Hôm qua, 26/1, mình đã về Bình Thuận rồi đó. So với mấy năm đổ lại đây thì năm nay mình về ăn Tết sớm hơn hẳn. Nhờ vào "nghề freelancer" của mình đấy!! 

Đáng nhẽ có thể về sớm hơn nữa nhưng ở nhà trọ mình còn cây cối và cá cảnh, nên sợ về với mẹ lâu quá thì ở nhà không ai chăm cây cối, cá cảnh giùm.
Mà nói chứ, từ lúc đặt mục tiêu muốn thi vào Đại học Mỹ Thuật TP.HCM, mình bắt đầu thấy thoải mái hơn vì làm minh họa tự do đấy! Ừm ừm. Kiểu ngày trước mình cứ tập trung vào tính thiếu ổn định trong nguồn việc và dòng tiền của nó, tính mình lại ngại chủ động kiếm việc nữa chứ! Vì thế mà lúc nào cũng mong tìm được một nơi ngon lành và trở thành họa sĩ 2D chính thức ở đó, làm việc được giao, rồi hàng tháng nhận lương cố định. Nhưng mà giờ thì mình chú trọng vào tính chất tự do về mặt thời gian của loại công việc này hơn. Hướng đến điều tích cực thì đương nhiên đầu óc và tâm trạng cũng được thư giãn hơn rồi. Nên thật là muốn cảm ơn trường Đại học Mỹ Thuật đã làm nơi gửi gắm ước mơ của mình, cảm ơn bà Natsumi đã luôn khích lệ mình nên vào trường ấy. Dù chẳng biết sẽ ra sao đi nữa... Mình ấy, bản thân vẫn cần phải học cách cân bằng giữa "tự tin" với "tự ti", rồi cả cách quản lý thời gian nữa, mình muốn nhiều thứ lắm. Nhưng mà với cái hiện tại này mình thấy cũng hài lòng lắm, hài lòng vì bản thân có mục tiêu và ước mơ, hài lòng vì bản thân lúc này luôn sẵn sàng để bước tiếp. Mình thích mình "sống" như thế này. 

Tự dưng muốn cám ơn cả vũ trụ luôn!! 
Lúc này, mình đang soạn blog dưới bầu trời sao đấy. Ở đây thì ngắm sao thích cực kỳ!! Đỉnh đầu phía bên phải mình là chòm Orion, ồ, nên gọi là Lạp Hộ cho thuần Việt nhỉ!
Hôm qua khoảng 3 rưỡi sáng cày xong phim thì mình ra ngoài, thấy được trăng khuyết tại chòm Thiên Bình luôn, phía dưới gần chân trời là chòm Bọ Cạp. Theo thần thoại thì thần Apollo sai bọ cạp cắn chết chàng Orion vì sự ngạo mạn của chàng, nên bọ cạp với Orion là kẻ thù của nhau, khi cả hai hóa thành chòm sao thì cũng "không đội trời chung" luôn, khi chòm Bọ Cạp mọc thì chòm Orion đã lặn rồi. Nhưng mình thỉnh thoảng vẫn có thể thấy được hai chòm này trong cùng một đêm như vậy, bỏ qua chuyện mình hay thức đêm, thì mình thấy, thần thoại cũng chỉ là do người Trái Đất nghĩ ra, đổi địa điểm là hành tinh khác thì có khả năng sẽ thấy hai chòm sao này luôn xuất hiện cùng nhau đấy nhỉ?
Mà sao tự dưng mình lại viết điều này chứ? =))))))) Ây cha, mỗi lần đứng dưới bầu trời sao hay đứng trước biển là cảm giác trái tim mình cũng được kéo cho rộng ra mà. Bình yên thật!!! =)))) Nếu không phải vì mình ham vui, mê thích cái sự náo nhiệt, tiện nghi của phố thị, chắc mình cũng về Bình Thuận ở luôn quá!
Ở đây hoàng hôn là tuyệt nhất đấy!!!
Hôm nay mình đã chờ hoàng hôn để chụp đó!! 

(Huhu giá film instax đang tăng mạnh mà muốn chụp hoài hoài luôn!!!!!!)
Mà rồi mình phát hiện ra máy Instax của mình khi chụp mặt trời thì mặt trời sẽ thành một chấm đen luôn!!!
Hơi tiếc nhỉ! Không biết với dòng máy cao cấp hơn và có thể tắt flash được thì có khắc phục được tình trạng này không nhỉ? 
Ấyyyyyyyyyyyyyyyyy! Tất nhiên mình yêu em Instax Mini 11 của mình lắm chứ! Đắn đo mãi mới rước ẻm về được mà. Mình chỉ là đang thắc mắc mà thôi!! Hê!! 
À, và dưới đây là ảnh chụp một cái cây khô.
Ở đây vì thời tiết khắc nghiệt, mùa khô kéo dài nên nhiều cây như vầy lắm. Mấy cái cành trắng muốt trơ trụi in trên nền trời xanh. Đẹp nhỉ?! (Và cũng không buồn, mình cá cả cuộc đời cái cây này đã tạo ra được vô số mầm xanh rồi!)
Cập nhật một chút: Ngay trước mặt mình lúc này, ở gần chân trời phía nam là sao Canopus. Sáng lấp lánh luôn! Nãy mình còn tưởng là đốm sáng từ máy bay mà mãi không thấy nó di chuyển. 
Waaaaa thấy thoải mái quá, không biết viết gì thêm nữa luôn. Tắt điện thoại rồi ngắm sao thêm một lúc đây! Điều kỳ diệu của việc ngắm sao là khi mình càng ngắm nhìn lâu, để đồng tử quen dần với bóng tối và giãn ra đủ to, thì sẽ càng thấy được nhiều đốm sao xuất hiện. Phép màu đấy!!
Vẻ đẹp của tự nhiên chính là phép màu đấy!!!!! 

Uây ngoài này lạnh quá! Ngắm sao cái rồi vào nhà!!