở đây đơn độc cả, đồng hành cùng chị Ju ngoài mình còn có nhiều người bạn khác nữa.
Mà ấy, dạo này mưa nhiều, thích quá! Cây cối um tùm luôn, mình cũng thích kiểu thời tiết này (nói suốt). Chỉ là không có nắng đẹp để chụp ảnh vườn cho lung linh thôi chứ mọi thứ đều tốt tươi cả. Đậu biếc của mình ban đầu từ một bông đầu tiên, nay đã nở cùng lúc chín, mười bông. Vừa rồi mình có hái thử mấy bông đem đun lên làm nước đá xanh màu hoa đậu biếc ấy, mà vị nó kì cục lắm
! Hoa lồng đèn cũng nở, dù không được nhiều như hồi mình mới mua về. Hành thì thay vì ra lá, chúng nó bắt đầu ra hoa. Và cây măng leo tưởng sắp ngỏm thì sau khi mình đem ra đặt nó ngoài ban công, ăn no nắng, gió, mưa, nó đã hồi sinh và mọc ra hai cái nhánh mới rồi!
Chẹp, thực sự mình rất muốn trong phòng có cây, nhưng mà môi trường trong nhà không thực sự phù hợp với cây cối lắm vì thiếu ánh sáng và độ ẩm. Tự nhiên cảm thấy, yêu thương thực sự chính là để đối tượng mình yêu được ở nơi tốt nhất với họ chứ không nhất thiết là phải là luôn giữ ở bên mình nhỉ! ![]()
![]()
![]()
Selfie phát! Bởi vì vườn nhỏ xanh mát dễ chịu quá đi!! Cảm thấy mình thật giàu có với khối "bất động sản" có thể mọc lớn hơn này!!! 
À có một chuyện tưởng không có mà vẫn có để nói.
Đó là chuyện công việc và chuyện học!! Thực ra thì tháng này mình vẫn có việc, là tô tranh phụ chị Chim đó. Công việc không vất vả gì cả, mình chỉ đề cập tới để bày tỏ sự biết ơn của mình thôi, vì dịch mà vẫn có việc để làm ấy, trong khi mình thì ngại tự đi xin việc liên quan đến vẽ do trước đó luôn tự ti về năng lực của bản thân (giờ đỡ rồi), tự ti cả khả năng quản lý thời gian nữa
! Cơ mà lúc làm việc mình nhận ra mình không vẽ tệ như mình nghĩ, cách tô màu cũng không quá gớm. Tóm lại mình thấy tự tin hơn miếng!!!! ![]()
![]()
Lúc tham gia lớp vẽ online của chị Thư cũng có cảm giác được chưa lành rất nhiều luôn. Chị Thư luôn bảo, vẽ cũng là một loại ngôn ngữ, mình nên chú ý đến cách biểu đạt cho rõ điều mình muốn vẽ trước khi tính đến việc vẽ cho đẹp, đôi khi những nét vẽ đơn giản cũng đủ thể hiện thông điệp. Nên mình cũng bớt sự kì vọng (áp lực) lên tâm lý khi vẽ rất nhiều. Và bởi vì tâm lý thoải mái, kết quả tranh vẽ trông cũng tự nhiên sáng sủa hơn chút chút, mình thấy là vậy! 
Dạo này mình còn đang chỉnh sửa sketchblog nữa, học được thêm vài cách viết code CSS mới. Có cái mới để vọc vạch nên không chán chút nào, nhưng thay vào đó là bị phân tán tư tưởng vì muốn làm quá nhiều thứ một ngày, có lúc thì lại chẳng muốn làm gì!
Lười nó quen í!!
Mình viết tới đây thôi. Đi dọn nhà đây!
Chào tháng 9!
Trong tháng này mình mong muốn bản thân cũng sẽ tiếp tục mạnh mẽ và tận hưởng hiện tại hơn! 



