03.09.2021 | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

My God! Ameblo không có mục lựa chọn font chữ và mình thì đang dùng theme không chỉnh sửa CSS cho blog được nên cũng kiểu "phó mặc số phận", nó thích hiện ra kiểu chữ gì thì hiện, lỗi font cũng đành. Cơ mà giờ mình mới nhận ra là mình hoàn toàn có thể sử dụng font khác bằng cách tự thêm mã HTML vào mỗi bài viết!!! 笑い泣き Hơ! Trên lý thuyết thì không phải mình mới biết vụ này vì mình vẫn thực hành trên Blogger của Google và (trước kia thì là) FC2 một cách thường xuyên, còn với Ameblo thì kiểu mình chủ yếu viết blog bằng app điện thoại nên không chắc dùng code liệu có được không. 笑い泣き笑い泣き笑い泣き Haha giờ thì biết rồi nên bài viết này mình sẽ thử dùng font Calibri!!

 

Mà font chữ trong blog này ấy, thực ra xem trên điện thoại thì không có vấn đề gì cả, nhưng khi coi trên web sẽ thấy rõ blog mình bị lỗi font tùm lum vì font mặc định không hỗ trợ tiếng Việt. Mặc dù mình không thấy vấn đề gì lắm, đằng nào lúc copy về Word để lưu trữ thì mình cũng đổi font ấy mà. Chỉ là, đôi khi cảm thấy nó hơi khó đọc và lúc viết trên máy tính thì nhiều khi đánh sai dấu mình cũng không nhận ra do dấu má của font lỗi cứ phải gọi là bay lượn từa lưa, chỉ tới khi coi lại trên điện thoại mới thấy. Mà cũng thú thực là mình khá thích style lỗi font tại mấy chữ có dấu nó sẽ bị đậm hơn những chữ khác, thế nên nhìn thoáng qua trông cứ như văn bản được viết bằng máy đánh chữ thời xưa ấy . Nhưng mà nếu thử thấy font Calibri đẹp và hợp với blog thì chắc từ giờ mình sẽ xài vậy luôn, hơi tốn công tý cũng được!

 

 

Nói về ngày hôm nay, cũng không có gì ấn tượng lắm, mình muốn viết linh tinh chút thôi, có lẽ là thói quen, ngày nào cũng viết này viết nọ ra sổ tay hay trên blog mà . Ờm, đặc biệt nhất thì chính là hôm nay mình học vẽ buổi thứ tư, được chị Thư sửa bài cho nên đã ngộ ra nhiều điều cực

 

Đây là bài tập về nhà mình làm!  Phân tích khối và trục của một con vật bất kỳ, rồi dựa vào đó, thử cách điệu nó thành nhiều hình dạng khác nhau, thế là mình đã chọn con rái cá vì nhìn nó dễ thương quá đỗi !! Chị Thư bảo bài này để chơi với các hình khối và thỏa sức sáng tạo là chính. Dẫu vậy nó vẫn làm mình khá căng thẳng khi vẽ ấy!  (Cảm giác bị hạn chế về khả năng sáng tạo, chưa dám phá vỡ thói quen.)

 

 

Và đây là bài đã được sửa bởi chị Thư:

 

 

Nhìn khác biệt hẳn luôn!! 笑い泣き笑い泣き笑い泣き

 

Trước khi bắt đầu khóa học này, chị Thư có gọi để nói chuyện với mỗi học viên khoảng 15 phút để làm quen trước ấy. Trong cuộc trò chuyện chị có nói với mình là khóa này sẽ luyện vẽ các con vật nhiều đấy, như thế liệu mình có thấy ok không. Mình đáp là mình rất mong chờ điều đó tại mình nhận thấy bản thân vẽ động vật con nào cũng na ná nhau nên mình muốn cải thiện khả năng vẽ ở cả phần đó. Khi thực hành trên bài tập này, dù cho có xác định được khối và trục thì quả nhiên những con rái cá mình biến tấu sau đó trông chẳng có chút liên hệ gì với con rái cá mẫu cả, mình chịu, không biết vấn đề nằm ở đâu nữa. Tới lúc nhận bài sửa từ chị Thư thì mình lập tức vỡ lẽ ra, kiểu ủa, chính là đặc điểm đặc trưng của mỗi loài - điều mà mình chưa đặc tả được đây mà !!!!!!!!!! Bảo sao mấy con vật mình vẽ cứ như từ một mặt nhân ra, cơ bản tại mình có hiểu rõ mà tả được tính trưng của chúng đâu chứ! =))))) Lão Khỉ Hideaki Sorachi từng hướng dẫn fan vẽ mặt các nhân vật trong Gintama, lão bảo tất cả đều từ mặt Shinpachi mà ra, nhưng ít nhất lão còn tạo cho mỗi nhân vật sự riêng biệt ở kiểu tóc và đôi mắt. Động vật thì không có tóc hay lông mày và mắt khi vẽ đơn giản hóa trông sẽ từa tựa nhau, nên mình phải càng chú ý về cấu tạo cơ thể (hộp sọ, chi, đuôi,...) và những đặc trưng loài của chúng hơn. Tất nhiên, để có thể cải thiện thì mình còn cần phải tìm hiểu và quan sát nhiều hơn, nhiều hơn nữa cho thật quen mắt và ghi nhớ ấy, đây là cả quá trình dài (thấy hổ thẹn với bao năm tháng tuổi thơ ngồi há hốc miệng coi Thế giới động vật trên VTV2 quá), nhưng ít nhất là đã có thể nhìn ra được vấn đề rồi, tốt ghê!  Được sai, được sửa, được hiểu, được nhớ, chính là đặc ân!!

 

Mà hồi tối ăn cơm xong tự dưng mình thấy lòng có chút buồn và trống rỗng, dạo này hay vậy. Kể cả giữa cuộc sống có đầy đủ và an bình thì vẫn có thể đột nhiệt thấy buồn vu vơ ấy, mình nghĩ thế cũng là bình thường, nhất là với đứa mà cảm xúc vốn dễ dao động và biến đổi như mình. Mà khi buồn thì người ta nghĩ nhiều lắm, mình đã  tâm sự với bản thân trong trang buổi sáng mấy nay nên cũng hiểu được phần nào về các nguyên nhân rồi (không chắc có đào ra hết chưa). Mà bình thường khi buồn chán, cách nhanh nhất để giải quyết là mình sẽ vung tiền mua đồ dễ thương, như kiểu nhét một viên thuốc phiện vào tâm hồn vậy, cho nó quên đi hiện tại. Tội cái là, đợt này giãn cách, mình có đặt mua đồ thì đồ mới cũng không tới ngay được, mình buộc phải đối diện với những suy nghĩ gây buồn chán ở bên trong một cách trực tiếp hơn, vì thế mình quyết định để cho nó trào ra thoải mái bằng cách viết, nói, vẽ, nghĩ,... Buồn ơi muốn tuôn ra thì cứ tuôn đi! Cơ mà ấy, trong phần check-in buổi học hôm thứ ba, khi chị Thư hỏi mọi người đang cảm thấy thế nào, mình nói rằng gần đây tâm trạng mình hơi thất thường một tẹo, chỉ thế thôi, nhưng sau khi học xong, chị Thư đã lập tức nhắn tin cho mình hỏi chuyện.

 

 

Mình ấm lòng và xúc động lắm!  Trạng thái mà chính mình có lúc cũng bỏ qua vì cho nó là chuyện bình thường nhưng lại được ai đó quan tâm đến... Mình thật sự, thật sự rất cảm kích chị Thư.  Vũ Trụ này có nhiều tình yêu thương quá đi mất! Nhưng vẫn có thể đột nhiên thấy buồn (dù không nghiêm trọng chút nào)! =)))))))))))))

 

Mình đã xin phép chị Thư cho đăng lại ba trang trong truyện Trại hè Lavie est belle của chị lên blog. Mình nghĩ nó diễn tả đúng suy nghĩ và cảm xúc của mình trong giai đoạn (NGẮN) này.

 


Hơi liên quan! Ba trang truyện này làm mình nhớ tới có lần mình với chị Thỏ bàn với nhau, rằng liệu thế giới này có công bằng không. Nếu tin vào nhân quả luân hồi, có lẽ thế giới này thật sự công bằng đấy nhỉ. Nhưng vì chưa thể chứng thực được điều đó, bản thân mình cũng không nhớ được khi ở thế giới linh hồn (dù mình tin tất cả) nên hai chị em không tính trường hợp kiếp trước kiếp sau nữa. Chị Thỏ bảo, nếu chỉ xét trên hiện tại thôi ấy, thì thế giới này bất công lắm! Có người sinh ra khỏe mạnh, có người sinh ra ốm yếu, có người học giỏi môn này, có người nổi trội môn kia, có người cả đời lao động vất vả vẫn nghèo khổ, có người làm bao việc thiện rồi lại bị hại, có người làm những chuyện xấu những vẫn sung sướng, quả báo không đến kịp,... Thế chẳng phải quá bất công! Nhưng bất công thì sao chứ??? Chính bởi vì nó vốn không công bằng như vậy, nên thế giới này mới có nhiều câu chuyện, mới có những kỳ tích! Bởi nếu như ai cũng cứ cố gắng chăm chỉ là sẽ trở nên giàu có, làm việc tốt để nhận lại điều tốt, thì mọi chuyện lại hiển nhiên quá. Khi đó, liệu con người còn trân trọng mọi cơ hội họ có không khi mà mọi thứ đều vận hành như một công thức không biến số như vậy? Là vì thế giới này không công bằng, nên khi sự cố gắng được đền đáp bằng thành quả tốt đẹp, người ta hiểu được việc đó khó khăn như nào và càng trân trọng quá trình lẫn kết quả hơn. Vì thế giới này không công bằng, phép màu mới đẹp đẽ và đáng mơ ước đến thế. Vì thế giới này không công bằng, nên thế giới này đang dần kiến tạo nên sự công bằng.

 

Mọi điều đều như vậy nhỉ! Đều tựa vào nhau, luôn luôn chuyển hóa từ nhau và làm sự tồn tại của nhau trở nên ý nghĩa hơn. Tâm trạng thất thường của mình làm nổi bật sự lạc quan của mình và ngược lại. Sự để mặc của mình khiến sự quan tâm từ chị Thư trở nên sâu sắc hơn cả. Và nỗi buồn vu vơ trong thời gian này khiến mình càng thấm hơn tình yêu trong cả Vũ Trụ, một nỗi buồn thật đẹp.  Cảm ơn mình hôm nay vì đã sống! Cám ơn Vũ Trụ vì tất cả tình yêu của Người hiện diện ở những người bạn và vạn vật xung quanh con.

 

P/s: Font Calibri dễ thương hợp với blog thật ấy ôi trời ơiiiiiiiiiiii!!! Mà mình lười lục lại bài đăng cũ nên chỉ chỉnh font cho bài viết trước cũng trong tháng 9 này, coi như từ tháng này trở đi các bài viết sẽ có font chữ mới, bye bye lỗi font! バイバイウシシ