minimeoのブログ


Nó miễn cưỡng để Triệu Dân kéo xuống căn-tin của trường. Gọi đại một ổ bánh mì rồi ngồi một phía gặm, tránh quay mặt sang người kia đang lia cặp mắt hình viên đạn qua nó. Tiểu My bị Triệu Dân lơ đi vẫn cứ bám riết theo xuống tận căn-tin, biết Triệu Dân bị thương thì cứ theo hỏi ‘anh có đau không?’, ‘ai làm anh bị thương?’, ‘hun một cái hết đau’, ‘để em đút cho anh ăn nha’, … trái tim hồng văng tứ tung, bay cả vào đầu Duy Kha. Thằng bạn chỉ biết cười khổ ngồi an phận với ổ bánh mì của mình.

Nó nhớ lại lần đầu gặp Triệu Dân, lúc đó nó chỉ là một thằng con của một công nhân viên chức bình thường, nhờ học bổng, vào học trong một trường tư thục nổi tiếng. Biết mình không giàu có, danh tiếng như tụi bạn cùng trang lứa, nó cũng chỉ tính lẳng lặng một mình cho đến hết cấp ba. Không ngờ, cũng tại trong căn-tin trường, nó chạm mặt Triệu Dân. Hai kẻ nhìn nhau cũng khá lâu, không biểu hiện gì. Rốt cuộc, tan học nó bị lũ bạn đi cùng Triệu Dân lôi ra sân sau dập cho một trận tơi bời. Nó bị đánh mà không biết vì sao mình bị đánh. Chỉ thấy Triệu Dân đứng một bên phì phèo hút thuốc, lặng nhìn nó. Nó cũng chỉ đáp lại ánh nhìn bằng đôi mắt lạnh băng.

“Có biết vì sao mày bị đánh không?” Triệu Dân nắm tóc nó kéo lên.

“Không.” Nó đáp. Và lại bị thằng bạn kia đấm. Máu mũi lại trào.

“Vì mặt mày khó ưa.” Dứt lời. Duy Kha đưa tay quệt máu, tỉnh bơ đáp.

“Mặt mày cũng thế thôi.”

Ánh nhìn Triệu Dân lạ lắm. Có một chút hưng phấn, một chút giận dữ, một chút vui vẻ… cơ bản là nó cũng không nắm bắt được thằng kia trong đầu đang nghĩ gì. Chỉ gạt tay Triệu Dân ra mà gắng sức ngồi dậy.

“Đánh xong chưa?” Nó tỉnh bơ hỏi.

“Mẹ… thằng chó chết!” Đồng bọn của Triệu Dân nổi máu điên vừa sấn tới định dập Duy Kha một phát nữa thì đột nhiên bị Triệu Dân kéo cổ áo lại.

“Đủ rồi!” Triệu Dân nhếch mép cười. Nụ cười bất cần đời của Triệu Dân làm Duy Kha ấn tượng lắm.

“Cứ thế mà thả nó đi à? Thằng này …”

“Tao nói đủ rồi!” Triệu Dân quát làm thằng kia sững người. Vừa đúng lúc, thầy giám thị chạy đến thì bọn kia đã chạy biến dạng, chỉ mỗi Duy Kha đang ngồi bệt trên nền đất và Triệu Dân dửng dưng đứng một bên, vẻ mặt có chút vui vui.

“Hai em đi theo tôi!”

Thế là vừa nhập học nó đã nhận được một bản kiểm điểm kèm theo bản đình chỉ học ba ngày.

Nó rủa thầm cái số nó sao mà xui xẻo. Ừ thì đình chỉ ba ngày để nó dưỡng thương, mà việc quái gì nó lại bị thương, chỉ tại cái mặt nó khó ưa!!?? Vớ vẩn! Nó không sợ thằng kia, chỉ sợ mẹ nó thôi. Mỗi khi “lão bà bà” nhà nó nổi cơn xung thiên lên thì ông chồng “sợ vợ” cũng chẳng can được. Và sau khi bị bắt quỳ gối trên vỏ mít cả buổi trưa, nó phải lếch thếch ra siêu thị mua đồ ăn cho nhà.

Vừa lấy hoá đơn thì ngoài trời mưa như trút nước. Nó leo lên lan can ngồi đợi cũng chẳng để ý bên cạnh có ai đang đi đến. Đột nhiên cái lạnh tê buốt bên má phải làm nó giật cả mình quay sang.

Là Triệu Dân?

“Ăn kem, tao bao!” Nó nhe răng cười với Duy Kha.

“Không cần!” Nó lơ.

Không dễ thế chứ, mới hôm qua kêu đồng bọn đánh nó sống chết, hôm nay lại mời ăn kem. Thằng này ấm đầu.

“Tao không có bỏ độc, ăn đi!”

Nghĩ nghĩ rồi nó cũng cầm lấy, lột vỏ cây kem ra mà ngồi ăn, cũng chẳng thèm nhìn thằng kia biểu hiện gì. Thì ra ăn kem khi trời mưa cũng có cái thú của nó!

“Mày đúng là quái nhân, hahaha!”

“…”

“Tao thích mày, từ giờ tao với mày là bạn!” Triệu Dân tuyên bố.

Duy Kha chẳng trả lời có đồng ý hay không, thế mà Triệu Dân ngày nào cũng tìm nó, đi đâu cũng lôi nó theo đến mức đồng bọn Triệu Dân cứ trố mắt nhìn thủ lĩnh của mình đeo thằng kia không dứt. Dần dần rồi đám bạn của Triệu Dân cũng tản đi chỉ còn mỗi hai đứa cho đến nay. Cơ bản, không đứa nào dám đối đầu với Triệu Dân, thằng này vốn đã “khùng”, từ sau khi biết bệnh tình, nó càng “khùng” hơn.

“Anh, hôm qua em nhận được thư mời của Green Stone, anh đi với em nha, mình tổ chức sinh nhật lại cho anh?”

Duy Kha dừng dòng hồi tưởng miên man.

Ngày hôm qua???

Hộp quà của nó???

Nó hoang mang. Không biết chừng quà của nó cũng cùng chung số phận với đống quà kia, bị ném vào một xó rồi không chừng. Nó cũng chả nói với Triệu Dân rằng nó có đi quà. Nhưng hôm qua quả thực nó bị thằng bạn doạ suýt đau tim mà chết, cũng chẳng nhớ đến quà cáp gì nữa.

“Này, tối nay đi bar với tao không?”

Triệu Dân giơ chân đạp đạp vào mông thằng bạn.

“Không.”

Duy Kha dứt khoát đứng lên. Tính rời khỏi căn-tin, nghĩ lại, nó quay sang nhìn cổ thằng bạn.

“…”

“Gì vậy?”

Không có…

Nó thất vọng. Suy đoán của nó xem ra đã đúng hoàn toàn. Nó bước đi.

“Mày đi đâu vậy?”

“Lên lớp, mày cúp mặc mày!” Đột nhiên nó thấy cáu gắt. Đùng đùng rời khỏi căn-tin trước cặp mắt ngỡ ngàng của thằng bạn.

Đêm qua rõ ràng Triệu Dân chả xem sự quan tâm của nó nặng nhẹ bao nhiêu, một câu “không cần” y như tát cả xô nước lạnh vào mặt nó. Không cảm ơn thì thôi còn suốt ngày quay sang hành nó, mắng nó. Nó việc quái gì phải theo hầu thằng kia.

“Duy Kha…”

Nó đứng sững, như nhớ ra điều gì, nhưng vẫn không tài nào nhớ ra hết trọn vẹn cả giấc mơ đêm qua. Chỉ là gương mặt Triệu Dân, mắt nhìn nó, môi mấp máy cái gì nó không nhớ rõ… Nó chau mày nghĩ ngợi. Đột nhiên, cặp mắt sáng bừng.

“Chết tiệt, quên trả tiền ổ bánh mì rồi!”


---------------------------------------


~^_^~ Cat-chan

minimeoのブログ


“Alô?”

“Mày dậy chưa?”

“Hửm??” Duy Kha giật mình tỉnh giấc, hoá ra nó đang nằm trong phòng mình. Chợt nhớ đêm hôm qua nó trở về nhà rất trễ, sau khi bị ba mẹ quở cho một trận thì trở về phòng ngủ li bì đến sáng hôm sau.

“Ờ… tao dậy rồi. Có gì không?”

“Qua chở tao đi học nghen.”

“Sao mày không…”

Tút… tút … tút…

“Cái thằng…”

Nó thở hắt ra một hơi. Gãi gãi đầu, ngáp dài. Hôm qua nó làm sao thế nhỉ!? Hình như nó khóc. Bất chợt cảnh tượng đêm hôm qua như đập vào trước mắt nó. Triệu Dân ôm nó vào lòng dỗ dành. Đột nhiên sắc mặt nó khó coi, mồ hôi đổ nhễ nhại. Nó quất cái gối liên tục vào đầu, miệng không ngừng rủa xả thằng kia làm nó khốn đốn. Nó không nhớ trước khi về nhà Triệu Dân đã nói gì với nó. Thôi quên đi vậy. Nó sọt dép, chạy vào nhà tắm.

“Mày làm gì lâu vậy?”

Triệu Dân vẫn bộ dạng ngổ ngáo với chiếc áo sơ mi trắng bên bỏ vào quần bên không bỏ, cà – vạt thì xộc xệch kéo đến giữa lồng ngực, quần tây đã rộng nay trông còn rộng hơn khi nó sụt ký. Bên ngoài khoác hờ một chiếc áo ấm, tay áo dài che khuất một nửa bàn tay đã được băng bó của Triệu Dân. Duy Kha ngại nhìn thẳng vào mắt thằng bạn. Chỉ đáp gỏn lọn.

“Lên đi.”

Không khí buổi sớm vẫn là thoải mái hơn hết. Nó cho xe đạp chạy thoai thoải xuống dốc. Những hạt sương buổi ban mai tạt vào mặt nó gây cảm giác lành lạnh đến run đùi. Nó thắc mắc tại sao hôm nay Triệu Dân lại im lìm không nói chuyện gì, mọi thường nó vẫn hay đứng lên vịn vào vai thằng bạn mình mà hóng sương sớm mà. Duy Kha ngoảnh đầu lại nhìn. Chợt, nó bắt gặp Triệu Dân cũng đang nhìn nó.

Duy Kha vội quay sang tập trung vào con đường trước mặt, vờ như không thấy nhưng dây thần kinh giựt liên hồi. Miệng lúng búng.

“Tao xin lỗi…”

“Vụ gì?”

“Cái bánh kem của mày…”

“Bỏ đi, cũng chẳng còn ăn được.”

“…Tay mày… không sao chứ?”

“Ừ, không sao…”

“Ờ…” Nó cau mày. Rõ ràng tự Triệu Dân níu con dao nên bị thương, sao nó lại thấy áy náy chứ.

“…”

“Sao hôm nay có hứng đi học vậy?”

“Tại tao hứng…”

“Hừm…”

Có cái gì đó không đúng, nó nói nhiều hơn thường lệ. Quay ra sau nhìn Triệu Dân lần nữa, vẫn là ánh mắt đó đang chằm chằm nhìn nó. Nó bực.

“Làm gì nhìn tao hoài vậy?”

“Đang tưởng tượng mày của ngày hôm qua.”

“Mày câm ngay không tao cho mày vào bụi rậm nằm đấy!” Duy Kha mặt đỏ tía tai, nó nghiến răng trèo trẹo trong khi thằng bạn nó cười ngả nghiêng đằng sau.

Ít ra thì nó cũng đã cười.

Hai người bước vào lớp. Cả lũ hôm qua đi sinh nhật Triệu Dân vẻ mặt lấm lét nhìn nó. Chắc vẫn còn hoảng vì chuyện Triệu Dân đập phá ngày hôm qua.

“Nhìn cái gì mà nhìn, tao đánh thấy *** bây giờ!”

“Dân…”

Duy Kha khẽ đẩy cùi chỏ bảo nó trấn an. Thằng kia cau có vất cái cặp lên bàn nghe tiếng rầm. Cả lũ vội tránh hai đứa nó. Duy Kha thở dài. Nó nào có tội lỗi gì mà phải chịu người ta kì thị như thế cơ chứ, chẳng qua vì bị Triệu Dân đi đâu cũng lôi lôi kéo kéo khiến ai ai cũng nghĩ “thằng này bạn thân Triệu Dân, rớ tới nó coi chừng bị Triệu Dân đập” thế là ngay cả lớp trưởng đầu năm hớn hở cười với nó bao nhiêu thì giờ nhìn mà xem, đến cả chỗ ngồi ngay phía trên cũng đổi nốt.

Triệu Dân gục mặt trên bàn mà ngủ. Duy Kha giở cuốn bài tập hôm qua xem lại. Nó không muốn mang cái mác “quậy - học dở” như Triệu Dân, đúng ra là không dám, nếu không nó sẽ không yên với “lão bà bà” nhà nó.

“Anh Dân~~~”

Một chất giọng nhão nhẹt làm Duy Kha nổi cả da gà. Tiểu My – bạn gái của Triệu Dân (tự xưng~). Con bé xinh lắm! Hoa khôi của trường, học dưới một lớp, suốt từ đầu năm đến giờ vẫn không ngày nào không làm phiền Triệu Dân. Mà cũng vì Triệu Dân không từ chối nên con bé được nước làm tới suốt ngày dính như keo, mà đây cũng chả phải keo dán giấy bình thường, là keo dính chuột cơ đấy. Chỉ khổ cho Duy Kha, mỗi khi Tiểu My đến là lỗ tai nó phải chịu đựng đủ thứ lời ngon tiếng ngọt đến rụng người. Nó khâm phục Triệu Dân ngày nào cũng chịu nổi con bé Tiểu My, Triệu Dân chỉ cười khà khà mà nói: “Mật ngọt chết ruồi, tao đâu phải ruồi đâu mà phải sợ chết vì nó.” Duy Kha tự nhủ, nó thà không có bạn gái còn hơn.

“Sinh nhật hôm qua của anh thế nào? Có vui không anh?” Tiểu My tuỳ tiện sấn tới chen giữa Duy Kha và Triệu Dân. Mùi nước hoa làm Duy Kha nhưng nhức hai cánh mũi.

“Chán chết!”

“Em biết mà… không có em nên không vui phải không!? Hì hì… Xin lỗi anh nha! Hôm qua em phải đi về nhà ba mẹ…”

“Không sao…”

“Hun một cái nà~!”

Duy Kha buồn nôn, dù sáng chưa ăn gì, nó gấp tập lại rồi vờ có chuyện ra ngoài. Bỗng Triệu Dân níu tay áo nó bằng bàn tay bị thương. Nó hoảng.

“Xuống ăn sáng với tao đi, đói quá!”

“Tiết đầu sắp vô rồi mày!”

“Thì cúp, đi nào!”

“Ê, ê coi chừng cái tay…!”



Ta đau lòng.

Đau vì ta nghĩ gì cũng đều vì người ta, làm gì cũng muốn tốt cho người ta.

Một chút đền đáp lại thôi đã làm ta vui, đôi khi lại vô tâm đến mức làm ta thấy việc ta làm như không có chút ý nghĩa gì với người ta.

Người ta ở đây là ai à? Là đứa bạn thân cùng quê, cùng chịu cảnh sinh viên, cùng ăn bữa cơm, cùng ngủ chung 1 giường, cùng ...

Ta tại sao không thể được người ta quan tâm lại chứ? Quan tâm ta như ta quan tâm người ta?

Cơ bản chỉ vì ta không thể không được quan tâm, bản tính ta từ nào giờ là sống cần được người ta "thích", "yêu", "thương" và quan trọng hơn hết thảy là "quan tâm".

Ừ, ta ích kỉ, ta tiểu thư a???

Tại sao lại nói ta như vậy trong khi bản chất người ta còn hơn ta?

Nói ra thì bảo ta kể lể, nhỏ mọn, độc tài... thế nên ta không nói, ta im lặng...mà không nói thì người ta không hiểu, người ta lại càng thích làm những gì người ta muốn, người ta không nghĩ rằng người ta đang phụ thuộc những gì vào ta.

Thích, ừ, thì bye-bye, ta không thích níu kéo, không, thì ở lại, nhưng bản thân người ta không sửa đổi ta cũng đành chịu không thể chứa chấp nữa. Ta cũng là con người biết đâu là giới hạn của ta. Chịu đựng không nổi thì cũng như trái bóng nổ bùm thôi.

 

Đã 19-20, xuống cái chốn Sài Gòn “mạnh ai nấy sống” này, nếu người ta không chịu thay đổi thì cái xã hội này sẽ vùi dập người ta. Ta nghĩ vậy, nên ta muốn người ta cái gì cũng tự thân ngừơi ta giải quyết không dựa dẫm vào ta.

 

Bản thân ta, tình nguyện giúp nhưng người ta cũng phải biết điều, không phải ai cũng dư time mà lo chuyện người ta. Ừ, thì bạn tốt, bạn tốt cũng có giới hạn, lòng tốt cũng đâu phải là không đáy.

 

“Sống thì phải biết điều!”

 

Nói mãi câu này nhưng người ta đến một điều cũng không biết.

 

“Cái gì cũng có cái giá của nó.”

 

Nhắc mãi câu đó nhưng cái giá ta đưa ra người ta lại mặc cả.

 

Ta không chấp nhất. Thế nên “sống thì phải biết điều” không thì “cái giá của người ta cũng chẳng đáng là bao” trong mắt ta.

 

Ta mệt mỏi. Ta muốn đoạn tuyệt. Thế nhưng có bao giờ ta dứt khoát được điều gì. Vì ta sống tình cảm. Ta không tàn nhẫn với bất cứ ai ta từng thương yêu.

 

Nhưng. Bất cứ ai làm ta đau dù chỉ 1 lần, thì hình ảnh họ trong tâm trí ta sẽ mãi mãibị vẩn đục. Ta là người trọng tình cảm.


Đừng chỉ mãi sống cho bản thân mình!



Mẹ nó!!! Ta muốn thoát ly khỏi cái tâm trạng chó chết này!

minimeoのブログ