minimeoのブログ

“Mặt mày không sao chứ?”

 

 

 

Triệu Dân đưa bàn tay gầy chạm vào má phải Duy Kha.Nghe như một luồng điện xẹt qua tim nó, nó thoáng chốc giật mình, nhanh gạt bàn tay kia ra. Khẽ khàng nói: “Tao không sao…”

 

 

 

“Sao lại đi tìm tao?” Triệu Dân không biểu hiện gì, chỉ lặng thinh nhìn ra biển, hỏi mà không nhìn người.

 

 

 

Duy Kha biết giải thích như thế nào đây khi mà trong lòng nó cũng chẳng biết câu trả lời. Nhưng Triệu Dân là bạn thân của nó, việc gì nó không được quyền quan tâm đến thằng bạn của nó. Nó suy nghĩ rồi tự gật đầu hài lòng với câu trả lời của mình. Nó chợt quay sang nhìn gương mặt Triệu Dân. Mặt trời dần nhô lên trên mặt biển. Những tia nắng sớm đầu tiên chói loà trên gương mặt Triệu Dân, màu tóc đen ngả sang một màu nâu óng ánh, đôi mắt nhỏ nheo lại khi ánh nắng xuyên qua. Bất chợt, Triệu Dân lại nhìn sang. Ánh nắng lại làm đôi con ngươi kia như mông lung đến lay động lòng người một cách lạ lùng. Bất giác, Duy Kha đưa bàn tay đến gần sờ lên gương mặt kia, nhẹ nhàng nhưng tinh tế, những ngón tay thon dài khẽ vuốt từ chân mày đậm xuống gò má kia, chậm rãi nhưng biết thưởng thức.

 

 

 

Đã gầy đến như vậy sao.

 

 

 

Đôi mắt kia thoáng dao động, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Duy Kha cũng vì sự thức tỉnh từ đôi mắt kia mà choàng khỏi giấc mộng. Nó đỏ mặt quay đi.

 

 

 

“Chỉ là… tao lo cho mày thôi!”

 

 

 

“…”

 

 

 

Thịch…thịch…

 

 

 

“Thật chứ?” Giọng kẻ kia đầy nghi hoặc nhưng cũng chẳng tỏ ra trêu đùa.

 

 

 

Duy Kha gật đầu nhưng không quay đầu sang. Nó thế nào lại rơi vào thế lúng túng như thế này. Nó không hiểu nổi cái cảm giác lúc này thế nào nữa.

 

 

 

Duy Kha nghe tiếng cười nhẹ kế bên. Thế rồi hai đứa lại tiếp tục im lặng nhìn ra biển. Ngồi trên lan can cao vun vút trên đèo thế này là lần đầu tiên đối với Duy Kha, nó ít khi ra biển vì gia đình nó không đủdư dả cho những chuyến đi dã ngoại thế này. Nó cũng chả tha thiết gì với biển vì một lý do đơn giản, nó không biết bơi.

 

 

 

“Tao có kể cho mày nghe rằng tao có người chị không?”

 

 

 

Duy Kha sửng sốt. Trước giờ nó chưa từng nghe qua Triệu Dân có chị cả. Mọi người vẫn hay nói nó là cậu ấm độc nhất của nhà HưngThịnh đó sao. Triệu Dân hỏi như không hỏi, vẫn một mực chân thành nhìn xa xăm ra biển. Lần đầu Duy Kha thấy Triệu Dân nghiêm túc như vầy.

 

 

 

“Chị là Ý Như, lớn hơn tao 5 tuổi, chỉ giỏi lắm, lại xinh nữa, nên số người theo đuổi chỉ không thể đếm trên đầu ngón tay.” Triệu Dân nhoẻn miệng cười, nhưng ánh mắt lại cực thống khổ. “Chị đã được ông già tao chọn là người thừa kế tương lai thay vì chọn một đứa dốt nát như tao. Tao hận lắm! Hận đến mức chỉ biết ôm đầu khóc một mình khi nghe những giọng nói chua chát từ những người mà tao cho là đấng sinh thành đã tạo ra tao. Đều là con của họ tại sao họ lại so sánh cơ chứ? Chị Như biết, nên khi thấy tao đau lòng chỉ biết ôm tao vào lòng mà dỗ dành. Chị rất mực yêu tao dù không nói ra lời nào! Duy chỉ có chị là yêu thương tao thôi! Nhưng tao lại….”

 

 

 

Đôi vai kia chợt run lên, mái tóc dài che khuất gương mặt đang cố kìm nén cảm xúc. Triệu Dân cắn môi dưới như muốn nó bật máu ra thì thôi. Duy Kha vội đặt bàn tay mình lên bờ vai kia, khẽ xoa.

 

 

 

“Tao giết chị tao mất rồi!”

 

 

 

Nó tưởng như những cơn gió không ngừng thét gào ngoài kia chính là nỗi lòng của Triệu Dân. Duy Kha không biết hồn nó như đã rơi xuống từ vách núi này.

 

 

 

“Chỉ vì tao không muốn ở một mình ở nhà vì cơn sốt chó chết đó, chị đã vội lái xe về nhà… trên đường về, một chiếc xe tải mất lái đâm vào xe chị ấy. Ngày trước, chị còn cười với tao, mà ngày sau, chỉ còn là gương mặt lạnh lùng đang chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng kia. Chị chết! Lòng tao cũng chết! “Đấng sinh thành” kia thì không ngày nào không nhồi nhét vào đầu tao những lời trách móc ẩn ý rằng “tại sao người chết lại là chị tao”, “chị tao đi rồi ai sẽ gánh vác gia đình đây”, hoá ra trong mắt họ, tao không hề tồn tại, tao chỉ là kẻ dốt nát không đáng để họ để tâm tới, chó chết! Tao rốt cuộc là sống để làm gì cơ chứ???”

 

 

 

Triệu Dân bưng đôi tay ôm lấy mặt mình. Duy Kha vội vòng tay ôm nó lại. Giọng trấn an.

 

 

 

“Mày còn có tao, Triệu Dân, đừng có nói như vậy…”

 

 

 

“Tao rồi cũng sẽ chết…”

 

 

 

“Mày sẽ không chết, mày không chết được đâu…Làm ơn đừng có nói những lời đó nữa!!!”

 

 

 

“Tại sao ?”

 

 

 

“Cái gì?”

 

 

 

“Sự thật là như vậy mà…. Tao cũng không trốn tránh được điều đó… mày biết tao đã gần như muốn điên lên khi biết điều này không?”

 

 

 

Duy Kha không hiểu. Triệu Dân chưa từng tỏ chút thái độ tỏ vẻ quan tâm đến cái chết sắp đến gần cơ mà. Chẳng lẽ nó lúc nào cũng chôn kín những nỗi sợ trong lòng nhưng ngoài mặt lại dửng dưng như không có gì?! Tại sao nó lại phải làm như vậy, trong khi Duy Kha cũng là bạn thân của nó cơ mà?

 

 

 

Vòng tay lại siết chặt.

 

 

 

“Nếu sợ tại sao không nói với tao…chẳng phải tao luôn ở bên mày đó sao?”

 

 

 

Tao không sợ, mẹ nó, tao không muốn mày thấy tao như lúc này, chó chết thật!” Đột nhiên, Triệu Dân vùng ra khỏi vòng tay Duy Kha đứng lên. Đôi mắt kia đã đỏ ngầu, ánh nhìn đầy giận dữ.

 

 

 

Hay mày cứ để tao chết quách đi cho rồi, nhảy từ đây xuống cũng sẽ không đau đớn như căn bệnh gặm nhấm thân thể tao ngày qua ngày phải không?”

 

 

 

“Mày điên rồi…” Duy Kha hoảng hốt hét ầm lên. Nó hung hăng nắm lấy cổ tay thằng bạn mình kéo vào trong lan can. Triệu Dân lại hất tay ra.

 

 

 

Mày đi rồi, tao cũng sẽ như mày như lúc trước chị Như mất thôi! Đừng có ở đó đòi chết này chết nọ, mày rốt cuộc chỉ suy nghĩ cho bản thân mày thôi, có nghĩ rằng mày là người bạn duy nhất của tao không?


Tao rõ đã quan tâm mày dù biết mày không cần tới, tao không muốn mày cô đơn một mình. Mày mở miệng là “chết, chết, chết” mày có biết mỗi lần mày nói như thế tao đau lòng lắm không? Tao chỉ là…chỉ là…”

 

 

 

Duy Kha thở hồng hộc khi vừa hét xong, mắt cậu dường như sắp tuôn trào ra dòng nước âm ấm trong khoé mắt. Hít thở không thông, tưởng chừng như sắp ù tai đến nơi vì những đợt gió không ngừng thổi qua đây.

 

 

 

“Sao cậu nghĩ rằng tôi không quan tâm?”

 

 

 

“Hở?” Duy Kha ngạc nhiên nhìn Triệu Dân cũng vẫn đang sững sờ trước mặt mình.

 

 

 

“Cậu chỉ là thế nào???” Triệu Dân lại lấn tới. Đột nhiên thay đổi xưng hô làm Duy Kha hết sửng sốt lại lúng túng.

 

 

 

“Chỉ là…” Duy Kha bối rối lùi ra sau. Triệu Dân lại hướng gương mặt đang đỏ bừng kia mà vuốt nhẹ, Duy Kha giật mình đẩy Triệu Dân ra. Khi nhận ra hành động của mình, Duy Kha đã không còn kịp hối hận nữa. Triệu Dân trượt chân, rơi xuống, ánh mắt kia vẫn nhìn về hướng này, không trách móc, không oán giận…

 

 

 

Một giọng nói văng vẳng bên tai, tưởng như gương mặt vào đêm hôm đó, cũng vẫn ánh nhìn ôn nhu đó… Đôi môi mấp máy…

 

 

 

“Duy Kha…tôi thích cậu!"



 

 

 

Triệu Dân!!!

 

 

 

minimeoのブログ




“A….ư….răng của tao… *** *** mày!!! Tao cho mày với thằng Triệu Dân chết chung với nhau!”

“Mày câm cái miệng thối lại đi, ***, nói nghe ngứa cả lỗ rái!”

Duy Kha đang cười thầm hả hê thì giật mình nhìn qua,Triệu Dân đã đứng ngay trên lan can cửa sau quán bar, miệng phì phèo điếu thuốc, tay kia cầm chai bia uống dở. Đám đánh nhau đã gây khá nhiều sự chú ý, kẻ hiếu kỳ đang đứng xung quanh chỉ trỏ bàn luận xôn xao. Cả con hẻm đều chật nức người với người.

Đây đâu phải là chương trình Smack Down đâu cơ chứ.

“Tr….Triệu….Triệu…Dân …!”

Sang “sảng” vừa rồi còn mạnh miệng vừa thấy Triệu Dân bước ra thì nhìn trân trối, nói như “gà mắc dây thun”. Tay hắn còn đang bụm phần miệng bị Duy Kha đạp khi nãy, chắc cũng đã rụng thêm vài cái răng rồi.

“Mày đến đây làm gì?”

“Tao đi dạo!”

Nói dối không ngượng miệng.

“…” (nhìn nhau =.=!…)

Triệu Dân nhìn lướt qua vẻ mặt của Duy Kha rồi sải bước về phía Sang “sảng” đang đứng co rúm. “Mày tìm tao à?”

“Tao…tao…”

“Sao? Mới nãy còn bảo muốn “nói chiện” với tao cơ mà?” Duy Kha nhìn thằng bạn đang dửng dưng như không có chuyện gì, quái, thì ra nó đứng xem “tuồng” từ nãy giờ mà không ra mặt, thằng trời đánh. Duy Kha hận không thể với chân tới mà đạp thằng bạn một phát cho nằm đo đường.

Đồ nhẫn tâm!

“A, hay muốn nói chiện tiếp với Duy Kha của tao!”

Có tiếng người ho khan, chắc phát ra từ sau lưng Triệu Dân. Đám bạn đi chung của nó cũng đã tụ tập ra ngoài này hết, vẫn chóng mắt dõi theo “chuyện vui”. Tiểu My đứng khoanh tay, chu đôi môi đỏ hồng ra, liếc liếc Duy Kha.

“Mày… thử mà đánh tao đi, mày nghĩ tao đến chỉ một mình thôi sao?” Mặt hắn lấm tấm mồ hôi.

“Vài thằng tép riêu của mày thì chả là cái giống *** gì của ông hết!”

Xoảng…

Triệu Dân vừa nói vừa vung cái chai bia vào tường làm nước trong chai lẫn những mảnh thuỷ tinh văng tung toé. Phần chai còn lại lăm lăm về hướng Sang “sảng” khiến hắn xanh mặt từng bước lùi lại phía sau, hai thằng đang kiềm Duy Kha cũng bắt đầu đề phòng. Gần năm tên đi cùng Triệu Dân cũng bước ra, mỉm cười cao ngạo, vặn nắm đấm răng rắc.

“À, tao nghĩ tao cũng có chuyện muốn nói với mày rồi đây!” Triệu Dân mỉm cười “lịch sự” ngoắc ngoắc Sang “sảng” lại bằng bàn tay đang cầm chai thuỷ tinh sắc bén. (ai mà dám lại cơ chứ!_ _)

Hắn đứng run lập cập, phía sau gần đường cùng rồi, có lùi tiếp cùng không lùi được. Triệu Dân khẽ khoác một tay lên bờ vai đang run rẩy đến tội nghiệp kia, vừa ghé sang tai Sang “sảng” bằng một điệu bộ hết sức là …ngông…

“Tao không phiền XXX những đứa như mày! Có muổn thử để tao đưa cái XXX của tao vào cái XXX của mày không? Tao sẽ XXX mày cho đến khi mày XXX. Mà một khi mày đã XXX thì tao đảm bảo mày sẽ không thể nào XXX 
mà thiếu cái XXX của tao được đâu!” Nói rồi nó cười đểu.

Thanh âm không quá lớn cũng không quá nhỏ đến mức mọi người không nghe được. Cứ nhìn rồi sẽ hiểu.

Mặt Sang “sảng” cắt không còn giọt máu.

Tiểu My té xỉu.

Mọi người mắt chữ A, mồm chữ O, đứng chết trân.

Quai hàm Duy Kha gần như muốn tiếp mặt đất.

Rít… rít… rít… (nghe cả tiếng dế kêu!) (đang nghe Sao ta lặng im của Hồ Ngọc Hà *cười té ghế*)

“Đ….đ…đi….về…. tụi bây….!!!!”Sang “sảng” đi như bay lướt qua mặt Duy Kha rồi nhanh chóng chuồn đi.

Đám đông cũng dần giải tán khi hết chuyện để xem.

“Mày sao rồi?”

Một cú đấm thẳng vào bụng thằng kia. Duy Kha nhủ thầm sẽ mạnh tay hơn nếu thằng này không phải đang có bệnh trong người.


“Đau…..~~~” Triệu Dân cúi đầu ôm bụng. Chợt, có cái gì ấm áp quanh cổ, cảm giác mềm mại đến thoải mái.


“Tao về!”

Nói rồi, nó phủi bụi, bước đi một nước. Triệu Dân ôm bụng ngước nhìn tấm lưng gầy gầy kia, bàn tay sờ lên lớp len mềm mại từ cái khăn choàng, nó chợt nghe sóng gợn trong lòng. Đi nhanh tới, nắm lấy cánh tay thằng kia lôi đi.

“Triệu Dân, không vào chơi nữa à?” Đám đông gọi theo í ới.

“Tao chán rồi! Về đây!”

“Buông tao ra… mày làm gì vậy?” Duy Kha gắng sức kéo bàn tay với những miếng vải băng vụng về của Triệu Dân ra.

“Đi ngắm biển với tao!”

Duy Kha nhìn nó trân trối.

“Mày.... mày điên à?”

“Ừ…” nó nhoẻn miệng cười. Vẫy tay gọi taxi, hai thằng dùng dằng hồi lâu rồi Duy Kha cũng bị ném lên xe.

“Còn xe tao???”


“Mai sẽ có xe ở nhà mày.”

------------------------------------------
End chap 4.


~^^~Cat-chan




 


minimeoのブログ


 

Chương 4: Biết tìm Triệu Dân ở đâu trong biển người hỗn loạn kia.

 

 

 

 

 

 

 

“Dự báo thời tiết dự đoán đêm nay trời se lạnh, nhiệt độ hạ xuống từ 29 -27 độ C…”

 

 

 

 

 

 

 

Duy Kha
ngồi bó gối trên chiếc ghế xoay cũ kĩ. Cây bút trên tay nó từng nhịp chậm rãi gõ tạch tạch xuống bàn. Nó chống cằm nhìn về quyển sách trước mặt nhưng hồn thì lại thả bay bay đâu đó. Ngước nhìn đồng hồ trên bàn, đã là 10 giờ hơn. Triệu Dân giờ chắc đang nhảy nhót múa hát với đám bạn của nó.

 

 

 

 

 

 

 

Chiều tan học, khi chở Triệu Dân về, nó đã bị thằng bạn hù cho một phen muốn rụng cả tim. Duy Kha đã khuyên nó nên về xe nhà để tránh bị nhiễm lạnh nhưng nó dứt khoát không chịu, một mực đòi Duy Kha chở về. Trên đường đi, Triệu Dân kể về chuyện gì đó khá thú vị nên cứ cười suốt. Duy Kha không mấy để tâm lắm vì nó còn hậm hực về món quà sinh nhật tốn công tốn sức gói ghém giờ trở thành “rác quý trong nhà đại gia” rồi. Vừa về đến nhà, Triệu Dân lại lên cơn ho, nó ho kinh lắm, đến mức Duy Kha phải vuốt lưng giúp nó kiềm lại cơn ho. Đến khi nó khục khặc ra một màu đỏ tươi trong lòng bàn tay thì Duy Kha gần như chết đứng. Triệu Dân chỉ cười rồi tạm biệt nó, loạng choạng bước vào nhà.

 

 

 

 

 

 

 

Duy Kha cúi đầu thở dài. “Cái thằng… bệnh hoạn mà còn rong chơi giờ này!” Nó cúi gục đầu xuống hai đầu gối. Âm thanh của cô dự báo thời tiết vẫn vang đều đều từ cái tivi trong phòng ba mẹ.

 

 

 

 

 

 

 

“Chậc, trời này mà anh không giữ ấm người thì thể nào cũng nhiễm lạnh cho xem.” Mẹ càu nhàu.

 

 

 

 

 

 

 

“Ừm, anh biết rồi, cơ mà anh thích cái khăn choàng em đan, ấm lắm!”

 

 

 

 

 

 

 

“Haha…em biết anh sẽ thích mà…”

 

 

 

 

 

 

 

Soạt…soạt…

 

 

 

 

 

 

 

Cạch…

 

 

 

 

 

 

 

Rầm…

 

 

 

 

 

 

 

“Con ra ngoài một chút!”

 

 

 

 

 

 

 

“Ơ, cái thằng… giờ này còn đi đâu nữa!?”

 

 

 

 

 

 

 

Duy Kha vòng ra phía sau nhà để tháo xích chiếc xe đạp rồi đẩy thật nhanh ra đường mà chạy như bay xuống phố.

 

 

 

 

 

 

 

Trời ngoài này lạnh căm. Nó rục mặt vào trong cái khăn choàng.

 

 

 

 

 

 

 

Từng đợt gió lạnh tạt vào mặt nhưng nó vẫn cắm đầu chạy. Miệng lầm bầm “Mình điên với nó rồi, điên thật rồi!”

 

 

 

 

 

 

 

Green Stone là sàn nhảy làm ăn khá phát đạt trong khu đô thị mới quy hoạch gần trung tâm thành phố. Đây gần như là nơi lý tưởng cho các cậu ấm cô chiêu “đốt tiền” …cho vui, hay chứng tỏ bản lãnh của mình. Duy Kha chưa từng đến đây nhưng cũng không quá khó để tìm ra Green Stone. Ở đây khá hào nhoáng với ánh đèn chớp nháy từ các cửa tiệm xung quanh, tiếng nhạc, tiếng xe rồ ga ầm ĩ, nam thanh nữ tú ăn mặc thời thượng tụm năm tụm bảy hai bên đường nói nói cười cười. Thật rất ư là ồn ào và Duy Kha thì lại không hề thích thú với nơi này. Lý do đơn giản mà quan trọng nhất chính là: nó không có tiền. Bảo nó ném đá người ta còn được, chứ bảo quăng tiền vào mặt người khác thì nó không dám. “Lão bà bà” sẽ không chiếu cố cho nó quì trên vỏ mít nữa mà là vỏ sầu riêng thì nó chỉ còn con đường là …lết.

 

 

 

 

 

 

 

Duy Kha dựng xe đạp vào bên hông cửa sau của quán bar. Nó không muốn gây sự chú ý với người khác.

 

 

 

 

 

 

 

Biết tìm Triệu Dân ở đâu trong biển người hỗn loạn kia.

 

 

 

 

 

 

 

Nó chống tay lên tường suy nghĩ. Đã từ chối lời mời của Triệu Dân mà giờ lại vác mặt đến đây, ngoài lý do “lo lắng” cho “thiếu gia” thì còn cái nào khác để Triệu Dân không nghĩ là nó mặt dày đây. Nó nắm chặt cái điện thoại trong tay. Gọi không được, nhắn tin cũng không xong, mà vào thì càng không thể. Duy Kha đấu tranh tư tưởng khá nhập tâm, không biết có tốp người đang đi lại gần mình.

 

 

 

 

 

 

 

“Cha,cha.. đây không phải là bạn Duy Kha – con chó trung thành của đại ca Triệu Dân đây sao???”

 

 

 

 

 

 

 

Duy Kha quay sang nhìn kẻ vừa lên giọng đầy mỉa mai. Là Sang “sảng”, một tên mồm mép có tiếng trong trường, vừa bị “đại ca” Triệu Dân “tẩn” cho một trận vì cái tật ba hoa, đồn thổi việc Triệu Dân sắp chết, làm cho đại ca các băng nhóm khác trong và ngoài trường đều tìm đến làm nó một phen phiền chết được.

 

 

 

 

 

 

 

Kẻ nhu nhược, ánh mắt thương hại, vương vương “giọt sương trên mí mắt”;

 

 

 

 

 

 

 

Kẻ bệnh hoạn, hết gởi hoa, gởi quà, có khi gởi… thư “tình” cho “chiến hữu” sắp “thăng bông” với nội dung rất ư là sướt mướt (làmTriệu Dân ói gần chết o_O!)

 

 

 

 

 

 

 

Kẻ điên cuồng, gởi thư thách đấu với nội dung mang tinh thần hết sức “Sa-mu-rai”, cụ thể: “Có chít, cũng chít oanh liệt, không chít vì bịnh tật mà chít dưới chân tao.”(P/x: tác giả “bức thư tình” sa-mu-rai này rất ư là hài hước ==!)

 

 

 

 

 

 

 

Sang “sảng” “được” một phen no đòn.

 

 

 

 

 

 

 

Thấy Duy Kha không trả lời gì, cứ đứng nhìn Sang “sảng” chòng chọc, vẻ mặt cơ hồ hiện rõ “ý cười đểu” càng khiến thằng này sôi máu.

 

 

 

 

 

 

 

Tao đang nói mày đó, thằng khốn!”

 

 

 

 

 

 

 

“Tao biết. Mà tao có quen mày à?”

 

 

 

 

 

 

 

“Há?”

 

 

 

 

 

 

 

Sang “sảng” méo miệng. Hắn quay sang đồng bọn có hai thằng to con phía sau, miệng cười cười nhưng cơ miệng giật liên hồi.

 

 

 

 

 

 

 

“Thằng này giỏi, tao mà mày cũng quên cho được, thật đáng buồn!” Vừa nói, hắn vừa đủng đỉnh sáp lại gần Duy Kha – vẫn đứng dửng dưng nhìn như nhìn cọng cỏ ven đường đang lắc lư lắc lư theo gió. “Hôm nay, anh Triệu Dân yêu dấu của mày đâurồi? Không theo vẫy đuôi nữa à?”

 

 

 

 

 

 

 

Nó cau mày. Ai là chó của ai? Ai theo vẫy đuôi ai?

 

 

 

 

 

 

 

“Tao không rảnh. Tạm biệt!”

 

 

 

 

 

 

 

Duy Kha vừa định xoay người bước về phía xe mình thì bị bọn kia vây quanh chặn đường lại.

 

 

 

 

 

 

 

“Sao vội vậy, tao còn chưa nói xong mà? Sợ rồi hả cu?”

 

 

 

 

 

 

 

“Muốn tìm nó thì vào trong kia mà tìm.”

 

 

 

 

 

 

 

Nó dứt khoát hướng mình về phía chiếc xe, chưa được ba bước đã bị hai thằng kia lôi trở lại.

 

 

 

 

 

 

 

Khốn kiếp, sao lúc nào Triệu Dân làm gì nó cũng đều gánh hết vầy nè.

 

 

 

 

 

 

 

“Tao biết nó bận trong đó, bởi vậy, để tao “nói chiện” với mày xong tao sẽ kiếm nó sau…Hén!?”

 

 

 

 

 

 

 

Vừa dứt lời, Duy Kha bị hắn thụi một đấm vào bụng, nó tưởng như bị ép toàn bộ không khí ra khỏi người vậy. Khó thở!

 

 

 

 

 

 

 

Khụ…khụ…

 

 

 

 

 

 

 

“Chó chết, cái thằng *** *** đó, nó báo hại tao phải nhập viện cả tuần liền, cả hàm răng này cũng phải sửa lại.” Hắn vừa nói vừa xoa xoa nắm đấm chuẩn bị cho cú knock – out thứ hai. “Hôm nay tao phải đòi lại cả chì lẫn chài, cho mày biết tao là ai…”

 

 

 

 

 

 

 

Sang “sảng” vừa vung tay tính thụi vào mặt Duy Kha, nhưng nó không ngu đứng im chịu đòn, nó lùi người né kịp, làm Sang “sảng” đánh hụt ngã chới với một bên. Hai thằng to con thấy vậy lại kiềm chặt Duy Kha, có vùng vẫy cũng vô ích, trông tụi nó to gấp đôi Duy Kha mà.

 

 

 

 

 

 

 

“Mày ngon, dám né hả con, tao cho mày hết thấy đường về nè!!!”

 

 

 

 

 

 

 

Bốp… 

 

 

 

 

 

 

 

Lần này nó trúng đòn đích xác vào má phải, máu ứ ra trong miệng có vị tanh tanh.

 

 

 

 

 

 

 

“Hahaha…ai bảo mày ngu theo nó làm gì? Bộ nó cho mày ngửi *** của nó à?” (đạp nó a~><)

 

 

 

 

 

 

 

Thằng khốn.

 

 

 

 

 

 

 

Duy Kha giậm cả chiếc giày vào mặt Sang “sảng”. Thằng kia té bật ngửa, vài thứ nho nhỏ trăng trắng văng ra từ cái mồm vừa phát ngôn bừa bãi.

 

 

 

“Mày phải hãnh diện vì được hôn giầy của tao đó, thằng khốn!"
 


~To be continued~