Chương II
Đứa bé sinh vào thứ 4: chất chứa nỗi buồn vời vợi…
Sinh nhật lần thứ 17 của nó diễn ra một cách tệ hại.Chẳng ai nở được một nụ cười chân thật. Đối diện với nó thì nhoẻn đôi môi lên tận gò má, khuất mắt nó thì xụ xuống như gà mắc mưa. Triệu Dân biết tỏng những thái độ đó, nó còn văng tục um xùm cả lên khi Duy Kha kéo nó ra sau vườn để nó bình tĩnh.
“Mày bị làm sao vậy? Sao lại nói năng như vậy trước bạn bè?”
“Mẹ kiếp, ai bạn bè gì của tụi nó. Tao có mời bọn nó tới đây sao?”
“Ừ thì tao biết mày không mời, nhưng mày cũng phải nể mặt ba mẹ mày đã mời họ đến chứ???”
“Tao không khiến họ làm vậy. Mày có thấy ai đi sinh nhật mà mặt mày như đi đưa đám thế kia không? Đừng bảo tao vờ vịt cười với lũ ngốc chúng nó, mẹ…”
“…” Duy Kha im lặng nhìn nó. Đây không phải là bữa tiệc sinh nhật mà nó mong đợi, mà nó cũng chả trông mong ba mẹ nó tổ chức cái bữa tiệc đầy những gương mặt giả tạo này.
Một, sợ Triệu Dân – tưởng, Triệu Dân mời – không đi à --> chém…
Hai, nể ba mẹ Triệu Dân – ba mẹ là cấp dưới – không đi à --> đuổi việc, cắt chức…
Ba, thích Triệu Dân – toàn đám tiểu thư ngu ngốc suốt ngày sống với những giấc mơ màu hồng chói loá ~(Duy Kha phăng)~
“Không thể trách họ được.”
Suy nghĩ hồi lâu, Duy Kha cũng nói. Nhưng nó không ngờ Triệu Dân cũng biết những gì nó đang nghĩ. Ngước mắt nhìn đã thấy đôi mắt đối phương đỏ au, lông mày chau lại gần như dính cả vào nhau, mặt tím xanh. Triệu Dân không nói lời nào nghiến răng ken két, nó vùng khỏi vòng tay Duy Kha đang ra sức ghì nó lại.
Nó hùng hùng hổ hổ đi vào trong và trước mặt mọi người, nó hất tung cả bàn tiệc, đạp đổ cả tầng ly đang được người hầu bàn rót rượu vào. Duy Kha bất lực nhìn thằng bạn thân ra sức đập phá. Lúc này có trời cũng chẳng ngăn được nó. Mọi người sợ hãi chạy tán loạn ra ngoài. Ba mẹ Triệu Dân đứng chết trân, mặt cắt không còn hột máu, hết nhìn Triệu Dân rồi xoay sang Duy Kha. Nó tự nhủ, quậy một lát rồi cu cậu cũng như bong bóng xì hết hơi thôi. Nó thở dài.
Tàn “tiệc”. Nó cõng Triệu Dân trên lưng đi lên phòng. Dưới lầu mọi người đang nháo nhào dọn dẹp, bọn bạn nó thì cũng chả có kẻ nào dám cả gan ở lại xem tàn cuộc, mẹ Triệu Dân thì đang ngồi khóc lóc kể lể với chồng. Nó sợ nước mắt phụ nữ, thế nên xung phong vác thằng bạn thân lên phòng cũng không phải ý tồi. Nhưng mà… nó tự nhủ, sao Triệu Dân hôm nay nhẹ hẫng vậy, nó dạo thường chơi đùa vẫn đè Duy Kha nín thở, sao có thể sụt kí nhanh như vậy được!?
Nó đặt Triệu Dân nằm ngay ngắn trên giường và đắp chăn lại. Bác sĩ mà ba mẹ Triệu Dân gọi tới cũng chỉ lẳng lặng giúp đo huyết áp và kiểm tra qua loa gì đó nó không rành. Xong đâu đấy thì bỏ ra ngoài không nói gì thêm. Hay là quá quen với việc nó hay nổi khùng thế này rồi!?
Trời bắt đầu đổ mưa.
Duy Kha ngồi dưới sàn, nó đem cái bánh kem để trước mặt sau đó cắm những chiếc đèn cầy vẫn chưa có cơ hội được thắp lên xung quanh mặt bánh. Sau lại dùng bật lửa đốt từng ngọn nến. Những ngọn lửa nhỏ xinh nhảy múa trước mặt nó. Nó lại nhìn kẻ đang say ngủ trên giường, rồi khẽ giọng hát:
“Happy birthday to you… happy birthday to you… happy birthday to you…”
Nó dừng lại.
“Happy birthday to you…”
Ai sẽ thổi nến đây?
Không phải sinh nhật mình, mình không thể thổi nến được.
Nghĩ rồi nó lấy tay quạt tắt những ngọn nến đi. Rồi lại vòng tay ôm đầu gối, tựa cằm nhìn qua đống quà còn để ngổn ngang bên góc phòng.
Những thứ đó…Triệu Dân cơ bản là không cần.
Nó lấy trong túi áo khoác ra một hộp quà nhỏ mà chưa có cơ hội tặng cho Triệu Dân. Ngắm nghía rồi lại đặt gần cái bánh kem.
“Sinh nhật vui vẻ!”
Nó lim dim chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, nó lại thấy mình trôi tuột trở lại cái ngày nó biết tin dữ về thằng bạn mình. Nó nằm trên sàn đọc truyện trong góc phòng. Mẹ Triệu Dân và ông bác sĩ cơ bản là không thấy nó, mà Triệu Dân cũng chả buồn nhắc nhở rằng có người khác nghe thấy. Triệu Dân đón nhận cái tin ấy nhẹ nhàng như việc xem tin tức thời sự ngày hôm nay có chuyện gì xảy ra. Khi Triệu Dân trở lại giường cúi nhìn xuống thì đã thấy Duy Kha nằm ngửa, hai mắt mở to và gần như hô hấp cũng thật khó khăn.
“Mày… sắp chết ư?”
“Ừ.” Triệu Dân cười. “Tao sắp chết rồi.”
Nó choàng tỉnh. Mồ hôi nhễ nhại. Nó nhìn quanh căn phòng tối đen như mực.
Trời đã tối rồi sao?
Nó với tay mở công tắc đèn bàn. Bỗng, nó nghe im lặng quá. Nó nhìn về phía người kia đang nằm. Sao lồng ngực kia không lên xuống như khi người ta đang thở, sao nó không có chút cảm giác gì…??? Duy Kha nhào tới bên giường. Nó run run đưa ngón tay ngang mũi thằng bạn.
Vẫn còn thở.
Nó thở ra một hơi rồi gục đầu bên cạnh giường, bàn tay đặt trên lồng ngực thằng bạn.
Chỉ là thằng bạn nó ngủ say quá, thở nhẹ nhàng quá làm cho nó cứ tưởng…
Nó di chuyển bàn tay mình từ trán của Triệu Dân rồi xuống hai má. Nó bật cười. Tên khốn này bình thường ra sức đánh nó chẳng chút thương tiếc thế mà lúc ngủ lại trông hiền lành phết. Hàng mi kia khẽ lay động, đôi chân mày đột nhiên chau lại. Duy Kha giật mình cứ tưởng thằng bạn nó tỉnh lại. Có tiếng rên nhè nhẹ từ miệng Triệu Dân.
Triệu Dân gặp ác mộng?
Nó lấy ngón tay dịu dàng xoa hai hàng chân mày rậm củaTriệu Dân, rồi sau đó áp cả bàn tay lên vầng trán rịn mồ hôi lạnh kia. Miệng lẩm bẩm: “Không sao, không sao hết, có tao ở bên mày!”
Hồi lâu không thấy phản ứng gì, Duy Kha mới ngồi bật dậy đi đến cái bánh kem dưới sàn. Lại bật hộp quẹt lên thắp nến lần nữa. Nhưng lần này nó không hát cũng không quạt tắt đi, nó đợi đèn cầy cháy đến hết nửa mới quỳ gối chắp tay.
Cầu xin Người, con cầu xin Người đừng đem nó đi. Dù nó đánh con rất đau, hay mắng chửi con thậm tệ, nhưng con cầu xin Người đừng mang nó đi. Đừng mang Triệu Dân đi, con xin Người!
~^^~ Cat-chan


