Chapter 1: Tông bà già...
ô hô...
Mọi chuyện là như zầy nè!
Hôm trước khi xuống xì phố, mom chở Mèo ta đi thay pinh cái máy tính ấy, quẹo cua ngay dốc cây me, thấy 1 vụ quẹt xe, mom nhìn, Mèo nhìn, bà già wa đường cũng nhìn... rồi ... Rầm!!! Hết thấy trời trăng gì ráo ヾ(@°▽°@)ノ! Hoá ra mình nằm bẹp trên đường...Máu! Máu! Kiếm máu! À hem, hok có máu phewwww.... Mom thì loạn như cào cào cả lên đỡ bà già kia zậy, ặc, bả téc đầu gối, máu kìa! Mom kiu Mèo đi bộ lại Đại Thành thay pinh, để mom chở bà già kia lại nhà thuốc. Chậc... What a mess( ̄_ ̄ i)!!!
Mèo ta tung tăng tung tăng cái nón bảo hiểm trên tay thẳng tiến đến Đại Thành. Ặc, cái thằng trời quánh Trần Đăng Khoa (đã cho nó vào sổ đen), nó đứng, nó nhìn mình! "Muốn gì đây thằng kia!?Muốn quánh 'nhộn' thì nhào zô, ta đây đang sung
!!!" Chưa kịp nói, nó quay zô, để lại cho mình dấu "
", "Chắc thằng này bị khùng?
"
Chapter 2:... Giây phút "thăng bông"
Mèo ta kiếm nhà trọ trễ quá, nên đành phải mướn hotel vài đêm ( sang ớn chưa?! ( ̄▽+ ̄*) Có Mom & cha Thắng đi cùng. Phòng đẹp, view đẹp, Tây đặc >3<!
Chậc. Đợt 1, thi cho yui! Nói là thi cho yui chớ run thấy bà lun. Sau ngày vào làm giấy tờ thi, ngày hôm sau sẽ thi môn Toán. Éc, mới sáng ra đã muốn trễ giờ, cha Thắng lật đật nhong xe chở Mèo ta đi tắt qua trường (CS 2 của Đh Xì gòn, chậc, ở Q.1 nhá! Đẹp phết! ><)
Cũng chả bik là ổng đi ngược đường mà còn leo lên vỉa hè nữa chớ... nên cứ ngồi thả hồn theo gió, nhớ mông lung ba cái câu thần chú mà con Hạnh đã truyền lại cho mình...
Rầm... rầu... "thăng bông" lun...
Mèo ta tưởng hồn siêu phách tán rầu, đâu dè hé mắt nhìn, hoá ra đang nằm đè lên cha Thắng. Éc... lão già kia chạy ra từ công ty đang đứng ôm mông nhăn nhó, "vỡ xương mông giồi... kakaka... ≧(´▽`)≦
Ừ thì... cà nhắc... mà zô trong trường rồi mới đi cà nhắc, tại cha Thắng chả hoảng wa' chừng sợ Mèo ta có mệnh hệ gì thì... ôi chao...
cái đầu gối đau kinh dị... mà phòng thi lại nằm tít tìn tịt trên lầu 3, nhìn cái cầu thang mà xanh mặt,
ngậm ngùi "Chấp nhận số phận!!!"
Thật ra cũng chả bik cái chỗ đau điếng nó trầm trọng tới mức nào mà zô phòng thi là we^n béng nó lun
. Bà giám thị phát đề xong là mình ngồi chống cằm tập trung, chim chóc nó lượn trên đầu, có lúc sợ nó nhầm cái đầu mình là tổ mà đậu lên chắc... Tao rô-ti màyΣ\( ̄ー ̄;)!!!
E hèm... cái này ko phải là đầu gối!
1 màu tím ngắt, pha chút đo đỏ, sao trông gớm thế ko bik!? Mom nằm trên giường, Mèo ta chui lẹ zô chăn mà nằm im ru. Mom nổi tiếng là "lo thái quá" nên anh em nhà Mèo quyết định "Im Lặng Là Vàng!"
Mọi chiện sẽ ko vỡ lẻ ra nếu mom ko co giò mà đạp trúng ngay cái đầu gối sưng tấy của Mèo ta.
UI DA...
Ồ thế đấy!:*:・( ̄∀ ̄)・:*: Bạn bik chiện gì sẽ xảy ra rồi đấy!? Ôi những bà mẹ tuyệt vời....
ô hô...Mọi chuyện là như zầy nè!
Hôm trước khi xuống xì phố, mom chở Mèo ta đi thay pinh cái máy tính ấy, quẹo cua ngay dốc cây me, thấy 1 vụ quẹt xe, mom nhìn, Mèo nhìn, bà già wa đường cũng nhìn... rồi ... Rầm!!! Hết thấy trời trăng gì ráo ヾ(@°▽°@)ノ! Hoá ra mình nằm bẹp trên đường...Máu! Máu! Kiếm máu! À hem, hok có máu phewwww.... Mom thì loạn như cào cào cả lên đỡ bà già kia zậy, ặc, bả téc đầu gối, máu kìa! Mom kiu Mèo đi bộ lại Đại Thành thay pinh, để mom chở bà già kia lại nhà thuốc. Chậc... What a mess( ̄_ ̄ i)!!!
Mèo ta tung tăng tung tăng cái nón bảo hiểm trên tay thẳng tiến đến Đại Thành. Ặc, cái thằng trời quánh Trần Đăng Khoa (đã cho nó vào sổ đen), nó đứng, nó nhìn mình! "Muốn gì đây thằng kia!?Muốn quánh 'nhộn' thì nhào zô, ta đây đang sung
!!!" Chưa kịp nói, nó quay zô, để lại cho mình dấu "
", "Chắc thằng này bị khùng?
"Chapter 2:... Giây phút "thăng bông"

Mèo ta kiếm nhà trọ trễ quá, nên đành phải mướn hotel vài đêm ( sang ớn chưa?! ( ̄▽+ ̄*) Có Mom & cha Thắng đi cùng. Phòng đẹp, view đẹp, Tây đặc >3<!
Chậc. Đợt 1, thi cho yui! Nói là thi cho yui chớ run thấy bà lun. Sau ngày vào làm giấy tờ thi, ngày hôm sau sẽ thi môn Toán. Éc, mới sáng ra đã muốn trễ giờ, cha Thắng lật đật nhong xe chở Mèo ta đi tắt qua trường (CS 2 của Đh Xì gòn, chậc, ở Q.1 nhá! Đẹp phết! ><)
Cũng chả bik là ổng đi ngược đường mà còn leo lên vỉa hè nữa chớ... nên cứ ngồi thả hồn theo gió, nhớ mông lung ba cái câu thần chú mà con Hạnh đã truyền lại cho mình...
Rầm... rầu... "thăng bông" lun...
Mèo ta tưởng hồn siêu phách tán rầu, đâu dè hé mắt nhìn, hoá ra đang nằm đè lên cha Thắng. Éc... lão già kia chạy ra từ công ty đang đứng ôm mông nhăn nhó, "vỡ xương mông giồi... kakaka... ≧(´▽`)≦
Ừ thì... cà nhắc... mà zô trong trường rồi mới đi cà nhắc, tại cha Thắng chả hoảng wa' chừng sợ Mèo ta có mệnh hệ gì thì... ôi chao...
cái đầu gối đau kinh dị... mà phòng thi lại nằm tít tìn tịt trên lầu 3, nhìn cái cầu thang mà xanh mặt,
ngậm ngùi "Chấp nhận số phận!!!"Thật ra cũng chả bik cái chỗ đau điếng nó trầm trọng tới mức nào mà zô phòng thi là we^n béng nó lun
. Bà giám thị phát đề xong là mình ngồi chống cằm tập trung, chim chóc nó lượn trên đầu, có lúc sợ nó nhầm cái đầu mình là tổ mà đậu lên chắc... Tao rô-ti màyΣ\( ̄ー ̄;)!!!E hèm... cái này ko phải là đầu gối!
1 màu tím ngắt, pha chút đo đỏ, sao trông gớm thế ko bik!? Mom nằm trên giường, Mèo ta chui lẹ zô chăn mà nằm im ru. Mom nổi tiếng là "lo thái quá" nên anh em nhà Mèo quyết định "Im Lặng Là Vàng!"Mọi chiện sẽ ko vỡ lẻ ra nếu mom ko co giò mà đạp trúng ngay cái đầu gối sưng tấy của Mèo ta.
UI DA...
Ồ thế đấy!:*:・( ̄∀ ̄)・:*: Bạn bik chiện gì sẽ xảy ra rồi đấy!? Ôi những bà mẹ tuyệt vời....
Thật là cảm động! Hic hic...
=>
. Kakaka... ruốt cuộc cũng làm hết. Vừa kịp giờ làm bài. Done! Phó mặc cho số phận!
Á, lại bực mình con nhỏ ngồi phía trước, nghe nó kể là bạn of Chuối & Lak hồi lớp 10, chắc zậy!
)
!)
I did it! i did it! oh yea yea yea yea....