Mình vừa mới cập nhật sketchblog của mình xong, ghé qua đây viết một chút rồi sẽ đi ngủ! 
Hôm nay mình học lớp vẽ của chị Thư buổi thứ hai
! Bữa nay học thoải mái lắm. Mình có nhiều nỗi sợ và tự ti khi vẽ, nhất là xung quanh toàn những người vẽ đẹp vẽ giỏi, nhưng mà nhờ vậy mình biết được giới hạn (trong tâm trí) của mình ở đâu, để rồi khi mình có thể vượt qua nó, tận hưởng quá trình hơn, biết cách chấp nhận việc "bị sai" hơn, thì mình thấy mình có nhiều sức mạnh hơn mình nghĩ! Cứ như thế, mình cảm thấy yêu thương và trân trọng bản thân mình hơn chút một! ![]()
Đây là bài tập về nhà sau buổi đầu tiên của mình. 
Lúc tô mình cũng "dằn vặt" lắm vì không biết tả chất liệu sao cho ra, nhưng rồi cuối cùng thì cũng đã chọn được cách thể hiện mà mình thấy hài lòng. Xem ra đôi mắt mình đã nâng cao được độ cảm thụ màu sắc, ánh sáng lên ít nhiều rồi đấy nhỉ!
Hoan hô
!! Dù mình biết nó còn nhiều lỗi nhỏ đi nữa, không sao cả, đang luyện tập mà!
“Give yourself permission to be a beginner. By being willing to be a bad artist, you have a chance to be an artist, and perhaps, over time, a very good one.”
- Julia Cameron -
Dẫu sao thì mình cũng đã có chị Thư hướng dẫn và sửa bài giúp mình nè
:
Trong buổi học thứ hai hôm nay, nội dung là về hình khối, chị Thư có bảo, "tất cả những thứ phức tạp nhất đều được cấu tạo từ những hình khối cơ bản nhất". Điều này làm mình nghĩ, tương tự như thành quả rực rỡ cũng là tập hợp từ rất rất nhiều những học hỏi, những rèn luyện, những thất bại, những kinh nghiệm nho nhỏ xiu xíu trong đó mà nhỉ!
Mình muốn ôm lấy và trân trọng tất cả những cố gắng của chính mình, ít nhất là trong việc vẽ này, tại đây. Lớp vẽ của chị Thư, đối với mình, cứ như một buổi thiền vậy ấy! À, gọi là buổi kết nối với thế giới tinh thần thì đúng hơn!! Giọng chị Thư còn dịu dàng, dễ chịu nữa chứ!
Mới qua hai buổi mà mình cảm thấy mình nhận được nhiều ghê, không chỉ là kiến thức về hội họa, mà mình còn được chữa lành và dần chuyển hóa NỖI TỰ TI SÂU THẲM thành niềm vui được chơi với cọ, với màu nữa ấy. 
Dưới đây là bài hôm nay mình vẽ ngay trên lớp hôm nay, trong khoảng thời gian giới hạn, giờ cũng chưa sửa lại, cơ mà tại quá trình vẽ tranh này cũng thú vị lắm, tâm trạng mình cực kỳ vui thích, nên mình muốn để nguyên vậy mà đăng lên! ![]()
Yêu cầu của bài này là để phân tích khối ấy, sau đó tạo bóng (silhouette) rồi cứ thế tô lên. Mình lúc chưa bắt đầu thực hành thì cảm thấy sợ chết khiếp ấy. Tại mình quen với việc đi nét chi tiết, đầu tóc mặt mũi tay chân rõ ràng, rồi sau đó mới tô, chứ từ một mảng màu rồi mới vẽ chi tiết thì hoang mang lắm, mình sợ mình không thể tô đúng nếu không trace! Lúc làm bài, "Nhà Phê Bình" bên trong mình cứ liên tục chê trách và nhắc nhở, "thế này xấu quá đồ thất bại", "vẽ thế là sai rồi đồ đần", "chỗ này biết đổ bóng sao không hả đồ ngốc?", "không cẩn thận là lệch chi tiết bây giờ!"... Nhờ thế mà mình cứ vẽ đi vẽ lại, khi chị Thư báo hết giờ, mình nhìn lại và... Ồ, trông đâu đến nỗi nào đâu ha, mình vừa làm được điều mà mình nghĩ mình khó có thể làm được đấy! 
Thực sự mình cảm thấy dù có phần phiền toái và lo sợ, nhưng "Nhà Phê Bình" là vùng tâm trí rất quan trọng đấy chứ! Mình không diễn tả bằng ngôn từ thêm được, mình muốn dùng hình vẽ để kể ra, về bạn ấy - Nhà Phê Bình. Mấy nay những mảnh hình ảnh, ý tưởng xuất hiện trong đầu mình, nhưng mình vẫn chưa chịu sắp xếp thời gian để vẽ ra, cũng một phần tại vì vừa rồi đầu óc mình lộn xộn lắm.
Sáng nay mình đã viết trang buổi sáng và tặng bản thân năm chiếc sticker như đã hứa trong bài viết trước đấy! Nên kết quả là đã hiểu được sự hỗn độn trong tâm trí vừa qua rồi
. Khai thông!!!! Mặc dù có vài điều mình nghĩ mình vẫn còn cần quan sát và chiêm nghiệm thêm. Ok luôn! Còn giờ mình chỉ muốn đi ngủ, sáng thức dậy tô tranh gửi chị Chim, xong xuôi thì sắp xếp thời gian vẽ ra cuộc trò chuyện với bên trong. 
![]()
P/s: Đây là sticker mình dán trong trang buổi sáng hôm nay. Nhìn mấy con vịt phởn nhỉ! =))))



