Bây giờ là 9h20 và mình đang trong cửa hàng Circle K nơi Joy làm việc. Hôm nay mình xin nghỉ phép ở công ty (hôm qua đã làm xong nhiệm vụ của tuần rồi) và qua đây để chạy deadline, cụ thể là vẽ truyện cho báo và hoàn thành phác thảo nhân vật trong cuốn sách minh hoạ sắp tới cho Rôm to Read. Ngày mai thì tụi mình sẽ chuyển sang nhà mới. Mọi thứ thực sự gấp gáp và dồn dập, nhưng mà mình nghĩ nếu trong thời gian ngắn có thể làm được nhiều thứ cũng hay mà, hy vọng mọi chuyện thuận lợi. ![]()
![]()
Quay lại chuyện công việc, thì tuần này mình đã quen hơn và không rơi vào tình trạng thất vọng với bản thân nữa (OH YEAH!
). Nhân tiện thì bên Tree đang lên kế hoạch chuyển văn phòng và mình được nghe một tin rất bất ngờ!!!
Nhưng để khi mọi chuyện chắc chắn, à, gọi là "chính thức xác nhận" thì mình mới kể chi tiết hơn trên blog được, cũng là cơ sở để bùng nổ, chứ giờ chưa có gì đảm bảo tương lai đó sẽ diễn ra cả. ![]()
Chuyện học hành thì, ờm, đó, mình đã không gom được đủ tiền để đóng học khóa luyện thi cấp tốc ở trung tâm mà mình nhắm trước đó, nên mình quyết định học khoá ôn luyện một năm và chờ năm sau thi. Natsumi cũng tích cực giới thiệu mình những nơi dạy tốt mà cô ấy biết, nên mình cũng tính chuyển hướng sang nơi khác học để nhẹ học phí hơn. Với cả, bởi vì ôn thi một năm, nên sự lựa chọn cũng nhiều hơn, một số trung tâm không nhận dạy cấp tốc từ năm tháng trở xuống do không đảm bảo tỉ lệ đỗ đạt, có thể ảnh hưởng uy tín của nơi đó. Mình vừa mới nhận công việc mới nữa, nên cũng muốn hưởng thụ cảm giác nhận lương tháng đều đều lâu một chút (vâng, thật cám dỗ). Nên ước mơ vào Đại học Mỹ Thuật xin để lại vào thời điểm thích hợp hơn. ![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Tin báo từ gia đình: Mẹ mình bị dính covid rồi.
Mẹ nói hơi khàn giọng nhưng đã đỡ rồi, trước mắt thì chưa có triệu chứng gì nghiêm trọng. Chắc nhờ vaccine (mẹ đã chích ba mũi rồi). Cầu mong cho mẹ chóng khỏi. ![]()
![]()
Thực ra thì ở văn phòng mình cũng có rất nhiều người là F0, cả anh Tú cũng là F0 mà vẫn đi làm, mình trao đổi công việc trực tiếp với ảnh hàng ngày, hiện tại mình vẫn ổn, chỉ là mình nghĩ, cái ngày để mình test ra hai vạch dương tính nằm ở vấn đề thời gian mà thôi.
À mà hôm qua mẹ nói là ba mình nói sẽ vào Nam để thăm các con!!
Khi nghe tin đó, vô thức mình đã nói: "Vào đây ai tiếp?". Nói xong mình cũng phải giật mình vì sự hỗn láo, vô cảm của chính mình. Nhưng mà thực sự, mình không muốn gặp ba tí nào. Khi mình bình tâm lại (mình đã hơi hoảng loạn), mình nhận thấy một điều: Mình nghĩ mình không yêu cũng không ghét ba mình nữa, cũng không bị ảnh hưởng gì, bằng chứng là mỗi khi ba gọi điện, mình chỉ cảm thấy như nói chuyện với một người quen xa, chứ không có cảm giác cha con. Nhưng đó là bởi vì nói chuyện qua điện thoại và vì ba với mình không ở gần nhau, nên mình không thấy bị lo lắng. Còn khi nghe tin có thể sẽ phải gặp trực tiếp ba, thì điều khiến mình muốn né xa không phải chán ghét mà là... nỗi sợ! Nỗi sợ về người cha bạo lực, đập phá, say khướt, gia trưởng, trọng nam khinh nữ, áp đặt, lăng nhăng, tính chiếm hữu cao, vô trách nhiệm ùa về. Mình không cảm thấy an toàn khi ở gần một người như thế! Mình hiểu ba mình vẫn có những mặt tốt, nhưng mình chỉ cảm nhận được điều đó khi ba ở một khoảng cách đủ xa, đủ an toàn với mình. Mình rất sợ bạo hành, và hình ảnh ba dày vò mẹ, đập đồ trong nhà, cùng những trận đòn lên mình mang danh "dạy dỗ vì mình điểm kém, trốn ngủ trưa, vẽ vời không chịu học,..." khiến mình ngộp thở. Mình nghĩ mình đã được chữa lành khi vào Nam và gặp gỡ và được giúp đỡ bởi rất nhiều những người xa lạ mang hình tượng "người cha tốt", nhưng hoá ra, nỗi ám ảnh vẫn còn đó, tuy mờ đi, nó vẫn nhức nhối khi chạm vào.
Mặt khác, mình cũng thấy tội nghiệp người đàn ông này. Ông ấy nói muốn vào gặp con cái nhưng một đứa thì khinh sợ ông ấy, một đứa thì đã quên mặt ông ấy từ lâu. Mình nghĩ rằng mình vẫn có chút tình thương cha con với ba mình, nhưng mình chỉ dám gặp khi có mẹ, em mình và nhà nhà bác gái ở bên. Để đảm bảo người ấy không thể làm hại hay đe doạ gì cho gia đình mình (trong trường hợp xấu nhất), và để khi mình không muốn nói chuyện nữa, thì còn có người khác tiếp đãi ba, chứ không để ba lạc lõng ở nơi xa lạ. Mình không thấu hiểu nổi con người của ba mình, nhưng ít nhất mình hiểu cảm giác một mình ở nơi xa thì như thế nào.
Lúc mình kể với Joy rằng mẹ mình nói ba định vào đây, Joy đã nói "vào được đi rồi tính tiếp". Cậu ấy được nghe nhiều về những câu nói suông của ba mình, nên trong ấn tượng của cậu ấy, ba mình là người chỉ luôn biết nói "định" chứ không thực hiện bao giờ. Và ừ, lần này mình tha thiết mong rằng ba sẽ chỉ "định" chứ không vào đây thật.