Hello!! Vậy là kết thúc một tuần làm việc trong môi trường mới!! Trong một tuần đó thì mình làm việc ba ngày tại văn phòng, một ngày đi ăn mừng Tân niên với công ty Tree và một ngày xin làm việc tại gia.
(Thứ sáu làm việc ở nhà cùng với Bông.)
Mình ấy, thực sự rất thích không khí ở văn phòng, tại có người mà, lại còn toàn người trong ngành đồ họa - mĩ thuật, nhưng ở nhà làm việc vẫn quen và có phần thoải mái hơn. 
Sau một tuần làm việc thì ấy, mình giờ đang cảm thấy mặc cảm tội lỗi vì tốc độ vẽ của mình chậm quá, cũng còn lóng ngóng trong việc xử lý các task, thành ra gây ảnh hưởng tiến độ chung. Với lại, mình cũng chưa giao tiếp được nhiều với mọi người, nhất là với sếp mình - anh Tú, nên khi mình thực hiện công việc không đúng yêu cầu của sếp, mình cảm thấy muốn chui tọt vào vỏ ốc vô hình của chính mình. Mà công nhận mỗi lần thấy bản thân làm việc không hiệu quả, mình tức và trách bản thân nhiều lắm ấy, trong khi sếp và đồng nghiệp còn chưa nói gì. Dù cả chị Ju và Hường đều nói rằng mình là người mới, mình vừa mới làm có một tuần, còn cần thời gian thích nghi, nhưng thế cũng không khiến mình nhẹ nhàng với bản thân được, kiểu tâm trí sẽ nói với mình rằng: "Ở tuổi này rồi mà đi làm vẫn còn cần thời gian làm quen công việc á? Nhận việc là làm luôn chứ, mày có phải trẻ con đâu?!" 
Hời... Cái gì chứ dính đến công việc là mình gay gắt, nghiêm khắc với bản thân lắm. (Chắc do Chiron ở nhà 10 - nhà của sự nghiệp chăng?
)
Tuy nói vậy nhưng mà đồng thời ấy, mình cũng rất cảm kích vì những lần làm không tốt việc như vậy giúp mình rút kinh nghiệm và học thêm được cả về kỹ thuật tay nghề lẫn các kỹ năng mềm, cảm kích vì có được cơ hội làm việc ở đây để qua đó thấy được khả năng bản thân đang ở mức nào và làm sao để cố gắng hơn. Ở đây nếu muốn học phần mềm nào là được chỉ cho liền hà!!! Nên là, mình vẫn muốn được tiếp tục làm việc và được chỉ bảo mỗi khi làm sai. 
Mình từng kể rằng mình cảm thấy số 444 rất đặc biệt đối với mình (ngày đó, tâm hồn "thiếu nữ" của mình nghĩ rằng số đó là lời nhắn từ "nửa kia trong tương lai"
hoặc lời nhắn tâm linh rằng mình đang đi đúng hướng). Gần đây khi mình xem vài video giải thích ý nghĩa của các con số trùng lặp, thì mình được biết số 444 liên quan đến gia đình. Quan niệm của mình về hai chữ "gia đình", thì nếu coi mỗi người là một cái cây, gia đình sẽ là mặt đất, là bộ rễ, cũng là nơi đem lại cảm giác bình an, vững chắc, hay thậm chí có thể là căn nguyên của tổn thương sâu thẳm bên trong một người. Còn cá nhân hơn thì khi nghĩ đến gia đình, mình sẽ nhớ đến việc mẹ đã vui mừng thế nào khi biết mình có được công việc trả lương tháng, luôn luôn động viên mình cố gắng. Mình, như đã kể trên về mối liên hệ giữa tâm lý và công việc, ngay ngày đầu tiên đi làm đã cảm thấy không hài lòng với năng suất của mình hôm đó rồi. Trên đường về luôn là lúc mình "review" lại ngày làm việc rồi tự phê bình chính mình. Nhưng mà, mỗi lần như vậy, bằng cách nào đó mà sẽ có một hoặc một vài chiếc xe vượt lên trước mình, trên biển số của một trong những chiếc đó có số 444, cứ như vậy trong cả bốn ngày mình từ công ty về luôn. Vào khoảnh khắc ấy, mình cảm giác như nhận được cái ôm từ xa của mẹ, và cả lời khích lệ của Vũ Trụ vậy. (Hy vọng là đúng.
)
Ngày mai đi làm, mình sẽ lại cố gắng hơn.
À, kể chút về buổi ăn mừng Tân niên hôm thứ tư ngày 23/2. Thì đó là hoạt động của bên Tree ấy, mà anh Tú bảo với tụi mình là làm chung văn phòng, hưởng chung văn hóa, nên đi cùng luôn (và vì thế hôm đó cũng là ngày nghỉ của Sine). Mà mình nghĩ chắc cũng chỉ có mình tự tách biệt Sine với Tree ra thôi chứ còn thái độ của mọi người giống như đã coi tất cả là người một nhà vậy!! 
Mình còn biết được rằng, ở công ty có một "blacklist" dành cho những ai no nhanh, buông đũa sớm và không thể theo tiệc được đến cùng.
Mình thì không bị vào blacklist (vì mình kén ăn chứ được ăn ngon thì mình ăn nhiều lắm
), nhưng Phương - đồng nghiệp của mình thì đã bị. Mà cũng không bị phạt gì cả đâu, mấy anh sếp chỉ là dọa chơi cho vui vậy á. 
Sau khi ăn xong thì mọi người về công ty để chơi mấy trò ăn tiền (số tiền nhỏ thôi). Đây là lần đầu tiên mình thấy trực tiếp cảnh chơi lô tô và poker ấy, còn được giải thích cách chơi rất chi tiết nữa. Nhưng đương nhiên mình không có chơi...
Mình ngại đổ tiền vào trò may rủi lắm, còn nếu về việc vui thì nhìn mọi người chơi cũng đủ vui và hồi hộp theo rồi!! 
Trong lúc mọi người chơi lô tô, anh Kei - sếp của Tree còn chuẩn bị lì xì phát cho mọi người nữa. Vì có một bao lì xì chứa tờ tiền mang mệnh giá lớn hơn cả nên anh cho chơi trò bốc thăm theo thứ tự người nhỏ tuổi nhất được bốc đầu tiên đến người lớn tuổi nhất. Ngay cả mình cũng được nhận lì xì luôn!!! 
Mặc dù không bốc trúng bao hên nhất nhưng mình vẫn thấy vui ghê gớm ấy!!!!!
Cảm ơn nhà Tree nhiều nhiều ạ!!!!!! 


Vậy đó! Kết thúc "báo cáo" tuần làm việc đầu tiên của mình. 

Vẽ tiếp đây!


